"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

VNTB- Tầng lớp trung lưu và tiến trình dân chủ hóa Việt Nam

Kính Hòa
Theo nhiều quan sát lịch sử thì sự phát triển của tầng lớp trung lưu sẽ dẫn đến dân chủ hóa xã hội. Tầng lớp này đã phát triển gần ba mươi năm nay tại Việt nam. Họ tham gia vào việc hướng tới một xã hội dân chủ như thế nào. Sau đây là ghi nhận của Kính Hòa ý kiến của những nhà quan sát trong nước, và một số doanh nhân Việt nam.
*
Quyết định cải cách kinh tế theo hướng thị trường của đảng cộng sản từ năm 1986 đã làm cho thu nhập trung bình của người Việt nam tăng lên trong gần ba thập niên qua. Theo nhiều nguồn thống kê khác nhau thì hiện nay Việt nam có thu nhập trung bình đầu người qui ra đô la Mỹ là hơn 1000 đô la một năm. Song song đó, một tầng lớp trung lưu cũng được hình thành. Họ là những doanh nghiệp tư nhân, chuyên viên kỹ thuật hay quản lý ở các công ty có vốn đầu tư nước ngoài, những người hoạt động nghề nghiệp tự do,… Một đặc điểm chung là họ có học vấn cao hơn số đông dân chúng trong xã hội.
 *
Theo những dẫn liệu lịch sử trong hai thế kỷ vừa qua, khi tầng lớp trung lưu lớn mạnh thì dễ có những thay đổi xã hội theo hướng dân chủ hơn. Lý do được đưa ra là những người tầng lớp trung lưu chịu nhiều thiệt hại trong một chế độ hà khắc, và do có nền tảng giáo dục cao nên họ có khuynh hướng mong muốn có một xã hội tiến bộ hơn.
 *
Tầng lớp trung lưu ủng hộ chế độ?
Một cựu sinh viên Luật không hoàn toàn đồng ý về viễn cảnh này ở Việt nam, mặc dù anh cũng cho rằng chính tầng lớp trung lưu Việt nam hiện nay là những người đối mặt với những nhũng lạm, và hiểu rõ xã hội.
 *
“Có một cái không rõ có phải là đặc trưng của người Việt nam hay không là tâm lý an phận, chấp nhận thực tại. Thông thường thì khi đối mặt với những chuyện như vậy, người Việt , đặc biệt là tầng lớp trung lưu sẽ xoay xở sang cách khác để làm ăn. Họ cho rằng không cần thiết phải chấp nhận những rủi ro không đáng có trong quan hệ làm ăn với chính quyền. Họ làm ăn một cách ngoan ngoãn. Một học giả phương Tây có nhận xét là tầng lớp trung lưu ở Trung quốc và ở Việt nam, khác với tầng lớp trung lưu ở các nước phương Tây thường độc lập với chính quyền và sẳn sàng phản ứng khi quyền lợi của họ bị xâm phạm. Nhưng tầng lớp trung lưu ở các nước độc tài toàn trị cộng sản như Trung quốc và Việt nam thì nó lại hình thành nhờ ác mối quan hệ thân hữu với chính quyền, lớn lên được nhờ các mối quan hệ làm ăn với chính quyền, sống được nhờ vào chính quyền. Cho nên là họ sẽ cấu kết với chính quyền để làm ăn chứ không có xu hướng chống lại.”
 *
Một Tổng giám đốc doanh nghiệp nước ngoài tại thành phố Hồ Chí Minh là chị Bình cũng có nhận xét về thái độ cầu an của giới trung lưu Việt nam, song song đó lại cũng có những chuẩn bị cho sự thay đổi.
 *
“Nói chung là có nhiều thứ không được vừa lòng, nhưng mà nói gì thì nói thì quan điểm của người Việt nam là biết thân mình trước, thời cuộc thì ba chấm… Theo tôi nghĩ như vậy, tỉ dụ như anh thấy rằng có xu hướng là hiện nay người ta cho con đi học ở nước ngoài rất là nhiều. Thì đó là sự chuẩn bị nhất định của các gia đình Việt nam thôi. Nói gì thì nói chứ ở góc độ tích cực thì cũng hy vọng mọi thứ nó an lành.”
 *
Cùng có quan điểm như người cựu sinh viên luật nói trên là kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh ở Đà Nẵng. Anh Thạnh là một nhà hoạt động xã hội dân sự nhiều lần bị cơ quan công quyền quấy rối và đàn áp vì những hoạt động dân sự như kiện các nhà máy thủy điện xả nước làm chết dân trong những năm qua.
 *
“Theo qui luật thì lớp trung lưu là lớp gánh vác vũ đài dân chủ, nhưng có điều là ở Việt nam giới trung lưu được sinh ra do chế độ độc đảng. Họ có thể là người nắm chính quyền, hay là người kinh doanh nhưng là tư bản thân hữu. Những người này được đánh giá là có thu nhập khá, có tài sản, có kiến thức, nhưng họ xuất thân từ việc hưởng lợi và khống chế của hệ thống chính trị, cho nên họ có hạn chế là không dám lên tiếng hoặc không muốn lên tiếng. Tích lũy thành công của họ có thể là có những hoạt động không đúng pháp luật. Họ không muốn lên tiếng vì quyền lợi của họ gắn chặt với tình thế hiện nay của xã hội.”
 *
Sự quan tâm đến thay đổi chính trị, và tương lai dân chủ
Chị Tâm, làm chủ một doanh nghiệp vùng đồng bằng sông Cửu Long thì cho rằng giới trung lưu có quan tâm đến chính trị, mong muốn có thay đổi chính trị theo hướng dân chủ hơn, nhưng chị chia ra làm hai loại khác nhau:
 *
“Trừ những người nào họ thuộc tầng lớp lãnh đạo, tầng lớp bên đảng, họ không muốn điều đó, những người không có đảng thì muốn điều đó. Con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa, ông sãi mới muốn sự thay đổi chứ ông vua đâu có muốn sự thay đổi.”
 *
Chị Bình cũng có ý kiến rằng có hai nhóm trung lưu trong xã hội Việt nam, một nhóm mong muốn sự thay đổi, nhóm còn lại thì không, nhưng không rõ nhóm nào đông hơn.
 *
Một nhà hoạt động dân chủ trẻ khác là kỹ sư Nguyễn Tiến Trung thì có cái nhìn tương đối khác hơn:
“Từ người dân thường cho đến cán bộ ai cũng hiểu là thể chế hiện nay là không thể chấp nhận được, tức là một thể chế độc quyền độc đảng tước đoạt quyền làm chủ của người dân. Ngay cả đảng viên cộng sản người ta cũng rất là chán ghét. Nhưng mà người ta chưa thấy được đường hướng nào, hay làm gì để mà đưa đất nước đi đến hướng dân chủ được. Họ chỉ không đồng ý thôi, chứ họ không làm gì, và đó là đa số.”
 *
Trong những năm vừa qua, các hoạt động dân sự và dân chủ hóa Việt nam diễn ra phong phú hơn, và thực sự là có những người thuộc tầng lớp trung lưu dấn thân vào công cuộc đấu tranh đó. Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà kinh doanh thành công, có nói rằng ông quyết định dấn thân vào công cuộc dân chủ hóa đất nước và phản biện xã hội sau khi thấy rằng chế độ chính trị hiện hành vu cáo ông trong một vụ được gọi là trốn thuế. Gần đây nhất nhạc sĩ nhạc Rap trẻ tuổi Nguyễn Vũ Sơn cũng lên tiếng thách thức nhà cầm quyền cộng sản Việt nam, mặc dù anh xuất thân từ một gia đình trung lưu khá giả tại Sài Gòn.
 *
Vì thế nên cũng vẫn có quan điểm hy vọng rằng tầng lớp trung lưu sẽ đóng vai trò quan trọng trong công cuộc dân chủ hóa Việt nam. Luật sư Lê Công Định cho biết quan điểm của ông:
 *
Tôi nghĩ là tầng lớp trung lưu ở Việt nam hiện đóng vai trò ngày càng quan trọng, tuy là so với Tây Âu hay các nước đã phát triển thì tầng lớp trung lưu ở Việt nam chưa có vai trò bằng. Tuy nhiên, tôi nghĩ là trong vài năm tới họ sẽ đóng vai trò quan trọng. Đừng nhìn họ với góc độ là những người lên tiếng phản biện xã hội. Họ là những người sẽ đóng góp vào sự phát triển kinh tế xã hội, chúng ta hãy nhìn theo hướng đó, thì chúng ta sẽ thấy rằng tầng lớp trung lưu rất quan trọng. Đừng có thất vọng vì họ bây giờ chỉ lo thu vén chuyện gia đình hay chỉ lo làm ăn, để làm gia đình họ phát triển. Thật ra chính những điều đó, vô hình chung giúp bộ mặt xã hội Việt nam trong tương lai thay đổi rất là nhiều. Tôi cũng như anh Trần Huỳnh Duy Thức, đặt rất nhiều hy vọng vào tầng lớp trung lưu ở Việt nam.”
 *
Ông Lê Công Định và ông Trần Huỳnh Duy Thức vốn cũng là những người thành đạt trong xã hội, đã dấn thân vào những đòi hỏi dân chủ cho Việt nam. Cả hai ông đều bị bắt giam, ông Lê Công Định hiện đã được trả tự do và bị quản chế ở địa phương, còn ông Thức hiện vẫn còn bị giam.
 *
Trong một nghiên cứu mới đây về vai trò của tầng lớp trung lưu trong những cuộc cách mạng ở các thế kỷ trước cũng như các cuộc cách mạng hay chuyển biến xã hội gần đây, nhà nghiên cứu người Mỹ là Francis Fukuyama viết rằng vị trí trung lưu của một người chưa chắc làm người đó  ủng hộ nền dân chủ hay một chính phủ trong sạch. Thậm chí ở các quốc gia như Thái Lan, hay Trung quốc họ còn ủng hộ các chế độ độc tài để bảo đảm quyền lợi của họ. Nhưng họ sẽ đối đầu với sự lạm dụng quyền lực của nhà cầm quyền, và ngay cả ở Trung quốc thì họ cũng muốn có một xã hội tự do hơn.
Kính Hòa
 
(RFA) 26.2.15
 
 

BBC, VOA TIẾP TỤC ĐƯA TIN VỀ SỰ CỐ  “CA NGỢI TỔ QUỐC” TÀU

  
Phạt ban chỉ đạo chương trình nghệ thuật
BBC
02-08-2015
Chương trình được dư luận quan tâm một phần do sự có mặt 
của Đại tướng Phùng Quang Thanh
*

Ban Giám đốc Trung tâm Phát thanh-Truyền hình Quân đội bị khiển trách vì mở nhạc Trung Quốc trong chương trình ‘Khát vọng Đoàn tụ’.

*

Lý do là bài hát từng được xem là “quốc ca thứ hai” của Trung Quốc đã được mở trước và sau khi Chủ tịch Trương Tấn Sang phát biểu trong khuôn khổ chương trình giao lưu nghệ thuật tại Bộ Quốc phòng vào hôm 27/7.

Chương trình, có sự tham dự của nhiều lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, được truyền hình trực tiếp trên VTV và kênh Quốc phòng An ninh nhân ngày Thương binh Liệt sỹ.

Chương trình được quan tâm nhiều một phần do sự có mặt Bộ trưởng Quốc phòng, Đại tướng Phùng Quang Thanh, người xuất hiện trở lại sau thời gian chữa bệnh tại Pháp nhiều tuần.

Ban Chỉ đạo Quốc gia về tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sỹ (gọi tắt là Ban Chỉ đạo Quốc gia 1237) đã chỉ đạo Trung tâm Phát thanh-Truyền hình Quân đội thực hiện chương trình giao lưu nghệ thuật này.

Kịch bản chương trình đã được Ban Chỉ đạo Quốc gia 1237 và các cơ quan chức năng thẩm định, thông qua và được tiến hành sơ duyệt, tổng duyệt.

Tuy vậy, báo Quân đội Nhân dân viết “trong quá trình thực hiện chương trình truyền hình trực tiếp đã không kiểm soát được nội dung để xảy ra sai sót là sử dụng một đoạn nhạc nước ngoài vào trong chương trình”.

“Cơ quan cấp trên có thẩm quyền đã tiến hành kỷ luật: Khiển trách đối với Ban Giám đốc Trung tâm Phát thanh-Truyền hình Quân đội và chỉ đạo xử lý nghiêm túc kíp thực hiện chương trình”.

Không thấy báo Quân đội Nhân dân nhắc tới đoạn ‘nhạc nước ngoài’ này là của nước nào.

Read the rest of this entry »

03/08/2015

Một lời khinh

 

Tuấn Khanh

Hai ông Phạm Quang Nghị và Nguyễn Thế Thảo trong khi vụng về cố vẽ lại mặt mình bằng việc cho trồng cây lát hoa trong đêm thay cho những hàng cây gỗ mỡ đang chết khô vừa trồng tháng trước sau một đợt “ra quân” ào ào chặt phá cây xanh, không hiểu sao lại không biết ngăn cấp dưới đừng bôi lem vào những khuôn mặt vừa đánh phấn sáp ấy bằng các thứ việc “ra quân” tệ hại khác, như bài viết của Nhạc sĩ Tuấn Khanh mà chúng tôi xin đăng lại dưới đây. Ông Tuấn Khanh khinh bỉ những lời bình luận của ai ai đó nhân danh “văn minh đô thị” a dua với loạt việc làm này, nhưng chúng tôi nghiêng về một nỗi băn khoăn khác, có lẽ tê lòng hơn: Có phải cái thói “ra quân” ào ào làm bất kỳ điều gì mà họ muốn đã trở thành căn bệnh vô liêm “danh bất hư truyền” của Hà Nội không sao thay đổi được nữa, “vá” chỗ này lại “bục” ra chỗ nọ? Người Hà Nội tử tế sẽ cúi đầu tủi hổ không để đâu cho hết.

Bauxite Việt Nam

clip_image001
Không phải lúc nào cũng có, chuyện một truyền thống tốt đẹp từ miền này lại lan được sang miền khác, nếu như truyền thống đó không thuyết phục được lòng người.

Những bình trà đá rất đỗi quen thuộc ở Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung từ cả thế kỷ nay, đột nhiên bỗng trở thành sự kiện lớn ở Hà Nội – cái nôi cao đẹp của văn hoá xã hội chủ nghĩa.

Sự cho đi với tha nhân, không toan tính đột nhiên bị các nhóm trật tự đô thị, dân phòng… ập đến tịch thu không có một mẩu biên lai. Họ nói những bình trà đá nhỏ nhoi đó làm mất trật tự đô thị, điều mà ai cũng phải ngạc nhiên, so với những quán chè nước, cà phê ở trung tâm đô thị vốn đã cống nạp tiền làm ăn cho các khu vực, thì vẫn được hoạt động tràn xuống mặt đường.

Một cô bạn Hà Nội nhắn với tôi, thật ngắn gọn, về câu chuyện những bình trà đá miễn phí bị tịch thu đó: “thật khốn nạn!”.

Không phải lúc nào văn minh và nhân ái cũng được tiếp nhận. Việc tịch thu trà đá miễn phí ở Hà Nội nhắc cho người ta nhớ chuyện những vị linh mục truyền giáo tìm đến những vùng mọi rợ với ước mơ xây dựng điều tốt đẹp, đã bị giết và hò reo ăn thịt ngay tại chỗ. Không khác gì.

Một tác giả nào đó viết rằng những người cho khách qua đường uống nước miễn phí, cần phải bị phạt nặng vì gieo rắc truyền nhiễm cho mọi người, là thiếu ý thức và thiếu văn minh.

Nghe thoạt đầu có vẻ như hợp lý, nhưng soi rọi tận cùng, mới thấy đó là loại lý luận tồi tệ của kẻ chờ gió phất cờ. Loại nguỵ biện xã hội – cơ hội chủ nghĩa.

Để nói về truyền nhiễm, có lẽ chúng ta cũng nên bắt đầu phạt nặng mọi quán ăn vì vẫn dùng chung chén, dĩa, ly… và quy định con người theo thời chiến: đi đâu cũng mang bát, muỗng… theo tư tưởng đôi đũa bác Hồ.

Hãy nên nhớ rằng một bình nước chia sẻ, không có nghĩa là mọi người đều uống vào đấy, mà có cả những người đến để sớt vào bình của mình mang đi, hoặc uống bằng chính ly của mình. Với ý kiến của tác giả ấy (có thể mang sự lo ngại của nền giáo dục miền Bắc XHCN), thì sự vô ý thức của con người có thể dẫn đến bệnh truyền nhiễm. Nhưng ở mặt bằng văn hoá cơ bản của miền Nam từ cả thế kỷ, con người khi dùng chung, đều đã có ý thức của mình. Đó là sự khác biệt lớn mà hôm nay thì mới bị cào bằng.

Người ta không hủy diệt truyền thống với bộ dạng học đòi văn minh hay nguỵ biện. Sự tử tế cần được dắt tay vào những con đường đúng và gìn giữ nó – theo một quy định hỗ tương của cộng đồng. Nếu truyền thống tốt đẹp đó sống trong một yêu cầu, quy định đúng về vệ sinh cộng đồng, thì vẫn tốt hơn sự rầm rập cướp giật ghê tởm được nhìn thấy.

Sự ngụy biện và bao che cho bọn cường hào ác bá cướp tài sản của người khác bằng lý lẽ trật tự đô thị, chỉ vẽ ra sự hỗn mang của một xã hội không còn biết nghĩ, chỉ biết xuẩn động.

Con người cần phải tập ngước nhìn, trước khi tập bước đi vào văn minh. Để biết mình ra sao, con người cũng đơn giản cần biết tập cúi nhìn, trước khi phóng uế vào chính chân mình.

Ngày xưa, khi các phong trào đấu tranh hổn hển cùng uống chung ca nước của các bà mẹ lén lút yểm trợ thì luôn được ca ngợi. Giờ thì những ca nước ấy bị đạp bỏ, bị ghê tởm, có thể bởi các nhân vật đấu tranh ấy đã làm quen với văn minh, uống nước đóng chai. Hoặc việc ca ngợi đó chỉ là giả dối và lợi dụng sự thật thà của nhân dân.

Tôi khinh những bài lý luận trên đất nước này, lúc này, luôn có vẻ dân chủ và khoa học, luôn có vẻ chọn đứng trên mặt trận tuyến đầu, nhưng khi vacccine 3 trong 1 chích trẻ con đến chết hay buộc đóng phí xe máy như thắt cổ dân, thì các tác giả ấy luôn câm miệng.

Tôi khinh những kẻ cơ hội, luồn lách qua các khe hở dân chủ để chứng minh mình tiên phong và tiến bộ, múa may ngòi bút vào chỗ hư không nhưng khi nhìn thấy bọn cẩu quan tham nhũng hay công an đánh chết người vô tội thì tảng lờ như chuyện ở một quốc gia khác.

Một lời khinh không chỉ nhằm đến một ai, mà tôi muốn phát đi tung tẩy trên đất nước này, trúng ai thì nhục nấy chịu. Những kẻ ấy nay đang tràn lan trên đất nước tội nghiệp này.

T.K.

Tham khảo:

http://m.thanhnien.com.vn/story/nen-phat-nang-nhung-nguoi-dat-tra-da-tu-thien-via-he-sid-990530

Nguồn: Nguồn:https://nhacsituankhanh.wordpress.com/2015/08/02/mot-loi-khinh/

 

‘Tam Thập Lục Kế’ của Trung Quốc sẽ dẫn đến họa tự hủy diệt chính nó

  
Đào Đức Thông
 
 
(VNTB) – Trung Quốc đã phát triển mạnh mẽ đến thái cực và tự thân nó sinh ra những mâu thuẫn, những mầm mống để tiêu diệt cái thái cực đó. Đã xuất hiện những mầm mống bất ổn đe dọa sự tồn tại của Trung Quốc trong tương lai không xa.
 *
Quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc trong gần 2.200 năm tồn tại từ thế kỷ 2 trước Tây lịch đến nay luôn là chủ đề nóng bỏng trong hơn 4.000 năm lịch sử, cho dù thời đại nào đều mang tính thời sự.
 *
Bấy lâu là hai nước láng giềng gần gũi, nhân dân hai nước luôn luôn gắn bó, giúp đỡ, cổ vũ lẫn nhau trong cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa đế quốc, vì lợi ích cách mạng của nhân dân mỗi nước. Nhân dân Việt Nam đã ủng hộ nhân dân Trung Quốc về chính trị và tinh thần, có lúc đã phối hợp chiến đấu cùng với nhân dân Trung Quốc trong sự nghiệp giải phóng dân tộc. Những năm chiến tranh, nhân dân Trung Quốc, mặc dầu còn có nhiều khó khăn, nhất là trong những năm đầu thành lập  nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa non trẻ, đã dành sự giúp đỡ to lớn cho nhân dân Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm.
 *
Những người lãnh đạo Trung Quốc đã nhiều lần nói rằng ‘nói đến cám ơn thì nhân dân Trung Quốc phải cám ơn nhân dân Việt Nam. Nhân dân Việt Nam đã hi sinh nhiều, cống hiến nhiều đối với nhân dân Trung Quốc. Nhân dân Trung Quốc phải cám ơn và có nghĩa vụ giúp đỡ, ủng hộ nhân dân Việt Nam. Nhân dân hai nước giúp đỡ lẫn nhau’.
 *
Về việc Tổng thống Nixon đi thăm Trung Quốc năm 1972, Chủ tịch Mao Trạch Đông đã nói với những người lãnh đạo Việt Nam tháng 6 năm 1973 như sau:
 *
 Thành thực mà nói, nhân dân Trung Hoa, Đảng cộng sản Trung Hoa và nhân dân thế giới phải cám ơn nhân dân Việt Nam đã đánh thắng Mỹ. Các đồng chí chiến thắng mới buộc Nixon phải đi Bắc Kinh”.
 *
Về việc nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa vào Liên Hợp Quốc năm 1971, Thủ tướng Chu Ân Lai đã nói trong cuộc hội đàm với các nhà lãnh đạo Việt Nam tháng 11 năm 1971:
“Cống hiến của Việt Nam rất lớn. Chúng ta gắn bó với nhau”.
 *
Nhưng thực tế hiện nay, cả thế giới đều thấy tham vọng bành trướng biển Đông của Trung Quốc  đã rõ ràng. Theo truyền thống lịch sử Trung Quốc thì luật là mạnh được yếu thua. Với họ: “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền”. Mà một khi đã mạnh thì phải mở mang lãnh thổ. Lâu nay trong lịch sử Trung Quốc từ thời mới lập quốc cứ là vũ khí, gươm giáo, và nay cũng vậy. Đi kèm với sức mạnh là những mưu ma, chước quỷ rất nổi danh sử sách trong Tam Thập Lục Kế của Tôn Tử, cho đến nay vẫn được Trung Quốc mang ra áp dụng. 

* Read the rest of this entry »

Đăng ngày 20-07-2015 Sửa đổi ngày 20-07-2015 16:53

Triều Tiên : « Thống nhất là một điều tất yếu »

mediaVùng phi quân sự (DMZ), phía Hàn Quốc nêu rõ chủ trương ‘chấm dứt chia cắt’ và ‘bắt đầu thống nhất’ Triều TiênKèoprasith Souvannavong / RFI

*

2015 đánh dấu kỷ niệm 70 năm ngày Nam-Bắc Triều Tiên bị chia cắt. Nhân dịp này, Hàn Quốc, tuần trước đây, thông báo dự định tổ chức vào tháng 10 một diễn đàn thảo luận về sự thống nhất của Bán đảo Triều Tiên với sự tham gia của các nhân vật đoạt giải Nobel Hòa bình và các chuyên gia nước ngoài. Khả năng thống nhất Triều Tiên, dù còn rất xa vời do bối cảnh chính trị chưa cho phép, nhưng đã làm dấy lên nhiều câu hỏi, trong đó có chi phí được cho là cực lớn mà Hàn Quốc phải gánh chịu, và nhất là liệu người dân hai miền có thực sự muốn thống nhất hay không.

Để hiểu rõ thêm về ý nguyện của người Triều Tiên trên vấn đề này, cách tốt nhất là tìm hiểu nơi người trong cuộc. Nhà báo của RFI Kèoprasith Souvannavong vừa qua đã có dịp phỏng vấn nhà văn nữ Hàn Quốc Kim Eun Sun, một người thực sự là ‘trong cuộc’ vì cô nguyên là một người Bắc Triều Tiên đã đào thoát qua định cư tại Hàn Quốc.

Năm nay 29 tuổi, Kim Eun Sun là đồng tác giả của quyển ký sự : « Bắc Triều Tiên, chín năm để thoát khỏi địa ngục », một quyển sách đã gây chấn động, trong đó tác giả kể lại hành trình nguy hiểm của cô để rời bỏ chế độ độc tài toàn trị ở Bình Nhưỡng. Đối với Kim Eun Sun, đã đến lúc phải thống nhất Bán đảo Triều Tiên, đặc biệt là vì « tự do và nhân quyền ».

RFI : Một trong những vấn đề mà việc thống nhất Triều Tiên đặt ra là chi phí của tiến trình này, được nhiều chuyên gia ước tính ở mức 500 tỷ đô la. Đây là món tiền cần thiết để giảm sự chênh lệch mức sống giữa hai miền Nam và Bắc Triều Tiên, chủ yếu đến từ Seoul, vốn đã tạo ra một quỹ dành riêng cho việc này. Hiện thời, người Hàn Quốc còn muốn thống nhất đất nước hay không, khi biết rằng chi phí có thể sẽ cao hơn gấp bội so với dự kiến ?

Kim Eun Sun : Là người quê ở miền Bắc, tôi hết lòng muốn đất nước thống nhất, nhưng người dân miền Nam chưa sẵn sàng, nhất là giới trẻ. Theo thăm dò dư luận, 50% trong số họ nói rằng họ không muốn thống nhất vì điều đó quả thực sẽ rất tốn kém.

Họ nghĩ rằng sau khi thống nhất đất nước, thuế sẽ tăng lên và điều kiện sống của họ sẽ xấu đi. Họ cho biết là họ hài lòng với tình hình hiện tại của mình. Đối với một số người, cuộc sống ở Hàn Quốc hiện tại không phải là dễ dàng, và những người đó nghĩ rằng nó sẽ tồi tệ hơn sau khi đất nước thống nhất, vì sẽ phải thu ngắn đáng kể cách biệt kinh tế giữa Bắc và Nam và điều đó sẽ tiêu tốn rất nhiều tiền.

Thế nhưng, cho dù rất tốn kém, việc thống nhất đất nước sẽ là một cơ may thực thụ. Miền Nam càng đầu tư nhiều vào miền Bắc, lợi nhuận thu được từ đầu tư càng đáng kể. Nếu miền Nam không làm, và nếu một ngày nào đó Bắc Triều Tiên mở cửa, nhiều nước giàu khác sẽ lao vào để đầu tư tiền của của họ.

RFI : Ngoài vấn đề kinh tế, còn lý do nào khác thúc đẩy hai miền Nam Bắc thống nhất ?

Kim Eun Sun : Chủ yếu là vấn đề tự do và nhân quyền. Ở miền Bắc, người dân không hề có bất kỳ khái niệm nào về quyền con người. Họ không được hưởng quyền tự do nào, họ không thể đi đến nơi nào họ muốn. Họ không có bất kỳ quyền lợi nào, và điều kiện sống rất tồi tệ.

Dĩ nhiên là Triều Tiên vẫn có thể tiếp tục ở trong tình trạng bị chia cắt nếu ở miền Bắc, người dân được sống trong điều kiện tốt như ở miền Nam, nếu họ được hưởng một tình huống tương tự như miền Nam cả về nhân quyền lẫn kinh tế.

Thống nhất đất nước cũng sẽ có lợi cho miền Nam. Ví dụ, ngày nay tại Hàn Quốc, tìm một công việc phù hợp với khả năng của mình rất khó khăn, ngay cả sau khi có bằng đại học. Khá nhiều thanh niên đã không tìm được việc làm sau khi tốt nghiệp, kể cả những người đã theo học ở các trường đại học rất tốt. Tôi tin rằng đất nước thống nhất sẽ tạo ra công ăn việc làm, nó sẽ nhân cơ hội tìm việc lên gấp bội. Chúng ta không nên chỉ nghĩ đến phí tổn của việc thống nhất mà thôi.

Để Triều Tiên được thống nhất, cần phải phát triển cơ sở hạ tầng ở miền Bắc : đường giao thông, nhà ở, trường học, v.v… Bắc Triều Tiên cũng sẽ cần giáo viên, kỹ sư, kỹ thuật viên … Tất cả điều này cũng là cơ may cho thanh niên Hàn Quốc, vốn chưa nhận thức được tất cả những cơ hội đó bởi vì họ chỉ thấy cái trước mắt mà thôi. chỉ chú mục vào các phí tổn của việc thống nhất.

Chúng ta phải giáo dục họ, thay đổi quan điểm của họ. Thống nhất đất nước sẽ giúp giảm tỷ lệ thất nghiệp ở cả miền Bắc lẫn miền Nam.

Ngoài ra, nếu các sinh viên tốt nghiệp đại học tại miền Nam ra dạy tại miền Bắc, tất cả mọi người sẽ được hưởng lợi. Được thống nhất, đất nước sẽ lớn hơn, mạnh hơn, nhờ có được một dân số có học thức cao hơn. Hiện nay, đa số người Bắc Triều Tiên hầu như không biết một máy tính là gì, cũng không biết internet là gì. Tất cả mọi thứ tại miền Bắc đều phải xây dựng lại để cho cư dân có thể hưởng được sự thịnh vượng kinh tế của miền Nam.

RFI : Khi nào thì Triều Tiên có thể thống nhất ?

Kim Eun Sun : Thống nhất là một điều cần thiết và tất yếu sẽ xẩy ra vào một lúc nào đó, sẽ sớm hơn là người ta tưởng, sẽ bất ngờ cho dù chúng ta không muốn thế. Còn khi nào thì không ai biết được. Chế độ độc tài Bắc Triều Tiên không thể tồn tại mãi mãi, mặc dù có vẻ vững vàng.

Mặt khác, Kim Jong Un, nhân vật số một của chế độ hiện nay lại là một con người lạ lùng. Người ta có cảm tưởng là ông ta đang cố gắng thay đổi. Kim Jong Un hành động khác với người cha Kim Jong Il [cầm quyền từ 1994-2011] và cũng khác ông nội của mình [Kim Nhật Thành, « Chủ tịch Vĩnh cửu », người sáng lập Bắc Triều Tiên vào năm 1948].

Cung cách của Kim Jong Un hoàn toàn không giống cha và ông mình. Ví dụ như là ở miền Bắc, một lãnh đạo không bao giờ xuất hiện trước công chúng cùng với vợ, nhưng Kim Jong Un thì lại làm như vậy. Thế là người dân bình thường cũng bắt đầu ra phố với vợ hay chồng của mình. Trước đây, các cặp vợ chồng không được nắm tay nhau. Ngày nay, họ không ngần ngại làm thế. Nhờ Kim Jong Un, lĩnh vực này đã có được cởi mở hơn.

Kim Jong Un cũng đã cho phép một trong những biểu tượng của nước Mỹ là cà phê Starbucks hiện diện tại thủ đô Bình Nhưỡng. Trong một chừng mực nào đó, ta có thể nói rằng Kim Jong Un đang cố gắng mang đến Bắc Triều Tiên một chút sắc thái của phương Tây.

RFI : Còn có những dấu hiệu thay đổi nào khác ở Bắc Triều Tiên, nổi tiếng là một trong những quốc gia khép kín nhất thế giới ?

Kim Eun Sun : Thanh niên chẳng hạn thì lén lút xem phim truyện và phim Hàn Quốc. Họ rất mê loại phim này. Họ mơ về miền Nam, miền đất đã mê hoặc họ. Đầu óc họ đã thay đổi, không còn trung thành với chế độ, với gia tộc họ Kim cầm quyền, với Kim Jong Un. Họ đã sẵn sàng cho sự thay đổi.

Còn đối với người lớn tuổi hơn, có lẽ chỉ có 1% trong số này không muốn thay đổi hệ thống, bởi vì họ là những kẻ đặc quyền đặc lợi, đang sống trong xa hoa. Đó là tầng lớp lãnh đạo cao cấp. Nhưng coi chừng. ngày mà cuộc sống thực của giới lãnh đạo bị phát hiện, người dân sẽ thể hiện sự thù địch thực sự của mình.

Tôi nghĩ rằng 90% người dân ở miền Bắc muốn thay đổi ngay bây giờ. Trong quá khứ, các nhà lãnh đạo miền Bắc luôn tuyên truyền rằng đời sống ở miền Nam rất khó khăn. Họ chẳng hạn đã cho thấy hình ảnh của một bé gái đang đánh giày cho một người lính Mỹ và khẳng định rằng ở miền Nam, các cô gái chỉ có kiểu đời sống khổ cực như vậy mà thôi. Và đó là lý do tại sao cần phải thống nhất đất nước, dĩ nhiên là để giúp miền Nam.

Nhưng bây giờ, người dân ở miền Bắc đã có một cái nhìn khác về miền Nam. Họ biết rằng miền Nam sung túc hơn nhiều. Họ nghĩ rằng họ sẽ có một cuộc sống tốt hơn khi được thống nhất với miền Nam.

Tiếng Hàn có tục ngữ : « Một nửa công việc đã được thực hiện, chỉ cần hoàn tất mà thôi ». Bắc Triều Tiên cũng giống như bó củi khô, nếu châm lửa, có thể bùng lên rất nhanh.

Chủ Nhật, ngày 02 tháng 8 năm 2015

BỘ QUỐC PHÒNG XỬ LÝ QUA QUÝT SỰ CỐ “CA NGỢI TỔ QUỐC” TÀU

Theo City News: 

Trước đó, ngày 31-7, trao đổi với Tuổi Trẻ, nhà báo Tùng Lâm, người dẫn chương trình “Khát vọng đoàn tụ” tối ngày 27-7 cho biết, việc có một đoạn nhạc nước ngoài trong chương trình chỉ là những sơ suất rất đáng tiếc xảy ra trong một chương trình rất tốt và không nằm trong kịch bản lúc đầu.

Còn NSND Lê Hùng, tổng đạo diễn chương trình “Khát vọng đoàn tụ” nói rằng: “Đoạn nhạc đó chỉ có mười mấy giây, và không có lời, dùng làm nhạc hiệu để Chủ tịch nước đi lên bục phát biểu thôi và đã được chỉnh sửa ở những lần phát lại sau đó”.

 
.
Xử lý sai sót về đoạn nhạc trong Chương trình giao lưu nghệ thuật “Khát vọng đoàn tụ”
 

Chủ nhật, 02/08/2015 | 8:54 GMT+7

Nhân dịp kỷ niệm 68 năm Ngày Thương binh, Liệt sĩ, Ban Chỉ đạo Quốc gia về tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ (gọi tắt là Ban Chỉ đạo Quốc gia 1237) đã chỉ đạo Trung tâm Phát thanh-Truyền hình Quân đội thực hiện Chương trình giao lưu nghệ thuật: “Khát vọng đoàn tụ” được truyền hình trực tiếp trên Kênh VTV1/Đài Truyền hình Việt Nam.

 
Kịch bản chương trình đã được Ban Chỉ đạo Quốc gia 1237 và các cơ quan chức năng thẩm định, thông qua và được tiến hành sơ duyệt, tổng duyệt. 
 
Đây là chương trình có ý nghĩa chính trị xã hội sâu sắc mang đậm tính nhân văn, khơi dậy truyền thống, đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa” của dân tộc. 
 
Chương trình được tổ chức công phu, gây xúc động đối với khán giả xem truyền hình. Tuy nhiên, trong quá trình thực hiện chương trình truyền hình trực tiếp đã không kiểm soát được nội dung để xảy ra sai sót là sử dụng một đoạn nhạc nước ngoài vào trong chương trình. 
 
Cơ quan cấp trên có thẩm quyền đã tiến hành kỷ luật: Khiển trách đối với Ban Giám đốc Trung tâm Phát thanh-Truyền hình Quân đội và chỉ đạo xử lý nghiêm túc kíp thực hiện chương trình.

THÔNG TẤN QUÂN SỰ
______
 chú Tễu bình luận
Đây là bên Bộ Quốc Phòng. Muối mặt mà phải xử lý KHIỂN TRÁCH, kiểu xoa đầu mắng yêu mấy câu. Tuy nhiên, thái độ của Bộ Quốc Phòng là chưa thành khẩn: vẫn chưa dám gọi thẳng đoạn nhạc đó là bài Ca ngợi tổ quốc, được coi là Quốc ca thứ 2 của Tàu. 
 
Mức độ “Khiển trách” cho lỗi nghiêm trọng này là quá nhẹ! Quân lệnh Việt Nam chưa nghiêm. Phải chăng quân lệnh đã đến hồi rệu rã?
 
Còn bên Trần Bình Minh (VTV) thì gian xảo bằng cách xóa đi đoạn nhạc trong bản lưu của trang web của VTV. Trần Bình Minh thì đã mất hết liêm sỉ từ hồi nào rồi, nên cách xử trí như vậy có gì lạ!
 

Một đất nước câm lặng

2.8.15

Đào Đức Thông

(VNTB) – Một đất nước câm lặng, trong những uất ức nghẹn dâng trào. Sự câm lặng là người vú cần mẫn nuôi dưỡng tội ác, bóp chết cái thiện và tương lai của chính chúng ta; lớp con cháu chúng ta, những mầm non của đất nước Việt Nam tương lai.

Xã hội Việt Nam đang bị cuốn hút bởi những thứ tin nhảm nhí trên báo lá cải, báo mạng hàng ngày: hoa hậu này chửi người kia; ca sỹ này hở mông, lộ ngực; ca sỹ kia quỵt tiền diễn viên nọ, chân dài bán dâm nghìn đô… Hay là chuyện cả hàng ngàn người trên mạng xã hội rảnh rỗi xô vào chửi bới, phán xét một ca sỹ đã để con tè vào túi nilon trên máy bay; hoặc dù tòa án chưa xét xử, dân mạng đã vội vã kết tội 2 nghi can trong vụ thảm án ở tỉnh Bình Phước…

Dẫu vậy,  tuyệt nhiên, cứ khi nói về chính trị, sự tự do, dân chủ, nhân quyền,  hay khi được kêu gọi phải mạnh mẽ lên tiếng trước hành vi của những kẻ tham nhũng, cường quyền; những thứ lưu manh, bạo ngược, côn đồ trong bộ máy chính quyền đang hàng ngày áp bức dân lành… thì chẳng có mấy ai trong nước dám can đảm lên tiếng.

Nghèo đói vật chất, tù túng tinh thần và khủng hoảng giáo dục

Hàng ngày trên đường phố Việt Nam, nơi đông người qua lại; nhiều cảnh sai trái xảy ra mà con người vẫn chứng kiến một cách bàn quang, dững dưng, bỏ mặc, thờ ơ,… Bởi lẽ họ đang mang trong đầu suy nghĩ: đèn nhà ai nấy sáng, nồi cơm ai nấy giữ. Khắp nơi, nạn trộm cắp, cướp giật tràn lan đến từng ngõ xóm. Kẻ côn đồ cũng hoành hành và ngang nhiên chém người dân lương thiện trước mặt chính quyền.

Cuộc sống trong chế độ hiện tại, người dân lương thiện luôn thấy bất an, sợ hãi, từ cường quyền đến kẻ lưu manh, mạt hạng ngoài xã hội. Có khi tố cáo cái xấu lại bị trù dập hoặc đánh đập. Cứ đến cửa quan là người ta thấy phiền hà, rắc rối và thậm chí tốn kém.

Read the rest of this entry »

Mây thẻ

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 103 other followers