"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

BÌNH LUẬN THẾ SỰ 

LỰC LƯỢNG 47 – LIỆU CÓ “XỬ LÝ” ĐƯỢC MẠNG XÃ HỘI ? 

Giang Nam 

***

Tin tức “Lực lượng 47” thành lập do thượng tướng phó Tổng cục chính trị đưa ta trong hội nghị Tuyên giáo gây hoang mang rung động nhẹ cho dân mạng. Sau đó đích thân Thủ tướng lại công bố “thành lập Bộ tư lệnh tác chiến trên mạng”.

Bộ quốc phòng hồi này chả cần giữ bí mật quân sự gì hết. Thông báo công khai hết.

Thượng tướng Nghĩa công bố tự hào rằng 10 ngàn lính “vừa hồng vừa chuyên, giỏi công nghệ thông tin” sẵn sàng chiến đấu trên mặt trận tư tưởng.

Vậy là, đội ngũ báo chí hùng hậu của Nhà nước đã bó tay, đành phải bận đến quân đội “bách chiến bách thắng”.

Xin điểm qua đội ngũ báo chí của Đảng:

Về báo giấy, có 849 cơ quan báo và chí in, trong đó có 185 báo trung ương, 99 địa phương; 664 tạp chí, trung ương có 530, địa phương 134.

Về báo điện tử, hiện có 195 cơ quan báo chí điện tử được cấp phép, trong đó, 171 cơ quan báo, đài, tạp chí thực hiện loại hình báo chí điện tử và hiện có 178 giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử tổng hợp.

Về phát thanh, truyền hình, cả nước có 67 đài phát thanh, truyền hình trung ương và địa phương, 5 đơn vị hoạt động truyền hình, với tổng số kênh phát thanh, truyền hình trong nước được cấp phép là 281 kênh (thứ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông Hoàng Vĩnh Bảo cho biết).

Hệ thống Ban tuyên giáo và trường chính trị, trường đảng dày đặc.

Hệ thống các khoa Lý luận chính trị (tên cũ khoa Mác Lê) rải kín khắp hệ thống đại học cao đẳng.

Trùng trùng điệp điệp.

Hỏi rằng, ngân sách nhà nước đã hao tốn bao nhiêu tiền của để nuôi hệ thống trên rồi mà vẫn không hiệu quả ?

Nhắc lại lịch sử ông Hồ Quang Lợi cha đẻ của công trình Dư luận viên cách đây 6 năm.

Ông Hồ Quang Lợi trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội nêu kinh nghiệm “Tổ chức nhóm chuyên gia” đấu tranh trực diện, tham gia bút chiến trên Internet trong việc đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch.

“Phát biểu tại Hội nghị công tác tuyên giáo toàn quốc 2012, Hồ Quang Lợi đã dùng từ “tuần hành, biểu tình” liên quan đến “biển Đông” với số lượng lên tới “hàng chục cuộc” ở Hà Nội. Theo ông Lợi, về các biện pháp tuyên giáo, thành phố đã tổ chức đội ngũ 900 dư luận viên trên toàn thành phố nhằm phát huy sức mạnh của đội ngũ tuyên truyền miệng. Trong khi đó, báo chí thủ đô thực hiện ý kiến chỉ đạo về những vụ việc nhạy cảm; thành lập các tổ phóng viên bấm nút, phản ứng nhanh.

Tổ chức nhóm chuyên gia” đấu tranh trực diện trên mạng Internet, tham gia bút chiến trên Internet. Đến nay, đã xây dựng được 19 trang tin điện tử, hơn 400 tài khoản trên mạng.  Thành phố cũng đã tổ chức: đối thoại, thuyết phục” với tác giả cuốn “Không thể một lúc đi trên 2 con đường”. Qua đó, tác giả nhận ra sai lầm, cam kết không in, hứa thu hồi những gì đã phát tán.  7 kinh nghiệm – cũng là bài học được ông Lợi rút ra. Trong đó, báo chí, truyền thông cần đưa tin chính xác, kịp thời sẽ ngăn chặn kẻ xấu kích động nhân dân. Chủ động đối thoại trong các vụ việc liên quan đến tư tưởng, đường lối, không để họ đối đầu với chính quyền. Tổ chức các lực lượng quần chúng tham gia đấu tranh (theo báo Lao động).

Từ bấy đến nay, đánh trống bỏ dùi, 6 năm trôi qua, Ban tuyên giáo Hà Nội không hề tổng kết thành tích của đội ngũ “dư luận viên” đặng rút ra “bài học kinh nghiệm” gì nữa. Bởi vì dân chúng đã coi rẻ đội ngũ này, đến nỗi không hề có quan chức nào dám nhắc tới ba chữ  “dư luận viên” nữa.

Đội quân tuyên giáo đã chán chê, bây giờ quân đội lại chi tiền khủng cho 1 đội quân tương tự, hoạt động trong bóng tối, lại càng tha hồ chi tiền không cần hoá đơn đỏ.

Không có đại biểu quốc hội nào đưa vấn đề ra nghị trường. Hình như việc quân sự nước ta thì Quốc hội chớ có hỏi đến. Chưa bao giờ bộ trưởng quốc phòng phải trả lời chất vấn của nghị trường ! Việt Nam cứ như  thời chiến tranh ác liệt hoặc là “chế độ quân quản” ngày xưa của Myanmar vậy.

Nhìn lại chặng đường sau 20 năm hòa mạng toàn cầu, internet Việt Nam đạt được rất nhiều thành tựu, qua những chỉ số rất đáng tự hào. Tự hào về tinh thần hội nhập và khao khát thông tin của Nhân dân. Nếu như thời đầu của internet quay số qua mạng điện thoại công cộng, số người sử dụng internet chỉ đạt đến 205.000 người, thì 10 năm sau, con số này đạt 17 triệu người. Thế nhưng, so sánh với con số hơn 31 triệu người dùng internet vào năm 2012 với hơn 50 triệu người năm 2017 mới thấy được sự phát triển như vũ bão của internet ở Việt Nam. Theo thống kê của Hiệp hội Internet Việt Nam, với hơn 50 triệu người dùng internet, chiếm 54% dân số (cao hơn mức trung bình 46,64% của thế giới).

Ông thượng tướng Nguyễn Trọng Nghĩa, phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị quân đội hôm 25/12 cho biết quân đội hiện có 10.000 người (cán bộ chiến sĩ) lập trường cách mạng vững vàng, giỏi chuyên môn nghiệp vụ, vừa hồng vừa chuyên, làm nhiệm vụ đấu tranh trên mạng, phản bác, đè bẹp các thế lực thù địch lợi dụng internet.

Đội quân khoảng 1 sư đoàn này được ông Nghĩa gọi là “lực lượng 47”. Còn dân gian gọi nôm na là “Dư luận viên đời mới”.

Nước Anh đã từng có “Lực lượng 79” gọi tắt (nguyên nghĩa The 79th Armoured Division: Lữ đoàn vỏ bọc số 79). “Lực lượng 79”  của nước Anh là đơn vị quốc phòng chống xâm lược.

“Lực lượng 79” ra đời nhằm chống lại phát xít Đức mở chiến dịch tuyên truyền do tên tiến sĩ Gơ-ben phụ trách. Phe phát xít vốn rất coi trọng mặt trận tuyên truyền. Đảng quốc xã của Hitler chính nhờ tuyên truyền “đen” mà lôi kéo cả một dân tộc Đức đi theo con đường hoang tưởng và bi thảm. Bởi vậy, quân Đồng minh, cụ thể là quân đội Anh phải mở chiến dịch phản tuyên truyền. Họ thành lập đơn vị đặc nhiệm mang tên The 79th Armoured Division.

Nhiệm vụ của “Lữ đoàn vỏ bọc 79là phản công và tấn công mặt trận tuyên truyền của phe phát xít. Đó là hành động quốc phòng chân chính.

Ở nước ta, Lực Lượng 47 chống lại ai ? 

Theo lý, đơn vị này phải chống lại kẻ xâm lược hiện thời và tiềm năng của đất nước.

Tuy nhiên trong Hội nghị tuyên giáo bàn về xử lý mạng xã hội, “lực lượng” này được công bố.

Toàn thể cộng đồng mạng internet Việt Nam chiếm khoảng 50- 60 triệu người. Họ không cần thành lập “mặt trận” chống ai cả. Họ sống trên FB tự nhiên như đời sống thường nhật, chia sẻ cho nhau thông tin cần thiết, với đủ cảm xúc vui buồn hờn giận lo âu và hào hứng mê say trên mạng xã hội. Khi cần thiết họ báo động cho báo chí và chính quyền biết bao vấn đề cần thiết. Ví như sự kiện xấu hổ vừa xảy ra, Nhà hát Lớn Hà Nội và Cục biểu diễn đón mời ĐOÀN CA MÚA NỘI MÔNG TRUNG QUỐC sang diễn ngay vào ngày 19/1– ngày quần đảo Hoàng Sa bị đánh chiếm. Báo chí nhà nước im thin thít, mạng xã hội kêu thét lên. Một Facebooker nhạy cảm chính trị- cựu đại tá Nguyễn Đăng Quang vội điện thoại ngay cho bộ trưởng văn hoá Nguyễn Ngọc Thiện. Ông này đang trên đường đi công tác vội vã điện thoại về, hạ lệnh ngừng hoãn buổi biểu diễn (mặc dù đã phát hành giấy mời). Hú vía !

LL47 là một lữ đoàn đặc công (công tác đặc biệt) hoặc sư đoàn đặc nhiệm. Lực lượng đặc công thường phải giấu mình để gây bất ngờ với đối phương. Tại sao Bộ quốc phòng lại công bố cho thiên hạ biết ? Phải chăng là rung cây doạ khỉ hay là nghi binh kiểu cổ xưa ?

Không phải vậy, tướng Nghĩa công bố LL 47 trong Hội nghị tuyên giáo. Ngành tuyên giáo của Đảng không có nhiệm vụ quốc phòng. Tuyên giáo chỉ nhằm “giáo dục tuyên truyền cho đảng viên, dân chúng” thôi. Vậy là Bộ QP lấn vào sân chơi của Ban tuyên giáo, dẫm chân lên Ban tuyên giáo. Lãng phí nhân lực và kinh phí vô cùng.

Thực ra, báo Quân đội Nhân dân đã mở chuyên mục “Chống diễn biến hoà bình” từ lâu. Nay lại mới mở thêm mục “Phòng chống tự diễn biến, tự chuyển hoá”. Chuyên mục trước nhằm chống kẻ thù bên ngoài (kẻ thù không lộ diện, không địa chỉ), chuyên mục sau quay mũi giáo (ngòi bút) chống nội bộ đảng suy thoái. Nhiệm vụ thứ hai có lẽ là không chính danh, và sẽ là nhiệm vụ bất khả thi. Tiếc thay nhân dân không còn đọc báo QĐND như ngày xưa nữa.

(Ấy là chưa kể bên báo CAND cũng có mục y hệt: “Chống diễn biến hòa bình”).

Lực Lượng 47 có khả năng gì để hi vọng “đánh bại” cả thiên hạ?

Hồng và chuyên” ư ? Khái niệm này đã quá cũ. Ba chục năm qua vắng hẳn “ba chữ” này, lâu lắm mới thấy phó Tổng cục chính trị quân đội nhắc lại.

Thực tế ngày nay, hồng chuyên đã đối lập với nhau.

“Hồng” là kiên định, bảo thủ chủ nghĩa xã hội bằng tư duy siêu hình, phi thực tế.

“Chuyên” là chuyên môn văn hoá khoa học luôn mở cửa trí tuệ tiếp nhận thành tựu văn minh thời đại và nhận thức đúng tình hình thế giới.

“Vừa hồng vừa chuyên” giống như một hiệp sĩ bị trói một tay, chừa một tay cầm vũ khí. Họ sẽ đối đáp sao được với trí tuệ thiên hạ mênh mông ? Chẳng lẽ lại dùng  thủ thuật đơn giản của “dư luận viên” quá lứa lỡ thì của ông Hồ Quang Lợi đẻ ra nay số phận chẳng biết ra sao ?

Hồng” đã đóng hết vai trò lịch sử. Hồng đã giành thắng lợi cuối cùng: giành “toàn bộ lãnh thổ” dù phải trả giá quá đắt.

Hồng đã thắng một cuộc chiến.

Hậu chiến, Hồng nhận thấy mình bất lực trong cuộc xây dựng đất nước sau chiến tranh.

Vì tồn tại, hồng vội vàng thay đổi, nhưng không muốn thừa nhận thua và không muốn đổi tên thành màu khác.

Việc xây dựng đất nước phải rất “chuyên”. Lúc này “hồng” vô dụng, thậm chí hồng còn cản bước của chuyên.

Trống đánh xuôi kèn thổi ngược, sa lầy.

Hồng nhủ rằng phải “kiên định lập trường”.

Chuyên lại đòi “phải thay đổi lý luận phù hợp đường lối xây dựng của Đảng, cần phải thoái vốn doanh nghiệp nhà nước, phát triển tối đa kinh tế doanh nghiệp tư nhân. v.v…”.

HồngChuyên không thể ngồi cùng một chiếu, khi Việt Nam hội nhập quốc tế.

Vụ đại án Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh cho thấy sự sa lầy lý luận của viện kiểm sát, luật sư và bị cáo tự biện hộ. Chính ở chỗ toà án này, diễn ra cảnh “hồng và chuyên” kỵ nhau như nước với lửa. Thôi thì cuối cùng Toà án muốn tuyên án thế nào cũng…đúng !

Dư luận có hai thái độ khi chính phủ công bố “Bộ tư lệnh tác chiến không gian mạng”.

Lạc quan: mừng rằng từ nay quân đội sẽ tìm diệt tin tặc, hacker cho dân chúng được nhờ. Lực Lượng 47 sẽ bảo vệ các sân bay khỏi bị tin tặc kẻ thù chiếm sóng (như vụ sân bay Đà Nẵng, Sài Gòn, Hà Nội năm ngoái). Hi vọng các tài liệu điện tử của cơ quan nhà nước, tổ chức và cá nhân sẽ không bị tin tặc xâm chiếm phá phách lấy tài liệu.

Hoang mang: E rằng lại nảy ra một loại DLV đời mới, ngăn chặn tự do ngôn luận và thông tin trên FB.

Theo chúng tôi, nếu hoang mang vì sợ bị chụp mũ, trấn áp, thậm chí bị phá vì mã độc thì còn có lý để hoang mang. Nếu đây là những cuộc đối thoại công khai minh bạch với một “đội quân dư luận chính quy của nhà nước” thì hay quá.

Tôi hoan nghênh Bộ quốc phòng. Đấu tranh tư tưởng là một mặt trận không tiếng súng, mặt trận ngôn luận, hiển nhiên, chính phủ nào cũng phải làm để bảo vệ an ninh nội bộ và an ninh quốc gia. Không có lý do gì dân mạng với đủ thành phần đang bày tỏ chính kiến một cách công khai, minh bạch mà phía chính phủ lại im lặng làm ngơ hoặc để cho những nhóm “dư luận viên nặc danh, giả danh” lên tiếng bậy bạ, ngu dốt làm mất uy tín của Chính phủ.

Cấm hẳn dư luận mạng không phải là giải pháp tốt, làm thế khác nào Chính phủ tự bịt mắt, bưng tai không cần nghe dân nói.

Rình rập chờ cơ hội bắt bớ tù đày càng là giải pháp tồi, vì quyền lực chỉ là thứ mong manh nếu chức năng duy nhất của nó là trấn áp.

Theo tôi, việc Chính phủ thành lập Bộ tư lệnh tác chiến không gian mạng để đấu tranh một cách công khai với các thế lực thù địch, mặt khác đối thoại dân chủ với dân. Đó sẽ là sự tiến bộ vượt bậc để vươn đến một “chính phủ kiến tạo”, liêm chính, minh bạch đúng nghĩa.

Chúc mừng quyết định sáng suốt của Thủ tướng Chính phủ. Riêng cá nhân tôi đứng về phía Dân để đối thoại mà không theo “mặt trận” của phe nào (ý kiến tiến sĩ Châu Minh Hùng).

Tiến sĩ Châu Minh Hùng trịnh trọng yêu cầu:

Thứ nhất, đối tác tranh luận phải công khai danh tính, kể cả cấp bậc, chức vụ nếu đó là đối tác thuộc mặt trận của Chính phủ.

Thứ hai, không đối thoại với những kẻ nặc danh, giả danh thuộc bất cứ phe phái nào.

Trong trường hợp 2, nếu gọi những kẻ nặc danh, giả danh kia là tin tặc hay an ninh mạng thì đều không phải. Cũng không thể gọi là “chiến sĩ quân đội NDVN”, nên người ta cứ gọi họ là “dư luận viên”.

GN

Advertisements

Tân Sơn Nhất vẫn kẹt cứng vì nhóm lợi ích không chịu nhúc nhích!

 
Thiền Lâm
Calitoday
Việt Nam – Calitoday News – Cận tết nguyên đán 2018, khu vực quanh sân bay Tân Sơn Nhất vẫn tiếp tục tắc nghẽn và bản thân sân bay này chưa nhận được thêm một mét vuông “bồi thường” nào từ sân golf Tân Sơn Nhất chiếm dụng đến 157 ha.
Thế còn 14 dự án “giải cứu” sân bay Tân Sơn Nhất hiện ra sao?
Chỉ có ba cầu vượt đã cơ bản hoàn thành, trong lúc còn bốn dự án dang dở và bảy công trình chưa xác định thời điểm khởi công. Mọi chuyện đều chậm chạp như rùa bò.
.
Tình trạng trên xảy ra rất “đúng quy trình”, bất chấp hai kỳ họp tháng 5 – 6 năm 2017 và tháng 10 – 11 của Quốc hội Việt Nam mà trong đó nhiều đại biểu phải “la làng”, yêu cầu phải cải thiện ngay lập tức nạn ùn ứ cả dưới đất lẫn trên trời. Cũng bất chấp công luận và dư luận phẫn nộ phản ứng đối với nhóm lợi ích sân golf Tân Sơn Nhất được xem là “thuộc quân đội” hoặc ‘thân quân đội” đã cố tình chây ì không chịu giao trả đất cho sân bay dân dụng.
.
Trong thực tế, sân bay dân dụng Tân Sơn Nhất đã bị nhóm lợi ích bắt làm “con tin”.
Lý do là… 3 ngàn tỷ đồng.
.
3 ngàn tỷ đồng là con số mà giới chủ đầu tư sân golf Tân Sơn Nhất đã công bố và “ra giá” theo cách “muốn lấy lại 157 ha đất sân golf Tân Sơn Nhất thì phải bồi thường 3 ngàn tỷ đồng”. Sau đó, cả giới lãnh đạo Bộ Quốc phòng từ Bộ trưởng Ngô Xuân Lịch đến Thứ trưởng Trần Đơn, cùng những nhân vật bị cho là “có cổ phần” trong sân golf Tân Sơn Nhất, trong các chuyến thị sát sân bay Tân Sơn Nhất và trong các cuộc làm việc với chính phủ và chính quyền TP.HCM, đã gián tiếp xác nhận và ủng hộ ý tưởng “bồi thường” vô lối đó.
.
Rất rõ, sân golf Tân Sơn Nhất đã trở thành “kẻ tống tiền”, còn ngân sách quốc gia và tiền thuế của dân tạo ra ngân sách lại bị biến thành một thứ “con tin”.
.
Tình thế cấp bách đang đặt ra hai khả năng: ngân sách quốc gia có phải bồi thường hay là không.
.
Về mặt pháp luật, cần nhắc lại một kết luận của Chủ nhiệm Ủy ban pháp luật quốc hội Nguyễn Đức Kiên: hợp đồng xây dựng sân golf Tân Sơn Nhất là vô hiệu. Theo đó, có thể cho rằng phát ngôn của Thứ trưởng Đơn đã vô trách nhiệm và sai luật. Hợp đồng đã vô hiệu thì chỉ có giải tỏa trắng chứ không bồi thường gì cả.
.
Nhưng nếu chính phủ vẫn “quyết liệt” trích ngân sách ra để bồi thường cho nhóm lợi ích sân golf mà không thèm hỏi ý kiến dân, quan chức nào sẽ phải chịu trách nhiệm về 3.000 tỷ đồng bồi thường trái pháp luật ấy?
Các dịp tết nguyên đán luôn là lúc khu vực xung quanh sân bay Tân Sơn Nhất trở nên kinh hoàng với nạn kẹt xe có khi kéo dài đến nửa ngày trời. Ảnh: Duy Trần
Có lẽ bởi lý do quá nguy hiểm trên, cho tới giờ vẫn không một nhân vật nào của chính phủ và bộ ngành dám đứng ra “nhận trách nhiệm” để quyết định có bồi thường hay không.
.
Vào những ngày đầu năm 2018, Văn phòng Chính phủ lại có thêm một động tác “câu giờ” khi “thông báo kết luận” của một quan chức cấp chính phủ về vụ sân bay Tân Sơn Nhất. Theo đó, Phó Thủ tướng Trịnh Đình Dũng yêu cầu “rà soát quy hoạch, xây dựng phương án mở rộng xây dựng phương án mở rộng và lập điều chỉnh tổng thể Quy hoạch Cảng hàng không, các Quy hoạch liên quan tại khu vực Cảng hàng không – Sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất”. Cũng theo đó, “Bộ Giao thông vận tải rà soát lại các Quy hoạch, đánh giá hiện trạng sử dụng đất cho quốc phòng như sân Golf, các đơn vị quân sự hiện hữu và đất cho ngành hàng không lập điều chỉnh tổng thể Quy hoạch Cảng hàng không. Đồng thời, đề xuất phương án sử dụng đất ở cả phía Bắc và phía Nam để phục vụ cho phát triển Cảng hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất…”.
.
Văn bản thông báo trên có thể được xem là nằm trong một chuỗi văn bản của Chính phủ đôn đốc “cả hệ thống chính trị vào cuộc” để mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất kể từ giữa năm 2017 đến nay, nhưng điều quái lạ là hiệu lực điều hành của “chính phủ kiến tạo” đã hiệu quả đến mức không có bất kỳ một động tác nào được triển khai, còn nhóm lợi ích mà trong đó chắc hẳn không thể thiếu thành phần then chốt là Bộ Giao thông vận tải, cho dù bộ này vừa có bộ trưởng mới thay cho nhân vật “không thể mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất về phía Bắc” (tức về phía sân golf) – cựu bộ trưởng Trương Quang Nghĩa, nay là bí thư thành ủy Đà Nẵng – đã chẳng có bất kỳ nhúc nhích nào.
.
Người dân hoàn toàn có thể đặt một dấu hỏi lớn: vì sao “chính phủ kiến tạo” của Thủ tướng Phúc lại không thể “quyết liệt” giải tỏa sân golf Tân Sơn Nhất với hành vi chiếm dụng đất nhiều năm đã quá rõ ràng, mà lại để sân bay Tân Sơn Nhất bị biến thành một thứ “kiến tạo con tin”, trong lúc mới đây Nguyễn Xuân Phúc, trong một công điện đầy “sắc máu”, vừa chỉ đạo Bộ Công an phải thật nhanh chóng xử lý “các đối tượng gây rối”, theo cách muốn gán ghép cả những lái xe phải đối nạn lạm dụng thu phí vô tội vạ ở các trạng BOT thành “thế lực phản động”, và tóm lại ông Phúc đã như thể quay ngoắt sang việc bảo vệ cho nhóm lợi ích BOT chứ không phải “trở về với nhân dân”?
 Chủ Nhật, 21 tháng 1, 2018

Phạm Xuân Nguyên: 500 SINH VIÊN ĐH VĂN HÓA ĐƯỢC HUY ĐỘNG?

 

Phạm Xuân Nguyên
20-1-2018 lúc 15h53 · 

TỐI QUA LÀ VẬY, CÒN TỐI NAY? 

 
Tối qua (19/1/2018), cuộc biểu diễn của đoàn nghệ thuật Nội Mông (Trung Quốc) tại Nhà Hát Lớn Hà Nội của liên doanh Bộ VH-TT-DL Việt Nam và Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam đã bị hoãn vì lý do kỹ thuật điện. Không nói ra nhưng ai cũng biết đấy là do tác động kịch liệt của cộng đồng mạng phẫn uất với quyết định của một cơ quan chính phủ Việt Nam tổ chức sự kiện này đúng ngày mà 44 năm trước chính Trung Quốc đã xua quân cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Việc hoãn sự kiện đó là phải. Nhưng sao không hủy cả lịch trình của đoàn nghệ thuật Trung Quốc trong những ngày này? Bởi vì hoãn thì sẽ lại diễn. Và tối nay…

Tối nay (20/1/2018) có tin đoàn nghệ thuật Nội Mông (Trung Quốc) sẽ có cuộc diễn tại Trung tâm Văn hóa Trung Quốc (đường Lê Quang Đạo, Mỹ Đình, Hà Nội). Nghe tin là khán giả bắt buộc phải đi. Đâu như Đại học Văn hóa Hà Nội bị lệnh cử 500 sinh viên đến dự. Nhà trường đã phải lệnh cho các khoa điều sinh viên đến. Mỗi sinh viên sẽ được phát baánh mì, chai nước, 18h tập trung ở trường có xe đón, xem xong xe đưa về lại trường. Và đó được coi là ngoại giao văn hóa, ngoại giao nghệ thuật.
Văn hóa luôn là của một dân tộc, gắn liền quốc thể của một đất nước. Sự kiện Bộ VH-TT-DL nước ta tổ chức cho đoàn nghệ thuật Nội Mông (Trung Quốc) biểu diễn vào ngày 19/1/2018 tại Nhà Hát Lớn Hà Nội là một hành động không yêu nước. Nên nhớ: Nội Mông là vùng đất bị nhà Hán thu phục.

__________________

CÂU CHUYỆN NGÓT 80 NĂM TRƯỚC
 
Đặng Như Bằng 
21 tháng 1, 2018 

Tôi người Nam Định, 73 tuổi, từng được nghe cha tôi kể lại: Năm đó, chắc vào thập niên 1940, có một đoàn xiếc nước ngoài (không nhớ là Tây hay Tầu) sang lưu diễn ở Việt Nam. 

Trong một tối công diễn tại Hà Nội ở một tiết mục hài, có một diễn viên mặc áo dài khăn đóng ra biểu diễn, bạn diễn hỏi một câu tiếng Tây, không biết, lại hỏi một câu tiếng Tầu, cũng không biết. 

Bạn diễn đá cho một cái vào mông và nói “An Nam mit đá đít giở vào”. Vậy là cả rạp rùng rùng đứng dậy bỏ về. Chưa hết, trong các buổi diễn sau của đoàn luôn luôn có các học sinh Việt Nam đứng tại các ki ốt bán vé vận động khán giả tẩy chay không mua vé xem chương trình của đoàn này. 

Phải rời bỏ Hà Nội, đoàn về diễn tại thành phố Nam Định. 

Cũng tại thành phố lớn thứ ba miền Bắc Việt Nam lúc bấy, các học sinh trường Thành Chung Nam Định cũng tổ chức vận động đồng bào tẩy chay đoàn xiếc này. 

Ông Vi Văn Định, tổng đốc Thái bình khi đó, nhận được vé mời, cũng đánh ô tô chở cà gia đình sang xem xiếc. 

Học sinh trường Thành Chung Nam Định vào tận ghế ngồi của ngài Vi Tổng đốc và nói: 

– Thưa ngài Tổng đốc, ở đây người ta nhục mạ dân tộc Việt Nam, nếu ngài là người Việt Nam, xin ngài hãy cùng quý quyến rời bỏ và tẩy chay buổi biểu diễn này. 

Ngài Vi Tổng đốc (hẳn nhiên là người Việt Nam) đã đứng dậy, cùng vợ con rời rạp và đánh xe qua phà Tân Đệ về lại Thái Bình ngay trong đêm. 

Không có khán giả, không bán được vé, không có tiền trả lương diễn viên, không có tiền mua thức ăn cho thú, đoàn xiếc này phải bán lại thú cho ông Tạ Duy Hiển để có tiền mua vé hồi hương. 

Tôi không bao giờ quên câu chuyện này. 

HỘI NHÀ VĂN TỌA ĐÀM VỀ TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN QUỲNH NGA

 

Chiều 19-1-2018, đúng ngày kỷ niệm 44 năm Trung Cộng dùng vũ lực để cướp Hoàng Sa, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam số 9 Nguyễn Đình Chiểu, HN, Ban Sáng tác của Hội đã tổ chức một cuộc tọa đàm ở phạm vi hẹp về truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc” của tác giả Trần Quỳnh Nga.

Chủ trì tọa đàm là Ông Trần Đăng Khoa, Trưởng Ban Sáng tác, kiêm Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam. Một số nhà văn, chuyên gia về lý luận văn học đã có mặt: Hoàng Quốc Hải, Trần Đình Hiến, Trần Đình Sử, Nguyễn Quang Thiều, Hữu Thỉnh, Văn Chinh, Nguyễn Văn Thọ, Lê Minh Khuê, Trịnh Bá Đĩnh, Trần Bảo Hưng, Khuất Quang Thụy…. Được biết, báoVăn Nghệ có ghi chép tại chỗ và đăng số tới (tuần sau).

Truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc” đăng trên báo Văn Nghệ số 50 ra ngày 16 – 12 – 2017. Truyện ngắn này đã gây bão dư luận trên mạng xã hội từ suốt hơn một tuần qua, làm bùng nổ các trao đổi trong và ngoài học thuật. Vì vậy, cuộc tọa đàm là một động thái cần thiết, thể hiện rõ trách nhiệm và sự khách quan của Hội Nhà văn Việt Nam trước lịch sử dân tộc và trước bạn đọc. Việc chỉ đạo Ban Sáng tác chủ trì tổ chức tọa đàm là vừa vặn, đúng tầm mức.

 
Mở đầu là phát biểu của Ban tổ chức về việc cần thiết của cuộc tọa đàm. Sau đó nhà văn Hoàng Quốc Hải phát biểu về vấn đề sáng tác về đề tài lịch sử, về hư cấu văn học trong thể tài lịch sử và nhấn vào trường hợp truyện ngắn của Trần Quỳnh Nga.
 
Tiếp theo là các phát biểu của hầu hết các khách mời và BCH Hội Nhà văn. Ý kiến của các nhà văn xoay quanh việc:
 
– Làm rõ sự khác nhau giữa văn và sử. Những góc khuất của lịch sử được văn học tái hiện bằng nghệ thuật ngôn từ. Về văn học viết về đề tài lịch sử thì hư cấu như thế nào, mức độ nào là chấp nhận được. 
 
– Truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc” của Trần Quỳnh Nga viết về Trần Ích Tắc đã tái hiện một Trần Ích Tắc vượt ra ngoài tâm thức dân tộc và lịch sử. Ca ngợi một kẻ bán nước, và thi vị hóa “tình yêu” của An Tư công chúa và Thoát Hoan là điều khó có thể chấp nhận.


 Không có ai quy chụp chính trị cho tác giả trẻ Trần Quỳnh Nga, cũng không ai mạt sát nhau và mạt sát tác giả. Không có không khí đấu tố xảy ra trong hội trường tọa đàm. Nhưng hầu hết các phát biểu đều rất nghiêm khắc và thẳng thắn.
 
Có 4 nhà văn lên tiếng bênh vực và ca tụng tác giả Trần Quỳnh Nga và truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc”. Văn Chinh ào đến phòng họp như một cơn gió. Vội vàng phát biểu hết lời ca tụng truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc’ và cho đây là truyện ngắn sáng giá về đề tài tình yêu, Văn Chinh nói xong vội thoát ra khỏi phòng họp “như một hơi rượu”. Hai phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam là Nguyễn Quang Thiều và Trần Đăng Khoa là những người khéo ăn nói đã khen tác giả Trần Quỳnh Nga là có văn tài. Nhưng cả hai ông này đều không dám bênh vực cho Trần Ích Tắc và Trần Quỳnh Nga, cũng như truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc”.
 
Nhà văn Khuất Quang Thụy, Tổng Biên tập báo Văn Nghệ cũng có mặt. Ông đứng lên phát biểu, ngơ ngác và xa lạ đến tội nghiệp, không hiểu sự việc ra làm sao mà để đến nỗi Hội Nhà văn Việt Nam phải mở cuộc tọa đàm này.
 
Nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn VN xuất hiện khi cuộc họp đã được nửa chừng. Ông đến, ông ngồi xuống, ông vừa đọc tài liệu vừa lắng tai nghe các phát biểu. 
 
Cuối cùng, ông Hữu Thỉnh đứng lên nói mấy lời dường như để tổng kết cuộc tọa đàm. Điều gây sửng sốt đã đến, khi vừa đứng dậy ông đã cầm ngay văn bản bài viết của TS. Chu Mộng Long (ĐH Quy Nhơn) và trích đọc bài viết, mà họ Chu cho biết là viết là để “coi như giúp cho tờ báo mình thích một thời sống thêm“. Ông đọc cả câu này: “Đọc đi đọc lại Bắt đầu và kết thúc, tôi thấy không có gì đáng viết. Tốt nhất hãy để tờ báo văn nghệ này chết hẳn trong lòng bạn đọc sau những vụ lùm xùm đấu đá, những nợ nần và những cầu cứu các nguồn tài trợ trong lẫn ngoài nước. Nhưng đã lỡ hứa với cụ Hoàng Quốc Hải nên đành phải viết, coi như giúp cho tờ báo mình thích một thời sống thêm”.
*
Ông Hữu Thỉnh nói: Bạn đọc họ thông minh và hiểu biết lắm. Họ thông minh hơn chúng ta, và hơn chúng ta tưởng. Đây, những bài viết ấy đây. Tờ báo Văn Nghệ của chúng ta không thể quay lưng với bạn đọc, không thể vô trách nhiệm với bạn đọc được. Chúng ta không thể nào và không bao giờ có thể ủng hộ những khuynh hướng sáng tác như truyện ngắn của Trần Quỳnh Nga. Phải làm rõ đúng sai. Không hy sinh chân lý được! Không hy sinh lịch sử được. Có gì quý hơn dân tộc. Có gì quý hơn sự thật mà phải hy sinh. Chúng ta không quy chụp vội vã tác giả, nhưng phải chuyển đến tác giả về những nhận thức sai sót của mình về lịch sử. 
*
Ông Hữu Thỉnh đề nghị phải có cuộc họp giữa Ban chấp hành Hội Nhà văn VN với BBT BáoVăn Nghệ để kiểm điểm, để đăng tải các ý kiến, và để có một lời cáo lỗi chân thành với bạn đọc. 
*
Cuộc tọa đàm bắt đầu lúc 14h và kết thúc lúc 18h ngày 19 tháng 1 năm 2018 khi thành phố đã lên đèn. Lúc ấy, dư luận còn đang chộn rộn cảm xúc: Đau buồn tưởng niệm 74 chiến sĩ Việt Nam hy sinh trong trận Hải chiến Hoàng Sa ngày này 44 năm trước; và cảm xúc phẫn nộ khi Bộ Văn hóa VN đã để cho đoàn nghệ thuật Nội Mông của Tàu múa hát tại Nhà hát lớn vào đêm 19.1.2018 và hồi hộp theo dõi xem đêm diễn có bị hủy như Bộ Văn hóa .
 
P.V

7 điều cần nhớ khi ở khách sạn

TUỔI TRẺ 20/01/2018 08:36 GMT+7

TTO – Không để đồ có giá trị xung quanh giường, không mở cửa khi chưa biết ai bên ngoài hay không tiết lộ số phòng cho kẻ lạ là điều bạn cần ghi nhớ để giữ an toàn khi ở khách sạn

 

Hạn chế sử dụng điều khiển từ xa

7 điều cần nhớ khi ở khách sạn - Ảnh 1.

Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng nơi bẩn nhất trong nhà chính là điều khiển ti vi, bàn phím máy tính, màn hình điện thoại…

Nếu ở khách sạn, bạn nên hạn chế sử dụng điều khiển tivi.

 Hoặc bạn có thể dùng khăn lau kỹ trước khi sử dụng, tải ứng dụng điều khiển tivi về điện thoại hoặc tốt nhất là không xem ti vi.

Không để những thứ có giá trị xung quanh giường

Không ai có thể đảm bảo khách sạn bạn ở không bị trộm, cho dù đó là khách sạn siêu sang đi chăng nữa.

Một trong những cách phổ biến mà nhiều người làm là giấu đồ dưới nệm hoặc trong gối. Điều này có vẻ an toàn nhưng đó lại là nơi đầu tiên những tên trộm tìm kiếm.

Ngoài ra, việc giấu đồ dưới nệm cũng khiến bạn dễ bị quên và bỏ lại khách sạn khi rời đi.

Nếu bạn có vật dụng quý giá, hãy gửi chúng trong két sắt an toàn của khách sạn, chấp nhận trả một khoản phí nhỏ để bảo vệ món đồ đó.

Trong trường hợp khách sạn không có dịch vụ trông giữ đồ, bạn có thể ngụy trang chúng trong một vài vật dụng không ngờ đến để đánh lừa những kẻ xấu.

Ví dụ như trong hộp thuốc, trong đôi giày.

Tuy nhiên, cách tốt nhất là bạn đừng mang đồ quý giá đi du lịch.

Treo thẻ báo “Không làm phiền”

7 điều cần nhớ khi ở khách sạn - Ảnh 2.

Mọi người thường có khuynh hướng ngủ dậy muộn khi ở khách sạn. Chẳng sao cả, đó là phòng bạn thuê và bạn đang trong kỳ nghỉ xả hơi.

Vấn đề là căn phòng khách sạn đó chỉ thực sự “thuộc về bạn” khi bạn treo tấm thẻ “Không làm phiền” ngoài cửa.

Nếu không, các nhân viên dọn phòng sẽ vẫn gõ cửa theo lịch trình để dọn dẹp. Hoặc những khách thuê khác có thể gõ cửa để nhờ vả, hỏi về một vấn đề nào đó.

Do vậy, nếu không muốn giấc ngủ bị gián đoạn, hoặc thời gian riêng tư đặc biệt với ai đó bị phá vỡ, bạn nên để dấu hiệu “không làm phiền” ngoài cửa phòng.

Không tiết lộ số phòng của bạn

Không được nói to số phòng khi làm thủ tục check-in, khi ngồi trong nhà hàng, hoặc nói cho người lạ mặt tỏ ra thân thiện mà bạn vừa gặp.

Đó không phải là một ý tưởng tốt.

 Nếu bạn muốn gặp gỡ với một người bạn mới, đồng ý gặp nhau trong một không gian công cộng như nhà hàng, quán cà phê nào đó. Tốt nhất là một khách sạn không phải khách sạn bạn thuê.

Điều này giúp bạn tránh được ý đồ xấu của người lạ.

Không mở cửa khi chưa biết ai bên ngoài

7 điều cần nhớ khi ở khách sạn - Ảnh 3.

Phản ứng gần như tự động của một số người là hỏi “Ai đó?” rồi ra mở cửa ngay tắp lự khi có tiếng gõ cửa.

*Đây cũng là việc không nên làm khi ở khách sạn.

Bạn chỉ nên mở cửa khi biết rõ người bên ngoài là ai, ngay cả khi bạn đang đợi ai đó.

Nhiều trường hợp bị kẻ xấu xông vào uy hiếp rồi cướp đồ ngay khi vừa mở cửa.

Tương tự như vậy, hãy đóng chốt cửa phòng cẩn thận. Không khép hờ vì chẳng khác nào mời gọi kẻ có ý đồ xấu viếng thăm.

Tìm kiếm máy quay ẩn

Một máy quay mini bị kẻ xấu giấu trong phòng khách sạn không phải là chuyện hiếm gặp.

Công nghệ camera nhỏ gọn phát triển càng khiến việc giấu chúng dễ thực hiện và khó bị phát hiện hơn.

Khi nhận phòng, bạn nên kiểm tra kỹ ở mọi nơi để đảm bảo không có thiết bị quay lén nào.

Tránh trường hợp những giây phút thân mật riêng tư của bạn bị ghi lại và phát tán ra ngoài.

Một số nơi mà kẻ xấu thường dùng để giấu máy quay là lọ hoa để bàn, phía trên điều hòa, góc đèn ngủ, đèn điện, công tắc điện, sau tấm gương, góc bức tranh hoặc trên thanh treo rèm cửa.   

Tìm lối thoát hiểm

Ngay khi nhận phòng khách sạn bạn nên đọc hướng dẫn thoát hiểm được dán ở cửa chính của phòng. Sau đó tìm kiếm lối thoát hiểm hoặc cầu thang bộ gần nhất.

Tuy việc này chỉ để đề phòng trường hợp xảy ra hỏa hoạn hoặc sự cố bất ngờ nhưng rất quan trọng.

Biết trước và biết rõ lối thoát hiểm sẽ tăng cơ hội sống sót của bạn trong những tình huống bất trắc.

Đại sứ Daniel Kritenbrink nói gì với Bác sĩ Nguyễn Đan Quế?

 
 Thiền Lâm
Cali Today
Vietnam – Cali Today News – Vào buổi chiều ngày 18/1/2018, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam – ông Daniel Kritenbrink – đã đến thăm thân mật Bác sĩ Nguyễn Đan Quế tại tư gia.
.
Cùng đi với Đại sứ Daniel Kritenbrink là Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại TPHCM – bà Mary Tarnowka và tùy viên chính trị – bà Pam Pontius. Dĩ nhiên có cả vệ sĩ.
.
Một số nhà hoạt động xã hội dân sự và nhân quyền cùng dự buổi tiếp đoàn Mỹ: ông Phạm Bá Hải – điều phối viên Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam, luật sư Lê Công Định – điều phối viên Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam, nhà báo Phạm Chí Dũng – Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.
Từ trái qua: ông Phạm Bá Hải, Tổng lãnh sự Mary Tarnowka, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Đại sứ Daniel Kritenbrink, Luật sư Lê Công Định, bà Pam Pontius, Nhà báo Phạm Chí Dũng.
Ảnh: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế.
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế là một nhà đấu tranh nhân quyền nổi bật và thuộc lớp đầu tiên ở Việt Nam. Ông đã được trao Giải Nhân quyền Raoul Wallenberg năm 1994, Giải Nhân quyền Robert F. Kennedy năm 1995, Giải Hellman/Hammett của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) năm 2002, Giải Nhân quyền Heinz R. Pagels năm 2004, và Giải Nhân quyền Việt Nam 2004 của Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam. Nhiều lần ông được cử làm ứng viên cho Giải Nobel về hòa bình; gần đây nhất ông được Dân biểu Liên bang Hoa Kỳ Ed Royce cùng bảy Thượng nghị sĩ đề cử cho giải Nobel này cho năm 2004. Tháng 4 năm 2016 ông được công bố được Giải nhân quyền Gwangju (Hàn Quốc).
.
Cùng với Linh mục Phan Văn Lợi, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế hiện là đồng chủ tịch Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam.
.
Ấn tượng đầu tiên mà Đại sứ Daniel Kritenbrink tạo ra là khác với người tiền nhiệm Ted Osius, ông không tỏ vẻ quan cách ngoại giao hoặc vận dụng một cách thái quá thủ pháp lẫn ngôn từ ngoại giao trong những nội dung trao đổi về nhân quyền Việt Nam.
.
Trong cuộc gặp với Bác sĩ Nguyễn Đan Quế và những nhà hoạt động xã hội dân sự, Daniel Kritenbrink dành phần lớn thời gian để trao đổi về chủ đề nhân quyền, về chiến dịch bắt bớ người hoạt động nhân quyền xảy ra trong suốt 16 tháng qua kể từ tháng 6/2016. Ông cũng bộc lộ mối quan tâm không che giấu về thảm họa ô nhiễm ở miền Trung do Formosa gây ra và số phận của hàng trăm ngàn nạn nhân nơi đây.
.
Những câu hỏi và cách thức biểu cảm của Đại sứ Daniel Kritenbrink cho thấy ông là nhân vật ngoại giao duy lý và hành động, cùng vẻ hài hước lẫn mỉa mai kín đáo.
.
Trước khi trở thành đại sứ ở Việt Nam, Kritenbrink là một quan chức thuộc Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ, có bề dày và kinh nghiệm ứng phó với Bắc Triều Tiên.
.
Bắc Triều Tiên lại là một quốc gia “đồng chí” với Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, trong quá khứ và ngay cả hiện tại. Cùng với lực lượng Hồi giáo IS, chế độ chính trị Bắc Triều Tiên đang bị dư luận quốc tế xem là cực đoan và tàn ác nhất thế giới, đồng thời là một trong những nguy cơ rất tiềm tàng mà có thể dẫn đến chiến tranh thế giới lần thứ ba.
.
Daniel Kritenbrink hẳn đã có những triết lý riêng của ông về Bắc Triều Tiên và kinh nghiệm đối phó với chế độ này, bao gồm cả hành vi vi phạm nhân quyền. Những nguyên tắc và kinh nghiệm như thế phác ra hy vọng rằng Daniel Kritenbrink có thể trở thành một vị đại sứ quan tâm nhiều hơn đến nhân quyền và sẽ cứng rắn hơn trước các vụ vi phạm nhân quyền có hệ thống và ngày càng dày đặc của nhà cầm quyền Việt Nam, kể cả xem xét lại quá trình chính thể này lọt vào Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc từ tháng 11 năm 2013 và thường tỏ ra rất tự hào về điều đó.
.
Vào tháng 5/2016, khi còn là Giám đốc phụ trách các vấn đề châu Á thuộc Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ, ông Daniel Kritenbrink được VOA dẫn lời: “Nhân quyền vẫn luôn là một thành tố quan trọng, nếu không nói là trung tâm, trong việc đưa mối quan hệ song phương Mỹ – Việt tiến về phía trước”, và “Việc xét tới yếu tố nhân quyền sẽ vẫn là một điều quan trọng trong bất kỳ quyết định bán vũ khí nào với Việt Nam hay với bất kỳ quốc gia nào”.
.
Tháng 5/2016 cũng là thời điểm mà nước Mỹ đã làm một cử chỉ đặc biệt kể từ năm 1995 khi Mỹ – Việt bình thường hóa quan hệ: dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam.
.
Nhưng dù đã mở lòng dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Hà Nội, Tổng thống Obama đã phải nhận một cú sốc chưa từng có: Có đến 6 trong tổng số 15 khách mời của Obama bị công an cấm cửa đến gặp ông.
.
Bảy tháng sau vụ công an Việt Nam thẳng tay chặn khách mời của Tổng thống Obama tại Hà Nội, đến lượt ngoại trưởng của Obama là ông John Kerry cũng lâm vào tình trạng tương tự.
.
Bầu không khí dân chủ mà giới quan chức chính phủ và ngoại giao Hoa Kỳ cảm nhận được ở đất nước họ, lại đã bị biến thái một cách lộn ngược tại quốc gia cựu thù. Những gì mà chính quyền Obama đã hy vọng sẽ làm cho giới lãnh đạo Việt Nam thay đổi về não trạng nhân quyền lại chỉ nhận được kết quả hầu như công cốc sau hai nhiệm kỳ tổng thống Mỹ.
.
Còn giờ đây là thời của Donald Trump và Daniel Kritenbrink. Không biết lời cảnh báo của Daniel Kritenbrink về mua bán vũ khí có “linh” hay không, chỉ biết rằng đã một năm rưỡi trôi qua kể từ tháng Năm năm 2016, giới quân sự Việt Nam vẫn chưa mua được một thứ vũ khí mang hiệu quả sát thương đáng kể nào từ phía Mỹ.
.
Rất có thể khác và khác hẳn với Ted Osius, Daniel Kritenbrink có nhiều việc phải xử lý tại Việt Nam.

.

Daniel Kritenbrink – người có gương mặt và chiều cao khá giống với nhân vật Andy Dufresne, một nhân viên ngân hàng bị án oan và đã kiên nhẫn đến hàng chục năm để đào một đường hầm trong nhà tù ShawShank để đào thoát và tìm lại tự do cho mình – có thể trở thành một đại sứ thực tâm hơn với nhân quyền Việt Nam so với Ted Osius, và cũng chẳng luôn nở nụ cười cầu toàn như Ted trước tư thế ngả ngớn đu dây của Hà Nội giữa Washington và Bắc Kinh.

Sự liều mạng của báo Văn nghệ:“Bắt đầu và kết thúc”.

***

Báo Văn nghệ (Hội nhà văn Việt Nam) đang trong tình trạng bi đát, nợ lương cán bộ nhân viên toà soạn nhiều tháng, lùm xùm kiện cáo nội bộ chưa giải quyết được, lãnh đạo Hữu Thỉnh năn nỉ cò kè bớt một thêm hai với thủ tướng xin thêm kinh phí, xin xe mới cho lãnh đạo Hội nhưng thất vọng. Bạn đọc vốn đã quay lưng với báo nhiều năm nay. Bỗng dưng báo Văn Nghệ đăng một truyện ngắn “Bắt đầu và kết thúc” của tác giả Trần Quỳnh Nga (Văn Nghệ số 50, ra ngày 16 / 12/ 2017) gây sốc khắp mạng xã hội và công luận. Lãnh đạo Văn nghệ muốn dở trò kéo bạn đọc trở lại, hay để thực hiện âm mưu Hán hoá của một thế lực nào đó ? Chỉ có báo Đại Đoàn Kết đăng 1 bài phản đối của nhà văn Trần Bảo Hưng “Hư cấu hay xuyên tạc lịch sử?”.

VAN NGHE 3

nữ nhà văn Trần Quỳnh Nga

Vì Văn nghệ là báo in giấy, chúng tôi dẫn bản điện tử được gõ lại trên trang web-blog cuối bài sau đây, bạn đọc có thể kiểm chứng.

Truyện ngắn ái tình của Trần Quỳnh Nga viết trên bối cảnh cuộc xâm lược của quân Nguyên lần 2 vào bờ cõi Đại Việt.

Nhân tiện chúng tôi nhắc sơ lược ba lần quân dân Đại Việt chống quân Nguyên Mông chiến thắng lừng lẫy thế kỷ 13 mà các sử sách nước ta xưa nay đều thống nhất, không có chỗ nào tồn nghi. Ba lần xâm lược ấy xảy ra trong khoảng 30 năm (1258-1288).

Cuộc xâm lược lần 1. Nhà Tống đạt đến đỉnh cao nhất thì trở nên suy yếu, bị nhà Kim và Tây Hạ thanh toán gọn. Đế quốc Mông Cổ đánh chiếm nhà Kim xong thuận đường làm bá chủ miền Bắc Trung Quốc. Tàn dư nhà Tống chạy xuống miền Nam thành lập nhà Nam Tống. Quân Nguyên muốn mượn Đại Việt để đánh bọc phía nam nhằm diệt nốt quân Nam Tống. Các đoàn ngoại giao của Mông Cổ được phái sang Đại Việt đề nghị mở đường cho quân Mông Cổ đi qua  đánh sau lưng Nam Tống. Các vua Trần không những từ chối lại còn cho bắt giam các nhà ngoại giao Mông Cổ. Chiến tranh lần 1 nổ ra khi tướng Mông Kha và con trai Ngột Lương đem 3 vạn quân Mông Cổ và 1 vạn rưởi quân Tống ở Vân Nam tấn công sang Đại Việt tháng 1 năm 1258. Chúng mau chóng chiếm được Thăng Long nhưng bị phản công dữ dội. Đích thân vua Trần Thái Tông và thái tử dẫn quân nghênh chiến, chỉ sau nửa tháng đã đánh bật quân Nguyên Tống chạy về nước. Hai chục năm sau nhà Nguyên vẫn đánh thắng Nam Tống, chiếm trọn Trung Hoa, thành lập đế quốc Nguyên, tiếp tục mở rộng lãnh thổ xuống đông và nam.

Cuộc xâm lược lần 2. Dẫn đầu quân Nguyên Mông là tướng Thoát Hoan tiến vào Đại Việt, chiếm được Thăng Long. Bên ta hai vua Trần Thánh Tông và Trần Nhân Tông tạm thời rút chạy và đốc chiến. Cuộc kháng chiến kéo dài từ cuối tháng 1 đến cuối tháng 5 năm 1285. Hoàng tử thứ 3 Trần Ích Tắc vốn bất mãn nội bộ hoàng tộc đã đưa cả gia đình chạy sang trại giặc. Nhà Trần phải hoãn binh bằng cách xin gả công chúa An Tư cho Thoát Hoan. Rồi nhà Trần tạm nhận là chư hầu danh nghĩa, thuần phục triều cống (sách TQ chép sau này công chúa An Tư có hai con với Thoát Hoan, Trần Ích Tắc cũng định cư luôn bên đất nhà Nguyên).

THOAT HOAN VA TRAN ICH TAC

Tranh: Thoát Hoan và Trần Ích Tắc bỏ chạy

Cuộc xâm lược thứ 3: Nhà Nguyên đòi đưa Trần Ích Tác về làm An Nam quốc vương, bị nhà Trần từ chối. Đó chỉ là cái cớ để nhà Nguyên tiếp tục lấn sang. Năm 1285, Hốt Tất Liệt hoàng đế nhà Nguyên (cháu của đại đế Thành Cát Tư Hãn) lấy cớ mượn đường đánh Chiêm Thành mà Đại Việt dám chối từ, liền cho đại quân sang chinh phạt Đại Việt… Cuộc chiến diễn ra từ tháng 12.1287 đến tháng 4.1288. Lần này Trần Hưng Đạo được giao nhiệm vụ tổng chỉ huy toàn quân và giành thắng lợi quyết định với trận Bạch Đằng.

Cây bút trẻ Trần Quỳnh Nga viết truyện ngắn “Bắt đầu và kết thúc” dựa trên bối cảnh cuộc xâm lược lần thứ 2 của quân Nguyên Mông. Tuy nhiên truyện chỉ xoay quanh mối tình tay ba: An Tư, Trần Ích Tắc và Thoát Hoan như một loại dã sử, không đả động đến diễn biến và tinh thần kháng chiến của quân dân ta. Cây bút nữ này còn viết những câu oán trách nhà Trần cứng đầu khiến cho những đôi lứa phải tan vỡ (đặt vào miệng Thoát Hoan kẻ chủ động xâm lược).

Tác giả đã phá bỏ toàn bộ nguyên tắc viết tiểu thuyết lịch sử mà ngày nay thế giới đã nhận thức sáng rõ. Hư cấu là quyền năng của tiểu thuyết, dù là tiểu thuyết lịch sử. Nhưng tác giả đã làm trái sự thật lịch sử và thay đổi biến dạng bản chất nhân vật lịch sử và sự kiện mà không có cơ sở nào. Kẻ phản bội tổ quốc Trần Ích Tắc được hô biến thành một “hoàng huynh” quân tử tài hoa phong nhã giàu lòng nhân ái, cắn răng hi sinh cả cuộc đời đi làm “nội gián”, “trá hàng” cài vào bên địch (!). Thoát Hoan thì trở thành anh hùng mã thượng tuy có thô lỗ hung hăng nhưng có tình yêu cao đẹp, lãng mạn “Cái khoáng đạt của lòng người cũng như lòng thảo nguyên bao la và có phần lãng tử” (miêu tả Thoát Hoan). Hắn biết yêu từ cây hoa đào Thăng Long đến say mê An Tư người con gái  Đại Việt xinh đẹp múa giỏi, còn biết múa cả điệu Mông Cổ “Phi thiên vũ”. Thoát Hoan nói đến vua tôi nước Việt với một giọng miệt thị: “Giá Đại Việt cứ khuất phục đi, khuất phục làm chư hầu như bao đời nay vẫn thế thì có phải những chốn thiên thai này sẽ còn lại mãi mãi”. (bao đời nay dân Việt có thuần phục nhà Hán hồi nào đâu mà nhà văn trâng tráo viết như vậy ?). Khi sắp bị đánh bật khỏi Thăng Long, tên tướng xâm lược rủ nàngBây giờ chúng ta phải cùng nhau lựa chọn thôi, hoặc là bắt đầu hoặc là kết thúc”.  Thoát Hoan đứng dậy nhìn ra phía cửa sổ. Hắn còn nói đáng lẽ hắn chạy thoát từ sớm nhưng vì yêu nàng mà nán lại.

.. ta đã vì nàng mà trở thành tội đồ của dân tộc ta. Nàng cũng đã vì ta mà mang tội che giấu kẻ thù với triều đình. Nếu cả hai việc đều bị vỡ lở thì không chỉ ta, cả nàng cũng bị xử tội. Chi bằng chúng ta hãy chọn mở đầu để kết thúc mọi chuyện. Chúng ta sẽ sống cho cuộc đời của chúng ta. Sẽ biến mất khỏi cuộc chiến này một cách vĩnh viễn”.

 Ý là hắn rủ nàng ra đi biệt tích giang hồ như Phạm Lãi rủ rê Tây Thi xa lánh tất cả sau cuộc chiến Ngô – Việt thời Chiến quốc bên Tàu.

Than ôi nhà văn hư cấu tào lao đến thế là cùng ! Nhà văn giả bộ ca ngợi và thương xót tình yêu bị chiến tranh làm cho tàn lụi. Làm như truyện ngắn vớ vẩn này là một “Nỗi buồn chiến tranh thời Trần” vậy. Không có cơ sở nào chứng tỏ “tình yêu sét đánh” của Thoát Hoan và An Tư  hai kẻ xa lạ ngôn ngữ bất đồng, nhất lại trong cảnh hoàng tộc Trần rút lui chạy giặc rối loạn.

Tất cả các chi tiết lịch sử Việt Nam đã ghi rõ trong sử sách bị Quỳnh Nga bôi xoá hết và thay vào là những chi tiết hư cấu sống sượng trâng tráo nhất.

Trần Quỳnh Nga kết thúc truyện bằng cảnh này:

Nàng vùng dậy, kéo tấm chăn bằng lụa điều rồi đẩy Thoát Hoan vào đó.

Cho đến canh ba thì tiếng hò hét biến mất. Thinh không phút chốc trở lại yên ắng lạ thường. Gió lạnh ngoài sông thổi về gấp gấp. Trong đêm tối tĩnh mịch có hai người vội vã rời khỏi kinh thành. Ngựa phi nhanh như gió. Sau lưng họ, hoa đào rụng trắng như tuyết dưới ánh trăng đẫm sương ướt át. Mùi thơm còn đọng lại trên nhụy đài chan chát ngọt ngào”.

Thực chất sử sách xưa nay đều viết Thoát Hoan trốn nằm trong ống đồng để quân lính khiêng tháo chạy.

Viết tiểu thuyết lịch sử có nhiều khả năng rộng mở song vẫn có giới hạn. Tiểu thuyết làm sinh động hoá pho sử liệu vốn khô khan, khiến người đọc có thể “sống chung” với lịch sử quá khứ. Tiểu thuyết có thể bù vào chỗ trống của lịch sử, làm rõ nét những chỗ lờ mờ tăm tối của lịch sử. Thậm chí tiểu thuyết có thể “giải thiêng, giải huyền thoại, giải lịch sử” nếu “lịch sử” chưa đúng sự thật. Ngay cả 1 pho lịch sử đã phê duyệt chính thống cũng có thể chỉ là sự tương tác diễn ngôn, như văn chương vậy. Nhưng nhà văn hư cấu phải có cơ sở, thuận theo logic của hiện thực, logic của lịch sử và đặc biệt không thể chống lại cả một tâm thức dân tộc. Chưa nói hành văn và từ ngữ, lối diễn đạt của Quỳnh Nga lởm khởm kinh hồn, hầu như câu nào cũng mắc lỗi từ ngữ hoặc lỗi câu. Văn chương của “truyện ngắn Quỳnh Nga” sến súa uốn éo còn thua kém cải lương xa.

Này, tổng biên tập Khuất Quang Thuỵ và chủ Liên Hội văn nghệ Hữu Thỉnh muốn đưa ra thông điệp gì khi lãng mạn hoá cựu kẻ thù dân tộc và chiêu tuyết* cãi trắng cho kẻ bán nước Trần Ích Tắc ? Phải chăng chủ hội Hữu Thỉnh thực hiện cam kết giao lưu đãi đằng nhau hàng năm với Hội nhà văn Trung Quốc “bạn vàng” rằng cần phải dùng văn chương để kết nối hoà giải hai bên “vì đại cục” ? Hay là để chứng tỏ cho khẩu hiệu trên trang nhất “vì tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội” ?

TRANG 1 vAN NGHE

 

Trang đầu TRUYEN NGAN

***

VAN NGHE 5

Chú thích: “chiêu tuyết”: bộc bạch nỗi oan của người ta ra cho mọi người đều biết.

Nguồn: xem toàn văn ở đây:

 https://giangnamlangtu.wordpress.com/2018/01/12/bat-dau-va-ket-thuc/

Ảnh:

Trang 1 Văn nghệ số 50 (ảnh chụp lại)

Hai trang ruột: phần đầu và phần kết truyện “Bắt đầu và kết thúc”.

 

Mây thẻ