"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

“Rất khó xử lí tài sản bất minh của cán bộ”

 Ngọc Thành

Nhưng lại rất dễ tịch thu tài sản của trí – phú – địa – hào, tư sản và cả dân thường mà chẳng hề đếm xỉa chúng có bất minh hay không. Thực đúng là lòng dạ, miệng lưỡi của kẻ cướp!

Bauxite Việt Nam

Dù dự luật Phòng chống tham nhũng (PCTN) sửa đổi bổ sung quy định về giải trình nguồn gốc tài sản, nhưng với tài sản bất minh vẫn rất khó xử lí – Ông Nguyễn Mạnh Cường, Phó chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội (cơ quan thẩm tra dự án Luật PCTN sửa đổi) cho biết như vậy, đồng thời nhấn mạnh để phòng chống tham nhũng thì một luật này không giải quyết được vấn đề mà phải có cả một hệ thống quy định chặt chẽ ở các lĩnh vực.

Qua tổng kết cho thấy nhiều giải pháp đưa ra cơ bản là đúng nhưng tổ chức thực hiện có điểm hạn chế, không phát huy hiệu quả. Như luật khẳng định nguyên tắc công khai minh bạch nhưng nhiều cơ quan, tổ chức không thực hiện tốt, thậm chí lạm dụng quy định liên quan bí mật để không công khai hay chỉ công khai ở phạm vi mà người dân không tiếp cận được.

Làm sao khẳng định được anh vay của ai!

PV: Các báo cáo trong nhiều năm đều cho thấy việc thu hồi tài sản tham nhũng còn thấp, khó kiểm soát tài sản của cán bộ. Dự luật PCTN sửa đổi đề ra giải pháp gì để khắc phục tình trạng này, thưa ông?

Ông Nguyễn Mạnh Cường: Chúng ta đã có quy định về kiểm soát tài sản, thu nhập của cán bộ công chức, cũng có quy định về kê khai, rồi trong trường hợp nào thì tiến hành xác minh. Tuy nhiên, quy định kê khai, xác minh còn hình thức, khó thực hiện.

Với hơn 1 triệu đối tượng phải kê khai, trong khi đó quy định về xác minh thì chỉ tiến hành đối với một số trường hợp mà luật quy định cụ thể. Cơ quan đứng ra xác minh thì chúng ta đang giao cho bộ phận tổ chức cán bộ của mỗi đơn vị thực hiện nhiệm vụ kiểm soát kê khai. Ngoài vấn đề nghiệp vụ thì cơ quan này cũng gặp khó về thẩm quyền xác minh.

Hơn nữa, quy định đối tượng kê khai giới hạn ở vợ/chồng, con chưa thành niên, vậy còn lại đối tượng khác như cha, mẹ, con thành niên thì sao? Điều này dẫn đến tài sản có thể bị chuyển dịch, khó kiểm soát được. Ví dụ trường hợp ông Phạm Sỹ Quý (Yên Bái), ông ấy kê khai có nhà, biệt thự như thế, rồi vay của người khác nhưng để chứng minh tài sản đó bất minh hay không là vấn đề rất khó vì không kiểm soát được thu nhập của toàn xã hội.

Nếu ở nhiều nước, khi anh nói vay của ông A thì người ta biết ngay tài sản của ông A như thế nào nhưng ở mình bảo tôi vay của ông A nhưng ông A này không thuộc diện kiểm soát tài sản, thu nhập thì làm sao chúng ta có thể kiểm tra được! Đây là vấn đề rất khó hiện nay!

Hiện ta đang kê khai đối tượng có hệ số phụ cấp 0,2 trở lên (từ phó phòng cấp huyện trở lên). Tiến tới nếu mở rộng ra, trong khi tập trung vào một đơn vị kiểm soát thì liệu quản lí như thế có rơi vào hình thức hay không? Đây cũng là điểm mà Ủy ban Tư pháp rất băn khoăn.

Để khắc phục những hạn chế này, dự thảo sửa đổi theo hướng có điều chỉnh đối tượng phải kê khai bằng 2 phương án là mở rộng hơn hoặc thu hẹp lại (phụ cấp từ 0,7 và 0,9 trở lên). Tôi cho cả 2 phương án đều bất cập khi đang từ điểm giữa lại đi vào cực hết sức rộng hay một cực hết sức hẹp. Ủy ban Tư pháp đề nghị cân nhắc, có thể thu hẹp đối tượng kê khai ở một mức độ nhất định, còn mở rộng thì phải làm từng bước để làm sao kiểm soát được tài sản, thu nhập.

Luật mới có giải quyết được câu chuyện chuyển dịch tài sản cho người thân không, thưa ông?

Dự luật đưa ra quy định về giải trình về tài sản bất minh, tài sản không giải trình nguồn gốc (có thể là tài sản tăng lên hay tài sản giảm đi một cách bất thường). Anh có thể chuyển tài sản cho người khác thì nó giảm đi, còn nhận của người khác thì nó tăng lên. Luật lần này có quy định liên quan vấn đề này.

Không có căn cứ thu hồi tài sản bất minh

Vấn đề lớn đặt ra là trong trường hợp không giải trình được nguồn gốc tài sản thì khối tài sản đó được xử lí như thế nào?

Người không giải trình được thì có thể bị kỉ luật. Tuy nhiên, đây mới là xử lí về mặt chính trị. Dự thảo luật chưa đưa ra cơ chế xử lí đối với tài sản bất minh. Đây là vấn đề khó vì liên quan sở hữu cá nhân. Người ta không giải trình được nhưng mình cũng không có căn cứ để thu hồi.

Thực tế cũng phải nhìn nhận việc hiểu thế nào là giải trình không hợp lí? Tôi bảo đi vay của bạn thì đó là hợp lí hay không hợp lí? Người ta có nhiều cách để có thể kiếm tiền một cách chân chính nhưng không phải cái gì cũng lên bảng thuế để nhà nước kiểm soát đâu. Có thể chính đáng nhưng về sau cũng không có cái gì chứng minh tài sản đó là bất minh hay không.

Cũng giống như trường hợp ông Phạm Sỹ Quý bị xử lí kỉ luật nhưng khó làm rõ tài sản của ông này?

Hiện nay ta chưa có quy định về việc xử lí tài sản bất minh. Nó khác với tài sản tham nhũng là bị thu hồi bằng thi hành án. Còn đây là tài sản không được giải trình được nguồn gốc – cách chúng ta gọi như vậy, hiểu như vậy nhưng nếu xử lí cứng quá lại có thể gây oan sai.

Đây là vấn đề người dân và dư luận rất quan tâm, tại sao không đưa vào dự luật sửa đổi, thưa ông?

Vấn đề đã được đặt ra, đang đặt ra và tìm cách giải quyết. Cũng có phương án đề nghị đối với tài sản không giải trình được nguồn gốc thì có thể ra tòa.

Do tài sản liên quan quyền sở hữu nên việc tước quyền sở hữu của một người chỉ có thể bằng một bản án có hiệu lực của pháp luật. Đây là phương án đề xuất, tuy nhiên vẫn chưa được thiết kế trong dự thảo luật lần này bởi nếu không làm chặt chẽ thì nó có thể đi từ cực này đến cực kia, cũng có thể làm oan cho người ta, vì vậy phải hết sức cân nhắc, tính toán.

Vậy theo ông, đâu là giải pháp căn cơ để thu hồi tài sản tham nhũng?

Nghị quyết Quốc hội đặt ra thu hồi 60% nhưng thực tế thấp vì nhiều lí do. Để đạt cao thì phải bằng tăng cường áp dụng biện pháp kê biên khi phát hiện, khởi tố bị can liên quan tham nhũng để bảo đảm thi hành án sau này. Hiện nay đang tăng cường biện pháp này để bảo đảm thu hồi tài sản tham nhũng một cách cao nhất.

Xin cảm ơn ông!

N.T

Nguồn: https://www.baomoi.com/rat-kho-xu-ly-tai-san-bat-minh-cua-can-bo/c/23834799.epi

Advertisements

Quyền đòi đái vào mặt Trump

 FB Ngô Thanh Tú

clip_image002

Chiều tối ngày 11/11/2017, khi đoàn xe của Tổng thống Hiệp chúng quốc Hoa Kỳ đi ngang qua Hồ Tây, nữ ca sĩ Mai Khôi có mặt tại đó liền giăng biểu ngữ “Piss on you Trump” lên để bày tỏ sự phản đối của mình. Theo tìm hiểu của tôi, Mai Khôi phản đối vì ông Trump bất nhất trong lời nói và hành động. Nhất là khi ông này đến Việt Nam nhưng không hề nhắc gì Dân chủ-Nhân quyền và số phận của blogger Mẹ Nấm-người mẹ của hai đứa bé nhỏ không được ông Trump lưu tâm.

Những tưởng việc làm của Mai Khôi sẽ được ủng hộ, nào ngờ nó lại dấy lên làn sóng chỉ trích, phản đối ca sĩ này.

Về phần mình, tôi ủng hộ Mai Khôi, không phải vì sau khi giăng biểu ngữ lên, cô ấy bị mật vụ Hà Nội gây khó dễ, chủ nhà đến áp lực ngay trong đêm. Mà đó là cách cô ấy thể hiện quyền của mình, kể cả Quyền đòi đái vào mặt Tổng thống Trump. Rất có thể sắp tới đây, Mai Khôi sẽ phải chuyển nhà do công an quấy rối.

Việc Tổng thống Donald Trump bị phản đối đã trở nên quen thuộc. Không phải chỉ ở nước Mỹ, mà ngay trên khắp thế giới; không phải chỉ người dân mà đến cả các chính trị gia, các nguyên thủ quốc gia cũng phản đối. Bạn tôi, một người đang sinh sống ở Hoa Kỳ sau khi theo dõi vụ Mai Khôi phản đối Trump liền bị cư dân mạng chỉ trích nói, chuyện đó phổ biến khắp ở Mỹ, đến độ chẳng ai thèm quan tâm. Chỉ có ở Việt Nam nên Mai Khôi mới bị chỉ trích.

Ngay tại Đại Hàn (South Korea) cách đây hơn 5 ngày, dù là đồng minh thân cận với Hoa Kỳ, nhưng khi Trump đến làn sóng phản đối ông này xảy ra ngay mỗi bước chân ông đi qua. Hoặc như ở Phi Luật Tân (Philippines), dù Tổng thống Trump chưa đến nhưng làn sóng phản đối đã diễn ra rầm rộ.

Một trong những câu hỏi mà những người chỉ trích đặt ra là, Trump đã làm gì tổn hại đến con người, quốc gia VN hay chưa mà Mai Khôi phản đối? Người đặt ra câu hỏi ấy cho thấy họ không biết gì về quyền biểu đạt, bày tỏ và do sinh sống quá lâu dưới chế độ độc tài nên không biết đến cả những quyền mà mình được hưởng. Điều này cũng như con chim bị nhốt trong lồng khi thấy những con khác được bay nhảy bên ngoài nghĩ đó là tồi bại vậy. Vì quyền bày tỏ, biểu thị không nhất thiết phải chờ tổn hại, ảnh hưởng đến Việt Nam, chỉ cần một điều hay một điều nào đó ở ông Trump mà Mai Khôi không thích, cô ấy đã có quyền bày tỏ bằng cách phản đối.

Nhiều ý kiến cho rằng, việc đòi đái “piss on” lên mặt Trump là xúc phạm nhân phẩm. Đó là cách hiểu ngớ ngẩn. Chẳng ai coi việc giương biểu ngữ với dòng chữ ấy để phản đối một chính trị gia là xúc phạm nhân phẩm cả. Mà đơn giản chỉ là cách để họ bày tỏ thái độ của mình thôi. Trên thế giới này hàng trăm ngàn người đã mang hình ảnh tổng thống Hoa Kỳ hay các nguyên thủ quốc gia khác ra để đạp lên, để tè lên, để ỉa lên và chỉ có kẻ ngốc mới coi đó là việc làm xúc phạm nhân phẩm.

Ông Trump là chính trị gia, là người của công chúng nên rất khác so với một công dân bình thường. Nếu là công dân bình thường, có khi hành động tè lên, đái lên hình sẽ bị coi là xúc phạm, nhưng với chính trị gia, người của công chúng thì không thế.

Trong số các ý kiến,có người đặt câu hỏi, sao không chịu giăng biểu ngữ đòi đái lên ông Trọng hay Tập Cận Bình hay Putin mà đòi đái lên Trump? Mình nghĩ, người đưa ra câu hỏi ấy phải làm điều đó chứ, vì khi đặt ra câu hỏi ấy từ trong ý niệm họ đã không thích ông Trọng, Tập và Putin rồi. Còn ở đây, Mai Khôi không thích Trump nên cô ấy bày tỏ. Còn quý vị ko thích Putin, không thích Tập Cận Bình sao ko giăng biểu ngữ để phản đối đi!?

Lại có ý kiến nói, phản đối, bày tỏ thì cứ mặc nhưng hãy dùng từ ngữ có văn hóa một chút. Mình nghĩ, bày tỏ phản đối là dùng từ làm sao cho nó “ấn tượng” gấy xúc động mạnh vào người nhìn vào nó. Phản đối khác với bày tỏ tình cảm.

Bi kịch của Mai Khôi là, cô ấy bày tỏ thái độ của mình như một người tự do hoặc với tư cách một người đòi tự do. Trong khi cái môi trường cô ấy đang sống là môi trường ngục tù, những cá thể sinh sống trong môi trường ấy coi việc cô bày tỏ là nhằm mục đích phục vụ cho bản thân. Như tôi đã nêu hình ảnh con chim trong lồng khi thấy những con chim bay bên ngoài thì cho đó là tồi bại.

__________

Nguồn tham khảo:

1. https://www.voatiengviet.com/a/bieu-tinh-phan-doi-tong-thong-trump-tren-khap-philippines/4110669.html

2. https://www.voatiengviet.com/a/nguoi-han-quoc-bieu-tinh-phan-doi-chuyen-tham-cua-ong-trump/4101441.html

Giá trị Mỹ tiếp tục lên ngôi trong xã hội Việt Nam

 
 .
Mẫn Nhi (VNTB) Đoàn xe của Tổng thống Mỹ Donald Trump tiếp tục nhận được sự hò reo và chào đón của người dân Hà Nội, tất nhiên, sau những hàng rào an ninh.
 
Trong khi Tổng thống Donald Trump rời Trung Quốc để tới Việt Nam dự Tuần lễ cấp cao APEC, người dân Đà Nẵng đã có mặt bên đường đón chào. (Ảnh: Nguyễn Vương)
Ông Trump, Obama, hay Clinton,… mỗi người đến với Việt Nam đều có những lý do và bối cảnh riêng. Tuy nhiên, một điều không bao giờ đổi là: người dân Việt Nam ưa thích Mỹ.
.
Trang tin Politico trong bài viết tiền trạm trước chuyến thăm Hà Nội của ông Donald Trump đã miêu tả những cảm xúc mang tính “háo hức, vui mừng” của người dân Hà Nội.
.
Nguyễn Văn Hải, 20 tuổi, mặc trên mình đồng phục mang màu cờ Mỹ cho biết: Trump có thể thay đổi nước Mỹ, và nếu Mỹ thay đổi, thế giới sẽ thay đổi, và Việt Nam sẽ thay đổi.
.
Giá trị Mỹ luôn được kỳ vọng sẽ làm thay đổi và tác động mạnh đến sự thay đổi ở Việt Nam, “cảnh sát Mỹ” về nhân quyền luôn là một hình tượng đẹp trong không ít người Việt Nam.
.
Một livetreams trên Facebook về phát biểu của lãnh đạo Mỹ và Trung Quốc tại Hội nghị thượng đỉnh Doanh nghiệp APEC (CEO Summit) đã cho thấy những cảm xúc mang tính đối lập. Trong khi ông Donlad Trump được người Việt thả “tim”, thì bài phát biểu của ông Tập Cận Bình lại nhận hàng loạt sự “giận dữ”. 
.
Cũng kèm theo đó là một số hoạt động “bài trừ Trung Quốc” qua hình tượng bánh bao Tập Cận Bình, biểu tượng Tập Cận Bình với dấu cấm đỏ.
.
Chưa dừng lại đó, những giá trị Mỹ luôn thôi thúc người Việt, mới đây, một chia sẻ tâm trạng của ông Duy Lợi – ông chủ võng xếp Duy Lợi nổi tiếng ở Việt Nam cho biết, ông đã hoàn tất đưa cả gia đình sang sinh sống tại Việt và hẹn không ngày gặp lại.
.
Ông khẳng định:”Chế độ tốt sẽ tạo ra người tốt, chế độ xấu sẽ tạo ra người xấu”. Và ông chọn Mỹ là điểm đến của cả gia đình.
.
Số du học sinh Việt tại Mỹ đang tăng lên từng ngày, những hình ảnh của Mỹ từ khắc phục ô nhiễm Dioxin cho đến gây dựng trường học tại một số địa phương tại Việt Nam luôn nhận được sự ủng hộ tích cực từ báo chí lẫn độc giả.
.
Không đâu xa, bài diễn văn của ông Donald Trump được nhiều báo đài trong nước đăng lại và phân tích tỉ mỉ để đáp ứng “nhu cầu người đọc”.
.
Theo Trung tâm Nghiên cứu Pew, Việt Nam là một trong bảy trong số 37 quốc gia được khảo sát, nơi đa số dân chúng nói họ thích Trump so với mức trung bình toàn cầu là 22%. 
.
Tướng Phùng Quang Thanh – từng là Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Việt Nam đã bày tỏ một lo ngại về “xu hướng” ghét Trung Quốc, mà ông cho là mối nguy cho dân tộc. Trong khi “ghét Mỹ” lại biến mất dần sau cuộc chiến, kể cả trên báo chí lẫn phát ngôn của các lãnh đạo, hay thậm chí người dân – nếu có, thì nó co cụm lại ở một số fanpage “cờ đỏ” cực đoan.
.
Điều đó cho thấy, một Tổng thống Mỹ luôn được chào đón dù bất kể là ai. Vì họ yêu cả giá trị Mỹ, giá trị nhân quyền, giá trị thương mại mà Mỹ tạo ra; trong khi Trung Quốc thì ngược lại – dù đạt thành công về kinh tế, nhưng nhân quyền của Trung Quốc và cách vận hành bộ máy chính trị không khác gì Việt Nam đã khiến người Việt bài trừ Bắc Kinh trong tâm khảm. Điều này đồng nghĩa, Trung Quốc bị ghét từ lịch sử cho đến yếu tố Cộng sản đang tồn tại.
.
Trở về với Donlad Trump, có một fanpage mang tên ông dành cho người Việt, thu hút 15.000 người theo dõi. Người quản trị (đang sống tại Tp. Hồ Chí Minh) cho biết, ông Trump đại diện tốt nhất của Mỹ – “chủ nghĩa tư bản, tự do và Thiên Chúa”.
.
Giáo sư Nguyễn Thị Thanh Thủy, người đứng đầu bộ phận nghiên cứu châu Mỹ tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội chia sẻ với trang tin Politico, đã có những kỳ vọng liên quan đến sự lưu tâm của Mỹ đối với khu vực Đông Dương và Thái Bình Dương, nơi mà sự tự do sẽ giúp cân bằng chính sách của Trung Quốc trong khu vực.
.
Mỹ đảm nhiệm cả một vai trò lớn trong tiềm thức người Việt, ngăn ngừa sự sợ hãi về một Trung Quốc đang lớn mạnh. Nhiều người thích Mỹ cũng bởi, Mỹ không nhún nhường hay sợ hãi trước Trung Quốc, thậm chí là nhiều vị Tổng thống cũng đã biểu lộ thái độ không thích Trung Quốc.
.
Và điều đó lại càng thúc đẩy nhiều người trẻ ở Việt Nam yêu thích giá trị Mỹ hơn nữa.
.
Và con số yêu Mỹ, giá trị Mỹ tăng lên từng ngày. Nhất là khi nhu cầu quyền con người và những khía cạnh tự do làm nên sự phát triển con người ngày càng gia tăng trong bộ phận người Việt – đặt ra đối với chính chính thể có phần cổ hủ của mình.

Khéo dư nước mắt khóc… tổ mối

JB. Nguyễn Hữu Vinh

Kỷ niệm lần thứ 100 cuộc Cách mạng tháng 10 Nga đã qua đi mấy ngày. Quan sát những hoạt động xảy ra trên thế giới về sự kiện này, người ta có nhiều suy nghĩ. Trước hết, đó là suy nghĩ về một thứ tư tưởng – tư tưởng Cộng sản – mà hầu hết các nơi trên thế giới đã vứt bỏ vào sọt rác nhưng tại sao ở Việt Nam, ĐCS cố bám giữ lấy nó như một thứ bảo bối cho riêng mình.

Ở cái nôi Cách mạng tháng 10

Text Box: “Những người bị thảm sát, khủng bố nằm trong số những con người ưu tú và can đảm nhất của nước Nga và Liên Xô thời đó”

 Tổng thống Nga – Putin

Cần phải ghi nhận rằng đó là một sự kiện “trọng đại” đã làm rung chuyển thế giới. Sự rung chuyển đó như thế nào, theo chiều hướng tốt lên, hay xấu đi lại là chuyện khác. Kể cả việc hai quả bom nguyên tử ném xuống Hirosima và Nagadaki giết chết hàng trăm ngàn người, hay sự kiện Thiên An môn hàng ngàn sinh viên, thanh niên bị sát hại dã man… cũng đều làm thế giới rung chuyển tương tự.

Với những sự kiện kỷ niệm như vậy, nếu cách đây chừng ba chục năm hẳn rằng cả thể giới đã chấn động bởi những hoạt động hoành tráng và tốn kém vô cùng từ các nước “trong phe Xã hội chủ nghĩa”. Sẽ là những cuộc diễu binh khổng lồ phô trương sức mạnh bạo lực, sẽ là những điện thư, chúc mừng, là hội họp, mít tinh rầm rộ, sẽ là những cuộc diễu hành đông đúc từ các nước Cộng sản.

Thế nhưng oái oăm thay, những ngày kỷ niệm sự kiện “trọng đại” này, ngay tại nước Nga, luôn được gọi là “quê hương của Cách mạng Tháng 10 vĩ đại”, những hoạt động kỷ niệm đã diễn ra âm thầm, èo uột và thậm chí là những lời tố cáo đanh thép nhất từ Tổng thống Liên bang Nga – Vladimir Putin về một sự kiện mở đầu cho một giai đoạn lấy bạo lực làm phương châm cho mọi hành động xã hội. Xây dựng một xã hội bạo tàn, độc tài và bất chấp quy luật xã hội, đạo đức và văn minh loài người.

Tại nước Nga, thay vì những cuộc duyệt binh, diễu hành được tổ chức ở cấp nhà nước, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã lảng tránh những sự kiện kỷ niệm, ca ngợi Cách mạng Tháng 10/1917.

Trái lại, ông đã tham dự những sự kiện có ý nghĩa khác hơn.

Đó là việc ông dự khai trương một giáo đường mới ở Matxcơva, mà theo ông là “mang nặng ý nghĩa biểu tượng” vì phe Cộng Sản khi lên nắm quyền năm 1917 đã đàn áp Giáo hội.

Việc Tổng thống đến dự khai trương một Thánh đường để đánh dấu biểu tượng đàn áp tôn giáo thời kỳ nước Nga dưới chế độ Cộng sản vô thần cầm quyền nhằm nói lên điều gì nếu không phải là một sự lên án mạnh mẽ một chế độ, một tư tưởng, chủ nghĩa bất nhân.

Ngày 30/10/2017, ông Putin cũng tham dự buổi lễ khánh thành một đài tưởng niệm các nạn nhân bị đàn áp chính trị. Tại đây, ông Putin đã có những lời mạnh mẽ như sau: “Đối với tất cả chúng ta, đối với các thế hệ tương lai, điều rất quan trọng là phải biết và ghi nhớ thời kỳ bi thảm này trong lịch sử nước ta, khi toàn bộ các tầng lớp, toàn bộ các dân tộc: công nhân và nông dân, kỹ sư và thuyền trưởng, linh mục, quan chức chính phủ, nhà khoa học và nhà văn hóa bị bức hại nghiêm trọng.” Và “Quá khứ khủng khiếp này không thể bị xoá nhòa khỏi ký ức quốc gia, không có bất cứ điều gì, không có lợi ích cao cả nào cho nhân dân có thể biện minh cho chuyện đó.”

Có lẽ, những lời nói trên đã đủ để người ta hiểu rõ vì sao nước Nga cũng như trên toàn thế giới đã không hồ hởi, tưng bừng kỷ niệm một “sự kiện trọng đại” như vậy trong lịch sử chính dân tộc họ.

Theo một nhà sử học, đa số người Nga đã không thèm nhớ đến có một ngày gọi là Cách mạng Tháng 10, họ như cố quên đi một sự kiện mở đầu một thời kỳ bi thảm, gieo biết bao tai họa cho người dân Nga và các nước theo mô hình Cộng sản trên toàn thế giới.

Nếu như trước đây, người Nga kỷ niệm cả ngày Stalin chết, thì ngày hôm nay, người Nga thấy Tổng thống Nga Vladimir Putin, tham dự một buổi lễ theo nghi thức Giáo hội Chính thống giáo Nga ở Butovo, tưởng niệm các nạn nhân của Stalin.

Nếu như trước đây, Stalin được tôn sùng như một lãnh tụ vĩ đại không chỉ của người Nga, mà của toàn thế giới cộng sản – Đến mức Tố Hữu từ Việt Nam đã có những câu thơ về cái chết của ông ta đến nay đang được lưu truyền như những câu chuyện cười về thói xu nịnh ở tầm vĩ mô – thì ngày nay, Nga tuyên bố Stalin là một tội đồ, một kẻ khát máu đã từng ra lệnh thảm sát hàng vạn người, điển hình là hàng chục ngàn sỹ quan Ba Lan đã bị ông ta ra lệnh giết tại rừng Katyn.

Những nước khác, những kỷ niệm nếu có, chỉ là những cuộc tập trung, truyền thông để nhắc nhở nhân loại về một thời kỳ kinh hoàng, đau thương đẫm máu, nước mắt và con người bị biến dạng dưới thời kỳ Cộng sản cai trị.

Thậm chí, đúng ngày đó, Tổng thống Mỹ Donal Trumph đã quyết định lấy ngày 7/11 hàng năm là ngày tưởng niệm các nạn nhân Cộng sản mà con số được thống kê ít nhất là là hàng trăm triệu người bị giết hại.

Vẻ vang thế, cao đẹp thế, sáng ngời vậy sao không kỷ niệm?

Khéo dư nước mắt? 

Thế nhưng, hẳn là ngay cả Tổng thống Nga Vladimir Putin cho đến người dân thường của Nga sẽ hết sức sửng sốt, giật mình khi biết tin rằng tại một góc trời Đông Nam Á xa xôi, vẫn có một nhóm người đang cầm quyền quyết theo đuổi đường lối bạo lực và cướp bóc, theo đuổi chủ nghĩa vô thần, khủng bố và sát hại chính người dân mình theo mô hình xô viết, đã tưng bừng kỷ niệm “sự kiện” mà không ai có lương tri trên thế giới muốn nhớ lại.

Cả hệ thống chính trị Việt Nam đã có những phát ngôn mà người dân nghe đến chỉ thấy một cảm giác… buồn cười. Hãy nghe những lời mà người dân gọi là “Ngáo đá” từ miệng quan chức Cộng sản Việt Nam về sự kiện này:

Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị – một sản phẩm đặc trưng của thời kỳ Cộng sản xô viết – nói về Cách mạng tháng 100 Nga như sau: “Sau 100 năm lý tưởng cao đẹp và những giá trị to lớn của cách mạng Tháng Mười Nga là hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và chủ nghĩa xã hội vẫn luôn tỏa sáng, vẫn luôn là nguồn động lực thôi thúc và khơi dậy tinh thần cách mạng của nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới, trong đó có nhân dân Việt Nam”.

Vâng, nó cao đẹp, nó giá trị, nó ưu việt, nó tỏa sáng như thế nào, thì cả thế giới đã biết và họ đã trả lời bằng hành động cụ thể.

Nguyễn Phú Trọng, TBT Đảng CSVN: “Sau 100 năm lý tưởng cao đẹp và những giá trị to lớn của cách mạng Tháng Mười Nga là hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và chủ nghĩa xã hội vẫn luôn tỏa sáng, vẫn luôn là nguồn động lực thôi thúc và khơi dậy tinh thần cách mạng của nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới, trong đó có nhân dân Việt Nam”.

Vâng, nó giá trị, nó to lớn, cái hành vi thành lập bè đảng vì “Không có  gì để mất mà được thì được tất cả” thì chỉ có lũ cướp ngày mới đưa lên thành lý tưởng mà thôi. 

Ma đưa lối, quỷ dẫn đường

Lẽ nào đám quan lại cộng sản Việt Nam như Nguyễn Phú Trọng, Võ Văn Thưởng không có mắt để mà nhìn, không có não để mà suy? Hay là cả thế giới đều ngu, chỉ có mỗi bộ sậu đảng Cộng sản Việt Nam mới đủ thông minh để nhìn thấy điều đó?

Người ta buồn cười, người ta thắc mắc chỉ vì có phải cái tư duy cổ hủ, cái suy nghĩ cứng nhắc đã đóng đinh trong những bộ não xơ cứng này nên không thể tiếp nhận thêm thông tin?

Hay chỉ vì miếng cơm, manh áo hoặc những đống tiền của, xương máu người dân bị hút sạch bằng quyền lực được tạo ra từ những chiếc ghế ngồi mà chân ghế là đầu, là cổ người dân Việt Nam do chính cái Chủ nghĩa vô thần, vô nhân bản, vô đạo đức, vô luân vô pháp mang tên Chủ nghĩa Cộng sản đã đem lại cho họ?

Có lẽ, hầu hết đều nghiêng về yếu tố thứ hai này.

Thực ra, trong thời đại ngày nay, khi mà thông tin đã đến mọi ngõ ngách, tận rừng sâu thì những lời lừa bịp trên không còn bịp được ai.

Nhưng họ không thể thay đổi mà nói khác đi. Chỉ đơn giản là lấy gì để mà lừa bịp tiếp?

Kể từ sau khi hệ thống Cộng sản thế giới sụp đổ, đảng CSVN như người bị ném ra khỏi cộng đồng và bơ vơ giữa rừng. Họ không biết bấu víu vào đâu để có thể tồn tại theo bản năng lệ thuộc và được che chở bởi đàn anh. Trong cơn khủng hoảng toàn diện về mọi mặt từ lý luận, thực tiễn, nhân sự và tổ chức, đảng Cộng sản VN đã hết sức lúng túng trong hướng đi và hoảng hốt lo lắng cho sự tồn tại của mình.

Để tiếp tục bám víu lấy một thể chế vốn đem lại cho họ chỉ có lợi ích mà chẳng mất mát gì, họ đã tìm mọi cách chèo kéo, gắng gượng để giữ lấy cái mà họ đã cướp được: Chính quyền.

Sau khi cái gọi là Lý tưởng Cộng sản đã bị chính họ bôi đen và xé nát bằng những hành động của mình, thần tượng Lenin, Stalin đã hiện nguyên hình là những tội đồ khát máu, họ vội vàng dựng lên cái gọi là “Tư tưởng Hồ Chí Minh”.

Tuy nhiên, cái gọi là tư tưởng này đã nhanh chóng bị những học giả, những nhà nghiên cứu vạch rõ rằng chỉ là món “lẩu thập cẩm” được cóp nhặt, suy diễn và bịa đặt nhằm tạo ra một bóng ma, một biểu tượng, một hình nộm nhằm dẫn đàn cừu dân Việt cúi mặt đi theo.

Cũng chính trong sự hoảng loạn ấy, mà Đảng CSVN đã bí mật tìm kiếm cái phao cứu hộ cho sự tồn tại của mình ở người anh cả là ĐCS Trung Cộng, bất chấp đó cũng là một ổ Mafia công khai vốn vẫn mang nặng tư tưởng bành trướng từ ngàn đời như chính ĐCSVN đã xác nhận trước đó. Cũng vì thế mà cái gọi là “Mật ước Thành Đô” đang bị người dân nghi ngờ là một mật ước bán nước thì đảng vẫn giấu hơn cả mèo giấu… phân.

Chính vì thế mà lãnh thổ đất nước, quyền con người của người dân, truyền thống của cha ông ngàn năm dựng nước và đánh giặc giữ nước bị xé bỏ. Cho đến khi họ tổ chức đàn áp người dân yêu nước, rước giặc vào nhà ngang nhiên, thì Đảng CSVN hiện nguyên hình là một nhóm tay chân của ngoại bang trong cái gọi là Phong trào Cộng sản Quốc tế.

Và cứ thế, như cha ông đã nói:

Ma đưa lối quỷ dẫn đường

lại tìm những lối đoạn trường mà đi

(Kiều)

Vì thế, không có gì lạ khi người Cộng sản Việt Nam cứ “dư nước mắt” để khóc cho tổ mối đã bị sụp đổ từ lâu.

Ngày 12/11/2017

J.B Nguyễn Hữu Vinh

 

LỜI DẶN CỦA CỤ BÀ TRỊNH VĂN BÔ VỀ TANG LỄ CỦA MÌNH

 (hôm nay Hà Nội tổ chức tang lễ cấp cao cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ)

 Trịnh Hồng Minh

THÔNG BÁO VỀ LỄ TANG

 
TRÂN TRỌNG THÔNG BÁO VỚI HỌ HÀNG THÂN TỘC NỘI NGOẠI, ANH EM BẠN BÈ THÂN HỮU GẦN XA VÀ CÁC HỌC TRÒ CỦA TÔI.

Lễ tang của Bà nội tôi – CỤ BÀ HOÀNG THỊ MINH HỒ – quả phụ của CỤ ÔNG TRỊNH VĂN BÔ sẽ được nhà nước tổ chức theo nghi lễ Lễ tang cao cấp quốc gia tại nhà tang lễ số 5 Trần Thánh Tông vào hồi 13h30 phút đến 15h30 phút ngày 13 tháng 11 năm 2017 (tức ngày 25 tháng 9 năm Đinh Dậu _ thứ 2 tuần sau).

LỄ TANG SẼ DO TRUNG ƯƠNG MẶT TRẬN TỔ QUỐC VIỆT NAM & UBND TP HÀ NỘI CÙNG GIA ĐÌNH ĐỒNG PHỐI HỢP TỔ CHỨC VÀ THỰC HIỆN.

Lễ viếng từ 13h30 phút đến 15h00 phút, lễ truy điệu từ 15h00 phút đến 15h30 phút. Sau khi kết thúc lễ truy điệu sẽ di quan rời khỏi nhà tang lễ lúc 15h30 phút, đưa tiễn Cụ một đoạn đường là kết thúc.

Đảng và Nhà nước trân trọng dành mộ phần cho Cụ tại Nghĩa trang Mai Dịch, nhưng thể theo nguyện vọng cuối cùng của Cụ và con cháu trong gia đình là để mộ phần của Cụ bà mãi mãi bên cạnh Cụ ông nên chúng tôi sẽ tiếp tục đưa Cụ về an táng tại nghĩa trang riêng của gia đình ở Thiên Đức Vĩnh Hằng Viên tỉnh Phú Thọ.

Khi còn minh mẫn Bà tôi vẫn căn dặn sau này Bà đi rồi nhớ nói với mọi người đến viếng chớ lãng phí tiền mua vòng hoa để rồi lại vứt đi thì lãng phí lắm, chỉ đoàn thể hãy mua 01 vòng hoa để ghi danh, còn người đến viếng thì xin một bông hoa tưởng nhớ là đủ.

Tiền phúng viếng bà, con cháu không được lấy sử dụng mà đem toàn bộ giúp người nghèo. 1/2 đem ủng hộ đồng bào bị thiên tai, 1/2 đem chuyển cho quỹ khuyến học giúp cho các cháu nhà nghèo học giỏi để vượt qua khó khăn.

TRƯỚC LÚC RA ĐI BÀ TÔI ĐÃ SẮP ĐẶT VÀ CĂN DẶN CHU ĐÁO NHƯ THẾ. XIN TRÂN TRỌNG THÔNG BÁO TỚI MỌI NGƯỜI, ĐỂ Ý NGUYỆN CỦA CỤ ĐƯỢC THÀNH TOÀN VIÊN MÃN.

Trưởng tôn thừa trọng
Trịnh Hồng Minh

“Không đưa vấn đề Biển Đông lên bàn hội nghị APEC – đích thân Vương Hỗ Ninh ra lệnh cấm”.

Phùng Hoài Ngọc

Hai quần đảo VN bị TQ chiếm giữ không xa thành phố Đà Nẵng mà 2 bên “nhất trí” không đưa Biển Đông ra hội nghị APEC.

 Tại sao không ?

Đành rằng, Hội nghị APEC chuyên bàn về chủ đề hợp tác kinh tế của 21 quốc gia thành viên, nhưng số phận hai quần đảo HS-TS chí ít cũng là vấn đề kinh tế. Các nguyên thủ quốc gia khi tiếp xúc xã giao hoặc chính thức với lãnh tụ VN mấy bữa nay đều bày tỏ thái độ ủng hộ VN giải quyết tranh chấp 2 quần đảo bằng biện pháp hoà bình. Vậy, việc đưa vấn đề Biển Đông lên bàn hội nghị Apec chính là biện pháp hoà bình. Tại sao VN với tư cách chủ nhà không tranh thủ cơ hội may mắn hiếm có này ?

Phía Trung Quốc,chắc chắn họ đã “tư duy” rất nhiều về  “Biển Đông” và APEC.

Họ đặt ra khả năng VN sẽ đưa Biển Đông lên bàn hội nghị khi các đại biểu ngồi họp ngay bên bờ Biển Đông sóng vỗ.

Vì vậy, họ đã ra tay theo chiến thuật “tiên hạ thủ vi cường”. Họ ra tay ngăn chặn trước để khỏi lo bị bất ngờ tại Hội nghị APEC.

Họ đã phái ngoại trưởng Vương Nghị sang VN tiền trạm ngăn chặn trước khả năng này từ trong  khi xây dựng kịch bản Hội nghị.

Tờ báo độc lập ở Trung Quốc mang tên “Bác tấn xã” (tiếng Trung 博讯,phiên âm: Boxun, tiếng Anh: Bowen, trang web: Boxun.com) thường là nhạy bén tin tức nhất ở TQ.

Bản tin Boxun sau đây phát đi ngày 10/11 trong khi Tập Cận Bình đang bay sang Đà Nẵng.

Bác Tấn xã – trang tin quốc tế

越南峰会:不将南海问题摆上峰会桌面 王沪宁亲下禁令

– 博讯北京时间2017年11月10日)

(Việt Nam phong hội: bất tướng Nam Hải vấn đề bãi thượng phong hội trác diện Vương Hỗ Ninh thân hạ cấm lệnh – Bác tấn Bắc Kinh ngày 10 tháng 11 năm 2017).

“Hội nghị thượng đỉnh Việt Nam: không đưa vấn đề Biển Đông lên bàn hội nghị  – đích thân Vương Hỗ Ninh ra lệnh cấm”.

 Vương Hỗ Ninh là ai ?

“Vương Hỗ Ninh: uỷ viên mới của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị vẫn là người soạn các bài phát biểu cho Tập Cận Bình và tất cả các bài phát biểu khai mạc và bế mạc hội nghị, bao gồm cả nhiều bài phát biểu song phương của Tập Cận Bình” (Boxun/Bowen ngày 10/11/17).

“Phóng viên chính của Tập đoàn Tin tức Bowen (Bắc Kinh) vừa biết được từ Nhà Trắng rằng khi Tổng thống Trump đã “kết thúc” chuyến thăm chính thức đầu tiên của ông tới Trung Quốc, sẽ bay tới Đà Nẵng Việt Nam vào sáng ngày 10/11 để tham dự APEC năm 2017 “(hội nghị lãnh đạo thượng đỉnh).

“Nguồn tin của Nhà Trắng tiết lộ với phóng viên trưởng của Burbank rằng Trump sẽ đến sân bay quốc tế Đà Nẵng vào khoảng 10 giờ sáng theo giờ địa phương ngày 10 và sẽ dự họp vào khoảng 1 giờ chiều ngày hôm trước cuộc họp thượng đỉnh CEO APEC”.

“Theo nguồn tin nội bộ Trung Nam Hải, phóng viên của Bowen News Service (Ban tin tức Bác tấn xã) cho biết Chủ tịch Trung Quốc TCB sẽ đi Đà Nẵng khoảng 1 giờ sau ông Trump, và ông Tập Cận Bình theo sau Trump sẽ là giám đốc điều hành hiện tại của APEC Summit, sẽ phát biểu “kết thúc”.

“Nguồn tin nội bộ của Trung Nam Hải tiết lộ độc quyền với các phóng viên ở Bắc Kinh rằng Vương Nghị bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc được Tập Cận Bình phân công, trước đó đã tổ chức cuộc hội đàm với chủ nhà Việt Nam thành công. “Bàn tay đen” (nguyên văn: hắc thủ 黑手) của Trung Quốc đã đích thân đến Việt Nam và điều khiển sau màn đã tổ chức cả loạt hội nghị tuần của các nhà lãnh đạo APEC khoá này”.

Đìều này có nghĩa ngoại trưởng TQ Vương Nghị là nhân vật bí ẩn ngồi sau màn (nhiếp chính) trong Ban tổ chức APEC mà ngoài VN khổ chủ cắn răng biết thì không ai khác biết cả (!) Báo Boxun đã gọi Vương Nghị là “bàn tay đen”.

“Người ở Trung Nam Hải nói với phóng viên Miến Điện ở Bắc Kinh: “Tuy nhiên, Vương Hỗ Ninh đã cấm tiết lộ tất cả các nội dung Tập Cận Bình đã phát biểu dịp này, phía Trung Quốc sẽ hạn chế nghiêm ngặt các phương tiện truyền thông nước ngoài, và thậm chí một số phương tiện truyền thông địa phương tiếp cận”.

“Điều đặc biệt quan trọng là sau khi bị Trung Quốc thao túng, vấn đề biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) sẽ không được đưa lên bàn hội nghị thượng đỉnh của các nhà lãnh đạo APEC hiện nay”. Người trong nội bộ Trung Nam Hải vội vã kết thúc cuộc viếng thăm không báo trước, đã nói rõ với các phóng viên UBM ở Bắc Kinh.”

“Có thể, không muốn tỏ ra “đố kỵ” với Trump và Tập, tổng thống Putin thể hiện một cách thận trọng cho hai “bạn thân quý” này biết kỹ năng chính trị thực sự có tay nghề, tổng thống Nga sẽ không có bài phát biểu quan trọng trong Hội nghị thượng đỉnh CEO APEC”.

Kết

Vậy là, Việt Nam đã đồng thuận với TQ tránh đụng đến Biển Đông- Nam Trung Hoa, để giữ “bình quí” (đại cục).

Vậy thì, chế độ này không bao giờ có thể đòi lại hai quần đảo. Một vị lãnh tụ cao cấp đã từng nói “ để cho con cháu chúng ta đòi” là chắc chắn rồi! Các vị ấy còn phải lo tồn tại bản thân mình đã chứ (Ông Vũ Đức Đam nhắc lại “Hoàng Sa là của Việt Nam. Trung Quốc đã dùng vũ lực để chiếm Hoàng Sa và nhất định chúng ta phải đòi lại. Đời tôi, đời các bạn chưa đòi được thì con cháu chúng ta sẽ tiếp tục đòi lại”–  Phó thủ tướng Vũ Đức Đam đã khẳng định như vậy tại cuộc đối thoại với các nhà khoa học Việt Nam vào sáng 17.5.2014- tin báo Thanh Niên).

Vậy là ông phó Đam đã phát ngôn tư tưởng chỉ đạo, phó mặc Biển Đông cho “con cháu” cho nó khoẻ, khỏi bận tâm chi nữa. Bây giờ “chúng ta” còn phải lo sốt vó “to be or not to be”.

PHN

Nguồn tham khảo: https://boxun.com/news/gb/intl/2017/11/201711101244.shtml

 

HAI  ĐẠI TƯỚNG THÔNG GIA CƯỚP NHÀ CỦA ÔNG BÀ TRỊNH VĂN BÔ

– KHỐN NẠN HẾT CHỖ NÓI RỒI.

(cụ bà Trịnh Văn Bô vừa qua đời 5/11/2017 thọ 104 tuổi)

082d6-1434777983-tang-vang_1

Khi bà quả phụ Trịnh Văn Bô (nhũ danh Hoàng Thị Minh Hồ) vừa nằm xuống, báo chí đã có nhiều bài viết ca ngợi lòng yêu nước của cặp vợ chồng doanh nhân này, về câu chuyện hiến tặng hơn 5000 lượng vàng cho chính phủ kháng chiến, về việc hiến tặng ngôi nhà số 48 Hàng Ngang (Hồ Chí Minh mượn ở để chỉ đạo Chính phủ Lâm thời 1945)…

Nhưng báo chí lại không nói rõ về bản giao kèo cho Bộ quốc phòng mượn ngôi nhà 34 Hoàng Diệu cho gia đình đại tướng Hoàng Văn Thái (tổng tham mưu trưởng QDND) trú ngụ trong 2 năm (từ 1954 đến 1956) có chữ ký cam kết của vị đại tướng này cũng như hành trình hàng chục năm đòi lại ngôi nhà cho đến năm 2003.

d9d08-h1-128-300x209

Câu chuyện về hành trình hàng chục năm đòi nhà số 34 Hoàng Diệu là một câu chuyện về niềm tin bị đánh cắp, về lòng tham lam của những kẻ có chức quyền và sự bất lực của cả một hệ thống chính quyền trong việc đòi lại nhà để trả lại cho chính chủ nhân của nó. Căn nhà – đúng hơn là một căn biệt thự – với diện tích 300 m2 trong khuôn viên 3.000 m2 quả là một tài sản khổng lồ khơi gợi lòng tham và khiến người ta khó lòng mà từ bỏ nó. Và hành trình đòi lại tài sản này đã làm vợ chồng doanh nhân Trịnh Văn Bô và con cháu họ mỏi mòn kiệt sức, khiến ông Bô ốm nặng và qua đời năm 1988 trong sự uất hận khi vào năm 1978, đại tướng Hoàng Văn Thái được cấp nơi ở mới trong ngôi nhà lớn xây riêng cho cấp tướng ở khu Liễu Giai, nhưng ông không trả lại nhà cho ông bà Bô. Ông ta giao biệt thự lại cho con gái và con rể (con trai trưởng của Võ Nguyên Giáp).

Căn nhà 34 phố Hoàng Diệu vẫn là nơi ở của cặp vợ chồng Võ Điện Biên, con đầu của đại tướng Võ Nguyên Giáp và vợ là con gái đầu của đại tướng Hoàng Văn Thái, đến tận năm 2003.

Cuối cùng căn nhà đã trở về với gia đình bà vào tháng 10 năm 2003, không phải bằng con đường trao trả chính thức mà do con cháu bà – tranh thủ khi gia đình người ở ngôi nhà đi vắng, chỉ có một bộ đội gác gần đó – đã cõng bà cụ 90 tuổi già yếu đã nghễnh ngãng liều đột nhập vào ngôi nhà, mang theo “Bằng khoán điền thổ” gốc, trưng ra, với một giải lụa mang dòng chữ “Vui mừng trở về ngôi nhà cũ” ký tên: Gia đình Trịnh Văn Bô.

(theo lời kể của ông Bùi Tín).

Dù sao thì bà Hoàng Thị Minh Hồ cũng có được niềm an ủi cuối đời khi được trút hơi thở cuối cùng trong chính ngôi nhà số 34 Hoàng Diệu do chính vợ chồng bà tạo dựng.

(FB Lê Quang Huy)

Mây thẻ