"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

04/07/2018

TV làm ơn đừng phơi bày sự khốn nạn của chế độ vào buổi sáng

Chủ nghĩa Marx và kinh tế thị trường cũng là “rác thải”của phương Tây”

Đỗ Minh Tuấn

(nhà thơ, đạo diễn điện ảnh)

Sáng sớm dậy, trước khi đi bộ tập thể dục, tôi hay bật các kênh VTV1 và VTC1 để xem mục Điểm Báo và các tin tức buổi sáng. Nhưng càng ngày càng thấy những tin tức ấy đích thực là thuốc độc đem đến sự khinh bỉ, căm phẫn với đảng và chế độ, ám ảnh cả một ngày.

Hôm nay xem bản tin sáng, mới chỉ là vấn đề môi trường thôi như lấn biển hàng trăm km, rác thải hàng triệu tấn chở về từ Trung Quốc và các nước, biến Việt Nam thành bãi rác khổng lồ, đã căm giận muốn bắn chết hết bọn người quyền thế gây ra những chuyện này. Năm 2001 tôi làm phim “Vua bãi rác” để nhìn Việt Nam như một bãi thải về chính trị, văn hoá, kỹ thuật và công nghệ… của nhân loại từ hàng thế kỷ nay. Mỗi loại ô tô hay quạt máy… tôi đều cho bày đủ 5 đời Pháp, Mỹ, Nhật, Liên Xô, Trung Quốc. Bộ phim đã được xuất khẩu đến 8 nước trong đó có Mỹ, Nhật, Trung Quốc, Cannada… Bộ phim đã được GS Robert Koehler viết bài ca ngợi trên báo Variety (Hoa Kỳ) so sánh với các phim kinh điển của Nhật thời hậu chiến và khẳng định phong cách làm phim khác hẳn các đạo diễn Châu Á đang được chú ý. “Vua bãi rác“ cũng là bộ phim đầu tiên của Việt Nam sản xuất đủ tiêu chuẩn dự Oscar (vì đã chiếu thị trường quá 7 ngày ở Mỹ mà các phim nói tiếng nước ngoài khác ít khi đạt được tiêu chuẩn phụ này). Tiếc rằng Cục điện ảnh đã cố tình gửi phim chậm. Bộ phim đã nhìn Việt Nam qua lăng kính rác thải, ngay cả Chủ nghĩa Marx và kinh tế thị trường cũng là “rác thải”của phương Tây. Thì bây giờ thực trạng đất nước là như thế. Với đường lối kinh tế thị trường có định hướng và ngoại giao đa phương đã tương thích với việc Việt Nam phải nhận rác thải từ mọi chế độ chính trị, mọi nền kinh tế trên thế giới.

Có lẽ, phải làm phim về “Dồi chó”, đất nước hình chữ S như một khúc dồi nhồi đủ thứ rác rưởi và tinh hoa của thế giới, trong đó, khúc phía Bắc phình to là khúc ruột già đựng nhiều rác rưởi tư tưởng, văn hoá và kinh tế của Trung Quốc nhất. Đất đai, cỏ cây, chim chóc và muông thú tổ tiên trao truyền lại đang bị ô nhiễm bởi rác thải đủ loại rước về từ mọi nước Việt Nam quan hệ hợp tác, mua bán, ngoại giao. Các thế hệ sắp sinh ra đã bị ô nhiễm từ trong bụng mẹ bởi thuốc độc của Trung Quốc, thằng đại ca bố nuôi khốn nạn đỡ đầu cho các băng đảng lưu manh chính trị ở Việt Nam.

Mấy phút tin trên TV buổi sáng đã khơi dậy cả một lịch sử nửa thế kỷ nhục nhằn đau khổ và điếm nhục của dân tộc, thế thì bao nhiêu phút tin tức mỗi ngày sẽ vùi lấp gần trăm triệu con người trong rác rưởi của chế độ đến mức nào? TV làm ơn phát các tin tức về sự khốn nạn, lưu manh, đồi bại của chế độ và xã hội vào buổi tối sau khi ăn cơm chiều và trước khi đi ngủ bốn năm tiếng có được không?

Đ.M.T.

Nguồn: FB Đ Minh Tun

 

Advertisements

VNTB – Hạ Đình Nguyên: Jean Paul Sartre của Việt Nam

 
 

Lê Phú Khải (VNTB) Hạ Đình Nguyên sinh năm 1943 tại Quảng Nam. Trước 1975, anh là sinh viên Ban Triết của Đại học Văn khoa Sài Gòn. Tuổi trẻ căng tràn nhựa sống, đầy ước mơ và lãng mạn, như một tổ chức sinh viên thời ấy có tên là “Bừng sống”. 

Nhà báo Hạ Đình Nguyên và cuốn sách của ông.

Hạ Đình Nguyên đã đi theo tiếng gọi của lý tưởng yêu nước, mơ đến ngày đất nước thống nhất, đuổi đế quốc Mỹ ra khỏi miền Nam, xóa bỏ đi chế độ Sài Gòn tham nhũng, xóa bỏ chế độ bầu cử độc diễn không sòng phẳng của các chính khách Sài Gòn… Nguyên cùng những bạn sinh viên thời ấy hòa mình vào đoàn quân náo nhiệt bãi khóa, tuyệt thực, xuống đường biểu tình, tấn công vào hàng rào kẽm gai và cảnh sát… Anh đã trưởng thành từ phong trào sinh viên học sinh Sài Gòn một thời oanh liệt, ghi đậm dấu ấn vào lịch sử Cách mạng miền Nam trước 1975. Hạ Đình Nguyên trở thành chủ tịch Uỷ ban hành động đấu tranh của Tổng hội sinh viên Sài Gòn. Và, cái gì đến đã đến. Anh bị bắt đi tù Côn Đảo, đến cuối năm 1973 mới được trả tự do.

Sau ngày thống nhất, Đại học Văn khoa và Đại học khoa học Sài Gòn cũ sát nhập thành Đại học Tổng hợp, Nguyên được phân công làm Bí thư Đoàn toàn trường. Say mê với cuộc sống mới, càng ra sức cống hiến để xây dựng chủ nghĩa xã hội mà một thời thế hệ các anh đã từng mơ về xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc (!).

Sở dĩ tôi ví Hạ Đình Nguyên là Jean Paul Sartre của Việt Nam, vì, xét ở bản lĩnh dám thay đổi tư duy thì ông rất giống với triết gia Jean Paul Sartre. Sartre (1905-1980) lúc còn trẻ từng tuyên bố: Tất cả những thằng chống cộng đều là con chó! (Tous les anti-communistes sont des chiens). Sartre mê Liên Xô, như Hạ Đình Nguyên từng mơ Miền Bắc XHCN, nhưng khi Liên Xô đàn áp dã man những người đấu tranh dân chủ ở Tiệp Khắc thì Sartre lại tuyên bố: Tất cả những thằng cộng sản đều là con chó! (Tous les communistes sont des chiens). Có người bảo Sartre là đã phản bội. Sartre trả lời: Tôi đi tìm miền trung thành mới (recherche de la nouvelle fidélité).

Sau 36 năm sống trong lòng chủ nghĩa xã hội, tháng 3 năm 2011, Hạ Đình Nguyên viết trong tác phẩm “Ngày ấy giảng đường” (sách tự in vi tính), ông già 68 tuổi này tâm sự với thanh niên: “Thanh niên không nhất thiết phải trung thành với quá khứ, nhưng không phủ nhận nó. Qúa khứ chỉ để tham khảo, thậm chí tham khảo một cách cẩn trọng. Thanh niên dứt khoát phải trung thành với tương lai, đó là dự phóng căn bản về Dân chủ- Dân sinh- và những giá trị đích thực. Đó là những phạm trù biến thiên vô tận khó lường mà không một định chế nào, dù tôi luyện bằng thép gì đi nữa, có thể chụp nó lại, bắt nó đứng yên, vì sợ nó. Bao nhiêu thế hệ đã yêu nó, vì nó mà chịu đau đớn hy sinh… Nó không bao giờ dừng lại, nó đang đi mà ta không biết đó thôi…” ( trang 76 – sách đã dẫn).

Có một thế hệ trước 1975 ở miền Nam, đã từng tù đầy, “đau đớn, hy sinh”… như Hạ Đình Nguyên, còn đang “không bao giờ dừng lại” mà tác giả đã biết, đã gặp như các anh: Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Công Giầu, Huỳnh Kim Báu, Lê Thân… đang dấn thân cho Dân chủ – Dân sinh ở tuổi “thất thập cổ lai hy”. Các anh vẫn phản biện, vẫn xuống đường như thời trai trẻ năm xưa. Nhưng bây giờ các anh là “ngòi nổ”, là tấm gương cho lớp trẻ trong những cuộc xuống đường chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo của Tổ Quốc, chống thảm họa Formosa, chống Tập Cận Bình “đến thăm” Việt Nam,…

Lịch sử đã lặp lại. Lại chặn cửa từng nhà, lại hàng rão kẽm gai trên đường phố, lại cưỡng chế từng người.

Ngày 3.11.2015, tại khuôn viên nhà riêng Hạ Đình Nguyên ở Thủ Đức bên bờ sông Sài Gòn lộng gió, các thành viên Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng đã “tụ tập đông người” để chuẩn bị “đón tiếp” Tập Cận Bình sắp sang “thăm” Việt Nam. Ngày hôm sau, cuộc mít tinh phản đối họ Tập được tổ chức dưới chân tượng đài Trần Hưng Đạo tại trung tâm thành phố, sau đó biến thành cuộc diễu hành biểu tình ôn hòa hô to khẩu hiệu chống Trung Quốc xâm lược biển đảo Việt Nam…

Ngày hôm sau (5.11.2015), cuộc biểu tình chống Tập Cận Bình vừa đặt chân xuống Hà Nội, diễn ra tại hồ Con Rùa (Sài Gòn) đã bị đàn áp thô bạo. Kỹ sư Trần Bang bị đánh trào máu mặt. Hình ảnh Trần Bang bị đánh trào máu đã nhanh chóng được lan truyền trên mạng xã hội, làm cho người ta lại nhớ đến những cuộc xuống đường của các sinh viên yêu nước Sài Gòn những năm trước 75. Không ai “xúi giục”, “kích động” những người như Hạ Đình Nguyên và các đồng chí của anh đứng lên vạch mặt, cầm bút phản biện, “xuống đường lần thứ hai” này cả! Chính lương tâm các anh đã kêu gọi phải “sống và đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp như hành nhân đi trên đường thiên lý” ( trang 73- Ngày ấy giảng đường).

Là một cây bút giầu chất lãng mạn và đượm màu thiền, triết…, anh tự ví cuộc đời dấn thân của mình như một “hành nhân đi trên đường thiên lý.” Độc giả cả nước và người Việt ở nước ngoài hàng chục năm nay luôn chờ đón những bài viết theo sát thời cuộc, giầu hình tượng, và bay bướm của ngòi bút Hạ Đình Nguyên. Anh kêu gọi các nhà lãnh đạo đất nước phải có tư duy độc lập Việt Nam, “không tư duy theo cái vẫy đuôi của Trung Quốc”. Đau xót cho một đất nước mà những người cầm quyền tự xưng là đỉnh cao trí tuệ chỉ biết “tư duy theo cái vẫy đuôi” của kẻ khác! Yêu mến Hạ Đình Nguyên có bạn đọc đã tập hợp các bài viết của anh thành một tập sách gần 500 trang có nhan đề là: Hãy ngồi xuống đây.

Nhà báo Hạ Đình Nguyên trong một tấm ảnh chụp chung với ông Nguyễn Văn Nhã.

Là một tù nhân ở chốn địa ngục trần gian Côn Đảo, Hạ Đình Nguyên không viết gì về những năm tháng máu lửa của mình, anh chọn viết về sinh viên Nguyễn Văn Nhã, một người tù nổi tiếng gan góc, bị tra tấn cực kỳ dã man nhưng nhất định không khai ra đồng đội của mình, để “cảm nhận những gì mình đã trải qua”, như lời anh trong tác phẩm “Ngày ấy giảng đường” mà tôi đã nhắc đến ở đầu bài viết này. Thú thật là, tôi không thể hình dung ra có những người anh hùng như sinh viên Nguyễn Văn Nhã. Có những đoạn tôi không dám đọc nữa, phải nghỉ, vì nó tàn bạo quá, quá sức chịu đựng của “một người đọc”! Nhã bị tra tấn ở Nha cảnh sát Đô Thành Sài Gòn! Ở đây có một “kỷ luật” là, nếu tù nhân đã khai rồi thì đánh chết cũng không sao! Nhưng chưa khai gì cả mà đánh chết thì người tra khảo bị cách chức. Vì thế người ta chỉ đánh người sinh viên nhỏ con, gầy yếu này chỉ đến mức cận kề cái chết, để sau đó còn đánh tiếp, lấy lời khai. Tất cả các ngón đòn tra tấn của Nha cảnh sát đều không khuất phục được Nhã, họ phải cầu cứu các chuyên gia bên cơ quan Phản gián để giúp sức nhưng vẫn vô hiệu! Nhã chỉ được thả về lúc 13 giờ chiều ngày 29.4.1975 khi Sài Gòn sắp thất thủ!

Cái con người trẻ tuổi Nguyễn Văn Nhã khát khao cuộc sống cao đẹp ấy, chấp nhận vượt qua mọi thách thức ấy, sau 1975 lại trở về giảng đường tiếp tục học và làm Phó bí thư đoàn bên cạnh Bí thư đoàn trường Hạ Đình Nguyên. Ít lâu sau, Nhã đã nghỉ làm việc nhà nước… Hai mươi năm sau, một lần gặp Nhã trên đường phố, thấy Nhã đi chiếc Dream II (giấc mơ II), Nguyên hỏi: Anh đã chuyển sang Giấc mơ II? Nhã trả lời: Giấc mơ I là độc lập hòa bình, giấc mơ II là phồn vinh, dân sinh, dân chủ! Nguyên viết: “Chúng tôi chia tay. Anh hòa nhập vào dòng người trên đường phố, tôi thoảng nhớ đến nhiều người khác cùng thế hệ…” (trang 74 – Ngày ấy giảng đường).

Ngày ấy giảng đường chính là một tác phẩm viết về sự vỡ mộng của một thế hệ trí thức trẻ ở Miền Nam đã tin theo những người Cộng sản khi họ dương lá cờ yêu nước, độc lập dân tộc để dành lấy chính quyền. Nhưng khi đã toàn thắng và thiết lập được một nhà nước toàn trị trên cả đất nước thì những người Cộng sản thực thi một chủ nghĩa không tưởng là chủ nghĩa xã hội. Khi “Những thiên đường vỡ chợ, những học thuyết đứng đường” (thơ Trần Mạnh Hảo) này tan rã trên phạm vi toàn cầu thì với khẩu hiệu: Đổi mới, kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa…một chủ nghĩa tư bản man rợ đã ngự trị đất nước. Với kinh tế thị trường định hướng XHCN các tập đoàn maphia ra đời. Từ những năm chín mươi nhà thơ Nguyễn Duy đã viết:

Thời buổi thị trường mọi việc đều có thể
 
Có thể nước này mua trọn gói nước kia
 
Có thể lập những liên minh ma quỷ
 
những công ty bán nước từng phần
 
( Thơ Nguyễn Duy- NXB Hội nhà văn 2010- trang 387)
 

Vụ cướp đất của dân nghèo Thủ Thiêm diễn ra suốt hơn 20 năm, tàn bạo và trắng trọn của “những liên minh ma quỷ”là một minh chứng rằng, cái xã hội cao đẹp mà thế hệ Nguyễn Văn Nhã, Hạ Đình Nguyên, Lê Công Giầu, Huỳnh Tấn Mẫm khao khát chỉ là một giấc mơ (dream) không bao giờ có (!)

Lại bắt đầu dân thân “trên đường thiên lý”! Đó là thông điệp về một tấn bi kịch từng có ở trời Âu với những Jean Paul Sartre, Bertrand Russel, Jean Fonda…vào thế kỷ trước và Việt Nam hôm nay. “Ngày ấy giảng đường” là một tác phẩm triết học đích thực được sáng tạo từ một hình tượng không hư cấu, đó là sinh viên cuồng tín Nguyễn Văn Nhã. Có ai đó đã nói một câu thế này: Sáng tạo ra một chủ nghĩa bao giờ cũng là những bực thiên tài, thực hiện cái chủ nghĩa đó bao giờ cũng là những người cuồng tín và hưởng thành quả của chủ nghĩa đó bao giờ cũng là bọn lưu manh. Phải chăng…?

Trong những nhà đấu tranh dân chủ ở Sài Gòn hiện nay mà chính quyền toàn trị gọi là “những thế lực thù địch”, Hạ Đình Nguyên là một trong những người được “chăm sóc” cẩn thận nhất! Bất cứ một sự kiện nào sắp xảy ra như biểu tình chống Trung Quốc đưa giàn khoa HD981 vào vùng biển chủ quyền nước ta, biểu tình chống Formosa hủy diệt môi trường biển miền Trung, phản đối Tập Cận Bình qua Việt Nam,… thì đội ngũ an ninh, dân phòng đều cắm chốt trước cửa nhà anh từ mấy ngày trước. Họ dựng lều ngủ qua đêm, họ canh phòng ở dưới mé sông Sài Gòn cặp vườn nhà anh. Phải chăng anh từng là Chủ tịch ủy ban hành động năm xưa?!

Ngày biểu tình lịch sử 10 tháng 06 năm 2018 vừa qua, tôi và anh bạn đồng hương T.R của anh vượt được “rào cản” quyết tâm đến thăm anh vì nghe tin dữ, anh đang bệnh rất nặng, khó qua khỏi, sự sống tình bằng ngày… Vậy mà tới cổng đã thấy an ninh canh giữ anh từ xa, từ gần. Vào đến nhà vợ anh than: Bệnh nặng thế mà vẫn canh (!) Tôi an ủi chị: Vậy là anh Nguyên đã “chia lửa” với đồng bào đang biểu tình rầm rộ ở trung tâm thành phố chống luật đặc khu! Hạ Đình Nguyên yếu quá rồi, người gầy tong, tóc tai phờ phạc!

Bây giờ thì đã muộn quá rồi, bạo bệnh đã cướp mất anh rồi. Con người Quảng Nam mà chẳng “cãi” ai bao giờ. Anh chỉ mủm mỉm cười sắt đá! Nguyên ơi! Sao anh nỡ vội ra đi, không chịu “nán lại cái phút giây cực lạc để sống thêm ít phút nhọc nhằn trên cõi đời ô trọc này!” ( Sếch-pia). Đất nước đang cần có anh, đồng bào đang cần có người “hành động” như anh. Cuộc sống sẽ thiếu anh, sẽ thiếu Hạ Đình Nguyên ở tất cả những nơi nào cần có tình thương và lẽ phải! Anh nỡ nào ra đi để những hàng sao cao vút trong vườn vẫn lao xao trong gió mỗi sớm chào đón anh. Anh nỡ nào ra đi để bầy chim ngói vẫn sà xuống sân vườn đi bộ mỗi chiều chờ anh cho chúng ăn…

Nguyên ơi! Hẹn Nguyên trên đường thiên lý!

Sài Gòn ngày 04 tháng 07 năm 2018

Ghi chú: Nhà báo Hạ Đình Nguyên là hội viên Hội NBĐL VN và Hội chia buồn tiếc thương anh.
 

Vào lúc 2 h sáng ngày 4/7 hôm nay – đúng ngày Hội NBĐL VN kỷ niệm 4 năm thành lập (2014 – 2018), Nhà báo Hạ Đình Nguyên, hội viên Hội NBĐL, đã qua đời.

Chỉ cách đây hơn một tháng, anh Nguyên phát hiện bị ung thư tuyến tụy – một căn bệnh lạ – và đã di căn nên gần như không thể chữa trị.

Nhà báo Hạ Đình Nguyên là một trong những thành viên cốt cán của Tổng hội sinh viên Sài Gòn (trước 1975). Anh đã có quá trình viết báo và hoạt động xã hội đầy nhiệt huyết.

Hội NBĐL cầu nguyện Nhà báo Hạ Đình Nguyên về cõi vĩnh hằng với trọn vẹn lẽ vô thường của một đời người. Xin chia buồn cùng gia đình Nhà báo Hạ Đình Nguyên,

Hội NBĐL VN nguyện sẽ nối tiếp những bước đi và niềm tin của anh Hạ Đình Nguyên.

VÌ ĐÂU DÂN TRÍ THẤP ? 

Nguyễn Đình Cống

Nguyên nhân rất nhiều tai họa của Việt Nam hiện nay được một số người quy về 2 nhóm: Những sai lầm trong lãnh đạo của ĐCS và dân trí thấp. Hai nguyên nhân này phối hợp với nhau, cộng hưởng lẫn nhau, thể hiện ra dưới nhiều dạng khác nhau. Một trong các dạng thường được trình bày là sự kết hợp giữa những độc hại của chủ nghĩa Mác Lê và những yếu kém trong văn hóa dân tộc. Độc hại của chủ nghĩa nằm ở sai lầm trong lãnh đạo, yếu kém về văn hóa nằm ở dân trí thấp.

Bài viết này không bàn trực tiếp đến những sai lầm của lãnh đạo trong nhiều lĩnh vực khác, chúng đã được nhiều người trình bày ở nhiều nơi và còn được tiếp tục. Tôi chỉ xin bàn đến một phần nhỏ trong vấn đề dân trí. Vì đâu dân trí thấp?.

Ở VN, dưới thể chế XHCN, không phải chỉ dân trí thấp mà quan trí càng thấp. Quan càng cao thì trí tuệ càng thấp so với yêu cầu. Có ý kiến cho rằng: Dân trí thấp thì làm sao quan trí cao được, dân ấy sinh ra chính quyền ấy. Phan Chu Trinh đã rất đúng khi ra sức vận động Nâng cao dân trí, Chấn hưng dân khí. Sự hoạt động của nhiều người, nhiều tổ chức xã hội dân sự trong thời gian qua cũng nhằm nâng cao dân trí, cho đấy là động lực của tiến bộ.

Nguyên nhân nào làm cho dân trí thấp. Phải chăng bản chất của nòi giống dân tộc Việt là có trí tuệ kém. Không, không phải thế. Có thể nêu ra hàng ngàn, hàng vạn dẫn chứng trong lịch sử, rằng về bản chất, dân tộc Việt có trình độ trí tuệ không hề thấp kém. Nhưng hiện nay, rõ ràng dân trí người Việt ở trong nước thấp hơn so với rất nhiều quốc gia, thấp hơn người Việt ở nước ngoài. Nhận xét ở đoạn trên (dân trí thấp kéo theo quan trí thấp và dân ấy sinh chính quyền ấy) thấy có vẻ đúng về hình thức nhưng sai về bản chất, người ta vô tình hoặc cố ý đổ lỗi cho dân, cho rằng dân trí thấp là tại dân. Phải chăng tại họ cam tâm chịu ngu dốt, không chịu giác ngộ về nhân quyền và dân quyền, tại chỉ chăm lo niêu cơm, manh chiếu mà không quan tâm đến văn hóa, chính trị, sẵn sàng chịu sai khiến v.v… Việc đổ lỗi cho dân là quá dễ nên một số người đã nghĩ và làm như thế. Không, tôi không tán thành cách đổ lỗi như vậy.

Có hiện tượng một số người dân chỉ lo cho niêu cơm manh chiếu nhà mình mà không quan tâm đến văn hóa, chính trị, cam tâm chịu sai khiến, nhưng đó là số ít và chủ yếu họ bị bắt buộc, bị kìm kẹp, bị dọa nạt. Họ sợ chính quyền, sợ không giống những người xung quanh, sợ bị trừng phạt. Bản chất của dân Việt không phải như vậy.

Nguyên nhân chủ yếu của dân trí thấp bắt nguồn từ phía ĐCS. Đó là ĐƯỜNG LỐI NGU DÂN. Về hình thức ngoài mồm hoặc trong văn bản lãnh đạo ĐCS nói nhiều, nói mạnh đến phát triển văn hóa giáo dục, nâng cao dân trí, bồi dưỡng nhân tài v.v… Lãnh đạo không bao giờ nói đến ngu dân, nhưng thực tế họ tạo ra nó bằng một số biện pháp sau: 1- Nền giáo dục phục vụ chính trị. 2- Hệ thống tuyên truyền chủ yếu dùng ngụy biện, một chiều. 3- Ngăn cấm tự do ngôn luận. 4- Khống chế việc thống nhất tư tưởng và lòng trung thành với đảng trong các đoàn thể, các tổ chức; 5- Đàn áp các xu hướng khác biệt, trong đó có thành phần trí thức tinh hoa.

Kết quả của chính sách, đường lối trên dẫn tới dân trí càng ngày càng thấp, kèm theo sự dối trá, lừa bịp. Dối trá từ trong nhà trường, trong chính quyền, trong lãnh đạo, lan rộng ra toàn xã hội. Dối trá để tồn tại, để thăng tiến, để hơn người. Sự kìm kẹp và dối trá đã buộc khá đông thành phần tinh hoa nhập vào giòng chảy chất xám. Số trí thức được đảng đào tạo hoặc tiếp nhận phần lớn chỉ giỏi phụ họa, hữu danh vô thực, một số ít có trình độ nhưng chỉ phát huy được trong lĩnh vực hẹp hoặc vì trung thực nên bị vô hiệu hóa, số ít vì phản biện mà bị triệt hạ.

Gần đây Tuyên giáo nhận thấy sự sa sút về trình độ nhận thức của đảng viên nên ra sức mở các lớp dạy 6 chuyên đề về nâng cao lý luận chính trị và đạo đức. Tôi theo dõi nội dung và cách học, nhận xét rằng học như thế thì càng học càng thụt lùi, càng bị ngu dốt thêm. Trong lúc đó Phạm Đoan Trang, viết sách Chính trị bình dân nhằm nâng cao dân trí đang bị săn đuổi. Luật an ninh mạng vừa qua cũng là một phần trong đường lối làm ngu dân.

Nâng cao dân trí là cần, rất cần. Nhưng song song với nó, đi trước nó phải là cuộc đấu tranh chống lại đường lối ngu dân, phải vạch ra những thủ đoạn của lãnh đạo CS. Nói chung cộng sản chủ trương ngu dân để dễ bề thực hiện độc tài toàn trị, nhưng CS Nga trước đây, CS Tàu và Triều Tiên bây giờ vẫn tạo ra các khe hở để tầng lớp tinh hoa về khoa học có đất dụng võ. Riêng CS Việt thực hiện ngu dân một cách triệt để. Đảng tưởng nhầm, rất nhầm là làm cho dân ngu để giữ một lòng trung thành, không còn ai phản biện. Riêng một mình đảng, nhờ có chủ nghĩa Mác Lê mà vẫn thông minh sáng suốt. Không phải, làm cho dân ngu một thì đảng nhận lấy ngu gấp hai, gấp ba lần. Thực tế chứng tỏ rõ rằng càng về sau trình độ cán bộ của đảng càng thấp là dẫn chứng. Chủ nghĩa Mác Lê cơ bản là sai lầm và chứa nhiều độc hại, càng bám vào nó, càng kiên trì nó thì chỉ chui vào đường hầm tăm tối, không lối thoát.

Trong lúc lãnh đạo dân VN làm cách mạng, làm chiến tranh để mang lại độc lập và thống nhất lãnh thổ, ĐCSVN phạm nhiều sai lầm và tội ác, trong đó tội ác làm ngu dân là thuộc loại khá nặng, tuy không trực tiếp tạo ra máu chảy đầu rơi, nhưng nó hủy hoại nền văn hóa truyền thống, hủy hoại tinh thần bất khuất để đưa dân tộc vào con đường nô lệ cho Hán tặc.

N.Đ.C.

Tác giả gửi BVN.

Trần Thành – Trúc Giang (VNTB) Với lý do luật sư đã ‘vỗ bàn’ khi tranh tụng nên thẩm phán – chủ tọa phiên tòa đã ‘đuổi’ và cấm không cho luật sư này tiếp tục bào chữa trong vụ án diễn ra từ ngày 26-6 đến 3-7-2018.
Phiên tòa mẫu theo tinh thần cải cách tư pháp (!?)
Ngày 26-6-2018, Tòa án nhân dân (TAND) tỉnh Bến Tre đã mở phiên xét xử hình sự sơ thẩm đối với bị cáo Trần Hữu Kiển về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Đây là vụ án tỉnh Bến Tre thông báo là phiên tòa mẫu theo tinh thần cải cách tư pháp, thực hiện “Nguyên tắc tranh tụng trong xét xử” được quy định tại Hiến pháp năm 2013 và các bộ luật tố tụng hiện hành.
Chủ tọa phiên tòa, Thẩm phán Bùi Quang Sơn nói với báo chí rằng: “Đây là lần đầu tiên tại Bến Tre mở phiên tòa xét xử tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản có giá trị lớn. Vụ án có nhiều tình tiết khá rắc rối, người phạm tội lại là luật sư. Quan điểm của chúng tôi là đảm bảo tính khách quan, công khai, dân chủ, đúng người, đúng tội. Riêng bản thân tôi không bị sức ép từ bất kỳ phía nào”.
Ông Bùi Quang Sơn hiện là phó Chánh án TAND tỉnh Bến Tre.
Cáo trạng cho biết bị cáo Trần Hữu Kiển, sinh năm 1981 là Trưởng Văn phòng luật Bến Tre có trụ sở tại phường 2, TP. Bến Tre, bị Viện Kiểm sát nhân dân (VKSND) tỉnh Bến Tre truy tố về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản theo khoản 4, Điều 175 Bộ Luật Hình sự năm 2015.
Bị cáo Trần Hữu Kiển. Ảnh: H.Đức
Theo Cáo trạng số 01/CT-VKS-P3 ngày 11-5-2018 của VKSND tỉnh Bến Tre, bà Trương Thị Thu Thủy, sinh năm 1957, ngụ xã Vĩnh Hòa, huyện Chợ Lách, là một trong những người đồng thừa kế di sản trị giá 6 tỷ đồng tại TP.HCM, theo Bản án phúc thẩm số 122 ngày 11-4-2013 của TAND tối cao tại TP.HCM. Ngày 18-4-2014, bà Thủy có ký Hợp đồng dịch vụ số 268 với luật sư (LS) Trần Hữu Kiển, ủy quyền cho LS Kiển tham gia thương lượng và nhận tiền thừa kế. LS Kiển trực tiếp thương lượng với ông Trần Quang Thuần, người đại diện theo ủy quyền của gia đình ông Nguyễn Thơ (người được chia số tiền thừa kế theo Bản án phúc thẩm số 122 của TAND tối cao).
Sau khi đã thương lượng xong, ngày 29-12-2014, LS Kiển đã nhận số tiền 1,394 tỷ đồng của bà Thủy được hưởng thừa kế rồi chuyển vào tài khoản ngân hàng do mình đứng tên. Tuy nhiên, LS Kiển không giao tiền cho bà Thủy theo như hợp đồng đã ký và dùng nhiều thủ đoạn gian dối để chiếm đoạt số tiền của bà Thủy là 1 tỷ đồng.
Đại diện VKSND tỉnh Bến Tre đề nghị hội đồng xét xử xử phạt bị cáo Kiển từ 13 – 15 năm tù. Đồng thời, bị cáo có trách nhiệm phải hoàn trả lại cho bị hại Thủy số tiền 1 tỷ đồng và lãi suất theo quy định với thời gian 39 tháng (khoảng 230 triệu đồng).
Vụ án có bốn LS tham gia bào chữa từ giai đoạn điều tra: LS Vũ Phi Long (cựu Thẩm phán, Phó chánh Tòa hình sự Tòa án nhân dân TP.HCM); LS Đồng Hữu Pháp (Đoàn luật sư tỉnh Thừa Thiên – Huế) và hai LS Đỗ Thị Hoàng Yến, Đàm Thị Thùy Trang (Đoàn luật sư tỉnh Bến Tre) cùng tham gia bào chữa cho bị cáo Trần Hữu Kiển kêu oan từ khi bị khởi tố bắt giam.
Chiều ngày 26-6, khi LS Đồng Hữu Pháp tham gia phần thẩm vấn tại phiên tòa thì bị Chủ tọa, Thẩm phán Bùi Quang Sơn ra lệnh cho Cảnh sát hỗ trợ tư pháp bảo vệ phiên tòa áp giải LS Đồng Hữu Pháp ra khỏi phòng xử án vì vị chủ tọa cho rằng: “Luật sư Đồng Hữu Pháp có hành vi vỗ bàn khi thẩm vấn”. Qua các ngày sau đó, Thẩm phán Bùi Quang Sơn vẫn không chấp nhận cho LS Đồng Hữu Pháp tham gia bào chữa cho bị cáo Trần Hữu Kiển.
Thế nào là ‘vỗ bàn’?
Bài ghi nhận này tạm không luận bàn đến quan điểm bào chữa cùng những cáo buộc từ phía giữ quyền công tố. Vấn đề muốn đặt ra ở đây là khi nào luật sư bị tước quyền bào chữa trong một phiên tòa đang diễn ra?
Chiều 26-6, LS Đồng Hữu Pháp đã bị Chủ tọa phiên tòa “mời” ra khỏi phòng xử án, không cho tiếp tục tham gia phiên tòa. Sau đó, lực lượng làm nhiệm vụ bảo vệ phiên tòa đã yêu cầu luật sư Pháp rời bàn làm việc, ra khỏi phòng xử án. Lý do, chủ tọa cho rằng LS đã vi phạm nội quy phòng xử án là đã ‘vỗ bàn’ khi đang xét hỏi. Sáng hôm sau 27-6, LS Đỗ Thị Hoàng Yến đã đề nghị Hội đồng xét xử cho LS Pháp trở lại phiên tòa để tham gia phần tranh luận bào chữa cho bị cáo. Tuy nhiên, lời đề nghị này của LS Yến đã không được chủ tọa phiên tòa chấp nhận, với lý do LS Pháp đã vi phạm nội quy phiên tòa là ‘vỗ bàn’ trong khi đang xét hỏi và đã bị tòa không cho tiếp tục tham gia phiên tòa.
Sở dĩ phải đặt câu hỏi đặt ra: thế nào là ‘vỗ bàn’, vì LS Đồng Hữu Pháp nói rằng ông không có hành vi đó trong quá trình thực hiện quyền bào chữa. LS Pháp đã yêu cầu trích xuất camera để chứng minh sự vô lý ở cáo buộc của Chủ tọa phiên tòa, tuy nhiên đề nghị này của LS Đồng Hữu Pháp không được sự đồng ý của Thẩm phán Bùi Quang Sơn.
“Khi bị buộc khỏi phòng xử án, Kiểm sát viên hoạt động chấp hành pháp luật và giữ quyền công tố tại phiên tòa cũng không có ý kiến gì, Chủ tọa cũng không lập biên bản về sự việc này. Hôm sau Chủ tọa cũng không ban hành thông báo hủy bỏ việc đăng ký bào chữa theo khoản 7, Điều 78 Bộ Luật Tố tụng hình sự 2015”, LS Đồng Hữu Pháp cho biết.
Theo LS Phạm Công Hùng (cựu thẩm phán Tòa án Nhân dân tối cao, Đoàn LS TP.HCM), thông thường khi diễn đạt ngoài lời nói, thì người hùng biện còn sử dụng thêm “ngôn ngữ cơ thể” của mình để làm cho người nghe dễ hiểu hơn và thuyết phục hơn. Và cái “vỗ bàn” nhẹ nhàng nếu có của luật sư khi tranh tụng, là biểu hiện sự nhấn mạnh về một vấn đề quan trọng nào đó trong bài bào chữa. Sở dĩ gọi là ‘nếu có’, vì ngay cả vị LS ngồi bên cạnh LS Đồng Hữu Pháp khi ấy cũng không cảm nhận được thì đó chỉ là sự diễn đạt ngôn ngữ cơ thể, chứ không phải là hành vi vi phạm nội quy phiên toà.
LS Đồng Hữu Pháp tại Bến Tre. Ảnh: nhân vật cung cấp
Vì vậy, theo LS Hùng, LS Pháp không vi phạm nội quy phiên toà, việc chủ tọa buộc LS rời khỏi phòng xử án là sai. Và nghiêm trọng hơn khi chủ toạ sử dụng lực lượng cảnh sát để cưỡng chế đưa LS đang trên bục tranh tụng ra khỏi phòng xử án là rất phản cảm, vì vị LS đó không hề có thái độ chống đối đến mức phải cưỡng chế.
Ngoài ra, xét về tính khách quan thì trong trường hợp này Chủ tọa phiên tòa cần có chứng cứ cụ thể bằng cách trích xuất camera trong phòng xét xử, hoặc phải có người làm chứng, chứng kiến (đối với hành vi vi phạm nội quy một cách rõ ràng). Và đặc biệt, hành vi vi phạm nội quy phải được lập biên bản với chữ ký xác nhận của Chủ tọa, người vi phạm và người làm chứng, như vậy mới đảm bảo tính khách quan, trung thực, tôn trong pháp luật và chỉ giải quyết theo đúng trình tự pháp luật mà Bộ Luật Tố tụng hình sự đã cụ thể hóa.
Việc chủ tọa “truất quyền bào chữa” của luật sư trong giai đoạn thẩm vấn, tranh luật mà không có biên bản vi phạm, không có thông báo bằng văn bản theo quy định tại Điều 72, 78 Bộ Luật Tố tụng hình sự cho thấy chủ tọa đã vi phạm pháp luật tố tụng hình sự, cản trở đối với quyển bào chữa và nhờ luật sư bào chữa của luật sư và bị cáo.
Nhắc lại, như thông báo trước đó, đây là vụ án mà tỉnh Bến Tre cho biết là phiên tòa mẫu theo tinh thần cải cách tư pháp, thực hiện “Nguyên tắc tranh tụng trong xét xử” được quy định tại Hiến pháp năm 2013 và các bộ luật tố tụng hiện hành.
Tiền lệ xấu trong việc tham gia tố tụng tại phiên tòa của luật sư, cũng như uy tín của giới luật sư cả nước nói chung đã được bắt đầu từ Bến Tre, quê hương của bà chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân.

VƯỢT QUA NỖI SỢ

 
Vượt qua nỗi sợ 

Nguyễn Lân Thắng
25-6-2018 

Nhiều năm nay trong quá trình lên tiếng và tham gia đấu tranh, tôi có được sự yêu mến quý trọng của nhiều người, và có cả những nghi ngờ. Có nhiều người hỏi: bạn làm thế có được gì không? Bạn không sợ bị bắt à? Có sợ gia đình bị làm phiền gì không? Bạn có phải hai mang không?… và rất nhiều câu hỏi tương tự như vậy. 

Hôm nay tôi muốn dành thời gian để nói về chuyện nỗi sợ này. Như các bạn đã biết, nỗi sợ là một phản ứng rất tự nhiên của con người. Nỗi sợ không có gì là xấu hổ cả. Ai trong chúng ta kể từ khi sinh ra cũng đều có một nỗi sợ nào đó. Có người thì sợ rắn rết. Có người thì sợ ăn hành. Có người thì sợ bóng tối. Kể về nỗi sợ thì rất đa dạng, nhưng thực ra chung quy nó cũng chỉ là phản ứng tâm lý rất bình thường, để bảo vệ chúng ta cho được an toàn. Nỗi sợ không phải là tồn tại dưới dạng vật chất. Nó ở trong tâm trí của ta. Nó giúp ta đề phòng những mối nguy hiểm, mà những mối nguy hiểm thì đôi khi không có thực. Chắc chắn là các bạn đã từng bực mình hay chế giễu một ai đó sợ gián, sợ côn trùng, sợ cay, sợ mùi sầu riêng… hay một thứ đại loại như vậy. Đó là bởi vì trong não bạn, nỗi sợ của bạn khác nỗi sợ của người khác, đơn giản vậy thôi. 

Làm thế nào để bạn biết điều bạn đang sợ có thực sự đáng sợ hay không? Không có cách nào khác, bạn phải nhảy vào cuộc. Bạn phải đặt câu hỏi, tại sao người khác làm được mà mình không làm được? Tôi không xúi bạn thò tay vào ổ điện để thử xem điện có chết người không nhé. Nhưng bạn không thể ngồi nhìn và lo lắng, rồi bỏ cuộc, khi mà thực ra đã có rất rất nhiều người khác làm được chuyện đó. Người ta sinh ra cũng như bạn, có hình hài chân tay đầu óc cũng như bạn, tại sao họ làm được mà bạn không làm được? Bạn phải biết đặt câu hỏi, rồi sẽ tìm được ra câu trả lời. Những người thợ điện có một bộ quần áo đặc biệt, nó dệt từ vật liệu dẫn điện rất tốt, bao phủ khắp cơ thể họ. Nên một khi có dòng điện chạm vào người họ, điện sẽ truyền thẳng qua bộ quần áo này xuống đất và không gây hại gì cho người thợ, và vì thế họ có thể thản nhiên đi lại trong các trạm biến thế hay các tổ hợp máy móc mà không hề bị làm sao. Những người thợ sơn, thợ lau kính tại sao họ có thể thản nhiên đu mình trên cao hàng trăm mét để làm việc? Không phải chỉ bởi vì họ có sợi cáp an toàn đeo ở người đâu. Họ bắt đầu leo ở những độ cao thấp thôi. Họ biết sợi cáp rất an toàn, có thể treo những vật nặng gấp hàng chục lần trọng lượng cơ thể. Họ từ từ làm quen với độ cao, và rồi dần dần trong đầu họ hình thành nên một quan niệm rằng, độ cao không phải là điều đáng sợ, và rồi họ cứ thế leo cao dần, cao dần và rồi thản nhiên lao động trên đó. Nếu chúng ta không nhảy vào cuộc, không thử làm quen với nỗi sợ, chắc chắn chúng ta sẽ không bao giờ vượt qua được nỗi sợ. Nó cũng như một chú gà con hét lên với đại bàng rằng, bay thấp thôi, đừng có bay cao, bay lên cao là ngã đấy… 

Khi đã bắt đầu dám thử vượt qua nỗi sợ, bạn nên bắt đầu làm gì trước? Theo tôi bạn nên suy nghĩ và tìm ra lợi ích của việc vượt qua được nỗi sợ trước. Có thể là: Nếu tôi không sợ con gián, tôi sẽ không xấu hổ với mọi người vì hét lên khi gặp nó, và có thể thản nhiên đập chết nó rồi ném vào thùng rác như người khác. Nếu tôi không sợ ăn hành, tôi không phải mất công cầu kỳ dặn dò người bán phở, nhăn mặt khó chịu, hay có một phản ứng nào đó không có lợi làm phá hỏng cuộc hẹn đầu tiên với một anh chàng 6 múi rất đẹp trai. Hay, nếu tôi không sợ bóng tối, tôi có thể đi ra ngoài và ngắm nhìn bầu trời tuyệt đẹp với rất nhiều vì sao sáng rực ở một vùng quê… đại loại như vậy. Việc ý thức được lợi ích của khả năng vượt qua nỗi sợ sẽ tiếp cho bạn rất nhiều động lực để bạn có thể bắt đầu bước đi. Nếu tôi có một tầm nhìn, một lợi ích, tôi biết tôi sẽ phải đi đến một điểm ở xa kia, thì mọi ổ gà trên đường sẽ là chuyện nhỏ. 

Xung quanh chúng ta, mối nguy hiểm là có thật. Sự thiếu hiểu biết về nó mà vẫn lao vào là hành động tự sát. Có những cái không gây hại gì cho bạn hết. Nhưng có những cái, nếu bạn cứ lao vào thì bạn sẽ chết, chết ngay, không còn gì để nói tiếp. Vì thế việc tìm hiểu trước những nguy cơ là điều nên làm. Tuy nhiên, chúng ta phải thừa nhận với nhau một điều rằng tri thức là hữu hạn. Thế giới rất rộng lớn, chúng ta không thể biết hết mọi thứ. Vì thế nếu cứ ngồi chần chừ đo đếm khả năng thiệt hại, thì bạn sẽ mất cơ hội. Hãy lao vào nguy hiểm một cách có tính toán. Hãy đi từng bước một thận trọng. Luôn áng chừng được mức thiệt hại rủi ro có thể chấp nhận trong từng bước đi. Luôn mở to mắt, luôn lắng nghe và đón nhận những bài học cho mình trong từng bước đi. Thất bại hay thành công trong từng bước đi luôn chứa đựng bài học trong đó. Nếu thành công, nó chứng tỏ bạn đang đi đúng đường, hãy đi tiếp. Nếu thất bại, nó chứng tỏ bạn cần tìm một giải pháp thay thế, bạn có thể vòng đường khác, dùng một phương tiện khác, và đặt dấu cảnh báo nguy hiểm cho người đang đi theo sau lưng bạn. Thành công hay thất bại đều có lợi ích trong đó. Nhưng chắc chắn, nếu bạn cứ ngồi đó mà không hành động, bạn sẽ mãi mãi không thể thu được lợi ích nào. Người thành công trong cuộc sống luôn không bao giờ là một người trì hoãn và bỏ cuộc. 

Quay trở về chuyện đấu tranh, chúng ta biết có rất nhiều người bị đi tù. Nhưng có nhiều người vẫn tiếp tục lên tiếng, tiếp tục đấu tranh, và dù có gặp khó khăn nào đó, họ vẫn vượt qua. Nhiều người hơi vội vàng, và nghi ngờ họ là hai mang, rồi kết luận họ là dân chủ cuội. Đại loại như vậy! Hãy nhìn sâu vào chuyện này. Hãy hỏi tại sao họ làm được như vậy. Hãy nhìn thành quả họ đạt được trong suốt cả một quá trình trong một tinh thần cầu tiến. Đừng ganh tị với danh tiếng hay lợi ích họ có được. Hãy bắt chước hành động của họ. Từ từ từng bước một. Hãy tập hợp những người ủng hộ xung quanh mình, đừng đi lẻ, luôn đi theo đội hình và tôn trọng đồng sự. Hãy bước đi từng bước nhỏ, lấn sân và leo thang từng nấc một. Muốn đứng trên một bậc thềm cao thì bạn không thể nhảy lên ngay, hãy chấp nhận bước đi từng bước nhỏ. Luôn kiểm soát rủi ro trong mức chấp nhận được và không dừng lại. Những người thành công luôn khác những người khác ở một điều là, họ cực kỳ nhẫn nại và kiên định. Khi đã đạt được thành công nhất định, hãy luôn nhớ một điều rằng chúng ta phải luôn tôn trọng và ghi nhớ công lao của những người đi trước. Dù có thất bại, người đi trước đã hiến mình làm biển cảnh báo nguy hiểm trên đường chúng ta đi. 

Tôi muốn nói đến những điều này bởi vì tôi mong muốn càng ngày có nhiều người không sợ hãi. Chúc các bạn thắng được nỗi sợ hãi của chính mình, và hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Một dân tộc với những con người không sợ hãi nhất định sẽ có độc lập, có tự do và có hạnh phúc!

Nói thêm một lần về các đặc khu trên – ven biển

Vuong Tran Ngoc

https://scontent-sit4-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-1/p50x50/18403538_331188813963223_1793511508160276285_n.jpg?_nc_cat=0&oh=dab954e0bebfa97e6808f6ead97e6b95&oe=5BA398DC

Tôi không muốn nói dài nữa.

Khi tập trung tinh lực nghiên cứu Trung Quốc, tôi nhận ra rằng sau một thời gian dài lưỡng lự, giới cầm quyền Trung Quốc đã thôi “thao quang dưỡng hối”, quyết định bạch hoá những đại quốc sách của họ, và một trong những đại quốc sách đó là trở thành siêu cường số một của thế giới.

Công cụ thực hiện quan trọng nhất là thay đổi vị trí, vai trò của họ trong nền kinh tế và chính trị thế giới.

Trong suốt hàng 5000 năm, nền văn hoá, văn minh Trung Quốc đã định tính là nền văn minh lục địa, nói chữ nghĩa là “dĩ nông vi bản”, nói nôm na là “úp mặt vào đất”. Ngày nay, họ đã quá hiểu, đã “rút kinh nghiệm sâu sắc” rằng năm trăm năm qua, trên thế giới, muốn trở thành cường quốc, rồi đại cường, siêu cường, không thể không trước hết trở thành cường quốc biển.

Chính vì thế, cách đây hơn 10 năm, tuyên truyền dân tộc chủ nghĩa của Trung Quốc còn say mê tác phẩm vừa mang tính tiểu thuyết, vừa mang tính khảo cứu chính luận, xiển dương một đặc tính được coi là “bản chất nhưng mai một dần” của căn tính Hoa tộc, là căn tính sói, con vật biểu tượng hàng đầu của “sức mạnh và minh triết của xứ sở đại cao nguyên đại bình nguyên”, thì hiện nay, không mấy người màng nói đến nữa! 
Biển sẽ làm thay đổi vị thế quốc gia, sẽ đưaTrung Quốc lên vị trí siêu cường số một của thế giới! Người ta đang tin chắc như vậy!

Nhưng họ cũng tin chắc rằng để thuận lợi nhất trên đường ra các đại dương, không đâu thuận lợi cho bằng vùng biển của Việt Nam!

Tôi không bàn chuyện đúng sai của “người ta”, tôi chỉ khuyến cáo rằng, trong mắt giới cầm quyền TQ ngày nay, cánh cửa Việt Nam đang thực sự có ý nghĩa quyết định số phận thành hay bại của đại chiến lược “vành đai – con đường” của họ! 
Lợi ích của 1,4 tỷ người rất lớn, rất quan trọng, nhưng lợi ích của gần trăm triệu đồng bào của tôi cũng mang ý nghĩa sống còn!

Tôi kêu gọi sự viễn kiến, sáng suốt của các nhà hoạch định chiến lược quốc gia, kêu gọi lòng dũng cảm công dân để người Việt không rơi vào vũng lầy của thói tham vặt hay ngược lại, một thứ chủ nghĩa dân tộc cực đoan và thiển cận.

Và xin đừng dùng xảo ngôn mị ngữ để che mờ mất lòng yêu nước thiêng liêng, đừng đem sự thiển cận hay mưu vặt thay thế cho sự sáng suốt!

T.N.V.

MỘT NHÀ BÁO CÁCH MẠNG BỎ NGHỀ VÌ THẤT VỌNG

Giang Nam

***

Nhà báo Đỗ Cao Cường

20-6-2018

Hôm nay có rất nhiều tin nhắn gửi đến mình, tôi xin lỗi vì bận việc riêng nên không thể trả lời hết được. Cũng mong rằng đừng có ai chúc mừng, hay gọi tôi là nhà báo cách mạng, tôi chỉ dám nhận mình là người hoạt động báo chí độc lập tại Việt Nam.

Từ “cách mạng” được hiểu theo nghĩa là xóa bỏ cái cũ để thay bằng cái mới, nhưng trên thực tế, Việt Nam vẫn chưa có cuộc cách mạng nào ra hồn, vẫn chỉ là một quốc gia nghèo nàn, tạm bợ, đứng trước nguy cơ vỡ nợ công, đi trước, đến sau, làm cách mạng chỉ thông qua cái mồm.

Gần 1.000 báo, đài trong nước chỉ dám đưa tin theo chỉ thị, trong khi báo chí (theo tiêu chuẩn quốc tế) chỉ cần có sự thật, có sự thật là có tất cả, chứ không phải thông qua ai. Muốn chứng minh, buộc tội thì xin mời dắt nhau ra tòa.

Các tổng biên tập cũng yên tâm một điều là không bao giờ, không có bất kỳ ai bắt các bạn phải chết lâm sàng, chết tập thể, cho đến khi có mệnh lệnh thì tất cả mới rủ nhau sống lại, rủ nhau lên đồng và tấn công các nạn nhân cho đến chết.

Có thể nói, sự kìm kẹp trong báo chí, trong văn học, trong ngôn luận, trong luật an ninh mạng… sẽ khiến cho đất nước Việt Nam ngày càng rơi vào cảnh lầm than, thông tin bị bưng bít, người dân càng trở nên khốn khổ, tư tưởng bị nhồi nhét…

***

Mấy tiếng trước, anh Quang Trưởng – Tổng thư ký tòa soạn báo Pháp luật Việt Nam có gọi điện cho tôi, tôi cũng đoán trước là có chuyện chẳng lành rồi nên không nghe máy.

Hôm nọ, một lãnh đạo VTC cũng nhắn tin cho tôi là nếu em không làm ở VTC nữa thì đừng lấy danh của VTC rồi đi làm việc khác. Tôi có trả lời với anh ấy rằng tôi không có nói với ai là mình đang làm cho VTC, và hiện nay tôi cũng không bảo với ai là mình đang làm cho báo Pháp luật Việt Nam.

Trước đó, anh ấy có gọi tôi tới tòa soạn để giao đề tài về đức chúa trời, trong khi tôi đang cùng với các “đức chúa” dân oan đi đòi quyền lợi, rồi tôi đọc được những bài viết từ nơi mình làm, về những trí thức, những người bất đồng chính kiến (mà họ coi như quân thù quân hằn) tự nhiên tôi cảm thấy rất buồn, buồn đến mức bỏ cả làm.

Tôi bước đi
Không thấy phố
không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
trên màu cờ đỏ.
(Trần Dần)

Trước khi làm báo, tôi có làm cò đất, cò du lịch, mở quán bán bún đậu mắm tôm, trà đá ngoài Hà Nội… lang thang nam bắc một mình và gom được một số tiền nho nhỏ, tôi chuyển sang làm báo.

Sau các bài viết về văn hóa (không hiểu sao hiện nay rất nhiều bài của tôi đã bị gỡ) tôi chuyển sang mảng điều tra, cũng được truyền thông của Cj (một trong những doanh nghiệp lớn nhất ở Hàn Quốc), Kim Phát, Trầm Bê, Đông Nam Á,… gọi điện muốn gặp riêng. Nhưng tôi không đến, nếu mà đến thì chắc là bây giờ giàu lắm.

Sau đó, tôi cũng bị họ gửi công văn tới tòa soạn dọa kiện, phải giải trình này nọ nhưng do pháp lý ổn nên không sao.

Tôi cũng từng được anh Viết Đoàn bên báo Nhân Dân (nhà báo mà giàu ú ụ, hôm nào cũng thấy ngồi nhậu ở quận Bình Thạnh, thuê cộng tác viên viết bài mà vẫn thường xuyên được nhận giải A Báo chí toàn quốc) xúi trưởng đại diện phía Nam báo THCL tố cáo tôi tội ăn cắp tài liệu.

Và kết quả, vị trưởng đại diện phải rút lại những lời dọa nạt, trả lương sòng phẳng cho các phóng viên, hứa không được về Miền tây, Tây Nguyên làm tiền bà con, ngoài ra, phải xin lỗi tôi về việc tôi bị kẻ lạ mặt đâm xe, nằm gần một tuần ở Nhà Bè…

Miền Bắc cũng không kém phần long trọng!

Khi ra miền bắc, tôi thấy có rất nhiều phóng viên đi xe sang, thấy bảo có cả xã hội đen đi làm báo. Cũng trong khoảng thời gian làm phóng sự về thép Hòa Phát, tôi có thực hiện một đề tài về cát tặc ở sông Lạch Tray, khi vừa trèo lên cây, giơ máy quay ra thì bác nông dân làm đồng gần đó rút điện thoại gọi cho cát tặc, khiến tôi chạy gần chết.

Còn vụ Hòa Phát, khi tôi về là lúc các báo đài mới đến, mấy anh em bên báo Giáo dục bảo vừa đến nơi đã bị côn đồ tấn công. Các lãnh đạo tòa soạn, doanh nghiệp, chính quyền thi nhau gọi điện dọa dẫm.

Vừa rồi, người nhà mượn xe tôi đi có việc, ai ngờ đâu lại vào đúng nhà xăng tặc. Họ nói là có ghi lại biển số xe, đuổi tôi tới Hải Dương nhưng sau đó tôi mất hút, ông sếp con của Tổng công ty xăng dầu bị đuổi việc nói với họ là nếu thấy tôi đi trên đường thì sẽ đâm chết.

Cuối cùng, họ muốn hối lộ tôi một khoản tiền nhưng tôi không nhận…

Còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng giờ phải đi ăn cơm. Sắp tới, tôi sẽ thực hiện một số phóng sự điều tra độc lập, tôi cảm thấy rùng mình khi đối diện với các tổng biên tập, với nền báo chí hiện nay.

Chính nó, chính chúng nó đã khiến cho dân trí thấp, đất nước nghèo nàn, khiến cho các phóng viên đói khổ nên mới phải đi làm tiền doanh nghiệp.

(…).

Đ.C.C.

(FB Đặng Văn Sinh)

Mây thẻ