"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

“Thuế bảo vệ môi trường” đang đánh thẳng vào giới “trung với đảng”

  19.1.17

  
“Thuế bảo vệ môi trường” đang đánh thẳng vào giới “trung với đảng”Ảnh: FB Tèo Ngu Khìn
Mới đầu năm 2017, Thứ trưởng Bộ Tài Chính Đỗ Hoàng Anh Tuấn sống sượng tuyên bố: “Thuế bảo vệ môi trường đối với xăng dầu hiện ở mức 3.000 đồng/lít, nếu nâng lên hết khung hoặc vượt khung, thì giá trị thu được sẽ gấp khoảng 10 – 20 lần so với số trực tiếp thu từ sử dụng đất phi nông nghiệp hiện nay”, ….đối tượng thu và phương thức thu cũng “được lòng dân hơn”!
.
Một lần nữa trong hai năm liên tiếp, cơ quan tham mưu đắc lực cho chính phủ và đảng là Bộ Tài chính lại tìm cách “móc túi” tuyệt đại đa số công dân và người nghèo bằng một bản dự thảo sửa đổi Luật thuế bảo vệ môi trường với 8,000 đồng đánh vào 1 lít xăng.
.
Năm 2015, Bộ tài chính đã đề xuất và được Quốc hội thông qua việc tăng gấp 3 lần thuế bảo vệ môi trường đối với xăng dầu từ ngày 1/5/2015.
.
Theo tính toán của giới chuyên gia phản biện, khi đó một lít xăng phải cõng 3,000 đồng/lít thay vì mức 1,000 đồng/lít, một lít dầu diezen phải nộp 1,500 đồng/lít thay vì mức 500 đồng/lít trước đó.
.
Vào thời điểm trên, Bộ Tài chính tính toán: chỉ riêng với thuế bảo vệ môi trường từ các mặt hàng này, ngân sách dự kiến sẽ thu về hơn 35,000 tỷ đồng/năm, tăng khoảng 23,000 tỷ đồng/năm. Trong đó, riêng số thu thuế bảo vệ môi trường của mặt hàng xăng đã dự kiến là hơn 20,000 tỷ đồng/năm, tăng gần 14,000 tỷ đồng/năm. Rất đáng chú ý, con số này gấp 2 – 2.5 lần so với tổng thu thuế bảo vệ môi trường dự toán năm 2015, tương ứng tăng khoảng 22,500 tỷ.
.
Còn năm 2016, tổng số thu từ thuế bảo vệ môi trường đã nhảy vọt gần gấp 4 lần so với năm 2014.
.
Với 8,000 đồng đánh vào 1 lít xăng, một lần nữa, lại một lần nữa trong rất nhiều tái hiện bất biến của lịch sử độc quyền đạo diễn giá xăng, mặt hàng chiến lược quốc gia này được Bộ Tài chính, Bộ Công thương và Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) đẩy vọt chiến thuật ngay sau khi một kỳ họp quốc hội kết thúc.
.
Một lần nữa, nhóm lợi ích chính sách độc quyền vùn vụt phất cờ chiến dịch bù lỗ vào dân để lấy tiền nuôi bộ máy thẳng tay bóc lột dân.
.
Một tính toán cho thấy, nếu áp dụng mức thuế môi trường 8,000 đồng/lít đánh trên giá xăng, mỗi năm chính quyền Việt Nam sẽ thu về khoảng hơn 6.8 tỷ USD để “bù đắp khó khăn ngân sách”.
.
Điều lạ lùng là cho tới nay, dù đã trải qua rất nhiều cú tăng giá xăng dầu và cái gọi là “thuế bảo vệ môi trường”, bất chấp đời sống có xu hướng bần cùng hóa của người dân, vẫn chưa có một cuộc biểu thị hay biểu tình nào xứng đáng diễn ra trong lòng các đô thị.
.
Người dân, kể cả những đảng viên mang trên ngực huy hiệu 40 hay 50 năm tuổi đảng, vẫn như bị kềm giữ trong một thứ vòng kim cô lo ngại, sợ sệt và bị ám ảnh bởi sự hãm hại.
.
Nếu trong 1-2 năm tới vấn đề thu ngân sách không được cải thiện, tức tiền thuế thu từ dân không đủ để chi cho các công trình xây dựng cơ bản của nhà nước mà thường lãng phí ít nhất vài chục phần trăm và làm giàu thêm cho các nhóm lợi ích, những người về hưu, trong đó có những người “trung với đảng”, sẽ phải nhìn nhận một thực tế đớn đau là: quỹ lương dành cho họ sẽ bị biến thành một trong những nạn nhân đầu tiên của chế độ thẳng tay cắt xén.
Lê Dung / SBTN

‘Sụp đổ tài khóa quốc gia’: Thủ tướng Phúc không muốn phải ‘đổ vỏ’?

  
Phạm Chí Dũng
VOA
.
Gần một năm sau cuộc chuyển giao quyền lực chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bắt đầu có những phát ngôn “lạ” về kinh tế ngay vào khoảng thời gian chuyển thời giữa năm 2016 và 2017.
.
Bắt đầu ‘mở miệng’
Nợ công sát trần cho phép và nếu tính đủ thì có thể đã vượt trần”, Thủ tướng Phúc đột ngột phát biểu không hẳn là chỉ đạo tại Hội nghị Chính phủ với địa phương vào cuối năm 2016.
.
Đây là lần đầu tiên một quan chức có trách nhiệm đề cập đến thực tế nợ công đã vượt trần, tức vượt ngưỡng nguy hiểm 65% GDP. Trước đó, tất cả các quan chức chính phủ, từ nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến Bộ Tài chính, Bộ Kế hoạch và Đầu tư… đều khăng khăng nói rằng nợ công vẫn dưới ngưỡng nguy hiểm. Đây cũng là lần đầu tiên một cấp phó của nguyên Thủ tướng Dũng dám có cách nhìn trái với cựu thủ trưởng của mình.
.
Sau phát ngôn “lạ” vừa nêu, ông Nguyễn Xuân Phúc càng làm dư luận sửng sốt với nhận xét “Tôi nghe chuyên gia báo cáo, cảnh báo, nếu không chấm dứt tình trạng này, sự sụp đổ của nền tài khóa quốc gia không thể tránh khỏi” trong hội nghị tổng kết ngành tài chính được tổ chức chiều ngày 6/1/2017.
.
Phát ngôn đặc biệt vừa kể đã được chính Thông tấn xã Việt Nam đăng lại với tựa đề “Nợ công tăng nhanh, Thủ tướng cảnh báo ‘sụp đổ tài khóa quốc gia’”, nhưng sau đó có lẽ bị Ban Tuyên giáo trung ương chỉnh huấn nên lại đổi thành “Thủ tướng đề nghị kiểm soát nợ công và đảm bảo khả năng trả nợ”.
.
Có thể cho rằng, đây là lần đầu tiên một quan chức cao cấp của Việt Nam đề cập đến nguy cơ sụp đổ tài khóa quốc gia, đặc biệt đã sử dụng từ “sụp đổ”, vốn là một từ ngữ bị coi là cực kỳ “nhạy cảm chính trị” mà hệ thống đảng và chính quyền từ trước tới nay chưa bao giờ nói đến một cách công khai.
.
Hãy hồi tưởng, trong suốt những năm làm Phó Thủ tướng, ông Phúc đã chẳng có bất kỳ phát ngôn công khai nào về “nợ công đã vượt trần” hay “sụp đổ tài khóa quốc gia”. Ngược lại, ông nhẫn nại hòa nhịp với cấp trên trực tiếp của mình.
.
Nhưng bây giờ thì khác.
.
Theo Hiến pháp, Nguyễn Xuân Phúc đang là thủ tướng. Có thể hiểu tâm thế của Thủ tướng Phúc ra sao khi ông dám nói thẳng về “nợ công đã vượt trần” trong hiện tại và đặc biệt là “sụp đổ tài khóa quốc gia”, dù chỉ dùng để nói về tương lai?
.
Đời thủ tướng khó khăn nhất
Một năm sau Đại hội XII, lịch sử của đảng CSVN đã đủ thời gian để cho thấy chưa bao giờ có một đời thủ tướng nào lại phải gánh chịu quá nhiều hậu quả và di họa như Nguyễn Xuân Phúc. Không chỉ nợ công mà còn là đủ thứ di họa khác về nợ xấu, ngân sách, môi trường, tham nhũng…
.
Chưa kể tình trạng “đồng chí không đồng lòng” ngày càng lan rộng trong nội bộ mà chỉ một chút sơ sẩy là “toi”.
.
Trong khi các cơ quan trung ương của đảng vẫn cứ theo thói quen chỉ tay năm ngón, chẳng phải chịu trách nhiệm nào về mặt pháp lý nhưng vẫn đều đều nhận ngân sách ưu tiên, thì người đứng đầu nền hành pháp Việt Nam mới là nhân vật cao cấp nhất phải “đưa đầu chịu báng”. Nếu không thể xử lý được một phần nào đó trong vô số hậu quả do vị thủ tướng tiền nhiệm để lại, đặc biệt là vấn đề nợ công và ngân sách, ông Phúc rất dễ bị “đòn dưới thắt lưng” của một số nhân vật chẳng ưa thích gì ông, và hậu quả là tương lai chính trị của ông Phúc cũng chẳng hề được bảo đảm.
.
Khác với những nhận định lạc quan thường bị một số người chế nhạo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về các chỉ số kinh tế quốc gia, những phát biểu về kinh tế của Nguyễn Xuân Phúc có độ khả tín cao hơn do được dựa trên một số cơ sở nhất định.
Trong những năm làm phó thủ tướng dưới quyền ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Phúc được phân công theo dõi khối văn phòng chính phủ và là quan chức tiếp cận với nhiều báo cáo, đề án kinh tế…, nói chung là một người làm cụ thể chứ không mắc căn bệnh quan liêu chỉ tay năm ngón của Thủ tướng Dũng. Chính vì thế, có thể xem ông Phúc là “tay hòm chìa khóa” và am hiểu về tình hình thực chất của nợ công và túi tiền ngân sách.
.
Khi trở thành thủ tướng, ông Nguyễn Xuân Phúc càng có điều kiện được Bộ Tài chính, Ngân hàng nhà nước và Bộ Kế hoạch và Đầu tư báo cáo chi tiết về tiền trong ngân sách còn nhiều hay ít và có lẽ cả triển vọng khi nào ngân sách sẽ cạn kiệt, hoặc khi nào có thể vỡ nợ công. Rất có thể, Thủ tướng Phúc đã biết về một kịch bản cạn kiệt ngân sách và dẫn đến “sụp đổ tài khóa quốc gia”, thậm chí là trong tương lai gần.
.
Minsky nợ công
Vào cuối năm 2015, tỷ lệ nợ công mà Chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng nêu ra như một thành tích để “tiến tới Đại hội XII” vẫn chỉ dưới 60% GDP. Nhưng sau Đại hội, khi ông Nguyễn Tấn Dũng “rớt đài”, những kỳ họp Quốc hội đã cho thấy giới quan chức Bộ Tài chính bắt đầu dao động. Tỷ lệ nợ công dần được nâng lên đến 60% GDP và gần đây là 62% GDP.
.
Tuy nhiên, những tỷ lệ báo cáo trên vẫn còn quá thấp so với thực tế.
Trong suốt giai đoạn hai chục năm từ 1994 đến 2014, Việt Nam đã vay mượn đến 80 tỷ USD vốn ODA, nâng nợ công lên đến vài ngàn USD mỗi đầu người.
.
Vào tháng 5/2016, một chuyên gia kinh tế là Tiến sĩ Lê Ðăng Doanh cho rằng nếu tính đủ các khoản nợ từ cấp xã đến nợ xây dựng cơ bản của các bộ ngành, địa phương, nợ của doanh nghiệp nhà nước thì nợ công của Việt Nam có lẽ lên đến 110-120% GDP, khoảng trên 4,5 triệu tỷ đồng, tương đương khoảng 220 tỷ USD.
.
Thậm chí có những đánh giá không chính thức cho rằng tỷ lệ nợ công của Việt Nam đang vào khoảng 150%/GDP, tức lên đến khoảng 300 tỷ USD, hoàn toàn có thể làm cho nền kinh tế Việt Nam bị phá sản trong ít năm tới – không khác mấy với trường hợp Argentina bị vỡ nợ đến hai lần vào năm 2001 và năm 2014.
.
Vậy “nếu tính đủ” về nợ công có nghĩa là thế nào?
Trong thực tế, Luật Nợ công của Việt Nam đã cố tình bỏ qua một tiêu chí tính nợ vay nước ngoài của các tập đoàn, doanh nghiệp nhà nước, trong khi tiêu chí này nằm trong số 5 tiêu chí bắt buộc của cơ quan thống kê của Liên Hiệp Quốc. Theo con số nợ tương đối của các doanh nghiệp nhà nước được công bố từ tận… năm 2011, loại nợ này đã đạt đến khoảng 25-30 tỷ USD, chiếm khoảng 15% GDP. Cho tới nay, không ai biết số nợ này sẽ được trả bằng cách nào.
.
Sau hai chục năm vay mượn và đầu tư khiến phát sinh hàng núi nợ công và nợ xấu, cuối cùng thì thời điểm Minsky – các khoản nợ đến kỳ đáo hạn nhưng còn lâu mới trả được – đang lồ lộ hơn bao giờ hết.
.
‘Kẻ ăn ốc, người đổ vỏ’
Với những phát ngôn “lạ” mới đây về kinh tế, hẳn Thủ tướng Phúc không muốn bị biến thành nhân vật trong tục ngữ “kẻ ăn ốc, người đổ vỏ”.
.
Một lý do khác khiến Thủ tướng Phúc trở thành nhân vật “kiến tạo” những phát ngôn chưa từng có tiền lệ về “nợ công đã vượt trần” và “sụp đổ tài khóa quốc gia” là nếu không đủ can đảm nói ra một sự thật mà trong cả nước chỉ có đảng là cố bịt tai nhắm mắt, ngay bây giờ hoặc chẳng bao lâu nữa ông Phúc sẽ phải chịu trách nhiệm về những hậu quả ghê gớm được để lại từ đời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Không chỉ bị đảng có thể xếp loại “đảng viên không hoàn thành nhiệm vụ”, ông Phúc có thể còn bị những đối thủ chính trị vin vào lý do “điều hành yếu kém” để tìm cách loại ông khỏi chức vụ thủ tướng…
.
Nhưng tạm gác lại nạn đấu đá triền miên trong nội bộ, chúng ta có thể nhận ra rằng một khi chính Thủ tướng Phúc đã phải xác nhận về nguy hiểm “sụp đổ tài khóa quốc gia”, đây không còn là một giả thiết mà có nhiều khả năng sẽ trở thành sự thật.
Nếu không tìm cách nói thật, ông Phúc sẽ không thể nào thanh minh được với Bộ Chính trị và bàn dân thiên hạ rằng ông “vô can” với một số hậu quả kinh tế và xã hội. Ông chỉ chịu trách nhiệm từ nay trở đi, chẳng hạn nếu Chính phủ phải gồng mình bảo lãnh cho Tập đoàn Tôn Hoa Sen của ông Lê Phước Vũ – người anh em cọc chèo với Bộ trưởng công thương Trần Tuấn Anh – được vay vốn nước ngoài để bảo đảm 10 tỷ USD đầu tư vào Dự án Thép Cà Ná – Ninh Thuận, một dự án đặc biệt bị dư luận phản đối vì có triển vọng trở thành một “Formosa thứ hai”.
.
Bởi thế những quan chức khác cũng sẽ dần theo gương Thủ tướng Phúc. Chẳng có gì phải che chắn cho những hậu quả gây ra bởi “triều đại Nguyễn Tấn Dũng”.
.
Trớ trêu thay, có khi lúc đó báo chí nhà nước lại có cớ để ngợi ca về một chính phủ “kiến tạo và minh bạch”. Bất chấp nhiều năm trước Tổ chức Minh bạch quốc tế (TI) đã đòi Việt Nam phải bạch hóa các số liệu kinh tế và tài chính nhưng chẳng quan chức Việt nào thèm để tâm.
.
* Blog của nhà báo Phạm Chí Dũng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
 
 

Nói chuyện tầm phào với ông Hữu Thỉnh

 
 
Trần Thảo (Danlambao) – Trong buổi lễ trao giải thưởng văn học năm 2016 tại Việt Nam, ngài chủ tiệm của Hội Nhà Văn Việt Nam, nhà thơ Hữu Thỉnh, tác giả của hai tập thơ Trường Ca Biển và Thương Lượng Với Thời Gian, đã gửi đi một thông điệp, mà theo miệng lưỡi của ngài chủ tiệm, (là) chưa từng có. Đó là vào ngày Giỗ tổ Hùng Vương 10 tháng 3 năm 2017 âm lịch sắp tới, HNVVN sẽ tổ chức một hội nghị, mời tất cả những nhà văn VN ở nước ngoài về dự, và theo ông Hữu Thỉnh, đây là một hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học, bất kể là trước năm 1975, những nhà văn đó phục vụ chế độ cũ như thế nào.
 .
Xin hoan hô nhà thơ Hữu Thỉnh một phát cho ngài chủ tiệm HNVVN lên tinh thần. Mới đây nghe ông Hữu Thỉnh than như bọng vì HNV hết ngân sách, còn tính tới việc di dời nhân viên Nhà Xuất Bản về trú tạm ở HNV, lấy cơ sở Nhà Xuất Bản làm khách sạn, tiệm ăn, Karaoke gì đó để cứu đói, ai cũng thấy tội nghiệp, cứ ngại nhà thơ và bộ hạ sắp toi đến nơi, không còn hơi sức để mà thương lượng với thời gian. Thế mà không biết Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng hà hơi phù phép cách gì, khiến cho ông Hữu Thỉnh đột nhiên cựa mình sống dậy, hào khí xung thiên, tính làm chuyện mà mấy chục năm qua, trải bao đời tổng bí, chế độ CSVN cố làm mà làm không ra cua tai nheo gì. Trời ạ! ông Hữu Thỉnh muốn làm gạch nối để hòa hợp hòa giải dân tộc. Trước tiên là nhắm vào thành phần văn nhân nghệ sĩ, sau đó nhờ những cái loa văn nghệ mà chế độ lấy “đại nghĩa dân tộc” thuyết phục được, làm công cụ tuyên truyền, nhân rộng ảnh hưởng, dụ những con bò sữa về cứu nước. 
 .
Không biết ông Tổng bí và ông Chủ tịch bàn thảo mần răng mà coi bộ khi đưa ra thông điệp ông Hữu Thỉnh hơi lẫn lộn. Ông đưa ra nào hình ảnh sông Thạch Hãn rướm máu gì tùm lum, nhưng nhờ sức mạnh đại nghĩa dân tộc bla… bla… ” chúng ta mời những nhà văn có lương tâm, có trách nhiệm, yêu quê hương, hãy về làm GIÀU cho đất nước.”
 .
Tôi nghe ông HT nói mà không biết tai của mình có nghễnh ngãng hay không, bèn ngó vô bài đính kèm thì đúng là ông HT nói như thế. Ối mèn ơi, ông HT có nói lộn không vậy cha nội? Nhà văn Việt Nam ở hải ngoại này, nếu không kiêm nghề MC cho trung tâm băng nhạc, kiêm nghề quảng cáo dược thảo và Nails Spas, thỉnh thoảng thậm thò thậm thụt với bên đó làm video Mẹ Mìn, thì phần lớn nghèo rớt, trên là răng mà dưới là bình xăng hay mìn, lựu đạn gì đó thì tôi cũng bù trớt, nhưng nói chung mấy ông mấy bà cũng chạy theo cuộc sống ná thở, nghề văn cũng gần như biến thành nghề tay trái. Ông bà nào mà ra tờ báo hoặc mở đài phát thanh, kiếm tiền quảng cáo thì còn khá, chứ chỉ dựa vào cây viết mà xây dựng cuộc sống thì hơi khó, đâu có xuất bản một cuốn sách mà người ta sắp hàng chờ đợi như Harry Potter của J. K. Rowling? Thế nên đề nghị ông Hữu Thỉnh nghiên kíu lại nhé! Chứ mấy ông bà nhà văn hải ngoại mà về hòa hợp dân tộc với các ông, làm GIÀU cho đất nước đâu không thấy, mấy ổng mấy bả ăn thủng nồi của các ông đó ông chủ tịch ơi! Nội cái thân quèn của ông và cả ngàn hội viên sống nhờ vào đồng tiền đảng cung cấp mà còn đói vêu mỏ, các ông còn muốn mời mấy ông bà nhà văn hải ngoại về, thêm chén thêm đủa, coi bộ khó lòng ông ơi. Nếu ông HT có ý nói làm giàu mảng văn học nước nhà thì lại khác, cho tôi điểm trán ông mà gợi ý đôi điều vớ vẩn, biết đâu ông chịu tham khảo ý kiến của tôi, lật một chương mới cho sinh hoạt văn học của cái HNV để khỏi mang tiếng là nhắm mắt nhắm mũi bưng bô cho đảng nhé! 
 .
Ông Hữu Thỉnh à, nghe nói có tới hơn một ngàn hội viên trong tay của ông mà, đúng không? Quân số đông đảo như thế, lại được đảng o bế, gần gũi những bộ óc cực đỉnh của đảng, thì nhân tài thiếu bố gì, hà cớ gì vận động những cây BÚT hải ngoại về để làm GIÀU cho đất nước, coi bộ trật chìa dữ rồi ông Hữu Thỉnh ơi! Tôi chưa đọc hai tập thơ Thương Lượng Với Thời Gian và Trường Ca Biển của ông chủ tịch, nhưng mấy tên ” xuyên tạc” chúng nói rằng thơ của Hữu Thỉnh ở Việt Nam chỉ xứng hạng ba, bốn gì đó, có nghĩa là tuy ông HT mang danh chủ tịch HNV, nhưng trong thực tế những cây bút có tài thì ở trong đám hội viên. Thế tại sao trong mấy chục năm qua, cái hội quy tụ toàn là văn nhân tài tử, hữu tài hữu thỉnh, lại chẳng sản xuất được cái mốc gì coi cho được vậy ông chủ tịch? 
 .
Tôi đoán già đoán non, nghĩ rằng có lẽ cây đại thụ Hữu Thỉnh quá lớn, che kín những tài năng khác, không cho họ ló ra chỗ có ánh mặt trời. Nhưng nghe mấy tay xuyên tạc về tài năng của nhà thơ Hữu Thỉnh thì tôi lại bỏ đi cái lập luận vừa rồi. Nếu tính từ năm 1954, tức là gần 70 năm đời ông có đảng, trải qua nhiều đời chủ tịch HNV, mà cũng có tác phẩm quái nào đáng đọc đâu? Thế nên kết luận cho gọn là TẠI VÌ LÀ cho tới ngày nay đảng vẫn chưa buông cây gậy chỉ huy xuống, hơn một ngàn hội viên HNV vẫn răm rắp viết theo ý đảng muốn, không dám xé rào làm cách mạng văn học gì ráo trọi. Thời ông Nguyễn Văn Linh làm tổng bí, ổng chơi ngon, tuyên bố cởi trói cho văn nghệ sĩ, khuyến khích nhà văn đừng nói trái với lương tâm của mình. Được ba bảy hai mươi mốt ngày, Tổng Linh chưa cởi hết xuống dưới chân, đã run run kéo lên, thế là xong một màn cụp lạc. Anh em văn nghệ sĩ chưa kịp thử cây bút tự do sáng tạo thế nào thì đã bị xếp xó. Rõ chán! 
 .
Ông Hữu Thỉnh à. Nếu chữ GIÀU mà ông đề cập trong cái thông điệp mà ông đưa ra là chỉ về sự phát triển phong phú của văn học, thì tôi đề nghị ông và bác Tổng Trọng dẹp cái vụ hội nghị hoà hợp văn học dân tộc cho rồi. Lý do là chả được cái tích sự gì đâu! Thay vì tiêu tiền trong việc sắm hoa tươi cho hội nghị, in thiệp mời các nhà văn nam nữ hải ngoại (nếu in thì nhớ là thiệp mời đàng hoàng nghe ông chủ tịch, đừng in lộn là GIẤY TRIỆU TẬP thì bỏ mẹ, rõ khổ!), ta cứ dành tiền đó mua sách vỡ cho các em vùng lũ thì tốt hơn. Muốn văn học VN phong phú, muôn hồng nghìn tía thì dễ ợt à. Ông chủ tịch chịu khó bỏ nhỏ với ngài Tổng Trọng, bây giờ ta tiếp tục sự nghiệp dỡ dang của Tổng Linh, thay vì cởi một chút, không gây cảm hứng, ta hãy cởi hết 100 % luôn, chơi bạo một lần cho đời biết đến tên Tổng Trọng chứ, phải không? 
 .
Ông Hữu Thỉnh à, 
 .
Tui nhớ hình như trong tháng 12 của năm 2016 có một bài viết của Hồng Quang, Báo Nhân Dân, chỉ đích danh những người như nhà báo Phạm Trần, nhà báo Ngô Nhân Dụng, nhà văn Tưởng Năng Tiến v. v… và gọi họ là những người chuyên đi tìm một vài hiện tượng xấu rồi gán ghép, dựng chuyện để nói xấu đảng. Sau đó ông Phạm Trần đã thách thức Hồng Quang và tuyên giáo CSVN hãy công khai tranh luận cho ra ngô ra khoai, bởi vì theo nhà báo Phạm Trần, những bài báo ông viết đều đưa ra những nguồn trích dẫn đàng hoàng, ông không hề dựng chuyện, khi sự thật đầy rẫy ra đó. Hồng Quang và Tuyên Giáo im re, chỉ đưa ra những tay dư luận viên gà mờ ra tung hô đảng, ca bài “Nhân dân tuyệt đối tin tưởng sự lãnh đạo của đảng.”
 .
Ông Hữu Thỉnh có biết tại sao tôi nhắc lại vụ này không? Như thế này ông ạ. Thời Đông Châu Liệt Quốc thì phải, có vua gì đó quên tên rồi, ông ta muốn cho dân trong kinh thành đừng lo sợ ông trả thù vì đã từng hất hủi ông ngày trước, hãy yên tâm làm ăn, tuyệt đối tin tưởng vào lãnh đạo của đảng, ý xin lỗi, lúc đó chưa có đảng. Ông vua nọ bèn sắm xe song mã sang trọng và mời một người mà ông ta ghét nhất cho ngồi bên cạnh, và giong xe đi khắp kinh thành. Người dân thấy thế, mới bảo thằng đó vua ghét nhất mà còn giong xe cho hắn đi chơi, vậy là vua đã quên thù xưa, từ đó họ yên tâm làm ăn. 
 .
Bây giờ ông Hữu Thỉnh và Tổng Trọng cần gì tổ chức hội nghị văn học hòa hợp làm gì cho tốn tiền mà lại mất công đạt giấy mời bốn phương tám hướng? Tôi nghĩ ông Hữu Thỉnh nên bắt chước ông vua kia. Muốn cho các ông bà nhà văn Việt Nam hải ngoại tin rằng bây giờ chế độ đã thay đổi, đã cởi 100 %, ông chủ tịch hãy đạt giấy mời tới ba vị là Nhà báo Phạm Trần, nhà văn Tưởng Năng Tiến, nhà báo Ngô Nhân Dụng, và nếu được thì thêm nhà văn Phan Nhật Nam nữa. Hãy tổ chức đón chào bốn vị ấy cho trang trọng, và mời bốn vị ấy chịu khó mỗi vị đọc một bài tham luận, với đề tài tự chọn, trước cử tọa hơn một ngàn hội viên của Hội Nhà Văn. 
 .
Không biết ông chủ tịch có tham khảo ý kiến của tôi hay không, nhưng chưa gì mà tôi đã thấy phấn khởi rạt rào thế này! 
 .
Tôi nghĩ ông chủ tịch dám làm lắm chứ chả chơi? Trong thông điệp của ông, tôi thấy ông trích dẫn “ĐẠI NGHĨA DÂN TỘC” ào ào, khí thế xung thiên như vậy, có gì mà ông không dám, đúng không ông chủ tịch? Đến dòng thơ chửi đảng của Lý Đợi mà ông Hữu Thỉnh còn dõng dạc đọc to ở hội trường cho mọi người cùng nghe, sá gì ba chuyện lẻ tẻ.
Chào quyết thắng nhé ông chủ tịch. 
 .
16.01.2017

Sự kỳ dị của một nhà nước pháp quyền

  
Anh Văn (VNTB) Có đứng trong đất nước hiện giờ, mới thấy được rằng, nền chính trị Việt Nam đang bị biến dạng và mất kiểm soát về mặt quyền lực.
 .
Khi quyền lực biến dạng kỳ dị
 .
Có những hiện tượng nảy sinh trong đời sống chính trị – xã hội, nhưng nếu hiện tượng đó quá kỳ dị, thì nó trở thành một bản chất của nhà nước, báo hiệu cho sự vượt khung trong kiểm soát về mặt quyền lực.
 .
Chưa ai có thể tưởng tượng ra nỗi, đến một ngày, quyền lực có thể giúp cho Lưu Tiến Long, Thành ủy viên, Bí thư huyện ủy Mê Linh “làm giàu không khó” khi nhúng tay vào hoạt động bán hàng đa cấp. Một hoạt động được ví như lừa đảo những người hám giàu và những người thiếu nhận thức. Đến gần đây, quyền lực nhà nước tiếp tục được đề xuất đưa sim số đẹp, biển số đẹp vào tài sản công – nếu như đề xuất này được thông qua, nhà nước tiếp tục ôm đồm kinh doanh sim đẹp dạo một cách có hệ thống hơn. Thế mới biết, Bí thư huyện không giàu như ta tưởng, và nền chính trị Việt Nam “vì dân” đến mức lo nghĩ mọi cách làm cho ngân sách nhà nước đủ đầy hơn. Đó có thể coi là hệ quả của con nhà nghèo sài kiểu nhà giàu bao năm qua không? Với 3.300 tỷ Trịnh Xuân Thanh, 9.000 tỷ Ngân hàng Xây Dựng; 4.000 tỷ Huyền Như; 80.000 tỷ Vinashin; 50.000 tỷ Vinaline; 12.000 tỷ gang thép Thái Nguyên,…?
 .
Sự thiếu thốn tiền bạc của một cá nhân (Bí thư huyện ủy Mê Linh) cho đến nhà nước hiện giờ (đưa sim đẹp trở thành tài sản công để tận thu nguồn ngân sách) cùng với những phát kiến gần như quái đản như đề xuất đưa “huyện Bình Chánh” trở thành thành phố nằm trong thành phố Hồ Chí Minh để “phát triển nhanh”; đề xuất xây tuyến cáp treo phục vụ đưa đón bà con vào sân ga Tân Sơn Nhất “để chống ách tắc”. Hay tại thủ đô là, quyết định treo 200 ngàn USD để tuyển phương án tổ chức giao thông và chống ùn tắc đến năm 2020, tầm nhìn 2030 của Sở GTVT Hà Nội.
 .
Điều này cho thấy gì, nó cho thấy sự lạm quyền của các ông vua con và các ông vua cha đã khiến cho trật tự chính trị – xã hội giờ đây bị rối loạn, và không còn là một “hệ thống chính trị – xã hội” với quyền lực nhà nước tập trung nữa. Thế nên, trong một thông tin đáng chú ý, ngày 12/1/2017, Oxfarm công bố báo cáo về bất bình đẳng tại Việt Nam. Theo đó, mức độ thay đổi khoảng cách về thu nhập giữa nhóm giàu nhất và nghèo nhất khá lớn. Thu nhập một năm của nhóm 210 người siêu giàu ở Việt Nam sẽ dư sức để đưa 3,2 triệu người thoát nghèo. Và chúng ta lưu ý, xét trên số lượng giới siêu giàu Việt Nam đa phần xuất phát từ nhóm “đào xới và bán” thì 2/3 trong 210 người trên sẽ hưởng được sự cộng tác quyền lực từ nhóm chính trị gia. Nhóm siêu giàu này, cùng với giới chính trị gia đã làm biến dạng lợi ích công.
 .
Ta có thể thấy điều này tại Hà Nội, nơi mà hơn 1 tuần đưa dàn xe BRT trị giá 50 triệu USD vào hoạt động và bị bao vây tứ bề bởi xe máy và xe oto. Đến ngày 12/01, Sở GTVT Hà Nội quyết định treo 200 ngàn USD để tiếp tục chống ách tắc. Nhưng phương án dù hay đến mức nào cũng sẽ tiếp tục bị “tắc”. Lý do nó nằm ở sự va chạm quyền lực, khi mà nhà cao tầng tiếp tục mọc lên (do ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rải thảm đỏ và tạo điều kiện cho các tập đoàn bất động sản lớn như VinGroup, Tân Hoàng Minh) với yêu cầu đòi hỏi hạ tầng thông thoáng hơn (từ phía Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc) – đó là sự va chạm giữa di sản “vua” trước và “vua”sau. Nếu như cả hệ thống chính trị Việt Nam vào cuộc “đổi mới tư duy về quy hoạch”, tức là ưu tiên cao cho hệ thống hạ tầng (cắt đứt quy hoạch lợi ích nhóm), sau đó mới đến cao tầng như ông Thủ tướng Phúc phát biểu thì dù có chịu chi 50 triệu USD cho phương tiện công cộng hay 200 ngàn USD cho phương án thì đó cũng chỉ là cái giải pháp “treo biển bán cá tươi” mà thôi.
 .
Và khẩu hiệu pháp quyền trong văn phòng lạnh
 .
Ngày 09/01/2017, ông Trần Đại Quang đăng đàn bài viết trên Vietnamnet với tít rất kêu: Hoàn thiện Nhà nước pháp quyền XHCN của dân, do dân và vì dân.
 .
Đây là quan điểm bao năm nay mà người dân chờ, tất nhiên, họ cần hơn cả thế – đi ngay vào hành động, xác lập nhà nước pháp quyền. Bởi, khó ai có thể dám tự hào rằng “dân chủ xã hội chủ nghĩa” tiến bộ hay ưu việt hơn “dân chủ tư bản chủ nghĩa”, nếu như thứ dân chủ đó chỉ là một văn bản nói hoặc viết dài ngoằn, ghi lại các “thành tựu cách mạng”, sau đó chốt vào ngay “sự lãnh đạo của đảng đối với Nhà nước” để Nhà nước ta thật sự trong sạch, vững mạnh, quản lý, điều hành đất nước hiệu lực, hiệu quả. Toàn văn bài viết của cựu Bộ trưởng Bộ Công an, nay là Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã chẳng những không tổng kết được các thành tựu “pháp quyền XHCN”, mà ngược lại chỉ cho thấy các yếu tố lạm dụng quyền lực XHCN với bình phong pháp quyền. Do đó, toàn bài đã không tìm thấy một cụm từ nào về “quyền tự do”, trong đó nêu bật quyền tự do báo chí, xuất bản, hay thậm chí hội họp; mà chỉ thấy quán triệt sâu sắc Đảng lãnh đạo cho đến kiên định con đường XHCN và cuối cùng vẫn là mô-tuýp cũ “làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động của các thế lực thù địch, phản động lợi dụng ‘dân chủ’. ”
Pháp quyền kiểu chống… thế lực thù địch của ngài Chủ tịch nước.
.
Đấy là lý do vì sao, yếu tố “pháp quyền” trở nên xa xỉ. Và cũng là lý do vì sao, những ngày đầu năm mới, thân phụ Chủ tịch Hội nhà báo Độc lập TS. Phạm Chí Dũng dù 86 tuổi và đang bị gãy xương háng vẫn bị buộc “triệu” đến Thành ủy để “đấu tố”.
 .
Ông Phó bí thư Thường trực Thành Ủy – Tất Thành Cang, hay đội ngũ thành ủy Tp. Hồ Chí Minh sẽ làm sao có thể đối chấp với ông Chủ tịch Hội nhà báo Độc lập được. Bởi họ không thể nói, không thể lý luận được về cái quyền tự do báo chí mà đáng ra người dân phải được nhà nước ủng hộ. Họ cũng sẽ chẳng thể nào thoát ra khỏi quan điểm “đấu tố” với cụm từ sáo rỗng “làm thất bại mọi âm mưa, hoạt động của thế lực thù địch”, bởi ngay cả ông Chủ tịch nước – người đại diện ký các văn kiện, hiệp ước về nhân quyền mà còn khởi đầu năm mới bằng một bài mà tiêu đề là “xây dựng hoàn thiện nhà nước pháp quyền” đầy chất phòng máy lạnh, nội dung lại đậm chất công an trị với “chống thế lực thù địch” thì làm sao cấp dưới có thể nói gì được hơn gì hơn? Bởi đó là thứ pháp quyền méo mó, đầy phi tính và dành cho thiểu số nhóm nước XHCN còn đang rơi rớt hiện nay!
 .
Sự méo mó đó khiến hệ thống chính trị này có thể làm được là “vô nhân tính hóa” các hoạt động và hành vi nhằm bảo vệ cho bằng được sự lãnh đạo của Đảng. Bất chấp nó gây thiệt hại cho người dân ở mức độ nào, bất chấp nó kệch cỡm, thô bỉ và kỳ dị ra sao.
 .
Nhưng quyền lực vẫn đang bị biến dạng, biến dạng đến mức sẽ không còn kiểm soát nữa thông qua các hiện tượng kỳ dị của đời sống chính trị – xã hội. Và khi đó, loạn kiêu binh ngay trong nội bộ Đảng sẽ bộc phát và lan rộng. Quan điểm “làm lồng nhốt quyền lực” muôn đời sẽ là hư cấu.

HÃY TỈNH THỨC, BỞI DÂN TỘC VÀ TỔ QUỐC LÀ TRÊN HẾT

 
Luân Lê

HÃY TỈNH THỨC, 

BỞI DÂN TỘC VÀ TỔ QUỐC LÀ TRÊN HẾT

Điều đáng buồn nhất không phải nằm ở việc quan chức không có khí chất và thiếu cả phẩm chất, mà ngay cả người dân chúng ta cũng lại thờ ơ và hèn nhát để cho những thứ không ra gì diễn ra trước mắt mình. Có chăng đến khi mất nước họ mới sáng mắt và tỉnh thức? Nhưng lúc đó có còn kịp nữa không khi đã nằm trong gọng kìm của giặc?

Chúng ta còn nhớ, vào khoảng thời gian đánh chiếm Hoàng Sa vào những ngày tháng 01.1974 thì trước đó chính Mỹ và Trung Cộng đã từng thoả thuận với nhau rằng Hoa Kỳ sẽ không can thiệp vào việc Mao Trạch Đông ra lệnh đánh chiếm Hoàng Sa, khi này còn nằm trong sự quản lý và kiểm soát của Việt Nam Cộng Hoà.

Thế nên, nếu đất nước chúng ta không mạnh và không có lập trường thì sẽ trở thành con bài của những nước lớn.

Mỹ họ có quan điểm rõ ràng và đặt lợi ích của đất nước họ lên hàng đầu. Khi trước họ có thể thoả thuận ngầm để đứng ngoài cuộc chiến mà Trung Cộng đã thực hiện với quần đảo Hoàng Sa của chúng ta để đổi lại nhiều lợi ích kinh tế mà Bắc Kinh thèm khát.

Và nay, khi Trung Cộng đe doạ đến lợi ích của Mỹ thì Mỹ lại quay sang làm hoà với Nga để cô lập Trung Quốc và sẵn sàng đánh gục Bắc Kinh nhằm giữ vững cương vị làm chủ thế giới.

Tuy nhiên, người Mỹ họ hành động có toan tính và cũng ngay thẳng, hứa là làm, làm thì đến nơi đến chốn. Nó khác biệt và ngược lại với sự thâm hiểm, tàn độc và bất chấp của Trung Quốc trong suốt chiều dài lịch sử tồn tại của Trung Hoa cho đến nay.

Nên chỉ khi chúng ta cường mạnh thì chúng ta mới được lựa chọn trong sự tôn trọng của quốc tế và đứng vững được trước các nguy cơ từ các âm mưu của các quốc gia khác.

Chẳng lẽ chỉ vì sát cạnh, chỉ vì chung chế độ bề ngoài mà cứ cầu cạnh và còn mời mọc nó đến làm ăn trên đất nước mình trong khi các quốc gia khác đang xua đuổi và cô lập chúng?

Đài Loan, Hồng Kông, Tây Tạng, Tân Cương đều muốn thoát Trung một cách mãnh liệt và bằng mọi biện pháp vì họ vừa hiểu sâu sắc bản chất Trung Quốc, lại vừa thấm thía những giá trị văn minh của Tây phương là như thế nào – bởi họ đã được tiếp cận và thừa hưởng chúng trong nhiều thập kỷ qua. Rồi ngay cả đất nước nhỏ bé nằm sát nách Trung Quốc là Bhutan, họ cũng tuyệt giao với Trung Quốc mà không hề giao du hay dính dáng bất cứ thứ gì tới đất nước này.

Vậy tại sao chúng ta còn mời đón chúng vào đầu tư để tàn phá đất nước và tận diệt dân tộc này?

Những bài học cả ngàn năm lịch sử phải chăng vẫn chưa đủ hiển hiện và lớn lao cho chúng ta sáng mắt mà cảnh giác và gìn giữ?

Trận chiến Biên giới năm 1979, trận đánh Gạc Ma năm 1988, và nhìn vào cách mà đảng cộng sản Trung Quốc đối xử với dân chúng của mình như sự kiện nghiền nát hàng nghìn người tại Thiên An Môn năm 1989 để thấy chúng dã tâm và tàn độc như thế nào. Mọi thứ vẫn còn chưa xa hiện tại là bao nhiêu.

Dân tộc và tổ quốc mới là giá trị vĩnh viễn. Chế độ hay đảng phái chỉ là nhóm người và nhất thời. Thế nên đừng để hậu quả cho cả thế hệ sau của dân tộc phải gánh chịu trong đau đớn và tủi nhục.

 

Chính quyền TP. HCM rõ ràng đang vì tiền mà bất chấp, sẵn sàng phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc

 Nguyễn Anh Tuấn

Trước thì san bằng Chùa Liên Trì, nay lại định giật sập Tu viện và Nhà thờ Thủ Thiêm có lịch sử tới 177 năm trước cả khi thực dân Pháp đến Việt Nam, chính quyền TP.HCM đang cho thấy vì tiền họ có thể cạn tàu ráo máng với lịch sử như thế nào.

Tệ hơn, việc phá hoại có tính hệ thống như trên cũng đã gián tiếp thể hiện tầm nhìn của họ về các khu đô thị mới là hoàn toàn không có chỗ cho cơ sở tôn giáo, bất luận là chùa chiền hay nhà thờ – nơi nâng đỡ và an ủi tinh thần con người (và cũng là một trong những nhu cầu thiết yếu của công dân). Trong khi đó, không khó để bắt gặp ngay trong những đô thị hiện đại văn minh bậc nhất thế giới – New York, Sydney hay Tokyo – những nóc giáo đường, đền, chùa nằm hài hòa giữa dày đặc các cao ốc và được nâng niu gìn giữ như là những nơi nắm giữ linh hồn đô thị.

Chẳng những thế, ở phương diện tinh thần, kéo sập di sản trăm năm của người Công giáo thì khác nào thách thức lòng tự tôn của họ. Chính quyền TP. HCM rõ ràng đang vì tiền mà bất chấp, sẵn sàng phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc và làm xói mòn mối quan hệ giữa nhà nước với tôn giáo.

‘Có nên phá hủy một di sản còn lâu đời hơn cả Canada?’ hẳn chỉ là một câu hỏi tu từ của Tổng lãnh sự quán Canada. Họ, đúng hơn, đang muốn diễn ra sự kinh ngạc của mình trước lòng tham của những người đang điều hành quốc gia này, theo một cách ngoại giao nhất có thể mà thôi.

PS: Lẽ ra nếu có một nền pháp trị nghiêm cẩn nơi quyền sở hữu đất đai của người dân và các tổ chức tôn giáo được bảo vệ thì khi xây dựng đô thị mới ở Thủ Thiêm, chính quyền TP.HCM và nhà đầu tư sẽ phải ngồi xuống với Giáo hội để tìm giải pháp làm sao vẫn giữ lại được tu viện và nhà thờ mà vẫn hài hoà với cảnh quan đô thị mới, hướng tới lợi ích cộng đồng. Đằng này, với việc cướp lấy quyền sở hữu đất đai của người dân, chính quyền có thể muốn đập là đập, muốn chiếm là chiếm bất kỳ mảnh đất, căn nhà, giáo đường, chùa chiền nào mà họ muốn. Liên Trì hay Thủ Thiêm chưa phải là cái tên cuối cùng.

N.A.T.

clip_image001

clip_image002

Tổng lãnh sự quán Canada tại TP. Hồ Chí Minh đã thêm 2 ảnh mới.

Hôm qua lúc 11:00 ·clip_image003

Bạn nghĩ có nên phá hủy một di sản còn lâu đời hơn cả Canada?

Theo kế hoạch phát triển khu đô thị mới Thủ Thiêm tại Quận 2, chính quyền TP Hồ Chí Minh có dự định phá dỡ Tu viện Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm và Nhà thờ Thủ Thiêm để nhường chỗ cho khu đô thị mới. Tu viện được thành lập tại Thủ Thiêm vào năm 1840, nghĩa là đã ở đó được 177 năm (trong khi Canada vừa bước sang tuổi 150 năm nay). Bạn nghĩ thế nào nếu chúng ta hòa nhập những công trình mang tính lịch sử như thế này vào các khu đô thị mới thay vì phá dỡ chúng?

Hãy cho chúng tôi biết ý kiến của bạn nhé!

Thông báo: Về lễ thắp hương tưởng niệm các tử sĩ đã hi sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 19/01/1974

 

15-1-2017
h1
Kính thưa anh chị em cô bác!
Như thường lệ, vào ngày Thứ 5 – 19/01/2017 – tới đây, anh em No-U chúng tôi sẽ tiến hành tưởng niệm 43 năm trận Hải chiến Hoàng Sa để tôn vinh những tử sĩ đã hi sinh vì dân tộc.
Trân trọng kính mời anh chị em cô bác ăn mặc trang trọng, lịch sự và phù hợp tới dự lễ tưởng niệm cùng chúng tôi tại Tượng đài Lý Thái Tổ – Hoàn Kiếm – Hà Nội vào lúc 9h00 ngày 19/01/2017.
Đề nghị chính quyền Hà Nội bảo đảm an ninh trật tự và ngăn cản bọn dư luận viên đến quấy rối, phá hoại buổi lễ này. Những kẻ tiếp tay, phá rối lễ tưởng niệm là đi ngược lại truyền thống yêu nước nhớ nguồn, là xúc phạm vong linh tiên tổ, là xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, tự do thờ phụng của người dân Việt Nam và nhất định sẽ bị quả báo!
Anh em No-U Hà Nội kính báo!
(Ba Sàm)

Mây thẻ