"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Chiến thắng huy hoàng: ‘Bộ đội VN xử nóng tại trận 4 tàu cá Trung Quốc’ *

Bộ đội Việt Nam xử nóng tại trận 4 tàu cá Trung Quốc

Ngày 24.5, Hải đội 2 Bộ đội Biên phòng (BĐBP) Quảng Bình cho biết, đơn vị đã tiến hành lập biên bản và phóng thích 4 tàu cá Trung Quốc ra khỏi vùng biển Việt Nam

Sự việc trên diễn ra  khi các tàu cá của Trung Quốc đánh bắt trái phép (bởi 3 trong 4 tàu không có giấy phép đánh cá chung trong vịnh Bắc bộ). Các tàu cá này vi phạm ở tọa độ 18 độ 03 phút Bắc, 107 độ 07 phút Đông thuộc chủ quyền biển Việt Nam.
Thiếu tá Hoàng Xuân Long, Hải đội trưởng chỉ huy Biên đội gồm 2 tàu ST-112 (BP 07-12-01 và BP 07-12-02) cùng 18 cán bộ, chiến sĩ của Hải đội 2 thuộc Bộ Chỉ huy BĐBP tỉnh Quảng Bình đã tổ chức tuần tra giám sát hoạt động nghề cá trên khu vực 4 thuộc vùng đánh cá chung vịnh Bắc bộ.
Trong khi tuần tra đã phát hiện 4 tàu đánh cá Trung Quốc có công suất trên 100 tấn đang đánh bắt bằng nghề lưới rê đơn trên vùng thuộc vùng biển Việt Nam trong khu vực vịnh Bắc bộ. Qua kiểm tra, 4 tàu có 50 thuyền viên mang quốc tịch Trung Quốc. Trong đó có 1 tàu có giấy phép đánh bắt trong vùng đánh cá chung vịnh Bắc bộ với giấỵ tờ, hồ sơ theo quy định của ủy ban Liên hợp hợp tác nghề cá Việt Nam – Trung Quốc; 3 tàu còn lại không có giấy phép đánh bắt, không có các loại giấy tờ theo quy định.
Hải đội 2, BĐBP Quảng Bình xác định tàu cá Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền vùng biển Việt Nam để đánh bắt hải sản trái phép. Lực lượng tuần tra của Hải đội 2, BĐBP Quảng Bình đã tiến hành lập biên bản kiểm tra đánh dấu các lỗi vi phạm chủ quyền vùng biển Việt Nam, sau đó tổ chức phóng thích, đẩy đuổi ra khỏi vùng biển Việt Nam.
Được biết từ 12 giờ ngày 16.5, phía Trung Quốc đã đơn phương ban hành lệnh cấm đánh bắt cá từ 12 độ vĩ Bắc đến giao giới tỉnh Quảng Đông và Phúc Kiến, Trung Quốc, bao gồm cả vịnh Bắc bộ, chồng lấn cả vùng biển Việt Nam. Tuy nhiên, tàu cá của ngư dân Trung Quốc vẫn ngang nhiên đánh bắt hải sản trên vùng vịnh Bắc hộ thuộc vùng biển Việt Nam và bị bắt quả tang.
Minh Phong – Đức Trí (theo SGGP)
————————–

Hải quân Indonesia cho nổ tung tàu cá 300 tấn của Trung Quốc

Thuộc chuyên đề:  Biển Đông lại dậy sóng
(VTC News) – Hải quân Indonesia cho nổ tung tàu cá Trung Quốc cùng tàu cá của nhiều nước khác, động thái được cho là sẽ dẫn đến căng thẳng trong khu vực.
 Bộ trưởng hàng hải và thủy sản Indonesia Susi Pudjiastuti xác nhận thông tin tàu cá 300 tấn của Trung Quốc bị đánh chìm, kèm theo đó là hơn 40 tàu cá của các nước khác, trong đó có Việt Nam.
Hải quân Indonesia cho nổ tung tàu cá 300 tấn của Trung Quốc
Indonesia cho nổ tung tàu cá 300 tấn của Trung Quốc
Truyền thông Indonesia cáo buộc những tàu cá bị đánh chìm do khai thác trái phép trong vùng biển của nước này.
Tờ The Jakarta Post dẫn lời bà Susi nói đây không phải động thái cho thấy Indonesia đang “biểu dương lực lượng” mà chỉ đơn thuần là “thực thi pháp luật“.
Tàu cá mang tên Gui Xei Yu 12.661 là tàu cá Trung Quốc đầu tiên bị đánh chìm kể từ khi Tổng thống Indonesia Joko Widodo tuyên chiến với điều mà ông cho là nạn đánh bắt cá trái phép, gây thiệt hại nghiêm trọng cho nềnkinh tế Indonesia.
Tàu cá Gui Xei Yu bị lực lượng chức năng Indonesia bắt giữ từ năm 2009 khi đang đánh bắt cá ở nơi mà Indonesia cho là thuộc lãnh hải của họ.
40 tàu cá khác cũng bị đánh chìm ở nhiều nơi trên đất nước Indonesia, theo tường thuật của tờ The Jakarta Post. Truyền thông Trung Quốc cũng xác nhận tin này và cho biết còn có thêm 5 tàu ​​Việt Nam, 2 tàu Thái Lan và 11 tàu Philippines cũng bị cho gắn thiết bị nổ để phá hủy trên biển.
Tháng 10 năm ngoái, sau khi nhậm chức, Tổng thống Indonesia Widodo tuyên bố ông sẽ tăng cường sức mạnh hải quân trong nỗ lực chống lại những vụ đánh bắt cá phi pháp khiến nước này thiệt hại hàng tỷ USD.
Truyền thông Indonesia nói tháng 12/2014, ít nhất 3 tàu cá Việt Nam bị đánh chìm ngoài khơi Indonesia. Ba tàu này bị cáo buộc xâm phạm vùng biển Indonesia, ngư dân bị bắt giữ còn tàu thì bị đánh chìm.
Hàng chục tàu cá của Malaysia, Thái Lan, Việt Nam, Papua New Guinea và Philippines đã bị đánh chìm trong những tháng gần đây.
Hành động cứng rắn của Indonesia được cho là sẽ đối mặt sự giận dữ của Bắc Kinh và nhiều nước khác trong khu vực.

Đảng CSVN có xa rời mục tiêu Chủ nghĩa Xã hội hay không?

Anh Vũ, thông tín viên RFA

2015-05-24

Đoàn xe riêng đưa đón các lãnh đạo đảng cộng sản VN đi hội họp

Đoàn xe riêng đưa đón các lãnh đạo đảng cộng sản VN đi hội họp

 AFP
 
 
 
 
 
 
 
Sẽ không trình Quốc hội VN phương án lấy lại tên nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa, với lý do việc thay đổi tên nước trong thời điểm này sẽ dẫn đến những hệ quả không có lợi, thậm chí bị xuyên tạc là đang xa rời mục tiêu tiến lên CNXH.
Vậy hiện tại, Đảng CSVN có xa rời mục tiêu CNXH như đã ghi trong cương lĩnh hay không? Dư luận nói gì về điều này?
Cương lĩnh và Điều lệ chính thức hiện nay khẳng định, Đảng CSVN lấy chủ nghĩa Marx-Lenin và Tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động của Đảng. Với mục đích xây dựng một nước VN dân chủ, giàu mạnh theo con đường xã hội chủ nghĩa (XHCN) và thực hiện lý tưởng cộng sản chủ nghĩa.
Theo Chủ nghĩa Marx-Lenin, thì Chủ nghĩa Xã hội (CNXH) là những tư tưởng chính trị ủng hộ một hệ thống kinh tế – xã hội mà trong đó việc sở hữu các tài sản là của toàn dân, nhằm mục đích thiết lập sự công bằng và không chấp nhận chế độ người bóc lột người như trong nền kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa.
Tuy vậy ở Việt nam hiện nay, Đảng CSVN đang cố gắng hướng mọi mặt kinh tế, xã hội, giáo dục văn hóa… của VN theo xu hướng Kinh tế thị trường, thậm chí họ còn đề nghị các quốc gia phát triển công nhận VN là một quốc gia có nền Kinh tế thị trường hoàn chỉnh.
Theo báo Dân trí cho biết, Chủ nhiệm UB Pháp luật của Quốc hội, ông Phan Trung Lý cho biết, sẽ không trình Quốc hội phương án đổi tên nước, lấy lại tên nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa. Với lý do việc thay đổi tên nước trong thời điểm này sẽ dẫn đến những hệ quả không có lợi, thậm chí bị xuyên tạc là đang xa rời mục tiêu tiến lên CNXH và làm phát sinh nhiều thủ tục hành chính, gây tốn kém, phức tạp.
Bình luận về vấn đề này, TS. Nguyễn Quang A nguyên Viện trưởng Viện phản biện IDS nhận định:
“Tôi nghĩ rằng rất là dễ hiểu, tình hình đang rất là khó khăn thì việc xới lên quốc hiệu thì nó là cái việc khó đối với họ. Thực sự tôi nghĩ rằng, đó không phải là việc khẩn cấp nhất bây giờ, cho nên họ đã lựa chọn một phương án trung dung nhất. Có lẽ vấn đề ấy sẽ được xới lại trong phiên đầu tiên hay một vài phiên họp đầu tiên của Quốc hội mới, mà sẽ bắt đầu khoảng hơn một năm nữa.”
Không thể vừa là chiến sĩ cộng sản lấy việc xóa bỏ chế độ bóc lột làm lý tưởng đời mình, lại vừa làm ông chủ tư bản lấy bóc lột lợi nhuận làm lẽ sống. Thật vô cùng nghịch lý khi nghĩ rằng kết nạp cả tư sản để mở rộng cơ sở xã hội, cơ sở quần chúng cho cách mạng xã hội chủ nghĩa!
GS. Nguyễn Đức Bình
Theo báo Nhân dân, GS. Nguyễn Đức Bình, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương đã bày tỏ sự lo ngại về việc Đảng CSVN đã và đang đi chệc đường lối. Ông cho rằng: “Không thể vừa là chiến sĩ cộng sản lấy việc xóa bỏ chế độ bóc lột làm lý tưởng đời mình, lại vừa làm ông chủ tư bản lấy bóc lột lợi nhuận làm lẽ sống.  Thật vô cùng nghịch lý khi nghĩ rằng kết nạp cả tư sản để mở rộng cơ sở xã hội, cơ sở quần chúng cho cách mạng xã hội chủ nghĩa! Quần chúng công nông, các lực lượng vũ trang con em công nông sẽ hỏi chúng ta ngay: vậy các anh là Đảng của ai?”
Bức ảnh gây xôn sao một thời gian: Tổng bí thư đảng cộng sản VN, Nồng Đức Mạnh ngồi trên bộ nghê như ngai vàng tiếp Bí thư thứ nhất trung ương đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh. Xuân 2015
Bức ảnh gây xôn sao một thời gian: Tổng bí thư đảng cộng sản VN, Nồng Đức Mạnh ngồi trên bộ nghê như ngai vàng tiếp Bí thư thứ nhất trung ương đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh. Xuân 2015


Nói về việc thực hiện cương lĩnh của Đảng CSVN hiện nay, TS. Nguyễn Quang A thấy rằng, Đảng CSVN trong suốt thời gian tiến hành đường lối xây dựng CNXH theo Chủ nghĩa Marx-Lenin đã phạm phải những sai lầm, mà bản thân Đảng CSVN cũng đã thừa nhận và cuối cùng đảng đã phải tiến hành đổi mới thông qua việc cải cách về kinh tế. Ông nói:
“Họ vẫn phải bám víu vào những cái phao, mà thực sự những cái phao ấy đã tan rồi, lời nói thì họ nói như vậy nhưng trên thực tế là hoàn toàn ngược lại. Cái gọi là Chủ nghĩa Marx-Lenin về kinh tế là phải hủy diệt khu vực kinh tế tư nhân, sở hữu toàn dân về tư liệu sản xuất v.v… và v.v… Và họ còn nói đến chuyện người bóc lột người này khác, thử hỏi ai làm chuyện người bóc lột người hiện nay? Chính những ông tư bản đỏ là những người bóc lột tàn bạo nhất.”
Trả lời câu hỏi, trên thực tế hiện nay Đảng CSVN vẫn đi theo đúng đường lối XHCN như trong cương lĩnh hay đã xa rời lý tưởng của mình?
Ở VN hiện nay vẫn không hề thấy cái gì là CNXH, Trung tá Nguyễn Nguyên Bình, một cán bộ quân đội đã nghỉ hưu nhận xét:
“Bao nhiêu năm qua trong mắt tôi ở trên đất nước VN này, chả thấy cái chủ nghĩa xã hội, thế thì những cái đang thực hành ở VN có lẽ không phải là chủ nghĩa xã hội mà nó là một thứ gì đó mà tôi chả biết định nghĩa như thế nào?”
Một khi đã chấp nhận đi theo nền kinh tế thị trường, chấp nhận kinh tế tư nhân tức là chấp nhận sự tồn tại của việc người bóc lột người, thì còn gì gọi là kiên định với CNXH. GS. TS. Mạc Văn Trang ghi nhận:
“Bây giờ thì tiền hậu bất nhất, người ta nói lý tưởng là như thế nhưng trong thực tế nó lại sinh ra một cái xã hội trong đó phân hóa ra giàu nghèo, với những nhóm lợi ích càng giàu hơn và nhiều bất công hơn. Xã hội bây giờ ngày càng bộc lộ những cái hạn chế và những cái xấu hơn.”
Trong thực tế, họ chẳng làm một chút gì theo hướng XHCN cả, mà họ đang xây dựng một thứ Chủ nghĩa Tư bản man rợ chứ không phải là một thứ Chủ nghĩa Tư bản văn minh. Toàn bộ hành động của họ là như vậy, hoạt động vì lợi ích của chính bản thân họ, chứ cũng chẳng cho gì mục đích của giai cấp công nhân hay nhân dân lao động
TS. Nguyễn Quang A
Cùng một lúc, qua các phát biểu của các lãnh đạo hàng đầu của VN, cho thấy tồn tại song song hai khái niệm, Kinh tế thị trường Định hướng XHCN và Kinh tế thị trường hoàn chỉnh. Đây là một cái mẹo của những người lãnh đạo VN hiện nay, họ nói theo một cách nhưng thực hiện thì theo một cách khác. TS. Nguyễn Quang A khẳng định:
“Trong thực tế, họ chẳng làm một chút gì theo hướng XHCN cả, mà họ đang xây dựng một thứ Chủ nghĩa Tư bản man rợ chứ không phải là một thứ Chủ nghĩa Tư bản văn minh. Toàn bộ hành động của họ là như vậy, hoạt động vì lợi ích của chính bản thân họ, chứ cũng chẳng cho gì mục đích của giai cấp công nhân hay nhân dân lao động.”
Đại tá Nguyễn Đăng Quang, một cán bộ công an đã nghỉ hưu thấy rằng, mục tiêu của CNXH là xây dựng một xã hội bình đẳng, mọi tư liệu sản xuất thuộc về sở hữu của toàn dân. Bây giờ, Đảng CSVN chủ trương cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, tức là họ đã đang làm ngược lại với Chủ nghĩa Marx-Lenin. Đó là biến sở hữu toàn dân thành sở hữu tư nhân. Ông cho biết:
“Hiện nay họ luôn nói giương cao ngọn cờ CNXH, nhưng trên thực tế một số cái là không đúng, không đáp ứng được đòi hỏi này. Vì CNXH thì không thể có các tập đoàn lợi ích sử dụng của cải của nhân dân, của toàn xã hội phục vụ cho riêng mình.”
Nói về lý do vì sao Đảng CSVN lo ngại của trước việc dư luận đánh giá cho rằng, họ đã và đang xa rời mục tiêu tiến lên CNXH theo cương lĩnh của mình. TS. Nguyễn Quang A giải thích:
“Bởi vì đấy là một sự biện minh cho cái tính liên tục của một cái ý thức hệ, mà thực sự cái ý thức hệ ấy đã bị nhân dân vứt vào sọt rác. Tuy nhiên, về nội bộ thì họ vẫn cần đến cái đó để làm vũ khí đấu đá lẫn nhau và dùng nó làm một cái lý lẽ để yên lòng một số ít người ở cái tuổi rất là già.”
Trên thực tế đã cho thấy, cho đến nay Đảng CSVN đã hoàn toàn đưa mọi mặt kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục… của VN theo xu hướng Kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa. Điều đó đã chứng tỏ rằng, họ đã hoàn toàn xa rời con đường XHCN theo Chủ nghĩa Marx-Lenin như đã ghi trong cương lĩnh chính trị của Đảng CSVN. Dư luận cho rằng, mọi hành động biện minh của họ, chỉ nhằm duy trì quyền lãnh đạo độc tôn của Đảng CSVN mà thôi.
RFA

Tuyên bố về vụ GS Nguyễn Huệ Chi bị cấm xuất cảnh và thu hộ chiếu

BVN

 
 

Giáo sư Nguyễn Huệ Chi là nhà nghiên cứu văn hóa, văn học Việt Nam Cổ, Trung đại nổi tiếng, là một trong những người sáng lập trang Bauxite Việt Nam, một trang báo điện tử phản biện của giới trí thức Việt Nam. Ngày 18 tháng 5 năm 2015, Giáo sư Nguyễn Huệ Chi đang làm thủ tục xuất cảnh tại sân bay Tân Sơn Nhất để đi Hoa Kỳ thăm gia đình, thì bị nhân viên an ninh thu hộ chiếu và thông báo không được xuất cảnh theo đề nghị của Công an thành phố Hà Nội.
*
Theo Nghị định 136/2007/NĐ-CP, thì GS Nguyễn Huệ Chi chỉ có thể bị cấm xuất cảnh nếu thuộc vào một trong ba trường hợp sau đây:
  1. Đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc có liên quan đến công tác điều tra tội phạm.
  2. Đang có nghĩa vụ chấp hành bản án hình sự.
  3. Đang có nghĩa vụ chấp hành bản án dân sự, kinh tế; đang chờ để giải quyết tranh chấp về dân sự, kinh tế.  
Cũng theo tinh thần Nghị định trên, khi quyết định cấm xuất cảnh, Công an Hà Nội có trách nhiệm thông báo bằng văn bản cho GS Nguyễn Huệ Chi biết, trừ trường hợp vì lý do đảm bảo bí mật cho công tác điều tra tội phạm và lý do an ninh (và trong trường hợp này người có thẩm quyền quyết định là Bộ trưởng Bộ Công an (điểm b, khoản 1 điều 22 của nghị định) chứ không phải Công an Hà Nội).

*Như thế, phải chăng khi bị cấm xuất cảnh mà không được cơ quan hữu trách thông báo trước, có nghĩa GS Nguyễn Huệ Chi bị bí mật điều tra hay vì lý do an ninh?

*Bất kể lý do nào, điều luật nào cơ quan công an hữu trách sẽ nại ra để biện minh cho việc cấm GS Nguyễn Huệ Chi xuất cảnh cũng không thể che giấu động cơ thực của việc làm tồi tệ này: đó là nhằm sách nhiễu, trả đũa, trấn áp, răn đe những trí thức trung thực, dũng cảm lên tiếng phản biện những chính sách sai lầm của chính quyền.
*
Trong bối cảnh Thủ tướng Chính phủ vừa mới ban hành Quyết định số 501/QĐ-TTg khuyến khích tham gia phản biện và giám định xã hội và Việt Nam đang nỗ lực tham gia vào TPP, việc ngăn cản xuất cảnh đối với GS Nguyễn Huệ Chi – một người phản biện hàng đầu của đất nước – cùng với hàng loạt vụ khác như mạo danh hoặc dung túng côn đồ hành hung những người yêu nước, đóng tài khoản ngân hàng của trí thức phản biện, … vừa giáng một đòn vào chính sách của Chính phủ, vừa giáng một đòn khác vào những nỗ lực của Việt Nam để hội nhập quốc tế sâu hơn. Tất cả hành vi đáng xấu hổ đó cung cấp cho nhân dân trong nước và thế giới thêm bằng chứng về sự bóp nghẹt những tiếng nói trái chiều đối với quan điểm chính thống và về tình trạng chà đạp nhân quyền đang diễn ra nghiêm trọng tại Việt Nam.
*
Chúng tôi đòi:
  • Chính quyền Việt Nam phải chính thức giải trình về trường hợp GS Nguyễn Huệ Chi;
  • Người quyết định cấm GS Nguyễn Huệ Chi xuất cảnh phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về quyết định sai trái của mình;
  • Nhà nước phải bồi hoàn những tổn thất do vụ cấm xuất cảnh gây ra cho GS Nguyễn Huệ Chi;
  • Cục Quản lý xuất nhập cảnh Bộ Công an phải trả lại hộ chiếu cho GS Nguyễn Huệ Chi vô điều kiện;
  • Chính quyền Việt Nam phải chấm dứt việc ngăn cản xuất cảnh đối với những người phản biện, tranh đấu ôn hòa. 
Ngày 21 tháng 5 năm 2015
Những người ký Tuyên bố:
  1. Nguyễn Quang A, TS, Hà Nội
  2. Bùi Tiến An, cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên cán bộ Ban Dân vận Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, TP HCM

Read the rest of this entry »

Phải thực hiện tư tưởng Hồ Chí Minh: Dân chủ là để cho dân được mở mồm ra nói

(nguồn: anhbasaigon. blog)

Tống Văn Công

 “Đối lập với báo chí tự do là báo chí bị kiểm duyệtBáo chí bị kiểm duyệt là con quái vật được văn minh hóa, cái quái thai được tắm nước hoa“. Karl Marx

Mãi tới bây giờ chưa có một người Việt Nam nào được phép xuất bản một tờ báo nào cả. Tôi gọi báo là một tờ báo về chính trị, về kinh tế hay văn học như ta thấy ở Châu Âu và các nước Châu Á khác chứ không phải một tờ báo do chính quyền thành lập…” – Nguyễn Ái Quốc

“Dân chủ là để cho dân mở mồm ra nói. Dân chủ là đừng bịt miệng dân”. – Hồ Chí Minh

Kiên quyết không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức và không để bất cứ tổ chức hoặc cá nhân nào lợi dụng, chi phối báo chí để phục vụ lợi ích riêng, gây tổn hại lợi ích đất nước“. – Nguyễn Tấn Dũng

*

Tống Văn Công – Dự thảo “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội bổ sung và phát triển năm 2010” không có ghi nhận tự do báo chí, tự do ngôn luận – một vấn đề mà các Hiến pháp từ năm 1946 đến nay đã ghi nhận, dù chưa được thực hiện đầy đủ.

Trong dự thảo Cương lĩnh ở mục 6 nói về “Xây dựng nền văn hóa tiên tiến” có đoạn viết: “Bảo đảm quyền được thông tin, quyền tự do sáng tạo của công dân. Phát triển các phương tiện thông tin đại chúng đồng bộ, hiện đại, thông tin chân thực, đa dạng, kịp thời, phục vụ có hiệu quả sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc”.

Bảo đảm “quyền được thông tin, quyền tự do sáng tạo của công dân“ chỉ là một phần của quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận. Theo Từ điển Bách khoa Việt Nam: “Quyền tự do ngôn luận là một trong những quyền cơ bản của công dân Việt Nam được quy định trong tất cả các Hiến pháp của nước Việt nam từ Hiến pháp 1946 đến Hiến pháp 1992. Nhà nước tạo điều kiện để công dân có quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, quyền được thông tin theo quy định của pháp luật“. Việc “Phát triển các phương tiện thông tin” là tạo ra nhiều thiết bị, công cụ phục vụ cho việc truyền đạt các yêu cầu tuyên truyền của nhà nước tới người dân thuận tiện hơn, chứ chưa hẳn đó là công cụ thực hiện quyền tự do báo chí của người dân.

Read the rest of this entry »

Chính trị và tự do của nhà văn Việt Nam

Nguyễn Điệp Hoa

Gửi cho BBC từ Hà Nội
 
Hội nhà văn Việt Nam, tổ chức được nhà nước công nhận, sắp tổ chức Đại hội toàn quốc trong năm 2015.
 *
Tôi là một độc giả yêu văn học. Nghề nghiệp của tôi giúp tôi có nhiều cơ hội tiếp xúc với các tổ chức xã hội và chính trị -xã hội ở Việt Nam (VN).
Trong bài viết này, tôi muốn chia sẻ một cách nhìn của cá nhân tôi đối với Hội Nhà văn Việt Nam từ một góc độ rộng hơn về hội ở Việt Nam, nhân việc Hội Nhà văn đang chuẩn bị đại hội toàn quốc trong bầu không khí có bất đồng.
 *
Hội Nhà văn và chính trị
Trước hết tôi nghĩ rằng Hội Nhà văn Việt Nam cũng là hội được “nuôi” giống như Hội Liên hiệp Phụ nữ VN, Đoàn Thanh niên và ở Việt Nam được gọi là tổ chức “chính trị-xã hội”. Cho nên nó đương nhiên thể hiện những căn bệnh của hệ thống, nghĩa là hội, nhưng lại được Nhà nước trả lương, nên nó phải làm hai nhiệm vụ: nhiệm vụ xã hội, hay nghề nghiệp của một hội, và nhiệm vụ “chính trị tư tưởng”mà Nhà nước và Đảng Cộng sản Việt Nam kỳ vọng ở nó.
 *
Cái chéo ngoe này của các hội nhà nước gần đây được thảo luận rất nhiều. Nhiều ý kiến nói rằng nếu là nhà nước trả lương cho bộ máy và làm nhiệm vụ chính trị, hay quản lý nhà nước thì cho hội thành cơ quan nhà nước cho nó chính danh, còn là hội hoạt động nghề nghiệp, chuyên môn thì tự nuôi, nhà nước không nên can thiệp. Chưa biết bao giờ việc này ngã ngũ. Đối với Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam và Đoàn Thanh niên thì đã có những đề xuất như cho thành Bộ Phụ nữ và Bộ Thanh niên như một số nước đã làm.
 *
Dù chưa có quyết định về việc này thì tôi nghĩ rằng đó cũng là một tín hiệu tốt là người ta nhận thấy vấn đề và muốn thảo luận hướng giải quyết.
 *
Hội Nhà văn hơi đặc thù hơn vì nó là hội của những người sáng tạo văn học. Nhiều nhà văn không muốn nó dính líu đến chính trị hay bị chính trị chi phối như ở giai đoạn trước, nhưng chuyện văn chương lại là chuyện tư tưởng, chuyện tự do suy nghĩ, mà chính trị thì lại ngại chuyện này, nên mới không buông nó ra.

Read the rest of this entry »

Lê Thiếu Nhơn :” Chủ tịch Hội Nhà văn TPHCM muốn bịt miệng Hội viên?”

Theo blog Lê Thiếu Nhơn

Chủ tịch Hội nhà văn TPHCM – Lê Quang Trang tỏ ra nao núng trước góp ý của hội viên trước Đại hội mà phát pháo đầu tiên là những lời chân thành và sâu sát của nhà thơ Lê Tú Lệ, nên ông Trang lấy tư cách thay mặt ban thường vụ, để giở giọng bề trên: “Nhân phê phán Hội Nhà văn thành phố, chị Lê Tú Lệ nêu việc Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 xâm phạm vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế và quyền tài phán của Việt Nam ở biển Đông, yêu cầu mọi người phải biểu thị thái độ và lòng yêu nước theo cách “biểu dương lực lượng” chị nêu ra. Chị bảo Hội Nhà văn không làm như thế là “thụ động yêu nước”, không thể “thể tất”! Quả thật, đó là một suy nhận định nông nổi, chưa hiểu thấu công việc đối ngoại “vừa hợp tác vừa đấu tranh”, cần sự kiên quyết và tinh tế, theo đúng tinh thần chỉ đạo của Đảng và Nhà nước. Chúng tôi khẳng định Hội Nhà văn hoàn toàn không “bình chân như vại” như chị nhận xét…
“Không chỉ là tấm lòng chung chung”
Tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, số 352 ra ngày 7.5.2015, có đăng bài viết “Hội Nhà văn thành phố cần lắm những tấm lòng” của tác giả Lê Tú Lệ (Hội viên Hội Nhà văn thành phố). Nghĩ rằng “trên tinh thần thẳng thắn, xây dựng”, như lời mở đầu chuyên mục, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh hoan nghênh và cảm ơn những góp ý của hội viên, với mong muốn có thêm nhiều điều bổ ích cho việc phát triển Hội. Tuy nhiên, sau khi đọc bài báo, chúng tôi thấy có một số nhận định thiếu khách quan, không thoả đáng, vì vậy xin trao đổi lại vài điều:
 *
1. Nhân phê phán Hội Nhà văn thành phố, chị Lệ nêu việc Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 xâm phạm vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế và quyền tài phán của Việt Nam ở biển Đông, yêu cầu mọi người phải biểu thị thái độ và lòng yêu nước theo cách “biểu dương lực lượng” chị nêu ra. Chị bảo Hội Nhà văn không làm như thế là “thụ động yêu nước”, không thể “thể tất”! Quả thật, đó là một suy nhận định nông nổi, chưa hiểu thấu công việc đối ngoại “vừa hợp tác vừa đấu tranh”, cần sự kiên quyết và tinh tế, theo đúng tinh thần chỉ đạo của Đảng và Nhà nước. Chúng tôi khẳng định Hội Nhà văn hoàn toàn không “bình chân như vại” như chị nhận xét mà có nhiều hoạt động tích cực trong sự kiện này, như cử hội viên tham gia các đoàn đi Trường Sa để viết về biển đảo, tổ chức để hội viên viết bài kiên quyết phê phán hành động sai trái của nhà cầm quyền Trung Quốc, trích tiền lương đóng góp vào quỹ “Vì Trường Sa thân yêu”, đồng thời cũng phê phán những hành động cực đoan sai trái mượn cớ “biểu tình yêu nước” để phá hoại tình hữu nghị và chính sách đối ngoại, đầu tư, mà chúng ta đã phải chấn chỉnh, như thực tiễn đã xảy ra trên địa bàn thành phố và một vài tỉnh lân cận. Chúng tôi cho rằng đây không chỉ là nhận định, quy kết không chính xác, thiếu tôn trọng tổ chức mà còn là sự xúc phạm tới những hội viên khác không hành động như kiểu chị muốn áp đặt!
 *
2. Về công trình “Một thế kỷ văn học yêu nước, cách mạng TP. Hồ Chí Minh” chị nhận xét rằng “Hội Nhà văn thành phố” chỉ là đơn vị “thêm vào cho phù hợp” (!). Sự thật là, ngay sau khi xuất hiện ý tưởng, từ bước sơ khởi, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Quốc học và Chủ tịch Hội Nhà văn đã bàn bạc nhiều lần về nội dung, cấu trúc công trình, tiêu chí tuyển chọn, dự thảo Đề cương, căn cứ theo sở trường của từng đơn vị để phân công nhiệm vụ, rồi mới thống nhất làm tờ trình lãnh đạo thành phố, đại diện lúc đó là đồng chí Nguyễn Thị Quyết Tâm, Trưởng Ban Tuyên giáo ký giao kết. Điều này không chỉ Hội Nhà văn mà Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Quốc học là Giáo sư Mai Quốc Liên đều biết rất rõ. Cũng cần nói thêm Hội Nhà văn thành phố làm việc này vì tình yêu lớn với thành phố, những suy nghĩ sâu sắc tri ân các thế hệ hy sinh cho sự nghiệp cách mạng, xây dựng đời sống tinh thần cho công chúng thành phố, nhân 40 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, chứ hoàn toàn không đơn giản là để “phù hợp về thủ tục” như chị nông cạn nhận định. Lê Tú Lệ lúc đó ở Phòng văn hoá văn nghệ của Ban Tuyên giáo, là “cầu nối” giữa bên A và bên B, tưởng chị biết khá rành, thế mà không biết vì mục đích gì lại xiên xẹo đi như vậy?
 *
3. Qua lập luận, chị còn cổ vũ cho những nhóm văn chương gọi là “ngoài luồng” và dẫn chứng “riêng trong nhân sự Ban chấp hành nhiệm kỳ trước đã có 02 người tự lập ra nhóm văn chương của mình”. Đây không phải là lúc bàn đến những nhóm văn học khác, nhưng với tư cách là một tổ chức chính trị – xã hội – nghề nghiệp thì nhiệm vụ trước hết của Hội nhà văn phải là đoàn kết, xiết chặt đội ngũ, nỗ lực sáng tạo để có được nhiều tác phẩm có giá trị cao, chứ không phải chia nhỏ để phân liệt. Là người trong tổ chức, chắc chị biết về nguyên tắc, quy chế thành lập hội, cần tự do mà phải chặt chẽ, nếu không sẽ là nguyên cớ hình thành những hội đoàn đi chệch tôn chỉ, chức năng, nảy sinh những kiểu như một vài tổ chức “độc lập” gần đây là rất nguy hại.
 *
4. Chị Lệ có nói “thực lòng không thiết viết ra những dòng (của bài báo) này” và “vẫn còn coi mình là hội viên của Hội”, thì xem ra tình cảm và suy nghĩ với việc Hội lạnh nhạt thờ ơ và không tâm huyết gì. Từng là người có trách nhiệm với hoạt động Hội (khi ở Phòng văn hoá văn nghệ của Ban Tuyên giáo Thành uỷ), sao trước đây chị không góp ý, báo cáo lên cấp có thẩm quyền chỉ đạo uốn nắn kịp thời, nay lại công bố một bài báo như vậy. Chị Lệ có ý nhắc Hội nhà văn “cần lắm những tấm lòng”, điều đó chỉ đúng một phần, vì ở đây ngoài “tấm lòng” còn cần trí tuệ, ý thức chính trị, tính trung thực khoa học và sự nhạy cảm của người cầm bút nữa.
 *
5. Cũng như nhiều hội chuyên ngành khác, Hội nhà văn thành phố đang trong quá trình tiến đến Đại hội lần thứ VII. Ban chấp hành Hội nhà văn khoá VI đã có các văn bản Báo cáo nhiệm kỳ vừa qua trình Đại hội. Những ưu điểm và khuyết điểm đều được soi rọi bởi cách nhìn nghiêm khắc, trung thực, không né tránh sự thật.
Chúng tôi cũng muốn nói thêm, người viết có thể sai, nhưng người biên tập, người chịu trách nhiệm cao nhất của tờ báo thì phải thận trọng, kỹ lưỡng. Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh là cơ quan ngôn luận của Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật thành phố mà Hội Nhà văn thành phố là một thành viên, cùng chung một Đảng đoàn, sát tầng nhau trong một số nhà, chẳng lẽ không nắm được tình hình, lại cho đăng một bài báo như thế, mà trong thời điểm nhạy cảm sắp bước vào Đại hội, chắc chắn sẽ gây rắc rối phức tạp không đáng có. Rất mong Ban biên tập và các Cơ quan lãnh đạo xem lại và chấn chỉnh góp phần cho Hội nhà văn làm tốt nhiệm vụ của mình.
*
T/M BAN THƯỜNG VỤ
HỘI NHÀ VĂN TP. HỒ CHÍ MINH
Chủ tịch Hội
LÊ QUANG TRANG

ĐBQH: QUỐC HỘI PHẢI XIN LỖI NGƯỜI LAO ĐỘNG !

 Sửa điều 60 Luật BHXH, Quốc hội phải xin lỗi người lao động
 
22/05/2015 13:06 GMT+7 

TTO – ĐBQH Võ Thị Dung – Chủ tịch UB MTTQ VN TP.HCM đã đề nghị như vậy trong phiên thảo luận tổ tại Quốc hội sáng nay 22-5 về Điều 60, Luật Bảo hiểm xã hội năm 2014.

Tự cảm thấy có lỗi trong tư cách một đại biểu đã góp ý và biểu quyết Luật BHXH, bà Võ Thị Dung -đã gửi lời xin lỗi đến cử tri về những vướng mắc trong điều 60 Luật BHXH. Đồng thời bà Dung cũng đề nghị: “Quốc hội hãy xin lỗi người lao động. Đừng nhận lỗi cho có”.

“Tôi cảm thấy xấu hổ”

Tại phiên thảo luận sáng nay về điều 60, Luật BHXH năm 2014, tất cả các ý kiến của đoàn ĐBQH TP.HCM đều thống nhất phải sửa điều 60 theo hướng linh hoạt là cho người lao động được nhận trợ cấp một lần. Bà Võ Thị Dung nói: “Khi công nhân thành phố phản ứng như vậy, tôi cảm thấy mình xấu hổ, cảm thấy có lỗi”.

Bà Dung đề nghị: “Bên cạnh việc sửa đổi điều này thì Quốc hội cũng phải nhận lỗi với người lao động chứ không phải chỉ sửa rồi nhận lỗi cho có. Quốc hội phải cầu thị và thật tâm trong lần sửa đổi này”.

Bà Dung cũng cho rằng với quy trình biểu quyết “cả gói” chứ không phải riêng từng điều luật thì nhiều đại biểu cũng ở trong tâm trạng của bà vì đã biểu quyết thông qua cả một dự luật, cho dù trong đó vẫn còn những điều luật mà bản thân đại biểu còn chưa thông.

 ĐBQH Nguyễn Thi Quyết Tâm – Ảnh – Việt Dũng
Góp thêm ý kiến về việc công nhân ngừng việc tập thể, phản ứng điều 60 của Luật BHXH năm 2014, đại biểu Nguyễn Thị Quyết Tâm (TP.HCM) nói đó là một sự việc không vui, không ai khuyến khích nhưng cá nhân bà đã tìm thấy được điều tích cực trong đó. “Vì công nhân đã biết phản ứng trước một chính sách ảnh hưởng đến quyền lợi của mình. Và sự phản ứng đó đã được Chính phủ lắng nghe” – bà Tâm nói.

Lương hưu 900.000 đồng, sống được không?

Đó là câu hỏi đại biểu Nguyễn Thị Quyết Tâm đặt ra tại buổi thảo luận. Câu hỏi này do một công nhân may túi xách sau 18 năm làm việc đặt ra với bà trong một buổi tiếp xúc cử tri tại TP.HCM. Bà Tâm không trả lời được và các đại biểu nghe xong cũng không ai trả lời được.

Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm kể, chị công nhân này làm việc suốt 18 năm, phải bỏ tiền đóng thêm 21 tháng BHXH nữa để nhận được lương hưu. Và số tiền hưu hằng tháng chỉ là 943.000 đồng. “Với số tiền như vậy có sống được không? Ai trả lời được câu hỏi này? Làm sao tôi trả lời được câu hỏi đó” – bà Tâm đặt một loạt câu hỏi.

Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm cho rằng rõ ràng trong trường hợp này người lao động phải chọn giải quyết khó khăn trước mắt là nhận tiền trợ cấp một lần, không thể nghĩ đến chuyện lâu dài với số tiền hưu còm cõi đó.

Có ý kiến cho rằng những vụ ngừng việc tập thể vừa qua ở TP.HCM, Bình Dương phản đối điều 60 của Luật BHXH năm 2014 là do tuyên truyền chưa tốt, do Công đoàn chưa thể hiện vai trò là phiến diện. “Làm sao tổ chức công đoàn tuyên truyền được khi người lao động đưa ra những dẫn chứng cụ thể như vậy?” – bà Tâm đặt câu hỏi.

Đại biểu Trần Thanh Hải – Phó Chủ tịch Tổng Liên đoàn lao động Việt Nam cho biết hiện nay có nhiều doanh nghiệp sử dụng chính sách khắc nghiệt với người lao động. Ở TP.HCM điều này thể hiện rõ hơn khi người lao động được sử dụng một cách tối đa và sau ba năm có kinh nghiệm là bắt đầu bị sa thải dần. Chủ thường sử dụng lao động theo nguyên tắc không ký hợp đồng với người lao động quá hai lần.

Ông Trần Thanh Hải cho biết, theo báo cáo của Chính phủ, trong 80% người hưởng BHXH, có đến 72% người hưởng trợ cấp một lần có thời gian làm việc từ 1 đến 3 năm. Điều đó chứng tỏ một lực lượng rất đông người lao động mong muốn được làm việc lâu dài nhưng khả năng là rất thấp.

Bên cạnh đó, theo báo cáo, trong những tháng đầu năm 2015, số doanh nghiệp thành lập mới tăng 6.300 doanh nghiệp (9,5%) nhưng số doanh nghiệp giải thể, ngưng làm việc cũng chiếm 4,5%, điều đáng nói là tăng lực lượng lao động chỉ 2%. Rõ ràng khả năng người lao động quay lại làm việc là không cao.

“Do đó, việc người lao động muốn nhận trợ cấp một lần là điều dễ hiểu” – ông Trần Thanh Hải nói.

Viễn Sự

Mây thẻ

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 99 other followers