"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Bảy, 2011

Ông Nguyễn Phú Trọng hai lần lẩy Kiều đều bị “vênh”!

Cảm nghĩ đọc bài báo:

Phát ngôn & Hành động: Tổng Bí thư “yêu Kiều” và sự sòng phẳng với lịch sử. Tác giả: Huỳnh Phan (Bài đã được xuất bản: 29/07/2011. Đọc toàn bài tại đây: Nguồn: VNN)

 Ông Chủ tịch QH Nguyễn Phú Trọng lẩy Kiều lần 1

 “Ông Nguyễn Phú Trọng đã nán lại trên diễn đàn ít phút để chia sẻ cảm giác của mình 4 năm về trước, vào một hoàn cảnh tương tự. Ông nhắc lại chuyện ông đã lẩy hai câu Kiều lúc đó”:

Nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn

 Khuôn xanh biết có vuông tròn mà hay“.

(more…)

Advertisements

Tại sao tôi ký kiến nghị trả tự do cho công dân Cù Huy Hà Vũ

Giang Nam lãng tử xin đăng lại ý kiến của hai  nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo ( Ủy viên BCH Hội nhạc sĩ Việt Nam) và Bằng Việt (Chủ tịch Liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Hà Nội).
Nguyễn Trọng Tạo  – Nếu không tha bổng cho Cù Huy Hà Vũ thì đấy là một sự ngu xuẩn. Tôi thấy ông dùng 2 từ “ngu xuẩn” hơi nặng, nhưng ông bảo: – Ngu xuẩn, không thể dùng chữ nào khác – Và ông nói tiếp – Ngay cả việc tay CA đạp vào mặt người biểu tình, nếu lãnh đạo không xin lỗi dân thì cũng là ngu xuẩn… Tôi tự hỏi, tại sao một nhà trí thức, một ông quan đương chức, một nhà thơ nổi tiếng như Bằng Việt lại phải nói lên tiếng nói lương tâm của chính mình như thế. Và tôi hiểu đó là Sự Thật.
*

GS Vũ Khiêu viết văn bia đè lên văn Hồ Chí Minh là sai lầm lớn

Tôi sửng sốt đọc bài viết của nhà văn Phạm Xuân Nguyên (hiện là chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội) về việc lãnh đạo Nghệ An tổ chức che kín văn bia in lời cụ Hồ viết về vua Quang Trung (tại đền thờ vua Quang Trung), thay thế bằng bài văn bia do lão giáo sư Vũ Khiêu dự thi trúng giải.

Ngay từ đầu, GS Vũ Khiêu cố nhiên là đồng tình với việc làm sai trái của lãnh đạo thành phố Vinh và lãnh đạo tỉnh Nghệ An.

Nghe đâu mấy năm trước ông Khiêu được tặng Giải thưởng gì đó khá to của Nhà nước về thành tựu nghiên cứu khoa học (?)

Một giáo sư xã hội nhân văn mà cũng không hiểu được ba chữ “kẻ phi thường” cụ Hồ đã dùng trong bài văn ca ngợi hoàng đế Quang Trung thì quả là kỳ quái !

(more…)

Bài học cho công an Việt Nam

SGTT.VN – Hàng trăm người tại thành phố An Thuận, tỉnh Quý Châu, phía nam Trung Quốc đã xung đột với cảnh sát sau khi một người bán trái cây tật nguyền bị các viên chức quản lý đô thị thành phố này đánh chết chiều 26.7.2011

Người đàn ông khuyết tật này (một chân) tên Deng Qiguo, 52 tuổi, bị đánh chết vào lúc 13g47 chiều 26.7 trước cổng một ngôi chợ sau khi cãi nhau với các viên chức quản lý đô thị, theo các báo đài Trung Quốc.

Thảo dân Trung Quốc như cánh đồng cỏ khô nỏ dưới ách cai trị của tập đoàn cộng sản- phong kiến Hồ Cẩm Đào, chỉ cần một que diêm…

Hoàn cảnh người bán trái cây bị đánh chết ở TQ rất giống các trường hợp cảnh sát Việt Nam đánh người về mũ bảo hiểm…

Nếu đại úy Minh quá chân đạp vào chỗ hiểm hoặc huyệt đạo của anh Đức… Anh Nguyễn Chí Đức thiệt mạng thì chắc chắn Minh phải đền mạng.

Tuy  bốn cú đạp xuống mặt anh Đức chưa gây án mạng nhưng thực chất  của nó là “đạp vào mặt nhân dân yêu nước, đạp vào mặt tất cả chúng ta”. Hành động côn đồ của đại úy Minh là sự  xúc phạm nghiêm trọng đối với quần chúng, lộ rõ bản chất kiêu ngạo của những kiêu binh thời XHCN…

Và còn gì nữa ?

Cảm nghĩ ngày Liệt sĩ thương binh 27.7.2011

Tôi có nhiều người thân quen là liệt sĩ trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ và hai cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc.

Hôm nay tôi thắp nén tâm nhang tưởng nhớ tất cả các linh hồn ấy.

Riêng muốn kể chuyện hai thầy giáo dạy phổ thông đã từng ảnh hưởng mạnh mẽ đến cuộc đời và sự nghiệp của tôi. Hai thầy dạy tôi ở trường phổ thông cấp 2 xã La Phù, huyện Hoài Đức, Hà Đông. Ngôi trường này là nơi bốn anh em tôi đều đã lần lượt học qua. Thầy Nguyễn Như Cầu dạy môn Văn và thầy Tẩy dạy môn tiếng Nga. Một thầy đã trở thành liệt sĩ.

Thầy Cầu quê xã Thọ Nam, dạy Văn, kiêm GV chủ nhiệm lớp 7 của tôi. Thầy đẹp trai, phong độ giản dị, thầy còn kiêm chức đội trưởng bóng đá, thỉnh thoảng dẫn chúng tôi đi sang bên xã Dương Nội chơi nhờ sân bóng bên ấy (thầy đi xe đạp, chúng tôi lóc nhóc chạy theo). Thầy dạy Văn xuất sắc, giọng đọc diễn cảm xuất thần, tôi nhớ mãi mấy bài thầy giảng. Nhất là bài “Văn tế nghĩa sĩ Cần Guộc”. Khi đọc đến những câu này: “Não nùng thay vợ yếu chạy tìm chồng/ cơn bóng xế dật dờ trước ngõ. Đau đớn bấy mẹ già ngồi khóc trẻ/ Ngọn đèn khuya leo lét bên lều”, giọng thầy nghèn nghẹn, ngưng vài giây hít thở, lấy lại bình tĩnh. Lũ chúng tôi ngồi im lặng, đầu nóng ran, lặng câm hòa theo xúc cảm của thầy… Khi giảng bài thơ “Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?”, giọng thầy sảng khoái trầm bổng, sang sảng, vút lên. Hơi thở thời đại lớn trùng hợp bài thơ khiến chúng tôi sung sướng cảm khoái và hào hùng lạc quan lắm (Nếu thầy theo nghề kịch nói thì NSND Hoàng Dũng thua xa cả về thanh và sắc, thầy dong dỏng cao hơn Hoàng Dũng). Thầy yêu cô Tân dạy môn Sử, cô là dân thị xã Hà Đông, hoa khôi của trường, hay mặc áo len đỏ. Thầy đang giảng bài, cô lấp ló ngoài cửa sổ, ra hiệu thế nào đó, thầy mải nói không nhìn thấy. Mấy đứa tôi cười rúc rích và cố quay đầu nhìn ra cửa để cho thầy chú ý theo. Thầy quắc mắt nhìn xuống lớp (ý trách sao lại nhìn ra cửa sổ), khi nhìn thấy cô Tân, thầy hiểu ý liền nở nụ cười xấu hổ đỏ mặt, cô cũng đỏ mặt quay đi. Thầy thong thả đi ra…Ngày xưa là thế, thầy cô yêu nhau cũng mắc cỡ với học trò. Học trò nhã ý muốn gọi thầy ra cửa “có khách” cũng không dám nói, phải công phu kéo sự chú ý của thầy ra phía cửa… Thầy Cầu cô Tân quả là trai tài gái sắc.

Năm sau lớp chúng tôi ra trường rồi, biết tin thầy cô đã làm đám cưới, kế đó lại nghe tin thầy đã nhập ngũ vào Nam chiến đấu. Cô Tân dạy học ở quê nhà sinh em bé. Tin báo tử từ miền Nam gửi về, thầy Cầu đã hi sinh hình như ở Bến Tre, nơi tác giả bài Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc yên giấc ngàn thu. Giờ nghĩ lại, bài giảng Văn tế ấy đã vận ngay vào số phận thầy giáo kính yêu của chúng tôi. Cô Tân sau này nuôi đứa con dòng họ Nguyễn Như, không tái giá, được bổ nhiệm làm hiệu trưởng một trường phổ thông cấp 2 thị xã Hà Đông (nay là quận Hà Đông)… Bây giờ chắc hẳn Cô đã nghỉ hưu.

Thầy Tẩy ở cùng một nhà trọ với thầy Cầu (hồi ấy phụ huynh học sinh nhà rộng thường cho GV mượn phòng ở chung, giống như cho bộ đội đóng quân ở làng vậy, chưa có khái niệm cho thuê nhà như bây giờ). Thầy Tẩy quê xã Tân Hội, huyện Đan Phượng, dạy tiếng Nga trường La Phù chúng tôi. Em trai thầy tên Thái cùng học lớp tôi, nên cũng gần gũi. Có lần anh Vy tôi đi ra Hiệu sách nhân dân thị xã Hà Đông mua được cuốn sách tranh tiếng Nga của Liên Xô, nhìn hình ảnh thấy màu sắc đẹp, đọc lõm bõm được vài chữ, tôi thấy có hình ông lão và con cá vàng ngoài bìa. Đem về, anh Vy tôi đã học xong trường La Phù, nên bảo tôi đưa thầy Tẩy dịch hộ. Vài tuần sau thầy dịch xong. Đó là tập truyện cổ tích Nga. Truyện mở đầu là “Bông hoa bảy cánh”, tiếp sau là truyện“Ông lão đánh cá và con cá vàng” do Puskin viết lại… Vài năm sau cũng nghe tin thầy Tẩy nhập ngũ, lại được chọn làm phiên dịch cho chuyên gia quân sự Liên Xô trong binh chủng tên lửa phòng không. Bây giờ tôi vẫn chưa biết tin tức gì về thầy từ sau năm 1975.

Hai người thầy này đã ảnh hưởng tới nghề nghiên cứu và giảng dạy văn học của tôi. Môn Văn tôi chọn hẳn cũng có chịu ảnh hưởng từ thầy Cầu. Người thầy đầu tiên tác động đến sở thích biên dịch văn chương nước ngoài của tôi chắc chắn là thầy Tẩy. Ảnh hưởng của các thầy cô từ lúc nào chả biết, nó âm thầm thấm vào bên trong, như một ước vọng mà thầy đã gieo mầm.

Việt Nam có bao nhiêu người tài giỏi, tử tế như  các thầy tôi đã hi sinh? Nhà nước chưa bao giờ công bố con số thống kê. Đợi đến bao giờ ? Lại còn bao nhiêu liệt sĩ vô danh, bao nhiêu liệt sĩ chưa tìm thấy hài cốt ?

Tôi nhớ câu thơ độc đáo của một nhà thơ Mỹ do nhà thơ Nguyễn Duy đọc lại cho nghe tại một Hội thảo ở trường Đại học Đồng Tháp năm  2010:

Mỗi cuộc chiến tranh đi qua

Bên nào thắng thì nhân dân cũng bại”.


Phùng Hoài Ngọc

Nghe Bộ trưởng khai ngôn năm mới, luận về tâm lý “e ngại”

Dẫn nhập:

Bài này tôi viết ngay sau tết Tân Mão, đã đăng trên BVN. Nay thấy tinh thần bài viết vẫn còn nóng hổi thời sự, nhất là nghe kết quả bầu cử các chức danh cao nhất đất nước vừa được chính thức công bố. Đăng lên đọc lại xem có nên lạc quan hay thôi.
(more…)

Mỹ học đại cương

 ĐẠI HỌC AN GIANG

 Thạc sĩ  Phùng Hoài Ngọc

Cô gái biểu tình 17/7/2011 - Hoa hậu Việt Nam yêu nước


MĨ HỌC ĐẠI CƯƠNG

Cao đẳng và Đại học Sư phạm Ngữ văn

LƯU HÀNH NỘI BỘ

(more…)

Mây thẻ