"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

TÌNH YÊU – MỘT THỨ LỰC MẠNH VÔ SONG CỦA VŨ TRỤ

(lá thư Albert Einstein gửi con gái)

Anbert Eistein and His daughter

DẪN: Khoảng cuối thập niên 1980, Lieserl, con gái của Albert Eistein, đã trao tặng 1400 bức thư của người cha thiên tài, cho trường Đại Học Hebrew [1] , trong đó Albert Eistein yêu cầu không công bố nội dung của những bức thư đó cho đến 20 năm sau khi ông qua đời. Sau đây là một trong những lá thư đó. Một LÁ THƯ TUYỆT VỜI, nói về một LỰC mới nhưng đã có từ vạn thuở, VÔ HÌNH nhưng sức mạnh VÔ SONG, có thể cải hóa cả thế giới này, đó là một LỰC VŨ TRỤ có cái tên quen thuộc: TÌNH YÊU.

Gần đây, trên các phương tiện truyền thông cũng có lưu hành bản dịch LÁ THƯ này, tuy nhiên chúng tôi thấy có một số sai sót, nên xin được giới thiệu cùng quý vị bản dịch mới dưới đây của NGUYỄN ĐẠI HOÀNG & PHÙNG HOÀI NGỌC. 

Lieserl thân yêu của cha,

Hồi cha đưa ra Thuyết Tương Đối, rất ít người hiểu, nên cha biết điều cha sắp tiết lộ với nhân loại lúc này, cũng sẽ vấp phải những hiểu lầm và thành kiến của thế giới. Bởi vậy cha đề nghị con, hãy giữ kín những bức thư này trong nhiều năm, thậm chí trong nhiều chục năm, nếu thấy cần, cho đến khi nào xã hội đã tiến bộ đến mức đủ để chấp nhận được những điều cha giải thích sau đây.

Read the rest of this entry »

Hà Tĩnh:

Dân trí

Quá sốc khi nhận tin bố bất ngờ thiệt mạng trong vụ tai nạn lao động, em Trương Thị Lan ngất lịm nên đã đến điểm thi môn Sinh học muộn hơn 45 phút. Hiện chính quyền địa phương đã hoàn thành các thủ tục để hội đồng thi làm hồ sơ đặc cách tốt nghiệp cho em.
 >>  Thí sinh nghỉ thi vì bố đột ngột qua đời

Sự việc xảy ra vào chiều ngày 4/7 tại điểm thi trường THPT Nguyễn Văn Trỗi, huyện Lộc Hà (Hà Tĩnh), thí sinh Trương Thị Lan, học sinh Trường THPT Mai Thúc Loan chưa kịp bước vào môn thi cuối cùng thì nhận tin dữ: Bố em là Trương Quang Hướng (trú tại xóm Yên Thọ, xã Hộ Độ, huyện Lộc Hà, Hà Tĩnh) đã đột ngột tử vong do bị điện giật lúc đang đi làm.

Nghe tin bố mất, em Lan đã ngất xỉu vì phải chịu cú sốc quá lớn. Sau khi được người nhà và một số cán bộ tại điểm thi đã động viên, Lan được người nhà chở đến điểm thi lúc 15h30, thế nhưng vì đã muộn giờ thi 45 phút nên Hội đồng coi thi không thể cho Lan vào thi.

Dan tri 2 (2)

Đến muộn giờ thi, thí sinh Lan đã khóc nức nở. (Ảnh: Minh thư)

Không được dự thi nốt môn Sinh học, môn cuối của kỳ thi THPT quốc gia, em Lan đã ngồi sụp xuống trước cổng trường, ôm mặt khóc nức nở. Hình ảnh em Lan ôm mặt khóc trước cổng trường đã làm cho không ít những phụ huynh có mặt tại điểm thi xúc động và không ít người bày tỏ sự cảm thông tới em. Có một số người còn lên tiếng mong muốn em Lan được xét đặc cách tốt nghiệp.

Dan tri 2

Đau buồn trước sự ra đi đột ngột của người cha, lại đến điểm thi muộn, em Lan ngồi sụp xuống khóc trước cổng trường. (Ảnh: Minh Thư)

Khi PV liên lạc với thầy Nguyễn Hồng Cường – Trưởng điểm thi nơi thí sinh Lan thi tốt nghiệp, thầy Cường cho biết: “Hôm qua, thầy có nhận được đơn của em Lan xin được nghỉ thi vì bố mất. Thầy đã chủ động liên hệ đến gia đình động viên để cho em chiều 4/7 đến dự thi để đảm bảo quyền lợi thi và điểm thi cho em hơn, nhưng có lẽ em nhận được tin muộn nên đến điểm thi chiều nay quá giờ thi 45 phút. Hội đồng điểm thi không thể cho em dự thi được nữa.

“Bây giờ chỉ có cách duy nhất là Lan phải làm hồ sơ xin đặc cách có xác nhận của chính quyền địa phương. Sau đó nộp lên trường Mai Thúc Loan để gửi lên sở Giáo dục. Mọi thủ tục phải hoàn tất trong vòng 7 ngày tới”, thầy Cường cho biết thêm.

Sáng ngày 5/7, PV Dân trí có cuộc trao đổi với ông Phan Đình Hinh, Chủ tịch UBND xã Hộ Độ nơi gia đình em Lan sinh sống, ông Hinh cho biết: “Ông Trương Quang Hướng (47 tuổi, trú xóm Yên Thọ, xã Hộ Độ) trong lúc đi làm đã bị điện giật tử vong ở huyện Can Lộc, thi thể được đưa về nhà vào 20h tối 3/7. Do quá sốc với việc bố mất, em Lan đã đến điểm thi muộn giờ, hiện chính quyền địa phương đã nhanh chóng hoàn thành các thủ tục cho em Lan để Hội đồng thi làm hồ sơ đặc cách tốt nghiệp”.

Được biết thí sinh Lan đạt học lực khá, hạnh kiểm tốt trong những năm học tại Trường THPT Mai Thúc Loan.

Anh Tấn – Tiến Hiệp

SUY TƯ

(Đây là toàn văn bản gốc. Bản đăng trên báo trong nước đã được tòa soạn biên tập).

Trần Quang Cơ

Lời dẫn của Giang Nam lãng tử

Trần Quang Cơ (22.5.1927 – 25.6. 2015) nguyên là Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngoại giao, phục vụ trong ngành ngoại giao 44 năm cho tới khi ông về hưu năm 1997. Khi được phân công tham gia tổ chức Hội nghị Thành Đô (TQ) 1990, ông Trần Quang Cơ phản đối chủ trương của lãnh đạo Việt Nam (Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười…) kết thân và hứa hẹn với Trung cộng. Đỗ Mười mặc cả thương lượng với ông, hứa sẽ giao chức Bộ trưởng ngoại giao cho ông thay bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch, nhưng ông từ chối…

Mời bạn đọc “Hồi ức và suy nghĩ” của Trần Quang Cơ. (http://www.truyen-thong.org/so14/so14.html).

Sau đây là bài viết cuối cùng của ông trước khi qua đời ngày 25 tháng 6 năm 2015.

GNLT

Những đêm ít ngủ, nằm nghĩ ngợi miên man, hết chuyện gần đến chuyện xa, từ vấn đề hẹp đến vấn đề rộng. Nghĩ về bản thân, về gia đình, rồi nghĩ về xã hội, đến hiện tình đối ngoại của nước mình. Tâm tư suy nghĩ đó là những suy tư cuối năm, và có lẽ cũng là những suy tư cuối đời của tôi. Viết cô đọng lại trong ít dòng dưới đây.

  1. Nghĩ về bản thân:

Sang tháng sau, tôi đã bước vào tuổi 83 (tuổi ta gọi là 84). 83 năm thật là dài mà cũng thật là ngắn. Biết bao kỷ niệm tích tụ lại trong “83 x 365” ngày đó. Nhớ nhớ quên quên. Vui buồn lẫn lộn. Biết bao biến cố đã xảy ra trên thế giới, trong xã hội, trong gia đình cũng như với bản thân mình trong thời gian hơn tám thập kỷ đó…

Như có sự trùng hợp, vào những năm đầu đời và những năm cuối đời của tôi đều đã có những biến cố đau buồn xảy ra làm biến đổi cuộc đời tôi.

Hồi tôi mới 4, 5 tuổi, mẹ tôi rồi bố tôi kế tiếp nhau qua đời. Phút chốc tôi đã trở thành đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ. Cuộc đời tôi tưởng như vô vọng, vì bố mẹ tôi khá đông con, 9 người cả trai lẫn gái, tôi lại là con út, mà gia đình tôi của ăn thì có, của để thì không. Nay bố mẹ chết đi, lấy gì để nuôi nhau. Trong hòan cảnh khó khăn đó, ba người anh lớn của tôi đã đứng ra gánh vác trọng trách đó. Anh cả tôi lúc đó mới 22 tuổi, anh thứ hai 18 tuổi, anh thứ ba 16 tuổi. Cứ như thế, tôi đã được các anh thay cha mẹ nuôi cho ăn học, khôn lớn lên thành người. Và Cách mạng tháng 8.1945 đã “đổi đời” cho tôi.

Read the rest of this entry »

Bộ giáo dục sai lầm khi chọn “Chiếc thuyền ngoài xa” làm đề thi Văn quốc gia 2015

Phùng Hoài Ngọc

Hôm nay hơn một triệu thí sinh tương lai đất Việt đi dự cuộc thi quan trọng đầu tiên của cuộc đời. Đề thi có ưu điểm và nhược điểm nhất định, nhưng nhược điểm khá nặng nề. Đề thi Văn này sẽ để lại dấu ấn sâu đậm trong cả cuộc đời thí sinh. Trong đó câu 2 khá nhức nhối, Giang Nam mạn phép bàn luận về câu ấy.

Đọc toàn văn đề thi ở đây:

http://tuoitre.vn/tin/giao-duc/20150702/moi-ban-doc-xem-de-thi-bai-giai-mon-van/770604.html

Tôi xin trích câu 2 của Đề thi Văn:

Câu 2 (4,0 điểm)

Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình:
– Giá tôi đẻ ít đi hoặc chúng tôi sắm được một chiếc thuyền rộng hơn, từ ngày cách mạng về đã đỡ đói khổ chứ trước kia vào các vụ bắc, ông trời làm động biển suốt hàng tháng, cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối…

– Lão ấy trước hồi bảy nhăm có đi lính ngụy không?- Tôi bỗng hỏi một câu như lạc đề.

– Không chú à, cũng nghèo khổ, túng quẫn đi vì trốn lính – bỗng mụ đỏ mặt – nhưng cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá, mà thuyền lại chật.
– Vậy sao không lên bờ mà ở – Đẩu hỏi.
– Làm nhà trên đất ở một chỗ đâu có thể làm được cái nghề thuyền lưới vó? Từ ngày cách mạng về, cách mạng đã cấp đất cho nhưng chẳng ai ở, vì không bỏ nghề được!

– Ở trên thuyền có bao giờ lão ta đánh chị không? – Tôi hỏi.
– Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu… Giá mà lão uống rượu… thì tôi còn đỡ khổ… Sau này con cái lớn lên, tôi mới xin được với lão… đưa tôi lên bờ mà đánh…
– Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được! – Đẩu và tôi cùng một lúc thốt lên.
– Là bởi vì các chú không phải là đàn bà, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người đàn bà trên một chiếc thuyền không có đàn ông…
– Phải, phải, bây giờ tôi đã hiểu, – bất ngờ Đẩu trút một tiếng thở dài đầy chua chát, – trên thuyền phải có một người đàn ông… dù hắn man rợ, tàn bạo?
– Phải – Người đàn bà đáp – Cũng có khi biển động sóng gió chứ chú?
Lát lâu sau mụ lại mới nói tiếp:
– Mong các chú cách mạng thông cảm cho, đám đàn bà hàng chài ở thuyền chúng tôi cần phải có người đàn ông để chèo chống phong ba, để cùng làm ăn nuôi nấng đặng một sắp con, nhà nào cũng trên dưới chục đứa. Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con, rồi nuôi con cho đến khi khôn lớn cho nên phải gánh lấy cái khổ. Đàn bà ở thuyền
chúng tôi phải sống cho con chứ không thể sống cho mình như ở trên đất được! Mong các chú lượng tình cho cái sự lạc hậu. Các chú đừng bắt tôi bỏ nó! – Lần đầu tiên trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười – vả lại, ở trên chiếc thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ.
– Cả đời chị có một lúc nào thật vui không? Đột nhiên tôi hỏi.
– Có chứ, chú! Vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng nó được ăn no

 (Trích Chiếc thuyền ngoài xa- Nguyễn Minh Châu, Ngữ văn 12, tập hai, NXB.Giáo dục Việt Nam, 2015, tr.75-76)

Cảm nhận của anh/chị về nhân vật người đàn bà hàng chài trong đoạn trích trên. Từ đó, bình luận ngắn gọn về cách nhìn nhận cuộc sống và con người của nhà văn Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa.

                                             -Hết-

Hồi năm 2007, tôi và một đồng nghiệp ở Đồng Tháp đại diện khu vực đồng bằng Cửu Long được mời đi dự buổi nghiệm thu Sách giáo viên Văn 12 do Bộ Giáo dục tổ chức ở thị xã Đồ Sơn. Tôi phân tích “Chiếc thuyền ngoài xa” và chỉ ra những sai lầm lớn của tác phẩm, các thành viên Hội đồng nín lặng, vì bài soạn trong Sách giáo khoa Văn 12 đã nghiệm thu rồi, bữa nay chỉ nghiệm thu Sách hướng dẫn giáo viên thôi !

Nhà văn Nguyễn Minh Châu mắc hai sai lầm:

1. So sánh nghệ thuật truyện ngắn với nghệ thuật nhiếp ảnh là khập khiễng.

2. Xây dựng nhân vật và lời thoại không nhất quán.

Xin hẹn bạn đọc dịp khác chúng tôi sẽ trình bày đầy đủ phần phê bình toàn diện“Chiếc thuyền ngoài xa”, bữa nay chỉ bàn về đoạn trích được chọn làm đề thi tú tài năm nay. 

Toàn văn truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” ở đây:

http://yume.vn/vnchampion/article/tac-pham-chiec-thuyen-ngoai-xa-35B93998.htm (chủ blog gõ thiếu hai câu so với đề thi câu 2).

  Nhà văn Nguyễn Minh Châu viết:

từ ngày cách mạng về đã đỡ đói khổ chứ trước kia vào các vụ bắc, ông trời làm động biển suốt hàng tháng, cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối…”.

Tuy đó là lời nhân vật, cố nhiên đó là ý nghĩ của nhà văn. Lời thoại lủng củng phi logic. Lúc trước, do “ông trời làm động biển” khiến cả nhà đói, thì “cách mạng về” ông trời sẽ thôi “động biển” ư? Và cách mạng đã giúp gì cho gia đình chị đỡ đói khổ ?- nhà văn không nói được gì về điều đó suốt tác phẩm của ông.

 Nhà văn viết tiếp:

-Lão ấy trước hồi bảy nhăm có đi lính ngụy không?- Tôi bỗng hỏi một câu như lạc đề.

– Không chú à, cũng nghèo khổ, túng quẫn đi vì trốn lính – bỗng mụ đỏ mặt – nhưng cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá, mà thuyền lại chật.

Vì sao nhà báo Phùng lại hỏi về người chồng khi chị hàng chài đang kể lể cảnh khổ gia đình sau khi anh chứng kiến tận mắt người chồng vũ phu bạo hành dã man người vợ đáng thương ?  Phải chăng anh nghĩ  theo định kiến “lính ngụy” thì ắt là “vũ phu”? Khi tả cảnh bờ biển, chiếc thuyền ngoài xa chưa vào bờ, nhà văn còn tả mấy chiếc xác xe tăng Mỹ nằm rỉ sét. Ý nhà văn nói rằng đây là cảnh sống của miền Nam dưới chế độ Mỹ ngụy, ý rằng ở miền Bắc XHCN thì không có cảnh chồng vũ phu bạo hành (!) Hình ảnh xe tăng Mỹ rỉ sét là một so sánh ngầm rằng cảnh khổ của vợ chồng thưyền chài này cũng là tàn dư như thế đấy (!) Ngôn ngữ văn chương đầy ẩn ý. Ý tại ngôn ngoại. Bởi vậy anh nhà báo còn hỏi chồng chị có đi lính ngụy không. Hóa ra anh nhà báo mang tâm thức từ Hà Nội đi vô phía Nam (sau 1975) thường nghĩ xấu về lính ngụy Sài Gòn thế đấy. Dù sao nhà văn Nguyễn Minh Châu cũng bày tỏ sự ngộ nhận về nhân vật qua câu hỏi của anh nhà báo. Nhưng tôi băn khoăn, các giáo viên dạy Văn 12 có nhận ra điều đó không, họ sẽ giảng dạy thế nào, học sinh 12 cảm nhận chi tiết đó ra sao? Những năm gần đây tình trạng bạo hành gia đình trở nên phổ biến trên báo chí, nếu Nguyễn Minh Châu còn sống chắc ông sẽ viết truyện đó khác nhiều, tránh được ngộ nhận đáng tiếc như trong truyện ngắn của mình.

Vài hôm nữa các vị giám khảo khả kính khắp 63 tỉnh thành toàn quốc sẽ đọc và chấm bài Văn của thí sinh. Chắc sau đó chúng ta sẽ biết tình hình làm bài của học trò ra sao.

Nhà văn đại tá Nguyễn Minh Châu nổi tiếng từ hồi chiến tranh, đặc sắc chỉ còn một truyện ngắn“Mảnh trăng cuối rừng”. Nhưng sau chiến tranh ông như bừng ngộ lý tưởng nhà văn chân chính. Ông viết những dòng sám hối xót xa, với bài tiểu luận lùng danh “Lời ai điếu cho một nền văn học minh họa” phất ngọn cờ tiên phong cho văn học đương đại. Và ngày nay những tác phẩm hậu chiến của ông mới thực sự làm nên tên tuổi Nguyễn Minh Châu. Tiếc thay, Bộ giáo dục chọn nhầm tác phẩm yếu nhất của ông -“Chiếc thuyền ngoài xa”- vào sách Văn 12, và cũng tiếc thay, hội đồng đề thi năm nay lại chọn nhầm tác phẩm ấy làm đề thi.

PHN

BVN 04/07/2015

Vụ án HỒ DUY HẢI: Oan khiên hay thế mạng?

Nguyễn Đăng Quang

Nếu khẳng định tử tù Hồ Duy Hải là bị oan sai, e rằng có thể các quan tòa của Tòa án Nhân dân tỉnh Long An và Tòa án Nhân dân Tối cao ở Hà Nội sẽ kiện tôi là nói sai sự thực, vì bản án còn nguyên đó, chưa ai tuyên hủy, việc tuyên tử hình Hồ Duy Hải – theo họ -là “đúng người, đúng tội!”, việc thi hành án mới chỉ là tạm hoãn, rồi sẽ sớm thi hành nay mai thôi!  Nhưng trong cả 2 phiên tòa sơ thẩm kết án lẫn phiêntòa chung thẩm y án tử hình đối với Hồ Duy Hải, các cơ quan tố tụng đã phạm phải rất nhiều sai sót, và những sai sót này là vô cùng nghiêm trọng!

Vâng, sai sót không phải chỉ của 1 mà của cả 3 cơ quan tố tụng là Điều tra (Công an), Truy tố (Kiểm sát) và Xét xử (Tòa án), đặc biệt là ở khâu Điều tra và Xét xử! Mọi người đều biết là trong tất cả các vụ án hình sự, đặc biệt là các vụ án giết người, thì chứng cứ quan trọng bậc nhất là dấu vân tay của thủ phạm để lại tại hiện trường và trên các hung khí gây án.Nhưng trong vụ án này thì CQĐT không tìm thấy dấu vân tay của Hồ Duy Hải tại hiện trường cũng như trên các hung khí gây án!Bản kết luận giám định số 158/KL-PC21 ngày 11/4/2008 của Phòng Khoa học Hình sự Công an tỉnh Long An ghi: “Các dấu vết vân tay thu được tại hiện trường vụ án ngày 14/01/2008 tại Bưu cục Cầu Voi không phát hiện trùng với điểm chỉ 10 ngón tay in trên chỉ bản của Hồ Duy Hải”. Các hung khí mà CQĐT xác định Hải đã sử dụng để sát hại 2 nạn nhân thì Ban Chuyên án cũng không thu giữ được. Con dao và cái thớt thì nhờ người ra chợ mua mới thay thế. Chiếc ghế inox có dính máu do không xác định chính xác là chiếc nào nên buộc Ban Chuyên án phải lấy chiếc khác tương tự thay vào! Tất nhiên 3 hung khí thay thế này không thể có dấu vân tay và vết máu của Hồ Duy Hải và của thủ phạm thực thụ (mà tôi cho rằng hiện đang giấu mặt hoặc lẩn trốn) cũng như của cả 2 nạn nhân ! Ấy vậy nhưng CQĐT Công an Long An vẫn đưa ra được Hồ sơ vụ án “đúng quy trình” với đầy đủ “tang vật” và kết luận Hồ Duy Hải là thủ phạm duy nhất để rồi Viện Kiểm sát truy tố và sau đó Tòa án Nhân dân tỉnh Long An tuyên án tử hình! Việc tuyên án tử hình Hồ Duy Hải chỉ dựa trên cơ sở duy nhất là lời khai nhận của nghi phạm Hồ Duy Hải với CQĐT!  Xem ra, ở nước ta ngày nay, việc tước đoạt sinh mạng con người sao thật dễ dàng và đơn giản đến vậy sao?!

Read the rest of this entry »

Tập thơ HOA BÌM BÌM

    (trích)

   GS. Lưu Đức Trung

      1.

    Dấu xưa

     vườn cũ

     bóng hạc quay về

 2.

    Căn nhà đổ nát

     chiếc gương còn lại

      cô gái soi mình

 3.

     Mai vàng

     lộc biếc

     nhớ nụ đào phai

 4.

     Trước mặt thiền sư

     chú rắn ngẩng đầu

          một bông hoa nở

 5.

     Trong tay

     cốc kem

     mùa tuyết tan

 6.

     Phố cổ Hội An

     chùa Cầu khách đến

     nhớ đất Phù Tang

 7.

     Hoa sứ nhà mình

     hương thơm nhà bên

     lộc trời chia sẻ

 8.

     Cành phong lan

     đung đưa trong gió

     đón chờ bướm xuân

9.

Đàn cò vụt bay

để lại cánh đồng

mênh mông

 10

Giữa phố phường 

tiếng chim cu

thảnh thơi lòng

 11

Vách đá

yến xây tổ

bọt trắng xóa

  

 

Con Cái Thời Nay
Huy Phương

(tâm sự một Việt kiều ở Hoa Kỳ)

Xem tin tức ở Việt Nam chúng ta thường nghĩ đến lúc đạo lý đã suy đồi. Thời gian qua, số vụ án con cái giết cha mẹ đang có chiều hướng gia tăng. Trên báo chí, không thiếu tin tường thuật những vụ án mạng tàn bạo do những đứa con bất hiếu thẳng tay đâm chém cha mẹ dù chỉ với những bất bình nhỏ.

Nếu kể chuyện nghịch tử ở Việt Nam, hẳn phải mất hàng nghìn trang giấy:

 Tơ Đênh Triệu (Quảng Nam) say rượu giết cha.

 Đặng Hùng Phương (Vĩnh Long) giết cha rồi đem lên Sài Gòn phi tang.

Trần Văn Kiệt (Tây Ninh) đâm cha sau một lần cãi vã.

Lê Văn Lực (Thanh Hóa) chỉ vì lời mắng “đồ ăn hại” đã đoạt mạng cha mình.

Nguyễn Xuân Hậu (Lào Cai) chỉ vì bị la không chịu lo sửa soạn Tết đã đâm chết cha.

Nguyễn Khả Đ. (Rạch Giá) giết mẹ rồi giấu xác trong lu nước.

Nguyễn Thị Phin (Tây Ninh) giết mẹ chiều 30 Tết để lấy tiền, vàng.

Nông Văn Thùy (Bắc Giang) xin tiền không được, đã vung chày sát hại mẹ.

Bùi Minh Đạt (Hà Nội) vì mâu thuẫn đất đai, đã dùng dao chém nhiều nhát vào cổ, đầu, tay mẹ khiến nạn nhân tử vong tại chỗ.

 Lê Văn Phước (Đồng Nai) trong lúc tắm rửa, vệ sinh cho người mẹ 82 tuổi bị tai biến, đã liên tục chửi bới và đánh đập khiến bà cụ tử vong…

Chúng ta những người Việt đang sinh sống ngoài Việt Nam, ở Hoa Kỳ hay các nước khác thường cho là mình may mắn không phải sống ở cái đất nước đạo lý suy đồi, luân thường bại hoại.

Nước Mỹ có 320 triệu dân, nửa năm chưa xảy ra một vụ án mạng con giết cha mẹ, đất nước Việt Nam chỉ có 90 triệu dân, tuần nào cũng có chuyện cha mẹ bị con đâm chém.

Nhưng như thế có phải cha mẹ người Việt sống ở Mỹ, đời sống được bảo vệ và có hạnh phúc hơn không? Sở dĩ chúng tôi trình bày như vậy, vì giữa văn hóa Việt và Mỹ có những phần khác biệt.

Nhà văn Lâm Ngữ Đường trong “Một quan niệm về Sống Đẹp” (Nguyễn Hiến Lê dịch) đã cho rằng người cao niên ở Mỹ về già vẫn làm việc hăng hái, vì họ theo chủ nghĩa cá nhân một cách thái quá, tự đắc, muốn độc lập, cho sự nhờ vả con cái là tủi nhục.

Trong các quyền của công dân (Mỹ) không có cái quyền của cha mẹ được con cái phụng dưỡng.

 Tại phương Tây, ông già bà lão không muốn xen vào đời sống của con, lánh mặt trong một nơi nào đó, tự lo cho cái ăn ngủ của mình.

Người Trung Hoa (và người Á Đông?) không có cái quan niệm cá nhân độc lập, mà cho rằng những người trong gia đình có bổn phận giúp nhau, nếu về già mà phải nhờ cậy con, có điều chi mà xấu hổ!

Bản năng của muôn loài là thương yêu và bảo vệ con. Con gà mẹ dùng đôi cánh che chở cho bầy gà con trước sự hung hiểm của diều hâu.

Con chim bay xa tha mồi về mớm cho con non nớt yếu đuối bên bờ tổ.

Hung dữ như cọp beo cũng không có loài nào ăn thịt con.

Muôn loài, không có cái cảnh “đàn con đi kiếm thức ăn cho những người sinh nở ra chúng lúc họ về già”, không còn khả năng săn nhặt, nằm chờ chết trong hang ổ.

Nhà văn Lâm Ngữ Đường cho rằng “Người nào cũng yêu con, nhưng người có văn hóa mới biết thương yêu cha mẹ!”.

Ở Mỹ, trong giờ hành chánh mà một đứa con lang thang ngoài đường, thì cảnh sát lập tức kết tội cha mẹ của chúng, nhưng một cụ già bị bỏ ngoài đường thì người ta tìm đến Sở xã hội, liệu có ai truy tìm và lên án những đứa con.

Chúng ta phải chờ vài ba thế hệ nữa may ra, chứ hiện nay, các bậc cha mẹ người Việt ở Mỹ, tâm lý vẫn chưa sẵn sàng, còn cảm thấy tổn thương và đau khổ, than trách khi bị con cái đẩy ra khỏi nhà.

Những vị cao niên Mỹ không ai than phiền vì con cái không quan tâm hay “bỏ rơi” mình. Đối với họ, con trên 18 tuổi đã ra khỏi gia đình, vì muốn cho con tự lập, có khi muốn con đi học xa, thăm hỏi, quan tâm là điều tốt, nhưng cha mẹ không bao giờ kỳ vọng nơi con cái khi mình về già, trông đợi sự giúp đỡ của con.

Cha mẹ và con cái từ đây hết còn bổn phận với nhau. Do đó, họ chuẩn bị để dành tiền, đầu tư, mua bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm “sức khỏe lâu dài,” chuẩn bị “hậu sự” cho mình.

Như vậy các bậc cha mẹ này không còn cảm thấy đau khổ vì những lý do về con cái.

Trái lại người Việt hay Á Đông luôn cho rằng trong trăm nết thì chữ hiếu đứng đầu (bách hạnh hiếu vi tiên).

Theo Phật Giáo thì “tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật”. Khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc thì đem lòng ai oán, nhất là vào buổi giao thời, vẫn thường so sánh lối sống của gia đình ngày xưa, với lối sống “Mỹ hóa” bây giờ của con cái, và cũng chính vì sự đổi thay quá nhanh chóng của con cái sinh ra ở Mỹ, hay chịu lối sống Mỹ quá sớm, hoặc là dùng chữ gia đình “vô phước” như cách than phiền của nhiều vị.

Quí vị đã có dịp lui tới chuyện trò với các vị cao niên người Việt trong các nhà dưỡng lão, đã thường biết đến nỗi buồn của họ, không phải vì tiền, vì danh mà vì một nỗi cô đơn, chỉ vì con cái không ngó ngàng đến họ.

Khi tôi muốn kể nỗi lòng của một vị cao niên buồn bã, cô đơn trong một nhà dưỡng lão trên trang báo, thì ông cụ chấp tay vái tôi, “Thôi xin ông, con tôi mà biết tôi kể lể với ông thì chúng hành tôi đến chết mất!”

– Một gia đình, khi người cha qua đời, những đứa con thấy mẹ thui thủi một mình, khuyên mẹ bán ngôi nhà rồi về ở với chúng nó. Như một trái bóng, bà bị đưa qua đưa lại giữa những đứa con, và chỗ ở cuối cùng của bà bây giờ là “nhà dưỡng lão”!

– Một bà cụ khi bị đưa vào bệnh viện, rồi nhà hưu dưỡng, vì lo xa, bà làm thủ tục trao cho cô con gái duy nhất, ngôi mobile home của bà, nhưng chỉ ít lâu sau, cô này bán ngôi nhà lấy tiền bỏ túi. Khi khỏe mạnh được trở về nhà, bà phải đi “share” phòng cho đến lúc qua đời.

– Một gia đình lúc người cha mất, bà mẹ vội vã sang tên ngôi nhà cho hai cô con con gái. Cô chị trả cho em một nửa số tiền để lấy hẳn ngôi nhà, và mời bà mẹ ra khỏi nhà. Lý do: Hạnh phúc gia đình của riêng cô. Người mà cô chọn là chồng, chứ không phải mẹ!

– Nếu bạn đọc thấy một người phụ nữ luống tuổi thường đi xe đạp trong khu Little Saigon, đó là người mẹ có bốn đứa con, bà đang ở nhà “share” vì không đứa con nào chịu “nuôi” mẹ.

Hầu hết những nhân vật trong câu chuyện này là quý bà, vì trong buổi giao thời này, còn mang tâm lý “nội trợ,” không biết lái xe, không biết Anh ngữ, và tình thương con cái còn nhiều như thuở còn ở Việt Nam, còn các ông thì dễ sống hơn. Mặt khác là bậc cha mẹ người Việt ở Mỹ không biết là các con đổi thay quá nhanh.

Phần đông những bậc cha mẹ ở Mỹ lâm vào cảnh ngộ trên vì có con cái sinh ra ở Mỹ hay được đem đến Mỹ quá sớm, và con cái có bằng cấp càng cao, giàu có càng nhiều thì hình như càng không nghĩ đến chuyện mình phải có bổn phận phụng dưỡng cha mẹ già.

Không những chẳng phụng dưỡng cha mẹ già mà còn lường gạt, lừa đảo các bậc sinh thành như những câu chuyện thường xảy ra trong cộng đồng Việt Nam mà chúng tôi trình bày ở trên.

Cái cảnh trong gia đình nghèo, anh chị em thương nhau, con cái hiếu với cha mẹ, hình như chúng ta vẫn thường thấy trong đời. Những đứa con lớn lên ở Việt Nam đã qua cái cảnh thiếu ăn, cha tù đày, mẹ vất vả ngược xuôi, hẳn trong lòng chúng còn một chỗ tựa cho cha mẹ.

Những câu chuyện con, dâu, con rể mời cha mẹ ra khỏi nhà không thiếu ở đây, nhan nhản, chẳng khác gì những thảm cảnh con cái giết cha mẹ ở Việt Nam.

 Gia đình người Việt ở Mỹ chưa thấy cảnh cha mẹ chết dưới tay con, nhưng khổ đau u sầu do con cái gây nên thì không thiếu,

 “Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu [1], giết nhau bằng cái u sầu độc chưa?” (Cung oán ngâm khúc).

Cuối cùng bài học chưa thuộc của tuổi già vẫn là: “…Người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong chờ báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.” (Chu Dung Cơ).

Bài học thứ hai là đừng bao giờ “dốc túi” cho con quá sớm trước khi nhắm mắt.

Thực ra, “nuôi con mới biết lòng cha mẹ, về già mới biết lòng con cái.”

Trong chúng ta ai thực sự đã chuẩn bị cho tuổi già như người bản xứ, thôi thì trăm sự, đường cùng phải nhờ đến ông nhà nước.

Huy Phương

[1] . Lưu Cầu: điển cố. Tên một hòn đảo Nhật Bản  nơi có loại thép tốt rèn ra con dao sắc. Ý nhà thơ Nguyễn Gia Thiều nói giết nhau không cần dùng dao, làm cho u sầu cũng đủ chết người ( PHN chú)

Mây thẻ

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 103 other followers