"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

 Phùng Hoài Ngọc

 Suốt gần ngàn năm qua trong nhiều hoàn cảnh bị cai trị trực tiếp mà người Việt học Khổng tử vẫn không bị Hán hoá, bây giờ có cần phải lo lắng một cái Viện Khổng tử chăng?

 Ngày xưa người Việt học Hán ngữ và Khổng tử vì không thể không học. Tuy nhiên thời ấy các cụ nhất định phiên âm Hán ngữ ra âm Hán-Việt để xài, quyết không học nguyên vẹn tiếng Hoa, nhằm giữ vững tự chủ tự lập, tránh khỏi bị đồng hoá. Khi thấy chữ Hán không đủ phục vụ nhu cầu cần thiết, các cụ soạn ra chữ Nôm để ghi âm nốt một phần tiếng Việt cho đủ dùng.

 Tìm hiểu vai trò của Khổng tử ở Trung Quốc và Việt Nam, tưởng chúng ta cũng nên điểm qua vài nét về Khổng học.

 Khổng tử  sống vào cuối thời Xuân thu (sinh 551 trước CN, mất 479 tr CN) .

Thời Xuân thu (770 – 455 tr.CN) xã hội Trung Hoa đang bước vào giai đoạn sơ kỳ phong kiến. Thể chế xã hội chia hai bậc cai trị chính thức: hoàng đế và chư hầu . Hoàng đế nhà Chu ngày càng tỏ ra không đủ sức cai quản lãnh thổ ngày càng rộng lớn với cả trăm nước chư hầu (chư 诸: các, số nhiều). Đã vậy còn nảy sinh một bậc chen giữa không chính danh là “vương ”, có lúc lên tới 14 vị (nguyên là , nhưng còn dùng chữ bá không chính thức kèm với vương, bá tức là “bác”, anh của cha, nhưng giữ quyền cao hơn cha, tức là lạm quyền.  Vậy người dân mới bực mình dùng chữ “bá/bác” với ý mỉa mai, bực bội trong các từ bá đạo, bá quyền, bá chiếm…Bá vương lấn lướt tung hoành bất chấp hoàng đế. Dân chúng chịu một cổ ba tròng. Đây là giai đoạn loạn lạc, đời sống bất an do các chư hầu đua nhau “tranh bá đồ vương”, họ vơ vét của cải thuế khoá, tuyển lính để chứng tỏ lực lượng mình hùng hậu, nhằm tham dự các đại hội chư hầu bầu chọn “bá vương”. Nếu đạt được tước “vương” thì sẽ tiếp tục lôi kéo chư hầu và bá vương khác, nhắm cái đích cuối cùng là tranh “đế”. Trong hoàn cảnh như vậy, kẻ sĩ hay võ sĩ thấy cần phải chọn đúng minh chúa mà theo (làm chính trị thời ấy như đánh bạc). Đất nước bất an thì lòng người cũng ly tán, lối sống bừa bãi, tệ nạn xã hội phát triển, chả biết đâu là chuẩn mực văn minh…

 Trong bối cảnh ấy, nhiều trí thức học giả thấy cần phát huy vai trò của mình để vãn hồi trật tự, sao cho giữ được cuộc sống thanh bình an lạc ngày xưa. Lão Tử đưa ra học thuyết “Đạo đức kinh” (kinh: đường dọc vạch ra làm chuẩn) không ngoài mục đích trên… Kế đến nhà giáo Khổng tử xuất hiện. Tuy làm quan cho vua Lỗ, tham mưu cho một ông vua, Khổng tử lại không được nhà vua tin cậy nên ông thấy cần phải biên soạn bài giảng mở lớp dạy học, phổ biến tư tưởng cho mọi người. Ông lại chọn một số môn đệ cùng đi qua nhiều nước chư hầu khác thuyết giảng. Nói chung tư tưởng của ông chỉ được các vua hầu khen chứ không sử dụng…Khổng tử nêu gương các minh chúa tiền nhân từ giai đoạn đầu nhà Chu trở về trước (đến các vua truyền thuyết Nghiêu -Thuấn- Vũ) làm điểm xuất phát cho học thuyết. Hạt nhân của Khổng học là chữ “Lễ”, từ đó học thuyết được phát triển khá phong phú, toàn diện.

 Trước khi soạn bài giảng, ông sưu tầm tài liệu và biên soạn thành sách. Do khiêm tốn ông đều nói rằng “cổ nhân dạy”, thực ra đó là tư duy của chính ông, chiêm nghiệm của chính mình về thời cuộc. Điều đặc biệt là cách hành xử của ông trong cuộc sống thường nhật, ông giảng bài làm sao thì thực hành đúng như vậy.

 Bộ sách Khổng tử gồm: Ngũ kinh có 5 sách: Kinh Lễ, Kinh Thượng thư, Kinh Xuân thu, Kinh thi và Kinh Dịch. Tứ thư có 4 sách: Đại học, Trung dung, Luận ngữ (bài giảng của ông và có phần học trò phát triển) và Mạnh tử thư là trước tác của Mạnh tử (385–303 tr.CN, Mạnh tử ra đời sau Khổng tử gần một trăm năm) tập trung vào đối tượng vua chúa để khuyên răn, được coi là phát triển sâu sắc tư tưởng của Khổng tử. Do đó đời sau gọi đầy đủ là học thuyết Khổng-Mạnh, nhưng nếu gọi vắn tắt là “Khổng học” cũng không sai mấy và được chấp nhận. .. Đến thời nhà Hán (203 tr.CN– 220)  sau khi thống nhất giang sơn, họ Lưu chủ yếu đã xoá bỏ hai cấp “bá vương” và “chư hầu” để xây dựng chế độ phong kiến quân chủ tập trung (quy trọn vào chữ “đế”), họ bắt đầu vận dụng học thuyết Khổng tử làm nền tảng giáo dục, từ đó kéo dài suốt gần hai ngàn năm, tạm tính đến 1911.

 Sách Khổng tử ngày nay chỉ thấy có ba cuốn còn ít nhiều giá trị là Luận ngữ,  Kinh thiKinh Dịch. Người Việt đã từng biên dịch phát hành nhiều lần, nhà nho hiện đại Viêt Nam có đủ khả năng truyền bá những gì cần thiết về Khổng học cho các lớp hậu sinh.

 Ngày nay, các nước mở tung cửa tri thức cho con người lựa chọn. Chúng ta có cần phải lo lắng một cái Viện nhỏ đặt trong một cái trường đại học không thuộc hàng đầu ở Hà Nội không ? Người ta chỉ ngạc nhiên vì sao phải cần hai Thủ tướng mới ký kết được một cái văn bản nho nhỏ ấy đặt trong “Tuyên bố chung” ? Thay vì chỉ cần hai Bộ giáo dục hay Bộ văn hoá, thậm chỉ hai trường đại học ký kết với nhau cũng được. Còn một điều lạ nữa: viện Khổng tử không dám tự nhiên tồn tại độc lập ngoài mặt tiền, mà chịu nép mình vào trong khuôn viên một trường đại học cỡ trung bình ở Hà Nội (Đại học Hà Nội nguyên là trường Cao đẳng SP Hà Nội mới nâng cấp). Có lẽ họ còn e dè, nghe ngóng tình hình và thái độ  phản ứng mặn hay nhạt của dân Hà Nội, dân Việt Nam chăng ?

 Khổng học đã lặn sâu vào nền văn hoá Việt với nhiều mức độ, trên nhiều lớp người khác nhau. Nhiều lần tôi ngẫu nhiên tiếp xúc mấy cụ già không biết chữ, nói chuyện đời, các cụ bật ra những câu văn Khổng tử khiến tôi giật mình. Sau đoán rằng các cụ “học Luận ngữ” qua một số tích chèo, tuồng đồ và cải lương hay qua chuyện trò khi nhâm nhi rượu trà với các cụ đồ nho làng…

 Bàn về vai trò của một học thuyết trong lịch sử.

 Sáng lập và chủ trương một học thuyết là nhu cầu khát vọng của nhà trí thức. Khi họ viết ra, hầu như chỉ muốn giãi bày với thiên hạ, họ không hình dung được về sau thiên hạ sẽ sử dụng ra sao. Việc sử dụng học thuyết trong một chế độ cai trị bạo ngược vô pháp vô thiên lại là việc khác. Một chế độ độc tài toàn trị  trong lịch sử loài người từ thời xưa đến nay vẫn ưa dùng một học thuyết (nào đó) để làm bình phong, làm ngọn cờ.. Thành ngữ thời phong kiến nói “Ngoại nho nội pháp” (ngoài miệng nói nho giáo trọng chữ Nhân, thực tế coi trọng dùng Pháp gia tức hình phạt. Bao nhiêu chế độ độc tài đều dùng hai lực lượng tay trái- tay phải này: Ban tuyên truyền mị dân rao giảng học thuyết (có biên tập, cắt xén) và “Công cụ vũ lực đàn áp khủng bố” mỗi khi mị dân bất thành (mị: làm cho si mê vì nịnh khéo, làm cho ngủ say).

 Tô đã từng đọc thấy một số bài báo của một số ít người, thậm chí của một số học giả nho học có tiếng ở Việt Nam, phê phán Nho học rất nặng nề. Rằng Nho giáo kìm hãm đất nước Trung Quốc và Việt Nam vào vòng lạc hậu lâu dài, rằng Khổng học trở thành công cụ cho giai cấp phong kiến thống trị đè nén áp bức nhân dân. v.v… Tôi nghĩ, nhà thống trị họ muốn làm gì thì làm, quen thói bá đạo bá quyền, họ chỉ cần học thuyết để mị dân thôi. Họ hiểu đúng đắn hay sai lạc học thuyết ấy cũng chẳng sao.  Họ vận dụng hay xếp xó cũng không sao. Họ cũng lập ra Viện, Khoa triết học này nọ nghiên cứu học thuyết ông A, ông B hoặc  ghép bừa bãi hai ông thành học thuyết A-B nhưng chẳng thực hành được gì đáng kể nếu chưa nói là đã thực hành sai be bét. Khi thấy học thuyết A-B mất giá thì họ đẻ ra Tư tưởng C, họ ghép lung tung cho có như một bức bình phong nham nhở, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp từng bi quan than thở rằng “chính trị”ở xứ ta là một “món lẩu thập cẩm” quả không sai.

 Chúng ta biết rằng đến thế kỷ 18, phương Tây mới trỗi dậy, vượt qua mặt phương Đông nhờ các thành tựu khoa học kỹ thuật và tư tưởng cộng hoà, và tất nhiên không thể thiếu vai trò các nhà lập thuyết. Như vậy, trước đó phương Đông chúng ta có cái khoa học xã hội – nhân văn nào hay hơn Khổng học đâu? Lỗi là ở các giai cấp thống trị phương Đông không mở mang giao thương với phương Tây sớm hơn, chứ đâu phải lỗi tại Khổng tử khiến cho chế độ phong kiến TQ trì kéo 2000 năm, Việt Nam non 1000 năm !

 Văn Miếu- Quốc tử giám nghìn năm trầm mặc ở giữa thủ đô Thăng Long- Hà Nội, dân chúng và trí thức chẳng hề phàn nàn (họ chỉ phàn nàn cái bức tượng một ông Tây đứng giơ tay chỉ trỏ ở một vườn hoa gần bờ Hồ Hoàn Kiếm vài chục năm qua mà đặt thơ lục bát giễu nhại chơi). Người Việt Nam, kể cả nhà nước ngày nay vẫn tự hào về Văn Miếu- Quốc tử giám, coi đó như biểu tượng văn hoá nghìn năm của mình, cái cổng vào là Khuê văn các (bên trong cổng chính) được chọn là biểu tượng logo Hà Nội, hễ có khách quốc tế thì thế nào cũng dẫn họ đến đó chiêm ngưỡng. Tôi chưa biết một quan điểm nào phê phán quần thể kiến trúc đó.

 Liên hệ đến Karl Marx, dù ông là kẻ thù của chủ nghĩa tư bản (theo cách nhìn của những người cộng sản), nhưng nước Anh tư bản thâm niên cổ thụ vẫn tôn trọng ông trong công viên nghĩa trang Highgate với mộ phần cả gia đỉnh và tượng đài Marx trang nghiêm ở đó. Có thể, người ta coi ông là nhà phản biện vĩ đại không tự nguyện, vô hình trung giúp chủ nghiã tư bản tự cải thiện mình. Có thể, người ta gạn đục khơi trong, chọn ra được những trước tác triết học của Marx có ích cho tư duy nhân loại. Họ chỉ không cần kỷ niệm cái giải pháp thất bại thảm hại đầy hệ luỵ của ông là “dùng bạo lực chuyên chính vô sản lật đổ chủ nghĩa tư bản” mà thôi.

 Viện Khổng tử, vì thế chỉ là cây cầu truyền bá ngôn ngữ, văn hoá nói chung, đại thể như một “Trung tâm văn hoá Trung Hoa”. Giả sử không có Viện đó thì hiện nay ở nước ta vẫn lai rai nghiên cứu học tập ngôn ngữ và văn hoá TQ (trong đó có Khổng học), tuỳ theo đa dạng nhu cầu của nhân dân và nhà nước…

 Một người bạn đồng nghiệp góp bàn chí lý rằng: Người ta không sợ ông Khổng, hay cái Viện Khổng tử, mà người ta sợ cái kẻ (cả phía TQ lẫn phía VN) đang muốn lợi dụng Khổng giáo cho mục đích riêng họ. Và Khổng giáo cùng Viện Khổng tử bị lên án là vì (vô tình)  trở thành công cụ cho những kẻ này. Đạo Khổng có những nội dung bất cập, đồng thời có nhiều điểm hay, nhưng chắc chắn nó chưa đầy đủ. Trong khi người dân VN còn đang rất thiếu hiểu biết về tự do, dân chủ, pháp quyền (những khái niệm xa lạ với Khổng giáo) mà nhà nước không những đã không tạo điều kiện để làm tăng sự hiểu biết của người dân về những vấn đề trên, lại đi lo vun đắp cái tinh thần Khổng giáo, là điều mà truyền thống VN cũng đã thấm nhuần lắm rồi, lại xuất phát từ chủ trương của một anh thực dân (mới nổi lên) là TQ, thì việc ấy chẳng phải cũng đáng lo lắm sao ?

Do đó tôi nghĩ rằng chẳng cần phải lo ngại Viện Khổng tử sắp mở ở Việt Nam nhưng chúng ta vẫn thường xuyên nâng cao cảnh giác.

 Mời đọc tham khảo (trích bài viết của tác giả Huỳnh Văn Út trên Trần Nhương blog):

 “Viện Khổng Tử thuộc Trường Đại học McMaster University Canada bị đóng cửa từ tháng 7/2013 sau năm năm hoạt động. Học viện này bị chỉ trích là được chỉ đạo bởi Tổng Lãnh sự Trung Quốc tại Canada để làm công tác tình báo nhằm chi phối và gây ảnh hưởng tới các quan chức bản xứ. Người Anh cho rằng sự tồn tại của Viện Khổng Tử ở Trường Kinh tế và Khoa học Chính trị Luân Đôn (LSE- London School of  Economics and Political Science) là một điều kỳ quặc vì Khổng Tử vốn trọng Nho học và xem khinh buôn bán. Tờ China Daily đưa ra một thống kê cho rằng có 64 Viện Khổng Tử đang hoạt động trong các trường đại học ở Mỹ (Cũng tờ báo này lại mâu thuẩn khi đưa ra một thống kê rằng có 81 Viện Khổng Tử ở Mỹ). Năm 2012 có 51 trong số 600 giảng viên người Trung Quốc làm việc trong các Viện này buộc phải về nước vì vi phạm luật di trú của Mỹ”.

 Thế đấy, Viện Khổng tử sắp mở, hàng ngàn lao động TQ bất hợp pháp đang tồn tại trên đất VN, phim Tàu bá chiếm hầu hết đài truyền hình trung ương và địa phương suốt ngày đêm, cái nào cũng đáng ngại và cảnh giác.

 GNLT.PHN

Advertisements

Comments on: "TẢN MẠN VỀ KHỔNG TỬ VÀ VIỆN KHỔNG TỬ SẮP MỞ Ở VIỆT NAM" (21)

  1. Em thích nhất là cái đoạn Thầy viết về mấy ông nông dân nhưng trích dẫn Khổng tử khá là hoạt bát…
    Theo em, dù muốn hay không Khổng giáo phải chịu trách nhiệm về sự lạc hậu thê thảm của Việt Nam trong khoảng trăm năm qua.
    Thời đại đã đổi thay, Khổng giáo thì nên cho nó vào quá khứ nhưng ở ta nó nặng nề quá lắm. Chình ình trên biết bao mặt tiền của nhiều trường học là Tiên học lễ hậu học văn, nhiều người vẫn loét xoét tam tòng tứ đức, không thiếu gì người để tỏ thông thái thì trích dẫn lời Khổng tử… Cái hại của Khổng giáo theo em là quá rõ. Hại nhất là nó xui người ta luôn ngồi úp mặt vào tường theo cách nói của Lỗ Tẫn, là luốn ngoái vọng về quá khứ…

  2. Nguyễn Hữu Quý said:

    Em cảm ơn bác Phùng Hoài Ngọc về bài viết này. Đoạn đầu có tính khái quát cao để cho những người không hiểu nhiều về sử Tàu hiểu được (em là một ví dụ); có một điều em còn phân vân là: Nghe đâu thời nhà Hán của Tần Thủy Hoàng, ông ta cho đốt sách Khổng Tử, nhưng ở đây bác Ngọc viết:
    “… Đến thời nhà Hán (203 tr.CN– 220) sau khi thống nhất giang sơn, họ Lưu chủ yếu đã xoá bỏ hai cấp “bá vương” và “chư hầu” để xây dựng chế độ phong kiến quân chủ tập trung (quy trọn vào chữ “đế”), họ bắt đầu vận dụng học thuyết Khổng tử làm nền tảng giáo dục từ, đó kéo dài suốt gần hai ngàn năm, tạm tính đến 1911”.
    Có vẻ đoạn trên chưa chuẩn lắm thì phải. Cả gần 2000 năm mà bác tóm lược có mấy dòng như vậy, nghe ra chưa ổn, nên thấy nó mâu thuẫn.

    Mặc dù không nghĩ sâu xa lắm, nhưng em thấy, đặt một cái gọi là Viện Khổng Tử (VKT) chỉ ở trong khuôn viên trường một Đại học, rõ ràng là chưa phải là mong muốn cuối cùng của Bắc Kinh, ở đây em hoàn toàn đồng ý với bác rằng, Có lẽ họ còn e dè, nghe ngóng tình hình và thái độ phản ứng mặn hay nhạt của dân Hà Nội, dân Việt Nam chăng ?

    Theo em, việc đặt VKT ở Việt Nam thì chẳng ảnh hưởng là bao, có chăng là, mấy ông lãnh đạo phải làm để Bắc Kinh vui lòng, qua đó xin thêm viện trợ trong lúc kinh tế đang khủng hoảng mà thôi.

    Lo nhất hiện nay là người Tàu đang tràn ngập ở Việt Nam, chúng đi theo công trình xây dựng, ở lại lâu dài, lấy vợ Việt, sinh con để cái và sẽ hình thành nên lớp HOA KIỀU, và phát triển nó trong tương lai.

    Chúc anh chị và đại gia đình khỏe mạnh, sẽ được đọc nhiều bài hay của bác.
    Kính!

    • Đa tạ Hữu Quý tiên sinh đã ghé thăm blog và cổ vũ Lãng tử.
      Xin trao đổi thêm mấy điều lăn tăn tiên sinh nêu ra.
      1/ Tần Thuỷ hoàng ra lệnh”đốt sách chôn nho” thục ra chỉ doạ dẫm. Sách trong thiên hạ đốt làm sao xiết.Bắt mấy trăm nhà nho nổi tiếng chôn sống thị uy (con số khoảng 600 người), còn học trò của họ khắp trong thiên hạ nữa, chôn sao được.

      2/ Nhà Tần tồn tại được khoảng hai chục năm do chính sách cai trị quá bạo ngược, lại làm mất lòng tướng lĩnh vì không phong hầu, phong vương cho họ.Nhà Hán thay thế nhà Tần sửa chữa những sai lầm nhà Tần và làm ngược lại và thành công, duy chỉ giữ chính sách nhà Tân là không phong hầu phong vuong cấp đất (tuy vương và hầu vẫn phong nhưng chỉ có chức tước và bổng lộc, không có đất đai lãnh thổ riêng, không có pháp luật và quân đội riêng như thời Xuân thu- Chiến quốc), tiến hành thu hổi đất của các vương, hầu cũ..v.v…

      Khổng học lúc này được chính thức công nhận,đề cao và cho soạn sách, mở trừơng học, tổ chức thi cử.Bên cạnh đó còn cho soạn một số sách khác nữa. Gọị chung là Hán Nho.

      Qua các đời sau, mỗi triều đại lại soan thêm sách khác, tạo ra Đường Nho,Tống Nho, Minh Nho, Thanh Nho khac nhau… Biên soạn thêm nhưng vẫn giữ nguyên TỨ thư và Ngũ kinh có từ nguyên thuỷ…Văn bản vẫn thế nhưng cách giảng giải mỗi thời mỗi khác.

      Lịch sử Nho giáo TQ dài lê thê, mình gõ sao cho đủ được trên một bài viết ngắn. Tình hinh Nho hoc ở Việt Nam cũng thăng trầm phức tạp chẳng kém…

      • Nguyễn Hữu Quý said:

        Vâng, em hiểu thêm rồi, bác là thạc sỹ chuyên về văn học Tàu khựa có khác, uyên thâm… Trong giai đoạn lịch sử này, theo em là rất cần những bài viết của những người như bác đấy. Chống giặc Tàu là ý chí thường trực trong mỗi người VN, trong giai đoạn hiện nay lại càng phải được nhân lên bác ạ. Kính!

  3. […] TẢN MẠN VỀ KHỔNG TỬ VÀ VIỆN KHỔNG TỬ SẮP MỞ Ở VIỆT NAM Phùng Hoài Ngọc 24.10.2013 https://giangnamlangtu.wordpress.com/2013/10/24/tan-man-ve-khong-tu-va-vien-khong-tu-sap-mo-o-viet-nam/   Suốt gần ngàn năm qua trong nhiều hoàn cảnh bị cai trị trực tiếp mà người Việt học Khổng tử vẫn không bị Hán hoá,

  4. Tiến Đặng tiên sinh đọc kỹ lại giùm tý. Mình đã nói kỹ về nhu cầu Khổng học ở TQ nhằm giải quyết tình trạng lộn xộn ở nước người ta từ thời Xuân thu…Sau này người TQ áp đặt vô VN từ thời Đường, nhưng đến khi Đại Việt độc lập tự chủ, ta vẫn tự nguyện rước Khổng học về… Nhà Nguyễn bám chặt Khổng hoc, từ chối phương Tây …(cơ hội nhà nho Nguyễn Lộ Trạch, Nguyễn Trường Tộ đề xướng canh tân theo phương Tây,vua Nguyễn gạt bỏ.v.v…)…”Tiên hoc Lễ hậu hoc Văn” là khẩu hiệu đời xưa chỉ rõ thứ tự hoc kinh Lễ trước các môn khác, nhân đó cũng nhằm đề cao đạo đức, trật tự…Mình đã nói rõ, các nhà cầm quyền chiụ trách nhiệm, đừng đổ tội cho học giả kể cả Mác sau này..,
    Mời TĐ tiên sinh mang búa tạ ra HN đập phá Văn miếu cho bõ ghét .Hì hì…

  5. Dân ta học tập và làm theo Bác còn chưa xong (mất cả thời gian kiếm gạo ăn) nay lại thêm cái viện khốn này thì học sao xuể đây!

    • THưa bạn DÂN-nongyeu@gmail.com
      Viện Khổng tử mở cửa tự do, ai học thì học, không bắt buộc…

      • Một độc giả. said:

        “Viện Khổng tử mở cửa tự do, ai học thì học, không bắt buộc…”. Bước đầu là như thế.
        Xin lỗi trước nha, đọc bài này tôi thấy tác giả hơi “khinh địch” rồi hay “Giang Nam mộng đã lẫn vào Giang Bắc” .
        Có lẽ bác là LÃNGTỬ thật.

  6. Thất Phu said:

    Tôi hoàn toàn đồng ý với tác giả,cả ngàn năm Tàu không đồng hóa nổi Việt Namm sá gì cái viện Khổng tử cỏn con đó. Ở miền Nam trước 1975 tỉnh nào cũng có một hội Khổng học, nếu biết chắt lọc thì cũng tìm ra được mặt tích cực của nó,một xã hội tốt đẹp cũng phải cần có nhân,lễ, nghĩa, trí, tín…Những câu cách ngôn mà học trò tiểu học trước 75 ở miền Nam được học như:”giấy rách phải giử lấy lề”;”đói cho sạch rách cho thơm”không phát xuất từ tinh thần Nho giáo là gì. Một vị tiến sĩ Hán Nôm am hiểu sâu sắc văn hóa Tàu như Nguyễn xuân Diện mà vẫn chống Tàu kịch liệt đó thôi cho nên cứ để chúng xây lên để rồi chúng sẽ biết ý chí của dân tộc Việt, còn riêng tôi nói vui tôi ghét Tàu đến mức thịt kho tàu tôi cũng không ăn

  7. Thất Phu said:

    Tình cờ,trưa nay 25/10 xem một chương trình VTC5 mục Phong thủy thật không thể tưởng tượng nổi truyền hình Việt nam lại có một chương trình vớ vẩn nhảm nhí đến thế,ngu dân để Hán hóa chăng thật đáng báo động

  8. Nguyễn Tiến Dân said:

    1-Kết thúc chuyến thăm Việt Nam , ông Lý Khắc Cường về nước . Chuyện ồn ào lớn nhất mà ông để lại , có lẽ là Viện Khổng Tử . Phần lớn là chê , là không muốn có sự hiện diện cúa nó . Ai cũng muốn đổ lỗi cho tư tưởng phong kiến “lạc hậu” của nền văn minh Trung Hoa nói chung và học thuyết Khổng Tử nói riêng . Cho rằng chúng là nguyên nhân chính làm cho Việt Nam lạc hậu . Vấn đề này thầy Phùng Hoài Ngọc đã phân tích tỉ mỉ , đầy sức thuyết phục . Theo tôi , điểm cốt lõi trong thông điệp mà Thầy muốn chuyển đến mọi người , đó là : “Tháo dạ (đừng) đổ vạ cho cơm” . Thầy vừa thâm thúy lại vừa tỉnh táo . Thật đáng khâm phục.

    2-Với những bạn có tư tưởng “bài Hoa” một cách cực đoan :
    -Trước khi phê phán Khổng Tử , xin các bạn hãy 1 lần đọc Luận Ngữ của Khổng Tử qua bản dịch công phu của thầy Phùng Hoài Ngọc . Trước khi phê phán tư tưởng “lạc hậu” của Trung Hoa phong kiến , xin các bạn tìm đọc những “Binh pháp Tôn Tử” , “Lục Thao” , “Quỷ Cốc Tử”… Sau khi đọc xong , nếu có phê phán , tin rằng các bạn sẽ tỉnh táo như thầy Phùng Hoài Ngọc . Chắc các bạn chưa biết , Mao Trạch Đông từng cho mở đợt “phê Lâm , phê Khổng” rất ghê gớm . Không thể phủ nhận Mao Trạch Đông là người ham đọc sách , giỏi thực hành .Tư tưởng của Khổng Tử chắc phải có hại cho sự độc tài toàn trị của Trung cộng , nên ông ta mới làm như thế chứ ? Trung cộng lẫn Việt cộng bây giờ làm ngược lại với tiền bối của họ trong việc truyền bá đạo Khổng . Thật ngạc nhiên. Có lẽ, cũng giống như các bạn , họ chưa bao giờ đọc những quyển sách đó.

    -Khi nói chuyện với ông McNamara về chiến tranh Việt Nam , tướng Giáp chỉ cho ông ta thấy rằng Mĩ thua , bởi Mĩ không hiểu người Việt Nam . Ngày nay , đối tác của chúng ta là Trung Quốc . Dù muốn hay không , chúng ta cũng buộc phải quan hệ với họ , buộc phải làm ăn với họ và nếu bị ép , chúng ta cũng buộc phải chiến đấu với họ . Không hiểu họ , thua cuộc là phần mà chúng ta chắc chắn sẽ nhận được. Viện Khổng Tử là nơi tập trung nguồn tài liệu phong phú để chúng ta tìm hiểu thêm về đất nước , con người Trung Hoa , lẽ nào lại không tốt ? Lợi hay hại là do người tiếp thu . Chưa có viện Khổng Tử thì hàng hóa, văn hóa TQ tốt cũng có mà xấu cũng có đã tràn ngập khắp Việt Nam rồi. Không tin các bạn cứ ra chợ hoặc bật TV lên mà xem. Đừng sợ đối tác đến mức phát sốt phát rét như thế .
    -Tôn Tử cho rằng 無恃其不來,恃吾有以待也. Vô thị kì bất lai, thị ngô hữu dĩ đãi dã . Trường hợp này nên hiểu : Đừng có mong viện Khổng Tử không hiện diện trên đất nước này. Hãy trông cậy vào việc lên kế hoạch chu đáo, cẩn mật để “tiếp đãi” khi nó đến và hoạt động trên đất nước của chúng ta .

    3- Thưa thầy Phùng Hoài Ngọc, khi dịch Luận ngữ, đoạn này chắc có gì “nhạy cảm” nên thày bỏ qua :
    20.4 . 子张曰:“何谓四恶?”.
    子曰:“不教而杀谓之虐;不戒视成谓之暴;慢令致期谓之贼;犹之与人也,出纳之吝谓之有司。”
    Mong Thầy bổ sung cho trọn vẹn tác phẩm.
    Kính Thầy

    • Kính thưa bạn Nguyễn Tiến Dân.
      Ý kiến của bạn thực chí lý.
      Cảm ơn quý bạn.
      Tôi sẽ xem lại Thiên 20.4 Luận ngữ, có lẽ khi cắt dán (to post) thiếu sót, bản dịch đã được soi kỹ khi nghiệm thu ở Hội đồng khoa học, nhưng vẫn có thể thiếu sót.

      Bổ sung:
      Tôi đã xem lại bản online, quả là thiếu mất đoạn văn đó.
      câu 20.4 nội dung không có gì nhạy cảm, tôi xin bổ sung đây :
      20.4
      (…)

      Tử Trương hỏi “Bốn cái xấu là gì?”
      Khổng tử đáp: Không giáo hoá (dạy dỗ) mà giết ngay (kẻ phạm tội) gọi là tai ngược; không chỉ dẫn rõ ràng chu đáo mà đòi kết quả ngay gọi là thô bạo; ra mệnh lệnh bừa bãi lại đòi thực hiện ngay gọi là hại người;
      cũng như đối với người, khi phải chi xuất thì dè sẻn tiếc của, gọi là thói tư hũu (như kẻ giữ kho).

      Giang Nam lãng tử Phùng Hoài Ngọc cẩn bút

      • Nguyễn Tiến Dân said:

        Cám ơn Thầy đã bổ xung . Nhưng lại phải phiền Thầy ra tay lần nữa cho viên ngọc nó thật sáng đẹp : Thầy chèn nhầm đoạn đó . Lẽ ra nó phải ở dưới cùng .
        Thầy đừng bực tôi nhé . Kính Thầy .

  9. […] Quốc ‘thể hiện mộng bá quyền’ qua Viện Khổng Tử ở Việt Nam? (VOA). – TẢN MẠN VỀ KHỔNG TỬ VÀ VIỆN KHỔNG TỬ SẮP MỞ Ở VIỆT NAM (GNLT).  – Đối ngoại đi dây và nội lực quốc gia (VOA). – Tổng thống Nga […]

  10. Kính gửi MỘT BẠN ĐOC
    Tôi dùng bút danh Giang Nam lãng tử cho vui vui, “Giang Nam” tức Miền Nam Việt Nam nơi tôi đang sống và làm việc., “Giang Bắc” tức miền Bắc nước ta là nguyên quán của tôi, không phải “Bắc” là Trung Quốc đâu đấy…

  11. Em hiểu ý của Thầy Phùng khi viết bài này. Tuy nhiên, em thì em vẫn lấy làm cực ghét cái thứ Cửa – Hàng – Họ – Khổng. Ghét cay ghét đắng ghét vào tận tâm ý. Em thì thấy sở dĩ dân tộc ta mãi không cất cánh lên được một phần quan trọng là ăn phải cái bả Nho giáo, nhất là Tống Nho. Nó đúng là những dậy nhợ thòng lọng quấn quéo lấy chúng ta. Bị trói chặt nhất là bọn hủ nho kiểu như ông X ông Y suốt một đời mài mòi đít trên những chiếc ghế công sở, đầu óc đầm đìa ba mớ chữ nghĩa cũ kĩ mở miệng ra là rao giảng đạo đức, nói năng thì ỡm ờ nước đôi nước ba; bị chói chặt thứ nhì là những người dân it học nhưng ham nịnh hót. Nghe giới cầm quyền nói vài lời ru ngủ là muốn bán cả mồ mả ông bà đi rồi. Theo em Nho giáo nó tàn ác như vậy. Một thứ lạt mềm buộc chặt, một thứ bùa bả đội lốt nhân nghĩa, là quả táo được tẩm thuốc độc xanh đỏ nghĩa nhân gì đó.
    Hãy để cho Nho giáo lụi tàn.
    Rước Nho giáo về nhà chả khác gì rước họa.
    Mấy trăm năm chưa đủ sao mà còn tiếp tục rước thêm?
    Còn việc nghiên cứu Nho giáo thì đương nhiên là nên rồi. Nghiên cứu để chỉ ra cái nọc độc chết người của nó.

    • Chào thầy Ngọc và bạn Tiến Đặng,

      Em hoàn toàn đồng ý với Tiến Đặng. Cũng giống bạn Tiến, em hiểu ý thầy trong bài này là muốn cho mọi người tách bạch giữa Khổng giáo và sự lợi dụng Khổng giáo, và kêu gọi một thái độ bình tĩnh, khách quan và không cực đoan đối với Khổng giáo. Nhưng đấy chỉ có thể là thái độ của những học giả uyên bác như thầy Ngọc, còn đối với người dân bình thường, nếu chúng ta không cảnh giác và tỉnh táo thì họ sẽ rất dễ trở thành nạn nhân của những kẻ lợi dụng. Chẳng phải tự nhiên mà TQ sau một thời gian đả phá Khổng tử nay tự nhiên lại cổ vũ cho việc phổ biến Khổng giáo trên khắp thế giới qua các Viện Khổng tử trên khắp thế giới như vậy. Rõ ràng là học thuyết của Khổng tử có chỗ nào đó phù hợp với những gì mà nhà cầm quyền TQ muốn đạt được. Và trong điều kiện hiện nay của VN thì việc phổ biến thêm cái hay, cái đẹp của Khổng giáo chẳng phải là tạo điều kiện cho TQ thắt chặt thêm cái thòng lọng vào cổ người dân Việt sao – dù đó là một cái thòng lọng bằng lụa, mềm mại và êm ái ….

      Một học trò của thầy Ngọc ở Sài Gòn

      • Thân gửi NoName
        Minh rất vui vì có thêm người đồng cảm. Hãy để Khổng giáo lụi tàn. Mình tin câu nói đó hoàn toàn đúng đắn. Nên viết và dán lên khắp nơi cho mọi người cùng biết.
        Chẳng phải ngẫu nhiên Nhật Bản tuyên bố Thoát Á luận thực chất là thoát khỏi cái bóng Trung – Hoa – Khổng – giáo; Lỗ Tấn và những người đồng chí với ông hô to: Hãy đập tan cái cửa hàng họ Khổng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: