"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

LS. Trần Vũ Hải: TÔI CÓ LỖI ĐỂ BOT VÔ PHÁP NHƯ HIỆN NAY!

 

Tôi có lỗi để BOT vô pháp như hiện nay! 

Tôi sẽ chuộc lỗi!

Luật sư Trần Vũ Hải

 BOT là từ viết tắt của tiếng Anh: Build-Operate-Transfer, có nghĩa: Xây dựng-Vận hành-Chuyển giao. Chính phủ có thể kêu gọi các công ty bỏ vốn xây dựng trước (build), sau đó khai thác vận hành một thời gian (operate) và sau cùng là chuyển giao (transfer) lại cho nhà nước sở tại. 

Cách đây 20 năm, tôi bắt đầu tư vấn về những dự án BOT, nhưng về sản xuất điện. Khi đó, tôi đại diện cho phía Việt nam, đàm phán từng điều khoản lẫn những công thức khó nhằn do nhà đầu tư nước ngoài đưa ra. Khung pháp lý về BOT khá sơ sài, mặc dù ưu đãi cho các dự án BOT là cao nhất. Tôi đã nhiều lần phát biểu với những quan chức cấp cao lẫn cấp trung, rằng một đạo luật về hợp tác công tư lẽ ra cần phải ban hành, quy định cụ thể về những dự án công tư, cách thức chọn nhà đầu tư, những hợp đồng mẫu hợp tác công tư (trong đó có BOT), và những ưu đãi của nhà nước dành cho tư nhân. Nhưng có vẻ một vấn đề rất lớn đó không được các quan chức quan tâm, thấu hiểu. 

Hơn 10 năm sau, năm 2009, tôi lại tham gia tư vấn cho các doanh nghiệp vận tải cho vụ BOT Xa lộ Hà nội, tại TP Hồ Chí Minh. Gọi Xa lộ Hà nội cho oai, thực ra công ty CII không phải là chủ đầu tư xây dựng Xa lộ Hà nội, mà chỉ là công ty được lập lên để hoàn trả khoản đầu tư xây dựng đường Điện Biên Phủ mở rộng. Thế nhưng CII lập Trạm Thu Phí Xa Lộ Hà nội, làm như họ là nhà đầu tư Xa lộ này để thu phí xe cộ đi lại trên Xa lộ Hà nội, kể cả những phương tiện không đi qua đường Điện Biên Phủ. 

 

http://m.baomoi.com/nen-dat-tram-thu-phi-xe-o…/c/3409492.epi
http://m.baomoi.com/da-co-nhieu-uu-ai-danh-ch…/c/3679670.epi
 

Cuộc chiến dằng dai, đã tưởng có lúc chúng tôi thắng, buộc công ty CII hoặc phải lập trạm ở đường Điên Biên Phủ mở rộng hoặc chấm dứt việc thu phí do thành phố không gia hạn thời hạn thu phí. Thế nhưng đằng sau công ty CII là những thế lực lớn của thành phố này, họ tuy có di chuyển trạm (nhưng không vào đường ĐBP mở rộng) nhưng kéo dải thêm thời hạn đến 2045 với lý do có thêm những dự án BOT khác. Chúng tôi đã khởi kiện công ty CII ra toà, yêu cầu toà buộc CII chấm dứt hành vi thu phí những chủ xe không sử dụng đường Điện Biên Phủ mở rộng và phải hoàn phí do việc thu sai. Người khởi kiện là một doanh nghiệp vận tải, nhưng đáng tiếc chủ doanh nghiệp này đã mất khi vụ kiện dang dở! Cá nhân tôi đã trực tiếp đến Tổng cục Đường bộ, Bộ Tài chính, gửi văn bản đến Thủ tướng….nhưng đáp lại chỉ là một vài công văn, một hai cuộc tiếp xúc lấy lệ!

Giờ đây, nhìn lại với tư cách một công dân và một luật sư, tôi xin nhận trách nhiệm đã chưa làm hết nhiệm vụ, lẽ ra tôi đã chặn đứng tệ BOT đường bộ, làm một nơi thu phí một nơi nhan nhản trên đất nước này. 

Tôi xin lỗi các bạn, đã bị thu phí oan. Và để chuộc lỗi lầm, tôi quyết định sẽ giúp các doanh nghiệp vận tải hay những lái xe kiện các doanh nghiệp BOT thu phí sai! Ngay từ hôm nay.

Hồ Chí Minh dưới góc

Ngày 15/8/2017, VOA đã đăng bài “Hồ Chí Minh dưới góc nhìn của một cựu phiên dịch thân cận”, ghi lại cuộc trò chuyện giữa tác giả với Đại tá Đoàn Sự, người từng làm phiên dịch cho ông Hồ Chí Minh. Đây là phần tiếp theo của câu chuyện, đặc biệt là nhằm trả lời câu hỏi mà nhiều người quan tâm: “Hồ Chí Minh có phải là Hồ Tập Chương không?”[i]

“[…] Thứ hai, Cụ sống rất là keo kiệt. Nói thật là thế. Cho nên gần Cụ thì vinh dự nhưng mà sợ lắm. Ăn uống, sinh hoạt rất là khổ. Không có được cái gì tự do cả. Bảo bác, ‘Cái hoàn cảnh tôi ngày xưa… thực ra con quan thật đấy, nhưng mà nghèo lắm, đói lắm… Các chú biết không, Nghệ Tĩnh có câu “dân cá gỗ mà”…

“Bác hỏi thì mình trao đổi, mình nói nhưng mình không dám nói hết. Thực ra, tôi thấy Bác có mấy chỗ này. Thứ nhất, Bác rất máy móc trong việc thiểu số phục tùng đa số. Cho nên trong Cải cách Ruộng đất, trong Nghị quyết 9, trong tất cả các thứ, Bác không đồng ý, nhưng mà khi mình là thiểu số thì Bác vẫn thuận theo. Nhưng mà sau này thấy sai rồi, đáng lẽ Bác phải can đảm, dùng cái uy lực của mình để chặn cái chuyện đó lại thì lúc ấy Bác lại không làm. Bác coi như một cuộc thí điểm, mà thí điểm tai hại không biết chừng nào. Thứ hai, thực ra mà nói, cả cuộc đời mình, ông cụ đi từ lòng yêu nước thôi, sang đến bên kia Cụ mới giác ngộ giai cấp, Cụ vào Đảng Xã hội, sau đó Cụ mới vào cái đảng của Lenin, trong đó có vấn đề đấu tranh cho thuộc địa mà… Trong vụ khủng bố Bukharin – Zinoviev [tức V án Moskva], Cụ đã thấy rằng ở Nga có vấn đề. Cụ đã có suy nghĩ rồi. Cho nên tư tưởng của Cụ, tuy rằng theo Marx-Lenin nhưng ngả dần về phía Tôn Dật Tiên, về chủ nghĩa tam dân…

“Vừa rồi tôi sang địa chỉ của Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, tôi giở những tài liệu giảng dạy ra. Trong đó có 3 người dạy. Người thứ nhất là ông Lưu Thiếu Kỳ, lúc bấy giờChủ tịch Công hội Trung Quốc. Ông đến giảng về phong trào công đoàn. Người thứ hai là ông Bành Bái, lãnh tụ phong trào nông dân. Ông giảng về phong trào nông dân của Trung Quốc. Còn ông cụ, tất cả bài giảng của ông cụ là con đường cách mạng, trong đó phảng phất chủ nghĩa tam dân. Tuy rằng cũng có lồng chủ nghĩa Marx-Lenin đấy, nhưng mà nó có hơi hướng của chủ nghĩa tam dân. Bây giờ còn lại bút tích như thế. Thế cho nên mình mới thấy là ông cụ cũng có cái khác, củng cố nhận thức của tôi, là Cụ theo chủ nghĩa Marx-Lenin, Cụ dùng Marx-Lenin làm phương tiện, nhưng còn mục đích thì Cụ không nói.

“Cho nên vừa rồi ông Trương Minh Tuấn có viết cái bài về việc Bác Hồ xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa [bài Kinh tế th trường đnh hướng XHCN to ra phát trin ngon mc cho đt nước” của Bộ trưởng TT-TT] thì tôi bảo là không phải đâu. Câu ấy là người ta ghép cho Cụ Hồ thôi, chứ trong Di chúc, Cụ có nói gì về chuyện ấy đâu. Cụ có nói gì đến chuyện xây dựng CNXH đâu. Chính Cụ lại do dự chuyện ấy. Cho nên vừa rồi ông [GS] Chu Hảo và cả ông [GS Nguyễn Khắc] Mai nữa đã nói rằng, đến giai đoạn giải phóng dân tộc là Cụ bắt đầu bế tắc…

“Có những trường hợp Cụ biết, như vụ Xét lại này này. Cụ biết chứ sao không biết, là vì xử trí ông Vũ Đình Huỳnh, thư ký của Cụ; xử trí ông Võ Nguyên Giáp là tay chân của Cụ, v.v. Cụ biết cả. Nhưng lúc bấy giờ Cụ bị sức ép. Sức ép thứ nhất là do đã phải dựa vào Trung Quốc, cho nên nó chỉ đạo, nó ép Cụ. Sức ép thứ hai là bộ phận tả khuynh của ta đã tranh thủ điều đó để nắm lấy quyền lực. Cụ thấy như thế cho nên trong những trường hợp đó, với vị trí của Cụ, Cụ cũng gần như là để thí điểm xem nó thế nào. Trong vụ Nhân văn Giai phẩm cũng thế. Cụ để cho ông Tố Hữu và ông Nguyễn Chí Thanh làm, chứ Cụ có dính gì đâu. Nhưng mà cái dở nhất của Cụ là thế này, sau khi biết làm có kết quả sai rồi thì phải mạnh dạn nhận ra mà trấn chỉnh cái đó lại thì Cụ lại không dám làm. Và Cụ bịnh hưởng [bởi] cái đó rất mạnh…

“Khi ra Nghị quyết 9, chuyển sang đấu tranh vũ trang chính thức ở Miền Nam thì Cụ không tán thành. Và lúc bấy giờ Trung Quốc khuyên thế này: Đánh nhau thì đánh, có lực lượng thì chuẩn bị, cứ dần dần mà làm, nhưng mà không nên làm quy mô lớn. Vì nếu làm quy mô lớn lên thì Mỹ sẽ nhảy vào đấy. Kinh nghiệm Triều Tiên mà. Cho nên Cụ cho rằng vẫn tổ chức đấu tranh ở Miền Nam, vẫn thế này thế khác, nhưng mà gây dựng dần dần về ý thức, như vết dầu loang thôi, chứ chưa phải đánh nhau lớn được. Nhưng mà các cụ nhà ta lại hăng hái quá, cứ kiên quyết phải đánh, rồi thì là lập Đường 559… Cụ không tán thành.

“Hôm bỏ phiếu Cụ bỏ ra ngoài, không tham gia bỏ phiếu. Ông Võ Nguyên Giáp, Ung Văn Khiêm, v.v. không tán thành, cho nên bị kỷ luật cả nút đấy. Nhưng mà đa số, ông Duẩn, ông Thọ, ông Trường Chinh… thì lại theo quan điểm này rồi. Thế thì khi xẩy ra, Cụ rất đau lòng. Lúc bấy giờ ông [Võ Nguyên] Giáp giao cho ông [Lê Trọng] Nghĩa và ông Đỗ Đức Kiên [Cục trưởng Cục Tác chiến] chuẩn bị một cuộc chiến đấu có quy mô lớn, chứ chưa phải cuộc tổng phản công – một cuộc chiến đấu về vấn đề chiến lược, đánh mạnh để tạo áp lực, chứ chưa phải tổng phản công, vì điều kiện chưa đầy đủ. Thế nhưng các cụ nhà ta lại nghe các báo cáo ở Miền Nam ra – bây giờ khắp nơi tốt lắm rồi, bây giờ nổi lên một cái là nó lật nhào ngay… Nhân thể đó đả luôn ông Giáp, bắt một loạt tay chân của ông Giáp, từ Cục trưởng Tác chiến, Chánh Văn phòng, Cục trưởng Tình báo… kể cả ông Nguyễn Văn Vịnh, Trung tướng, Chủ nhiệm Uỷ ban Thống nhất. Và cô lập Cụ, không cho Cụ tham gia gì cả, cứ lấy lý do là Cụm đau mà, rồi tống Cụ đi.

“Chính sai lầm đó mà sau này một bà nhà văn Pháp đã viết một cuốn sách mà ta có dịch ra nhưng cắt phần đó đi. Bà nói, chính sai lầm Mậu Thân đã dẫn đến cái chết của ông Hồ Chí Minh. Chứ với điều kiện ấy, ông Hồ Chí Minh [lẽ ra] chưa chết đâu. Nhưng vì ông bị thất bại quá nhiều, trong việc thí điểm, nào là vụ Nhân văn, v.v. rồi dồn đến cái cuối cùng là không thực hiện được ý đồ, mà bị các ông kia lấn át, cho nên ông suy nghĩ, suy sụp và dẫn đến cái chết của ông.

“Ngay từ hôm chuẩn bị Tết Mậu Thân, ông cụ đi máy bay từ Bắc Kinh về Hà Nội, xuống đến sân bay thì sân bay xẩy ra sự cố [ông Vũ Kỳ từng kể về sự cố bí hiểm có thể dẫn đến tai nạn này – đèn chỉ huy trên sân bay bị chệch 15 độ – trong bài Bác H vi Tết Mu Thân năm y” trên Văn Nghệ số Tết Mậu Dần 1998]. Lúc đó ra đón chỉ có ông Duẩn, ông Đồng, ông Thọ thôi…

“Đến Tết, theo quyết định của Bộ Chính trị, Cụ lại đi [Trung Quốc] nghỉ. Cụ đi nghỉ mà có mang gì đâu, mỗi một ông Vũ Kỳ thôi. Hệ thống điện đài, hệ thống thông báo cho Cụ đều bị cắt hết. Cho nên Cụ có biết gì đâu. Vì vậy Cụ rất khổ tâm trong chuyện này. Cho nên ở trong Cụ Hồ nếu nhìn cho kỹ thì nó có cái bi kịch, bi kịch cuộc đời, không đơn giản đâu. Nhưng bây giờ tôi rất phản đối có những người với ý đồ xấu [với Cụ], hết chuyện này chuyện nọ

“Cậu đã có cuốn ‘Hồ Chí Minh sinh bình khảo’ chưa? Tôi sẽ cho cậu một cuốn… Là vì thế này, khi tôi sang Quảng Châu [thăm trụ sở Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội], tôi vào cái buồng mật thì [ở đó] có cả cuốn này. Người ta [những người phụ trách di tích] hỏi tôi, ‘Cụ thấy cuốn này thế nào?’ Tôi hỏi lại, ‘Các vị thấy thế nào?’ Họ bảo, ‘Làm gì có cái chuyện này. Đây là họ phịa ra thôi, nhưng mà chúng tôi lưu lại đây để tham khảo.’

“Trên gác hai di tích trụ sở Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội có một buồng rất to, ảnh rất nhiều. Lúc mình đến, đầu tiên họ không cho vào. Mình mới trình bày thì họ hẹn: ‘10h ngày mai mời Cụ đến’. 10h hôm sau mình đi ô tô đến thì mình thấy họ đã sắp xếp lại. Những ảnh nào có những người thân thiết với Cụ Hồ nhà mình thì họ để, nào là Mao, Chu Đức, Lưu Thiếu Kỳ… còn những người nào mà mình không khoái (như Đặng Tiểu Bình) thì họ cất đi. Nhưng họ lại để nhiều hình ảnh của ông Hoàng Văn Hoan, khi sang Trung Quốc thế nào. Khi xem thì tôi chỉ xem qua, vì tôi biết rồi. Bà phụ trách (ở đó chỉ 2-3 người thôi) nói: ‘Ở đây còn một buồng mật, chúng tôi chỉ mở cho một số cán bộ nghiên cứu, cần biết thì xem thôi. Ông có muốn xem không?’ ‘Ồ, thế thì hay quá!’ ‘Nhưng chỉ ông xem thôi nhé. Những người đi với ông không vào được đâu nhé.’ Thế là họ mở, buồng nhỏ thôi. Trong đó có cả ‘Hồ Chí Minh sinh bình khảo’, có cả những tài liệu của Hoàng Văn Hoan và những tài liệu khác… Mình xem qua một lượt xong thì họ hỏi mình, mình bảo: ‘Tôi thì tôi nói thật tôi tuy không lâu nhưng cũng đã tiếp xúc với Cụ Hồ. Và ngay từ thời kỳ đó tôi thấy là không thể đóng giả Cụ Hồ được. Đóng giả Cụ Hồ thế nào được. Sau này [gặp] bà Tống Khánh Linh, bà… v.v. rồi về phụ trách lớp học cán bộ cao cấp của ta ở trường đảng thì những Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong… đều biết Cụ Hồ chứ sao không biết. Chuyện đó không giả được, mà chỉ là phịa thôi…

“Hiện nay tôi có 2-3 bản [Hồ Chí Minh sinh bình khảo] gì đấy. Nếu cậu thích thì lấy về tham khảo thôi. Chứ còn tất cả tài liệu đó, nó viết nó phịa lắm, mà nó có những cái vô lý lắm. Vừa rồi ông Hà Tuấn Trung [nguyên Uỷ viên Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, TBT Tạp chí Kiểm tra] đã vạch ra cái sai trái của chuyện này rồi. Nhưng ông mới chỉ vạch sơ thôi…

“Đứng về chữ nghĩa mà nói, Cụ Hồ chỉ có 4 thứ tiếng giỏi thôi… Còn những thứ tiếng khác nói thế thôi chứ không giỏi đâu… Cụ giỏi Tiếng Pháp nhất. Sau rồi đến Tiếng Trung… là vì ở nhà Cụ đã học tam thư ngũ kinh Tiếng Hán rồi. Sau này sang Nga, Cụ lại học ba khoá Tiếng Nga… nên Tiếng Nga của Cụ rất khá… Từ Tiếng Pháp cụ lần ra Tiếng Anh, nhưng Tiếng Anh của Cụ thì vừa phải thôi…

“Khi nó viết cái cuốn ấy [‘Hồ Chí Minh sinh bình khảo’] là nó có ý đồ xấu rồi. Cho nên nó lợi dụng tất cả các khía cạnh. Ngay trong cuốn ấy cũng có những chi tiết mâu thuẫn nhau cơ mà…

Tác giả [Lê Anh Hùng] nói với Đại tá Đoàn Sự (về cuốn “Hồ Chí Minh sinh bình khảo”): “Đây là âm mưu của cả Trung Quốc lẫn ban lãnh đạo Việt Nam. Trung Quốc thì rõ ràng rồi. Lãnh đạo Việt Nam thì muốn trên không gian mạng, công chúng cứ cãi nhau về một chuyện vớ vẩn, vô bổ, một chuyện không có thật, làm mất thời gian và gây chia rẽ. Riêng chuyện này đã gây chia rẽ rồi. Đó là thứ nhất. Thứ hai, họ có ý đồ là muốn dân chúng hiểu rằng ‘Ừ, bây giờ Việt Nam đang lệ thuộc Trung Quốc đấy, nhưng chúng tôi đang phải giải quyết hậu quả của cái ông Hồ Tập Chương kia để lại.’ Lý do thứ ba là họ muốn tạo điều kiện, dọn đường về dư luận cho Hoàng Trung Hải lên nữa.”

*Xem toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Đại tá Đoàn Sự và nhà báo Lê Anh Hùng trên Youtube tại địa chỉ: https://youtu.be/2B4j2xGoAss.

 

Hết

Hồ Chí Minh dưới góc nhìn của một cựu phiên dịch thân cận
VOA 15/08/2017
Ông Đoàn Sự (hàng đầu bên phải) và Hồ Chí Minh tại Bắc Kinh năm 1957. Ảnh do Đại tá Đoàn Sự cung cấp.

Ông Đoàn Sự (hàng đầu bên phải) và Hồ Chí Minh tại Bắc Kinh năm 1957.

Ảnh do đại tá Đoàn Sự cung cấp.

“Sống với ông Cụ thì thấy vinh dự, nhưng mà rất khó sống… vì ông Cụ khó tính lắm, chứ không phải dễ đâu. Cụ chỉ dễ tính với mấy bà phụ nữ thôi… muốn cái gì cho cái đó, rất là thân thiết… Còn mấy ông con trai, nhất là mấy ông có tuổi đến, là Cụ mắng cho sa sả đấy…”

“Tư tưởng Hồ Chí Minh là gì? Tư tưởng Hồ Chí Minh là đa nguyên đa đảng. Lúc đầu, năm 1945, Cụ cho thành lập Đảng Dân chủ, Đảng Xã hội. Ngoài ra còn có Quốc dân đảng, Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội. Năm đảng cơ mà…”

“Cụ bảo, lúc nào trong con người ta cũng có cái nhân và cái nghĩa, có cái thiện và cái ác. Có người cái thiện nhiều, cái ác ít. Nhưng người nào cũng có cả. Cho nên phải làm thế nào để giảm bớt cái ác, phát huy cái thiện của người ta. Đừng quan niệm rằng đã là kẻ thù là xấu…”

“Thực ra ban đầu Cụ về, Cụ rất muốn đi theo con đường quan hệ với Mỹ đấy… Tôi còn có tài liệu về việc Cụ gửi cành đào cho ông Ngô Đình Diệm. Chính Cụ rất muốn lợi dụng chuyện đó… Xẩy ra cuộc chiến tranh Việt – Pháp là Cụ đã hết sức nhân nhượng rồi, nhưng vì rằng tình thế lúc đó, cộng với các nước cộng sản đã muốn rằng đây là một chiến trường để thử thách. Do đó buộc ta phải nhảy vào chiến tranh. Trong chiến tranh, về sau này, khi trận Điện Biên Phủ xong rồi… chuyển sang thời kỳ đánh Mỹ. Quan điểm của Cụ về chuyện đó là khác. Cụ rất muốn để cuộc chiến tranh ấy cố gắng giữ ở mức độ nào đó để Mỹ không vào được. Nhưng mà các ông nhà ta cứ làm…”

“Khi thành lập nước, Cụ Hồ cho giải tán trường luật. Điều đó là không được, vì lúc đó Cụ quan niệm trường luật là theo luật pháp của đế quốc, cho nên Cụ giải tán. Chính ra là phải bảo vệ trường luật để sau này xây dựng hệ thống pháp luật.”

Ông Đoàn Sự vừa sang Quảng Châu từ ngày 30/5 – 9/6, thăm di tích trụ sở Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội. Ông tìm ông Hoàng Tranh, nguyên Phó Viện trưởng Viện Khoa học xã hội Quảng Tây, người từng viết một cuốn sách về bà Tăng Tuyết Minh, nhưng không gặp. Năm 1955, ông từng đến thăm bà Tăng Tuyết Minh. Lần này ông đến thì bà đã mất (từ năm 1991). Người ta nói là phần mộ của bà không có, vì khi mất, bà yêu cầu thiêu xác và thả tro xuống dòng sông Hồng.

“Cụ Hồ có bao nhiêu vợ thì tôi không lạ gì, nhưng trong số những người quan hệ với Cụ thì chỉ có bà Tăng Tuyết Minh là có làm lễ thành hôn rõ ràng…”

Khoảng năm 1955-1956, Hồ Chí Minh gặp Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Đông Đào Chú. Trong cuộc gặp đó, Đào Chú muốn đưa bà Tăng Tuyết Minh về với Hồ Chí Minh, nhưng ông Hồ từ chối, nói rằng với vị trí của mình lúc này mà có vợ là người nước ngoài thì sẽ mang tiếng. Ý kiến của Bộ Chính trị là không nên, mà chỉ yêu cầu Trung Quốc giúp đỡ cho bà tồn tại thôi. Bà Tăng Tuyết Minh không lấy ai cả. Khi về hưu bà được hưởng trợ cấp đặc biệt. Năm 1955, ông Đoàn Sự đã cùng Đại sứ Hoàng Văn Hoan bí mật đến thăm bà. Lúc bấy giờ ông Hồ Chí Minh giao cho ĐSQ hàng năm đến thăm và tặng quà cho bà. Ông Hoàng Văn Hoan dặn ông là phải giữ bí mật về chuyến đi, không được nói cho ai biết. (Ông Hồ Chí Minh không gặp lại bà Tăng Tuyết Minh lần nào nữa.)

“… Tôi còn tìm hiểu và biết là Cụ Hồ còn nhiều đám lắm… Nguyễn Thị Minh Khai, kể cả với bà Tống Khánh Linh… Năm 1924 [?] cụ từng sang Vienna, cụ yêu cả bà Tống Khánh Linh đấy. Khi tôi đưa Cụ về Thượng Hải để thăm bà Tống Khánh Linh thì đi chiếc xe mui trần. Lúc bấy giờ bà Tống Khánh Linh là Phó Chủ tịch nước… Hôm đó tháng Sáu, tháng Bảy gì đó… Cụ Hồ ngồi bên cạnh bà Tống Khánh Linh… Giời nắng, ông cụ lấy cái mũ chụp lên đầu bà ấy… Khi về đến chỗ ở của bà Tống Khánh Linh, Cụ Hồ gọi Tống Khánh Linh là “Tống muội”… Bọn tôi mới thầm thì: “Gớm, sao mà đẹp đôi thế!”… Bác Hồ không kể [chuyện tình với bà Khánh Linh], nhưng qua những chuyện đó, rồi qua [việc] ông Vũ Kỳ kể lại những mối tình của Bác… Ông ấy [Vũ Kỳ] kể cả bà Tống Khánh Linh, ông ấy kể cả vợ của ông Hồ Tùng Mậu nữa cơ… vân vân… nhiều lắm… Tại vì thế này này, thời kỳ hoạt động cách mạng, các ông ấy cứ ghép nhau… Cũng như là bà Nguyễn Thị Minh Khai, có dạo sống với Cụ Hồ đấy chứ, mà đăng ký đi học là vợ chồng đấy chứ…”

“Thế nhưng những chuyện đó là bình thường thôi… ta bây giờ cứ xoay vào đó, rồi thì là khoét sâu nó… thực ra chẳng ra gì cả. Khi tôi ở Hàng Châu với Cụ, có hôm thứ Bảy rỗi rãi, tôi mới bảo bà Tống Minh Phương là hỏi xem người yêu của Cụ Hồ có những ai và ở đâu, vì anh Vũ Kỳ cứ bảo rằng ông ấy [HCM] có quyển sổ tay ghi tháng nào thì phải gửi thư cho bà Madam này, Madam kia… Mình mới gạ hỏi… Đang vui vẻ cười thế này. Bà Tống Minh Phương với Cụ Hồ bình thường rất là thân, cho nên bà mới bạo dạn bảo: ‘Bác ơi, Bác kể những mối tình của Bác cho chúng tôi nghe với nào.’ Thế là Cụ nghiêm mặt lại Cụ bảo: ‘Bây giờ có lẽ không còn chuyện gì để moi chuyện tôi nữa nên các cô các chú lại… Kể ra bây giờ thì chưa phải lúc. Nhưng mà thôi, hôm nay tôi cũng nói sơ cho cô chú… Tôi là người, chứ tôi không phải là ông thánh. Tôi có nhu cầu tất cả mọi thứ. Khi ra ngoài tôi ở đâu tôi cũng có người yêu cả. Mà người yêu không phải chỉ là [quan hệ] vớ vẩn, người yêu là phải sống với nhau như vợ chồng đấy. Nhưng mà tôi phải có nghị lực…’ Sau rồi Cụ mới chỉ vào mình…: ‘Khi tôi ở nước ngoài, tôi diện hơn các cô các chú nhiều lắm. Tôi không ăn mặc thế này đâu. Sau này về Trung Quốc rồi, tôi thấy mặc thế này nó tiện hơn. Nó phù hợp với Á Đông hơn…’.”

“Ông Cụ cũng có những cái hóm hỉnh lắm. Thí dụ như hôm tôi đưa Cụ đi đảo Hải Nam về, [chỉ tay lên tường] khi chụp cái ảnh này này. Khi lên bên Châu Giang ở Quảng Châu… [người ta] huy động dân Quảng Châu đông lắm, đứng ở bên sông hoan nghênh. Ô tô từ trên tàu chạy thẳng lên. Cụ ngồi trên xe vẫy tay. Về chỗ nghỉ rồi chúng tôi mới hỏi, ‘Tại sao dân hoan nghênh đông thế nhỉ?’ Cụ bảo, ‘Chú Sự xem tại sao?’ ‘Thưa Bác, vì Bác là bạn thân của ông Mao, bạn thân của ông Lưu Thiếu Kỳ, bạn thân của ông này ông khác… Chứ cháu ở Trung Quốc 8 năm nay rồi, cháu đi rất nhiều nơi rồi, nhưng mà cháu chưa thấy các nguyên thủ quốc gia các nước khác đến các tỉnh người ta hoan nghênh lắm, người ta bình thường thôi, chỉ mấy ông lãnh đạo gặp nhau thôi.’ Thế là Cụ cười, Cụ bảo, ‘Ờ, thế cũng có lý. Nhưng mà này, người ta hoan nghênh chúng ta là người giương cao ngọn cờ giải phóng dân tộc, người ta không hoan nghênh chúng ta bởi chúng ta là cộng sản đâu.’ Lúc bấy giờ cách đây 60 năm nhé. Tôi mới thấy lạ quá. Tôi không dám hỏi gì. Tôi im. Sau tôi quay lại tôi hỏi ông Vũ Kỳ, ‘Quái nhỉ. Cụ Hồ 100% là cộng sản mà sao Cụ nói câu gở thế nhỉ?’ Ông Vũ Kỳ vuốt râu bảo, ‘Cái này phải suy nghĩ lâu dài. Ông cụ nói là có hàm ý sâu sắc lắm đấy.’

“60 năm sau, tôi nhớ lại chuyện này. Vừa rồi tôi sang [Trung Quốc] tôi đã đến bến Châu Giang, cái nơi mà tôi đón Cụ Hồ để tôi nhớ lại cái đó, là ngay từ đó Cụ Hồ đã có cái suy nghĩ như vậy. Do đó nên vừa rồi rất nhiều người viết rất nhiều chuyện về Cụ Hồ… thì có cái tôi công nhận [đúng].”

  • 16x9 Image

    Lê Anh Hùng

    Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.

 

Ảnh: Các bác tài cúng heo quay trước trận chiến chống BOT #Cai_Lậy chiều 13/08/2017.

HỊCH TÀI XẾ CHIẾN BOT

Hỡi các bác tài toàn quốc!

Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, bọn thực dân BOT càng lấn tới, càng bóp dữ, vì chúng muốn cướp bát cơm của ta, cướp áo của ta và cướp sữa của con chúng nhiều lần nữa!

Không! Chúng ta thà hy sinh tiền lẻ, chứ nhất định không chịu mất cơm, mất áo, nhất định không chịu mất sữa..!

Hỡi các bác tài, 
Chúng ta phải đứng lên!

Bất kỳ tài to, tài nhỏ, bất kỳ tài già, tài trẻ, không phân biệt lớn nhỏ, tôn giáo, dân tộc. Hễ là tài Việt Nam thì phải đứng lên đánh đổ bọn BOT để cứu nồi cơm, ai có tiền lẻ dùng tiền lẻ, ai có tiền chẵn dùng tiền chẵn, không có tiền lẻ thì đi đổi, không có tiền chẵn thì đi vay, tiền xu, ngoại tệ… cho vào chai nước… Ai cũng phải ra sức chống thực dân BOT cứu lấy nồi cơm. 

Hỡi anh em binh sĩ, tự vệ, dân quân! Giờ đánh BOT đã đến. Ta phải hy sinh đến đồng tiền lẻ cuối cùng để ủng hộ các bác tài.

Dù phải đi qua đi lại nhiều lần, nhưng với một lòng kiên quyết hy sinh, thắng lợi nhất định về với các bác tài! BOT nhất định thua ta ! 

Việt Nam độc lập và thống nhất muôn năm ! Kháng chiến thắng lợi muôn năm.

Lời: Lượm trên mạng.

Muốn gì ở việc chứng lý lịch?

13/08/2017 

TTO – Chỉ vì gia đình chưa đóng các khoản tiền theo huy động mà một cử nhân và một tân sinh viên đã bị lãnh đạo UBND xã xác nhận vào sơ yếu lý lịch với nội dung: “Bản thân và gia đình chưa chấp hành và thực hiện tốt quy định của địa phương”. Chuyện xảy ra ngay tại Hải Dương và TP Hà Nội.

Muốn gì ở việc chứng lý lịch?
Lãnh đạo xã An Bình bút phê vào bản khai sơ yếu lý lịch của cô gái vừa tốt nghiệp đại học làm hồ sơ xin việc – Ảnh: DANH CƯỜNG

Càng đáng giận hơn khi đây là một sai phạm tái diễn, bởi lẽ cách đây hơn 3 năm Bộ Tư pháp từng ra văn bản chấn chỉnh sau khi những câu chuyện vô lý khó hiểu ấy xảy ra tại một số tỉnh phía Nam.

Vậy một lần nữa phải hỏi các cơ quan có yêu cầu xác nhận lý lịch và UBND cấp xã có thẩm quyền chứng lý lịch là “muốn gì ở việc chứng lý lịch?”.

Trừ cán bộ, công chức, viên chức có mẫu sơ yếu lý lịch riêng (chỉ cần cơ quan, đơn vị xác nhận), có thời điểm người dân hay sử dụng mẫu sơ yếu lý lịch do Bộ LĐ-TB&XH ban hành dành cho những trường hợp tuyển dụng lao động của các doanh nghiệp, tổ chức kinh tế…

Cũng có khi, như hai trường hợp ở Hải Dương và Hà Nội sử dụng mẫu của Bộ GD-ĐT dành cho học sinh, sinh viên trúng tuyển vào trường đại học, cao đẳng.

Các mẫu lý lịch đều đòi hỏi phải có xác nhận của UBND xã nơi cư trú nhưng xác nhận gì thì không nêu hoặc nêu như kiểu đánh đố, thử thách người có quyền chứng vào sơ yếu lý lịch. Chẳng hạn có mẫu đề nghị nhận xét thêm về tư cách nghề nghiệp và hoàn cảnh của người xin việc (?).

Riêng mẫu cũ của Bộ GD-ĐT thì là “xác nhận hộ khẩu thường trú” (mặc dù nếu cần thì học sinh, sinh viên có thể nộp bản photo hộ khẩu để thể hiện nội dung này) và “việc thực hiện nghĩa vụ công dân và chấp hành pháp luật của học sinh, sinh viên tại địa phương”.

Dù theo quy định, UBND xã chỉ được quyền chứng thực chữ ký nhưng từ những yêu cầu xác nhận mơ hồ nêu trên đã dẫn đến chuyện mạnh ai nấy chứng. Có nơi chứng “khai đúng sự thật”, có nơi “xác nhận thường trú”, lại có nơi “chứng thực chữ ký”.

Cũng có nơi xác nhận về… gia đình của đương đơn như một hình thức cậy quyền để “bôi xấu” lý lịch nhằm bắt chẹt, o ép người dân mà hai trường hợp mới ở Hải Dương và Hà Nội là đơn cử.

Theo ý kiến của Cục Hộ tịch, quốc tịch, chứng thực (Bộ Tư pháp) nêu tại công văn 1520 ngày 20-3-2014, nội dung xác nhận “không chấp hành pháp luật, chủ trương của Nhà nước” vì không nộp đầy đủ các khoản thu của địa phương như trên đã làm ảnh hưởng đến quyền, lợi ích hợp pháp của công dân.

Vì thế, nơi này lưu ý UBND cấp xã chỉ chứng thực chữ ký của người khai sơ yếu lý lịch; người khai phải tự chịu trách nhiệm về nội dung đã khai trong lý lịch. Trường hợp biết rõ về nhân thân của người khai sơ yếu lý lịch thì xác nhận nội dung sơ yếu lý lịch là đúng…

Cần phải thống nhất với nhau rằng những đòi hỏi không cần thiết, không có liên quan trực tiếp đến việc học hành, lao động… của đương sự thì các cơ quan chức năng dứt khoát phải loại bỏ.

Và hơn ai hết, lãnh đạo UBND các xã cần nắm rõ mình được “phết” gì, không được “phẩy” gì trong sơ yếu lý lịch và phải chấm dứt những bút phê gây bất lợi cho công dân.

Dưới đây là Lí lịch  đi học ĐH của em Ngô Văn A ở Hà Nội:

chu tich xa 2

BÁ TRUNG

QUỐC HỘI TRẢ Tự DO CHO VĂN NGHệ SĨ,  LÃNH ĐạO VĂN NGHỆ CHốI Từ KHÔNG NHậN !

*** 

LÃNH dao văn nghệ

Lãnh đạo văn nghệ năn nỉ xin thủ tướng cứ cho mất tự do

Đôi khi người sáng tác làm việc bản thảo với biên tập viên rất khó chịu.  BTV đòi cắt, sửa và giải thích vì lý do chính trị. Mỗi khi tranh cãi  đuối lý về bản thảo, biên tập viên hay tổng biên tập thường nói “chúng ta là hội chính trị -xã hội- nghề nghiệp nên phải vậy thôi, thông cảm nhé”.

Tranh luận kiểu gì rồi tác giả cũng phải nghe theo BTV thôi, nếu không muốn cầm bản thảo về nhóm bếp.

Năm ngoái, Dự thảo Luật về Hội do Bộ Nội vụ chủ trì soạn thảo đã được hoàn thiện vào ngày 10/10/2016 . QH  đưa ra thảo luận trong kỳ họp cuối năm, nhưng sau đó thì hoãn lại chưa phê chuẩn vì bị phản đối nhiều.

Dự thảo Luật về Hội không áp dụng đối với  6 tổ chức đặc biệt: Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, Công đoàn, Hội Nông dân, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Phụ nữ và Hội Cựu chiến binh.  Theo đó, đây không phải là Hội thông thường, mà là 6 cánh tay nối dài của Đảng.

Các Hội còn lại từng mang biển “chính trị” đứng đầu nay phải biến thành hội bình thường (xã hội, nghề nghiệp). Những Hội ấy không còn là “cơ quan nhà nước” nữa. Hội tự lo kinh phí, trụ sở, phải xin phép thành lập lại từ đầu theo qui trình thủ tục. HỘi phải chết đi rồi sống lại  sau!

Vậy là, Đảng QH  dự kiến tuyên bố trả tự do cho văn nghệ sĩ.

Phàm là văn nghệ sĩ ai cũng muốn được tự do sáng tác. Xưa nay hai chữ “chính trị” gắn đầu tên Hội như con kỳ đà cản mũi, đa số văn nghệ sĩ chân chính thì phàn nàn, than thở.

 Tưởng là ai nấy mừng rỡ, nói lời đa tạ với Đảng và quốc hội.

Chẳng ngờ nhà thơ Hữu Thỉnh và các nghệ sĩ lãnh đạo Liên hiệp Hội kêu trời thảm thiết và xin gặp Thủ tướng, năn nỉ xin lại hai chữ “chính trị”. Ông Hữu Thỉnh nói huỵch tẹt luôn: xin cấp kinh phí thường xuyên, xe con mới cho lãnh đạo và 300 nhà ở cho văn nghệ sĩ có công.

Này ba ông nhà thơ Hữu Thỉnh, hoạ sĩ Trần Khánh Chương, nhạc sĩ cổ Tô Ngọc Thanh. Các ông đã xin ý kiến của 40000 (4 vạn) hội viên tài hoa của mình hay chưa ?  – Tôi e là các ông chưa thèm hỏi ý kiến của ai. Hội văn nghệ mà cũng mất dân chủ trầm trọng như thế, trách nào nhà cầm quyền !

Báo Tuổi Trẻ  tường thuật cuộc gặp gỡ, chạnh lòng thương xót văn nghệ sĩ, trách cứ chính phủ với tựa bài báo  rằng:  “Đừng biến nghệ sĩ thành người đi xin tiền”.

 Một văn sĩ Hà thành góp ý: nên đổi vị trí hai chữ thôi, để gửi luôn cho văn nghệ sĩ:

“Nghệ sĩ, đừng biến thành người đi xin tiền”.

 Những đứa bé chưa thể kiếm ăn mới phải nhờ bầu sữa mẹ. Các hội văn nghệ tự hào “đồng hành cùng dân tộc” hơn nửa thế kỷ mà gan lỳ chưa chịu cai sữa.

Trong nền kinh tế thị trường, dù là “định hướng XHCN” văn nghệ cũng phải chấp theo. Mặc dù ở các nước, chính phủ người ta cũng tài trợ sáng tác khi cần thiết, nhưng sòng phẳng ký hợp đồng. Không thể coi tài trợ là nghĩa vụ thường xuyên của nhà nước.

Văn nghệ sĩ là người tự do, hoạt động cá nhân, sao lại đâm đầu vào làm công chức ?

 Đại diện cho Liên hiệp hội, ông Hữu Thỉnh đã nêu tới 9 kiến nghị (thực chất gọi là xin xỏ) để giải quyết khó khăn trong hoạt động của Liên hiệp Các hội văn học nghệ thuật và các tổ chức thành viên, chủ yếu là về cơ sở vật chất (cho lãnh đạo), kinh phí và đời sống của văn nghệ sĩ:

Tôi từng là người lính, qua mấy cuộc kháng chiến, phương tiện đi lại với người lính không có vấn đề gì. Nhưng đối với người đứng đầu Liên hiệp Các hội văn học nghệ thuật thì không thể đi chiếc xe đi mượn rách nát như vậy” – ông Thỉnh giãi bày. 

Điệp khúc này gọi là thói kiêu binh chiến tranh.

 Nhân ngày thơ Nguyên Tiêu 2017, ông Thỉnh bày ra triển lãm thơ chủ đề “ĐỒNG HÀNH” ở sân Văn Miếu. Ông nhắc rằng chúng tôi văn nghệ sĩ đã “đồng hành cùng cách mạng”. Này đừng bỏ rơi bạn đồng hành, coi chừng chúng tôi bỏ cuộc chơi đấy nhé.

Điệp khúc này nữa thì gọi là thói kiêu binh văn nghệ sĩ.

Còn ông hoạ sĩ Trần Khánh Chương chủ tịch Hội Mỹ thuật VN, cũng bức xúc về kinh phí hỗ trợ sáng tác. 

Bây giờ cơ chế thị trường, nếu sáng tác các đề tài bảo vệ Tổ quốc thì không ai mua, đến bảo tàng, chính quyền cũng không mua”… “Dưa thì có thể giải cứu được chứ tranh thì không giải cứu được. Chúng tôi rất khổ. Giờ không ai muốn về đây làm. Tôi già rồi muốn có người thay thế nhưng đi mời chẳng ai chịu về” – ông Chương bày tỏ với thủ tướng. 

Hoạ sĩ Chương, hoà giọng cùng nhạc sĩ cổ Tô Ngọc Thanh, đe doạ thủ tướng:cắt chữ chính trị thì rất nguy hiểm và các hội văn học nghệ thuật sẽ vỡ trận” !

KẾT

 Hùa theo cảm hứng tự hào của TBT Nguyễn Phú Trọng, tôi muốn kêu lên “Nền văn học nghệ thuật nước ta bao giờ được thế này chăng ?”.

 Than ôi, sĩ khí văn nghệ sĩ nước Nam ngàn năm văn hiến đi đâu mất tiêu hết cả rồi ?!

PHN

***

 

XƯỞNG PHIM TRUYỆN  VIỆT NAM BỊ BÁN: Phản ứng của nghệ sĩ điện ảnh ghê quá !

MINH CHAU KHOC MEU nghe xuong phim bi ban

Xưởng phim truyện Việt Nam rộng hơn nghìn mét vuông đất vàng ở gần Tây Hồ, Hà Nội bị cổ phần hoá cho Cty vận tải Thuỷ. Chủ mới đã tiếp quản, số cán bộ công chức Xưởng gan lỳ tử thủ không chịu rời nhà đi.

THỈNH CẦU THƯ CỦA 50 cựu diễn viên

Nữ diễn viên NSND Trà Giang mang bức tâm thư của 50 cựu diễn viên điện ảnh sân khấu đang ở Sài Gòn bay ra Hà Nội gặp Bộ trưởng Văn hoá- TT-DL.

Nội dung thư chủ yếu là kể công dông dài và tiếc nuối Xưởng phim:

Một chị Tư Hậu với NSND Trà Giang, một chị Vân, một trung úy Phương với NSƯT Thụy Vân và NSND Thế Anh trong Nổi gió, một cô Thoan với NSƯT Minh Đức trong Người chiến sĩ trẻ, một anh hùng dân tộc Hoàng Hoa Thám với NSND Đoàn Dũng trong phim cùng tên… Và còn hàng loạt các nhân vật được các nghệ sĩ thể hiện nhằm tôn vinh khí phách anh hùng, với tâm hồn cao cả của nhân dân ta.”… “Đây chỉ là mới điểm qua vài nhân vật lẫy lừng quanh chúng tôi hiện đang sống ở phía Nam này. Nếu kể cả phía Bắc thì e rằng không kể xiết. Đây là những tượng đài gây tiếng vang rộng lớn trong tâm hồn nhân dân ta và bạn bè trên thế giới”.
(trích)

Chúng ta thông cảm rằng các diễn viên sân khấu và điện ảnh vốn chỉ học phát âm chuẩn và diễn xuất tốt dựa theo lời thoại của nhà văn. Các anh chị vốn đã ít chữ, lại ít chịu đọc, ví như đọc thơ “DI CẢO” của Chế Lan Viên, Lưu Quang Vũ. v.v…

Bởi vậy các anh chị điện ảnh chiến tranh vẫn cứ “ăn mày quá khứ”, vẫn lầm tưởng mình là “điện ảnh cách mạng”. Tự thần thánh hoá bản thân, 50 anh chị bất chấp khán giả ngày nay đã nhìn nhận lại một thời điện ảnh minh hoạ. Xưởng phim nổi tiếng (cả miền Bắc chỉ có một xưởng phim thì đâu cần cạnh tranh với ai nữa !). Nó đã hết vai trò tuyên truyền minh hoạ. Bây giờ ở Xưởng, nhà văn không viết nổi kịch bản “điện ảnh cách mạng” thì dựng phim bằng gì ? Hàng năm XƯỞNG nặn ra vài bộ phim lẹt đẹt dở dở ương ương lại không phục vụ đắc lực cho đường lối chính trị. Đảng phát chán các anh chị rồi. Bây giờ thủ tướng chỉ cần tiền, đâu cần phim minh hoạ nữa.

Vốn là ít chữ nghĩa hơn người khác, các anh chị điện ảnh thường thích xài từ ngữ xáo rỗng, quen miệng “điện ảnh cách mạng”. Xin hãy gọi đúng danh xưng là “điện ảnh chiến tranh, điện ảnh nội chiến”. Xem lại phim của mình đi, có chất “cách mạng” gì đâu ?

Các nghệ sĩ “nhân dân, ưu tú” đã lãnh nhiều huân chương, huy chương, giải thưởng, đã hưởng đủ bổng lộc rồi. Chẳng lẽ, các anh chị cựu còn hùng hồn kể công mà không tự so mình với hàng triệu liệt sĩ, thương binh và hàng triệu nạn nhân da cam đã đến thế hệ thứ 3 ?

(ảnh: diễn viên điện ảnh Minh Châu nổi tiếng với vai “Cô gái điếm sông Hương”, ký tên Tâm thư).

Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn gửi “tối hậu thư” cho thủ tướng

Đỗ Minh Tuấn là đạo diễn điện ảnh nhà thơ có tiếng ở Hà Nội. Bộ phim lừng danh nhất của anh là “Thằng cuội” và nhiều giải thưởng thơ, tiểu thuyết trong nước và giải điện ảnh trong ngoài nước.

Đạo diễn nhà thơ Đỗ Minh Tuấn ở Hà Nội bỏ qua Bộ trưởng, anh gửi thẳng Thư Ngỏ kiêm tối hậu thư cho Thủ tướng.

MỞ đầu THƯ NGỎ, đạo diễn kể chút công và khen thủ tướng 1 câu”:

Là nghệ sỹ từng viết kịch bản và đạo diễn đưa Thủ tướng lên sân khấu “Lễ tưởng niệm các nạn nhân giao thông” lần đầu ở VN năm 2012, tôi biết Thủ tướng rất chân tình và sâu sát”.

Tuy nhiên, cũng không khá hơn gì 50 cựu diễn viên, anh Tuấn quá đề cao thành tích của điện ảnh “cách mạng” Việt Nam, nhằm “đánh” vào tình cảm của Nguyễn Xuân Phúc vốn là khán giả cũ của điện ảnh chiến tranh. Các vị quên rằng bây giờ ông Phúc đã là thủ tướng kinh tế rồi. Ông ấy còn phải lo túi tiền cho Đảng sống còn chứ.

Quả là một nhà thơ lãng mạn, trong thư ngỏ, anh gọi Xưởng phim truyện là “một ngôi đền nghệ thuật cách mạng lừng danh trong nước và thế giới”, “từng được Hồ Chí Minh đến thăm”.

Đồng thời đạo diễn cũng kể khổ theo chủ nghĩa hiện thực và đe doạ thẳng thừng:

Các nghệ sĩ bị bắt đi cửa sau chui lủi, không được đi cổng trước”…“Không thể nói trước được điều gì sẽ xảy ra ở số 4 Thuỵ Khuê khi các nghệ sỹ bị dày xéo trắng trợn sôi sục căm thù vì bị xúc phạm thô bạo”, “Đã có lúc các nghệ sỹ thấy đạn xuyên qua cửa kính chỗ họ ngồi.”(Chủ mới thuê côn đồ bắn doạ chứ ai nữa?- PHN),.. “Đã có dấu hiệu sắp xảy ra một vụ án hình sự lớn từ sự phản ứng quyết liệt tức nước vỡ bờ của các nghệ sỹ…”. (nguồn: FB Đỗ Minh Tuấn)

Quả là Xưởng phim truyện Việt Nam bây giờ xảy ra cảnh thương tâm nhục nhã chưa từng thấy.

KẾT

Hùa theo cảm hứng tự hào của TBT Nguyễn Phú Trọng, tôi muốn kêu lên “Nền văn học nghệ thuật nước ta bao giờ được thế này chăng ?”.

Than ôi, sĩ khí văn nghệ sĩ nước Nam ngàn năm văn hiến đi đâu mất tiêu hết cả rồi ?!

PHN

***

Mây thẻ