"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Làm kinh tế: Quân đội “Vì mình quên nhân dân”!

 
 
Nguyễn Đình Ấm (VNTB) Với người dân mảnh đất nghìn đời ông cha để lại nuôi sống bao thế hệ nhưng khi quan chức, đại gia “khát” thì muốn hay không cũng phải giao nộp, ai cưỡng lại sẽ bị cưỡng chế bằng bạo lực: đánh đập, bắt giam, bỏ tù, khủng bố tinh thần, bị xã hội đen rình rập hành hung, truy sát, bị chính quyền tước đoạt quyền công dân… Thế mà nhóm lợi ích quân đội lấy 157,6 ha đất vàng ở sân bay Tân Nhất, 117ha ở sân bay Gia Lâm, rất nhiều ha ở sân bay Bạch Mai (Hà Nội), Nha Trang,… thuộc đất an ninh quốc phòng kinh doanh kiếm lợi, mặc cho nhà nước thiếu đất phục vụ quốc kế dân sinh.
 
.
Tuy nhiên, đó không phải là những trường hợp lẻ loi mà là “truyền thống” của nhóm lợi ích quân đội.
.
Những năm 1980 ngành hàng không VN (HKVN) vẫn là đơn vị quân đội (Từ năm 1990 HKVN mới thành ngành kinh tế dân sự). Lãnh đạo tổng cục HK dân dụng (TCHKDD) khi đó là ông thiếu tướng không quân Trần Mạnh đề nghị nhà nước dân sự hóa ngành HKDD để phát triển ngành kinh tế mới mẻ này. Năm 1985-1986, Bộ Quốc phòng yêu cầu tổng cục HKDD giao sân bay Gia Lâm, các biệt thự thuộc đất dự trữ trong khu vực sân bay Tân Sơn Nhất quản lý (bao gồm nhiều ha), sân bay và đội trực thăng ở Vũng Tàu cho Bộ Quốc phòng nhưng lãnh đạo tổng cục HKDD không đồng ý. Sau đó nghe nói phái viên của cấp trên nhiều lần xuống tổng cục HKDD vận động nhưng vẫn không không thành.
.
Tình cờ, đầu năm 1987, chúng tôi đăng bài “Vật tư rơi vào tay ai” ở báo Hàng Không VN đấu tranh với một số cán bộ TCHKDD được chia đất rộng, lấy quỹ phúc lợi xây nhà hoành tráng trong khi CBNV ăn ở rất cực khổ. Không ngờ việc “phạm thượng” này được Tổng cục Chính trị, Bộ Quốc phòng ủng hộ nhiệt liệt. Khá nhanh chóng, vụ việc cỏn con này được điều tra ráo riết, rùm beng và cuối cùng Tổng Cục trưởng Trần Mạnh bị kỷ luật cách chức, giám đốc sân bay Tân Sơn Nhất Phan Tương ủng hộ ông Trần Mạnh việc này còn bị đi tù (bằng lý do không rõ ràng)… Thay thế ông tổng cục trưởng Trần Mạnh là ông Hoàng Ngọc Diêu. 
.
Ngay sau khi có Tổng Cục trưởng mới, mọi yêu cầu bàn giao đất đai, tài sản mà Bộ Quốc phòng đã đề nghị trước đó được ký bàn giao chóng vánh. Sau này mọi người mới đặt câu hỏi: Phải chăng mấy anh “tép” báo Hàng không VN bất ngờ được ủng hộ, “tôn vinh” chỉ vì đã vô tình tạo ra cái cớ để Bộ Quốc phòng đoạt đất đai, tài sản ngành HKDD? Bằng chứng là sau khi lấy xong những “mục tiêu” kia thì các ngôi nhà sai phạm mà Viện Kiểm sát Quân sự Trung ương tuyên bố tịch thu, xử lý vẫn tại vị đến ngày nay.
.
Từ những năm 1995 khi Mỹ bãi bỏ cấm vận, ngành vận tải HK luôn phát triển hai con số nhưng đất đai ở các sân bay vẫn phần lớn thuộc Bộ Quốc phòng quản lý lại bỏ hoang hoặc sử dụng sai mục đích do hoạt động máy bay quân sự ngày càng “teo tóp”. Tại sân bay Gia Lâm thỉnh thoảng mới có vài ba chuyến bay lên, xuống, dù quá lãng phí hạ tầng,nhưng tác dụng có lẽ chủ yếu chỉ để “giữ đất”?
.
Đã được phân bổ quá ít đất sau chiến tranh những quyết định trên của Bộ Quốc phòng lại càng cản trở nhu cầu phát triển của ngành HKDDVN. Năm 1987 hoạt động hàng không dân dụng ở Gia Lâm phải chuyển ngay lên Nội Bài giữa “đồng không mông quạnh” làm cho việc đi lại của hành khách, hoạt động HK vô cùng khó khăn, vất vả. Sau khi HKDD rút đi, hầu hết đất dự trữ của sân bay này được quân đội chia cho cán bộ làm nhà ở, doanh nghiệp làm nhà xưởng, sân golf nhà hàng, khách sạn… kinh doanh. Năm 2010, sân bay Nội Bài quá tải nên ngành HKDD lập dự án sửa sang chuyển hoạt động các máy bay nhỏ ATR 72 về Gia Lâm tạo thuận tiện cho hành khách nhưng cũng không “thỏa thuận” được với bên quân sự, mặc dù lúc này, sân bay nằm trong quy hoạch mạng sân bay dân dụng đã được Thủ tướng CP phê duyệt. Đến nay, sân bay Gia Lâm chỉ còn trơ đường băng, đường lăn, sân đỗ chứa được mấy máy bay, mỗi tuần èo uột vài chuyến bay lên xuống, vô cùng lãng phí.
.
Tại Tân Sơn Nhất, sau năm 1975 vẫn còn hiện trạng quy hoạch sân bay rất hợp lý thông minh: Những khu đất dự trữ đồng thời tạo tĩnh không thoáng cho máy bay hoạt động chính quyền VNCH xây dựng các biệt thự nhà cấp 3 hai tầng tiện nghi, hiện đại với 200-300 m2 sử dụng, mỗi biệt thự cách nhau vài trăm mét có đường nhựa liên thông giữa rừng cây cổ thụ. Những biệt thự này dành cho phi công, CBNV làm việc, nghỉ ngơi và làm nhiệm vụ giữ đất, môi trường trong lành, giảm ô nhiễm không khí, tiếng ồn cho sân bay….
.
Thế nhưng, sau khi Bộ Quốc phòng thu của sân bay TSN thì tất cả những biệt thự và khuôn viên liền phân phát cho các tướng, tá làm nhà ở, bán chác… Dư luận kháo nhau cán bộ nọ, kia tự dưng kiếm hàng chục tỷ ngon ơ. Phần lớn các khu phố như Hồng Hà, Cửu Long, Bạch Đằng… ở quận Tân Bình hiện nay chính là khu đất sân bay TSN trước đó. Bên những khu đất dự trữ còn lại của sân bay phía quân sự quản lý cũng diễn ra tương tự. Đất dự trữ sân bay ba bề, bốn bên bị quân đội và dân lấn chiếm.
.
Năm 2007 Tân Sơn Nhất quá tải sân đỗ, nhiều chuyến bay đến phải bay vòng vèo trên không chờ đợi, ngành HKVN đề nghị và được Thủ tướng Chính phủ cho quy hoạch sang phía đất quân sự nhàn rỗi 30ha làm 30 chỗ đỗ nhưng phía quân sự “không thỏa thuận”. Cũng từ đó nhóm lợi ích quân đội không biết làm cách nào mà khiến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các cơ quan liên quan âm thầm cho phép họ làm các công trình thương mại trong sân bay, mặc cho Tân Sơn Nhất ngày càng quá tải như hiện nay.
.
Tại sân bay Vũng Tàu, sau năm 1975 tổng cục HKDD vẫn tổ chức những chuyến bay thương mại Sài Gòn – Vũng Tàu và năm 1986 thành lập ở đây cơ sở bay trực thăng phục vụ bay dầu khí. HKDDVN đã mua hai máy bay Puma của Pháp chuyên bay biển phục vụ chuyên chở người, trang thiết bị giũa giàn khoan và đất liền… Thế nhưng, vào năm 1988-1989, Bộ quốc phòng thu mất công ty trực thăng và cả sân bay với diện tích đất dự trữ mênh mông. Từ đó, diện tích đất sân bay Vũng Tàu bị lấy dần và nay nhà cửa đã vây kín, tỉnh Bà Rịa lại đang lên kế hoạch di dời sân bay đi chỗ khác với dự chi hàng tỷ đô la.
.
Việc quân đội lấy 157,6ha đất ở sân bay TSN, 117ha ở Gia Lâm, sân bay Vũng Tàu, đội trực thăng bay dầu khí của HKDDVN đã cản trở không thương tiếc sự phát triển HKDDVN. Việc quân đội lấy hơn 200 ha đất của dân xã Đồng Tâm nhưng 36 năm không sử dụng, không trả cho dân cũng chứng tỏ sự vô trách nhiệm, vô lương tâm với dân. Tướng tá quân đội, quan chức đã có lương, bổng lộc còn dân chỉ có mảnh đất sinh tồn mà họ nỡ giữ đó để đầu cơ lãng phí nay còn sử dụngluật, lệ… để trấn áp dân.
.
Quân đội làm kinh tế không chỉ kìm hãm sự phát triển kinh tế đất nước do cạnh tranh không bình đẳng, sòng phẳng, minh bạch, môi trường lý tưởng cho tham nhũng, làm tê liệt sức chiến đấu của quân đội mà còn hết sức thất sách nếu có chiến tranh. Hiện nay nếu chiến tranh xẩy ra thì kẻ thù tha hồ đánh phá cả vào các cơ sở kinh tế nhưng mang danh quân sự trong đó có đội trực thăng bay dầu khí, sân bay Vũng Tàu, Tân Sơn Nhất… Đặc biệt quân đội làm kinh tế, kinh doanh thì tất nhiên không thể giữ được chức năng bảo vệ tổ quốc nữa vì quy luật: lơi nhuận, tiền trên hết!
.
Nó chứng tỏ quân đội không còn “vì nhân dân quên mình” nữa mà là “vì mình quên nhân dân”.
 

 

 

 

Sao ông  nghị Quốc, ông nghị Nhưỡng bỏ rơi ông Chung ?

 
TS Toán Nguyễn Ngọc Chu 
 
(Blog Chiếu Làng)
Ông Chung đã đơn độc, đang rất cần các ông ĐBQH Dương Trung Quốc và Lưu Bình Nhưỡng cất cao nghĩa khí bảo vệ Tín Nghĩa – bác bỏ việc khởi tố của CA Hà Nội. Sao hai ông lại quay mặt đi mà khẳng định “khởi tố điều tra là cần thiết” – thì ông Chung còn bấu víu vào ai? Đến ông Chung là Chủ tịch UBND thủ đô Hà Nội mà các ông còn bỏ rơi, thì nói chi đến đồng bào Đồng Tâm! 
Kết quả hình ảnh cho Đại biểu quốc hội Dương Trung quốc và Lưu Bình Nhưỡng
Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng (thứ ba từ trái sang) tìm hiểu sự việc tại UBND xã Đồng Tâm (Ảnh: Vietnamnet)
 .
1. Đặt bút ký làm chứng vào văn bản cam kết của ông Nguyễn Đức Chung về không truy cứu trách nhiệm hình sự bà con Đồng Tâm, các ông ĐBQH Dương Trung Quốc và Lưu Bình Nhưỡng đã chính danh cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự bà con Đồng Tâm, nay sao lại thất tín quay mặt ủng hộ việc khởi tố của CA Hà Nội?
 .
2. Đừng ngụy biện rằng khởi tố nhưng chưa chắc đã truy cứu, bởi vì cam kết là tín nghĩa đáng giá hơn ngàn vàng. Đã cam kết không truy cứu tức là không khởi tố.
 .
3. Đừng ngụy biện là phải ‘thượng tôn pháp luật”, bởi vì phải khởi tố trước những kẻ đã để lãng phí hơn 200 héc ta đất đai trong suốt mấy chục năm trời, phải khởi tố trước những kẻ chuyển đổi sử dụng đất đai không đúng mục đích, phải khởi tố trước những kẻ lạm quyền khởi tố người dân, phải khởi tố trước những kẻ làm thương tích người dân, phải khởi tố trước những kẻ đánh úp dân, phải khởi tố trước tất cả những kẻ đã đẩy người dân vào thế cùng quẫn buộc phải giữ con tin để bảo vệ tính mạng của mình!
 .
4. Đồng Tâm không phải là một vụ án hình sự. Đồng Tâm là sự phản kháng lại bất công cường quyền, mà điều cốt lõi là quyền sở hữu đất đai. Những kẻ thiển cận giáo điều đừng bám vào ‘thượng tôn pháp luật” mà đi ngược lại lợi ích của nhân dân. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nói “Vụ Đồng Tâm là do chính quyền giải quyết sai pháp luật”. Vậy “Chính quyền giải quyết sai pháp luật” đã bị khởi tố chưa?
Không có văn bản thay thế tự động nào.
 .
5. Thất tín với một người tội đã không thể tha. Nay thất tín với đồng bào một xã trước chứng kiến của nhân dân cả nước thì đó là tội lớn thất tín với cả quốc dân đồng bào, gánh sao cho đặng?
 .
6. Ông Chung đã đơn độc, đang rất cần các ông ĐBQH Dương Trung Quốc và Lưu Bình Nhưỡng cất cao nghĩa khí bảo vệ Tín Nghĩa – bác bỏ việc khởi tố của CA Hà Nội. Sao hai ông lại quay mặt đi mà khẳng định “khởi tố điều tra là cần thiết” – thì ông Chung còn bấu víu vào ai? Các ông đến Đồng Tâm ăn theo, vỗ tay theo cam kết của ông Chung. Giờ CA Hà Nội khởi tố các ông lại chẳng bảo vệ cam kết của ông Chung! Đến ông Chung là Chủ tịch UBND thủ đô Hà Nội mà các ông còn bỏ rơi, thì nói chi đến đồng bào Đồng Tâm!
 .
7. Tưởng mang danh trí thức thì có tính kẻ sĩ, ai ngờ thất tín trước cả người nông dân tay lấm chân bùn. Bầu các ông làm ĐBQH của Dân để làm gì khi mà tự các ông thất tín và không bảo vệ được lẽ phải cho Dân.
.
Buồn thay cho đồng bào Đồng Tâm đã trót bỏ phiếu cho ông Lưu Bình Nhưỡng!
Buồn thay cho đồng bào Đồng Nai đã trót 4 kỳ bỏ phiếu cho ông Dương Trung Quốc!

HƯỞNG ỨNG CUỘC THI GIẢI BÚA LIỀM VÀNG

 

Nguyễn Đình Cống

A- Mở đầu

Ngày 19/5/2017, Ban Tổ chức Trung ương, báo Nhân dânTạp chí Cộng sản, Đài Truyền hình Việt Nam và Hội Nhà báo Việt Nam đã phối hợp tổ chức buổi họp với chủ đề Giải báo chí toàn quốc về xây dựng Đảng, lấy tên GIẢI BÚA LIỀM VÀNG, lần thứ hai – năm 2017. Có khá nhiều giải thưởng, giải nhất 100 triệu.

Tôi viết bài này không gửi dự thi mà chỉ nhân dịp, góp vài ý kiến nhằm xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh để có thể tiếp tục vai trò cầm quyền (hoặc lãnh đạo như Đảng muốn).

Năm 1945 Đảng chỉ có vài ngàn đảng viên, thế mà lãnh đạo Cách mạng tháng Tám thành công. Đó là nhờ nội bộ trong sạch, đoàn kết, nhân dân tin tưởng vào lòng yêu nước, ý chí giành độc lập của Đảng. Bây giờ Đảng có khoảng 4 triệu đảng viên, nắm chính quyền, lãnh đạo toàn diện mọi mặt, mà nội bộ không thống nhất, dân mất lòng tin. Phải ban hành hết nghị quyết này đến nghị quyết khác để củng cố và làm trong sạch, thế mà chẳng đâu vào đâu, càng ngày càng bị thoái hóa.

Tại sao vậy? Tại vì Đảng đã mắc một số sai lầm nghiêm trọng mà không chịu nhận ra để sửa chữa. Giống như một người bị bệnh nặng trong não và hệ thần kinh, lục phủ ngũ tạng đã bị ruỗng nát, nó thể hiện ra bên ngoài bởi các lở loét trên mặt, trên da. Vậy mà cho rằng bệnh chỉ ở ngoài da, chỉ lo tìm thuốc bôi bên ngoài, thể thì làm sao chữa được bệnh trong óc não và gan ruột. Bệnh của Đảng nhiều người đã thấy rõ, đã chỉ ra, nhưng những lãnh đạo của Đảng không chịu nghe. Có thể là vì kém trí tuệ nên không thấy được, cũng có thể một số có biết nhưng vì quyền lợi, vì một hạn chế nào đó mà không dám nói. Cũng đã có một vài người như ông Vũ Ngọc Hoàng có nói được vài điều, nhưng xét ra vẫn còn né tránh những vấn đề cơ bản.

Việc tổ chức cuộc thi giải Búa liềm vàng, chẳng qua là đi tìm một vài chiếc lá về xoa lên da, may ra làm đỡ ngứa hoặc dịu cơn đau trong chốc lát. Hồi còn trong Đảng tôi đã viết nhiều thư và kiến nghị góp ý kiến xây dựng, nhưng tất cả đều không được xem xét. Lần này tôi viết nhằm khám bệnh và bốc thuốc với 2 nhận thức sau:

1- Trước và sau năm 1975, tuy có cùng tên nhưng đã là 2 đảng khác nhau. Trước 1975 là đảng cách mạng, dựa trên lòng yêu nước. Sau 1975 là đảng cầm quyền, độc tài, toàn trị, lo chia chác quyền lợi.

2- Phân biệt Đảng và đảng viên. Đảng CS là một tổ chức rất khó hoặc không thể cải tạo, nhưng đảng viên có nhiều người, trước khi vào Đảng là tử tế, tuy bị nhiệm vụ đảng viên khống chế, nhưng họ vẫn giữ được phần nào bản chất tử tế đó, họ có thể giác ngộ, nhận ra nhiều sự thật bị che giấu, bị lừa dối và sẵn sàng đứng về phía nhân dân, về phía lẽ phải.

Đảng cho rằng mọi tệ nạn phát sinh, phát triển, lây lan trong Đảng, làm cho Đảng rệu rã, dân mất lòng tin có nguyên nhân là sự thoái hóa, biến chất, là sự tự diễn biến, tự chuyển hóa của một số cán bộ và đảng viên. Tưởng như thế là đã tìm ra nguyên nhân chính xác, nhưng thật ra đã nhầm ở 2 điểm quan trọng sau đây: a- Ghép chung sự thoái hóa biến chất với tự diễn biến, tự chuyển hóa là sai lầm lớn vì 2 hành động này thuộc 2 loại người có tính cách ngược nhau, với mục đích rất khác nhau. b- Chỉ ra nguyên nhân do cán bộ, đảng viên là không sai, nhưng chưa đúng nguyên nhân gốc, cơ bản. Đó chỉ là nguyên nhân gần, dễ thấy, là những mụn nhọt, lở loét ngoài da chứ chưa phải bệnh trong đầu óc và gan ruột. Chính vì sai lầm trong đánh giá nguyên nhân nên mọi nghị quyết viết ra, mọi biện pháp được dùng chỉ như một chút dầu cao bôi lên da cho tạm đỡ đau, đỡ ngứa chứ không thể nào chữa khỏi bệnh nan y, cứ để cho bệnh ngày càng phá ruỗng lục phủ ngũ tạng.

B- Khám bệnh

Để khám bệnh cho phong trào CS nói chung và các đảng CS đã có nhiều công trình có giá trị. Có thể dẫn ra vài tác phẩm: Thất bại lớn- Sự ra đời và cái chết của CNCS thế kỷ 20 (Brezezínski); Giai cấp mới (Milovan Djilas); Chế độ phát xít (Zeliu Zelev). Cách mạng 1989-Sự sụp đổ của chế độ xô viết (Victor Sebestyen) v.v… Tôi được biết quyển Thất bại lớn đã được ông Phan Diễn (Thường trực Ban Bí thư TƯ khóa 9) đặt NXB 210 cuốn để phát cho các ủy viên BCH TƯ Đảng, nhưng hầu như không mấy ai đọc, mà có đọc vài trang thì cũng cho là luận điệu của bọn đại phản động.

Ở Việt Nam có nhiều người, trong đó có tôi đã nghiên cứu, tìm ra nguyên nhân gốc của những tệ nạn trong chính trị và xã hội, của những sai lầm và thất bại trong lãnh đạo và quản lý đất nước. Theo sách “Trần Đức Thảo-Những lời trăng trối” (Phan Ngọc Khuê) thì đích danh thủ phạm gây ra nhiều sai lầm chính là ông Karl Marx chứ không ai khác. Theo tôi: “Nguyên nhân gốc của mọi tệ nạn trong xã hội VN hiện nay là do sự kết hợp, sự cộng hưởng giữa một bên là những yếu kém trong nền văn hóa dân tộc, một bên là những độc hại trong Chủ nghĩa Mác Lê (CNML)”.

Văn hóa dân tộc Việt có nhiều mặt tốt, ưu điểm, mọi người đã nói nhiều, bên cạnh còn tồn tai một số yếu kém như thói ích kỷ, lợi mình hại người, tham bát bỏ mâm, thích hư danh, thói cam chịu, thói vô cảm, một người làm quan cả họ được nhờ, v.v…Về CNML, tôi không phủ định sạch trơn, chỉ muốn nhấn vào các độc hại của nó như đấu tranh giai cấp, chuyên chính vô sản, công hữu hóa nền kinh tế, sự ngụy biện trong tuyên truyền v.v…

Khám bệnh cho xã hội VN, nhiều người đã chỉ ra nguyên nhân đẻ ra và nuôi dưỡng bọn cán bộ thoái hóa biến chất chính là “nền độc tài toàn trị của những người vừa kém trí tuệ vừa tham lam”. Kết hợp 3 yếu tố này lại với nhau sẽ đẻ ra sự đểu cáng, sự tham nhũng, sự mua quan bán chức, bọn lợi ích nhóm, bọn tư bản thân hữu và nhiều thứ tồi tệ khác. Để phân tích, để lý giải từng vấn đề phải viết thành tài liệu hàng ngàn trang với hàng chục vạn chữ. Trong một bài viết tôi chỉ mới có thể nêu ra vài nét chính mà thôi.

1- Về trình độ và nhận thức – CNCS tỏ ra chỉ là ảo tưởng. CNML có nhiều độc hại. Cứ mỗi lần Đảng tích cực vận dụng CNML là một lần thất bại thảm hại, ví như cải cách ruộng đất, hợp tác hóa nông nghiệp, cải tạo tư sản, công nghiệp quốc doanh v.v… Phe XHCN và Liên Xô đã sụp đổ. Thế mà Đảng vẫn kiên trì con đường ấy. Đó là một sai lầm lớn về nhận thức. Có sai lầm đó là do kém về trình độ trí tuệ. Theo Brezezinski, phong trào CS sẽ phải sụp đổ chính vì thiếu trí tuệ. Nghe rằng Đảng có nhiều người giỏi lý luận. Tôi chưa được gặp trực tiếp họ, đối thoại để xem trình độ đến đâu, chứ cứ xem nhiều ông bà xuất hiện ở các hội nghị thì chỉ nghe được những điều nhàm chán, nhưng có lẽ đối với các ông bà ấy và một số thân cận lại là vô cùng mới mẻ. Tôi đọc nhiều nghị quyết và báo cáo chính trị của Đảng, phát hiện ra trình độ luận lý của những người soạn ra và thông qua những văn bản ấy là yếu kém. Hình như nhiều cán bộ cao cấp của Đảng và phần đông đảng viên chỉ học thuộc một số câu trích dẫn từ các tác phẩm của CNML mà không có hiểu biết sâu rộng về các nền văn minh thế giới.

Về hình thức Đảng cũng chú ý bồi dưỡng và sử dụng nhân tài, có tiêu chuẩn chọn lựa cán bộ, nhưng theo tôi sự hiểu biết về nhân tài, về tầng lớp tinh hoa, về tiêu chuẩn chọn cán bộ của Đảng là thiếu chính xác. Thiếu như thế nào tôi xin trình bày vào dịp khác.

Trí tuệ trong Đảng càng gày càng sa sút, trong khi trí tuệ trong dân không phát triển được mà còn bị nạn chảy máu chất xám cuốn đi. Tầng lớp tinh hoa của VN chưa kịp hình thành thì đã bị phá nát.

2- Về tổ chức – Tổ chức của Đảng và chính quyền quá nặng nề, quá cồng kềnh vì thế rất kém hiệu quả và năng suất rất thấp. Điều này có xuất phát từ tham nhũng quyền lực do độc tài toàn trị đẻ ra. Sự tham nhũng quyền lực này đã có từ những ngày đầu tiên sau CM tháng 8.

Về Đảng, chưa thấy được sự khác nhau giữa đảng làm cách mạng và đảng cầm quyền. Phần lớn đảng viên và quần chúng của Đảng được tuyên truyền và do đó có nhận thức sai về đảng cầm quyền và vai trò, chức năng của chính quyền. Việc kiểm soát quyền lực đã được nhân loại biết đến từ rất lâu, thế mà rất gần đây lãnh đạo Đảng nêu ra như là một phát minh rất mới của mình, mà cũng chỉ mới nói chứ chưa có cách làm hiệu quả.

3- Về chủ trương đường lối đối nội – Vô cùng nguy hiểm khi kết hợp 3 thứ vào trong một thể chế: mất dân chủ, bạo lực và dối trá. Nói nhiều và văn hoa về dân chủ nhưng thực chất rất mất dân chủ từ trong Đảng ra ngoài xã hội. Sự mất dân chủ có nhiều biểu hiện khác nhau, nặng nề nhất là ngăn cản tự do tư tưởng, cấm đoán tự do ngôn luận và triệt hạ mọi lực lượng bất đồng quan điểm. Bạo lực sắt máu trong đấu tranh giai cấp, trong việc dùng lực lượng hùng hậu của công an để theo dõi, bắt bớ, đàn áp, gây nên nỗi sợ hãi thường trực cho mọi tầng lớp và oan trái cho nhiều người. Về tuyên truyền, ban đầu do nhu cầu thu phục lòng tin vào tương lai tươi sáng chưa có mà buộc phải dùng bánh vẽ. Đó là sự dối trá đáng yêu, có thể được tha thứ. Nhưng rồi người ta quen dần, dối trá trở thành phương tiện. Chính quyền và Đảng dối trá để xoa dịu và lừa dân, người dân dối trá để tồn tại. Dối trá thâm nhập sâu vào cả giáo dục nhà trường và gia đình. Kèm thêm vào dối trá là tính kiêu ngạo cộng sản. Bàn chất là kém trí tuệ nhưng lại tự huyênh hoang là nhờ CNML mà họ sáng suốt và dũng cảm nhất thế giới từ trước đên nay.

4- Về đối ngoại – Từ những năm 50 của thế kỷ 20 một số nhà khoa học đã cảnh báo tai họa từ Trung Quốc. Thế nhưng vì ý thức hệ mà chúng ta buộc phải dính vào họ, nhận viện trợ của họ. Thời kỳ Lê Duẩn, cũng đã thấy được dã tâm của họ, nhưng rồi cũng chỉ vì ý thức hệ mà sau đó để cho họ thao túng đủ mọi điều. Một số người cho rằng chúng ta có lợi trong chính sách đu dây giữa Trung Quốc và Mỹ, nhưng thực ra ta đã bị Trung Quốc khống chế nhiều bề. Về hình thức chúng ta ký nhiều hiệp ước với các nước, tham gia công việc của Liên Hợp Quốc, nhưng thực tình VN hầu như không có bạn thân, đặc biệt người Việt đi ra nước ngoài không được tôn trọng.

C- Bốc thuốc

Đảng nhiều lần đã tự khám bệnh và bốc thuốc, rõ ràng nhất là các nghị quyết vế xây dựng và củng cố tổ chức. Đó chỉ là những bài thuốc bôi ngoài da, chỉ giỏi lắm là chữa vài cái mụn nhọt, ghẻ lở chứ không có tác dụng gì đến bệnh bên trong. Cũng đã có vài người mang thuốc tốt đến dâng, nhưng Đảng cho là thuốc đắng và độc, không thể dùng. Thuốc bị vứt đi, một vài người dâng thuốc bị hãm hại.

Nay tôi lại xin dâng vài bài thuốc đắng, nếu biết dùng sẽ là thuốc tốt, nếu cho là thuốc độc mà vứt đi cũng không sao, nhưng chắc rằng về sau sẽ hối hận. Vì vậy xin đừng vội vàng vứt đi mà cứ cất vào chỗ nào đó, biết đâu sẽ có lúc dùng tới. Những bài thuốc này không phải do tôi nghĩ ra hoàn toàn mà chỉ có một phần, còn là sưu tập từ nhiều nguồn rồi tổng hợp lại, nhiều người cũng đã biết.

Bài thuốc 1- Xác định rõ ràng, dứt khoát mục đích cao đẹp, duy nhất và cuối cùng là TỰ DO và HẠNH PHÚC của toàn dân, luôn luôn đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết. Mọi thứ khác như vị thế của đất nước, vai trò của Đảng, nền kinh tế tư nhân hay quốc doanh, vào ban này bệ nọ của Liên Hợp Quốc, ký hiệp ước với nước ấy nước kia v.v… đều chỉ là phương tiện hoặc mục tiêu phụ, tạm thời. Việc gì làm tăng tự do và hạnh phúc thì làm, có hiệu quả cao thì làm. Việc gì ảnh hưởng xấu đến tự do, hạnh phúc, không có hiệu quả thì kiên quyết tránh. Không vì một học thuyết nào cả, không vì một chủ nghĩa nào cả.

Bài thuốc 2- Từ bỏ CNML. Đây là điều kiện tiên quyết. Còn ôm lấy thây ma CNML mà thương tiếc thì bệnh càng nặng thêm. Để xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ, đáp ứng mục tiêu: Hòa bình, Độc lập, Thống nhất, Tự do, Dân chủ, Giàu mạnh, Hạnh phúc thì không cần thêm một học thuyết mới nào nữa cả, chỉ cần thực thi dân chủ với tam quyền phân lập, tôn trọng nhân quyền, chấp nhận đa nguyên thì rồi xã hội sẽ phát triển theo đúng quy luật. Khi đã từ bỏ CNML rồi thì nên đổi tên Đảng, lấy lại tên Đảng Lao động VN.

Bài thuốc 3- Từ bỏ điều 4 của Hiến pháp. Chuyển ngay cương lĩnh và tổ chức từ một đảng làm cách mạng sang một đảng chính trị. Đáng có cầm quyền được hay không là do tín nhiệm của dân. Để có thể trở thành một đảng mạnh, cầm quyền thì quan trọng nhất là nâng cao trí tuệ. Đảng làm cách mạng phải coi trọng tổ chức, còn đảng cầm quyền phải đề cao trí tuệ. Lúc này không phải Đảng tìm cách triệt hạ tinh hoa của dân tộc mà phải tìm kiếm, phát hiện, bồi dưỡng, tuyên truyền, vận động để đưa họ vào những vị trí xứng đáng trong các cơ quan quyền lực. Làm lễ trưởng thành và cho nghỉ sinh hoạt hàng triệu đảng viên già yếu, kém năng lực hoặc dính vào tệ nạn. Dẹp bớt các cơ quan của Đảng tương đương với chính quyền, chấp nhận cạnh tranh bình đẳng với các tổ chức khác. Không dùng ngân sách nhà nước để nuôi bộ máy cồng kềnh của Đảng cũng như của các đoàn thể chính trị do Đảng lập ra. Việc này sẽ làm cho một số đông người trước đây làm việc cho Đảng bị thất nghiệp, tôi đã nghĩ ra kế sách giải quyết, nếu được hỏi tôi sẽ trình bày sau. Khi Đảng có những hoạt động ích nước lợi dân Quốc hội sẽ xét, cấp cho Đảng một khoản tiền để hoạt động, khoản này phải công khai và không quá một số phần trăm nào đó của ngân sách.

Bài thuốc 4- Trong cương lĩnh phải nêu cao việc xây dựng chế độ dân chủ với tam quyền phân lập. Khi Đảng giữ được vai trò cầm quyền thì không can thiệp vào quyền lập pháp và tư pháp. Đảng chỉ tổ chức ra chính quyền hành pháp.

Bài thuốc 5- Kiên quyết giữ vững độc lập, tự chủ, không vì ý thức hệ mà lệ thuộc vào Trung cộng. Trong lúc vẫn duy trì quan hệ bình thường, kiên quyết tìm cách thoát những ảnh hưởng xấu từ Trung Quốc. Việc này chắc chắn sẽ gây ra một số khó khăn, gặp phải một số thiệt hại trong thời gian ngắn, nhưng nếu không làm được thì càng ngày càng sa lầy, càng lệ thuộc. Có kiên quyết thoát Trung thì mới có động lực và điều kiện để phát triển quan hệ tốt với các nước khác.

Bài thuốc 6- Bài này không dành cho Đảng mà cho một số đảng viên. Năm bài thuốc quá đắng nêu trên khi được một số cán bộ cao cấp của Đảng chấp nhận sẽ đem ra trình bày và thảo luận ở một hội nghị TƯ nào đó, tốt hơn là ở một đại hội chính thức hoặc bất thường. Gọi những người đề xuất việc trên là phái cải cách. Nếu cải cách được đa số tán thành thì tuyên bố đổi tên Đảng và tiếp tục các công việc. Nếu phái cải cách bị thiểu số thì tuyên bố tách ra, lập đảng mới, lấy tên là Đảng Lao động. Đảng Cộng sản vẫn tiếp tục tồn tại. Đảng Lao động trở thành đảng đối lập với Đảng Cộng sản. Trước mắt ĐLĐ chỉ mới thu nạp những đảng viên bất đồng chính kiến từ ĐCS chuyển sang.

D- Câu hỏi lớn

Viết rằng Đảng phạm sai lầm này nọ là chung chung, thực ra những sai lầm phải được quy kết cho từng cá nhân người lãnh đạo. Nhưng người lãnh đạo ở đâu ra. Không những người lãnh đạo có tài năng hoặc có sai lầm mà cả những bọn thoái hóa biến chất và tất cả chúng ta đều sinh ra, lớn lên trên đất nước này, do khí thiêng sông núi của dải đất hình chữ S này hun đúc nên, do truyền thống lịch sử từ đời các Vua Hùng, do phong thủy của Ba Vì, Tam Đảo, Trường Sơn, Biển Đông tạo nên. Mấy năm nay tôi suy nghĩ đến một câu hỏi lớn: “Du du bỉ thương hề, thùy tạo nhân” (Xanh kia thăm thẳm tầng trên. Vì ai gây dựng cho nên nỗi này). Đặng Trần Côn đặt câu hỏi cho Chinh phu và Chinh phụ, còn tôi đặt câu hỏi cho dân tộc, cho đất nước. Vì đâu mà đất nước này, dân tộc này phải chịu đựng những thử thách oan nghiệt. Trên đây tôi viết “Nguyên nhân gốc của mọi tệ nạn trong xã hội VN hiện nay là do sự kết hợp, sự cộng hưởng giữa một bên là những yếu kém trong nền văn hóa dân tộc, một bên là những độc hại trong Chủ nghĩa Mác Lê”, nhưng xét ra đó vẫn chưa phải là nguyên nhân cuối cùng. Hỏi tiếp: Từ đâu mà xẩy ra sự kết hợp đó.

Suy nghĩ sự đời Nguyễn Du viết: “Ngẫm hay muôn sự tại trời”, nhưng rồi ông cũng viết: “Có trời mà cũng có ta”. Lại nữa, trong văn hóa nhiều dân tộc và tôn giáo đều phổ biến câu “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”. Trong 6 tập sách nổi tiếng có nhan đề chung là PHƯƠNG PHÁP của Edgar Morin, nổi bật lên một nhận xét là “tính chất bất định” mọi hoạt động của nhân loại. Nhiều công việc, ban đầu người ta nhằm đến A, nhưng rồi sau một thời gian phát hiện ra đã hoàn toàn chệch hướng. Tôi rất muốn nghiên cứu nguyên nhân, động lực của sự chệch hướng đó, nhưng đang vướng vào thế “lực bất tòng tâm” nên nêu ra để bạn nào quan tâm thì nghên cứu. Hướng của tôi là muốn tìm nguyên nhân từ trong đời sống tâm linh của dân tộc. Dân gian có câu: “bị trời phạt”. Phải chăng dân tộc VN đang bị trời phạt, bị phạt vì tội lỗi gì, làm sao để chuộc lỗi đây.

Trong bài thơ dài “Theo chân Bác” Tố Hữu viết: “Muôn nẻo người đi bước trước sau. Một câu hỏi lớn biết về đâu…”. Đó là câu hỏi lớn của chàng thanh niên Nguyễn Ái Quốc. Tưởng là đã tìm ra, nhưng rồi lại bị lạc. Lạc đường mất rồi, dù cho có vài cái nghị quyết 4, dù cho mở ra vài cuộc thi Giải Búa liềm vàng thì cũng chỉ là luẩn quẩn trong mê cung. Dân tộc này đang trông chờ, từ trong Đảng có những người nhận thức ra vấn đề và mở ra cuộc thi TÌM CON ĐƯỜNG MỚI.

N.Đ.C.

Tác giả gửi BVN.

TƯ VẤN MIỄN PHÍ GỬI ANH ĐỖ VIẾT CÔNG, ĐÀI PTTH YÊN BÁI

Mạc Văn Trang

do viet cong ten phan ban

(ảnh: Đỗ Viết Công và vợ con)

Tôi là Mạc Văn Trang, nghiên cứu Tâm lý học, tôi chưa từng quen biết anh, nhưng mấy hôm nay trên mạng xã hội, tên “Đỗ Viết Công” được nêu lên la liệt, khiến tôi phải chú ý. Nhiều người kết án anh là “lừa thầy, phản bạn”, tham gia vào vai diễn theo kịch bản của CA Yên Bái; họ lên án anh với những lời thóa mạ nặng nề kinh khủng… Qua tìm hiểu sự việc, tôi nghĩ có uẩn khúc gì đó, chứ người ta sao có thể dễ dàng phản bạn như vậy, và ngắm tấm hình gia đình hạnh phúc của anh, tôi hiểu rằng anh đang ở vào tình thế vô cùng khó khăn. Anh cũng đã khóa số ĐT và Facebook lại. Nhưng anh không thể im lặng mãi. Bây giờ, chỉ có anh mới tự cứu được lương tâm, danh dự của anh và cứu bạn anh. Vậy xin có vài chia sẻ, coi như tư vấn tâm lý miễn phí cho anh.

  1. Anh với nhà báo Lê Duy Phong là bạn học ngày xưa, nay là bạn đồng nghiệp – anh làm “báo hình” ở Đài PTTT Yên Bái, anh Duy Phong làm ở báo Giáo dục Việt Nam. Trong những ngày anh Duy Phong lên Yên Bái viết một loạt bài phanh phui những biệt thự “siêu khùng” của Giám đốc Sở TNMT và Giám đốc Sở CA Yên Bái, gây xôn xao dư luận cộng đồng và cả diễn đàn Quốc hội, chắc anh biết rõ. Lãnh đạo Yên Bái bên ngoài thì giải thích mềm mỏng, nhưng phản ứng ngầm rất dữ dội, liên tục gọi điện, gửi công văn đến báo Giáo dục VN phản đối, đòi gỡ bài và nhiều thứ… Tình hình đó chắc anh biết rõ, Giám đốc Sở TNMT và Gđ CA Yên Bái chắc hẳn rất căm giận nhà báo Lê Duy Phong, bạn anh… Như vậy giữa anh và Duy Phong với mấy lãnh đạo Yên Bái hình thành nên “TAM GIÁC MA QUÁI”, anh đứng giữa hai bên đối địch không khoan nhượng… Nhiều trường hợp như vậy, anh trở thành trung gian hòa giải. Vậy trong vụ này, anh đóng vai trò gì? Anh cần công khai minh bạch chứng cứ để gỡ tiếng oan cho mình và cho cả 2 bên còn lại.
  2. Anh và doanh nhân tên Thực (vốn là CA viên nghỉ hưu) có quan hệ thế nào mà ông ta lại nhờ anh mời nhà báo Duy Phong lên “tư vấn, giúp đỡ”? Doanh nhân kia muốn nhờ nhà báo Duy Phong giúp cái gì? Khi mời Duy Phong lên, anh có nói rõ, mục đích, công việc, tiền “bồi dưỡng là bao nhiêu không”? Duy phong có chấp nhận phương án của anh không?
  3. Sao chưa giúp gì mà doanh nhân Thực cứ nhét tiền vào túi Duy Phong? Đúng ra anh là “người môi giới”, anh phải nhận tiền và “chia chác” chứ, sao lại để doanh nhân trực tiếp nhét vào túi Duy Phong? Lúc đó thái độ, hành vi của anh thế nào? Có nhân vật thứ ba nhậu cùng là một cô gái. Anh có biết thì nói rõ, vai trò của cô gái này là gì trong bữa tiệc?…
  4. Sau khi nhậu say, đang lúc doanh nhân Thực nhét tiền vào túi Duy Phong, thì CA ập vào “bắt quả tang”. Theo anh thì, tại sao CA yên Bái lại tài tình đến thế? Thấy bạn bị CA bắt bất ngờ, anh đã nói gì, làm gì để gỡ tội cho bạn? Sự dũng cảm quên mình cứu bạn của anh đã thể hiện thế nào trước lực lượng CA?
  5. Theo anh thì diễn biến sự việc “nhận tiền” của Duy Phong bạn anh, có đủ cơ sở cấu thành tội nhận hối lộ không? Anh vừa là người liên quan (móc nối Duy Phong với Doanh nhân), vừa là nhân chứng lúc “đưa tiền hối lộ”… Vậy Cơ quan điều tra đã làm việc với anh như thế nào? Anh đã khai báo những gì? Hiện nay anh đang chuẩn bị những gì để bào chữa cho anh và bạn anh, khi phiên tòa xét xử?…

Anh Công ạ, chắc còn nhiều câu hỏi nữa, nhưng anh cứ thành thực với lương tâm mình, trả lời trước công luận chừng ấy câu hỏi, công khai hóa hết lên, sẽ tốt hơn là cứ im lặng mãi… Có hai trường hợp xảy ra:

– Nếu anh vô tình mắc bẫy, khiến bạn mình lâm nạn, thì việc công khai hóa hết những câu hỏi trên sẽ là cách tốt nhất để anh không mang tội “Lừa thầy, phản bạn” và gỡ tội cho bạn mình. Anh sẽ thấy lòng nhẹ nhõm, thoát khỏi nỗi lo lắng, căng thẳng triền miên, dễ bị bệnh tâm lý…

– Nếu anh thực sự tham gia vào vai diễn theo kịch bản của CA Yên Bái để bẫy Duy Phong, thì trả lời, công khai hóa những câu hỏi trên, sẽ là sự dũng cảm chiến thắng của lương tri trước phần thấp hèn của con người; là sự thành tâm sám hối kịp thời và cách chuộc tội tốt nhất, cứu bạn mình khỏi vòng lao lý. Sám hối và chuộc tôi sẽ giúp anh thoát khỏi sự ám ảnh tội lỗi suốt đời và sự nguyền rủa của người đời không sao tưởng tượng nổi.

Anh cũng biết, tội phản bội bàn bè nó đê hèn mức nào, và sự lên án “Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”, với mạng xã hội toàn cầu ngày nay, nó khủng khiếp biết chừng nào, đối với bản thân anh, những người thân của anh và nhất là với vợ anh, các con anh.

Chắc anh còn nhớ chỉ vài tháng sau khi giành giải thưởng Pulitzer cho bức ảnh gây sốc cả thế giới mang tên “Kền kền chờ đợi“, Kevin Carter – phóng viên ảnh người Nam Phi đã tự sát, để lại nhiều câu hỏi về những điều phía sau tấm ảnh. Lý do chính dẫn đến việc tự sát của Carter là có người hỏi: số phận của em bé sau đó thế nào? Carter trả lời, tôi không phải nhân viên cứu trợ, tôi là nhà báo, phải chạy theo các sự kiện nối tiếp… Người ta lên án anh vô cảm, không có tình người… Thế rồi lương tri trỗi dậy, hình ảnh không cứu được em bé, cứ ám ảnh mãi khiến anh không sống nổi.

Anh Công ạ, anh có cơ hội hơn nhà báo Carter để tự giải thoát mình và cứu Duy Phong khỏi những con “kền kền” hung dữ. Đây cũng là cơ hội cuối cùng của anh. Anh hãy nhớ rằng, càng về sau, càng về già những tội lỗi càng dày vò người ta khủng khiếp; cho nên nếu có tội, càng sám hối sớm, chuộc tội sớm bao nhiêu sẽ càng giải thoát cho mình, sớm bấy nhiêu…

Tôi đã nghiên cứu nhiều người nghiện ma túy cai nghiện thành công; tôi hiểu ra đối với con người “Không gì là không thể”! Trong những tình huống nguy cơ, khi phải vượt lên chính mình để cứu mình, cứu những người thân yêu khỏi một đời đau khổ, người ta sẽ dũng cảm, liều mình để giải thoát cho mình! Trường hợp của anh cũng vậy, không ai cứu được anh, chỉ mình tự cứu mình được thôi.

Dù rơi vào trường hợp nào, mong anh Đỗ Viết Công hãy đem hết sức bình sinh, liều mình vượt qua mọi cạm bẫy, chông gai, nói lên sự thật một lần, để mãi mãi không còn tủi nhục, đớn đau…

27/6/2017

MVT

(nguồn: FB Mac Van Trang)

 

NHỮNG HIỂM HOẠ TRUNG QUỐC TẠI VIỆT NAM ĐÃ ĐƯỢC NGĂN CHẶN NHƯ THẾ NÀO?

LTS.

Tôi viết bài này để tỏ lòng biết ơn của mình đối với những người đã đồng hành với tôi suốt bao năm qua. Ngoài ra, tôi cũng muốn qua đây để truyền đi một thông điệp rằng, công cuộc cứu nước nhà khỏi âm mưu thôn tính của Trung Quốc không bao giờ là vô vọng, và đó là trách nhiệm chung của mọi người dân VN, cả trong lẫn ngoài hệ thống hiện hành.

CSVN sớm muộn gì cũng sụp đổ, nhưng nếu đất nước rơi vào tay Trung Quốc thì sẽ rất lâu, hoặc thậm chí là không bao giờ chúng ta có thể giành lại được đất nước, vì thế việc chống lại bè lũ Hán tặc cướp nước, Việt gian bán nước và ngăn chặn những hiểm hoạ “made in China” tại VN là điều hết sức cấp bách và cần thiết.

—o0o—

NHỮNG HIỂM HOẠ TRUNG QUỐC TẠI VIỆT NAM ĐÃ ĐƯỢC NGĂN CHẶN NHƯ THẾ NÀO?

Lê Anh Hùng | Việt Nam Thời Báo

 Xưa nay, nhiều dự án không hợp lòng dân bị công chúng phản đối mạnh mẽ nhưng rốt cuộc chúng vẫn cứ được triển khai như thể không có chuyện gì xẩy ra với nhà cầm quyền Việt Nam. Vì thế có lẽ ít ai tin một “nhà báo lề dân” lẻ loi như tôi lại có thể góp phần khiến 8 dự án liên quan đến Trung Quốc bị dừng lại – tất cả đều nhờ những bài báo được đăng tải trên VOA. Dưới đây là danh sách cụ thể các dự án đó.

1) Ngày 11/02/2014, VOA đăng bài “Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị”. Bài báo đưa tin, Cty Cổ phần Chăn nuôi C.P. Việt Nam (một công ty sản xuất thức ăn chăn nuôi hàng đầu Việt Nam, trước đây thuộc C.P. Group của Thái Lan, nhưng đã bị Trung Quốc thâu tóm từ năm 2011) sắp được giao hơn 96ha đất, kéo dài hơn 2km dọc theo bờ biển, gần cảng Cửa Việt, để thực hiện dự án sản xuất thức ăn chăn nuôi.

Tại thời điểm đó, chủ đầu tư gần như đã thoả thuận xong việc đền bù với chính quyền địa phương và người dân có đất thuộc diện thu hồi. Sau khi bài báo được đăng, người dân địa phương biết là có mấy đoàn từ Hà Nội về tìm hiểu và cuối cùng dự án đã bị huỷ. (Ngày 1/3/2014, trang Nguyentandung.org đăng bài “Trung Quốc đang có âm mưu gì ở Quảng Trị?”, trong đó họ sử dụng cả thông tin lẫn 2 bức ảnh từ bài báo của tôi trên VOA mà không ghi nguồn.)

2) Ngày 20/04/2015, VOA đăng bài “Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân và hiểm hoạ mất nước”. Bài báo cho biết, trong 4 dự án nhà máy nhiệt điện tại Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân thì có đến 3 dự án rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc. Đặc biệt, Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1 lại do 2 Cty Trung Quốc làm chủ đầu tư; còn nhà máy lớn nhất là Nhiệt điện Vĩnh Tân 3 thì do Cty Cổ phần Năng lượng Vĩnh Tân 3 làm chủ đầu tư, mà Cty này gồm 3 cổ đông, trong đó cổ đông lớn nhất, chiếm 49% cổ phần, là Cty OneEnergy Ventures Ltd. của Trung Quốc.

Đầu tháng 6/2015, gần hai tháng sau khi bài báo được đăng, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đã giao EVN thay chủ đầu tư dự án Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 3. (Mặc dù vậy, ngày 18/7/2015, nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1, với hai doanh nghiệp Trung Quốc nắm đến 95% cổ phần, vẫn được khởi công, mở đường cho đội quân phương bắc cắm chốt lâu dài tại khu vực xung yếu này.)

3) Ngày 07/09/2015, VOA đăng bài “Khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối – Hải Vân: mưu đồ thâm độc của Trung Quốc?”. Theo bài báo, ngay từ năm 2009 tỉnh Thừa Thiên – Huế đã cấp 100ha đất ở khu vực Bãi Chuối cho Cty TNHH MTV Bãi Chuối để xây dựng khu nghỉ dưỡng. Bãi Chuối thuộc khu vực đèo Hải Vân, một khu vực đặc biệt trọng yếu về an ninh quốc phòng. Tổng giám đốc Cty TNHH MTV Bãi Chuối là người Hoa.

4) Ngày 08/10/2015, VOA đăng bài “Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Lăng Cô – Thừa Thiên Huế?”. Bài báo cho biết, ngoài 100ha đất trên đèo Hải Vân, Công ty TNHH MTV Bãi Chuối còn được giao 200ha để thực hiện dự án khu nghỉ dưỡng ở Lăng Cô. Khu vực dự án nằm ngay cạnh bờ biển, cách đường quốc phòng chạy quanh núi Hòn Dòn (nơi có kho vũ khí của Bộ Quốc phòng) khoảng 1km, cách Cảng Chân Mây chừng 4km, cách đèo Phú Gia trên QL 1A hơn 1 km, và cách đèo Hải Vân khoảng 7km.

Điều đáng nói là Cattigara One Ltd., công ty mẹ của Cty TNHH MTV Bãi Chuối, là một công ty ma do Bắc Kinh lập ra ở Singapore rồi lấy pháp nhân Singapore để dễ dàng được giao đất dự án ở những khu vực nhạy cảm về an ninh quốc phòng.

Sau khi hai báo báo trên được đăng, cả hai dự án của “nhà đầu tư” Cattigara One Ltd. đều bị tạm dừng.

5) Ngày 09/12/2015, VOA đăng bài “Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định”. Theo bài báo, ngoài ba doanh nghiệp Trung Quốc tại Khu Kinh tế Nhơn Hội, hiểm hoạ “made in China” ở đây còn tiềm ẩn trong một đại dự án dầu khí sắp triển khai. Ngày 2/12/2014, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải quyết định bổ sung Dự án Tổ hợp Lọc hóa dầu Nhơn Hội (Victory) vào Quy hoạch phát triển ngành dầu khí Việt Nam đến 2015 và định hướng đến 2025. Đây là dự án do Tập đoàn Dầu khí Thái Lan (PTT) làm chủ đầu tư, vốn đầu tư giai đoạn 1 lên tới 22 tỷ USD. Theo kế hoạch, dự án được khởi công vào quý I năm 2017 và vận hành quý I năm 2021.

Pailin Chuchottaworn – Chủ tịch kiêm CEO PTT – là một người Thái gốc Hoa, trong khi các tỷ phú người Hoa ở Thái Lan thường liên hệ mật thiết với Bắc Kinh. Đại dự án nằm trên diện tích hàng ngàn ha này hoàn toàn có thể trở thành một Formosa Hà Tĩnh thứ 2 ở địa bàn chiến lược Nam Trung Bộ, bởi việc sang nhượng cổ phần vừa không thể cấm đoán, vừa khó kiểm soát, trong khi PTT chỉ thu xếp được 5/22 tỷ USD tổng vốn đầu tư. Ngoài ra, dự án còn nhận được sự quan tâm đặc biệt của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải – “cha đẻ” của hàng loạt hiểm hoạ Trung Quốc như Formosa Hà Tĩnh, Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân hay 264 ngàn ha rừng đầu nguồn, v.v. – bất chấp những quan ngại của giới chuyên gia về tình trạng “bội thực” các nhà máy lọc dầu cũng như nguy cơ ô nhiễm môi trường và hiệu quả kinh tế thấp của chúng.

Đến cuối tháng 7/2016, UBND tỉnh Bình Định đã quyết định  loại bỏ dự án.

6) Ngày 5/4 và 11/4/2016, VOA đăng bài “Chuyện chỉ có ở VN: Dự án nhiệt điện hàng tỷ USD được giao cho một công ty chuyên doanh… mực in!!!” và bài “Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Trung tâm Nhiệt điện Sông Hậu?” Hai bài báo đã vạch trần “nhóm lợi ích Tàu” trong bộ máy đã phù phép để giao một dự án nhiệt điện lên tới 3,5 tỷ USD tại một vị trí nhạy cảm về an ninh quốc phòng cho một công ty chuyên kinh doanh mực in của Malaysia.

Ngày 20/4/2016, trang Quochoi.org và trang Nguyentandung.org đã đăng hai bài (i) Những khuất tất đằng sau dự án Nhiệt điện Sông Hậu 2 (Kỳ 1), và (ii) Bóng ma Trung Quốc trong dự án Nhiệt điện Sông Hậu 2 (Kỳ 2). Cả hai bài này đều bê gần như nguyên xi 2 bài trên VOA của tôi.

Ngày 10/5/2016, tức một tháng sau khi VOA đăng 2 bài điều tra nói trên và được nhiều trang mạng khác đăng lại, Dân Trí đăng bài “Một doanh nghiệp mực in được làm nhà máy điện 2000 MW?”. Bài viết đã lấy một số thông tin từ hai bài trên của tôi. Kể từ đấy, cái tên TOYO INK cùng dự án nhiệt điện Sông Hậu 2 hoàn toàn biến mất trên truyền thông. Dự án coi như đã bị khai tử.

7) Ngày 29/05/2016, VOA đăng bài “Báo động: Người Trung Quốc đã lập căn cứ sát nách Cửa Việt – Quảng Trị”. Bài báo cho biết Trung Quốc lại đang lập một căn cứ khác sát nách cảng Cửa Việt thông qua thủ đoạn núp bóng người Việt để thâu tóm một doanh nghiệp thuỷ sản ở địa phương – đó là Chi nhánh Quảng Trị của Công ty Cổ phần Phát triển Thuỷ sản Huế tại thôn Phú Hội, xã Triệu An, huyện Triệu Phong.

Sau khi bài báo đăng, hoạt động xây dựng của doanh nghiệp Trung Quốc trá hình kia đã bị dừng lại.

8) Ngày 20/07/2016, VOA đăng bài “Vì sao Trung Quốc lại sốt sắng với Dự án Nhiệt điện Kiên Lương?

Ngày 18/4/2017, tại buổi làm việc với lãnh đạo tỉnh Kiên Giang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đồng ý với kiến nghị của tỉnh Kiên Giang về việc thu hồi chủ trương đầu tư dự án nhiệt điện Kiên Lương.

(Nếu có thể kể thêm thì ngày 21/09/2016, VOA còn đăng bài “Hiểm hoạ Trung Quốc trọng dự án thép Cà Nà”. Dự án sau đó đã bị tạm dừng vào tháng 4/2017. Kết quả này là nỗ lực chung của cả cộng đồng; tôi chỉ là người phân tích những hiểm hoạ về mặt an ninh quốc phòng tiềm ẩn trong dự án.)

Tất nhiên, những gì trên đây không phải là toàn bộ âm mưu của Trung Quốc ở Việt Nam. Nhiều âm mưu của họ khi tôi phát hiện ra thì dự án vỏ bọc của nó hoặc đang được thực hiện hoặc thậm chí đã hoàn thành và đi vào hoạt động.

Đó là (i) dự án khu du lịch nghỉ dưỡng và sòng bài rộng đến 30ha trên bãi biển Sơn Trà – Điện Ngọc và ngay trước mặt sân bay quân sự Nước Mặn của Silver Shores, một công ty ma của do Trung Quốc lập ra ở Hồng Kông và mở chi nhánh ma ở Mỹ rồi lấy pháp nhân Mỹ để đầu tư vào Đà Nẵng – bài “Ai đã ‘rước’ một công ty TQ trá hình vào cắm chốt những vị trí hiểm yếu ở Đà Nẵng?” (sau khi bài báo được đăng, chính quyền Đà Nẵng cùng truyền thông nhà nước mới vào cuộc và phát hiện ra người Trung Quốc đã thâu tóm hàng trăm lô đất xung quanh hòng biến khu vực này thành một “China Town”); (ii) ba dự án của Trung Quốc tại Khu Kinh tế Nhơn Hội trong bài “Hiểm hoạ Trung Quốc ở Bình Định”; (iii) dự án Nhà máy Nhiệt điện Duyên Hải 2 trong bài “Báo động: Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải sắp trở thành căn cứ của Trung Quốc”; (iv) dự án Nhà máy Giấy Lee&Man Việt Nam trong bài “Nhà máy giấy Lee & Man Việt Nam: một Formosa Hà Tĩnh mới ở đồng bằng sông Cửu Long?”; (v) dự án toà nhà Capital Garden tại 102 Trường Chinh, Hà Nội trong bài “Thêm một âm mưu hiểm độc của tình báo Hoa Nam ở Hà Nội?”; (vi) dự án khu nghỉ dưỡng và sòng bài Hồ Tràm Strip trong bài “Hồ Tràm Strip: hiểm họa Trung Quốc trong một đại dự án mờ ám” (đây là một dự án vô cùng tinh vi, quỷ quyệt – Bắc Kinh đã lập một công ty ma ở Canada rồi lấy pháp nhân Canada để cùng một nhà đầu tư mạo hiểm của Mỹ đầu từ vào Hồ Tràm, một vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng tại Bà Rịa – Vũng Tàu, theo kiểu “hồn Trung Hoa, da Mỹ-Canada”); (vii) dự án xây dựng bến số 3 cảng Chân Mây ở Thừa Thiên – Huế trong bài “Hải cảng chiến lược Chân Mây sắp rơi vào vòng kiểm soát của Trung Quốc?”.

Dĩ nhiên, các ông chủ Trung Nam Hải còn nhiều âm mưu tinh vi quỷ quyệt trên dải đất hình chữ S nữa mà chúng ta chưa phát hiện ra, còn bản thân tôi thì không phải lúc nào cũng có điều kiện tiếp cận hiện trường các dự án.

Việc một số trang mạng nhà nước trá hình sử dụng bài của tôi rồi đăng dưới tên “bạn đọc” là bằng chứng cho thấy trong bộ máy có những tiếng nói “đồng thanh tương ứng” với tôi. Và đó chính là những tiếng nói đã góp phần ngăn chặn những hiểm hoạ “made in Zhongnanhai” sau khi VOA đăng tải các bài viết mang tính cảnh báo kia.

Dù vậy, những gì họ làm được vẫn còn xa mới tương xứng với trách nhiệm của họ hay đòi hỏi của nhân dân. Vì quyền lợi cá nhân ích kỷ của họ mà những hiểm hoạ như Formosa Hà Tĩnh vẫn tiếp tục lơ lửng trên đầu dân tộc, đe doạ sự tồn vong của giống nòi, cho dù “tác giả” của nó cùng hàng loạt hiểm hoạ Trung Quốc khác đã bị tôi vạch trần trong một vụ tố cáo công khai và đúng pháp luật hơn 9 năm qua nhưng đến nay vẫn chưa được nhà chức trách giải quyết đúng pháp luật.

Nguồn: Việt Nam Thời Báo | 27.6.2017

LS. Ngô Ngọc Trai: CÁNH NHÀ BÁO ĐÃ THẤM THÍA CHƯA?

 
 


Ngô Ngọc Trai

Vụ nhà báo Duy Phong bị bắt ở Yên Bái, cánh nhà báo đã thấm thía bất cập tư pháp chưa?

Duy Phong là người viết bài phản ánh về biệt phủ được cho là của giám đốc công an tỉnh Yên Bái, rồi bị chính công an thành phố Yên Bái bắt quả tang về hành vi nhận hối lộ.

Bây giờ số phận pháp lý của Duy Phong thập phần nguy cấp, mà những nghi ngại của việc làm án tiêu cực cũng bất khả giải đáp do chính những quy định tư pháp bất cập hiện nay.

Bất cập đó là công an thành phố Yên Bái họ vừa được bắt giam giữ, vừa quản lý trại giam, lấy cung thì không có luật sư tham gia, không được ghi âm ghi hình lại. Cho nên những nghi ngờ suy đoán sẽ mãi ko có lời giải đáp.

Các phóng viên nhà báo hãy giúp luật sư chúng tôi thúc đẩy những cải cách tư pháp, để kiến tạo môi trường pháp lý an toàn cho mọi công dân. Mấy vấn đề cần thúc đẩy là:

1. Yêu cầu thay đổi chỉ tòa án mới được ra các lệnh bắt giam giữ (trừ trường hợp phạm tội quả tang), thay vì để cơ quan điều tra và viện kiểm sát được quyền bắt giam giữ như hiện nay. Và khi có khiếu nại việc bắt sai thì tòa án sẽ mở phiên tòa giải quyết việc bắt giữ.

2. Yêu cầu tách cơ quan giam giữ sang cho bộ tư pháp quản lý, đây là ý kiến đã từng được bà Lê Thị Nga chủ nhiệm ủy ban tư pháp QH nêu ý kiến. Giống như các nước tiến bộ không chung đụng mà tách bạch giữa giam giữ và điều tra.

3. Yêu cầu thực thi nghiêm túc thực chất điều luật về quyền im lặng đã được bộ luật tố tụng hình sự quy định bằng nội dung bị can được quyền trình bày lời khai, theo đó khai báo là quyền chứ không phải nghĩa vụ.

4. Yêu cầu thực thi nghiêm túc quy định về quyền mời luật sư bào chữa, theo đó luật sư được quyền tham gia ngay từ khi bị bắt và mọi hoạt động lấy lời khai ko có luật sư tham gia hoặc ko ghi âm ghi hình lại là vô giá trị.

Những vấn đề này đã được luật sư chúng tôi luận bàn nhiều nhưng còn thiếu hiệu quả thực thi. Nay qua vụ phóng viên Duy Phong cánh Nhà báo nên nhìn ra bất cập mà thúc đẩy cho cải cách tư pháp.

Yên Bái hôm nay có gì vui?

Đây là gia đình tên nhà báo Đỗ Viết Công Đài PTTH tỉnh Yên Bái, kẻ gài bẫy, con chim mồi, giúp CA lừa bắt bạn học Duy Phong nhà báo Giáo Dục Việt Nam:

(đáng thương vợ và 2 con phải mang tiếng mãi mãi là vợ con của đồ chó lợn)

do viet cong ten phan ban

GNLT

  

Nguyễn Huy Toàn (Nhà báo – Truyền hình CAND)
 .
(FB Nguyễn Huy Toàn)
 .
Hôm nay 26/6/2017 có gần 40 phóng viên báo chí từ Hà Nôi đã lên Yên Bái để ghi nhận công cuộc đổi mới đang thành công rực ró trên phố núi, đồng thời ghi nhận và đưa tin vụ tống tiền Doanh nghiệp hết sức nghiêm trọng do một nhóm “diễn viên” thực hiện. 
 
Trong hình ảnh có thể có: 1 người
 
 .
Khi đoàn xe phóng viên đường đột dừng lại ngắm tệ xá của Thiếu tướng Đặng Trần Chiêu, Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái thì bị mấy đối tượng côn đồ chặn đầu xe, đuôi xe hỏi thăm và có hành vi chào đón “thân thiện”.
 .
Cũng trong ngày hôm nay Công an tỉnh Yên Bái đã họp báo để thông tin thêm về vụ việc nhà báo Duy Phong bị Công an TP Yên Bái bắt quả tang khi đang nhận tiền của doanh nghiệp.
 .
Thượng tá Chu Văn Hải – phó trưởng phòng phụ trách phòng tham mưu Công an tỉnh Yên Bái, cho biết một ngày sau khi tạm giữ nhà báo Duy Phong, ngày 23-6 Công an TP Yên Bái đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam nhà báo này để điều tra hành vi lạm dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản theo Điều 280 Bộ luật hình sự.
 .
Các quyết định trên đã được Viện kiểm sát nhân dân TP Yên Bái phê chuẩn vào ngày 25-6.
Trong hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang ngồi và trong nhà
 
 .
Tại buổi làm việc, báo chí đặt ra rất nhiều câu hỏi về căn cứ để cơ quan công an ra quyết định khởi tố bị can nhà báo Duy Phong.
 .
Tuy nhiên hầu hết các câu hỏi đều được ông Hải trả lời với nội dung giống nhau: Vụ việc đang trong quá trình điều tra nên chưa thể trả lời ngay, tài liệu đang trong quá trình điều tra chưa thể cung cấp.
 .
Tham dự họp báo lãnh đạo báo Giáo dục Việt Nam cho biết một nhân chứng đi cùng và chứng kiến việc nhà báo Duy Phong bị bắt đã tường trình lại vụ việc khẳng định giữa ông Phong và doanh nghiệp không có trao đổi gì về công việc.
 .
Ngày 22-6, ông Phong có cuộc gặp một người bạn học và một giám đốc doanh nghiệp tại nhà hàng ở TP Yên Bái.
 .
Sau khi nhậu say, ông giám đốc doanh nghiệp rút 50 triệu đưa nhưng nhà báo Duy Phong không nhận. Cũng theo tường trình của nhân chứng, vị giám đốc doanh nghiệp đã cố nhét tiền vào túi ông Phong và sau đó ít phút công an ập vào bắt.
 .
Trả lời về độ xác thực của những thông tin trên, ông Hải nói: “Mục đích đưa và nhận tiền, sau này kết quả điều tra của cơ quan công an sẽ làm rõ. Với tài liệu điều tra ban đầu, cơ quan công an khởi tố nhà báo Duy Phong về tội lợi dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản, trong quá trình điều tra sẽ làm rõ mục đích nhận tiền”.
 .
Hàng loạt thắc mắc được phóng viên đặt ra với Công an tỉnh Yên Bái: nhà báo Duy Phong có đang tìm hiểu viết bài gì về hoạt động của doanh nghiệp này không? Nhà báo có quan hệ từ trước hay đây mới là lần đầu gặp mặt?
 .
Cơ quan công an có thu thập được tài liệu gì liên quan đến việc nhà báo gợi ý doanh nghiệp đưa tiền hay không? Vai trò của một nhà báo đang công tác tại đài truyền hình tỉnh là bạn của ông Duy Phong trong vụ án này như nào…
 .
Tuy nhiên, ông Hải đều trả lời rằng vụ án đang trong quá trình điều tra nên chưa thể cung cấp thông tin gì.
 .
Trước đó, có tin đồn trong tài khoản cá nhân của Nhà báo Lê Duy Phong có 10 tỷ đồng và nhiều khả năng là tiền chiếm đoạt của các doanh nghiệp. Nhưng hôm nay đại diện Viện Kiểm sát xác nhận chỉ có 1,6 tỷ. Như vậy tin đồn 10 tỷ là có ác ý. Lãnh đạo báo Giáo dục điện tử cũng cho biết trong số tiền 1,6 tỷ thì Phong vừa bán căn nhà xã hội được hơn 800 triệu.
 .
Hôm nay các Phóng viên cũng đã tìm cách liên lạc với ông Thực – chủ doanh nghiệp đã khá vất vả mới nhét được 50 triệu đồng vào túi quần nhà báo Lê Duy Phong và nhớ rõ seri từng tờ tiền, nhưng không liên lạc được.
 .
Ông Đỗ Viết Công, công tác tại Đài Truyền hình Yên Bái, bạn học khốn nạn của Phong sắp xếp cuộc ăn nhậu cũng tắt điện thoại và đóng facebook.
 .
Yên Bái đang rất vui.

Mây thẻ