"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Yêu cầu đối thoại

 Kính gửi ông: Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN).

Mới đây, truyền thông trong nước đưa tin ông, với tư cách ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương ĐCSVN, đã đề xuất và “đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”.

Chúng tôi, các thành viên Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng (CLB LHĐ), nhận thấy đây là việc làm thiết thực, cấp bách để kịp thời giải quyết những mâu thuẫn giữa Nhân dân và Nhà nước gây ra bởi các chính sách mà nhà nước đã ban hành.

Trong nhiều vấn đề là nguyên nhân của mâu thuẫn, có vấn đề quyền sở hữu đất đai như điều 53 Hiến pháp Việt Nam năm 2013 qui định:

“Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”.

Chính qui định “đất đai… là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân” nói trên là nguyên nhân gốc rễ gây ra hàng loạt vụ tranh chấp, khiếu kiện trong hơn 20 năm qua, mà đỉnh cao là vụ Đồng Tâm – Mỹ Đức mới đây. Qui định này cũng tạo sơ hở pháp lý cho các nhóm lợi ích lợi dụng để tham nhũng, xâm hại đời sống của nông dân là thành phần đông đảo nhất và thiệt thòi nhất, gây ra bất công xã hội, đào sâu hố chia cách giữa nhân dân và chính quyền, tạo hậu quả nghiêm trọng về an ninh chính trị.

Vì vậy, CLB LHĐ yêu cầu đối thoại với những người đại diện ĐCSVN và Nhà nước Việt Nam về yêu sách cấp bách sửa đổi ngay điều 53 Hiến pháp và các luật liên quan quyền sở hữu đất đai nhằm xác nhận chế độ đa dạng sở hữu đối với đất đai.

Chúng tôi đề cử các vị có tên sau đây:

1-    Ông Võ Văn Thôn, nguyên giám đốc sở Tư Pháp TP. HCM

2-    Ông Lê Phú Khải, nhà báo

3-    Ông Phạm Đình Trọng, nhà văn

4-    Ông Kha Lương Ngãi, nguyên phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng

làm đại diện cho CLB LHĐ trong việc đối thoại.

Chúng tôi yêu cầu cuộc đối thoại diễn ra công khai và những người chủ trì sẽ được hai bên bàn bạc cùng chấp nhận.

Trân trọng đề nghị ông, với tư cách người khởi xướng ý tưởng đối thoại, chuyển yêu cầu của chúng tôi đến những người có trách nhiệm của ĐCSVN và Nhà nước VN, để cuộc đối thoại sớm diễn ra một cách thiện chí và công bằng.

TP. HCM ngày 25-5-2017

Đại diện CLB Lê Hiếu Đằng

Võ Văn Thôn

CLB Lê Hiếu Đằng gửi BVN

LỜI BÀN

Bốn vị trí thức đều chỉ có học vị cử nhân.

VS

Phe tuyên giáo trường Đảng có hàng trăm GS, PGS và hàng nghìn tiến sĩ, thạc sĩ.

Cuộc đấu liệu có ngiêng lệch quá không ? 4 ông liệu có bị đè bẹp không ?

 Hãy cùng chờ xem.

LỜI ĐIẾU CỦA BẢO ĐẠI, TRONG TANG LỄ TRẦN TRỌNG KIM

 


 Lời điếu của Quốc trưởng Bảo Đại do Đổng lí văn phòng 
đọc trong Tang lễ cụ Trần Trọng Kim.
.
 
(Nhà báo Huy Đức) 
.
Lời điếu của Quốc trưởng Bảo Đại do Đổng lí văn phòng đọc trong Tang lễ cụ Trần Trọng Kim

QUỐC GIA VIỆT NAM
ĐỨC QUỐC TRƯỞNG 

BẢO ĐẠI

Ông nguyên Thủ tướng,

Được tin Ông từ trần, lòng tôi thương cảm vô hạn. Vẫn biết tuổi Ông đã gọi là thọ; sự nghiệp văn hóa, chánh trị của Ông đã biểu dương một thân thế cao quý. Song tôi không khỏi ngậm ngùi nhớ rằng mới cách đây mấy hôm, tôi còn vui thấy Ông tinh thần vẫn tráng kiện, chí khí còn hăm hở, và tưởng rằng trong những ngày sắp tới là lúc tổ quốc cần hết thảy những con dân tài đức như Ông, Ông tuy tuổi cao sức yếu, vẫn có thể phục vụ giang sơn như suốt cả cuộc đời tận tụy của Ông!


Lịch sử sẽ ghi thanh danh ông, thanh danh một nhà mô phạm biệt tài, một nhà văn học lỗi lạc, một nhà chí sỹ ái quốc. Và thân thế trong trắng của Ông đã làm gương cho kẻ đương thời sẽ làm gương cho lớp hậu thế.

Riêng đối với tôi, tôi không quên rằng trong những giai đoạn khó khăn của lịch sử, lúc nào Ông cũng sẵn sàng hăng hái làm người cộng sự đắc lực của tôi: nào khi Ông nhận đảm đương sứ mạng nặng nề điều khiển con thuyền quốc gia trong khi thế nước chông chênh; nào lúc tòng vong ở nơi hải ngoại khi tôi tranh đấu để mang lại cho dân tộc một hy vọng, một tin tưởng ở tương lai; nào buổi mới đây tuy tuổi đã ngoài 70 mà Ông còn hăng hái đứng lên đảm nhiệm trọng trách chủ tịch hội nghị toàn quốc trong cuộc tường bày ý nguyện của dân tộc.

Ông thực đã xứng đáng với dân tộc. Ông quả đã xứng đáng với lòng tín cẩn của tôi.

Công trạng ấy tôi không quên.

Quốc dân cũng không quên. Lịch sử sẽ ghi công của người con ưu tú của đất nước.

Tin rằng hương hồn ông sẽ được tiêu diêu nơi cực lạc.
Bà nguyên Thủ tướng,

Tôi đề lời phân ưu cùng bà và toàn gia. Tôi mong rằng lòng tiếc thương của hết thảy quốc dân đối với cố Thủ tướng sẽ làm cho bà nhẹ bớt một phần nào nỗi đau đớn về dịp này và sự nghiệp lâu dài của cố Thủ tướng sẽ làm cho bà được cái an ủi rằng sự nghiệp ấy còn cũng như là người chí sỹ khuất núi vẫn còn!

.
—————
 


Huy Đức
.
VIẾNG CỤ TRẦN TRỌNG KIM

Nhờ những người bạn ở Hà Tĩnh, hôm 24-5, tôi tìm đến được nơi đặt tro cốt cụ Trần Trọng Kim ở tổ đình Vĩnh Nghiêm và hôm qua, 25-5, tôi gặp được bác Trần Xuân Điền, cháu đời thứ 3 của cụ Trần Trọng Kim ở Đan Phổ, Nghi Xuân, Hà Tĩnh.

Lịch sử không có chữ NẾU. Nhưng, đôi khi tôi vẫn cứ không cầm lòng được, suy nghĩ vẩn vơ, Việt Nam sẽ ra sao, nếu từ tháng 8-1945 vẫn là “chính phủ Trần Trọng Kim”…

Trong năm 1945, người Việt có hai tuyên bố độc lập: Ngày 11-3, triều đình Huế tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884, khôi phục chủ quyền Việt Nam; Ngày 2-9, tại Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập.

Độc lập không thật sự đến với Việt Nam vào tháng 3 cũng như vào tháng 9-1945.

Chỉ có chính phủ Hồ Chí Minh, vào lúc ấy, mới chủ trương và có khả năng kháng chiến và thế thắng của Mao Trạch Đông trong cuộc nội chiến 1949 đã giúp những người cộng sản giành chiến thắng Điện Biên Phủ, dẫn tới Hiệp định Geneva 1954, chia cắt đất nước. Cuộc chiến tranh thống nhất VN kéo dài tới năm 1975; cuộc chiến tranh người Việt chống lại Khmer Đỏ (có bàn tay Bắc Kinh đâm sau lưng) và chống lại chính quân Trung Quốc xâm lược kéo dài tới 1989.

Chính phủ Trần Trọng Kim và những người theo chủ nghĩa quốc gia như ông chỉ có thể đòi độc lập thông qua đấu tranh chính trị và chủ yếu nhờ bàn cờ chính trị thay đổi sau Thế chiến thứ II (Ở Đông Dương, người Pháp trả độc lập cho Sihanouk 1953). Chính phủ Trần Trọng Kim, nếu lãnh đạo một VN sau độc lập, sẽ rất kỹ trị và chắc chắn sẽ kế thừa những di sản (vật thể hay phi vật thể) của người Pháp.

Từ lâu, tôi vẫn muốn thắp một nén nhang viếng tác giả của Nho Giáo, Việt Nam Sử Lược, Truyện Thúy Kiều… Theo hướng dẫn của bạn bè tôi đã về Đan Phổ và Thạch Kim, nơi có những người cháu gọi Cụ Lệ Thần bằng chú.

Tháng Tư năm nay, khi cùng anh Le Hai & Trương Duy Nhất về Đan Phổ, người làng đã dẫn ra khu mộ gia đình họ Trần và khẳng định, “Ông Thủ tướng bù nhìn nằm ở đây”, nhưng chúng tôi không tìm thấy tên Cụ. Về sau mới biết, tin nói cụ được an táng ở quê là không đúng.

Sinh ra trong một gia đình dòng dõi, cha là Trần Bá Huân (1838-1894) từng là một văn thân tham gia phong trào Cần Vương. Trần Trọng Kim mất cha năm 9 tuổi, mất mẹ năm 10 tuổi, anh ruột là Trần Bá Hoan nuôi được mấy năm, do quá túng quẫn phải đưa hai em, Trần Trọng Kim và Trần Thị Liên, cho nhà khác làm con nuôi. Hai không gian giáo dục sau đó đã đưa Kim và Liên đi theo hai con đường rất xa nhau. Người em theo phong trào cộng sản từ năm 1930, 1931, trở thành chủ tịch hội phụ nữ tỉnh Nghệ An (mất năm 1964). Người anh được cha nuôi cho ăn học, trở thành một học giả, một người có tinh thần quốc gia, dân tộc.

Năm 1953, sau khi chủ trì Hội nghị Hội đồng toàn quốc, tuyên bố Việt Nam ra khỏi Liên hiệp Pháp, cụ Trần Trọng Kim được Quốc trưởng Bảo Đại mời lên Đà Lạt. Sau mấy tuần nghỉ ngơi, không hề có biểu hiện đau ốm, cụ ra đi nhẹ nhàng sau một giấc ngủ trưa vào ngày 26 tháng Mười Âm lịch. Quốc trưởng Bảo Đại cho máy bay đưa thi hài Cụ ra an táng tại nghĩa trang Cầu Giấy, Hà Nội.

Năm 1987, luật sư Phan Anh cho mời thân nhân của cụ từ Sài Gòn, từ Pháp về. Chúng tôi chưa rõ từ đề nghị của ai mà ngay trong dịp này Cụ được cải tảng, hỏa thiêu tại chỗ và tro cốt được mang vào gửi tại chùa Vĩnh Nghiêm.

Cụ bà, Bùi Thị Tuất – em gái cụ Bùi Kỷ, sinh sống ở Sài Gòn cho tới năm 1991. Con gái của hai người, bà Trần Diệu Chương, sinh sống ở Pháp, hàng năm vẫn viết thư về cho bác Trần Xuân Điền nhưng không hiểu sao từ hai năm nay ông Điền không còn nhận được thư của bà Diệu Chương nữa (Bà cũng đã ở tuổi gần 90). Những bức thư của bà Diệu Chương không chỉ là để nối tình thân với họ hàng mà còn như muốn để lại những bằng chứng lịch sử về một nhân vật mà chắc chắn rồi đây sẽ được nhìn nhận lại. 

.
Chân dung cụ Trần Trọng Kim, chụp 1953 (Tư liệu của bác Trần Xuân Điền).
.
 
Cụ bà Bùi Thị Tuất. — cùng với Bà Bùi Thị Tuất vợ ông Trần Trọng Kim.
.
Tro cốt học giả Trần Trọng Kim đang gửi tại chùa Vĩnh Nghiêm 
(đặt trên giá chung như một người vô danh).
.
 Bốn ngôi mộ trong phần nghĩa trang gia đình: phía sau là phần mộ song thân: cụ Trần Bá Huân (1838-1894) – cụ Nguyễn Thị Nhị (và phần mộ người anh Trần Bá Hoan và chị dâu, Lê Thị Vy (1884-1956).
.
Bà Trần Diệu Chương, con gái cụ Trần Trọng Kim, và người chồng Pháp.
.
Ông Trần Xuân Điền, cháu đời thứ 3, người đang lưu giữ nhiều tư liệu quý 
về cụ Trần Trọng Kim.
.
 Nhà báo Huy Đức và Ông Trần Xuân Điền. Tễu Blog chú thích ảnh.
 
.
 Cô Ánh, cháu dâu của bác Trần Xuân Điền, công chức văn hóa xã Đan Phổ.
  .


 Hàng năm, bà Trần Diệu Chương đều có thư về VN.
.
Bút tích của bà Diệu Chương gửi ông Điền.
.
Những dòng chữ ghi sau bức chân dung cụ Trần Trọng Kim chụp 1953.

GIẢI THỰC DÂN: VẬN ĐỘNG HAY BẮT BUỘC?

Chu Mộng Long

Chú thích của chủ blog:

“Giải”: nói tắt của “giải toả ngộ nhận” (gỡ bỏ hiểu lầm).

  1. Từ “tranh luận” của nhà giáo nhà báo Trần Quang Đại

Nhà giáo kiêm nhà báo Trần Quang Đại phản ứng dữ dội trước bài viết của Sáu Nghệ trên Báo Tiền Phong. Rằng thì là, tờ báo đã vô trách nhiệm với thông tin, xuyên tạc, chụp mũ, vu khống khi biến báo sự vận động của Phòng Giáo dục Can Lộc (Hà Tĩnh) thành bắt buộc “phải” ăn thịt lợn đối với toàn thể cán bộ giáo viên trong ngành.

Hiển nhiên, phản ứng ấy tất kéo theo chỉ trích Chu Mộng Long và tất cả những người bình luận trên FB Chu Mộng Long. Một là, giảng viên đại học mà không hiểu ngôn từ, dốt. Hai là, cố tình chụp mũ, vu khống Phòng Giáo dục Can Lộc là Đức quốc xã. Và ba là, chính Chu Mộng Long và những người “hùa theo” mới là phát xít.

Bằng chứng nhà giáo nhà báo Trần Quang Đại đưa ra chỉ là cái công văn có dấu đỏ, ở đó chỉ có từ “vận động”, không có ý nào bắt buộc!

Có thể hình dung, nếu Trần Quang Đại là cán bộ có quyền lực, thanh tra truyền thông hay an ninh văn hóa chẳng hạn, Báo Tiền Phong và Chu Mộng Long cùng cả loạt người bình luận sẽ bị phạt nặng vì sự kết tội của anh ta! Trong khi tôi và những người phản đối cái công văn này chỉ có đối thoại và tranh luận chứ không hề động đến mảy may sợi lông chân của anh ta. Khái niệm “phát xít” chưa bao giờ dùng cho kẻ phi quyền lực.

Bây giờ chúng ta thử kiểm tra sự hiểu biết về cuộc sống lẫn hiểu biết về ngôn từ của Trần Quang Đại qua phân tích hệ thống của cả vấn đề.

  1. Trước khi nói về ngôn ngữ, hãy bắt đầu nói về hiện thực đã

Khi tranh luận với Trần Quang Đại, tôi có đưa ra chuyện ngày xưa dân ta vào hợp tác xã. Tôi hỏi anh ta, rằng cha mẹ nhà anh từng vào hợp tác xã trước kia là tự nguyện hay bắt buộc? Hiển nhiên, trên mặt ngôn từ là “tự nguyện”. Mỗi người đều kí vào một lá đơn xin tự nguyện vào hợp tác xã, tự nguyện hiến đất, tự nguyện hiến tài sản. Và điều gì xảy ra nếu có gia đình không chịu kí? Anh không biết thì cứ thử hỏi cha mẹ của anh xem? Nhưng có lẽ Trần Quang Đại không cha không mẹ nên không hỏi được. Cho nên anh ta vẫn khăng khăng ai nói bắt buộc là xuyên tạc, vu khống, phản động.

Thôi thì chuyện xưa, Trần Quang Đại hậu sinh không có gốc nên không biết.

Để nói về vận động (tự nguyện) hay bắt buộc, có lẽ nên đi từ các loại phí đóng góp hiện nay của dân để thấy tính chất điển hình của vụ việc. Ở đất nước này, trừ thuế và phí được quy định trong các văn bản quy phạm pháp luật, có vô số các loại phí sinh ra từ các địa phương, các cơ quan, công sở một cách phi pháp. Do tính chất phi pháp, cho nên sau nhiều vụ bị báo chí và dư luận phanh phui, kẻ có quyền đã biến báo rất tinh vi, tất cả đều tìm cách hợp pháp hóa bằng cách biến kẻ nộp phí bắt buộc thành tự nguyện. Chính quyền thôn, xã cho đến công sở, nhà trường muốn thu loại phí gì đều có công văn vận động hoặc đưa mọi người kí giấy tự nguyện. Gọi là tự nguyện nhưng luôn có chế tài, hoặc là không kí các loại giấy tờ liên quan đến quyền lợi công dân, đến mức không kí xác nhận giấy khai sinh lẫn khai tử. Một vài ví dụ điển hình:

Sinh ra không được làm giấy khai sinh. (tại Nghệ An đây:

http://tuoitre.vn/…/khong-ai-duoc-tuoc-quyen-l…/1271711.html).

Chết không được chôn (tại Đăk Lăk đây:

http://baodaklak.vn/…/nguoi-dan-buc-xuc-vi-cac-khoan-thu-p…/).

Cho nên mới có chuyện trẻ mới sinh đã phải nộp phí nghĩa địa. (Tại Thanh Hóa đây: http://dantri.com.vn/…/tre-em-dong-tien-xay-nghia-trang-dan…) v.v…

Phí chồng phí “đúng quy trình”, vì tất cả đều hợp thức hóa bằng chữ kí tự nguyện, Trần Quang Đại ạ! Biết anh giả mù nhưng tôi vẫn phải giúp cho anh chống mắt lên mà nhìn.

Nếu anh không tuyệt tự mà có con đi học, anh sẽ nhìn ra cái mùi nước hoa vận động hay tự nguyện đóng góp mà người ta bôi lên cho dân đen. Tôi đi họp phụ huynh, Hội phụ huynh đưa ra một giấy tự nguyện đóng góp với mức giá tối thiểu 200.000đ để quà cáp 20.11 cho nhà trường và cho giáo viên. Một lần tôi thử nộp ít hơn giá “quy định” thì họ không chịu nhận vì “trái quy định”, “không đảm bảo mức tối thiểu”. Là sao?

Tôi chưa bao giờ là Hội viên các hội (Trừ Hội Cựu chiến binh và Hội Văn học nghệ thuật tỉnh), nhưng tôi cứ bị mặc nhiên là hội viên để gọi là tự nguyện đóng các loại hội phí với mức quy định. Chỉ mỗi Hội Khuyến học mà gia đình tôi mỗi năm phải nộp đến 3 lần cho 3 hội, dù tôi không hề biết ai lãnh đạo các hội này. Một lần cho phường, một lần cho trường của con tôi và một lần tại cơ quan của 2 vợ chồng. Hiển nhiên là bắt buộc, mặc dù tôi không có đơn nào tự nguyện vào các hội này cả. Là sao?

Chuyện học thêm hiện nay được tổ chức tại trường là tự nguyện hay bắt buộc? Hiển nhiên, về mặt giấy tờ là tự nguyện. Đầu năm họp phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm phát xuống cho phụ huynh một “đơn tự nguyện” để kí vào. Nhiều gia đình không muốn cũng phải kí cho con mình yên thân. So với chính quyền, ngành giáo dục tinh tướng hơn nhiều. Ngay cả phí xây dựng dù đã bị cấm triệt để, nhiều trường vẫn thu “đúng quy trình” bằng cái tờ giấy có truyền thống từ thời HTX là “Đơn tự nguyện đóng góp”!

  1. Trở lại công văn ăn thịt lợn

Đúng là công văn của Phòng Giáo dục Can Lộc không có chữ nào bắt buộc. Nguyên văn gồm các từ “kêu gọi”, “hưởng ứng”, “vận động”. Và như vậy, nhà giáo kiêm nhà báo Trần Quang Đại đã đúng khi kết tội ai hiểu sai là xuyên tạc, vu khống ?!!

Nhưng cái cách dò tìm trên văn bản xem có từ nào bắt buộc không rồi phán là cách đọc văn bản máy móc của cái Robot. Vậy thì những cụm từ “thực hiện chủ trương”, “triển khai giải pháp”, “yêu cầu các trường triển khai thực hiện” thuộc phạm trù bắt buộc hay tự nguyện? Tôi, một công dân cứng đầu mà nghe hai chữ “chủ trương” cũng phải cúi đầu thực hiện, bởi vì hàng năm trong báo cáo cá nhân đều có phần “cam kết và thực hiện tốt chủ trương…” huống hồ là dân yếu bóng vía chạy đâu cho thoát?

Nếu không thực hiện, cơ quan không kết tội thù địch như Đức quốc xã thì chí ít cũng xếp loại thi đua. Đấu tranh thì tránh đâu khi cái công văn kia có dấu đỏ lòm như một sắc lệnh từ trên ụp xuống?

Bây giờ thử phân tích cú pháp – ngữ nghĩa câu này trong công văn: “Tiếp tục tổ chức vận động để mỗi CB, GV, nhân viên đăng kí mua ít nhất 10kg thịt lợn hơi/tháng/người theo giá lợn hơi tối thiểu 30.000 đ/kg”. Trong cấu trúc cú pháp câu văn này, việc “CB, GV, nhân viên đăng kí mua ít nhất 10kg thịt lợn hơi/tháng/người theo giá lợn hơi tối thiểu 30.000 đ/kg” đã trở thành mục tiêu phải đạt được – cũng có nghĩa là chỉ tiêu tối thiểu.

Vậy là hai chữ “vận động” chỉ có ý nghĩa khi kết quả vượt chỉ tiêu. Giống như Hội phụ huynh bắt tôi phải nộp tối thiểu 200.000 đ tiền quỹ và có thể nộp cao hơn gọi là “vận động”!

Nôm na, “vận động” mà ra chỉ tiêu tối thiểu thì phần tối thiểu ấy ắt là bắt buộc và chữ “vận động” chỉ còn mang nghĩa là: có thể đóng góp cao hơn chỉ tiêu. Giống như vận động sinh đẻ có kế hoạch: mỗi gia đình chỉ nên có 2 con! Có nghĩa là càng ít càng tốt, còn sinh nhiều hơn 2 con ắt bị phạt.

Nhà giáo, nhà báo Trần Quang Đại hình như chỉ đọc từ mà không đọc ra ngữ nghĩa để hiểu người ta viết gì nhưng lại tự xưng là nhà giáo, nhà báo học từ Trường Đại học Sư phạm Vinh. Đáng buồn cho Trường Đại học Sư phạm Vinh!

 Ngôn từ không phản ánh hiện thực

Điều mà dư luận phản ứng gay gắt không phải là lương tâm hay lương tháng gì ở đây. Trước hết, người ta có quyền nghi ngờ về chủ trương “giải cứu lợn” để “giải cứu nông dân”. Thời đại có quá nhiều thứ nhân danh buộc người ta phải nghi ngờ. Nói vậy mà không phải vậy khi sự thực là nông dân sở hữu lợn không phải là nhiều. Tại quê tôi, người nuôi heo nhiều nhất thì trong chuồng cũng chỉ có dăm đến mười con. Trong khi các nông trại mà quan lấy đất của dân hàng hecta biến báo cho vợ con mình nuôi heo mới có đàn heo khổng lồ. Vậy thì chủ trương giải cứu trên kia chỉ đúng một nửa là “giải cứu lợn” cho quan hơn là “giải cứu nông dân”.

Mà theo kinh tế luận của K. Marx, không có chỗ nào Marx đưa ra như là giải pháp cứu khủng hoảng thừa. Quy luật cung – cầu là tự nhiên, đồng thời là động lực của mọi nền kinh tế. Cầu kích cung. Khi cung vượt quá cầu ắt… sụp đổ! Mọi giải cứu đều trái lẽ tự nhiên, thậm chí đẩy kinh tế đi đến sụp đổ nhanh hơn. Bởi vì, việc bắt ép tiêu thụ chỉ có thể làm mất cân bằng lưu thông hàng hóa, rối loạn tiền tệ, đặc biệt, các nhóm lợi ích lợi dụng trục lợi, lũng đoạn thị trường, bất chấp chất lượng hàng hóa, từ đó tiêu hủy động lực phát triển.

Chụp mũ những người lên tiếng phản đối công văn của Phòng Giáo dục Can Lộc, vô tình hay hữu ý, nhà giáo nhà báo Trần Quang Đại đã tiếp tay cho “chủ nghĩa thực dân kiểu mới”. Anh ta quên rằng, về mặt ngôn từ, chủ nghĩa thực dân một thời cũng không có từ nào mang tính tiêu cực như Cụ Hồ chỉ trích trong Tuyên ngôn độc lậpBản án chế độ thực dân Pháp. Trên mọi văn bản của chủ nghĩa thực dân đều toàn là ngôn ngữ tích cực như: “khai hóa văn minh”, “mộ lính tình nguyện”, “Pháp – Việt đề huề”, “Pháp – Việt bình đẳng”… Nếu chỉ căn cứ trên văn bản ngôn từ, theo Trần Quang Đại là Cụ Hồ đã vu khống, chụp mũ, xuyên tạc trắng trợn nước Đại Pháp mà Trần Quang Đại tôn thờ!?

Thực lòng, tôi chỉ căm Đức Quốc xã ở hành vi diệt chủng với sự nhân danh vì giai cấp công nhân và vì dân tộc Đức. Nhưng chủ nghĩa phát xít đáng tôn trọng vì nói đi đôi với làm. Chủ nghĩa thực dân nói một đằng làm một nẻo mới đáng sợ! Đó là lí do các nhà giải cấu trúc và hậu thực dân luận tuyên bố lột trần cái thứ ngôn từ giả tạo mà bọn thực dân đã tạo ra để đánh bóng thành những huyền thoại của chúng.

Người lớn và cô giáo ép trẻ con ăn thứ nó không thích đã là bạo hành. Bắt ép mọi người phải ăn thứ mà người ta chán chê hoặc kiêng kỵ là ác, ác ngang Đức quốc xã!

Trần Quang Đại hãy học nữa đi rồi hãy làm nhà giáo, nhà báo mà khua môi múa mép.

Điều tôi nói trên, dân vô học cũng biết từ lâu mà không cần tôi giảng giải!

——–

Tiếp theo chủ đề bài viết về “Giải thực dân- cũ và mới” của ts.Chu Mộng Long, tôi đọc ý kiến của Ls.TS Lê Công Định cũng về chủ đề “giải thực dân cũ”. Xin kèm theo để bạn đọc rộng đường dư luận, nếu cần thì cùng nhau “giải ngộ nhận”.

Từ hồi còn nhỏ sống ở miền Bắc tôi đã ngộ nhận khi xem bức tranh vẽ “của Nguyễn Ái Quốc” trong các sách “Bản án chế độ thực dân Pháp” và nhiều tài liệu sách nhà nước khác.

Hôm nay đọc ý kiến của Lê Công Định, tôi giải toả ngộ nhận được không ít điều ấu trĩ.

FB.Lê Công Định

Ngày 19 Tháng 5 ·

Xem hình vẽ dưới đây từ lâu tôi có vài nghi vấn (không phải kết luận) sau đây:

  • Nguyễn Ái Quốc vẽ trên báo Le Paria (Người cùng khổ) đầu thế kỷ 20

nguyen ai quoc ve trenh hay là mượn cua ai1. Mũ của người lính trong biếm hoạ dường như không phải của lính lê dương Pháp. Tra các mẫu quân phục hai nước Pháp và Anh đầu thế kỷ 20, kiểu mũ đó khá giống mũ của lính thuộc địa Anh hơn.

2. Kiến trúc ngôi nhà phía sau không phải kiểu nhà Việt Nam hoặc nhà Pháp ở Việt Nam thông dụng trước đây lẫn bây giờ. Kiểu nhà đó thường thấy ở Ấn Độ và các nước Trung Đông, nơi là thuộc địa của nước Anh đầu thế kỷ 20.

3. Hai chi tiết nêu trên cho thấy bức hiếm hoạ dường như mô tả chế độ thực dân Anh ở các nước thuộc địa Anh ngày xưa, hơn là chế độ thực dân Pháp ở Việt Nam trước đây.

4. Vậy liệu có việc đánh cắp quyền tác giả bức biếm hoạ của một hoạ sĩ nào đó ở thuộc địa Anh rồi nhận của mình không? Thời đó chưa có internet nên việc truy tìm nạn ăn cắp quyền tác giả không dễ dàng, nên kẻ bất lương thường thích làm.

  1. Nhiều khi người ta không có ý “chôm”, chỉ muốn chép về giới thiệu với độc giả tờ báo, nhưng bọn đàn em sau này quen thói nịnh bợ, tâng bốc luôn thành tác giả, thành “người Việt đầu tiên có tranh biếm hoạ đăng báo” chăng?

Chỉ là vài nghi vấn với tất cả sự dè dặt, cách hiểu có thể sai, có thể đúng, nên rất mong các bậc cao minh chỉ giáo hoặc trả lời dùm. Trân trọng.

LCD

ÔNG NGUYỄN ÁI QUỐC CHẾT RŨ TÙ Ở HỒNG KÔNG NĂM 1931, NẾU …

 nếu… Nguyễn Ái Quốc gặp luật sư tiến sĩ Nguyễn Thị Thuỷ ĐBQH Việt Nam dưới đây:
TS. luật VIEN KIEM SAT NHAN DAN TOI CAO
Chuyện luật sư Loseby không tố cáo, mà bao che, giúp đỡ Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông năm 1931 
 .
Ls. Trần Hồng Phong
 
Bào chữa là một trong những quyền cơ bản, cổ xưa và quan trọng nhất của con người. Pháp luật của tất cả các nước trên thế giới – trong đó có Việt Nam, Công ước quốc tế của Liên Hợp Quốc ghi nhận và tôn trọng quyền bào chữa của bị can, bị cáo. Không ai bị xem là có tội khi chưa có bản án có hiệu lực pháp luật, được xét xử bởi một phiên tòa công khai, nghiêm minh. Để thực hiện quyền bào chữa, từ lâu đã xuất hiện chế định luật sư. Luật sư là người có nghĩa vụ, xứ mệnh bào chữa, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp cho thân chủ của mình. Nói một cách đơn giản, trách nhiệm của luật sư là gỡ tội, không được phép làm tăng nặng/xấu đi tình trạng pháp lý của nghi can, bị can, bị cáo.
Điều này cũng giống như trách nhiệm của bác sỹ là chữa bệnh cho bệnh nhân, không phân biệt bệnh nhân là phe “ta” hay phe “địch”, giàu hay nghèo, quan hay dân. Trong khi đó, trách nhiệm phát hiện và chứng minh tội phạm là của Nhà nước, của các cơ quan tiến hành tố tụng: như Công an, Viện kiểm sát và cả Tòa án (thông qua xét xử).
Từ trước đến nay, pháp luật Việt Nam cũng quy định như trên. Và điều đó là hợp lý, bảo đảm quyền bào chữa của bị can, bị cáo.Thế nhưng, tại kỳ họp Quốc Hội đang diễn ra tháng 5/2017, dự thảo sửa đổi Bộ luật hình sự và một vài ý kiến của đại biểu Quốc Hội đã đề nghị sửa đổi Bộ luật hình sự hiện hành theo hướng buộc người luật sư phải tố giác hành vi có dấu hiệu phạm tội của thân chủ (đối với những tội danh liên quan đến an ninh quốc gia). Nói một cách đơn giản, là luật sư bị buộc phải đi tố cáo thân chủ!

.

Theo tôi, việc luật sư bị buộc (bởi luật) phải đi tố thân chủ của mình, là không hợp lý về mặt pháp luật, đạo đức và cả quyền con người. Vì lẽ:

– Trong khi nhận trách nhiệm bào chữa, giảm nhẹ cho thân chủ, luật sư lại đi tố cáo thân chủ của mình, tức làm xấu đi tình trạng pháp lý của thân chủ, chính là sự phản bội đối với khách hàng. Xét về mặt đạo đức, điều ấy thể hiện luật sư là một người hai vai, không đàng hoàng và không thể đàng hoàng.

– Không thể viện dẫn rằng những tội về an ninh quốc gia là nghiêm trọng, nên luật sư phải tố cáo thân chủ. Vì như đã nói, đây không phải là trách nhiệm của người luật sư. Vì luật sư là người bào chữa chứ không phải là người kết tội. Điều này là chân lý rõ ràng, không cần phải bàn cãi.

– Nếu luật sư đi tố cáo thân chủ, thì liệu có ai dám nhờ đến luật sư? Khi đó, quyền bào chữa của bị can bị cáo nghiễm nhiên bị hạn chế, ảnh hưởng, không được bảo đảm một cách chính đáng và thực chất.

Thiết nghĩ không cần thiết phải dài dòng về những vấn đề đã mang tính chân lý, là thành tựu của nhân loại, là bản chất tốt đẹp của loài người. Tôi chỉ muốn kể lại câu chuyện sau đây: câu chuyện về Nguyễn Ái Quốc (sau này là Chủ tịch Hồ Chí Minh, lãnh tụ của Đảng cộng sản Việt Nam), đã được luật sư Loseby và gia đình ông, che dấu, giúp đỡ trốn thoát khỏi Hồng Kông năm 1931.

Đây là một câu chuyện có thật 100%, rất nhiều sách, tài liệu, báo chí đã xuất bản. Ai cũng có thể  dễ dàng tìm đọc. Câu chuyện ấy như sau:

Nguồn: Vụ án Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông năm 1931 (báo Nghệ An) Ghi chú: Danh từ “Người” chỉ Nguyễn Ái Quốc (Chủ tịch Hồ Chí Minh)
…………

Ngày 6/6/1931,  Mật thám Pháp ở Đông Dương và mật thám Anh ở Hồng Kông đã bắt được Nguyễn Ái Quốc – một “trùm cộng sản” tại địa chỉ “186 Tam Lung – Hongkong. Tuy nhiên, trong toàn bộ diễn tiến của vụ án, Nguyễn Ái Quốc chỉ khai mình là Tống Văn Sơ – một nhà buôn. Chứ không thừa nhận mình là Nguyễn Ái Quốc.

Qua giới thiệu, Nguyễn Ái Quốc được Loseby, một luật sư nổi tiếng lúc đó, đang hành nghề ở Hồng Kông giúp đỡ. Tống Văn Sơ cảm ơn sự quan tâm của luật sư đối với mình, và tỏ ý băn khoăn vì không có tiền để trả công cho ông. Luật sư nói: “Tôi nhận giúp vì danh dự chứ không phải vì tiền. Tôi sẽ ra sức cứu giúp, mong người tù hãy tin tưởng và hãy nói, cung cấp cho luật sư những điều gì có thể giúp trong việc bênh vực… “

Vụ án này đã trải qua 9 phiên toà xét xử, từ ngày 31/7/1931 đến 19/9/1931. Bào chữa cho Tống Văn Sơ, tham gia tranh tụng tại phiên tòa có luật sư J.C Jenkin và luật sư Loseby. Cả hai luật sư đã hết lòng bào chữa cho Tống Văn Sơ.

Kết quả xét xử: Toà án Viện Cơ mật Hoàng Gia Anh tuyên trả tự do cho Tống Văn Sơ, bằng cách cho Người được tự do lựa chọn nơi mình đến. 

Ngày 28/12/1932, Tống Văn Sơ được tự do và đi đến Singapore. Nhưng ngay khi đi đến Singapore, Tống Văn Sơ lại bị buộc quay trở lại Hồng Kông, không được phép nhập cảnh.

Ngày 19/1/1933, Nguyễn Ái Quốc lại bị bắt giam tại Hồng Kông. Ngay khi ấy, Người đã kịp thời viết thư báo tin cho luật sư Loseby và nhờ ông giúp đỡ. Luật sư đã đề nghị Thống đốc HongKong can thiệp, và Thống đốc đã buộc phải ra lệnh thả Tống Văn Sơ và hạn trong ba ngày phải rời khỏi Hồng Kông.

Một lần nữa gia đình luật sư Loseby lại bênh vực và cứu Tống Văn Sơ ra khỏi nhà tù. Kế hoạch di chuyển và bí mật tổ chức cho Tống Văn Sơ trốn đã được vạch ra. Khi ở tạm thời trong Ký túc xá Hội Thanh niên Thiên chúa giáo Trung Hoa (YMCA), khi thì ở ngay trong nhà của luật sư Loseby, liên tục di chuyển chỗ ở 3-4 lần, cuối cùng ngày 22/1/1933, Nguyễn Ái Quốc đã cải trang thành một thương gia Trung Quốc giàu có, đi xuồng ra khơi bằng chính chiếc cano công vụ của Thống đốc Pin do ông bà Loseby bí mật bố trí.  

Ngày 25/1/1933, tàu cập bến Hạ Môn. Ở Hạ Môn một thời gian, Người lên Thượng Hải, và sau khi nhờ bà Tống Khánh Linh giúp đỡ, Nguyễn Ái Quốc bắt liên lạc được với Quốc tế Cộng sản và trở về Liên Xô an toàn sau đó.

Sau khi Tống Văn Sơ thoát khỏi Hương Cảng, luật sư Loseby vẫn chưa cảm thấy yên tâm, ông liền nghĩ ra một “diệu kế” là tung tin Tống Văn Sơ tức lãnh tụ An Nam Nguyễn Ái Quốc đã chết trong bệnh viện ở Hương Cảng. Báo chí bắt được tin đó đã nhanh chóng cho đăng tải ngay. 

30 năm sau, lúc này Nguyễn Ái Quốc đã là Chủ tịch Hồ Chí Minh và không quên ân nhân của mình. Ông đã mời gia đình luật sư Loseby đến thăm Hà Nội năm 1960. Thông tin chi tiết xem tại đây:  

Bác Hồ đón tiếp gia đình luật sư Loseby qua lời kể của người phiên dịch

…………………

Qua câu chuyện trên cho thấy:

1. Luật sư Loseby và đồng nghiệp của mình không những không tố cáo, mà còn bao che, giúp đỡ Nguyễn Ái Quốc trốn thoát khỏi Hồng Kông. Ông đã làm điều đó vì thiên chức của người luật sư, chứ không phải vì tiền. Điều luật sư Loseby đã làm cũng không bị cấm chính quyền Hồng Kông cấm, dù việc Nguyễn Ái Quốc đến Hồng Kông cũng liên quan đến an ninh quốc gia ở xứ sở này.

2. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã biết ơn người luật sư đã bào chữa, che dấu cho mình. Thiết nghĩ đây là tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh, mà đảng viên nào cũng cần hiểu và học tập.

3. Nếu luật Hồng Kông quy định luật sư bị buộc phải tố cáo thân chủ, thì có lẽ câu chuyện vụ án Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông sẽ có kết quả khác đi.

 

Nguồn: Blog Bình Luận Án.

——————-

Luân Lê

Ông Hồ Chí Minh bị bắt giam ở Hồng Kông vì can tội gây nguy hiểm đến an ninh của quốc gia Pháp. Bà Nguyễn Thị Thuý quê ở Bắc Cạn, làm tiến sỹ, luật sư, được cử sang bên đó thay thế cho ông Loseby vì không tin tưởng luật sư ngoại quốc để bào chữa cho ông Nguyễn Ái Quốc, lúc đó có tên là Tống Văn Sơ.

Kết quả thế nào thì các vị biết rồi đấy. Ông Cụ chịu một lúc hai tội vì vừa bị đế quốc Pháp buộc tội là thành phần cộng sản nguy hiểm gây phương hại an ninh quốc gia, vừa chịu thêm một tội do bà luật sư kia tố giác với biện lý.

Thế là Cụ hết đường về hang Pác Pó.

BÍ THƯ THANH HÓA ĐÃ LO CHO BỒ NHÍ ĐẾN BẾN BỜ TỰ DO

 
Hoàng Dũng: Chúc mừng anh Trịnh Văn Chiến đã lo cho chị nhà và cháu sang được bến bờ tự do: New Zealand.


Cảm ơn các đồng chí cán bộ chiến sĩ đã ngày đêm bảo vệ lãnh đạo để lãnh đạo yên tâm vun vén cuộc sống riêng. Cứ yên tâm, rồi sẽ tới lượt các bạn khi chúng ta xây dựng thành công CNXH. 

ĐBQH băn khoăn chuyện cô Quỳnh Anh 
sang New Zealand 
Thứ Sáu, 26/05/2017 11:06
 
”Như vụ cô Quỳnh Anh ở Thanh Hóa, gây lùm xùm như vậy nhưng bây giờ nghe đâu đi New Zealand. Đây là điều mà dư luận rất bức xúc” 
ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng: Cần xác minh tài sản hotgirl Quỳnh Anh
Bổ nhiệm hotgirl Quỳnh Anh: Chưa ai nhận trách nhiệm

Tại phiên thảo luận tổ của Quốc hội chiều 25/5 nhiều vấn đề nóng đã được các Đại biểu (ĐB) đưa ra thảo luận. ĐB Lưu Bình Nhưỡng, Ủy viên thường trực Ủy ban Về các vấn đề xã hội, hiện nay các vụ bổ nhiệm cán bộ sai phạm đang gây bức xúc rất lớn.

”Như vụ cô Quỳnh Anh ở Thanh Hóa, gây lùm xùm như vậy nhưng bây giờ nghe đâu đi New Zealand. Đây là điều mà dư luận rất bức xúc. Tôi đã nói nhiều lần về vấn đề này, khi cán bộ có vấn đề chưa được làm rõ thì phải hạn chế xuất cảnh nhưng cuối cùng vẫn để họ rời đi như là một cách trốn chạy trách nhiệm và không để liên quan đến người khác”, ông dẫn chứng.

Đại biểu Quốc hội tỉnh Bến Tre Lưu Bình Nhưỡng

Cùng bàn luận về nội dung này, ĐB Lê Thanh Vân, Ủy viên thường trực Ủy ban Tài chính – Ngân sách, cho rằng, nhiều năm qua, Chính phủ tiến hành cải cách hành chính nhưng kết quả chưa khả quan. Bộ máy quá cồng kềnh dẫn đến chi thường xuyên quá lớn, trong khi đó chất lượng cán bộ lại khó đo đếm.

”Trong cuộc gặp của Thủ tướng với các doanh nghiệp mới đây, bầu Đệ ở Thanh Hóa nói rằng 50% cán bộ, công chức hiện chỉ ngồi chơi xơi nước. Trước đó cũng có một vị lãnh đạo dẫn ý kiến chuyên gia, cho là 30% người trong bộ máy hành chính sáng cắp ô đi chiều cắp ô về. Cá nhân tôi thấy tỷ lệ đó còn cao hơn. Với đội ngũ như vậy thì ban hành chính sách làm sao tốt được”, ông Vân nói.

Theo ông, chính vì bộ máy thì cồng kềnh nên ”cứ bóp trên thì phình dưới”, nghĩa là giảm đầu mối cơ quan ở trên lại phình chân rết ở dưới, giảm được người ở cơ quan này thì tăng ở đơn vị khác, chưa phải tinh giản thật sự.

Chuyện Phó khoa bệnh viện bị động kinh

Vị ĐBQH đoàn Cà Mau nhấn mạnh: ”Hiện nay chúng ta bằng nhiều con đường để đề bạt, cất nhắc cán bộ. Hiện tượng cả họ làm quan, bổ nhiệm thân hữu như câu vè của dân gian mà giờ tôi nghe:
Nhất hậu duệ, nhì tiền tệ, ba quan hệ, bốn đồ đệ, trí tuệ còn đâu?

Đầu tiên là con cháu họ hàng, sau là có tiền, sau nữa là alô quan hệ gửi gắm trao đổi, làm gì có nhân tài, nói thì hơi cực đoan nhưng đó là cảnh báo”.

Ông Vân lấy ví dụ gần đây nhất tại Đồng Tháp có trường hợp Giám đốc bệnh viện bổ nhiệm con trai bị động kinh, rồi có nhiều vị trí được bổ nhiệm nhưng năng lực có hạn. Từ đó, ông đề nghị phải có biện pháp mạnh để khống chế được lợi ích nhóm, tham nhũng trong công tác cán bộ.

”Tôi rất tiếc trong Bộ Luật Hình sự vừa qua thiếu hẳn chế tài trong công tác cán bộ, từ việc giới thiệu, đề cử, tiến cử đến thẩm định hồ sơ, rồi bổ nhiệm. Sai phạm, làm trái phải trừng trị bằng luật hình để những ai thấy chỉ giới đỏ mà sợ không dám làm liều”, ông chia sẻ.

Liên quan đến vấn đề công tác cán bộ, cải cách bộ máy, đại biểu Đỗ Ngọc Thịnh (Khánh Hoà) – Chủ tịch Liên đoàn luật sư Việt Nam chia sẻ chuyện nguyên Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư – Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Trần Đình Hoan (2001-2006) từng kể:

”Con trai tớ lương tháng 350 triệu đồng, cộng lương của mình và cả Bộ Chính trị không bằng lương của nó. Phải trăn trở chuyện đó”.

Chia sẻ ưu tư của ông Trần Đình Hoan, đại biểu Đỗ Ngọc Thịnh cho rằng, qua bao nhiêu năm nay tình hình vẫn chưa thay đổi, khác đi. Và đó chính là nút thắt cho bài toán cải cách bộ máy.

”Lật lại lịch sử, Toàn quyền Đông Dương xưa không phải lo nuôi cả bộ máy điều hành toàn xứ mà phân cho các tỉnh tự chủ, tự lo. Còn ta cứ giữ bộ máy chính trị, hành chính như này, sẽ khó mà giải quyết nổi vấn đề”, ông Thịnh nói.

Xuân Anh

ĐỐI THOẠI BAO GIỜ CŨNG HƠN ĐỐI CHỌI

 

Tô Văn Trường

Các hiệp sĩ ngày xưa không cứu được đất nước, không bảo vệ được nhân dân, đành cố gắng bảo vệ một chút mái ấm gia đình và cùng bạn bè rong chơi “một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ” (Trịnh Công Sơn) … đành đổ thừa cho sự may rủi của số phận cá nhân và dân tộc trước các ngã rẽ cuộc đời.

Công luận bán tín, bán nghi, khi nghe ông Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương phát biểu ngày 18/5/2017 “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

Đối thoại bao giờ cũng hơn đối chọi để tháo gỡ khó khăn và tìm lối ra cho đất nước, cho nên có ý kiến hoan nghênh Đảng muốn đối thoại, dù là công khai hoặc thậm chí không công khai, miễn là chân tình đối thoại, đừng biến đối thoại thành thủ đoạn tuyên truyền hoặc câu giờ.

Đối thoại và tranh luận là những hoạt động thường nhật không thể thiếu trong mọi lĩnh vực đời sống tinh thần, tri thức và sản xuất… của các cộng đồng xã hội từ muôn đời nay.

Read the rest of this entry »

Nghị gật

Nghị gật

 
Bạch Hoàn
(FB Bạch Hoàn)
Ngân sách đã chi ra 3.600 tỉ đồng cho cuộc bầu cử tiến hành hồi giữa năm ngoái. Từng đồng từng cắc đều là tiền thuế của dân. Số tiền ấy tương đương với 200.000 tấn heo hơi những ngày qua. Nghĩa là, nhân dân phải mất tới 2.500.000 con lợn mới bầu ra được hội đồng nhân dân các cấp và đặc biệt là gần 500 đại biểu Quốc hội đang họp hiện giờ.
Một phiên họp Quốc hội Việt Nam, ảnh minh họa.
 
 .
Mỗi ngày họp, có đại biểu từng nói tốn hết cả tỉ đồng. Quốc hội chưa từng công bố chi phí thực sự nhưng chỉ riêng tiền phụ cấp, tiền xe đưa đón, tiền ăn ở khách sạn… đã ăn không biết bao nhiêu bát cơm của người dân.
Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, là đại diện tiếng nói của nhân dân. Vậy mà, thử nhìn lại xem những ngày qua, họ đã làm gì, họ đã nói gì?
 .
Có một dự án luật mà bao nhiêu năm làm mãi không xong. Bộ Luật hình sự thông qua rồi mới phát hiện biết bao nhiêu lỗi. Và giờ, một đại biểu với vai trò mang tiếng nói của nhân dân vào cơ quan quyền lực cao nhất đất nước, lại đi đề nghị bổ sung thêm tội danh bội nhọ lãnh đạo. Trong khi đó, giả sử dự án luật có đưa vào tội danh này, thì lẽ ra người đại biểu phải cương quyết bác bỏ. Ấy mới là một đại biểu Quốc hội. Bởi đơn giản, không một điều luật nào được phép đứng trên Hiến pháp. Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật, không thể nào có một quy định dành riêng cho lãnh đạo.
 .
Mang tiếng là người đại biểu nhân dân, nhưng có những tiếng nói trong nghị trường mấy hôm nay, tôi không thấy họ đứng về phía dân mà trái lại họ đang đối lập với nhân dân. Không biết, khi nói ra những điều đó, kì họp kết thúc, trở về địa phương tiếp xúc cử tri, họ sẽ ngẩng mặt hay cúi đầu? Họ sẽ nói với cử tri điều gì đây?
 .
Đã chọn là một đại biểu quốc hội thì sứ mệnh tối thượng của họ phải là phụng sự nhân dân.
 .
Nếu không chất vấn xem chúng ta tham gia những thứ như sáng kiến Một vành đai, một con đường của Trung Quốc thì được gì, mất gì?
 .
Nếu không chất vấn về việc phát triển ồ ạt các nhà máy nhiệt điện đốt than, về nguy cơ trở thành bãi rác công nghệ, về việc kiểm soát để hạn chế ô nhiễm môi trường?
 .
Nếu không chất vấn việc giải quyết hàng loạt dự án thua lỗ, chậm tiến độ liên quan đến nhà thầu Trung Quốc?
 .
Nếu không chất vấn ai phải chịu trách nhiệm và biện pháp kiểm soát quyền lực để chấm dứt tình trạng cả họ làm quan, tình trạng con ông này cháu bà kia thăng tiến thần tốc?
 .
Nếu không chất vấn về việc một mặt tuyên bố chú trọng chất lượng tăng trưởng kinh tế nhưng giải pháp để đảm bảo chỉ tiêu tăng trưởng lại là tăng cường hút dầu thô lên bán thì thực chất những quyết tâm bằng lời nói kia có ý nghĩa gì?
 .
Nếu không chất vấn giải pháp cân đối ngân sách, cắt giảm chi tiêu thay vì tăng thuế môi trường và cứ thế nhấn nút thông qua thì sẽ khoan thủng sức dân?
 .
Còn rất nhiều cái nếu. Nếu như thế thì họ ngồi ở đó để làm gì?
 .
Và nếu cứ như thế, liệu người dân có tiếc những đàn lợn của mình không?

Mây thẻ