"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.


NHỮNG GÓC KHUẤT LỊCH SỬ
(Lịch sử bị bôi nhọ, tô son trát phấn, cắt xén và bóp méo)

Luân Lê
24-2-2017

Trả lại sự trung thực và sự thật của lịch sử, là trả lại sự trong sạch cho những nỗi oan khuất của dân tộc.

Trong bài báo này đã nêu rõ hai vấn đề rất quan trọng của lịch sử đã bị (cố tình) lãng quên suốt bao nhiêu năm, né tránh và đôi khi là cố tẩy xoá để hòng không cho nó được minh diện.

Một là, cải cách ruộng đất giai đoạn 1953 – 1957, đảng cộng sản đã nhận rõ sai lầm, nhưng sai như thế nào, hậu quả ra sao (bao nhiêu người chết), vì sao dẫn đến việc “phải đạt chỉ tiêu mỗi (làng) xã phải có 5% địa chủ, cường hào, gian ác phải bị trừng trị? Tại sao gia đình bà Năm Cát Hanh Long – một gia đình đại địa chủ tư sản đã có công đóng góp tài sản và nuôi những cán bộ nòng cốt cách mạng cộng sản lại nằm trong đối tượng bị tiêu diệt đầu tiên và là khởi dầu cho công cuộc cải cách sai lầm hãi hùng tới 4 năm ròng? Người cày có ruộng, nhưng rất nhiều xác người đã bị giết hại dã man, tài sản điền địa bị “cướp bóc” mà không thông qua xét xử hay trưng mua. Trong nền cộng hoà miền Nam việc cải cách ruộng đất cũng được thực hiện trong thời gian này nhưng chính phủ Việt Nam Cộng Hoà đã áp dụng chính sách “người cày có ruộng, nhà nước trưng mua”. Bởi thế không có tình trạng chủ đất bị giết hại hay tước đoạt tài sản ngang nhiên.

Hai là, công lao của nhà Nguyễn. Một thời chúng ta được giáo dục và học lịch sử dưới góc nhìn thụ động của việc tuyên truyền rằng vua Nguyễn Ánh là kẻ bán nước hại dân, cõng rắn cắn gà nhà. Tuy nhiên, vua Nguyễn Ánh là một vị vua sáng suốt và rất độc lập, với tâm thức tự cường dân tộc rất lớn. Ông đã không muốn ký kết hay để cho Pháp hiện diện trên đất nước mình, với Ông, để Pháp vào nước ta thì chẳng khác nào dâng nước cho họ, chúng ta sẽ trở thành nô lệ cho đế quốc Pháp không sớm thì muộn. Nhưng tiếc rằng do triều đình phong kiến lúc đó với lực lượng yếu, kinh tế nghèo nàn, khoa học không tốt nên đã bị chiếm đánh bởi Pháp khi họ xâm lược năm 1858, một cách nhanh chóng chỉ trong vài tháng với vài nghìn binh lính, tàu chiến chúng ta đã trở thành thuộc địa của họ.

Cho tới những dòng lịch sử bị lãng quên.

Để nói về lịch sử dù rất đáng tự hào nhưng cũng đầy đau thương, mất mát và sai lầm, chúng ta không thể không nhắc tới những dòng lịch sử đã từng bị đối xử bất công, mà thậm chí là tàn nhẫn.

Đó là chiến tranh biên giới bảo vệ tổ quốc với quân Trung Quốc xâm lược năm 1979 do Đặng Tiểu Bình ra lệnh tổng tấn công chỉ để “dạy cho Việt Nam một bài học”, chúng ta cũng không nhắc tới mà còn cố tình lãng quên trong hàng chục năm qua. Cuộc chiến trên đảo Gạc Ma năm 1988 cũng không được tưởng nhớ đến mà chỉ nằm lặng lẽ trong tầm thức và nỗi đau đớn của những người trong cuộc. Cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974 được phát động bởi Mao Trạch Đông cũng không được nhắc tới trong những trang sử của dân tộc.

Rồi chuyện ông Ngô Đình Diệm không hề ác ôn bằng cách “lê máy chém khắp miền Nam” để giết người như được tuyên truyền và giáo dục cho các thế hệ trẻ mấy thập kỷ qua. Ông Diệm cũng là một người yêu nước và đặt lợi ích dân tộc lên hàng đầu khi không muốn Mỹ can thiệp và đưa quân tới miền Nam Việt Nam. Chính vì thế mà ông mới bị quân đội đảo chính và bị giết để thay thế. Ông Diệm coi Trung Quốc mới là kẻ thù của quốc gia, còn Bắc Việt là người cùng một nhà, nên không cần lo lắng nhiều, điều ông ấy để tâm là sự bành trướng thâm độc của Trung Cộng đối với cả dân tộc và con người Việt trên dải đất chữ S và cùng với đó là mối lo về sự lan rộng của chủ thuyết cộng sản sẽ gây hại cho người dân và xã hội thời bấy giờ.

Và còn nhiều sự kiện lịch sử được nguỵ tạo hay thêu dệt nên bởi “Bên thắng cuộc” (cộng sản) như thiếu niên anh hùng tẩm xăng Lê Văn Tám với “ngọn đuốc sống” đốt cháy thân mình phá kho xăng địch.

Trong lằn ranh của sự thật và dối trá, nhiều hình tượng đã được tạo dựng lên hay tô đẹp hơn thêm, phần còn lại là những nhân vật “phản diện” bị bôi đen trong bàn tay của kẻ chép sử trong vai người chiếm lĩnh lịch sử hay bị bụi phủ trong những lát cắt thời gian.

Nếu chúng ta không thể nhìn nhận lịch sử dưới góc nhìn trung thực một cách toàn diện, khách quan và khoa học thì hình hài dân tộc chúng ta, giống như một con Voi, sẽ được biến thành những thứ hoàn toàn khác nhau trong con mắt của những thày bói mù loà. Thế thì quả thực vô cùng nguy hiểm đối với dân tộc, khi những giá trị quốc gia lại được xây dựng trên nền nhận thức của những thế hệ lệch lạc, lầm sai và thiếu hụt.

Những bài học kinh nghiệm được rút ra nhờ những sai lầm.

Những giá trị hữu ích được tạo nên nhờ những thiếu sót.

Những tri thức đúng đắn được hình thành nhờ những cứ liệu tổng thể.

Tương lai tươi đẹp chỉ được kiến tạo nên bằng những chất liệu trung thực đầy đủ của quá khứ.

Và đương nhiên, một đất nước, không thể văn minh và tử tế nếu con người ta trong xã hội ấy lại không ngần ngại để mà dối trá nhau, ngay cả với lịch sử của chính dân tộc mình.

 LL

Đọc hai bản Hiến Pháp, so sánh bản chất Trung đảng và Việt đảng

Phùng Hoài Ngọc

Đăng VNTB ngày 25/2/2017

 Nhân đọc bài báo của ông Cao Khải về Hiến pháp Trung Quốc 1982 có sửa đổi, tôi xin bàn thêm đôi lời và nhân tiện so sánh với HP Việt Nam 2013.

1.

Ông Cao Khải nguyên chủ nhiệm Phòng nghiên cứu thuộc Ủy ban công tác pháp chế Quốc hội Trung Quốc viết trên Tạp chí Viêm Hoàng Xuân Thu (*1) số 8 năm 2011. Bài viết phê phán HP trước 82 và ca tụng sự tiến bộ của Hiến pháp 1982 (Nguồn: http://blog.sina.com.cn/)

Ông Cao Khải viết “Hiến pháp cũ  trước 1982 đã viết « Nước CHND Trung Hoa do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo » – điều này về tình cảm là hợp với tâm nguyện của chúng ta. Nhưng nếu suy nghĩ về câu chữ và lý luận thì cách viết đó thể hiện sự thô bạo và gò ép, nhưng ai cũng chẳng muốn (chẳng dám) nói ra”.

Ông Cao Khải nói “hợp với tâm nguyện của chúng ta”, nhưng “chúng ta” là ai ? Chúng ta là đảng viên hay nhân dân TQ ???

Các ông cộng sản rất thích dùng kiểu nói này, “chúng ta” lẫn lộn mơ hồ giữa ĐảngNhân dân, giữa tôi/chúng tôi và họ,anh/các anh. Đây cũng là căn bệnh cố hữu của quan chức cộng sản khi phát ngôn công cộng không dám xưng “tôi”, về đối tượng bàn luận thì không dám nói “họ”, về đối phương đàm thoại thì không dám gọi “anh, các anh, quí vị”.

Tuy nhiên ông Cao Khải đã nói đúng điều này: Nhưng nếu suy nghĩ về câu chữ và lý luận thì cách viết đó thể hiện sự thô bạo và gò ép, nhưng ai cũng chẳng muốn (chẳng dám) nói ra”.

Ông Cao Khải viết tiếp: “Đảng phải hoạt động trong phạm vi luật pháp nhà nước, không thể có mâu thuẫn với bất kỳ luật pháp nào của nhà nước, lại càng không được ra lệnh, chỉ huy nhà nước và nhân dân

Và nhấn mạnh:

Nếu để cho một tổ chức hoặc đoàn thể nào đó đứng cao hơn nhà nước thì quốc gia đó sẽ biến thành một nước phong kiến độc tài chuyên chế, thậm chí còn không bằng ngay cả các nước theo chế độ tư bản”.

hp-tq

2. Mấy điểm mới của HP 82

Hiến pháp Trung Quốc 1982, thường gọi Hiến pháp Bát Nhị, là hiến pháp hiện hành có 4 sửa đổi bổ sung (tu chính 1988,1993, 1999, 2004) (*2).

Sau đó tôi đọc qua Hiến pháp Việt Nam 2013 và có đôi điều so sánh.

 LỜI NÓI ĐẦU của Hiến pháp Bát Nhị (nguyên tác là: Tự ngôn):

Trung Quốc là một trong những quốc gia có lịch sử lâu đời nhất trên thế giới. Nhân dân các dân tộc Trung Quốc đã cùng nhau xây dựng nên một nền văn hoá huy hoàng, sán lạn, với truyền thống cách mạng quang vinh”.

Lời bàn: Ngay câu văn mở đầu HP, các nhà lập pháp TQ đã bộc lộ thói tự mãn tự kiêu Đại Hán, coi thường quốc gia khác. (Nước Mỹ chắc sẽ phải xấu hổ muốn chết được vì lịch sử ngắn ngủn).

Sau khi kể lể công lao của Đảng CSTQ, chủ nghĩa Mác Lê, chủ tịch Mao và Lý luận Đặng Tiểu Bình (bổ sung thêm năm 1999), Hiến pháp khẳng định:

Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, sự hướng dẫn của chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông, lý luận Đặng Tiểu Bình và thuyết “Ba đại diện”, nhân dân các dân tộc Trung Quốc sẽ tiếp tục tuân thủ chế độ dân chủ của nhân dân và theo con đường xã hội chủ nghĩa, tiếp tục hoàn thiện thể chế xã hội chủ nghĩa (… ) từng bước biến Trung quốc thành một nước xã hội chủ nghĩa có nền văn hóa và dân chủ bậc cao”.

Câu văn trên khôn khéo ở chỗ đặt “Nhân dân các dân tộc Trung Quốc” làm chủ ngữ, “Đảng” chỉ đóng vai trò trạng ngữ. Câu văn đã mềm hóa vai trò lãnh đạo của Đảng. Điều sửa đổi này cho thấy họ tự hào đất nước chữ nghĩa và giỏi ngữ pháp hơn các đồng chí đồng nhiệm ở Việt Nam.

Điều này giải thich vì sao vừa qua ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ký kết với tổng Tập sẽ đưa một đội cán bộ cao cấp sang bồi dưỡng chuyên môn (học nghề cai trị) ở Trung Quốc.

Trung cộng chấp nhận “đa đảng” nhưng khẳng định vai trò lãnh đạo của Trung cộng:

Hệ thống hợp tác đa đảng và tham vấn chính trị do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo sẽ tồn tại và phát triển ở Trung Quốc trong một thời gian dài sắp tới*3. (bản tu chính năm 1993 thêm câu này để kết thúc đoạn mười của Lời nói đầu).

Lại thêm một điểm cộng so với Việt đảng.

Hiến pháp TQ nói “Đảng…tồn tại trong một thời gian dài sắp tới” !

– Nói như thế là tạm chấp nhận được, Trung cộng cao tay đấy chứ. Bởi vì các nước đồng văn như TQ, VN, Nhật, Triều Tiên đều biết “Vạn tuế/ muôn năm” mang nghĩa “vĩnh viễn”, theo nghĩa cổ, mà không theo nghĩa đen là con số tròn, chính xác 10 000 (10 nghìn) năm. Vạn tuế/ muôn năm chỉ dành cho ĐẤT NƯỚC.

Người có học thức trên thế giới, ai cũng biết chẳng có tổ chức nào, cái gì do con người tạo ra có thể tồn tại vĩnh viễn.

Trung cộng khôn ngoan. Họ tránh lối xưng tụng kiểu phong kiến kệch cỡm và trắng trợn như “vạn tuế” (Hán ngữ) tương tự  “muôn năm”  (tiếng Nôm).

Ở Việt Nam, Hiến Pháp 2013 thì sao:

hpvn

 Các nhà lập pháp Việt Nam viết Điều 4 huỵch toẹt và “thô bạo” (theo ý ông Cao Khải):

 Điều 4  

1.Đảng Cộng sản Việt Nam – đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

Ngoài ra khắp Việt Nam, hàng vạn khẩu hiệu “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” dán khắp cơ quan, phố phường đến thôn cùng xóm vắng như một phép doping tiểu xảo.

Tuy nhiên, hai Hiến Pháp TQ và VN vẫn giống nhau bản chất: Không có luật điều nào về hoạt động của Đảng. Có nghĩa, Đảng hoạt động tự tung tự tác, tùy nghi tùy tiện. Việt Nam chỉ có một câu đơn giản, qua loa: “đảng viên và tổ chức đảng hoạt động trong pháp luật” (nhưng mà Luật nào ?).

Về sở hữu ruộng đất: giống và khác

 Trung Quốc: Điều 10. Chế độ đất đai

Đất đai ở thành phố thuộc sở hữu nhà nước.

Đất đai ở nông thôn, ngoại ô thành phố, ngoài do pháp luật quy định thuộc sở hữu nhà nước thì thuộc sở hữu tập thể, đất ở, đất phần trăm, diện tích đất đồi núi phần trăm đều thuộc sở hữu tập thể.

Việt Nam: Điều 53  

Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý. 

 NHẬN XÉT:

Như vậy, TQ công nhận có hai chế độ sở hữu đất đai: nhà nướctập thể.

Việt Nam chỉ một chế độ sở hữu đất đai là “toàn dân”. Về câu chữ người TQ nói rõ ràng cụ thể hơn, còn VN khoái chơi chữ “sở hữu toàn dân” nghe rất kêu mà điêu trá coi thường thiên hạ ngu đần.

 KẾT

 Mới chỉ so sánh mấy điều cơ bản, đã thấy Hiến Pháp TQ cao tay hơn Hiến Pháp VN.

 Tuy nhiên điều cơ bản nhất vẫn là: Tinh thần thực hành hiến pháp, trung thành với hiến pháp ở hai nước, ra sao ?

 Chúng ta đều biết, Hiến pháp chỉ là bình phong cho các chế độ độc tài đảng trị. Họ sẵn sàng và thường xuyên ra các nghị định, chỉ đạo công tác vi hiến, xâm phạm quyền lợi CÔNG DÂN như cơm bữa, bất chấp hiến pháp.

  Chú thích:

*1 . “Viêm Hoàng xuân thu”: Lịch sử Viêm hoàng đế. “Xuân thu” nghĩa là “lịch sử” (nghĩa cổ trong văn sách). Theo truyền thuyết, Viêm đế là nhà vua thần thoại đầu tiên lập ra Trung quốc.

VĂN BẢN HIẾN PHÁP TRUNG QUỐC:

*2. Bản tiếng Việt:

https://vi.wikisource.org/wiki/Hi%E1%BA%BFn_ph%C3%A1p_n%C6%B0%E1%BB%9Bc_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a_Nh%C3%A2n_d%C3%A2n_Trung_Hoa_1982

Bản tiếng Anh: http://china.usc.edu/constitution-peoples-republic-china-1982

Bản tiếng Trung: http://www.people.com.cn/GB/shehui/1060/2391834.html

*3. Trích Bản tu chính 2004:

      Nguyên bản tiếng Trung

中国共产党领导的多党合作和政治协商制度将长期存在和发展。

Trung Quốc Cộng Sản Đảng lãnh đạo đích đa đảng hợp tác hoà chính trị hiệp thương chế độ tương trường kỳ tồn tại hoà phát triển.

         Bản tiếng Anh:

“The system of multi-party cooperation and political consultation led by the Communist Party of China will exist and develop in China for a long time to come.”

dịch: Chế độ hợp tác đa đảng và chính trị hiệp thương dưới sự lãnh đạo của Trung cộng sẽ tồn tại thời gian lâu dài và phát triển.

PHN

Hoa Kỳ và hệ thống Tam quyền phân lập

Ls. Trần Hồng Phong giới thiệu

Tại nhiều quốc gia tư bản, dân chủ và tiến bộ, thiết chế và mô hình tổ chức Nhà nước được xác lập trên cơ sở hệ thống quyền lực được phân chia và tách biệt theo mô hình “kiềng 3 chân” gọi là tam quyền phân lập (trias politica). Tam quyền phân lập tạo thành 3 quyền của nhà nước, gồm: Hành pháp – Lập pháp – Tư pháp – do 3 cơ quan độc lập với nhau (Chính phủ – đứng đầu là Tổng thống; Quốc Hội và Tòa án tối cao) nắm giữ. Mục đích và tính ưu việt của mô hình tam quyền phân lập là giới hạn quyền lực của mỗi cơ quan, bảo đảm quyền tự do và bình đẳng trong khuôn khổ của Hiến Pháp. Đặc điểm của tam quyền phân lập không cho phép bất kỳ một cá nhân nào, dù là tổng thống, có thể tư tung tự tác, “đứng trên đầu” nhân dân, vi phạm Hiến Pháp, theo giặc bán nước, hay tự ý quyết định những vấn đề mang tính “con đường” – nếu không được đa số người dân lựa chọn, phương hại nghiêm trọng đến quyền lợi của dân tộc, của nhân dân. Hay nói khác đi, tam quyền phân lập bảo đảm quyền lực của nhà nước thực sự thuộc về nhân dân.

Ngày nay, mô hình phân chia quyền lực tam quyền phân lập đã trở thành nền tảng cơ
bản của rất nhiều nhà nước dân chủ hiện đại. Tuy vậy, mức độ và hình thức “phân lập” được thể hiện có sự khác nhau giữa các quốc gia.

Read the rest of this entry »

Vì sao lính cơ động không bao giờ giàu?

VNTB 24.2.17

Kiều Phong

(VNTB) – Ai đã gửi ảnh Formosa chiêu đãi đoàn binh cảnh sát cơ động, nếu không phải là một cảnh sát cơ động đã nhận thức được mối nguy với đất nước? Ai đã gửi tâm thư cho Người Buôn Gió, nếu không phải là một cảnh sát cơ động ở Quỳnh Lưu  Nghệ An nhận thức được bản chất của những kẻ sai bảo mình?

linh-co-dong-1

   Chơ vơ bảo vệ Formosa!

Bộ chính trị và chính sách nuôi chim ưng

Trên bầu trời những thảo nguyên bát ngát ở Mông Cổ, có một loài chim ưng ăn thịt đã được thuần hoá. Có duy nhất một tộc người giao tiếp được với loài chim ưng đó mà thôi. Những con chim ưng sau khi được tộc người này huấn luyện thì trở nên những sát thủ săn bắt thú vật. Chúng có thể bắt về cho chủ những con thỏ, những con chồn lớn hơn cả trọng lượng của mình. Chủ của những con chim ưng chờ chúng mang thú săn được về, nhưng chỉ cho chúng ăn một miếng thịt rất nhỏ. Những người nuôi chim ưng không bao giờ cho chim ưng ăn no, bởi chim ăn no thì chim sẽ bỏ đi.

Read the rest of this entry »

Đầu đuôi câu chuyện thế này ạ:

Có một Viện nghiên cứu nước ngoài tên là Indochina Research (IR) đi nghiên cứu phỏng vấn 700 người sống ở Hà Nội và Sài Gòn, sau đó công bố “VIỆT NAM HẠNH PHÚC THỨ 4  THẾ GIỚI”.

Ts. Phạm Chí Dũng viết bài đăng trên đài VO, phản bác kết quả vớ vẩn của IR.

 Báo NHÂN DÂN, có ông Vũ Hợp Lân viết bài chê TS. Phạm Chí Dũng.

Nhà báo ANH VĂN viết bài này phê phán báo NHÂN DÂN.

GNLT

VNTB 24.2.17

Anh Văn

(VNTB) – Trong khi TS. Phạm Chí Dũng vừa bày tỏ bức xúc của mình với kết quả nghiên cứu đầy hời hợt của IR, thì ông cũng dẫn chứng qua con số, nhân vật có thật. Vậy mà tác giả Vũ Hợp Lân coi đó là việc sử dụng nhiều thông tin tiêu cực, không rõ xuất xứ, chủ yếu khai thác từ internet.

“Không rõ xuất xứ” ?

Toàn bộ số liệu mà TS. Phạm Chí Dũng dẫn ra trong bài phản bác kết quả lạc quan kinh tế của IR cũng như hạnh phúc top 4 thế giới chính là những sự kiện diễn ra ngay trong đời thực của nền chính trị – xã hội Việt Nam.

Thông tin 8.000 đồng tiền thuế môi trường cũng chính xuất phát từ các cơ quan hữu trách nhà nước mà ra; nguy cơ vỡ nợ hiện hữu với ngân khố chỉ vỏn vẹn 45.000 tỷ đồng trong khi nợ vẫn đang phải đối diện xuất phát từ nguyên Bộ Trưởng Kế Hoạch Đầu Tư Bùi Quang Vinh; hiện tượng nợ động khiến nó gấp 4 lần ngân sách nhà nước Việt Nam xuất phát từ tiến sĩ Phạm Thế Anh, trưởng bộ môn kinh tế vĩ mô Đại học Kinh tế Quốc dân Hà Nội; 25 tỷ nợ xấu ngân hàng là từ ông Trương Văn Phước, Phó Chú tịch Ủy ban giám sat tài chính quốc gia; thảm họa Formosa và phá hủy 90% ngành khai thác thủy hải sản, du lịch tại 4 tỉnh miền Trung cũng được công bố; quốc nạn xây tượng đài với việc chi hàng ngàn tỷ đồng nằm chiễm chệ trong cái gọi là “quy hoạch” đến nỗi chính báo Nhân Dân đã phải đăng tải bài: Tượng đài: Quy hoạch nào cho tương lai? [1]; quan điểm của TS Khuất Thu Hồng về kết quả nghiên cứu của IR là phiến diện trong cương vị Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển xã hội; 15 tỉnh lên VP Chính phủ xin gạo cứu đói được báo Nhân Dân [2] và hàng tá báo khác đăng tải,…

Read the rest of this entry »

Formosa Hà Tĩnh: miếng “gân gà” ăn hay bỏ? 

Thiên Luân

Tác giả gửi tới Dân Luận

Trong Tam Quốc Chí có một điển tích rằng: Tào Tháo đem quân đánh Thục, Quân Thục chống trả quyết liệt khiến quân Tào rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Tào Tháo tâm trạng hết sức buồn bực, vào một đêm viên tùy tướng đến hỏi mật khẩu giao ban đêm nay là gì, Tào Tháo thở dài nói “kê cân”. Dương Tu nghe được liền chẩn bị đồ đạc cho việc rút quân. Thấy lạ các tướng hỏi, Dương Tu trả lời, Thừa tướng ban mật khẩu “kê cân” (gân gà) là ý muốn nói ăn không được vứt cũng không xong, việc rút quân chỉ là nay mai. Tào Tháo biết chuyện liền cho chém đầu Dương Tu vì tội tiết lộ quân cơ. Không lâu sau Tào Tháo ra lệnh rút quân.

Kể một chút về tích xưa là muốn liên hệ với việc ngày nay. Đó là vấn đề Formosa Hà Tĩnh – miếng gân gà của Chính quyền Việt Nam, ăn thì khó nuốt, bỏ đi thì không đành.

Tính đến thời điểm hiện nay, hiếm có doanh nghiệp nước ngoài nào được Chính phủ Việt Nam ưu ái như tập đoàn Formosa. Trong hợp đồng thuê đất của Formosa có viết, đảm bảo không thu hồi đất vì mục đích cộng đồng và phát triển kinh tế hay các mục đích khác; đối với thu hồi đất vì lý do quốc phòng, an ninh, hai bên tiến hành thảo luận đi đến thống nhất bồi thường dứt điểm trước khi thực hiện. Ngoài ra còn miễn tiền thuê đất 15 năm, thuế thu nhập doanh nghiệp 10% từ năm có thu nhập chịu thuế (thông thường là 25%), mà 4 năm được miễn thuế thu nhập doanh nghiệp, sau đó giảm 50% trong 9 năm tiếp theo và được miễn thuế đối với các mặt hàng tạm nhập tái xuất, miễn thuế nhập khẩu đối với các mặt hàng tạo tài sản cố định… Mặc dù được ưu ái là vậy nhưng Formosa thấy chưa đủ. Vào tháng 6/2014 Formosa đề xuất lập đặc khu kinh tế gang thép Vũng Áng. Tuy nhiên đề xuất này đã bị Chính phủ Việt Nam bác bỏ.

Theo như thông tin đã công bố, tổng số vốn đầu tư của Formosa vào khu công nghiệp Vũng Áng khoảng 10 tỷ USD, trong đó thực vốn chỉ có 3,8 tỷ còn 7 tỷ là vay từ các ngân hàng trong và ngoài nước. Khoản vay ngân hàng nước ngoài được CP Việt Nam bảo lãnh. Còn tiền vay của ngân hàng thương mại trong nước là tiền của người dân: Thông báo ngày 219/TB – CP ngày 2/6/2014 của VP Chính Phủ đồng ý hạn mức cho Formosa vay tiền NHTM gấp 4 lần số vốn đăng ký. Theo đó họ sẽ được vay tới 40 tỷ USD, đó là tiền của người dân Việt Nam.

Read the rest of this entry »

‘Viện Phan Chu Trinh’ có hướng đến tinh thần Phan Chu Trinh?

Phạm Chí Dũng
VOA
Nhà văn Nguyên Ngọc phát biểu tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh.
Nhà văn Nguyên Ngọc phát biểu tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh.
.
Phản ứng thờ ơ
Một hiện tượng “lạ” vừa xảy ra trong buổi giao thời Việt Nam: Viện Phan Chu Trinh mới được thành lập của cựu Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình và tác giả Đất nước đứng lên – nhà văn Nguyên Ngọc – đã không nhận được phản ứng tích cực từ giới truyền thông xã hội.
.
Vào thời buổi mà truyền thông xã hội đã phát triển đến mức có đến hơn một nửa dân số Việt Nam sử dụng mạng này và bất cứ một đề tài mang khí sắc dân chủ nào cũng được dư luận chào đón, hiện tượng truyền thông và chính trị – xã hội vừa kể là rất đáng mổ xẻ.
.
Bởi lẽ ra, Viện Phan Chu Trinh cùng tinh thần khai trí của bậc tiền nhân này về tam quyền phân lập và dân chủ tự trị đã phải được cổ xúy mạnh mẽ bởi các trang mạng chuyên về dân chủ và nhân quyền. Nhưng sau khi được thành lập vào ngày 7/2/2017 tại Hội An, Quảng Nam, Viện Phan Chu Trinh cùng người điều hành chủ yếu là nhà văn Nguyên Ngọc đã chỉ được thông tin trên một số tờ báo nhà nước, trong lúc đại đa số các trang mạng dân chủ nhân quyền lại im lặng một cách khác thường.
.
Nếu nhìn lại, nhà văn Nguyên Ngọc đã từng chủ xướng thành lập Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam vào đầu năm 2014. Vào thời gian đó, tổ chức xã hội dân sự độc lập này đã được các trang mạng dân chủ nhân quyền thông tin và cổ xúy khá rộng. Tinh thần tự do sáng tác không chịu ách kềm tỏa của đảng cầm quyền được xem là một dấu son của giới nhà văn độc lập.
.
Vậy vì sao giới đấu tranh dân chủ nhân quyền lại có vẻ thờ ơ, thậm chí gần như lạnh nhạt với sự kiện thành lập Viện Phan Chu Trinh – cũng cùng người chủ xướng là nhà văn Nguyên Ngọc?
.
Một trong những nguyên nhân, có thể là thành phần lãnh đạo của viện này – một câu chuyện mà dư luận xã hội thường rất quan tâm theo cách nhìn “việc theo người”.
.
‘Việc theo người’
Trong buổi ra mắt, Viện Phan Chu Trinh đã giới thiệu một số lãnh đạo chủ chốt của Viện gồm: Bà Nguyễn Thị Bình, cựu Phó Chủ tịch nước, Chủ tịch Quỹ Văn hóa Phan Chu Trinh là Chủ tịch danh dự của Viện; ông Nguyên Ngọc là Chủ tịch Hội đồng Viện; ông Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, là Phó Chủ tịch Hội đồng Viện; ông Nguyễn Sự, cựu Bí thư Thành ủy Hội An, là Phó chủ tịch Hội đồng Viện; ông Vũ Thành Tự Anh, giảng viên trường Đại học Fulbright, là Ủy viên Hội đồng Viện.
.
Ngoài ra còn có sự tham gia của một nhân vật đáng chú ý khác: ông Vũ Ngọc Hoàng, cựu Phó Trưởng ban Tuyên giáo trung ương – người có tâm trạng và tư duy cải cách, nhưng theo một mảng dư luận thì vẫn chưa thoát khỏi “ý thức hệ Nguyễn Phú Trọng”.
.
Cũng có một số dư luận cho rằng thành phần lãnh đạo của Viện Phan Chu Trinh gồm khá nhiều cựu quan chức. Có thể, việc các cựu quan chức tham gia vào tổ chức dân sự là quyền của họ và nên xem là điều tự nhiên. Nhưng cung cách tham gia này lại có nét nào đó khá tương đồng với cơ chế “hết quan lập hội” của nhiều quan chức nhà nước mà từ lâu chính báo chí nhà nước đã phải mỉa mai, và gần đây chính giới quan chức cao cấp đương chức đã phải tìm cách hạn chế ngân sách cấp cho những “hội đoàn quan chức về hưu” như thế.
.
Trong khi một số gương mặt của ban lãnh đạo Viện Phan Chu Trinh có thể tiêu biểu cho khuynh hướng “phản biện trung thành”, thì lại không có được khuôn mặt phản biện độc lập nào. Ngay cả một ít nhân vật mang tính phản biện trong tổ chức Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam cũng không thấy có mặt trong ban lãnh đạo và thành phần điều hành của Viện Phan Chu Trinh.
.
Lại cần nói về chiều dài của Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam. Sau 3 năm thành lập tính từ năm 2014, cho tới nay tổ chức này vẫn còn nguyên là… ban vận động. Rất đáng lưu tâm, đây là tổ chức xã hội dân sự duy nhất vẫn duy trì hình thức “ban vận động” trong khoảng ba chục tổ chức xã hội dân sự độc lập ở Việt Nam.
.
Rất nhiều người trực tiếp đấu tranh dân chủ nhân quyền và người ủng hộ phong trào này đã đặt câu hỏi sâu sắc về việc tại sao sau một thời gian quá dài, Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam vẫn như cố giữ một tư thế an toàn thái quá trong đối sách và trong quan hệ với chính quyền, cho dù nếu tổ chức này có dũng khí hơn để cắt bỏ cụm từ “ban vận động” thì chắc chắn cũng không bị công an đàn áp mạnh.
.
Trong thực tế, Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam có thể được xem là tổ chức ít bị công an trấn áp, đàn áp và sách nhiễu nhất trong số các tổ chức xã hội dân sự độc lập. Hoạt động chủ yếu của Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam là trang Văn Việt do vài nhân sự điều hành, nhưng không phải là nhà văn Nghuyên Ngọc.
.
Viện Phan Chu Trinh thuộc ai?
Trước tết Nguyên đán 2017 đã rậm rịch thông tin về một số cựu quan chức và trí thức “đang thiết lập kênh tiếp cận Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc”, với mục đích “xin gặp để phản biện”. Sau đó lại có thông tin Viện Phan Chu Trinh sắp được thành lập và được ngân sách nhà nước cấp kinh phí hoạt động.
.
Dư luận bán tín bán nghi về thông tin trên, nhất là về chuyện “cấp ngân sách”. Nhưng tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh thì sự việc đã trở nên rõ ràng.
.
Theo báo Dân Trí: “Ông Nguyên Ngọc thông báo, Thường vụ Tỉnh ủy Quảng Nam đã giao cho Viện biên soạn bộ Toàn chí Quảng Nam, được quan niệm như một bộ bách khoa toàn diện về Quảng Nam. Đây sẽ là một bộ sách lớn, dự kiến gồm trên 20 tập, hoàn thành trong 5 năm.
Song song với bộ Toàn chí, Viện sẽ triển khai công trình nghiên cứu về vai trò của tư tưởng Phan Chu Trinh trong lịch sử tư tưởng cận đại và hiện đại Việt Nam; công trình tổng kết 30 năm phát triển của Hội An và những thách thức mới của Hội An hiện nay; công trình điều tra về xã hội học ở miền đông Quảng Nam trong dự án phát triển vùng đất này”.
.
Một câu hỏi đặt ra là tại sao Viện Phan Chu Trinh mới ra đời nhưng đã có ngay 4 công trình nghiên cứu mà có thể nhận ngân sách nhà nước, trong khi nhiều hội đoàn nhà nước đang bị cắt giảm đến 50% hoặc hơn từ ngân sách hàng năm?
.
Với việc nhận ngân sách nhà nước để nghiên cứu, một câu hỏi khác được đặt ra là về bản chất, Viện Phan Chu Trinh là một tổ chức xã hội dân sự độc lập hay là một hội đoàn mới của chính quyền và trực thuộc… tỉnh ủy Quảng Nam?
.
Câu hỏi trên sẽ hoàn toàn có cơ sở khi cụm từ “Thường vụ Tỉnh ủy Quảng Nam đã giao cho Viện…” là rất quen thuộc trong văn phong hành chính nhà nước hoặc đảng văn. Nếu Viện Phan Chu Trinh là một tổ chức xã hội dân sự độc lập hoặc một tổ chức phi chính phủ, sẽ chẳng bao giờ có chuyện một cơ quan đảng như Thường vụ Quảng Nam dám “giao việc” như thế.
.
Còn nếu thực sự nhận “kinh phí nghiên cứu khoa học” của chính quyền, liệu viện này còn tư thế độc lập để nói lên tinh thần tam quyền phân lập và dân chủ tự trị của tiền nhân Phan Chu Trinh?
.
Cần nhắc lại, một trong những đối sách tạo ly tán và phân hóa của chính quyền đối với phong trào dân chủ là chủ trương chính quyền cấp tài chính, trụ sở, phương tiện, tạo công ăn việc làm cho quan chức về hưu để vừa có chức mới vừa tránh bất đồng chính kiến có thể “gây ảnh hưởng cho an ninh quốc gia”.
.
Lại một câu hỏi không thể không phòng hờ: Liệu có một chủ trương của chính quyền để Viện Phan Chu Trinh trở thành nơi thu hút những người nhà dân chủ nửa vời và vẫn nằm nguyên trong quỹ đạo “đổi mới không đổi màu” của đảng?
.
* Blog của nhà báo Phạm Chí Dũng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Mây thẻ