"Nói phải củ cải cũng nghe"- Tục ngữ Việt Nam.

Đêm 20/8

Ngày mai 21/08 sẽ là ngày chúng tôi vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình mà khẳng định bản lĩnh Người Hà Nội.

Bởi vì chúng tôi chỉ có một mục đích duy nhất: “Thể hiện thái độ phản đối hành động hung hăng, ngang ngược của Tàu cộng, ủng hộ nhà nước trong đấu tranh ngoại giao”.

Ngoài ra không có mục đích nào khác. Nên cũng xin các báo nhà nước và chính quyền đừng vu khống chúng tôi, đừng lợi dụng vu khống để rồi lại xẩy ra cái sự việc như hôm 17/07 khiến ông  tướng Nguyên Đức Nhanh phải họp báo cải chính “CA Hà Nội không có chủ trương đàn áp người biểu tình yêu nước tự phát”.

Hẹn gặp lại!

Ngày 22/8

Kính gửi Anh Hoài Ngọc!

Sáng qua (21/8) trời Hà Nội mưa tuy không lớn nhưng cũng để đủ thử thách lòng kiên định của con người. Tôi không ngủ được, dậy từ 4h 30’ sáng. Ăn tạm bát mì và uống một ly cà phê cho tình táo. Để chủ động cà phê đã pha từ tối hôm trước, sáng chỉ làm nóng lại. Chuẩn bị xong đâu đấy tôi mở trang Nguyễn Xuân Diện post vào như sau

KÍNH LẠY TỔ TIÊN, QUỐC TỔ LẠC LONG QUÂN CÙNG QUỐC MẪU ÂU CƠ 5.000 LỊCH SỬ!
KÍNH LẠY TIỀN NHÂN ĐÃ DỰNG NƯỚC VÀ XẢ THÂN VÌ ĐẤT NƯỚC NÀY !
KÍNH LẠY HƯƠNG HỒN ĐỒNG BÀO CHIẾN SỸ ĐÃ HY SINH TRONG CÁC CUỘC CHIẾN TRANH BẢO VỆ TỔ QUỐC!
HÔM NAY CHÚNG CON TỤ HỌP VỀ BỜ HỒ HOÀN KIẾM BIỂU TÌNH LẦN THỨ 11 CHỐNG QUÂN XÂM LƯỢC TÀU!
KÍNH MONG TIỀN NHÂN PHÙ HỘ ĐỘ TRÌ CHO CHÚNG CON HOÀN THÀNH NGUYỆN ƯỚC, KHÔNG HỀ HẤN GÌ.
CẨN CÁO!

Lên đến Bờ Hồ từ 6h30’ đã thấy các lực lượng của chính quyền đã bày binh bố trận rất dày đặc tất cả các ngã tư dẫn đến Bờ Hồ đều được chốt chặn. Nhân viên công lực mặt khó đăm đăm như muốn nuốt chửng bất cứ hành động nào đã được quán triệt là phản động. Nghe người ta nói có một xe tăng đang đậu tại Bộ tư lệnh Quân khu Thủ đô (phố Phạm Ngũ Lão sau Nhà Hát Lớn) vòng qua đấy nhưng không thấy gì. Tiếp đó thầy có rất nhiều các cháu thanh niên, sinh viên mặc đồng phục tôi cứ ngỡ người ta có thể tổ chức phản biểu tình chăng (sau này mới biết họ lợi dụng các em bày ra một trò nhố nhăng biểu diễn văn nghệ chào mừng Cách mạng Tháng tám, nhưng đây là một màn bôi nhọ tinh thần cuộc Cách mạng đó, bởi có nhiều tiết mục theo tôi cách ăn mặc hở hang không phù hợp án ngữ tượng đài Lý Thái Tổ một việc làm vô văn hóa, xúc phạm Tiền nhân). Nói chung tâm lý người biểu tình chắc có gợn lên một chút suy nghĩ.

Đúng 8h30’ khơi mào cho cuộc biểu tình lại là một Việt kiều Đức khi chị trương lên khẩu hiệu “BẢO VỆ LÃNH THỔ LÃNH HẢI VIỆT NAM LÀ SỨ MẠNH CỦA TOÀN DÂN”. Mấy chục con người đứng sẵn ở đó như bừng tình vượt qua nỗi sợ hãi. Cuộc biểu tình đã nổ ra, dù lực lượng đàn áp khá đông, gồm cả người mặc sắc phục, và rất nhiều người mặc đồng phục màu đen làm tôi có liên tưởng đến Đoàn thanh niên Quốc xã ở Đức, lực lượng thanh niên “Áo đen”, khi Hitle mới lên cầm quyền. Hành động diễn ra khá nhanh và cũng nhanh chóng bị nhiều thanh niên “Áo đen” xông vào bẻ tay, kèm theo là lên gối, tống lên xe bus. Cuộc biểu tình diễn ra chưa đầy 10’ thì bị đàn áp. Trong đó có một tình tiết nhỏ. Một thanh niên “áo đen” sau khi cướp các khẩu hiệu bằng giấy vất xuống đất, lại tiếp tục hành động thô bỉ đối với một người cầm lá cờ Tổ quốc. Như một giọt nước tràn li, nhiều người biểu tình quây lấy người thanh niên “Áo đen” đó hét vang “thằng này là phản động nó vừa ném cờ tổ quốc xuống đất”, một vài người sẵn cây ô trong tay đã phang cho anh ta mấy cái và nhiều người xông vào muốn đánh anh ta. May cho anh ta, nếu ở chỗ khác có thể đã phải trả giá đắt cho hành động ngu xuẩn đó. Lực lượng “Áo đen” liền nhảy vào giải cứu. Tôi lúc đó không bị bắt chỉ vì trong tay không có biểu ngữ (trong tất cả các cuộc biểu vừa qua, tôi tham gia tay không hoặc ai đó đưa cho một biểu ngữ có nội dung mình thấy là đúng thì cầm, vì biểu tình ở đây là tự phát và chẳng có ai xúi giục). Nhưng có lẽ những hình ảnh tôi cảm phục nhất là các cháu thanh niên, sinh viên đã gọi nhau “lên xe bus” để được các lực lượng công lực đưa đi. Đúng như lời nói hẹn trước “Nào mình cùng lên xe bus”!

Họ đã bắt một số người lên hai xe bus chở đi. Chúng tôi đặc biệt khâm phục chị Minh Hằng,và chị Bích Phương dù ở trên xe bus rồi vẫn hô vang khẩu hiệu. Chúng tôi chỉ chụp được một vài tấm hình không rõ ràng lắm. Kể ra nếu dùng máy ảnh quay video clip có lẽ sẽ sinh động hơn. Sau đó những người không bị hốt lên xe bus tiếp tục đi dạo quanh hồ một vòng và giữ liên lạc với những người bị bắt, chúng tôi có gặp chị Dương Hà, thày giáo Đỗ Việt Khoa, tôi hỏi “sao thày giáo lại bỏ nghề dạy học? Chẳng lẽ tình yêu với đàn em nhỏ không còn?” Thày Khoa nói với chúng tôi “Em xin nghỉ nhưng họ không giải quyết”. Họ đưa những người bị bắt đi vòng vèo qua cả Đại sứ quán Tàu (thật khó hiểu tại sao xe bus lại chạy qua đây?).

Những người trên ô tô vẫn tiếp tục hành động biểu tình trên xe bus. Lúc đầu hình như họ định đưa số bị bắt sang bên kia sông Hồng qua lối cầu Thăng Long nhưng sau đó lại đưa về Mỹ Đình tại chỗ tòa nhà the Meno. Trong số bạn của tôi bị bắt có một anh hai lần đi bộ đội, lần một vào Miền Nam, lần hai lên biên giới phía Bắc, chuyển ngành về cơ quan tôi, quân hàm thượng tá (anh đó năm nay 64 tuổi bị huyết áp thấp). Chúng tôi bàn nhau đi taxi lên chỗ đó tiếp tế cho những người bị bắt. May mắn thay trong số đó có một anh thương binh sau chiến tranh về đời thường làm ăn được, có xe con riêng đã chở mọi người đi! Chính anh đã bỏ ra hơn một triệu đồng mua nước và bánh những người bạn,  tôi muốn đóng góp anh nhất định không nghe. Tôi có việc quay về chỗ gửi xe đi thăm người nhà ở bệnh viện, thăm người nhà xong tôi phải ghé qua nhà để gia đình khỏi lo (lúc đó chỉ có mẹ tôi 97 tuổi ở nhà một mình, cụ vẫn minh mẫn nhưng biết tôi đi biểu tình mà về muộn là rất lo).

Về nhà nấu tạm nồi cơm và ăn thức ăn chế biến sẵn chỉ mất có khoảnh 40 phút. Tôi lại liên lạc với các anh em trên Mỹ Đình và lấy xe máy đi lên đó. Khoảng 12 h trưa người đầu tiên được thả ra nói rõ tình cảnh anh em đang bị bắt giữ “chúng tôi có ý kiến lúc đầu họ không nghe, sau có một anh sỹ quan AN có lẽ có học thức đồng ý cho nhận đồ tiếp tế”, mọi người đòi có người ngoài vào xác nhận. Khi người của chúng tôi xác nhận người quen, họ đã cho chuyển nước và bánh vào cho anh em. Mọi người còn hoan hô…

(hết phần một)

SÁT THÁT

Xem chùm ảnh biểu tình tại đây:

http://www.pagewash.com///nph-index.cgi/000010A/uggc:/=2fkhnaqvraunaabz.oybtfcbg.pbz/2011/08/puhz-nau-ub-thbz-unv-znat-znh-ghbat.ugzy

 

Comments on: "Bạn tôi đi biểu tình phản đối TQ ở Hà Nội lần thứ 11" (7)

  1. Kính gửi Anh Ngọc
    Vì phải thu thập thêm thông tin nên hôm nay mới gửi được cho anh phần tiếp theo

    Diễn biến bên trong trụ sở Công an Từ liêm tại Mỹ Đình (người bên trong kể lại)

    Sau khi bị đưa lên xe bus số hai họ đưa chúng tôi đi vòng vèo mấy vòng qua phố Trần Phú, phố Điện biên gần đại sứ Tàu (nơi xẩy ra mấy cuộc biều tình lần trước), cuối cùng là Nhà hát lớn. Mọi người trên xe vẫn tiếp tục hô khẩu hiệu phản đối hành động gây hấn của Trung quốc tại vùng biển thuộc chủ quyền Việt nam. Qua điện thoại tôi được biết các bạn đồng môn của tôi vẫn đang theo dõi xem điều gì đang xảy ra với tôi và họ đưa chúng tôi đi đâu. Điều đó cổ võ cho tôi nhiều lắm. Đi mãi cuối cùng là Mỹ đình. Ở đó tôi và mọi người đều qua bốn vòng “làm việc” với đại diện của chính quyền.

    Đến nơi họ đưa chúng tôi lên tầng hai ngồi chờ. Tại đây có nước uống, có quạt, được đón tiếp đúng mực, và có vẻ tôn trọng hơn ít nhất là đối với tôi. Trong thời gian chờ đợi khoảng hai tiếng đồng hồ tôi được biết các bạn tôi đã đi xe lên và đang ở bên ngoài chờ đợi, theo dõi diến biến bên trong trụ sở Công an. Thật là quý vô cùng! Có hoạn nạn mới biết lòng nhau! Điều đó càng làm cho mọi người trở nên bình tĩnh hơn. Chúng tôi tự xác định mình hành động quang minh chính đại, tâm mình trong sáng, chẳng có điều gì phải lo lắng. Chợt tôi nhớ đến mấy câu thơ của nhà thơ Tố Hữu:

    “Đời cách mạng từ khi tôi đã hiểu
    Dấn thân vô là phải chịu tù đày”

    Dù hôm nay chúng tôi chẳng ai đi làm cách mạng như ngày xưa nhà thơ Tố Hữu đã làm. Nhưng chúng tôi đã “dấn thân” đã vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình. Chúng tôi đang hành động để bảo vệ những giá trị mà thời trai trẻ cách đây mấy chục năm Tổ quốc, Bác Hồ đã dẫn dắt chính chúng tôi trên đường ra trận.

    Chờ mãi, cuối cùng cũng được mời xuống “làm việc”. Người đầu tiên “làm việc” là một viên sỹ quan trẻ, cấp úy ban đầu anh này định ghi “BIÊN BẢN LẤY LỜI KHAI”. Tôi đề nghị phải sửa thành “BIÊN BẢN LÀM VIỆC” vì tôi cho rằng mình không vi phạm pháp luật. Khi trả lời mục đích đi biểu tình, anh này lại ghi không đúng lời tôi nói. Tôi đề nghị: “Phải ghi đúng vì tôi phải chịu trách nhiệm lời về lời nói của mình chứ không phải là anh. Để sau này người ta không thể quy kết tôi “TỘI GÂY KÍCH ĐỘNG HẰN THÙ DÂN TỘC”. Tôi nói tiếp: “Tôi phản đối hành động của nhà cầm quyền Trung quốc gây hấn tại vùng biển thuộc chủ quyền chúng ta trên Biển Đông. Tôi không phản đối nhân dân Trung quốc và chúng ta còn phải biết ơn nhân dân Trung quốc đã chia sẻ cơm áo cho chúng ta trong thời gian đánh Mỹ. Bây giờ giới cầm quyền Trung quốc làm không đúng thì tôi phản đối”. Sau đó nhờ can thiệp của cấp trên viên sỹ quan An ninh đã phải ghi đúng.

    Trong quá trình này có một anh nhân viên An ninh đòi lấy điện thoại của tôi đi chỗ khác kiểm tra. Tôi không tán thành. Tôi nới: “Anh có thể kiểm tra trước mặt tôi. Nhưng tôi không nhất trí anh mang nó đi nơi khác”. Làm sao mà biết họ có thể làm gì với cái điện thoại của tôi. Nếu có người cầm điện thoại đó nhắn bất cứ một tin nào cho ai đó trong danh bạ, hoặc cho một người nào đó có nội dụng kết tội tôi thì ai chứng minh được cho tôi vô tội?

    Bước thứ hai, trước khi “làm việc” tiếp, tôi được ăn bánh mỳ và uống nước. Nghe nói lần trước mọi người không có nước uống và bánh ăn. Tôi đã nói lời cám ơn. Sau này tôi mới biết khoảng 14h30 có một chị do mang bầu nên người ta cho về trước đã thông báo cho bên ngoài biết chúng tôi không có gì để ăn. Anh em bên ngoài yêu cầu cho gửi đồ tiếp tế, họ không chịu. Chính một người bạn của tôi đã nói: “Trong số anh em đang bị tạm giữ có một anh huyết áp thấp, nếu đói có thể bị hạ đường huyết dẫn đến xốc các anh có chịu trách nhiệm được không?” Thế là họ phải cho người đi mua bánh cho chúng tôi và nhận bánh, nước anh em gửi vào. Người “làm việc” tiếp là một sỹ quan An ninh cấp trung tá. Cũng là màn tranh luận và trả lời. Anh ấy hỏi tôi: “Anh có biết anh sai gì không?” Tôi trả lời: “Nếu theo cái thông báo của thành phố thì chúng tôi sai. Theo nghị định 38 thì tôi nghĩ là tôi không sai vì chúng tôi đi biểu tình, chứ không phải đi tụ tập. QUYỀN BIỂU TÌNH CỦA CÔNG DÂN ĐÃ ĐƯỢC QUY ĐỊNH TẠI ĐIỀU 69 HIẾN PHÁP 1992. Ngoài ra còn SẮC LỆNH SỐ 31 NGÀY 13/09/1945 CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH ĐÃ KÝ BUỘC PHẢI KHAI TRÌNH NHỮNG CUỘC BIỂU TÌNH TRƯỚC 24 GIỜ VỚI UBND SỞ TẠI, Nghị định 38 không thể thay thế được điều 69 Hiến pháp và cũng chưa có bất cứ văn bản nào của Quốc hội bác bỏ tính hiệu lực của Sắc lệnh số 31 ngày 13/091945 của Bác Hồ. Còn nói tôi vi phạm là việc của các anh, quyền của các anh”. Sau đó lại được nói chuyện với một anh mặc thường phục với tinh thần cùng là Đảng viên anh ấy khuyên tôi: “Không nên đi biểu tình việc này đã có Đảng và Chính phủ lo”. Tôi đáp lại: “Đây là tôi nghe các anh nói thôi. Chứ tôi chưa thấy trong Đảng và Chính phủ có ai nói điều đó. Đó chưa phải là ý kiến chính thống. Chúng tôi là người dân cũng phải có quyền thể hiện ý nguyện của mình, để phản đối nhà cầm quyền Trung quốc đang gây hấn trên Biển Đông của chúng ta, đây là chúng tôi ủng hộ nhà nước. Cho nên ý kiến này theo tôi nghĩ nó không đúng. Còn các anh nói là tôi sai thì cứ theo pháp luật mà xử”.

    Người thứ ba là một anh CA mặc thường phục và một người mặc sắc phục đề nghị tôi ký Biên Bàn làm việc ở vòng đầu tiên. Tôi yêu cầu cho tôi một bản nhưng không được đáp ứng, tôi đành phải ký biên bản nhưng có GHI THÊM dòng chữ “ĐỀ NGHỊ CUNG CẤP CHO TÔI THÊM MỘT BẢN”. Tôi cũng cẩn thận kiểm tra kỹ NHỮNG PHẦN CÒN TRỐNG TÔI LẤY BÚT GẠCH CHÉO để không cho ai có thể viết thêm vào được.

    Người thứ tư là một anh Trung tá. Anh Trung tá này ghi đầy đủ nhân thân như gia đình, vợ con, địa chỉ…Cũng đề cập đến mục đích đi biểu tình, tôi nói: “Mục đích tôi đi biểu tình, thứ nhất để thể hiện lòng yêu nước, phản đối giới cầm quyển Trung quốc xâm phạm chủ quyền biển đảo Việt nam. Thứ hai đáng nhẽ ra hôm nay tôi cũng không đi vì trời mưa, sức yếu. Nhưng tôi cảm thấy danh dự bị xúc phạm vì cái thông báo của UBND thành phố Hà nội có nhiều điểm không đúng. Thông báo này vi phạm luật Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật của UBND và HĐND các cấp (31/2004/QH11 ngày 03/12/2004). Các điểm vi phạm: VĂN BẢN QUY PHẠM PHÁP LUẬT CỦA UBND & HĐND CÁC CẤP CHỈ GỒM QUYẾT ĐỊNH, CHỈ THỊ, NGHỊ QUYẾT. Không có cái gọi là thông báo. Văn bản nêu trên PHẢI CÓ CHỮ KÝ của thủ trưởng cơ quan ban hành, CÓ ẤU CƠ QUAN BAN HÀNH, CÓ SỐ HIỆU BAN HÀNH. Trường hợp đóng dấu treo chỉ áp dụng khi nó là phụ lục một văn bản khác có chữ ký và đã đóng dấu cơ quan ban hành. Thông báo nói chúng tôi đi biểu tình do bị lợi dụng, bị kẻ địch kích động. Tôi không thể hiểu những trí thức lớn của đất nước như Tiến sỹ Nguyễn quang A và đặc biệt là nhà văn chiến sỹ Nguyên Ngọc lại có thể bị các thế lực thù địch lợi dụng. Tôi đã đi ba cuộc biểu tình tôi chưa thấy ai bị kích động, chưa thấy ai bị xúi giục. Nếu tôi gặp các đối tượng kích động, xúi giục chống chính quyền tôi còn đập cho những kẻ ấy vỡ mặt ra và gọi các anh đến “làm việc” với chúng. Trong các cuộc biểu tình tôi thấy mọi người đều rất ôn hòa, không ai gây rối mất trật tự. Mọi người đều đi trên vỉa hè, qua đường đúng lối cho người đi bộ. Các cháu thanh niên mải hô khẩu hiệu lỡ dẫm một chút lên cỏ được nhắc liền có ý thức ngay. Rợp một màu cở đỏ sao vàng. Lá cờ thế hệ chúng tôi đã được vinh dự đóng góp một phần công sức, tính mạng để bảo vệ. Không có bất cứ một màu cờ nào khác. Vậy thưa anh những người phất lá cờ đó và hát quốc ca có thể là các phần tử phản động được không? Nội dung biểu ngữ mang theo, khẩu hiệu được hô rất đúng với lời của Nhà nước, thể hiện bầy tỏ ý nguyện chính đáng của người dân ủng hộ chính quyền như “Ủng hộ Quốc hội ra nghị quyết về Biển Đông!” “Hoàng sa, Trường sa là của Việt nam!” Quá đúng! Chẳng có gì là sai trái. Cũng có những khẩu hiệu chưa chuẩn như “phản đối những người vô cảm!” Không một ai hô theo cả. Tôi nói luôn “Không phản đối!” Tôi cho như vậy, vô hình chung, chúng ta đã vi phạm quyền của cá nhân. Người ta cũng chưa thể hiện gì vô cảm. Đó là quyền của người ta. Không được phản đối người ta. Nếu có thì chỉ kêu gọi người ta: “Xin đừng vô cảm” thôi. Lý do thư ba tôi đi biểu tình vì tôi từng là người lính, đã qua hai cuộc chiến tranh Chống Mỹ và Chống Tàu ở phía Bắc. Nếu được Nhà nước tặng huân, huy chương thì thời gian Chống Tàu tôi phải được Huân chương vì thời gian Chống Tàu gấp đôi thời gian Chống Mỹ. Bây giờ già rồi nhà cầm quyền Trung quốc có hành động gây hấn ở Biển Đông tôi không thể cầm súng như tuổi trẻ được. Tôi chỉ muốn góp sức bằng tiếng nói của mình, bằng tấm lòng của người dân đất Việt. Nói lên tiếng nói, để động viên thế hệ trẻ, để các cháu thấy được nghĩa vụ và trách nhiệm đối với đất nước. Tôi thấy bức xúc khi vợ con tôi nói: “tưởng bố đi biểu tình là yêu nước thì được hoan nghênh bây giờ người ta lại bảo bố bị lợi dụng” Tôi thấy tự ái quá và dù mưa vẫn cứ đi không thì tôi đi làm gì. Bây giờ già rồi xe máy, xe đạp không đi được, đi còn không vững. Ở nhà cho khỏe đi làm gì. Nhưng tôi muốn đi để xem có tìm ra thằng phản động nào không. Nói thật, các anh bỏ quá chính cái thông báo vi hiến nọ đã kích động tôi đi biểu tình!

    Trong lúc đó có một anh An ninh đi qua nói chêm vào như kiểu các cụ ta vẫn gọi là nói leo: “Nếu yêu nước thì phải ra Trường sa”. Tôi nghiêm mặt xin phép được có ý kiến với anh này: “Tôi hiểu lời anh nói. Tôi không phải là kẻ đánh giặc mồm. Ở tuổi các anh, tuổi thanh xuân, lứa tuổi đẹp nhất của đời con người. Thế hệ chúng tôi đã sẻ dọc Trường sơn đi đánh Mỹ, rồi lại ngược ra phía Bắc đánh Tàu. Chúng tôi không phải là kẻ nói mồm. Còn các anh bây giờ cũng chưa đến bước như chúng tôi ngày xưa”. Đối với tôi cảm giác cuối cùng khi làm việc với người thứ tư thì thấy đó là một người biết tôn trọng người đối thoại. Để ghi nhận điều này tôi ghi lại tên, số hiệu của anh ấy, bắt tay và cám ơn. Tôi có nói: “Nếu mọi người trong ngành Công an và An ninh đều được như anh thì tốt quá!” Sau đó chụp hình và lăn tay, tôi biết họ đối xử với chúng tôi như tội phạm hình sự, chứ vi phạm hành chính thì làm gì phải làm thủ tục này. Thôi thì quyền hành trong tay, họ làm gì chả được. Nhưng xin nói lại chúng tôi hành động quang minh chính đại nên chẳng có gì đáng sợ. Màn kịch này có lẽ chỉ hù dọa được các cháu thanh niên mới lớn.

    Sau đó họ thả tôi về các bạn đang chờ đón tôi ơ bên ngoài nhưng điện thoại hết pin không liên lạc được. Về đến nhà tôi thấy mủi lòng nhất là mẹ tôi. Cụ đã bật khóc. Cách đây bốn mươi năm tôi đi chiến đấu mẹ tôi, các em tôi, nhà trường, thày giáo, bạn bè tiễn tôi ra trận không một ai nhỏ một giọt nước mắt. Lúc đó có thể ra đi không bao giờ trở lại, như những chiến sỹ đang bảo vệ biển đảo của tổ quốc hôm nay nhưng không ai khóc. Nhưng lần này tôi đi biểu tình ở giữa thủ đô, thể hiện lòng yêu nước, thực hiện quyền được hiến định của mỗi công dân, trưa tôi không về mẹ tôi khóc “tôi đắng lòng” hai mắt dưng lệ.

    Cám ơn! Hẹn có dịp gặp nhau.

  2. Cảm ơn anh về câu chuyện có thật đã xảy ra ở VN ( chỉ vì yêu nước ) , kính phục anh .

    • Chào bạn Thao Mai.
      Rất vui thấy bạn quan tâm đề tài nóng hổi của đất nước qua trang blog tôi mới viết. Hà Nội luôn ở trong trái tim tôi một người HN tha hương. Bạn tôi ở HN cũng không quên tôi một người xa xứ…

  3. […] (4) Bạn tôi đi biểu tình phản đối TQ ở Hà Nội lần thứ 11https://giangnamlangtu.wordpress.com/2011/08/22/b%E1%BA%A1n-toi-di-bi%E1%BB%83u-tinh-ph%E1%BA%A3n-d%E… […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: