"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Hai, 2012

Tien Lang – mot vo dien toi

VỤ TIÊN LÃNG (KỲ 26): MỘT VỞ DIỄN TỒI

Tháng Hai 27, 2012 — nguyencuvinh

 

Đối với một vở diễn sân khấu (tuồng- chèo- cải lương- kịch nói- kịch hát) thì yếu tố quan trọng số 1 là nhân vật. Dù ý tưởng vở diễn tốt, chủ đề sáng sủa, dàn dựng mới lạ mà nhân vật kém thì vở diễn cũng vứt đi. Ở vụ Tiên Lãng, các còm sĩ nhận định là một vở diễn, đầy kịch tính, kịch tính liên hồi kỳ trân, kịch tính kéo dài gần hai tháng rồi và nhân vật kịch cũng đã xuất hiện trên sân khấu gần hết. Các nhân vật của vở diễn này đã cố gắng làm hết sức mình để chứng tỏ mình là ai, mình thế nào, cả về số phận, cả về hành động, cả về tính cách, cả về ngôn ngữ, nhưng vở diễn vẫn là một vở diễn tồi tệ.

(more…)

Bản tin số 137


ĐIỂM TIN MẤY NGÀY QUA

SỐ 137

 

Ai đục bỏ lòng yêu nước?

 

Hôm qua, báo Thanh niên cho đăng bài:” Lạng Sơn, những ngày tháng hai“, một ghi chép (Không phải phóng sự) rất hay.”Đây là lần đầu tiên lễ kỷ niệm được tổ chức tại chính Lạng Sơn, mảnh đất tiền tiêu mà 32 năm trước đã diễn ra những trận đánh ác liệt nhất của quân và dân ta để giữ vững từng tấc đất biên cương Tổ quốc… Với nhiều đồng đội cũ, đây là cuộc gặp gỡ sau hàng chục năm xa cách. Người đã chuyển ngành, người vẫn phục vụ trong quân đội nhưng dường như mọi ký ức, tình cảm của những người lính Quân đoàn 14 vẫn còn vẹn nguyên như ngày nào“. Từng là người lính nhập ngũ trong thời kì “Chống Trung Quốc xâm lược”, tui rất cảm động. Nhiều đoạn rưng rưng nước mắt.

Đến khi nhìn thấy bức ảnh:”Tấm bia kỷ niệm chiến thắng tại đầu cầu Khánh Khê” thì sững sờ, rực lên một nỗi đắng cay. 

 

(more…)

NGƯỜI CHỨNG KIẾN NGÀY 17 THÁNG 2 NĂM 1979 TẠI LÀO CAI kể lại

ST

Còn 2 ngày nữa kỷ niệm thảm họa 17/2 biên giới Việt-Trung…

Sáng 17 tháng 2 năm 1979 (thứ bẩy ngày 21 tháng giêng âm lịch năm Kỷ mùi) chúng tôi vẫn tới cơ quan làm việc bình thường, nhưng từ mờ sáng đã nghe tiếng ì ầm. Người dân thị xã chúng tôi đã quen cuộc sống thanh bình từ hàng chục năm nay nên không phân biệt được đây là tiếng pháo của Trung Quốc bắn vào các vùng phụ cận của thị xã. Tỉnh Lao Cai được giải phóng sau Chiến dịch biên giới 1950. Suốt thời chiến tranh chỉ có một lần một tốp phản lực Mỹ bay qua bắn mấy băng đạn. Đến 10 h sáng mới được tin quân Tàu đã đánh ta tại Lao Cai. Chúng bắc cầu phao vượt sông Hồng qua phía tây bắc (Quang Kim-Bát Xát) đánh về thị xã, ở phía đông bắc (đường đi Hà nội) quân chúng cũng đánh sang Bản Quẩn, Bản Phiệt rồi chia hai ngả đánh về thị xã và đánh xuôi về Phố Lu. Ngoài ra bọn giặc Tàu còn đánh sang Bát Xát từ đó vòng xuống tàn phá thị trấn nghỉ mát Sa Pa, tràn xuống Bến Đền và một hướng khác nữa từ Mường khương đánh xuống hợp quân với lũ đánh vào thị xã rồi xuôi về Phố Lu.

Trên toàn tuyến biên giới Lao Cai (185,7 km) chúng đã huy động hơn 15 vạn quân thuộc các quân đoàn 13, 14 và một số đơn vị tăng cường (do tên tướng cướp Dương Đắc Chí, tư lệnh Đại Quân khu Côn Minh chỉ huy) đồng loạt đánh vào đất của ta. Thế là người dân và viên chức của nhà nước bị xô vào một cuộc chạy giặc không được chuẩn bị trước. Cả giòng người chen nhau hơn chục cây số trên con đường từ Cầu Số Bốn vào đến Giốc Đỏ để vào thị xã Cam Đường (ngày xưa Lao Cai có hai thị xã: Cam Đường-Mỏ Apatit và Lao Cai-thủ phủ). Hàng vạn con người ra sức chạy trên con đường trống trơn ở một địa hình đồi thấp chốc chốc lại nghe tiếng rít của đạn pháo, đạn cối, tiếng hỏa tiễn H12 chíu chíu, rồi một loạt tiếng nổ đinh tai nhức óc khói lửa bốc lên mù mịt, người dân lúc đó sợ quá chỉ còn biết ôm đầu, nằm lăn ra rãnh nước bên vệ đường, úp mặt xuống đất. Thôi thì người ta dùng đủ mọi thứ có sẵn để chạy nhanh khỏi vùng chiến sự, trẻ em được gánh trên quang hoặc địu sau lưng mẹ. Mạnh ai người đó chạy vì được phổ biến chỉ đi có vài ngày và cũng không được chuẩn bị trước nên có người chỉ ra đi với một ít tiền bạc và vài bộ quần áo cùng chiếc xe đạp là tài sản quý giá nhất lúc bấy giờ. Chắng ai biết được nhà cửa, đồ đạc của họ để lại sau này sẽ chẳng còn. Thế là gần như toàn bộ dân chúng tôi ra đi với hai bàn tay trắng.

Tuy nhiên thanh niên, dân quân tự vệ và bộ đội đặc biệt là bộ đội biên phòng (lúc đó gọi là Công an võ trang) đã dũng cảm chặn đánh địch làm chậm bước tiến của kẻ thù. Tại Lao Cai xuất hiện nhiều tấm gương như anh hùng liệt sỹ Nguyễn Bá Lại (1) ở Đoàn địa chất 5, anh Bùi Nguyên Khiết (2) hy sinh trong khi làm báo và chiến đấu với quân giặc tại huyện Mường Khương. Anh Hòa cựu chiến binh chống Mỹ về nhà chưa có việc làm đã vào một đơn vị bộ đội (thuộc Tiểu đoàn Kiên Cường) tham gia đánh giặc và bắn cháy xe tăng địch (được phong anh hùng), khi mấy chục xe tăng của chúng đang co cụm tại giốc Pháo Đài từ Nhà Máy nước xuống Cầu chui. Một số em nhỏ tự nguyện không chạy giặc, cùng một đơn vị biên phòng cự lại với chúng. Bố con bác Trần Nghiêm một thương binh chống Pháp ở khu phố Duyên Hải kéo cả gia đình lên chốt chống lại bọn xâm lược. Tiểu đoàn Kiên Cường một đơn vị bộ đội địa phương mới được thành lập nòng cốt là các cựu binh thời đánh Mỹ và con em mới lớn của Nhân dân các Dân tộc Lao Cai, Yên Bái tham chiến kìm chân quân xâm lược. Các trận đánh ác liệt xẩy ra tại Bản Phiệt, Cầu chui, Phong Niên, Phong Hải, Bắc Ngầm, Bến Đền, Phố Lu đã khiến chúng không dám tiến sâu vào đất ta. Trong những ngày đầu Tiểu đoàn Kiên Cường chặn đánh 4 sư đoàn của giặc diệt rất nhiều sinh lực địch. Có chiến sỹ một mình đã hạ được 72 tên xâm lược trong một trận đánh. Kết thúc Quân Dân Lao Cai đã tiêu diệt 14.500 lính, phá hủy 273 xe tăng, 30 khẩu pháo của bọn giặc Tàu mặc áo cộng sản. Thật hả lòng, hả dạ khi thấy lũ ăn cướp bị trừng trị đích đáng!

Người dân chúng tôi thấy quá bất ngờ trước việc Trung Quốc đánh ta, dù từ  cuối những năm 60 họ đã có những việc “lạ” đối với biên giới của ta, rồi khiêu khích, tuyên truyền, nạn kiều, tiến hành các hoạt động chiến tranh tâm lí, đưa lực lượng quân đội quy mô lớn, trang bị mạnh ra áp sát biên giới, chĩa pháo sang Việt Nam, tung thám báo biệt kích sang quấy rối, gây tình hình rất phức tạp trên toàn tuyến biên giới. Nhưng mang quân đánh sang đất ta, giết Đồng bào, Chiến sỹ ta thì thật là “lạ” và không thể hiểu nổi. Thế thì chủ nghĩa quốc tế của những người cộng sản có còn tồn tại nữa không?

Sau khi bọn xâm lược tháo chạy về nước, thị xã Lao Cai xinh đẹp thanh bình của chúng tôi chỉ còn là một đống đổ nát, hoang tàn. Những công trình công cộng: nhà ga, đường xe lửa, cầu cống, nhà bưu điện, nhà máy nước, nhà máy điện, nhà máy đường, nhà máy sứ, trại giống gà công nghiệp, trụ sở làm việc của các cơ quan, đoàn thể, trường học, bệnh viện bị bọn “B52 chân đất” (3) cướp phá hết. Thứ gì không lấy đi được thì chúng phá để thứ đó không còn giá trị sử dụng, như đường ray xe lửa chỗ nào không kịp tháo cứ một m chúng dùng mìn đánh thủng một lỗ. Mấy căn nhà lắp ghép chúng đánh sập chân nhiều căn hộ tầng một khiến cho ta có cảm tưởng chỉ cần gió mạnh là các tầng trên đổ ụp xuống. Khu mỏ Apatit của ta bị chúng cướp phá sạch trơn. Nhiều thiết bị máy móc Liên xô mới giúp còn nguyên hòm cũng bị cướp bóc. Nhà cửa nhân dân, đồ gỗ, đồ điện tử, đồ gia dụng không còn. Có ý kiến cho rằng do sau chiến tranh khu vực thị xã trở thành vùng trắng ban ngày dân mới được trở lại đêm phải ra nên có hiện tượng hôi của. Nếu đúng thì đó lại là trách nhiệm của chính quyền đã không đảm bảo tài sản cho người dân. Nhưng suy cho cùng nếu không có sự tráo trở hèn hạ của người bạn “núi liến núi sông liền sông, …mối tình hữu nghị sớm như rạng đông” (4) kia gây ra, thì đâu đến nỗi người dân chúng tôi tay trắng. Trong thời gian đánh sang ta bọn Trung Quốc còn dùng mã tấu giết hại dã man mấy chục em bé tại một nhà trẻ ở trung tâm huyện Bát Xát cũ.

Đối với người từng sống nhiều năm ở Lao Cai chứng kiến những thăng trầm của lịch sử tại mảnh đất này chúng tôi mãi mãi không quên ngày 17 tháng 2 năm 1979. Những người bây giờ các phương tiện thông tin nhà nước gọi chúng nó là “đồng chí”, “bốn tốt”, “mười sáu chữ vàng”, cùng theo đuổi “lý tưởng cộng sản” chỉ là bọn đã cướp phá sạch trơn và hủy diệt dã man thị xã thanh bình xinh đẹp của chúng tôi, biến chúng tôi thành những người tỵ nạn ngay trên mảnh đất đã nhiều đời ông cha chúng tôi và chính chúng tôi đổ máu, đổ mồ hôi xây dựng nên. Nay dù bọn chúng có tự tô son vẽ phấn và lừa bịp nhiều người nhẹ dạ nhưng chúng tôi những người chạy giặc năm ấy và sau này phải sống trong điều kiện thiếu thốn căng thẳng sau cuộc xâm lược của quân bành trướng bá quyền Trung Quốc năm 1979 mãi mãi ghi sâu mối thù và sẽ truyền đời cho con cháu sự kiện tháng 2 năm 1979.

Ngày nay thị xã quê hương chúng tôi đã được xây dựng lại sau ngày tái lập lại tỉnh Lao Cai, rồi được nâng lên thành đơn vì hành chính thành phố thuộc tỉnh. Các dấu vết chiến tranh đã xóa mờ trong tâm trí người già. Chính quyền đã cố làm cho người dân quên đi những hành động thú tính tàn bạo của lũ “B52 chân đất” ngày đó bằng những từ ngữ hoa mỹ nhất, bằng việc bắt dân treo đèn lồng đỏ của Tàu dịp 01/10/2011, xuyên tạc kỷ niệm ngày tái lập tỉnh đúng vào ngày khai sinh ra cái chế độ giả danh cộng sản quái thai kia (5), bằng việc cán bộ đảng, chính quyền lũ lượt kéo nhau sang học tập “bạn” cách làm kinh tế, quản lý xã hội, xây dựng đảng và đâu đó có những người không muốn nhắc đến các chiến công, sự hy sinh, mất mát của Đồng bào và Chiến sỹ ta trong gia đoạn 1978-1988. Những ngày đau thương và căm giận đó mãi mãi không bao giờ có thể xóa đi trong trí nhớ của người dân thành phố Lao Cai và của toàn thể con dân Nước Việt chúng ta. Sự hy sinh của Nhân dân ta, Bộ đội ta đặc biệt là các tấm gương tiêu biểu như anh Nguyễn Bá Lại, anh Bùi Nguyên Khiết những người con không sinh ra tại mảnh đất Lao Cai, nhưng đã sống, lao động, chiến đấu và hy sinh vì quê hương Lao Cai mãi sống trong lòng những con người chân chính của thành phố Lao Cai chúng tôi.

Nhân ngày kỷ niệm sự kiện trên người dân thành phố Lao Cai chúng tôi xin được thành tâm thắp một nén nhanh dâng lên các anh và Quân Dân các Dân tộc Lao Cai Yên Bái, Nghĩa Lộ (tỉnh Hoàng Liên Sơn cũ) những người đã ngã xuống trong ngày này mấy chục năm trước, cùng toàn thể Đồng bào, Chiến sỹ đã hy sinh trong giai đoạn 1978-1988. Những nén tâm nhang cũng dành cho các người con của giòng máu Lạc Hồng đã ngã xuống trong trận đánh chống lại bọn xâm lược Tàu giả danh cộng sản tại quần đảo Hoàng Sa năm 1974, Trường Sa năm 1988. Chúng tôi cũng xin được bày tỏ lòng biết ơn sự ngưỡng mộ và hướng về Đồng bào, Chiến sỹ đang đứng chân bảo vệ các đảo của quần đảo Trường Sa hôm nay và cả những ngư dân vẫn bám biển đánh cá khẳng định chủ quyền của nước Việt chúng ta đối với hai quần đảo này!

======================================================

(1) Nguyễn Bá Lại quê Thái Bình. Anh là kỹ sư địa chất đã sống và làm việc ở Đoàn địa chất 305 (ngày đó thường gọi là Đoàn địa chất số 5). Ngày 17 tháng 2 năm 1979, bọn Tàu cho pháo bắn dồn dập và dùng lực lượng lớn vượt hai cầu phao bắc qua sông Hồng, chiếm các điểm cao và bao vây khu vực đoàn bộ đoàn địa chất 305. Trung đội anh Nguyễn Bá Lại chiến đấu ở hướng chính diện của địch tấn công từ hướng mỏ đồng Sin Quyền. Anh Nguyễn Bá Lại đã diệt bảy tên, thu một súng AK. Trung đội của anh đã đánh lui nhiều đợt tiến công của địch. Giặc Tàu dùng cối bắn cấp tập rồi ồ ạt xông lên điểm chốt của ta. Anh Nguyễn Bá Lại nhảy lên khỏi hầm dùng AK bắn thẳng vào đội hình giặc. Noi gương anh, nhiều anh em trong hầm cũng đứng lên chiến đấu. Bất ngờ một tên địch lao vào cách hầm 2m, trên tay cầm quả lựu đạn đang xì khói. Anh Nguyễn Bá Lại nổ súng bắn nó ngã gục, quả lựu đạn văng vào trong hầm. Anh lập tức nằm đè lên quả lựu đạn, nhận sự hy sinh về mình để cứu sống sáu đồng đội trong hầm. Anh Nguyễn Bá Lại đã cùng đơn vị bẻ gãy tất cả các đợt tiến công của địch, diệt nhiều tên, bảo vệ an toàn tài liệu địa chất và hơn 300 cụ già, cháu nhỏ. Anh được truy tặng Huân chương chiến công hạng ba và danh hiệu Anh hùng.

(2) Bùi Nguyên Khiết liệt sỹ, nhà văn, nhà báo, nhà giáo quê anh ở xã Xích Thổ, huyện Nho Quan (Ninh Bình). Trước ngày chiến tranh biên giới nổ ra, là phóng viên báo Hoàng Liên Sơn, Anh mang máy ảnh, sổ tay theo các đơn vị chủ lực ngược dòng người chạy xuôi, lên biên giới để tận mắt ghi lấy cảnh chiến đấu của quân và dân ta chống quân xâm lược. Anh hy sinh ngày 17/02/1979 tại bản Tả Ngải Chồ (huyện Mường Khương) trong khi đang làm báo và trực tiếp cầm súng chiến đấu với quân giặc Tàu xâm lược. <http://nganhdao.vnweblogs.com/print/12440/148383&gt;

(3) Từ báo chí ta lúc đó chỉ đội quân ăn cướp của lũ giặc Tàu mặc áo cộng sản (PLA People’s Liberation Army).

(4) Lời bài hát “Việt Nam Trung Hoa” của nhạc sỹ Đỗ Nhuận.

(5) Ngày giải phóng Lào Cai 10/11/1950 thừa thắng trong chiến dịch Chiến dịch Biên giới Thu đông 1950 (16/09-17/10/1950). Tháng 11 không phải tháng 10. Người Pháp thành lập tỉnh Lao Kay ngày 12/07/1907 (Lao Kay danh từ riêng người Pháp dùng trong văn bản giấy tờ, dân ta quen gọi Lao Cai). Ngày tái lập tỉnh Lao Cai 10/10/1991 (theo Nghị quyết kỳ họp thứ 9 Quốc hội khóa VIII họp từ ngày 22/7 đến ngày 12/8/1991).

(6) Bài viết này đã được đưa lên Blog Nguyễn Xuân Diện dưới dạng Comment ngày 17/02/2011. Năm 2011 người viết bài này cũng đã tham gia nhiều lần các cuộc biểu tình của nhân dân Thủ đô chống lại sự gây hấn của giặc Tàu giả danh cộng sản trên vùng biển của Việt Nam trong mùa hè và đầu thu năm qua tại vườn hoa Canh nông và Bờ hồ. Nay xin viết và biên tập lại sau khi đã thực hiện một số cuộc trò chuyện cùng những Chiến sỹ của Tiểu đoàn Kiên cường và một số nhân chứng còn sống năm xưa tại Lao Cai.

VĂN HÓA PHÁT NGÔN CỦA LÃNH ĐẠO HẢI PHÒNG

Đôi lời băn khoăn

 Đỗ Trung Thoại là phó CT Hải Phòng mắc tội phát ngôn bừa bãi, bênh vực chính quyền Tiên Lãng, đổ tội cho nhân dân, đã bị kiểm điểm nhưng chưa xin lỗi nhân dân Tiên Lãng. Thế mà bây giờ Bí thư Hải Phòng lại cử ông Thoại làm “Tổ trưởng tổ công tác giải quyết vụ Tiên Lãng thực hiện theo kết luận thủ tướng”. 

(more…)

Không phải là nhà nước pháp quyền

12/02/2012

LS Hà Huy Sơn

I. Tóm tắt vụ xảy ra ở Tiên Lãng, Hải Phòng

1.

(more…)

“Cuộc khởi nghĩa Hai Ông Đoàn”

Đôi lời góp bình luận với anhbasam:

Nếu không có những tiếng súng hoa cải (súng bắn đạn ghém) vang lên ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng Hải Phòng thì có xảy ra cuộc họp kết luận hoành tráng của TT Nguyễn Tấn Dũng không ? và nhân dân Việt Nam có biến thảm họa Tiên Lãng không?

Tôi khẳng định là không !

Và gia đình ông Vươn cùng nhiều hộ khác ngậm đắng nuốt cay chịu  tước đoạt toàn bộ mồ hôi nước mắt, tài năng và cả xương máu.

Còn sáu chiến sĩ bị thương (có cảnh sát trưởng Tiên Lãng) khi xếp hạng thương tật có được cấp giấy chứng nhận thương binh không? Trong hồ sơ sẽ ghi sáu đồng chí bị thương trong chiến công gì, trận đánh gì? Câu hỏi này xin gửi đến Bộ lao động- Thương binh- Xã hội. Giả sử 6 chiến sĩ được tặng huân chương chiến công thì đỡ tức tưởi nhưng cũng chẳng dám để lộ mọi người biết, cất thật kỹ. Còn nếu không được thì lại trở thành 6 “chiến sĩ oan”, các đồng chí sẽ đi khiếu nại tới bộ trưởng quân đội Phùng Quang Thanh và bộ trưởng  công anTrần Đại Quang.

 Tui rất thích bài bình luận ngắn của anh Ba Sảm dưới đây, khái quát đơn giản mà sâu sắc.

Giang Nam lãng tử  kính mời.

Tin thứ Bảy11-02-2012

(Nguồn: basamnews  on 11/02/2012)

Đôi li: Vậy là “Cuộc khởi nghĩa Hai Ông Đoàn” đã khép lại chương Một: “Bùng nổ”. Một thắng lợi vang dội của NHÂN DÂN, theo lối chưa từng thấy từ khi “đời ta có Đảng”. Nó vang dội vì xét về thời điểm, “tương quan lực lượng”, tính chất bất ngờ, kỳ lạ, và sức mạnh của mạng tự do Internet, của báo chí dù là “quốc doanh”. Không thể nói hết, xin nhường lời cho các cây viết của tất cả các “lề” đã đóng góp tuyệt vời và sẽ còn tiếp tục đóng góp.

V chính ph: phản ứng chậm, nhưng gần như không ngăn chặn báo chí suốt từ đầu cho tới giờ và có được kết luận tàm tạm hôm qua cũng là đáng … không bị chê trách lắm trong tình thế hiện nay. Hy vọng họ bình tĩnh, tỉnh táo hơn sau cú sốc quá lớn này.

V Đng: thật đáng tiếc khi mà ông Tổng bí thư vừa mới phát động chỉnh đốn nội bộ hơn 3 triệu người với nghị quyết trung ương được tự cho là “nhìn thẳng vào sự thật”, “đánh giá đúng sự thật”, “mới”, v.v.. nhưng ngay tức thì nhân dân trao cho một cơ hội để thực hiện thì đã có vẻ như đã (tạm) để vuột khỏi tay. Cụ thể, lẽ ra ông TBT phải lên tiếng. Bởi vì, luật của quốc hội, chính phủ thì còn có những giới hạn, hạn chế, nhưng “luật” của đảng thì vô hạn. Toàn bộ tổ chức đảng, các thành viên chủ chốt thuộc chính quyền, đoàn thể, tức “hệ thống chính trị”, có liên quan ở cấp thành phố của Hải Phòng, của huyện Tiên Lãng, xã Vinh Quang đều có đủ yếu tố phải chịu kỷ luật, đó là điều quá dễ hiểu và xét cả về lịch sử đảng CSVN (tức là “án lệ”) lẫn hoàn cảnh hiện tại.

Cũng cần phải tìm ra trong nội bộ những tiếng nói, hành động hiếm hoi quyết bảo vệ lẽ phải, luật pháp và quyền lợi của dân để biểu dương, cất nhắc thay thế vào rất nhiều vị trí sẽ khuyết trong một cuộc “thay máu” từ cấp thành phố tới thôn xã. Bộ chính trị, Ban bí thư cần nhân cơ hội này, ít ra là, lấy Tiên Lãng làm “điểm”, cho việc thực hiện nghị quyết trung ương 4, khóa 11, về xây dựng,chính đốn đảng vừa ra đời đã có những lo ngại nó chỉ “nằm trên giấy” của ngay trong hàng ngũ đảng viên cấp cao kỳ cựu.

Đi vi ông Đoàn Văn Vươn và người thân: nói rằng phải “xem xét tình tiết giảm nhẹ là … quá nhẹ, vì đã quên đi một điều hết sức quan trọng. Đó là cái CÔNG của họ. Chính họ đã thức tỉnh cho những người cầm quyền về nguy cơ đe dọa chế độ đang cận kề, trao vào tay đảng, chính quyền trung ương một cơ hội làm trong sạch bộ máy và thực hiện cái nghị quyết mà dân còn nhìn với ánh mắt thờ ơ, nghi ngại, khi vạch mặt các quan tham địa phương. Họ trao cho các vị đại biểu của dân, cho tới giờ này tuyệt đại bộ phận vẫn ngậm tăm, cái cơ hội dũng cảm, có trách nhiệm thực sự để sửa đổi hiến pháp và pháp luật liên quan tới vấn đề nóng bỏng hàng đầu của đất nước: đất đai.

Đi vi toàn b h thng chính tr ca Hi Phòng: rất nhiều điều đáng bàn, ở đây chỉ xin lưu ý rằng cần xem lại tất cả những biểu hiện khuất tất của vụ án, ngay cả thực hư số chiến sĩ bị thương rất lạ đã được độc giả của Ba Sàm nêu lên những ngày qua.

Chương Hai: “M x” bắt đầu!

Mời đón xem tiếp.

Anhbasam.

 

Thấy gì qua câu nói của chủ tịch Hải Phòng?

“Chiều qua (9/02), trao đổi với PV Thanh Niên, ông Dương Anh Điền, Chủ tịch UBND TP.Hải Phòng cho biết: “Chúng tôi sẽ báo cáo trung thực, toàn diện với Thủ tướng và tuân thủ mọi kết luận của Thủ tướng”. (Báo Thanh niên ngày 10/2/2012)…

Bạn thấy gì qua lời nói hiền lành ngoan ngoãn của chủ tịch Hải Phòng một ngày trước khi vụ cưỡng chế – cưỡng đoạt đất đai và nổ súng chống lại ở Tiên Lãng được đưa lên bàn mổ của chính phủ vào hôm nay 10/02 ?

Cho thấy chủ tịch HP tin tưởng tuyệt đối ở thủ tướng, ủy viên BCT.

Hay chỉ là sự hèn nhát của một kẻ tội đồ đã bị bắt sống.

Dẫu sao cũng cho thấy  một thói quen “chấp hành tuyệt đối” trong Đảng như một khẩu hiệu mà bất cứ đảng viên nào cũng quen viết ở cuối các bản tự kiểm mỗi 6 tháng hàng năm.

Ai quy định cái cách nói/viết như thế? Điều lệ Đảng không nói cụ thể như vậy nha, hoặc có hàm ý gì đó xa xôi bóng gió đến cách nói, viết đó thôi.

  Giả sử, thủ tướng có một kết luận sai trái thì sao?

– Thì ông chủ tịch HP cũng vui lòng “tuân thủ”.

 Ai đã tạo ra kiểu  “tuân thủ” như vậy? Từ bao giờ ? Ai biết xin mách giùm cho Giang Nam lãng tử biết với.

 Đáng lẽ chủ tịch HP phải nói “Tôi sẽ tuân thủ mọi kết luận đúng đắn của thủ tướng”.

Than ôi thế này thì bao giờ đất nước VN “sánh vai với các cường quốc ở năm châu” ?!

GNLT

Mây thẻ