"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

26/09/2016

Thông cáo báo chí của Dân biểu Quốc hội Liên bang Đức Martin Patzelt

 Mạng lưới Người Bảo vệ Nhân quyền VETO (VETO! Human Rights Defenders‘ Network) dịch

clip_image002clip_image004

clip_image006

Ngày 23/09/2016, lúc 13g28

Việt Nam: Nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Hữu Vinh không được xét xử công bằng trong phiên tòa phúc thẩm

Tôi rất tiếc là nguyên tắc pháp trị đã lại một lần nữa không được áp dụng trong phiên xử phúc thẩm nhà hoạt động nhân quyền và blogger Việt Nam Nguyễn Hữu Vinh và phụ tá của ông, bà Nguyễn Thị Minh Thúy. Tòa đã bất công khi giữ nguyên bản án sơ thẩm. Cả hai người bị kết án đã cho rằng mình vô tội cho dù họ bị cáo buộc tội lợi dụng quyền tự do dân chủ. Phiên tòa đã không công bằng vì cả công tố viên lẫn luật sư của bị cáo đều đã không được phép trình bày đầy đủ những lý luận của họ. Theo phán quyết hiện nay, sau khi trừ thời gian tạm giam, ông Nguyễn Hữu Vinh sẽ còn bị tù hai năm rưỡi, và người phụ tá của ông, bà Nguyễn Thị Minh Thúy, một nửa năm nữa.

.

Niềm hy vọng có được một phiên tòa xét xử công bằng đã tan biến. Để đề phòng người biểu tình, một khu vực rộng lớn chung quanh tòa án đã được quây chặn. Do đó vài chục bạn bè của ông Vinh và bà Thúy đã phải biểu tình ở một số địa điểm khác. 

Tôi vẫn tin rằng, với những hành vi mà ông bị tòa buộc tội, ông Nguyễn Hữu Vinh đã không hề muốn làm hại quê hương Việt Nam của mình, trái lại ông đã và vẫn đang mong muốn đất nước được phát triển tốt đẹp. Tôi sẽ cố gắng vào thăm ông trong tù vào năm tới và sẽ tiếp tục tranh đấu đòi tự do cho ông.

Chúng ta phải mang ơn và làm mọi cách để hỗ trợ cho những người phải chịu những nguy hiểm và khổ đau để bảo vệ nhân phẩm và nhân quyền của chúng ta.

Nguyên văn:

http://www.martin-patzelt.de/lokal_1_4_31_Vietnam-Kein-faires-Berufungsverfahren-fuer-Menschenrechtler-Nguyen-Huu-Vinh.html

THANH hay THĂNG ?

  
26-9-2016
Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh. Ảnh cắt từ internet
Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh. Ảnh cắt từ internet
Cho đến trước khi bị C46 triệu ra Hà Nội, Vũ Đức Thuận vẫn nương náu trong biệt thự Trần Quốc Thảo. Rất lạ là báo chí chỉ đặt câu hỏi, ai đã “làm công tác cán bộ” cho Trịnh Xuân Thanh mà không nói gì về “quy trình” Đinh La Thăng dàn xếp cho đồng phạm của Thanh, Vũ Đức Thuận. Vì sao Thuận, một kẻ mà dấu hiệu phạm tội đã rõ từ năm 2013, vẫn được Đinh La Thăng đưa về làm Chánh văn phòng Bộ Giao thông, rồi kéo vào Sài Gòn làm trợ lý.
.
Đàn em
Xây lắp là ngành mà Đinh La Thăng nắm gần như ngay lập tức sau khi về làm Chủ tịch tập đoàn Dầu khí (PVN), 10-2006, và biến nó trở thành một thứ công ty xây dựng như thời Sông Đà.
 .
Thoạt đầu, người được Đinh La Thăng đưa về làm Tổng giám đốc công ty Xây lắp Dầu khí (PVC) là “Diệu Đen” – đồng hương Nam Định, từng làm ở Sông Đà – thay thế “Hưng Địa Chủ”, một người được đào tạo và có kinh nghiệm trong ngành.
.
Nhưng, ở thời điểm ấy PVN đang có trong tay một lượng vốn khổng lồ. Một người giỏi điếu đóm không thể triển khai bài toán lớn để “giải ngân” từng ấy tiền bạc. Năm 2007, Đinh La Thăng đưa Trịnh Xuân Thanh từ Sông Hồng về thay thế “Diệu Đen” làm Chủ tịch kiêm TGĐ PVC. Năm 2008, khi Thuận gặp khó khăn ở Sudico (Sông Đà), Thăng lại đưa về làm phó rồi năm sau lên TGĐ.
.
Dự án
Ngay sau khi Trịnh Xuân Thanh (2007) và Vũ Đức Thuận (2008) kiểm soát được PVC, Đinh La Thăng bắt đầu sử dụng hàng chục nghìn tỷ của PVN ồ ạt đầu tư cho các dự án: từ nhiệt điện, sợi polyester, ethanol… đến sân golf, khách sạn, văn phòng, trụ sở… Rất nhiều công trình được quyết định đầu tư vội vã, bất chấp pháp luật.
.
Có những công trình lớn, ngoài “chuyên môn” như Ethanol Phú Thọ (1.700 tỷ, đội giá lên 2.400 tỷ), như Sợi Đình Vũ (đội giá từ 324,8 triệu lên 363,5 triệu USD) nhưng đã được Đinh La Thăng cho phê duyệt dự án mà không thẩm định tính khả thi, không lấy ý kiến cơ quan quản lý có thẩm quyền (Bộ Công Nghiệp lúc đó).
.
Hành vi cố ý của Đinh La Thăng khi quyết định đầu tư những công trình này không chỉ làm thất thoát lớn trong quá trình xây dựng mà cả hai vừa xây xong đã phải đắp chiếu vì nếu sản xuất sẽ làm lỗ cho PVN mỗi năm hàng nghìn tỷ (năm 2014, Sợi Đình Vũ lỗ 1.085 tỷ).
.
Trảm tướng
Đinh La Thăng đi đến đâu cũng làm “nức lòng nhân dân” bằng các vụ “trảm tướng”. Ít ai biết được đằng sau những quyết định ầm ĩ đó là gì.
.
Trước khi chuẩn bị ồ ạt xây cất, Đinh La Thăng đã chuẩn bị “cơ sở pháp lý” cho Thanh – Thuận bằng Nghị quyết 133 của Đảng ủy Tập đoàn, “Phát huy nội lực, ưu tiên sử dụng dịch vụ trong ngành”.
.
Hầu hết những dự án của PVN, Đinh La Thăng đều buộc các chủ đầu tư (các đơn vị thành viên của PVN) phải “ưu tiên sử dụng dịch vụ” của nhà thầu PVC. Mặc dù Thuận và Thanh thường đưa ra mức dự toán cao hơn rất nhiều so với giá trị thực tế, Thăng vẫn gây áp lực để các chủ đầu tư (công ty con của PVN) chấp nhận và thường phải ứng trước vốn lên đến hơn 80% giá trị hợp đồng cho Thanh – Thuận.
.
Nhiều chủ đầu tư đã bị “trảm” vì không chịu vâng theo những điều kiện phi lý này.
Chi phí để Thanh – Thuận xây phần thô của tòa nhà PVFC lên tới 350 tỷ trong khi trước đó, khách sạn Petrosetco Sông Trà (Nhờ bên ngoài nắm cổ phần lớn hơn PVN nên không để Thăng ép giao thầu cho PVC) có cùng diện tích, cùng điều kiện xây dựng, đã hoàn thành nội thất, chỉ hết 69 tỷ.
.
Tòa nhà PVGas, đường Nguyễn Hữu Thọ, Nhà Bè, theo đánh giá của giới chuyên môn và theo thị trường, cả tiền xây dựng và đất, chỉ khoảng 350 tỷ đồng. PVGas đã phải quyết toán cho Thanh – Thuận lên tới 900 tỷ. Trong thời gian xây dựng tòa nhà này (2008-2010) hai tổng giám đốc của PVGas (Trần Văn Vĩnh và Nguyễn Việt Anh) đã bị Đinh La Thăng cách chức.
.
Có thể chỉ ra hàng loạt ví dụ tương tự khác ở những công trình như khách sạn Lam Kinh, khách sạn dầu khí Thái Bình, Trung tâm thương mại Cà Mau…
.
Ngoài Trần Văn Vĩnh, Nguyễn Việt Anh còn nhiều “tướng” khác bị “trảm” với lý do tương tự, trong đó có các ông: Trịnh Thanh Bình, TGĐ Đạm Phú Mỹ; Đinh Văn Ngọc, TGĐ Bình Sơn và Lương Khoa Trường, TGĐ DMC…
.
PVC được nói là lỗ 3.300 tỷ, đúng ra là lỗ 4.100 tỷ vì đã sử dụng hết 800 tỷ trong quỹ dự phòng. Nhưng con số thất thoát còn phải tính đến cả ở những công trình bị kê giá (như vài ví dụ vừa nêu) mà cơ quan điều tra hoàn toàn có thể làm rõ bằng cách trưng cầu giám định.
.
“Thiên tài”
Tuy trong khoảng từ 2008-2010, PVC hạch toán là “hiệu quả” nhưng những khoản lỗ nhìn thấy vào giữa 2012 chỉ là phần “bục ra” và là hậu quả của cung cách Thanh – Thuận ngay từ khi họ nắm PVC. Trong xây dựng, nếu các nhà thầu được ứng tới 80-90% vốn như PVC (chưa kể giá trị đầu tư được kê cao lên) mà làm lỗ được thì phải nói là… thiên tài. Nhưng Thuận – Thanh vẫn làm được.
.
Nhân danh “phát huy nội lực”, Đinh La Thăng đã chỉ định và giao cho PVC thầu các dự án của Tập đoàn. Nhưng Thanh – Thuận chỉ là những anh “cò”. Vừa nhận thầu của Tập Đoàn là PVC liền giao toàn bộ quyền tổng thầu với các hình thức khác nhau cho các công ty con hoặc các công ty không hề là con cái gì của PVC cả.
.
Nhân danh “nâng cao năng lực thiết bị thi công”, PVC đã bỏ ra 424,84 tỷ đồng để mua sắm máy móc. Thiết bị mua về, thay vì được PVC khai thác sử dụng, thì toàn bộ lại được chuyển cho các công ty con dưới dạng bù trừ công nợ, góp vốn… Các công ty con nhận những thiết bị này về cũng hoặc không sử dụng, hoặc chỉ sử dụng cho một công trình rồi bỏ đó.
.
Không chỉ áp dụng chính sách chỉ định thầu cho các công ty con, Thanh – Thuận đã cho rất nhiều nhà thầu phụ không dính dáng gì tới PVC hưởng “nội lực” của ngành dầu khí.
Đầu năm 2012, trong số 8.620 tỷ đồng ký với các nhà thầu phụ, có tới 3.572 tỷ (41,43%) được PVC “giao thầu” cho các công ty ngoài ngành. Nhiều nhà thầu phụ được ứng vốn cao hơn vốn mà PVC được ứng từ chủ đầu tư với số tiền lên đến 753 tỷ. Các nhà thầu còn được “ứng ngoài hợp đồng” lên tới 775 tỷ.
.
Dòng tiền
Không phải công ty con nào cũng “sổ sách” như PVC-ME để ta có thể giải thích vì sao Thuận – Thanh lại hào phóng với các công ty con, nhà thầu phụ như thế. Và, nhờ nó, chúng ta biết được “dòng tiền”.
.
PVC-ME là một công ty có số lỗ vào năm 2012 lên đến 576 tỷ đồng và đang “cân đối âm” 714 tỷ. Ngoài những cách quen thuộc như khai khống hồ sơ rút tiền, PVC-ME có một sáng kiến rất hay đó là cho các đối tác hoặc chỉ huy trưởng công trường ký tạm ứng rồi… không nhận tiền. Có người “để lại” 2, 3 tỷ, có đối tác “để lại” 4 tỷ. Tổng số tiền “để lại” cho quỹ đen chung này lên tới 80,768 tỷ.
.
Trong “sổ đen”, có những khoản chi nho nhỏ, kiểu như “Học tập tấm gương HCM” 5 triệu; “Đi sở KHĐT” 5 triệu rồi “Gửi anh Hải lái xe” 211 triệu; “Mua bộ đồ đánh golf cho sếp” 350 triệu… Có rất nhiều khoản chi mỗi lần từ 1 đến gần 4 tỷ không rõ làm gì. Chỉ trong năm 2011, lái xe riêng của TGĐ đã thanh toán các khoản tiếp khách hết 1,126 tỷ đồng và tiền tiếp khách của PVC-ME hết 9,89 tỷ.
.
Trong “sổ” có ghi những bữa nhậu 4-5 trăm triệu, chúng rất dễ làm ta liên tưởng đến “Bộ trưởng Ballentine “. Và, không rõ tính toán ra sao mà trong ngày 15-8-2011 có tới 4 lần rút tiền “sinh nhật bố sếp Thanh”(418 triệu + 50 triệu + 80 triệu).
.
Những khoản chi tiền tỷ chi chít trong sổ đen mà theo ngày tháng thì nằm trong khoảng trước và sau Đại hội XI. Cấp tập hơn là những khoản chi vào giai đoạn từ sau Đại hội cho đến khi hình thành Chính phủ mới, kéo dài tới tháng 9-2011, thời điểm Đinh La Thăng chuẩn bị rời PVN qua Bộ Giao thông.
.
Đây cũng chính là giai đoạn Thanh – Thuận sử dụng tới 1.081 tỷ vốn xây dựng nhà máy nhiệt điện Thái Bình II ứng cho các nhà thầu không liên quan tới công trình này “sử dụng vào những mục đích khác”(đến nay vẫn còn 700 tỷ chưa thu hồi được).
.
Trịnh Văn Thảo, TGĐ PVC-ME đã bỏ trốn từ 2012. Thanh đang bị truy nã. Nhưng không chỉ có Thuận, rất nhiều nhân vật thông thạo đường đi của những “dòng tiền” dầu khí như: Duy, Sợi Đình Vũ; Hoàng, PVC-IC; Trung PVC-SG… vẫn còn đi lại trước mặt cơ quan điều tra.
.
Khi làm Chủ tịch PVN, Đinh La Thăng không chỉ tiếp nhận một giai đoạn vẫn rất thịnh vượng của ngành (giá dầu lúc ông ta rời PVN vẫn trên 100 USD/thùng) mà còn tiếp quản từ tay người tiền nhiệm khoảng 5 tỷ USD vốn liếng.
.
Thanh – Thuận, cho dù tội trạng tày đình cũng chỉ là kẻ thừa hành. PVC chưa phải là mất mát đau nhất ở PVN dưới thời Đinh La Thăng; di sản của ông ta sau 5 năm ở đây chỉ có thể nói là “tan hoang”.
.
Nếu các cơ quan pháp luật muốn làm tới nơi thì quy mô của vụ án không chỉ “xảy ra ở PVC” mà là ở PVN, vấn đề không phải là Thuận hay Thanh mà là Thăng.
(Ba Sàm)
——————
* Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả

Phiên tòa vụ Đỗ Đăng Dư: Người “trốn” vào tòa kể chuyện

  
Nguyễn Tường Thụy (VNTB) Ngày 22/9/2016, ngoài vụ án Ba Sàm, còn một vụ khác nữa cũng được dư luận rất quan tâm vì tính khuất tất của nó. Đó là vụ Vũ Văn Bình đánh chết Đỗ Đăng Dư cùng là can phạm trong trại tạm giam. Tuy nhiên, hầu hết đổ về phiên tòa Ba Sàm, chỉ có vài người đến 43 Hai Bà Trưng (HN) vì vụ Đỗ Đăng Dư, trong đó có anh Trương Văn Dũng. Một điều rất hiếm khi xảy ra, không biết bằng cách nào, anh lại “lẻn” được vào tòa và ngồi dự từ đầu đến cuối.

Mẹ, anh trai và chị gái của em Dư đang chờ kết quả khám nghiệm tử thi. Ảnh chụp tại tại sân nhà tang lễ Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội), trưa ngày 11/10/2015. Ảnh: Nguyễn Đình Hà.
Vụ Đỗ Đăng Dư từng tốn khá nhiều tâm sức của giới báo chí, xung quanh vấn đề tại sao Dư chết dễ dàng như vậy, tại sao Dư bị đá vào đầu mà trên cơ thể lại có nhiều vết thương ở những chỗ khác? Tại sao Bình ở bên trái, lại có thể dùng gót chân với qua đánh được vào bên phải đầu Đỗ Đăng Dư? v.v…
 .
Ai dung túng cho Bình và ngoài Bình ra còn ai nữa không, hoặc người khác đánh mà Bình phải đứng ra nhận tội? (câu hỏi nghi vấn này hướng vào công an trong trại giam). Những vấn đề không được Hội đồng xét xử tôn trọng như kết luận giám định chỉ có chữ ký của một giám định viên trong khi theo qui định thì phải có 2 chữ ký giám định viên mới hợp pháp. Hai nhân chứng quan trọng là hai can phạm chứng kiến vụ việc vắng mặt nhưng Hội đồng xét xử vẫn cứ bỏ qua, bất chấp yêu cầu của luật sư là hoãn phiên tòa, trả hồ sơ, điều tra lại làm rõ những nghi vấn.
 .
Bà Đỗ Thị Mai mẹ Đỗ Đăng Dư viết trong đơn gửi Cao ủy Liên Hợp Quốc: “Cái chết của con trai tôi quá nhiều uẩn khúc, gia đình tôi không tin rằng con trai tôi bị bạn tù đánh chết.”
 .
Các luật sư cho rằng Bình đã phạm tội “Giết người” nhưng Hội đồng xét xử kết án Bình theo tội “cố ý gây thương tích”. Cuối cùng thì mình Vũ Văn Bình chịu tội với bản án quá nhẹ là 10 năm tù. 
 .
Bà Đỗ Thị Mai đau đớn khóc tại phiên tòa. Luật sư Lê Văn Luân nói, tôi cũng cảm thấy đau xót khi chỉ vì hai triệu thôi mà xảy ra sự việc như vậy, với những vết thương bị đánh đến như vậy. Mạng người không thể rẻ như vậy được.
 .
Anh Trương Văn Dũng là người quan tâm đến nạn nhân Đỗ Đăng Dư ngay từ khi Dư đang được cấp cứu trong bệnh viện. Anh bám sát sự kiện đưa tin kịp thời, an ủi, tư vấn cho gia đình. Chính vì vậy, trong buổi đến thăm gia đình Đỗ Đăng Dư ngày 16/10/2015, anh bị chúng nhận mặt đánh trả thù. Cùng với việc hai luật sư Lê Văn Luân và Trần Thu Nam bị đánh sau đó (ngày 3/11/2015) cũng tại đất Chương Mỹ, ta có thể hiểu được kẻ nào, thế lực nào bố trí trả thù anh Dũng và dằn mặt luật sư?
 .
Như đã nói, anh Trương Văn Dũng đã có mặt từ đầu đến cuối phiên tòa. Xin giới thiệu clip anh kể về những gì anh chứng kiến tại phiên tòa này:
 .
 

Ba Sàm chỉ có một tội

Nguyễn Quang Lập

Ba Sàm chỉ có một tội, ấy là tội góp phần “xây dựng một nền văn hóa khinh bỉ tham nhũng, tạo được áp lực xã hội mà những kẻ tham nhũng (tiền tài và quyền lực) không chịu nổi”, như ông Đinh Thế Huynh đã cố xúy. Tội ấy làm nên Hữu Vinh.

FB N.Q.L.

25/09/2016

Bài bào chữa cho ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy tại phiên tòa Phúc thẩm Tòa án cấp cao tại Hà Nội ngày 22 tháng 09 năm 2016 

Luật sư Trần Quốc Thuận

Thưa Hội đồng xét xử Tòa án cấp cao Hà Nội,

Tôi, Luật sư Trần Quốc Thuận, Văn phòng Luật sư Hà Hải & Cộng sự, Đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh, địa chỉ 535 Nguyễn Tri Phương, Phường 6, Quận 10, thành phố Hồ Chí Minh, là Luật sư bào chữa cho ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy bị Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội xét xử Sơ thẩm tại Bản án số 96/2016/HSST ngày 23 tháng 03 năm 2016 về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm hại lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo khoản 2 Điều 258 Bộ Luật Hình sự (Cáo trạng số 05/VKSTC. V2 ngày 06 tháng 02 năm 2015 của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao) với mức án Nguyễn Hữu Vinh năm năm tù, Nguyễn Thị Minh Thúy ba năm tù.

Trước khi trình bày nội dung bài bào chữa, tôi kiến nghị Hội đồng xét xử một số việc như sau:

+ Hiện nay ngành tư pháp đang triển khai, tổ chức thực hiện “Cải cách tư pháp” theo Nghị quyết 48 của Bộ Chính trị. Năm 2015, Quốc hội thông qua Bộ luật Tố tụng Hình sự (BLTTHS), Bộ luật Hình Sự (BLHS), có hiệu lực thi hành ngày 01/07/2016, tạm hoãn thi hành đến ngày 01/01/2017, trong đó có phần quan trọng là thể chế “quyền con người” theo tinh thần Hiến pháp năm 2013 và các Công ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết, tham gia. Vì vậy phiên tòa hôm nay phải được diễn ra đúng theo tinh thần mới này, trong đó cơ quan tố tụng phải tuân theo qui định của Hiến pháp 2013, Bộ luật Tố tụng Hình sự 2015.Người bị buộc tội được coi là không có tội cho đến khi được chứng minh theo trình tự luật định và có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật (khoản 1). Người bị buộc tội phải được Tòa án xét xử kịp thời trong thời hạn luật định, công bằng, công khai. Trong trường hợp xét xử kín theo qui định của luật thì việc tuyên án phài được công khai (khoản 2). Người bị bắt, tạm giữ, tạm giam, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất, tinh thần và phục hồi danh dự. Người vi phạm pháp luật trong việc bắt, giam, giữ, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án gây thiệt hại cho người khác phải bị xử lý theo pháp luật(khoản 5) (Điều 31, Hiến pháp 2013).

Read the rest of this entry »

Ai đã khiến người dân mất lòng tin vào chế độ?

VNTB

26.9.16

Minh Tâm

(VNTB) – Ngày 22-9 đã diễn ra phiên phúc thẩm vụ án Blog Anh Ba Sàm – bị cáo Nguyễn Hữu Vinh (tứcblogger Anh Ba Sàm) và đồng phạm Nguyễn Thị Minh Thúy. Cũng trong ngày 22-9, trên trang báo điện tử Tuần Việt Nam, ông Vũ Ngọc Hoàng, nguyên phó trưởng ban thường trực Tuyên giáo Trung ương, có bài viết được trang Tuần Việt Nam rút tựa đề mang nhiều ẩn ý: “Có những người bán rẻ Tổ quốc vì quyền lợi cá nhân”.

Ở Việt Nam người ta có thể “giám định tư tưởng”

Được biết để đưa ra truy tố ông Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an đã trưng cầu giám định đối với các bài viết trên hai blog Chép sử Việt và Dân quyền.

Kết quả giám định của Bộ Thông tin và Truyền thông đã xác định trên blog có 24 bài viết sai sự thật, không có căn cứ, gây ảnh hưởng đối với lòng tin của nhân dân vào các chính sách của Đảng và Nhà nước.

Như vậy, có thể thấy Anh Ba Sàm bị truy cứu trách nhiệm hình sự và phạt tù là vì đã có 24 bài viết sai sự thật, không có căn cứ. Và việc xác định “sai sự thật, không có căn cứ”, là do sự “giám định” của Bộ Thông tin và Truyền thông.

Qua đó, giới luật sư ở Việt Nam giờ đây được biết rằng một tác phẩm viết (bài báo, hay ý kiến phát biểu…) tại Việt Nam có thể giám định được. Lâu nay, các luật sư thường hiểu việc giám định là mang tính khoa học, đối với một vật chứng nào đó. Chẳng hạn là xác định dấu vân tay, nhóm máu, hay về gen, hay chữ ký giả,… vv và thường sử dụng các biện pháp, công cụ khoa học kỹ thuật cao, do các chuyên viên (giám định viên) thực hiện. Nhưng hiểu như vậy giờ đây là chưa đầy đủ.

Đáng tiếc là không hiểu vì lý do gì, mà mặc dù xét xử công khai, dư luận nói chung không thể biết 24 bài viết mà Anh Ba Sàm bị kết tội là những bài viết nào? Những thông tin nào là “sai sự thật, không có căn cứ”? Những thông tin nào là “gây ảnh hưởng đến lòng tin của nhân dân vào các chính sách của Đảng và Nhà nước”?

Ông Vũ Ngọc Hoàng: Phá là việc của địch, còn ngã đổ là chuyện của ta

Trong bài viết trên trang Tuần Việt Nam, ông Vũ Ngọc Hoàng nói: “Nhiều người đã giải thích rằng do địch phá bằng “diễn biến hòa bình”… Không phải như thế đâu! Đấy là cách giải thích miễn cưỡng, không có cơ sở khoa học, tự trấn an mình. Địch thì lúc nào mà chả phá ta? Do phá ta nên nó mới là địch. Địch mà không phá ta mới là chuyện lạ.

Phá là việc của địch, còn ngã đổ là chuyện của ta. Nếu cử đổ lỗi cho địch thì rồi chẳng biết cách nào mà sửa”.

Ông Vũ Ngọc Hoàng chỉ mới rời ghế phó trưởng ban thường trực Tuyên giáo Trung ương cách đây vài tháng, khi ấy đã có cái gọi là “kết quả giám định” của Bộ Thông tin và Truyền thông về 24 bài viết của blogger Anh Ba Sàm.

Kết quả phiên phúc thẩm vụ án Blog Anh Ba Sàm, cho thấy đúng như chia sẻ trong bài viết của ông Vũ Ngọc Hoàng, tham nhũng và lợi ích nhóm đã “lan rộng dần vào tất cả mọi lĩnh vực của đời sống xã hội, của công việc quản lý và quản trị quốc gia, vào ngay trong các lĩnh vực mà trước đến nay thường được cho là trong sạch, thiêng liêng – như lĩnh vực dạy người, cứu người, an ninh quốc gia, nắm cán cân công lý để bảo vệ sự nghiêm minh, kể cả cơ quan ở cấp cao, cả nhà thờ, chùa chiền, cả lĩnh vực làm từ thiện, nhân đạo, chính sách đền ơn đáp nghĩa…”.

Cũng qua vụ án này, qua việc có hàng triệu lượt xem trên Blog Anh Ba Sàm, cho thấy nhu cầu của công dân về thông tin đa dạng, toàn diện trong xã hội là có thật. Thực ra đây là quyền công dân – quyền được tiếp cận thông tin mà. Tuy nhiên quyền này trên thực tế chỉ được bảo hộ bằng luật từ ngày 01-07-2018, ngày mà Luật Tiếp cận thông tin bắt đầu có hiệu lực thi hành.

23/09/2016

Một phiên xử tự đóng đinh lên trán

Bauxite Việt Nam

clip_image002

Một phiên tòa phúc thẩm mà dân chúng, không ai bảo ai gần như đều biết tỏng bản án sẽ được tuyên, ngay từ trước khi khai cuộc. Cả hai bị cáo, Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh vẫn nhận 5 năm tù giam, và chị Nguyễn Thị Minh Thúy 3 năm, đúng y như án sơ thẩm. Đúng là lãng xẹt, như mọi cái CS vẫn làm trong suốt mấy thập niên họ cai trị. Và cũng lãng xẹt như mọi điều CS vẫn nói thời gian gần đây – trước kia CS nói thì nhiều người còn tin, còn dỏng tai lên nghe; nhiều người còn chạy tới, còn xúm lại xem cho biết; nhưng mỗi ngày người nghe lại bớt đi một ít, người ta lảng ra dần; sau cùng thì đành mặc, kẻ nói cứ ra rả nói, đoàn người rảo bước cứ tiếp tục hành tiến trên đường.

Như trong bài đã viết hôm qua, BVN không mấy lạc quan đối với vụ án phúc thẩm này, bởi cung cách hành xử của một chính quyền đã trơ lỳ với yêu cầu tự do dân chủ từ nhiều năm nay, qua nhiều vụ án từ Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, LM Nguyễn Văn Lý, Trương Duy Nhất, Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài, Cấn Thị Thêu… không thể nào lại có một đổi thay khiến người đấu tranh dân chủ có thể đặt ít nhiều hy vọng.

Trong một ngày ròng rã chính quyền Hà Nội đã diễn lại những trò nhàm chán mà họ từng nhiều phen diễn, tuy cách đóng trò thì ngày càng dở, càng tồi, vì người vào vai trong thâm tâm cũng không còn tin ở lý lẽ được giao nên đành chấp nhận giữ một vai gượng gạo, lấy lệ, chỉ gọi là đọc bài học thuộc. Đã không buộc được bị cáo xác nhận sự đích thực của các bằng chứng đem ra buộc tội, họ cũng chẳng dám biện bác tranh tụng đến cùng với Luật sư để bàn dân thiên hạ phải “tâm phục khẩu phục” tính công minh của bộ máy đảng và nhà nước mà mình là đại diện. Nói văn vẻ hơn thì “đèn trời” của tòa án CS đã bị giông bão ngày càng ghê gớm của chế độ che khuất, trở nên tối mịt như lặn lội trong đêm.

Trong khi đó, các bị cáo, gương mặt sáng láng vì nắm chắc chân lý, bác bẻ từng điểm một trước tòa, cũng không hề tỏ ý buồn rầu trước một bản án bỏ túi lường được từ khi chưa xử. Khi ông Chủ tọa vừa xướng lên: Y án sơ thẩm, hai bị cáo đã đưa mắt nhìn nhau như có ý: Biết rồi, khổ lắm, nói mãi. Anh Ba Sàm dõng dạc nói lời cuối: “Một lần nữa, tôi tuyên bố là tôi vô tội. Tôi tự hào vì những gì mình đã làm từ 9 năm qua – 7 năm làm báo và 2 năm đi tù”. Hình ảnh của họ bỗng cao vợi làm sao!

Về phía 6 Luật sư, có sự thống nhất cao trong lập luận, hô ứng với nhau trên tinh thần vì công lý, mong soi tỏ vào đầu óc đám quan tòa u tối một ít ánh sáng của sự thật, may ra giúp người vô tội thoát khỏi gông cùm. Tất nhiên đã là bản án bỏ túi được định đoạt từ trên thì dẫu có lý lẽ sắc bén đến đâu cũng có thể chuyển xoay gì nổi. Họ chỉ làm cái việc đấm vào bị bông. Không chỉ thế, sự sắc sảo đẩy đối phương vào chỗ bí trong tranh biện còn khiến họ rước lấy tai vạ, như LS Trần Vũ Hải đã bị ông Chánh án đuổi ra khỏi tòa trong những phút cuối. Nhưng cái điều mà chắc đến khi ra về kẻ thắng mới thấm, và càng ngẫm càng thấm, là không phải các Luật sư, mà chính họ, từ Công tố đến Thẩm phán, mới là những người bẽ mặt. Đuổi một người chỉ nói một câu nhẹ nhàng nhưng hàm chứa sức mạnh của lẽ phải trong phát ngôn, thì đúng là mình đã chịu thua, không còn cách gì khác ngoài việc phải sử dụng đến quyền của kẻ có lực lượng bảo kê ra đối phó. Họ đã tự tát vào mặt họ. Hãy nghe LS Trần Vũ Hải tâm sự:

Tôi bị “đuổi” ra khỏi Tòa vụ phúc thẩm Anh Ba Sàm. ABS nói lời cuối cùng, nhưng bị ngắt tiếng khi truyền hình tại chỗ.
Sau khi Luật sư Trần Văn Tạo yêu cầu đại diện Viện Kiểm sát tranh luận, công bố căn cứ pháp lý cho lập luận của mình, vị Chủ toạ nói thay Viện Kiểm sát rằng không cần tranh luận nữa. Tôi đề nghị ông Chủ toạ [hãy] để đại diện VKS đối đáp, nêu căn cứ pháp lý, vì các Luật sư đã nêu căn cứ pháp lý cho lập luận của mình. Việc này chỉ bé “bằng móng tay”, nếu đại diện VKS không nêu, không thể gọi là tranh luận, gây khó cho nghề luật sư chúng tôi, không phải là phiên tòa dân chủ. Nếu điều khiển phiên tòa không đúng luật, chúng tôi sẽ tố cáo. Ông Chủ tọa “tức khí” liền thông báo đuổi tôi ra khỏi phiên tòa.
Tôi xuống phòng báo chí, xem truyền hình trực tiếp, khi Anh Ba Sàm nói lời cuối cùng, thì bị tắt tiếng từ máy truyền hình.
Một phiên tòa “dân chủ” vậy đó!
PS: Viện Kiểm sát đề nghị y án sơ thẩm, các Luật sư đã tranh biện quyết liệt và đại diện VKS lúng túng, thường được ông chủ toạ “đỡ”. Các bị cáo rất kiên cường, ABS cũng bị chủ tọa “chặn họng” khi tự bào chữa!
FB Vu Hai Tran.

Đã thế, phiên tòa lại được tổ chức trong không khí an ninh thắt chặt đến tối đa. Ngay từ sáng sớm, các ngả đường đến Tòa án, công an đã quây kín hàng rào sắt, đội quân áo xanh bủa vây hàng trong hàng ngoài, kiến đi e cũng khó lọt. Không những vậy, người ta còn đối phó với XHDS bằng những thủ đoạn quen thuộc mà 6, 7 năm nay – kể từ các cuộc biểu tình ở Hà Nội chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo – dân chúng đã quá phản cảm vì sự bỉ ổi dơ dáy: cho quây bắt các anh chị em rời khỏi nhà từ tối ở ngay khách sạn họ trọ như blogger Phạm Đoan Trang, Hoàng Thành…; hốt những người đến dự phiên tòa “được mở công khai” trong đó có các dân oan, trên các nẻo đường tiến vào gần Tòa án, như Trịnh Bá Tư (Dương Nội), Trung Dân, Việt Thương…, lột điện thoại, đánh đập và đưa họ đi đâu không ai biết. Đối với blogger JB Nguyễn Hữu Vinh, đang đi xe máy, có mũ bảo hiểm hẳn hoi, CSCĐ cũng bắt dừng xe lại, trắng trợn vu cho tội “không đội mũ” để kéo về đồn giam lỏng. Ghê tởm hơn, một nhân vật rất quen thuộc trong đội bóng NoU là Lã Việt Dũng trên đường chay xe trở về sau phiên xử liền có ngay những côn đồ bất ngờ tông xe làm cho anh ngã, sau đó xông tới đánh đấm gây thương tích khiến anh phải đi cấp cứu…

Thử hỏi một nhà nước có chính quyền hẳn hoi, có lực lượng bảo vệ đông đặc, vũ trang gươm súng đầy mình, thế mà đối với một người tù lương tâm không tấc sắt trong tay lại sợ hơn sợ cọp; dù anh đã ở trong Tòa án kín cổng cao tường vẫn phải tìm mọi cách cách ly anh với xã hội dân sự càng xa càng tốt, thế thì tư thế đàng hoàng của cái nhà nước ấy liệu còn được mấy phần? Hay chính họ chứ không phải ai đã tự ném chính nghĩa của mình vào sọt rác?

Tất cả, chỉ làm cho hình ảnh một Anh Ba Sàm bỗng nổi lên lồng lộng giữa đất trời nước Việt trong ngày 22-9-2016, đặt anh vào đội ngũ những cái tên bất khuất đang ở tù hay đã ra tù một đội ngũ ngày càng thêm đông đảo và nguyện cùng nhau kiên cường đấu tranh, đấu tranh ôn hòa, không mỏi mệt vì mục tiêu “thoát Trung” và “thoát Cộng” cho đến ngày thắng lợi.

Một bàn thua trông thấy!

Hoan nghênh các Anh Chị!

clip_image003

Dưới đây là những phát ngôn đáng ghi khắc trước, trong và sau phiên xử:

Một lần nữa, tôi tuyên bố là tôi vô tội.

Tôi tự hào vì những gì mình đã làm từ 9 năm qua – 7 năm làm báo và 2 năm đi tù.

Tôi cảm ơn tấm lòng của mọi người, của những độc giả trong nước và quốc tế.

Tôi thực sự bất ngờ với những bài báo, cuốn sách đã viết về tôi.

Tôi cảm kích với Minh Thúy vì sự chia sẻ và những gì mà cô ấy đã gánh chịu. Đề nghị Toà án giảm án và hãy trả tự do ngay cho cô ấy.

Tôi cũng cảm ơn các Luật sư của tôi.

Tất cả những gì đang diễn ra ngày hôm nay trên đất nước chúng ta đã chứng minh rằng, những việc tôi đã làm và những người đi trước đã làm là đúng đắn.
Tôi chấp nhận tất cả, kể cả cái chết cũng không làm tôi phải ân hận
” – Anh Ba Sàm được nói mấy lời trước khi phiên tòa kết thúc

“Đây là một bản án không có chứng cứ buộc tội. Chứng cứ buộc tội gần như là không đảm bảo. Bản án sơ thẩm đã dựa vào những chứng cứ không hợp pháp để buộc tội cho Nguyễn Hữu Vinh Ba Sàm. Nếu chỉ tuân theo pháp luật của Việt Nam thôi thì với tinh thần mới của Bộ luật tố tụng hình sự mới, anh Nguyễn Hữu Vinh chẳng có tội gì. Còn với ngành tư pháp Việt Nam, tòa án Việt Nam thì làm sao mà lường được?” – LS Trần Quốc Thuận nói với đài RFA một ngày trước khi xử án

“Tính thời hạn giam giữ thì chúng tôi cũng đã khó chấp nhận. Tức nhiên bình thường thì người ta cho rằng cứ thoát khỏi nhà tù là được rồi nhưng tôi lại không bao giờ có suy nghĩ ấy mặc dù bọn họ cũng rất nhiều lần đề nghị giảm án, nhưng mà chồng tôi có tội đâu mà giảm án?

“Cho tới ngày hôm nay, trước khi xử án một ngày, tất cả Luật sư đều cho rằng anh Nguyễn Hữu Vinh vô tội cơ mà, thì làm sao mọi người cứ quan tâm đến chuyện giảm án? Vô tội vì với nhà nước pháp quyền này mọi thứ đều được chỉ định thì cần gì quan tâm đến hy vọng hay không? chỉ cần mình cố gắng làm một cái gì mình còn có thể làm được để chứng minh cái bản án sơ thẩm là sai trái và vi phạm pháp luật” – Phu nhân Anh Ba Sàm Lê Thị Minh Hà trả lời đài RFA

Đây là phiên tòa của thế kỷ 19. Vâng, đây không phải là phiên tòa văn minh của thế kỷ 21 LS Trần Quốc Thuận trả lời đài nước ngoài sau khi án xử xong

“Một cách ngắn gọn, mọi phiên tòa kết án những người dám xớ rớ đến quyền con người, đến việc thể hiện khát vọng tự do đều phải bị xử kín. Và tất nhiên, những người dân muốn tham dự hay quan sát phiên tòa đều bị ngăn cản, bắt bớ, câu lưu, đánh đập bởi thế lực lẽ ra phải bảo vệ người dân, của những cơ quan công quyền [đều] sử dụng luật rừng. Công lý luôn thuộc về sự thật, về những con người nhỏ bé dám thách thức tà quyền để đứng thẳng làm người. Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Minh Thuý là những con người như thế” – Blogger Phạm Thanh Nghiên chia sẻ với trang “Dân làm báo”

Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh tuyên bố trước tòa: “Tôi vô tội và tôi tự hào về những gì mình đã làm”. Còn tôi, chỉ xin được gửi đến anh lời cảm ơn sâu sắc vì những gì anh đã làm. 4 năm Đại học đều như vắt chanh mỗi ngày tôi đọc blog của anh 2 tiếng để nắm thông tin trong ngày và mở mang đầu óc; và không quá lời khi nói trong tôi luôn có anh, anh Sàm” – FB Nguyễn Anh Tuấn

Vậy là phiên toà xử Anh Ba Sàm và chị Thuý đã kết thúc. Chính quyền cộng sản một lần nữa chứng tỏ sự tàn bạo của nó khi bất chấp sự sai phạm tố tụng; sự thiếu khoa học, khách quan trong bằng chứng; bất chấp dư luận trong nước và quốc tế tiếp tục giữ nguyên bản án bất công.

“Đây cũng là lần thứ hai liên tiếp tôi bị đánh. Có vẻ chính quyền Hà Nội sẽ tiếp tục sử dụng cách này để ngăn cản tôi xuống đường và lên tiếng vì bất công xã hội và vì sự hèn hạ của họ trước Trung Cộng. Nhưng xin khẳng định một lần nữa là những hành động bạo lực như vậy không bao giờ khuất phục được tôi. Tôi sẽ chỉ càng thêm quyết tâm sát cánh cùng chị Thêu, anh Vinh, chị Thúy, bà con dân oan và anh em đồng đội của mình cho một mục tiêu duy nhất: BUỘC CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN PHẢI THAY ĐỔI” – FB Lã Việt Dũng

Chúng tôi là những người chiến thắng.

“Cảm ơn các luật sư đã quá tuyệt vời cùng với Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thúy đồng tâm hiệp lực lột được măt nạ dối trá để cái xấu xa tàn ác không thể che đậy, thức tỉnh cho những ai còn ảo tưởng, thơ ngây.

“Cảm ơn anh chị em cùng chí hướng người Việt và bạn bè quốc tế đã chia sẻ trong trận chiến này.

“Ngay sau phiên toà [tôi đã] đến thăm Lã Việt Dũng như một lời tri ân” – FB Lê Thị Minh Hà

B.V.N.

Mây thẻ