"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Báo nước Anh nói về “tính cách đói khát” của người Trung Quốc

  • Tuyết Mai

Nhiều năm nay, người Trung Quốc được đội lên chiếc mũ “ta là trung tâm, tham lợi ích nhỏ nhoi, yêu tiền bạc, thích dọa nạt, thích dùi vào sơ hở của pháp luật, lời nói hành động bất nhất, to tiếng ở nơi công cộng”. Một tờ báo nước Anh đã tiến hành phân tích về hiện tượng này, đồng thời hình dung những hình tượng phụ diện này đã thấm vào máu của người Trung Quốc, khiến cho tính cách của họ biến đổi thành quái dị.

người Trung Quốc
Báo Anh có bài phân tích kỹ về “tính cách đói khát” của người Trung Quốc (Ảnh minh họa từ internet)

Mới đây, Thời báo Tài chính (Financial Times) của Anh đã đăng một bài viết có tựa đề “Tính cách đói khát của người Trung Quốc”, bài viết chỉ ra, gốc rễ của hiện tượng này chính là do cải cách ruộng đất tại Trung Quốc Đại lục thời cận đại, công ty hợp doanh tư nhân – nhà nước, “Cách mạng Văn hóa”, đến việc bức hại các doanh nhân tư nhân, công khai cướp đoạt tài sản của tư nhân trong thời đại Bạc Hy Lai, rồi đến cuộc vận động các các công ty quốc hữu đầu tư cổ phần, đều đang khiến cho tâm lý bạo dân của người dân phát triển.

Thêm việc xã hội rối loạn trong thời gian dài, cái bóng của đói khát phát huy tác dụng, trong tâm của người ta đã lên một dấu ấn rất sâu, nó đã dần dần thay đổi hành vi của người Trung Quốc. Xã hội Trung Quốc dưới sự thống trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), đang hình thành hình tượng người Trung Quốc xấu xí trên toàn thế giới.

Bài viết chỉ ra, cái gọi là “tính cách đói khát”, chủ yếu biểu hiện ở chỗ chỉ biết “chiếm hữu”, nếu như không thể chiếm hữu nhiều hơn một chút, thì sẽ cố sức phá hoại. Đối với cá thể mà nói đặc trưng tâm lý thể hiện ra rõ như sự nóng giận, tham lam, keo kiệt, hèn nhát, tàn bạo, v.v.

Bài viết lấy ví dụ nhân viên trong một doanh nghiệp của Trung Quốc. Công ty đã hỗ trợ tiền ăn trưa cho nhân viên, một số công nhân mới đầu chỉ lấy phần của mình, nhưng dần dần, từ cẩn thận dè dặt đã biến thành tham lam cực độ, càng ngày càng lấy nhiều. Mới đầu họ còn ra vẻ ngại cùng, lén lút, về sau thì công nhiên cướp thức ăn, cảm thấy bản thân nên ăn nhiều hơn, chiếm nhiều hơn.

Ngoài việc tham lam trong ăn uống, ngay cả đi vệ sinh cũng bộ dạng như vậy. Mỗi lần công nhân đi vào nhà vệ sinh, liền sử dụng giấy vệ sinh dài đến 2 mét, hành động này khiến cô dọn vệ sinh cũng phải lắc đầu ngao ngán, “tại sao họ lại không biết xót của”.

người trung quốc
Công nhân sử dụng giấy vệ sinh dài đến 2m (Ảnh từ internet)

Đối với hiện tượng này, bài viết giải thích, “những gì có để ăn được, có thể đưa vào miệng, tuyệt đối không để cho người khác; không đem được về nhà, thì liền lãng phí không kiêng nể gì”.

Tại các công ty Trung Quốc đều liên tục xuất hiện tình huống tương tự, càng không cần nói đến nơi công cộng lạ lẫm. Bài viết chỉ ra, dù là ăn cơm trợ cấp hay sử dụng “dịch vụ xe đạp dùng chung”, đều có thể thấy được dáng vẻ không biết nhục và tham lam của người Trung Quốc. Mỗi người vốn có đều có phần của mình, cuối cùng không cách nào thực hiện được cách này (chỉ lấy phần của mình). Nguyên nhân chủ yếu là họ cảm thấy đây là tiền do công ty chi trả, không phải tự mình bỏ tiền túi ra; còn đối với người quản lý mà nói, chỉ cần duy trì được sự hòa hợp và trật tự bề ngoài, họ không thèm để ý đến hành động biển thủ tranh giành lợi lộc thực tế.

Bài viết hình dung, loại “tính cách đói khát” này đã thấm vào máu người Trung Quốc, nó khiến cho người Trung Quốc biến đổi thành kỳ dị, phá hoại bầu không khí sinh tồn của mỗi con người.

Không ít bạn bè nước ngoài sau khi đọc bài viết đã than thở, họ thường xuyên đọc được tin tức nói người Trung Quốc tranh nhau mua đồ khi ở nước ngoài. Trong đó có: túi may mắn Fukubukuro ở Nhật Bản, sữa bột hoặc tã ở châu Âu và Úc, còn có thịt đùi lợn muối và hun khói jamón ibérico ở Tây Ban Nha. Điều không thể ngờ là, mục đích của người Trung Quốc khi tranh nhau mua những sản phẩm ở nước ngoài lại không phải là để cho bản thân dùng, mà là để bán lại. Do đó mới khiến cho người dân địa phương thấy phản cảm.

người trung quốc
Những hành vi xấu xí của người Trung Quốc ở nước ngoài không hiếm gặp trên báo chí (Ảnh từ internet)

Còn cư dân mạng tại Trung Quốc Đại lục lại chỉ biết tự hỏi, người Trung Quốc biến thành như vậy từ khi nào?

Nhà bình luận chính trị, tác gia Trần Phá Không (Chen Pokong) hiện trú tại Mỹ từng nói thẳng, hình tượng người Trung Quốc hiện nay và nền văn minh lâu đời, đất nước của lễ nghĩa đã khác rất xa, nguyên nhân chủ yếu là do thể chế của Đảng Cộng sản Trung Quốc tạo thành. Ông cho rằng, người Trung Quốc Đại lục ngày nay là vật hy sinh dưới thể chế của ĐCSTQ.

Tác giả nhiều bài viết trên mạng Hồng Minh (Hong Ming) cũng từng có bài viết chỉ ra, “khi lễ giáo thuần chính của Trung Quốc bị gọi là ‘lễ giáo phong kiến’ để đả kích, những thứ bị hủy hoại là tinh hoa của văn hóa dân tộc Trung Hoa và gốc rễ của xã hội”, “ĐCSTQ đã thay đổi tiêu chuẩn thiện ác của người Trung Quốc; khi sở thích trong sạch của người ta bị giai cấp vô sản lấy làm ‘tư tưởng giai cấp tư sản” và bị ‘nhuốm đầy bùn’ và được thay thế bằng sự ‘sạch sẽ’, người Trung Quốc chính là đã mất đi tiêu chuẩn xấu đẹp.”

Ông nói: “Tôi thường cảm thấy đau khổ vì điều này. Mấy ngàn năm qua, Trung Quốc được gọi là “đất nước của lễ nghĩa”, là hình mẫu của các nước xung quanh, từ xưa đến nay, bao nhiêu dân tộc đã đến Trung Quốc để học tập. Ngày nay lễ tiết của người Nhật Bản, Hàn Quốc đều được người ta biết đến rộng rãi, nhưng rất ít người nghĩ đến, thực ra đều là truyền thừa từ văn hóa Trung Quốc.”

Tuyết Mai

Nguồn: https://trithucvn.net/trung-quoc/bao-nuoc-anh-noi-ve-tinh-cach-doi-khat-cua-nguoi-trung-quoc.html

Advertisements

26/05/2018

Ông Trần Huỳnh Duy Thức được trả tự do thì đem lại lợi ích gì cho đất nước?

 

 

LS Ngô Ngọc Trai

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2018/05/THDT-2-300x225.jpg

     Ngày 24/5/2018 là tròn 9/16 năm ông Trần Huỳnh Duy Thức bị xử án tù. Ảnh: internet

Hôm nay là tròn 9 năm kể từ ngày ông Thức bị bắt giam, trong khi những bị cáo khác trong cùng vụ án chỉ bị 3 rưỡi, 5, 7 năm tù và đều đã được giảm án trả tự do thì ông Thức chịu mức án tới tận 16 năm tù.

Nay tôi chia sẻ như vầy:

Vấn đề nhân quyền của Việt Nam giống như vấn đề vũ khí hạt nhân của Triều Tiên, đều đang là cái gây cản trở cho các hoạt động thương mại đầu tư giữa Việt Nam, Triều Tiên và các nền kinh tế lớn như Mỹ, Châu Âu. Mà nếu tháo gỡ đi thì sẽ đem lại lợi ích rất nhiều cho đất nước.

Chúng ta biết rằng Việt Nam hiện nay đang mở cửa kinh tế, hội nhập ngày càng sâu vào môi trường thế giới; mới đây VN còn góp quân đi tham gia gìn giữ hòa bình với Liên Hợp Quốc ở Nam sudan.

Nhưng sự hội nhập và phát triển của VN còn chưa hết tiềm năng, đáng ra có những việc chúng ta có thể làm được giúp cho đất nước phát triển mau chóng hơn, người dân được phát triển thịnh vượng hơn. Có một rào cản ngăn cản chúng ta đạt được điều đó, đó là do giữa VN và nhiều nền kinh tế lớn còn có sự bất đồng về vấn đề nhân quyền, về các quyền tự do dân chủ mà người dân được hưởng.

Với các nền kinh tế lớn như Mỹ, Châu Âu thì các hoạt động kinh tế thương mại của đất nước họ lại gắn liền với các giá trị tự do dân chủ mà họ cổ xúy, họ cho rằng sự thịnh vượng quốc gia bắt đầu từ tự do cá nhân và thương mại tự do, đây là những giá trị mà thực ra đã trở thành phổ quát được luật hóa thành luật pháp quốc tế rồi.

Họ sẽ khó đặt niềm tin vào quốc gia mà họ cho rằng còn chưa tuân thủ luật pháp quốc tế và do vậy làm mất đi những cơ hội thương mại đầu tư (luật pháp quốc tế bao gồm các công ước quốc tế ví như Công ước quốc tế về nhân quyền, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên Hợp Quốc).

Do vậy, nếu VN chúng ta cho thấy nước mình là một thành viên có trách nhiệm, tôn trọng luật pháp quốc tế, các giá trị phổ quát thì các nước họ sẽ yên tâm làm ăn với một đất nước có ý thức như vậy. Họ sẽ mở rộng các phạm vi giao thương, phát triển đối tác đầu tư lâu dài, thay vì thương mại theo sự vụ ngắn hạn vì thiếu sự tin cậy lẫn nhau.

Hãy hình dung xem nếu Triều Tiên khi tuân thủ luật pháp quốc tế giải trừ vũ khí hạt nhân thì đất nước sẽ hưởng lợi về kinh tế thương mại đầu tư thế nào, nhân dân sẽ hưởng lợi ấm no như thế nào?

Cho nên mọi người cần nhìn ra vấn đề. Ở VN chỉ còn vấn đề nhân quyền thực sự là chướng ngại không đáng có, rất đáng tiếc, làm giảm đi cơ hội được phát triển phú cường của nhân dân.

N.N.T.

Nguồn: FB Ngô Ngọc Trai

Bà Dương Quỳnh Hoa sinh ngày 06/3/1930 tại Sài Gòn trong một gia đình trí thức giàu có, uy tín và danh giá ở miền Nam. Bà là cựu học sinh trường Chasseloup Laubat Sài gòn (nay là trường Trung học Lê Quý Đôn) và đỗ tú tài vào năm 1947.

Sau đó bà Hoa theo học y khoa tại Sài Gòn rồi sang Pháp năm 1948 học tiếp và đỗ bác sĩ năm 1953. 
Năm 1954 bà tốt nghiệp bằng chuyên ngành nhi khoa và sản phụ khoa. Tại Pháp bà Hoa đã liên lạc với đảng Cộng Sản Pháp và tham gia hoạt động tại đây trong những năm 1948-1954. 
Cũng trong năm 1954, bà Hoa trở về Sài Gòn và tham gia hoạt động cho đảng Cộng Sản tại miền Nam. 
Bỏ ngoài tai mọi cản ngăn,góp ý của gia đình và bạn bè, để lại phía sau mọi phú quý vinh hoa, bà quyết tâm theo kháng chiến.
Tháng 12/1960, Bà trở thành một thành viên sáng lập của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam VN. (MTDTGPMN) dưới bí danh Thùy Dương, 
Năm 1969 bà Hoa là bộ trưởng Bộ Y Tế của Chính phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam.
Sau ngày 30/4/1975, bà Dương Quỳnh Hoa tiếp tục giữ chức bộ trưởng trong “Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam”.

Dương Quỳnh Hoa
Nhưng đến tháng 7/1975 “bức bình phong” này bị đảng Cộng Sản giải tán vì hết “nhiệm vụ lịch sử”. Nhiều thành viên trong mặt trận này cũng bị vô hiệu hóa, thất sủng và chỉ được giao những nhiệm vụ hình thức mà không có quyền lực thực sự.
Nói về bà Dương Quỳnh Hoa, đài BBC đã dẫn lời những người như Trương Như Tảng( Bộ trưởng Tư pháp CPCMLTCHMNVN) người sau này vượt biên năm 1978,sống lưu vong ở Pháp. 
Ông Tảng cho rằng những đóng góp và vị trí của họ đã không được thừa nhận đầy đủ sau chiến tranh. Cũng như vấn đề hoà hợp ,hoà giải dân tộc không được thực thực hiện.
Sau 1975, Bác Sĩ Dương Quỳnh Hoa tỏ ra thất vọng vô cùng, bà bất đồng ý kiến với chính phủ Hà Nội. Bất đồng về chính sách nói chung, và nhất là về chính sách đối với miền Nam. 
Bà ấy không chịu đứng trong danh sách những ứng cử viên vào quốc hội sau 1975.
Chính phủ Hà Nội khi ấy đề nghị bà ra HN để nhận chức vụ thứ trưởng Bộ Y Tế, nhưng bà Hoa từ chối.
Vào khoảng cuối thập niên 70, Bà đã trao đổi cùng Ls Nguyễn Hữu Thọ: ”Anh và tôi chỉ đóng vai trò bù nhìn và chỉ là món đồ trang sức rẻ tiền cho chế độ. Chúng ta không thể phục vụ cho một chế độ thiếu dân chủ và không luật lệ. Vì vậy tôi thông báo cho anh biết là tôi sẽ trả lại thẻ Đảng và không nhận bất cứ nhiệm vụ nào trong chính phủ cả”. Và bà đã xin ra khỏi Đảng.
Đến năm 1979, Bà chính thức từ bỏ tư cách đảng viên và chức vụ Thứ trưởng.
Theo lời kể của một số người, thủ tướng Việt Nam khi đó, ông Phạm Văn Ðồng, đã nói chuyện với bà.
Bà ấy trực tiếp đề nghị với Thủ Tướng Phạm Văn Ðồng về việc xin ra khỏi Ðảng. Theo bà Hoa kể lại , ông Phạm Văn Ðồng hỏi lại bà ấy: Chị suy nghĩ kỹ chưa về những hậu quả của việc này?”
Bà Hoa nói bà nghĩ kỹ, và sau khi bàn bạc với ban lãnh đạo, ông Ðồng mới nói đồng ý, “Nhưng với một điều kiện rất quan trọng, là bà chỉ được nói công khai việc ra khỏi đảng 10 năm kể từ khi bà nộp đơn,” 
Dĩ nhiên là Đảng không hài lòng với quyết định nầy; nhưng vì để tránh những chuyện từ nhiệm tập thể của các đảng viên gốc miền Nam, họ đề nghị Bà sang Pháp.. Nhưng sau cùng, họ đã lấy lại quyết định trên và yêu cầu Bà im lặng trong vòng 10 năm.
Mười năm sau đó, sau khi được “phép” nói, Bà nhận định rằng : 
”Trong chiến tranh, chúng tôi sống gần nhân dân, sống trong lòng nhân dân. Ngày nay, khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, Đảng đã xem nhân dân như là một kẻ thù tiềm ẩn.”
Và khi nghe tin bức tường Berlin sụp đổ, Bà nói: “Đây là ngày tàn của một ảo tưởng vĩ đại.”
Năm 1989,bà trả lời phỏng vấn phóng viên Morley Safer, của đài truyền hình CBS .Những lời phỏng vấn đã được ghi lại trong cuốn sách của ông dưới tựa đề Flashbacks on Returning to Việt Nam do Random House, Inc. NY, 1990 xuất bản.

Morley

Qua đó, một sự thật càng sáng tỏ là con của Bà, Huỳnh Trung Sơn bị bịnh viêm màng não mà không có thuốc để chữa trị khi còn ở trong bưng và đây cũng là một sự kiện đau buồn nhất trong đời Bà. Cũng trong cuốn sách vừa kể trên, Bà cũng đã tự thú là đã sai lầm và phí phạm cuộc đời mình. 
Những năm sau 1975 đó, với trái tim nhân hậu yêu trẻ và cũng muốn giúp ích cho đời, Bà thành lập Trung tâm Nhi khoa, kêu gọi thiện nguyện từ bạn bè và các tổ chức phi chính phủ ở Âu,Mỹ viện trợ thuốc men, thiết bị y tế..để chăm sóc, điều trị cho bệnh nhi nghèo và tàn tật ở miền Nam…. Và cũng lắm chuyện làm khổ tâm bà từ việc này, đến từ phía nhà cầm quyền.
Ngôi nhà với gần 1.000 mét vuông, hai mặt tiền ở đường Nguyễn Thị Minh Khai và Bà Huyện Thanh Quan, quận 3, TP.Hồ Chí Minh (đối diện công viên Tao Đàn, quận 1), vốn là của Gs Dương Minh Thới và bà Hà Thị Ngọc..( Cha & mẹ Bà). 
Bà để lại di chúc cho chồng, cũng là đồng chí hoạt động chung (Gs Huỳnh Văn Nghị)
Bs Dương Quỳnh Hoa qua đời ngày 25/02/2006, khép lại cuộc đời bất hạnh và lặng lẽ của một nữ trí thức tài hoa, tiêu biểu ở miền Nam đi theo kháng chiến.
Những dòng tin ngắn trên báo, không ai vinh danh, cũng không ai nhắc Bà đã từng là …Bộ trưởng.
Vòng vo, biến cố, tranh tụng…chẳng biết thế nào, mà cuối cùng lại có “di chúc” ông Nghị hiến cho Nhà nước cả kho đồ cổ vô giá mà sinh thời cha mẹ và cả bà trân quý, tâm huyết.
Theo đó, Bảo tàng TP kiểm kê và mang đi bộ sưu tập gồm 3.360 hiện vật thuộc các chất liệu: kim loại (sắt, đồng, bạc, ăngtimoan), đá (sa thạch, đá bán quý), thủy tinh, giấy, gỗ, vải, ngà, xương, sừng, gốm sứ, đất nung…; nhiều dạng: đồ trang sức, vật dụng gia đình, tác phẩm mỹ thuật…

Đồ cổ của Dương Minh Thới1

đồ cổ Dương Minh Thới

đồ cổ Dương Minh Thới4

Trong đó có 2.976 hiện vật là cổ vật và di vật có niên đại từ 2.500 năm cách ngày nay đến đầu thế kỷ 20, có nguồn gốc từ Việt Nam, các nước châu Á như Trung Quốc, Thái Lan, Campuchia, Nhật Bản; các nước phương Tây: Ðức, Pháp, Thổ Nhĩ Kỳ. Số còn lại là đồ thủ công mỹ nghệ mới sản xuất./

   THƯ NGỎ VỀ XUẤT BẢN TIỂU THUYẾT CHIẾN TRANH VIỆT NAM Ở HẢI NGOẠI 

        Nhà văn Phạm Ngọc Thái tại Hà Nội, Việt Nam 

pham ngoc thai

  mới viết hoàn thành một bộ tiểu thuyết 2 tập với tên đề “Chiến tranh và tình yêu”

      (Tổng cộng dầy khoảng 600 trang sách xuất bản)

 Tác giả cũng là một CCB đã từng tham gia trong cuộc chiến tranh đánh Mỹ ở miền Nam VN.

Theo bản thân tác giả đánh giá: tác phẩm hay và quí – vì có tính dã sử:

Không chỉ phục lại một số trận đánh điển hình ở Tây nguyên, Nam Bộ đến ngày hoàn toàn chấm dứt chiến tranh (1968 đến 1975 ), và tóm bắt toàn cục đến hết chiến tranh 30/4/1975 – đồng thời theo nhân vật trong truyện
– tiểu thuyết còn phục lại cả cuộc chiến tranh phá hoai bằng không quân Mỹ đánh ra miền Bắc – 12 ngày đêm thảm khốc 1972:

  B52 Mỹ đánh vào Hà Nội, để biến thủ đô Hà Nội trở về thời kì đồ đá.

   (Phục lại những cuộc đánh điển hình như: trận B52 oanh kích, ném bom vào bệnh viện Bạch Mai – và phố Khâm Thiên 26/12/1972)

     Cho tới khi kí Hiệp định Paris về Việt Nam tháng 1/1973 – và giải phóng miền nam 30/4/1975

       (Quan điểm của tác giả: trung thành với lịch sử, khách quan với thời cục và xã hội lúc đó)

        Tiểu thuyết nhằm lên án chiến tranh và kẻ gây ra chiến tranh – cuối tiểu thuyết thể hiện thái độ hòa hợp dân tộc.

   Mong muốn của tác giả để lại cho hậu thế “Bộ tiểu thuyết lịch sử” – hiện trạng cả một thời kì chiến tranh đánh Mỹ ở Việt Nam.

Tác giả tin, nếu tiểu thuyết được xuất bản ở hải ngoại, sẽ được nhiều độc giả hâm mộ.
– Nếu có dịch giả dịch ra tiếng Anh,hoặc tiếng nước khác tùy theo khả năng – nhu cầu của dịch giả và người xuất bản,

  để xuất bản song ngữ thì rất tuyệt!

– Nếu cá nhân hoặc nhà xuất bản tiếng Việt, hay một tổ chức nào… ở hải ngoại

có khả năng xuất bản tiểu thuyết “Chiến tranh và tình yêu” (2 tập) đó, để phát hành ở hải ngoại…

  xin liên hệ trao đổi với nhà văn Phạm Ngọc Thái – khi đó tác giả sẽ gửi bản thảo tiểu thuyết qua đường email  đến cho các quí vị, để các quí vị thẩm định và tiến hành xuất bản

                                                                          Hà Nội, 2018

                                                                      Phạm Ngọc Thái

  – Liên hệ tác giả:

                                            PHẠM NGỌC THÁI
NR:       Ngõ 194/ nhà 34, phố Quán Thánh, Hà Nội
DĐ:       0168 302 4194
Email:   ngocthai1948@gmail.com

Tác phẩm đã xuất bản 2014:

nhiều tác giả

 

HỒ SƠ LÊ THANH HẢI. Đại gia tộc tư bản đỏ. Quan chức GIÀU NHẤT Việt Nam. HẢI CÓ QUAN HỆ THÂN THIẾT VỚI CHU VĨNH KHANG – cựu bộ trưởng công an Trung cộng.

03 tháng 5
Thiền Lâm, Cali Today
“Những con cá mập nào đang muốn nuốt Lê Thanh Hải ?”
Lê Thanh Hải cựu ủy viên bộ chính trị và bí thư thành ủy TP.HCM – đang lâm vào tình thế nguy ngập.

***
Vào đầu tháng Năm năm 2018 và tiếp nối cho chiến dịch ‘đánh vòng ngoài’ đối với ba người thân của ông Hải (Lê Tấn Hùng – em ruột Lê Thanh Hải, Lê Trương Hải Hiếu – con trai Lê Thanh Hải, Tất Thành Cang – ‘đệ ruột’ của Lê Thanh Hải) trong hai tháng Ba và Tư, mạng xã hội đã nổi lên dồn dập những bài viết tấn công quyết liệt Lê Thanh Hải.

Những bài viết trên có hai nội dung đáng chú ý:
Lê Thanh Hải là thủ phạm tham nhũng và gây ra thảm cảnh xã hội:

Theo tác giả ký tên LHH, trong hơn 15 năm ngồi trên “đỉnh cao quyền lực”, Lê Thanh Hải đã để lại hàng ngàn tiếng kêu ai oán.

“Gia tộc” Lê Thanh Hải là “đế chế” bất khả xâm phạm, và cũng là nỗi kinh hoàng đầy nguyền rủa của nhân dân Sài gòn- Gia định.

Hơn 15 năm nắm giữ quyền lực tột đỉnh tại tp HCM, Lê Thanh Hải đã thâu tóm cho gia đình mình của cải không đếm xuể. Hải tổ chức quy hoạch tại nhiều quận huyện, lấy “đất vàng” giao cho người thân và phe nhóm. Từ Hóc Môn đến Bình Thạnh, từ quận 2 đến quận 9..đâu đâu cũng dậy sóng căm thù Hải. Oan sai với dân lành ngút trời, song Hải vẫn bình yên và leo cao.

LE VA TRUONG

Đuổi dân, thu hồi đất tại quận 2, quận 9, tàn bạo với dân bao nhiêu thì Lê Thanh Hải càng “ưu ái” cho Trương Mỹ Lan (gốc Hoa) bấy nhiêu. Nếu Đà Nẵng có Vũ Nhôm, thì tp HCM lại có Trương Mỹ Lan, bà trùm thâu tóm công sản lẫn đất vàng của thành phố với giá rẻ mạt và thậm chí được mua chỉ định thầu.

Lê Thanh Hải còn có mối quan hệ đáng nghi ngờ với Chu Vĩnh Khang (cựu bộ trưởng công an Trung Quốc).

LE THANH HAI VA CHU VINH KHANG

Theo tác giả MHQ, trùm an ninh tình báo của Trung Quốc một thời là Chu Vĩnh Khang. Chu Vĩnh Khang thời còn làm Bộ Trưởng Công An Trung Quốc đã có quan hệ với Lê Thanh Hải, khi đó là chủ tịch UBND TpHCM. Sau đó khi Khang vào Bộ Chính Trị Đảng CSTQ và Hải lên bí thư thành ủy và quan hệ càng khắng khít hơn.

Sẽ là bình thường nếu chỉ là xã giao công vụ, nhưng có nhiều dấu hiệu cho thấy quan hệ này không chỉ đơn thuần là công vụ. Ông Chu Vĩnh Khang những lần thăm Việt Nam thì hay vào thành ủy TpHCM gặp ông Lê Thanh Hải.

Quan hệ công vụ gì giữa Uỷ viên Bộ Chính Trị phụ trách an ninh tình báo của Trung Quốc với một lãnh đạo địa phương của VN ?

Có liên quan gì đến việc TpHCM kiên quyết giải tán biểu tình phản đối giàn khoan HD-981 năm 2014 hay không ?

Ở TPHCM ai cũng biết Lê Thanh Hải có nhiều quan hệ với tập đoàn Vạn Thịnh Phát do bà Trương Mỹ Lan làm chủ tịch. Tập đoàn này mua bán đất vàng ở TpHCM thế nào thì quá nhiều thông tin, nhưng cái ít ai biết là chồng bà Trương Mỹ Lan, doanh nhân người Hong Kong Chu Nap Kee Eric, là người có nhiều quan hệ với ông Chu Vĩnh Khang.

Vụ hồ sơ Panama đình đám một thời nêu tên Trương Mỹ Lan và Chu Nap Kee có nghi vấn rửa tiền. Liệu rằng họ có rửa tiền cho Chu Vĩnh Khang hay không là vấn đề mà an ninh Việt Nam cần làm rõ, nhất là Việt Nam có ký tham gia công ước chống rửa tiền quốc tế.

Theo dữ liệu được công bố hồi tháng 5/2016 từ Hiệp hội các nhà báo điều tra quốc tế (ICIJ), một số nhân vật trong “Hồ sơ Panama” có tên lãnh đạo của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát như Truong My Lan và Chu Nap Kee Eric.(“Hồ sơ Panama” là vụ rò rỉ tài liệu lớn nhất trong lịch sử thế giới, tiết lộ cách thức những người giàu có và quyền lực chuyển tiền ra nước ngoài từ năm 1977 cho tới cuối tháng 12/2015).

Hãy đặt dấu hỏi về việc đầu năm 2014 khi ông Chu Vĩnh Khang bắt đầu bị Tập Cận Bình chỉ đạo điều tra xử lý thì gần giữa năm 2014, Gia tộc Trương Mỹ Lan muốn thôi quốc tịch Việt Nam. Ngẫu nhiên chăng ?
…….

Nếu bài viết đánh giá Lê Thanh Hải là thủ phạm tham nhũng và gây ra thảm cảnh xã hội có nội dung thiên về bảo vệ lợi ích của người dân, thì bài viết của tác giả MHQ đã có thể khép Lê Thanh Hải vào hành vi ‘tiếp tay cho tình báo Trung Quốc’, mà do đó có thể dẫn đến tội ‘phản bội tổ quốc’. Đây là một đánh giá chính trị cực kỳ nguy hiểm cho Lê Thanh Hải.

Từ cuối năm 2015 và trước đại hội 12, đã có tin Lê Thanh Hải và Tập đoàn Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan nằm trong danh sách “bị thịt”.

Trong khoảng thời gian từ cuối năm 2017 đến trước tết 2018, đã ầm ì tin tức về việc sau tết nguyên đán 2018 Lê Thanh Hải, “gia tộc họ Lê – Trương” sẽ bị “trung ương đánh”, và sẽ “đánh” trước Hội nghị trung ương 7 – dự kiến được tổ chức vào tháng Năm năm 2018.

Việc Lê Thanh Hải – người mà từ lâu được đồn đoán là một trong những quan chức tham nhũng nhất và giàu nhất Việt Nam – nếu bị ‘đánh’ sẽ chẳng có gì là oan khuất, hoàn toàn khiến cho rất nhiều người dân hả dạ.

Song hả dạ có lẽ là lợi ích duy nhất mà người dân có được trong cuộc chiến được xem là ‘chống tham nhũng’ của Nguyễn Phú Trọng.

Bởi phía sau ông Trọng là những khuôn mặt ẩn nấp và tham lam, luôn lợi dụng chiến dịch ‘đốt lò’ để tống tiền nhưng kẻ tham nhũng tiền của không biết để đâu cho hết, trong tình cảnh ngân sách cạn kiệt mà chẳng còn nhiều cơ hội ‘ăn ngập mặt’ như thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Hay nói nôm na theo dân gian, đó là một chiến dịch tống tiền đối với những kẻ “ói” ra thì thoát tội’.

Vậy những kẻ nào, những con cá mập nào đang muốn nuốt ‘cá mập’ Lê Thanh Hải?
****
chú thich ảnh 2: Chu Vĩnh Khang (phải) và Lê Thanh Hải.
(ảnh từ FB MHQ)

Võ Hồng Ly

12.05.2018

NỖI BUỒN CỦA NGƯỜI ĐI GIẢI PHÓNG*

Cuối tuần, tôi may mắn được gặp lại và nói chuyện với một “cựu chiến binh chống Mỹ”, từ miền Bắc vào thăm Sài Gòn. Tuy biết bác đã lâu nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi mới có thể nói chuyện thẳng thắn và cởi mở đến vậy. Có thể là trước đây nhận thức của tôi quá non nớt nên không đủ hiểu những gì bác đã trải qua và có thể cũng là vì sự quá đau lòng trước thời cuộc đang bầy ra trước mặt mà bác đã trở nên rất thẳng thắn trong câu chuyện của mình.

Là một trong những người có mặt trực tiếp tham gia đội quân tiến vào cắm cờ tại dinh Độc Lập ngày 30/04/1975 đau thương, bác nói “ Tâm trạng của bác thật ra vừa vui, vừa buồn. Và khi nhìn thấy hiện trạng đất nước bê bết như bây giờ thì càng ngày nỗi buồn ấy càng trở nên đè nặng hơn. Lúc đó vui vì nhiệm vụ “chống Mỹ cứu nước và thống nhất đất nước” được giao đã hoàn thành. Nhưng thật ra trong lòng bác đã thấy mình và đồng đội của mình đã bị lừa rồi. CS họ tuyên truyền và mị dân giỏi quá ! Họ bưng bít thông tin tài tình quá ! Thời của bác bị nhồi sọ quá nhiều và được dạy rằng những đứa đi xe honda, uống bia… là thành phần “ác ôn”, thuộc ngụy quân, ngụy quyền cần phải loại bỏ. Lý tưởng “thống nhất đất nước để cứu lấy đồng bào ruột thịt miền Nam” đẹp quá nên càng củng cố tinh thần nam tiến mạnh mẽ của các bác thời đấy không cần biết sẽ sống chết ra sao.

Nhưng càng hăm hở lúc đầu bao nhiêu thì những bước chân của các bác lại càng chậm dần trên con đường Nam tiến bấy nhiêu, vì đôi mắt còn mải mở to để thốt lên kinh ngạc và tự hỏi mình : “Sao ruộng lúa ở đây lại bát ngát thế này ? Sao con người ở đây lại lịch sự và văn minh thế kia ? Sao đời sống ở đây lại giàu có như vậy ?”. Sau khi rời căn cứ Lai Khê, từ rừng ra nhìn thấy cánh đồng mùa lúa chín trải dải thơm ngát trong gió hè tuyệt vời đến mức mà cảm xúc đó vẫn còn nguyên vẹn đến tận bây giờ mỗi khi bác nhớ lại. Những quán giải khát ven đường sao mà nhiều thức uống đến thế. Lần đầu tiên trong đời bác được biết uống xá xị, cái loại nước vàng vàng mà sao ngon ơi là ngon. Những cô gái mặc áo dài thướt tha chạy Honda dịu dàng và lịch sự thế kia mà lại là bọn “ác ôn” ư ? Vừa cảnh giác vì đã được huấn luyện về tư tưởng rất cao, nhưng vừa hoài nghi vì thấy thực tế nó khác xa quá ! Một cuộc sống muôn màu, phong phú của miền Nam , quá khác với sự u ám xám xịt của miền Bắc đang dần trải ra trước mặt. Chính sự hoài nghi trong lòng cũng đã làm cho những bước hành quân của các bác không còn nhiệt huyết như ban đầu. Sự hăm hở còn lại nếu có lúc đó cũng là một mong muốn nhanh chóng đi đến cuối cùng của cuộc hành trình để tìm ra câu trả lời thực sự cho mình.

Cho đến giờ bác chỉ ước gì ngày ấy ông Hồ được chính quyền Pháp thời đó nhận vào làm công chức theo mong muốn của ông ấy thì giờ đây dân tộc Việt Nam mình đã không phải bị như thế này ! Sau 1975, bác và nhiều đồng đội của mình được lệnh rút về căn cứ đóng trên Thủ Đức nhưng trong lòng của ai cũng ngổn ngang cảm xúc. Sài Gòn đẹp quá ! Văn minh và sạch sẽ quá ! Trong khi miền Bắc thì nghèo đói lại đi giải phóng một thành phố giàu có và lịch sự như thế ! Quả thực mọi sự hoang mang đã có câu trả lời. Người Sài Gòn nhìn các bác lúc đó với vẻ bỡ ngỡ thôi chứ không có gì thù hằn hay ghét bỏ. Mới quá mà ! Còn các bác thì nặng trĩu một tâm tư….Sau khi về lại miền Bắc, bác đã xin ra khỏi đảng và sống hành nghề tự do cho đến tận bây giờ. Thỉnh thoảng gặp lại đồng đội ôn lại kỷ niệm một thời với nhau xung quanh vài ly rượu nhưng lúc nào cũng đan kèm đâu đó có tiếng thở dài cho quá khứ, cho hiện tại và cho cả ngày mai…

Có những lúc nghĩ lại một số chi tiết mà nhờ bản năng con người đã giúp cho mình đỡ một chút dằn vặt hôm nay. Đoàn của các bác làm về thông tin nên cũng gặp khá nhiều tù binh miền Nam. Thỉnh thoảng đang làm việc họ lại xin mình một mẩu thuốc lá, một ít thuốc lào rồi vài thứ khác tuy vặt vãnh nhưng lại rất quý trong hoàn cảnh thiếu thốn lúc ấy. Bác có tiêu chuẩn lương khô và gạo nhiều hơn bình thường do xếp theo cấp bậc. Đưa gạo thì họ chẳng nấu được nên bác để dành lương khô và chia cho họ trong những lúc họ đi qua chỗ bác. Ngày ấy chỉ dám xưng tên qua loa rồi người này đi người khác lại tới nên nhớ sao hết được. Chỉ biết là lính ở bên nào cũng đều phải có trách nhiệm trung thành với lý tưởng của bên mình nên đều là lính thì nên cảm thông cho nhau. Biết đâu ngày mai mình cũng sẽ trong số phận tương tự ở bên kia chiến tuyến…

Bây giờ nhìn bao đồng đội của mình và của đồng bào của cả hai bên đều đã ngã xuống hy sinh cho cái gọi là “chống Mỹ cứu nước và thống nhất đất nước” bác thấy xót xa quá nhiều. Cuộc chiến ấy đáng lẽ không nên tồn tại ! Mỹ nó có cướp một mét đất nào của Việt Nam đâu ! Nếu ngày ấy cả hai cùng tôn trọng đàm phán Paris và cứ tồn tại như hai quốc gia độc lập để phát triển theo lý tưởng của mỗi bên thì không những đã tránh được cảnh huynh đệ tương tàn mà còn chứng minh được ai đúng ai sai, ai yếu ai mạnh một cách rõ ràng. Ai thích theo CS, theo CNXH thì ra Bắc và ai muốn Tự Do, Dân Chủ thì vào Nam. Nhưng để biết nói được chứ “nếu” hay hai chữ “giá như” trong lúc này thì máu đã chảy quá nhiều, mất mát đã quá lớn, dân tộc đã chia rẽ quá lâu…

Tuy nhiên, cho đến giờ này lãnh đạo CS dường như vẫn chưa rút ra được kinh nghiệm sau ngần ấy năm ! Họ vẫn còn ăn mừng chiến thắng Mậu Thân, vẫn còn ca ngợi ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước…Thay vì điều đó, họ nên gọi ngày 30/04/1975 là ngày Hòa Hợp Dân Tộc để tri ân đến những người đã ngã xuống ở cả hai miền Tổ Quốc…”
——————–
Ghi lại bởi Võ Hồng Ly tại Sài Gòn trưa ngày 12/05/2018.

 

 ĐẠI ÁN SÀI GÒN – TPHCM, ĐẠI ÁN QUỐC GIA

 “Bác bảo đi là đi

  Bảo bảo ĐỐT là CHÁY”

Trên đường bác TBT Nguyễn Phú Trọng chuyển LÒ đi Nam tiến.

Nơi đây CỦI KHÔ và CỦI TƯƠI hứa hẹn rất nhiều. Củi to nhất là LÊ THANH HẢI

  1. VÁN CỜ 1 ĐINH LA THĂNG (mở ĐỘT PHÁ KHẨU TRịNH XUÂN THANH).

ĐÃ TÀN CUỘC.  

Xoá  BÀN CỜ bày VÁN THỨ 2

DẠO NHẠC: Yêu cầu tất cả hệ thống báo chí vào cuộc và liên tục.

VÁN 2.

Bước 1: mở  đột phá khẩu: chọn NGUYỄN THỊ QUYẾT TÂM làm tiên phong. (Chị này có lẽ được coi là “sạch sẽ” nhất trong Thành uỷ HCM). Lần đầu tiên sau hơn chục năm trời nhận được khiếu nại của hàng ngàn dân Thủ Thiêm oan mất đất, bỗng nhiên chị Tâm cao hứng dẫn cả Đoàn ĐBQH của TP về thẳng Thủ Thiêm gặp gỡ bà con và hứa chắc như đinh đóng cột.

Bước 2: NTQ Tâm sẽ đi HN báo cáo thẳng với Thường vụ QH /hoặc Kỳ họp QH cuối tháng 5 (tất nhiên cũng báo cáo trước với bí thư Nguyễn Thiện Nhân).

Bước 3: Quốc Hội / Thường vụ QH họp ra nghị  quyết về vụ án Qui hoạch Thủ Thiêm.

Giao cho Chính phủ ra tay.

Bước 4. Chính phủ giao Thanh tra CP đi Sài Gòn tác nghiệp.

Bước 5. Chính phủ giao Bộ CA đi điều tra đánh án Sài Gòn.

Bứớc 6. VKSND và TOÀ ÁN ND  nhận hồ sơ đánh trận chung kết.

 CUỐI NĂM 2018 HỌP TỔNG KẾT ĐẠI LIÊN HOAN.

 

Mây thẻ