"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Đinh La Thăng khuyến khích Công đoàn tổ chức đình công

  
Dân Luận tổng hợp
DL – Bí thư Thành Ủy Đinh La Thăng thắc mắc vì sao khi công nhân tổ chức đình công tự phát mới được doanh nghiệp đáp ứng yêu cầu, còn khi có đại diện Công đoàn thương lượng thì không đạt kết quả, ông yêu cầu Liên đoàn Lao Động TP.HCM nên mạnh dạn tổ chức cho công nhân đình công và việc đình công theo luật pháp là cần thiết.
90000 công nhân đình công phản đối luật BHXH. Ảnh: CafeBiz
.
Công đoàn sao không tổ chức đình công?
Sáng 23/8, tại buổi làm việc với Liên đoàn Lao Động TPHCM, Bí thư Thành Ủy Tp. HCM Đinh La Thăng đặt câu hỏi: “Công đoàn đã tổ chức cuộc đình công nào thành công chưa?”.
.
Trả lời câu hỏi, Chủ tịch Liên đoàn Lao động TP.HCM Trần Kim Yến trả lời: “Chưa bao giờ!”.
Bí thư Đinh La Thăng cho rằng, chưa thành công là do tổ chức công đoàn chưa mạnh dạn làm việc đó và yêu cầu Liên đoàn Lao động TP.HCM nếu chưa tổ chức thành công thì cứ mạnh dạn tổ chức cho thành công.
.
Bí thư Thăng nhận định yêu cầu của công nhân là chính đáng, ông đặt vấn đề: “Sao công đoàn không tổ chức đình công theo luật cho công nhân?” Vì các chủ doanh nghiệp đều chấp nhận yêu cầu khi công nhân đình công, và không đồng ý khi công đoàn thương lượng, do đó việc đình công theo luật là cần thiết.
.
Đình công: “Bị động dữ lắm”
Ông Trần Thanh Hồng – phó tổng giám đốc Công ty TNHH Tân Thuận cho rằng, thay vì để xảy ra đình công, công đoàn cần suy nghĩ để có quy trình đạt được yêu cầu vì lí do “có cái không đúng thì sinh ra nhiều hệ lụy”.
.
Ngoài ra, ông còn cho rằng cần có thủ lĩnh công đoàn có năng lực, chặt chẽ có quy trình nếu muốn đình công. Vì đã có những cuộc đình công kéo dài đến bảy ngày nhưng cuối cùng không tìm ra được ai là người phát động, đại diện cho nhóm đình công.
.
“Cuối cùng tôi phải ra lo gom lại, hốt lại, nói với anh em đình công vậy đủ rồi, không thể kéo dài hoài được… Cuối cùng anh em cũng thôi. Bị động dữ lắm” – ông Hồng nói.
.
Một trong những.. “cánh tay nối dài của Đảng”
Nhà báo Phạm Chí Dũng (chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam) trong bài viết trên VOA vào cuối tháng 6 chỉ trích, “từ khi có luật Lao động, tổ chức này đã chưa hề chủ động tổ chức một cuộc đình công hoặc lãn công nào cho công nhân, bất chấp vô số khó khăn và bất công trùm phủ lên đầu lớp công nhân vừa nghèo vừa đói cùng hàng ngàn cuộc đình công tự phát của công nhân nổ ra hàng năm.”
.
Ông Dũng còn nhận định: “Không những không hỗ trợ công nhân, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam lại nối thêm một cánh tay giúp công an ngăn chặn đình công. Trong một số trường hợp, công nhân còn phát hiện chính cán bộ công đoàn làm công tác chỉ điểm để “khoanh vùng đối tượng” và sau đó là bắt bớ tống giam những công nhân khởi xướng đình công.”
.
Công đoàn Việt Nam là tổ chức duy nhất đại diện hợp pháp cho người lao động tại Việt Nam, đến nay đã hoạt động được 87 năm (tháng 7/1929).
.
Hiện, tổ chức Lao Động Việt (Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do) là một tổ chức Phi chính phủ độc lập hoạt động về vấn đề lao động, công nhân tại Việt Nam nhằm mục đích giúp đỡ, hỗ trợ cho người lao động Việt Nam. Đây là liên minh giữa một số nhóm trong và ngoài Việt Nam hoạt động trong lãnh vực lao động. Hiện nay, tổ chức Lao Động Việt gồm có: Phong Trào Lao Động Việt, Công Đoàn Độc Lập, và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam.
.

Truyền thông lề phải: “Nỗi lòng biết tỏ cùng ai”(*)?

LỜI BÀN:  VÕ VĂN THƯỞNG TRƯỞNG BẢN TUYÊN GIÁO VUNG TAY NGĂN CẢN BÁO CHÍ, CHỨ CÒN AI TRỒNG KHOAI ĐẤT NÀY ?

GNLT

VNTB 23.8.16

Quang Nguyên

(VNTB) – “Một bộ phận không nhỏ” công chức bị bóp mồm, hay tự bóp miệng nói, chỉ còn miệng ăn, nhậu. Đôi lúc lương tâm của những người này tỉnh ngủ, chỉ muốn “ẳng lên một tiếng” nhưng lại nghe như tiếng nhóp nhép nhai lại. Đáng thương!

Sự ra đi đột ngột bởi một sát thủ chưa xác định của 3 đồng chí, đồng hội, đồng thuyền: Bí Thư, chủ Tịch HDND thành phố Yên Bái và ông Chi Cục Trưởng Chi Cục Kiểm Lâm là một mất mát to lớn của đảng v..v như thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói, hay là một “cơn bão lòng” của nhân dân Yên Bái như bà chủ tịch UBND tỉnh này phát biểu. Nhưng truyền thông, truyền hình và báo chí lề phải của Việt Nam chỉ được đưa tin như về một cơn bão trong ly nước.

Một vụ ám sát nghiêm trọng, hai người đứng đầu tỉnh và người thứ ba cũng là một cán bộ quan trọng của tỉnh đã chết. Từ trước đến nay chưa bao giờ ở VN có vụ án đặc biệt như vậy, trên thế giới hình như cũng chưa có vụ tương tự, thế mà tin tức chỉ rộ lên được 3 ngày rồi đến hôm nay, thứ Bẩy 20/8 đã không còn được thấy trên mặt báo. Những vụ sát thủ máu lạnh như Lê Văn Luyện, Nguyễn Đức Nghĩa, kể cả vụ hai kẻ bắt trộm chó bị đánh, một chết một trong thương, báo chí đã tranh nhau đưa tin, ngày này qua ngày khác, báo bán như tôm tươi.

Báo chí nước nào cũng vậy, các phóng viện ở đâu cũng vậy, những vụ án kiểu như “cơn bão lòng” này là cơ hội cho họ trổ hết tài để tìm kiếm thông tin, để đưa tin nóng hổi đến mỗi buổi ăn sáng cho độc giả. Thông tin vụ án có bị cố tình bưng bít thế nào, báo chí cũng cố khui ra trình làng, đó là nhiệm vụ của phóng viên. Tin phải nhanh, chính xác, rõ ràng, đầy đủ và khách quan. Càng điều tra đến nơi đến chốn, càng khui được các uẩn khúc tối tăm chừng nào càng chứng tỏ tài năng, phẩm chất của phóng viên.

Hầu hết phóng viên truyền thông “lề phải” Việt Nam làm tốt việc tin phải nhanh, khui được các uẩn khúc tối tăm  qua các vụ án hình sự xảy ra hàng ngày và nhan nhản khắp nước. Vì các vụ cướp, hiếp, giết có tính phổ biến ở VN, nên các phóng viên càng thi nhau chứng tỏ nghiệp vụ, “tìm đến ngọn nguồn của sự thật”, có được nhiều chi tiết giật gân càng tốt (đây không nói về nguồn tin cung cấp, người viết đúng hay dựng chuyện) để mua nước mắt sụt sùi của mấy chị bán dưa lê, trát thêm máu đỏ cho tờ báo, câu thêm độc giả và quảng cáo. Chẳng đáng trách vì đấy cũng là một phần “nghề của chàng”, phần thêm cá thịt cho nồi cơm gia đình. Các vụ án tham nhũng bị đưa ra tòa, báo chí cũng cố luồn lách tiếp cận những thông tin đáng chú ý. Thế nhưng trong vụ án đặc biệt nghiêm trọng ở Yên Bái, chưa hề có vụ nào như thế xảy ra, một vụ rất đáng thử tài của phóng viên, một vụ có thể làm nổi tiếng một cách chính đáng cho mình thì các anh chị phóng viên đang phải ngậm hột thị. Người đọc báo chỉ thấy chuyện vụ án hai, ba ngày, với các tin, chi tiết giống y xì nhau trên các trang báo. Sau tin lễ an táng hai vị lãnh đạo không còn thấy tin gì về ba người trong vụ. Y như một vở kịch bị kéo màn!

Người đọc tự hỏi:

Nhà báo VN vô cảm, không lưu ý đến vụ việc?

Nhà báo Việt Nam coi vụ này nhẹ tựa lông hồng, không đám để ý, không coi là tin như chó cắn người? Hay là tin không quan trọng?

Các nhà báo VN coi vụ này không được xã hội lưu tâm?

Đây không phải loại tin dễ câu khách?

Đây là loại tin dễ đụng chạm? Tránh voi chẳng xấu mặt.

Các nhà báo VN thấy đây không là sự đau buồn của nhân dân cả nước?

Tại sao và tại sao…

Nhà báo Việt Nam được đào tạo bài bản từ nhà nước, ăn lương nhà nước. Một vài người “là nhà báo nhưng cũng được”, “là đảng viên nhưng cũng khá”, nhưng nhiều người từng nhúng tay vào những vụ đánh hội đồng, theo lệnh nhà nước, số đối tượng đã mất lòng đảng, nhất là đối tượng chống đảng, phản cách mạng. Chuyện đưa tin sai sự thật, thêu dệt, bịa chuyện không khó thấy trong làng báo VN, thậm chí nhà báo còn hành xử không khác bọn Mafia tống tiền, đòi phong bao người khác, ngay cả các doanh nghiệp nhà nước, bằng đủ loại hình thức.

Ai cũng biết nghề báo là nghề nguy hiểm, người chọn nghề báo cũng “dễ chết”. Nhượng Tống, Từ Chung, Chu Tử cả ba đều bị ám sát, hai chết , một may mắn thoát được, rồi sau di tản cũng nhận trái B40 bắn theo, ra đi mang hận ngàn thu. Các nhà báo VN dù chỉ được đào tạo qua trường lớp quốc doanh, hầu hết đã bước vào nghề bằng một bầu nhiệt huyết cống hiến, có lẽ đã từng hẹn với lòng sẽ có ngày:”Chỉ ngang ngọn giáo vào ngàn hang beo”(**), nhưng như cây quýt trồng nơi này thì ngọt, nơi kia thì chua, cái thổ nhưỡng, môi trường họ được ươm, trưởng thành đã biến họ, nếu may mắn còn giữ được lương tâm, thành những con người đáng thương, những nhà báo công chức chỉ biết làm theo lệnh trên. “Một bộ phận không nhỏ” công chức bị bóp mồm, hay tự bóp miệng nói, chỉ còn miệng ăn, nhậu. Đôi lúc lương tâm của những người này tỉnh ngủ, chỉ muốn “ẳng lên một tiếng” nhưng lại nghe như tiếng nhóp nhép nhai lại.

Đáng thương!

Chinh Phụ Ngâm 

(*) 

111 .     Nỗi lòng biết ngỏ cùng ai

112.      Thiếp trong cánh cửa, chàng ngoài chân mây

(**)

035      Múa gươm rượu tiễn chưa tàn

036      Chỉ ngang ngọn giáo vào ngàn hang beo

Thảm cảnh Phùng Gia Lộc: Chuyện bây giờ mới kể

Thành Khương

(VNTB) – “Ông Lão Hạc ơi! Chị Dậu ơi! Cả ông và chị đâu có ngờ được rằng trên đất nước này, bảy mươi mốt năm sau vẫn còn nhiều người khổ hơn ông và chị!”.
 .
Sự xuất hiện bút ký Cái đêm hôm ấy đêm gì trên báo Văn Nghệ dạo năm 1988 giống như một quả bom thông tin về một sự thật kinh hoàng ở nông thôn nước ta vốn dĩ vẫn bị bưng bít, che giấu bởi lối tuyên truyền dối trá: sự khốn khổ của con người trong chế độ XHCN sau hơn 40 năm giành độc lập. Trong tâm trạng xúc động mạnh, tôi viết bài bình luận Phải chặn tay bọn cướp! Dạo ấy, một số người gọi bọn tham quan ô lại ở nông thôn Việt Nam là bọn cường hào mới, riêng tôi chưa ưng, gọi chúng là bọn cướp. Chúng cướp của những người dân lao khổ một cách có tổ chức: bắt đầu từ chủ trương, nghị quyết ở hàng Tỉnh rồi triển khai theo kế hoạch, lớp lang định sẵn xuống đến hàng Huyện; chúng tuyên truyền công khai trên loa đài, báo chí…Và tôi gửi cho báo Văn Nghệ.
https://i1.wp.com/static.thanhnien.com.vn/Uploaded/ngocthanh/2016_01_19/phung-gia-loc_SASP.jpg
Gia đình nhà văn Phùng Gia Lộc – Ảnh: Tư liệu gia đình
 .
Duyên hạnh ngộ
 .
Công bằng mà nói dạo ấy không chỉ có quả bom – bút ký Cái đêm hôm ấy đêm gì của Phùng Gia Lộc mà còn có quả bom – bút ký Thủ tục để làm người còn sống của nhà văn Minh Chuyên phản ánh sự đau đớn, bi hài của một quân nhân đã được báo tử, được cúng giỗ hơn chục năm rồi, bống nhiên xuất hiện, về quê nhà với gia đình nhưng không sao có thể hoàn tất được thủ tục để chứng minh rằng mình còn sống, bằng xương bằng thịt hẳn hoi, giữa cõi đời! Dạo đó còn nhiều quả bom như thế nữa. Nhưng với tôi, Cái đêm hôm ấy đêm gì gây ấn tượng rất mạnh…
 .
Hơn một tuần sau khi gửi bài cho Văn Nghệ, một hôm tôi gọi điện đến Tòa soạn hỏi xem bài của mình có được sử dụng hay không. Từ đầu dây bên kia, một giọng đàn ông sang sảng: 
– Tôi là Bế Kiến Quốc đây! Xin lỗi, anh ở cơ quan nào vậy?. 
– Dạ! Tôi ở Tổng Cục cảnh sát ạ ! 
Tiếng anh Quốc cười vang trong máy, sảng khoái: 
– Mời anh sang báo nhá. Phùng Gia Lộc đang ở đây!. 
 .
Chẳng cần biết nếp tẻ thế nào, tôi ào đến phòng khách báo Văn nghệ thấy anh Quốc và một người đàn ông chờ sẵn trước cửa Phòng khách. Anh Quốc bắt tay tôi thật chặt rồi quay sang một người đàn ông nhỏ thó, trông có vẻ ốm yếu đang đứng bên cạnh: 
– Phùng Gia Lộc đây!
Đoạn, anh nói với anh Lộc: 
– Còn đây, Thành Khương! Hai ông trò chuyện nhé, tôi đang có việc bận. 
 .
Tôi siết chặt tay anh Lộc rồi cùng anh vào phòng khách…. 
 .
Cuộc trò chuyện của chúng tôi kéo dài dễ có đến 2 tiếng đồng hồ. Tôi thật ngạc nhiên mỗi khi anh cất lời đều trịnh trọng “Thưa anh Thành Khương”, bèn bảo “Anh dừng gọi như thế, em ít tuổi hơn anh mà!”. Cuối cùng thì anh cũng đổi cách xưng hô như tôi muốn. Anh Lộc bảo: “Trong số các bài viết về bút ký của tôi thì tôi thích nhất bài của anh. Thành Khương hiểu tôi hơn cả”. Hôm ấy, chúng tôi trò chuyện suốt hai tiếng đồng hồ như hai người thân…
 .
Cái ngày Báo Văn nghệ kỉ niệm 40 năm và đón nhân Huân chương Độc lập hạng nhất ở Cung Văn hóa Hữu nghị Việt-Xô, giữa nhiều bạn văn thân thiết và quen biết, anh Lộc chẳng trò chuyện và ngồi lâu với ai mà luôn ngồi bên tôi, đi lại cùng tôi, kể cà lúc giải lao khi uống café.
 .
Sau “Cái đêm hôm ấy…”
 .
Trong lúc cả tôi và Phùng Gia Lộc đang ngóng đợi bài báo được in thì một hôm, nhà thơ Đỗ Bạch Mai đưa cho tôi xem bài viết đã được đánh máy, có bút tích đã được phê duyệt, rồi bảo: “ Bài của ông đã được duyệt in, xếp số rồi nhưng giờ đành gác lại vì tình hình hiện giờ hơi căng, nếu đăng lên thì căng quá nên đành phải gác lại”.
 .
Tôi tiếc đứt ruột vì bài viết tâm huyết của mình không được đăng, phiền muộn mấy ngày liền. Nhưng rồi nghĩ lại, dẫu sao thì mình vẫn còn may mắn là được trò chuyện cùng Phùng Gia Lộc hàng tiếng đồng hồ tại Phòng khách báo Văn Nghệ và nhờ thế mà biết được thêm thảm cảnh của gia đình anh .
 .
Số là, sau Cái đêm hôm ấy thì mẹ anh ốm nặng. Phần vì tuổi cao, sống trong nghèo đói, cơ hàn, lại bị tổn thương nghiêm trọng từ cái đêm bọn cướp vào nhà cướp thóc từ “ cỗ hậu sự của minh” nên chẳng bao lâu sau bà cụ mất. Thương mẹ, giận mình, Phùng Gia Lộc viết đôi câu đối khóc mẹ, treo trên bàn thờ mẹ: 
 .
Sống giữa cơ hàn nghĩa sinh ký tử quy mẹ an bài cùng đất!
Chết trong tức tưởi đành thất kỳ bảo dưỡng con chịu tội với trời! 
 .
Nhưng bọn sai nha ở quê anh không chịu nổi. Chúng kéo đến nhà Phùng Gia Lộc, trắng trợn yêu cầu anh gỡ hai câu đối xuống. Anh phân tích giảng giải thế nào chúng cũng không nghe. Những cái đầu bã đậu cắm trên những thân xác nô lệ của chúng sao hiểu nổi văn chương, nghệ thuật. Dọa giẫm một hồi rồi chúng rút đi, nhưng hôm khác, chúng lại đến, bảo chế độ ta làm gì có ai phải “sống giữa cơ hàn và phải chết trong tức tưởi”, rằng câu đối đó là một cách tố cáo, lên án chế độ… Anh Lộc phản kích, dọa sẽ kiện về hành vi vi phạm quyền tự do công dân, chúng mới chịu. ..
 .
Rồi anh đọc cho tôi nghe một đôi câu đối và bài thơ thật buồn thảm. 
 .
Đây, đôi câu đối dặn con, chua xót dường nào:
 .
Làm việc viết văn, lương ốm đã dồn năm, tết đến vẫn có rượu có thơ, bố không quên ơn Nước.
Theo nghề dạy học, của chợ cấp hàng tháng, xuân về vẫn còn lộc còn hoa, các con phải nhớ Đời.
( “ lộc ” và “hoa” trong vế đối cũng là tên vợ chồng anh)
 .
Đây, bài Vô đề, rút trong tập thơ Một mùa Xuân nhớ đời – thảm cảnh gia đình nhà văn:
 .
Các con ngồi đón giao thừa
Đứa chưa có áo, đứa chưa có quần
Đêm nay ngồi viết thơ Xuân
Rồi ra năm mới biết ăn cái gì!
Vợ đi khất nợ mới về
Pháo giao thừa đã bốn bề nổ vang !
 .
Viết lại một câu văn.
 .
Trong bài viết dạo năm 1988 kể trên, tôi có viết một câu bình luận cảm thán như thế này: “Ông Lão Hạc ơi! Chị Dậu ơi! Cả ông và chị đâu có thể ngờ được rằng hơn bốn mươi năm sau, trên đất nước này vẫn còn có những người khổ hơn ông và chị!” – Một trong những câu bình luận mà Phùng Gia Lộc rất tâm đắc.
 .
Giờ đây, trước thảm cảnh của người dân Thanh Hóa, Nghệ An (và không biết còn bao nhiêu nơi nữa) vẫn đang oằn vai gánh hàng chục thứ sưu thuế kinh hoàng, thường xuyên bị bọn tà quyền bóc lột, hà hiếp, đến mức người phụ nữ tàn tật, thuộc diện hộ nghèo chỉ vì nợ 1,7 triệu đồng tiền sưu thuế mà khi chết không được làm giấy chứng tử, không được mượn đồ tang lễ, tức là không được chết; một gia đình một nông dân nghèo, tài sản chỉ còn một chiếc giường nằm là đáng giá nhưng do nợ tiền sưu thuế, cũng bị bọn tà quyền tịch thu…, tôi muốn viết lại câu văn cảm thán xưa:
 .
“ Ông Lão Hạc ơi! Chị Dậu ơi! Cả ông và chị đâu có ngờ được rằng trên đất nước này, bảy mươi mốt năm sau vẫn còn nhiều người khổ hơn ông và chị!”.
 .
Tháng 8/2016

Ông Tô Huy Rứa có ‘hạ cánh an toàn?’

Phạm Chí Dũng

(Người Việt)

Ông Tô Huy Rứa, cựu trưởng ban tổ chức trung ương đầy quyền lực, nhân vật mà vào Tháng Mười Một, 2015 từng có một bài viết trên báo nhà nước kỳ vọng về “đào luyện một lãnh tụ” mà một số dư luận cho là ẩn ý cổ vũ cho ông Nguyễn Phú Trọng trước đại hội 12, đang đối diện nguy cơ bị “lãnh tụ” truy xét trách nhiệm trong quá khứ.
Nhân vật đầu tiên báo điềm xấu hồi tố với ông Rứa là bà Nguyễn Thị Kim Ngân, chủ tịch Quốc Hội.
“Ngân nói” hay “đảng nói?”
Sau hai lần liên tiếp được bầu bán và tổ chức tuyên thệ, khi đã chắc suất trong “tứ trụ” kiêm chức chủ tịch quốc hội, bà Nguyễn Thị Kim Ngân bắt đầu phát tác uy quyền của mình.
Hành động đầu tiên ngay sau khi nhậm chức chủ tịch quốc hội là bà Ngân thẳng thừng bác bỏ Luật Biểu Tình – một quyền dân mà Quốc Hội Việt Nam nợ dân từ một phần tư thế kỷ qua – với lý do “rối loạn đất nước.” Tuy nhiên, hành động này là không quá bất ngờ bởi vì dư luận đều biết rõ không chỉ bà Ngân mà từ Tổng Bí Thư Trọng đến Bộ Công An đều hết sức lo sợ Luật Biểu Tình trong một xã hội Việt Nam đang tiệm cận bùng nổ.
Nhưng hành động tiếp theo của Chủ Tịch Ngân lại có vẻ đột ngột, liên quan đến công tác nội bộ. Vào đầu Tháng Tám, trong một buổi tiếp xúc cử tri và được tờ báo của Mặt Trận Tổ Quốc là tờ Đại Đoàn Kết đưa tin, bà Ngân đã khẳng định rằng: “Trịnh Xuân Thanh không thuộc diện luân chuyển. Trách nhiệm thuộc về Ban Tổ Chức Trung Ương.”
Có thể ghi nhận đây là lần đầu tiên kể từ khi được đưa vào Bộ Chính Trị từ giữa năm 2013, bà Ngân thể hiện “chính kiến” của mình về những chuyện được coi là hết sức “nhạy cảm” trong nội bộ đảng. Khi nói về trách nhiệm của Ban Tổ Chức Trung Ương liên quan đến “ruồi” Trịnh Xuân Thanh, hẳn nhiên không phải bà Ngân đề cập đến trưởng ban hiện nay là ông Phạm Minh Chính, mà đương nhiên chĩa mũi dùi vào ông Tô Huy Rứa trong chiến dịch “luân chuyển cán bộ” diễn ra trong năm 2015.
Nhiều người bình luận: Một nhân vật ít can đảm thể hiện chính kiến như Nguyễn Thị Kim Ngân nhưng bất thần phát lộ một vấn đề nhạy cảm về Ban Tổ Chức Trung Ương, tất không phải “Ngân nói” mà là “đảng nói.”
Thời kỳ vàng của “kiến trúc sư”
Năm 2015 có thể được xem là thời kỳ vàng son của ông Tô Huy Rứa, “kiến trúc sư” của chiến dịch “luân chuyển cán bộ” ba giai đoạn trong năm 2015, hỗ trợ cực kỳ hiểm hóc và đắc lực để Tổng Bí Thư Trọng từ lấy lại thế cân bằng đến giành chiến thắng vẻ vang trong cuộc đấu với đối thủ quá nguy hiểm là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Cho đến giờ, nhiều người vẫn chưa quên vào dịp Ngày Nhà Giáo Việt Nam, 20 Tháng Mười Một, năm 2015, trên một số tờ báo nhà nước bất chợt xuất hiện một bài viết rất dài với nhan đề “Công tác nhân sự cho đại hội 12 được chuẩn bị kỹ” của ông Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính Trị, bí thư trung ương đảng kiêm trưởng ban tổ chức trung ương.
Hầu như toàn bộ bài viết đến 8,000 từ nửa chuyên môn nửa kinh viện ấy nói về công tác cán bộ. Nhưng có lẽ nội dung “luân chuyển cán bộ’’ mới là phần được nhấn nhá mạnh mẽ nhất. Và trái tim của bài viết được mặc định như một tiết lộ hoàn toàn mới: “Thực hiện luân chuyển 54 đồng chí thuộc diện trung ương quản lý để đào tạo bồi dưỡng thông qua thực tế địa phương và điều động 28 đồng chí đang công tác tại các địa phương về trung ương để có điều kiện kiện toàn các chức danh chủ chốt gắn với nguồn nhân sự tham gia cấp ủy địa phương khóa mới.”
Có thể nói, đây là lần đầu tiên từ thời điểm sau Tết Nguyên Đán 2015, ông Rứa mới công bố con số cụ thể về 82 nhân sự cao cấp (54 + 28) được “trung ương” điều về địa phương và ngược lại.
Tình hình biến động nhân sự cấp kỳ như vậy đã khiến cán cân lực lượng trở nên cân bằng hơn, khác khá nhiều với thế một chiều đi lên của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng tại hội nghị trung ương 10 vào đầu năm 2015 – khi chỉ số thăm dò của ông được xem là cao nhất trong Bộ Chính Trị. Trước đó, thậm chí còn có thông tin cho biết Thủ Tướng Dũng “nắm” đến gần 70% nhân sự trên tổng số 200 thành viên Ban Chấp Hành Trung Ương.
Cho đến sát đại hội 12 của đảng vào đầu năm 2016, nhiều dấu hiệu cho thấy ông Nguyễn Tấn Dũng đã bị bất ngờ bởi chiến dịch “luân chuyển cán bộ” mà đã tước đi tối thiểu 80 nhân sự – cũng có thể tương đương 80 ghế ủy viên trung ương – của “phe chính phủ,” thay vào đó là người của “phe đảng.”
Trịnh Xuân Thanh đang ở đâu?
Mặc dù được coi là “công thần,” ông Tô Huy Rứa cũng có những khuyết tật. Vào năm 2013, ông đã dại dột “bổ nhiệm” con gái của mình là cô Tô Linh Hương, mới có 24 tuổi, làm tổng giám đốc công ty Vinaconex có tới 2,000 công nhân. Công ty này lại quá tai tiếng về lỗ lã và liên tục làm vỡ đường ống nước Sông Đà. Sau khi bị dư luận chỉ trích dữ dội và không thiếu điều ong tiếng ve trong nội bộ đảng, chỉ sau vài tháng ông Tô Huy Rứa đã phải vội “rút” cô Tô Linh Hương ra.
Cũng gần đây, dư luận xã hội đang phản ứng mạnh mẽ về việc dàn lãnh đạo Vinaconex không bị truy tố tội trạng làm đường ống nước Sông Đà vỡ tới 18 lần, đe dọa toàn bộ nguồn cung cấp nước cho 8 triệu dân Hà Nội. Nhiều người còn nói thẳng là vụ bỏ truy tố này là do có bàn tay của ông Tô Huy Rứa can thiệp.
Cũng mới đây đã xuất hiện thông tin về việc Vinaconex là do ông Trịnh Xuân Thanh “đẻ” ra, còn ông Thanh lại được ông Tô Huy Rứa “đỡ đầu.” Ông Rứa cũng là người đỡ đầu nhân vật đầy tai tiếng Vũ Huy Hoàng, cựu bộ trưởng Bộ Công Thương.
Nhưng động thái mới nhất của Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao muốn lật lại hồ sơ vụ bỏ truy tố Vinaconex, đồng pha và đồng thời điểm với phát ngôn của Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân quy trách nhiệm cho Ban Tổ Chức Trung Ương liên quan vụ Trịnh Xuân Thanh, đã cho thấy dường như ông Tô Huy Rứa đang đánh mất đáng kể vai trò “công thần.”
Hiện thời, cánh báo chí đang lùng sục sự tồn tại của nhân vật Trịnh Xuân Thanh, nhưng chẳng ai biết. Chỉ có một luồng thông tin mơ hồ: “Thời gian qua anh Thanh đang phục vụ công tác điều tra.” Nếu đúng vậy, có khả năng Trịnh Xuân Thanh đã bị bắt kín, thậm chí đã bị khởi tố và tạm giam.
Và nếu đúng ông Tô Huy Rứa bị “thất sủng,” cuộc chiến trong nội bộ đảng đang biến diễn sang một giai đoạn mới, với những nhân vật “cũ” cùng nhóm lợi ích đã từng ăn dày nhiều khả năng sẽ phải đội nón ra đi, nhường chỗ cho những nhóm quyền lực cùng nhóm làm ăn mới.
Lý thuyết “đa trung tâm quyền lực” cũng đang phát tác trên mảnh đất lợi ích quá màu mỡ. Nếu lịch sử chính trường Việt từng chứng kiến không ít lần sau chiến thắng là “thanh trừng,” thời nay cũng thế, nhất là vào buổi hoàng hôn sậm tối giai đoạn cuối mà không một quan chức đương đại nào có thể tự tin là sẽ “chắc chân” hoặc sẽ “hạ cánh an toàn.”
Hồi tưởng Tagor
“Phe đảng” đang lục đục và có thể sẽ xáo trộn mạnh. Trên phương diện “đối nội,” Tổng Bí Thư Trọng không “lú” như nhiều người tưởng. Ông là người quyền biến và ngày càng sắc xảo thủ đoạn.
Hãy hồi tưởng lại khoảng thời gian trước đại hội 12. Khi ấy, ông Rứa còn khá tự tin trong khẩu khí và văn phong, khi trong một bài viết của ông đã xuất hiện một đoạn ví von đầy tính triết lý: “Tagor, một nhà thơ, một triết gia Bà La Môn nổi tiếng của Ấn Độ đã nói: Đào luyện một người đàn ông, chúng ta được một người đàn ông. Đào luyện một phụ nữ, chúng ta được một gia đình. Đào luyện một thầy giáo, chúng ta được một thế hệ. Còn đào luyện một lãnh tụ, chúng ta được một quốc gia phát triển.
“Lãnh tụ” nào?
Nếu một công thần như Tô Huy Rứa mà còn có thể “mất nón,” những đối thủ của “lãnh tụ” hãy coi chừng “mất gáo!”

ĐÂY THẾ HỆ THANH NIÊN CỘNG SẢN HỒ CHÍ MINH !

Ảnh: đội mưa đi bắt con pokemon Hà Nội

(Vượng Râu)
Thế hệ tương lai của đất nước tôi đây ư!? 

Những chủ nhân tương lai đây ư!?

Những hình ảnh đau đớn và phản cảm trong những ngày mưa bão, họ không phải là những người trú mưa đội nắng vì vất vả, họ không phải là những người lao động gặp mưa bão!? 

Mà họ là những thanh niên nghiện cái game chết tiệt pokemon!?

Còn mong gì nữa những bộ não rỗng tuếch có lớn mà không có khôn, với những bộ não bằng phẳng và cái đầu để trồng cây.

Như ai đó đã nói 

1. chẳng sợ những kẻ tham nhũng
2. Chẳng sợ những kẻ bán nước 

Nhưng sợ nhất những thế hệ với cái não phẳng sau làm chủ nhân tương lai của Dân Tộc. 

Đau đớn thay !
Nhục nhã thay !
Căm hận thay !

Những chàng trai cô gái với sự vô cảm với xã hội nhưng ham mê cuốn hút vào những thứ vô nghĩa vô bổ.
Tôi không phải người rao giảng đạo đức, tôi càng không bao giờ dám dạy ai.


Tôi chỉ ước rằng những người bỏ thời gian vô bổ chơi game thì bớt ra tí thời gian nhặt rác, rồi mỗi người về quê hương mình trồng một cái cây dù bằng ngón tay. Nếu như thế có lẽ đất nước ta chả kém gì các nước trong khu vực. Ngẫm rầu lòng! Nếu con cháu mình ghì mình chôn (nói theo ngôn ngữ nhà kê)
Chúng ta nên chia sẻ để phần nào thức tỉnh những cái đầu rỗng tuếch



 
 

Thảm sát Yên Bái, lòng dân và Tháp đôi nước Mỹ

VNTB 22.8.16

Nguyễn Tường Thụy

(VNTB) – Khi Tòa tháp đôi của Nước Mỹ bị tấn công ngày 11/9/2011 làm 2999 người tử vong và mất tích, trong đó có tới 2944 người là dân thường. Vậy mà ở Việt Nam, không hiếm người tỏ rõ sự hả hê với những từ ngữ như “đáng đời”, “cho chết”…

Hãy nhớ lại Tòa tháp đôi của Nước Mỹ bị tấn công ngày 11/9/2011

Thông tin đầu tiên về vụ bắn chết hai quan đầu tỉnh Yên Bái có lẽ lên báo sớm nhất là tin “Chấn động: Chi cục Trưởng Chi cục Kiểm lâm Yên Bái nổ súng bắn lãnh đạo tỉnh của Pháp luật Việt Nam” vào lúc 9 h40’ ngày 18/8/2016, tức là chỉ sau khi vụ việc xảy ra 1 giờ rưỡi . Tuy nhiên ít phút sau, bài báo này đã bị ẩn. Chỉ khi đến giữa ngày, nhiều trang báo đồng loạt đăng tin thì bài này mới cho hiện trở lại.

Lập tức, các trang mạng xã hội, đặc biệt là facebook dày đặc các thông tin, bình luận về sự kiện này. Sang mấy ngày tiếp theo, các facebooker gần như không quan tâm đến thông tin nào khác. Đặc biệt, thái độ khi bình luận đối với họ tuyệt đại đa số là… hả hê.

Sự hả hê lan rộng tới mức, ngay tối hôm đó, VTC phải đăng bài để chấn chỉnh, định hướng, được các facebooker coi là bài khóc mướn “Khi kẻ vô lương đùa cợt trên nỗi đau tột cùng vụ thảm án” của tác giả Khánh Nguyễn. Bài viết đầy những giáo lý từng nghe đến nhàm chán, chỉ trích nặng nề đám đông đang hả hê đó.

Sau khi cho rằng, đây là tổn thất lớn của hệ thống chính trị, của gia đình nạn nhân, tác giả cao giọng dạy bảo, qui kết: “Đùa cợt, rồi hả hê với nỗi đau của sự mất mát cũng đồng nghĩa với cổ vũ cho hành vi tội ác man rợ. Và những kẻ này, ở một mức độ nào đó, cũng có phần man rợ như tên sát nhân máu lạnh”.

Và đương nhiên, lời rao giảng giáo điều này bị cộng đồng mạng đồng thanh lên tiếng kịch liệt phản đối. Họ đặt ra những câu hỏi mà tác giả khó trả lời. Chỉ xin dẫn ra đây một ý kiến của Trương Minh Tam, một tù nhân lương tâm từng chịu quá nhiều đau khổ: “Không có lương tri nào đòi hỏi mỗi chúng ta phải đau khổ, thương xót khi đứng trước cái chết của những kẻ tội đồ cả. Nhỏ nước mắt trước cái chêt của quỷ dữ là nước mắt của những kẻ không có não!”.

Hỉ, nộ, ái, ố là các cung bậc trạng thái tình cảm của con người. Những trạng thái này được thể hiện bằng thái độ, bằng lời nói tuy đôi khi cũng phải kìm nén. Bày tỏ như thế nào là tùy thuộc vào mỗi người do quan hệ cá nhân của họ. Việc thể hiện hay không, thể hiện như thế nào, không ai có thể bắt được ai. Một chàng trai không thể chất vấn một cô gái rằng, tôi nhà giàu, đẹp trai, con quan, tại sao cô không yêu tôi? Không thể qui cho cô gái là không có xúc cảm trước cái… đẹp. Việc các facebooker hả hê trước vụ thanh toán nhau ở Yên Bái là trạng thái tình cảm thật, khi mà người dân phải chịu quá nhiều áp bức, đè nén, bất công, đau khổ vì chính quyền gây ra, khi mà chính quyền coi họ như cỏ rác, giẫm đạp, giày xéo lên họ để thăng tiến, để sống cuộc đời vương giả, phè phưỡn. Thời buổi soi vào tim óc người ta xem người ta nghĩ gì, định hướng tình cảm phải yêu ai, ghét ai đã qua rồi.

Xin hỏi tác giả bài viết, tác giả có thái độ thế nào trước cảnh tượng như sau mỗi cuộc đàn áp dân thành công như đàn áp biểu tình, cưỡng chế đất, cán bộ và nhân viên cộng lực hả hê nhau chia tiền và nâng cốc ở các nhà hàng, không cần biết đến hậu quả là những gia đình lâm vào cảnh cùng quẫn vì mất nhà, mất đất? Ngược lại chút thời gian, trong thời kỳ chiến tranh, báo chí hả hê đưa tin như thế nào sau mỗi trận thằng, giết được bao nhiêu Mỹ và “Ngụy”, trong khi những người lính ấy cũng có gia đình, vợ con?… Lúc ấy, tác giả ở đâu? Nếu chưa sinh ra, tác giả có biết đến cuộc nội chiến đẫm máu và nước mắt trong giai đoạn đau thương nhất trong lịch sử dân tộc?

Xin kể một chuyện về vụ Tòa tháp đôi của Nước Mỹ bị tấn công ngày 11/9/2011 làm 2999 người tử vong và mất tích, trong đó có tới 2944 người là dân thường. Vậy mà ở Việt Nam, không hiếm người tỏ rõ sự hả hê với những từ ngữ như “đáng đời”, “cho chết”. Trong bữa ăn trưa ngày 12/9 năm ấy, vợ tôi đi chợ về kể nhiều người mừng lắm, tôi bảo: “Sao lại mừng? Nước Mỹ nhức đầu thì Việt Nam cũng sổ mũi. Bin Laden là kẻ thù chung của loài người chứ đâu của riêng Nước Mỹ. Người chết lại toàn là dân thường”.

Chú em tôi đi họp chi bộ về nói cuộc họp phổ biến việc Nước Mỹ bị khủng bố không được tỏ ra vui mừng. Rồi chú ấy nhận xét: “Như vậy là rõ ràng công nhận là mình có vui mừng rồi còn gì”.

Đừng lên mặt đạo đức để rao giảng cho thiên hạ mỗi khi có người tỏ thái độ khác với mình. Cần phải đặt ra câu hỏi, tại sao công an chết, cán bộ chết thì dân mừng, cấp càng cao thì càng mừng hơn nữa. Vấn đề nên làm là cần rút ra ở đây là tại sao họ mừng, lòng dân hướng về ai, họ cần gì và căm ghét những gì.

Việc cán bộ cao cấp ở Yên Bái bị thanh toán mà dân lại mừng có thể coi như một cuộc trưng cầu dân ý về lòng dân đối với Đảng và nhà cầm quyền. Nó không như những gì mà cộng sản thường rêu rao như “ý đảng, lòng dân”, “nhân dân tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng” và cả những đại ngôn “Đảng vững mạnh, đất nước phát triển, dân tộc trường tồn”. Nhân đây, xin nhắc thêm sự kiện gần nhất là Tổng thống Obama sang thăm Việt Nam. Sự cuồng nhiệt của người Việt Nam khi đón Tổng thống Mỹ, cách bày tỏ tình cảm của nhân dân Việt Nam với ông Obama cho thấy, họ đang hướng về Nước Mỹ, khát khao những giá trị Mỹ, đặc biệt là giá trị dân chủ, nhân quyền. Đó cũng có thể coi như một cuộc trưng cầu dân ý vậy.

Hà Tĩnh: Bộ đội xuất ngũ đánh chết nhau trên bàn nhậu và phiên tòa đầy lỗi logic

VNTB

22.8.16

P.V

(VNTB) – Một vụ án oan ức  đang khuấy động sự bình yên ở làng Ngùi, xã Vượng Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Trên bàn nhậu họp mặt lứa thanh niên đi lính năm 1984, một án mạng đã xảy ra. Nhưng kẻ sát nhân vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Bộ đội xuất ngũ đánh chết nhau trên bàn nhậu

Tòa án Can Lộc xử Lê viết Sinh

Vào tối ngày 15/01/2015, nhóm bạn bộ đội cùng đi lính năm 1984 ở làng Ngùi- xã Vượng Lộc gặp mặt liên hoan trên bàn nhậu. Trong số đó có  hai ông bạn đi lính với nhau là Tôn Hạnh và Lê Viết Sinh luận đạo hết sức sôi nổi. Trong lúc  cao trào, giữa hai người bạn lính đó xảy ra  cãi vã. Cãi nhau không đi đến đích, Lê Viết Sinh túm lấy đầu Tôn Hạnh, dùng tay đập đầu người bạn xuống sân nhà.  Khoảng 6-7 cú bị dằn đầu  xuống đất như vậy, nạn nhân Tôn Hạnh không kịp chống cự. Có rất đông người chứng kiến cảnh đó, nhưng họ đứng cười vì tưởng là những anh lính xuất ngũ đang đùa giỡn nhau chơi. Bỗng Tôn Hạnh không còn ngọ nguậy, Lê Viết Sinh buông đầu bạn ra. Một phụ nữ  chạy đến xức dầu cho anh Tôn Hạnh, ngay lập tức dân làng gọi xe đưa anh đi bệnh viện cấp cứu. Nhưng tất cả vô ích, anh Tôn Hạnh đã chết trên đường đi. Hốt hoảng vì vừa giết chết bạn, Lê Viết Sinh thất thần vừa chạy vừa la: “Tau giết bạn tau chết rồi. Tau, tau cũng chết”.

Ngay ngày hôm sau, công an huyện về làng điều tra.Sinh một mực chối rằng mình không giết Hạnh. Pháp y phải  mổ người khám nghiệm tử thi, Lê Viết Sinh lúc này mới đành phải thú tội.  

Vậy mà, không hiểu những thế lực nào đứng đằng sau vận động tòa án huyện Can Lộc, mãi bảy tháng sau vụ án giết người gần như rõ mười mươi đã được khai nhận mới được đưa ra xét xử.  Hết thảy người dân già cả lớn bé trong làng Ngùi đi xem. Tại tòa, bị cáo bị tuyên phạt 26 tháng tù giam, tức 2 năm 2 tháng. Mọi việc tạm êm.

Nghi vấn tòa tuyên án không trung thực

Bản án mà tòa án huyện Can Lộc đưa ra, oái ăm thay, lại không đúng như những người làng trông thấy. Dân làng Ngùi, những người tận mắt chứng kiến  vụ án đó, quả quyết rằng tòa đã tuyên án sai lệch. Kỳ lạ hơn nữa, tuy đã bị tòa tuyên án nhưng cựu bộ đội xuất ngũ Lê Viết Sinh vẫn không ở tù. Vào trưa ngày rằm 15 tháng bảy âm lịch vừa rồi ( cũng là ngày 17/08/2016 dương lịch),  một người cháu họ của  nạn nhân đã trực tiếp liên lạc với phóng viên điều tra của Việt Nam Thời Báo để thông báo sự việc.

Qua phân tích, chúng tôi nhận thấy những lỗ hổng quá lớn của cơ quan chức năng. Cáo trạng của Viện kiểm sát ghi: “Lê Viết Sinhsinh năm 1962, trú tại xã Vượng Lộc huyện Can Lộc tỉnh Hà Tĩnh dùng tay trái hất vào người Tôn Đức Hạnh làm Tôn Đức Hạnh ngã đập đầu xuống sân, bị chấn thương sọ não.” Nhưng  tòa kết luận rằng  “Hội đồng xét xử tuyên bố bị cáo Lê Viết Sinh phạm tội “Cố ý gây thương tích” theo đúng Cáo trạng  của Viện kiểm sát đã truy tố và xử phạt bị cáo mức án 03 năm 03 tháng tù.”  Không thể thấy được tính lo-gic của bản án. Viện kiểm sát thì cho rằng Lê Viết Sinh  chỉ hất tay vào người thôi đã làm bạn tử vong, gần nghĩa với ngộ sát. Thế nhưng, tòa án, trên cơ sở cho rằng ý kiến của Viện kiểm sát là đúng,  lại tuyên rằng Sinh cố ý giết người.  Đây là lỗi logic quá sơ đẳng.

  

Lỗi logic thứ hai,  người phụ nữ xoa dầu cho nạn nhân với hy vọng cứu sống nạn nhân, cùng với nhóm những người chứng kiến và đưa nạn nhân đi viện, tất cả đều không được triệu tập tại phiên tòa. Dân làng quả quyết rằng anh Tôn Hạnh bị đập đầu vào sân nhà từ 6 đến 7 cái, vậy mà Viện kiểm sát nói là anh Sinh dùng tay trái hất bạn ngã đập đầu xuống sân một cái nên chết, đúng là coi thường dư luận. Người cựu quân nhân Tôn Hạnh thể lực và phản xạ đều tốt, chẳng lẽ lại dễ dàng tử vong chỉ vì một cái vẫy tay như vậy ?

Lỗi logic thứ ba, trên trang web của viện kiểm sát, viện này nói rằng nạn nhân bị tử vong vào ngày 17/01/2016, nghĩa là 02 ngày sau khi Tôn Hạnh bị bạn mình Lê Viết Sinh đập xuống sân nhà ( ngày 15/01). Nhưng rõ ràng, dân làng Ngùi cho biết anh Tôn Hạnh đã chết ngay trong đêm đó (15/01). Thành thử Viện kiểm sát đã khai gian khoảng 2 ngày, làm chênh lệch thời gian của vụ án. Nếu hai ngày sau anh Viết mới chết, cớ sao ngay ngày hôm sau xảy ra ẩu đả công an huyện Can Lộc đã vội vã chạy xuống hiện trường? Ở miền Hà Tĩnh, đây là một điều lạ vì chỉ khi nào xảy ra án mạng rồi công an mới phải xuống hiện trường vội vã như vậy.

Từ ba điều mâu thuẫn nội hàm trên, dễ dàng thấy được rằng những sự việc bất minh hẳn đã xảy ra bên trong tòa án nhân dân huyện Can Lộc.  

Và điều thứ tư, thật lạ, tòa tuyên 26 tháng tù giam mà website của Viện kiểm sát lại đăng là 3 năm 3 tháng tù giam. Ai sẽ giải thích cho sự sai lệch đến khó hiểu này?

Nước mắt của những đứa con

Bây giờ, khắp nơi trong làng Ngùi và cả trong xã Vượng Lộc- Can Lộc, dư luận đang không ngớt bàn tán về án mạng trên. Người sát nhân không bị ngồi tù,  hiện nay vẫn đi làm công trong làng xã như thường.

Nạn nhân Tôn Hạnh có ba người con. Con trai cả chưa lấy vợ, hai con gái sau cũng chưa lấy chồng. Trong tập tục của người dân địa phương, trước khi mãn tang bố mẹ thì con cái tuyệt đối chưa được cưới hỏi. Chúng tôi đã liên lạc với một dân làng khác để tìm hiểu sự việc, người này chia sẻ: “Thấy người ta bị chết oan mà Pháp luật làm không đúng, mình là người ngoài mà thấy tức lắm anh ạ.”

Lê Viết Sinh giết bạn mình Tôn Hạnh là vô tình hay cố ý, 120 triệu bồi thường cho người nhà nạn có là thỏa đáng hay không, có lẽ đó không còn là câu hỏi quan trọng, bởi tòa đã tuyên án và mọi sự coi như đã chốt trên trang tin của Viện kiểm sát. Vào ngày hôm xảy ra án mạng,  có rất đông người đứng bên bàn nhậu, nhiều người trong số đó là thanh niên. Tại sao những người đứng coi vào hôm xảy ra án mạng không một ai đi vào can thiệp?

Thêm một câu hỏi cho quân đội Việt Nam, rằng tại sao bộ đội xuất ngũ- những người được đào tạo trong một môi trường giàu tính kỷ luật, lại dễ dàng giết nhau vì những lý do vặt vãnh đến như vậy, ngay trong mâm nhậu ôn lại đời lính/

Cô con gái út năm nay đã 23 tuổi và đang làm thuê ở Sài Gòn phải lên xe khách về nhà trong ngày rằm Vu Lan mà tỏ lòng hiếu kính với hương hồn người cha. Bạn bè nhìn cô kìm nén nỗi oan ức khóc gục bên bàn thờ của bố, nghẹn ngào không nói nên lời.

P.V

Chú thích:

“tau”:  giọng Hà Tĩnh, đồng nghĩa với  “tôi”, “tao” trong tiếng Việt phổ thông.

Tham khảo:

http://kiemsat.vn/ct/nang-cao-kien-thuc-phap-luat-ky-nang-doi-dap-tranh-tung-va-xu-ly-tinh-huong-tai-phien-toa-2052.html

Mây thẻ

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 107 other followers