"Nói phải củ cải cũng nghe"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Ba, 2014

Kỳ án Nhã Thuyên

Nguồn: by  • 31/03/2014

Thư Hiên

Mấy tuần qua, dư luận cộng đồng mạng rúng động bởi “kỳ án” Nhã Thuyên. Diễn biến gần đây nhất là sự kiện ngày 27/3, cô Đỗ Thị Thoan bị Trường ĐH Sư phạm Hà Nội mời đến để nhận các quyết định thu hồi bằng và hủy luận văn thạc sĩ nhưng cô từ chối không nhận các quyết định này. Trước đó thì PGS TS Nguyễn Thị Bình,  người hướng dẫn Nhã Thuyên làm luận văn này không được kéo dài thời gian làm việc dù luật định cho phép.

<span style="color:
(more…)

Lời bàn của chú Tễu Nguyễn Xuân Diện: “Vụ Nhã Thuyên – PGS.TS NGÔ VĂN GIÁ LÊN TIẾNG”

 van-giaPGS. TS Ngô Văn Giá, Chủ nhiệm Khoa Sáng tác – Lý luận- Phê bình Văn học, ĐH Văn hoá Hà Nội.

 Lời dẫn của Lâm Khang chủ nhân: 

 Từ hôm xảy ra vụ Nhã Thuyên đến nay, tôi cứ nghe ngóng xem các vị trong Hội đồng chấm luận văn Thạc sĩ của Đỗ Thị Thoan (Nhã Thuyên) có ai lên tiếng không. Đến hôm nay, đọc được bài này của Ông Văn Giá, Nhà văn, PGS. TS, thành viên Hội đồng thì lòng tôi đã được dịu lại rất nhiều. Tôi cũng có trong tay toàn văn bản copy luận văn của Đỗ Thị Thoan, nhưng mà tôi nén lòng không đọc 3 chương của luận văn, mà chỉ đọc phần Mở đầu (lý do chọn đề tài, lịch sử vấn đề, mục lục) và Kết luận, Danh mục tham khảo. Tôi không đọc, vì tôi sợ là mình đọc rồi không kìm lòng lại viết một bài nhận xét mà mình không phải là người chuyên về văn học hiện đại, không theo dõi cập nhật tình hình văn học (mặc dù đã đọc cũng khá nhiều tác phẩm của nhóm Mở miệng) mà phán điều này điều nọ thì nó sẽảnh hưởng đến bầu không khí chung. (như bà giáo sư Đặng Thanh Lê không phải là người chuyên về văn học hiện đại vẫn nhận lời ngồi vào hội đồng thẩm định – mà lại ở vị trí Phản biện mới chết chứ – thì tôi cho là rất dại, rất dở – mặc dù bà đã 82 tuổi. Ngoài tám chục tuổi đầu rồi, ai mà bắt bà phải đánh đu với mấy cu cậu Đoàn Đức Phương, Phan Trọng Thưởng, Lê Quang Hưng, Nguyễn Duy Đức !!!)

(more…)

NGHĨ VỀ TỰA ĐỀ ĐÁP TỪ CỦA PGS.TS NGÔ VĂN GIÁ – “Luận văn, phê bình luận văn và…”

Giang Nam lãng tử

 Lãng tử có niềm vui được sống cùng học cùng chơi cùng anh Văn Giá từ lâu, nên hiểu và rất quí mến anh. Anh sinh ra từ vùng đất quan họ với những làn điệu dân ca lãng mạn, mộc mạc và u nhã (đã được Unesco vinh danh di sản văn hóa tinh thần của nhân loại). Anh đem cái vốn liếng quí báu ấy góp vào văn hóa Hà thành. Anh cũng là người nghệ sĩ hiện đại, còn nhớ những đêm tập và sinh hoạt khiêu vũ ở Hà Nội mấy năm đầu Mở Cửa, anh nhận vai trò vất vả nhất – khiêu vũ bằng đôi tay: anh giữ cây guitar gỗ, ngồi gò mình ôm đàn đệm cho bài nhảy Tango với các bản Tango No 3 (bản dịch Vũ nữ thân gày), Thu ca của Phạm Đình Chương, mồ hôi đầm đìa suốt mấy canh giờ… Khi uống rượu bạn bè tái ngộ bên bờ sông Hậu trong các dịp  Văn Giá đi thỉnh giảng ở các trường học miền Nam về sau này, chúng tôi tì vai, thong dong mới giở ngón đàn ngày xưa, hát khúc Thời hoa đỏ (Thanh Tùng- Nguyễn Đình Bảng), “Con nhện giăng mùng” quan họ Bắc Ninh. Lúc nào VG cũng say mê, nhập thần vào bản nhạc. Biết bao kỷ niệm bằng hữu chi tình suốt mấy chục năm qua kể sao cho xiết…

(more…)

 CÂY TẦM MA

(Nguyên tác: Nettles)

Tác giả: nữ văn sĩ Alice Munro

Giải Nobel văn chương 2013

Người dịch Phùng Hoài Ngọc

 Mùa hè năm 1979, tôi đi bộ vào căn bếp trong ngôi nhà của Sunny bạn tôi, gần Uxbridge, Ontario, và nhìn thấy một người đàn ông đang đứng bên cạnh bàn quầy, tự làm chiếc bánh mì kẹp[1] xốt cà chua.

 Tôi đã lái xe vòng quanh những ngọn đồi phiá đông bắc Toronto, với chồng tôi- chồng thứ nhì, không phải người chồng tôi đã bỏ lại sau lưng trong mùa hè năm nọ – và tôi đi tìm ngôi nhà, theo cách bền bỉ, vẩn vơ, tôi cố xác định vị trí con đường trên đó, nhưng tôi chẳng bao giờ thành công. Có thể nó đã bị rách nát, xuống cấp. Sunny và chồng cô đã bán ngôi nhà đó cách đây vài năm sau khi tôi tới thăm họ. Ngôi nhà cách rất xa Ottawa, nơi họ đã sống, một nơi ở mùa hè thuận tiện. Con cái của họ, khi vào tuổi teen, ngần ngại không muốn đi đến đó. Và có quá nhiều công việc bảo dưỡng dành cho Johnston- chồng của Sunny- người thích chơi gôn trong những ngày cuối tuần.
(more…)

Luận văn, phê bình luận văn và…

28/03/2014

Văn Giá

 Ngày mới rầm rộ vụ Nhã Thuyên (quãng tháng 6-7/2013), mình viết bài này, đã định công bố, nhưng rồi lại thôi. Nay thì vụ việc Nhã Thuyên đã dường như ngã ngũ (theo một cách nào đấy). Với một tâm trạng buồn rầu, xin chia sẻ cùng các bạn “phây” (Face book) của mình nhé!

Tác giả

Thưa rằng, tôi là người có liên đới đến câu chuyện luận văn Thạc sĩ của Đỗ Thị Thoan (Nhã Thuyên) đang gây nóng trên văn đàn hiện nay. Nói là liên đới vì: thứ nhất, tôi là thành viên trong Hội đồng chấm luận văn này; thứ hai, tôi được/bị một vài bài viết của người này người khác nhắc đến trực tiếp, hoặc gián tiếp (khi quy trách nhiệm cho Hội đồng). Cho nên tôi thấy có trách nhiệm phải nói đôi lời. 

(more…)

LÝ DO CHỌN ĐỀ TÀI VÀ CẤU TRÚC LUẬN VĂN THẠC SĨ CỦA NHàTHUYÊN

 Vì sao cô Đỗ Thị Thoan (Nhã Thuyên) lại chọn “Nhóm thơ Mở Miệng” làm đề tài Luận văn ?

 Sau đây là Cấu trúc luận văn và Lý do chọn đề tài được nêu trong Luận văn (bản dưới đây là bản coppy từ bản gốc lưu trữ tại Thư viện Đại học Sư phạm Hà Nội, dưới ký hiệu V- LA 10/4784).-(Nguồn BVN).

(more…)

NHÃ THUYÊN- ĐỖ THỊ THOAN “THƯ CUỐI NĂM”

NHÃ THUYÊN- ĐỖ THỊ THOAN

 Hà Nội, 14.12.2013

 

THƯ CUỐI NĂM

 Gửi những người bạn tôi

 đây, đó, này, kia, ấy, nọ

 Nha Thuyen- Nguyen Quang Thieu- Chu Van Son

Những ngày soi gương, bỗng nhiên hốt hoảng, tôi nhận thấy mình không thoát khỏi sự khắc nghiệt của ngày tháng và sự khắc nghiệt của chính tôi khi thử thách độ dẻo dai của cơ thể và tim óc mình: ngày ăn dần tôi từng chút một, tôi ăn dần tôi từng chút một. Tôi muốn viết một thư dài lời. Tôi muốn nói với bạn thật nhiều như một kẻ yếu đuối đòi được thở than.

(more…)

HỘI ĐỒNG BÍ MẬT CHẤM LẠI LUẬN VĂN THẠC SĨ NHàTHUYÊN.

Giang Nam lãng tử

 Sau những lời lẽ lu loa, nổi nóng và nông nổi của mấy cây bút như GS Phong Lê, văn sĩ Vũ Hạnh, nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Lưu. vv…trên các tờ Văn nghệ TP.HCM, báo Quân đội, báo Nhân dân, Thanh tra và Văn nghệ, báo chí mạng nổi lên cơn bão phản ứng, bác bỏ mấy tờ báo nói trên.

 Bằng đi một thời gian hơn nửa năm, những kẻ tìm diệt trí tuệ quyết tâm tận diệt.

 Một hội đồng chấm lại luận văn Nhã Thuyên được tổ chức bí mật !

 Nhà đạo diễn ẩn mình trong bóng tối.

Sau khi chỉ đạo chấm hủy luận văn, BTG lại ra công văn chỉ đạo báo chí.

(Chuyện này sẽ nói ở cuối bài).

 Họ được mời họp bí mật để phủ nhận luận văn của Nhã Thuyên-Đỗ Thị Thoan.

 Sau khi giải tán Hội đồng 2 trq?bí mật, lại có yêu cầu là không được tiết lộ về cuộc họp hội đồng chấm lại.

 Khi được bạn hữu hỏi đến thì giám khảo nào cũng giả vờ rằng “không biết có cái cuộc ấy”.

 

(more…)

VỀ HỘI ĐỒNG BÍ MẬT CHẤM LẠI LUẬN VĂN THẠC SĨ NHàTHUYÊN.

GIANG NAM LÃNG TỬ

 Sau những lời lẽ lu loa, nổi nóng và nông nổi của mấy cây bút như GS Phong Lê, văn sĩ Vũ Hạnh, nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Lưu. vv…trên các tờ Văn nghệ TP.HCM, báo Quân đội, báo Nhân dân, Thanh tra và Văn nghệ, báo chí mạng nổi lên cơn bão phản ứng, bác bỏ mấy tờ báo nói trên.

 Bẵng đi một thời gian hơn nửa năm, những kẻ tìm diệt trí tuệ quyết tâm tận diệt.

 Một hội đồng chấm lại luận văn Nhã Thuyên được tổ chức bí mật !

 Nhà đạo diễn ẩn mình trong bóng tối.

Sau khi chỉ đạo chấm hủy luận văn, Ban Tuyên Giáo lại ra Công văn chỉ đạo báo chí (Chuyện này sẽ nói ở cuối bài).

 Họ được mời họp bí mật để phủ nhận luận văn của Nhã Thuyên-Đỗ Thị Thoan.

 Sau khi giải tán Hội đồng 2 trong bí mật, lại có yêu cầu là không được tiết lộ về cuộc họp hội đồng chấm lại.

 Khi được bạn hữu hỏi đến thì giám khảo nào cũng giả vờ rằng “không biết có cái cuộc ấy”.

 Ôi phẩm chất, bản lĩnh và lương tri c%A.Zác nhà khoa học !

 Còn gì thảm hại hơn thế nữa không ở một trường ĐHSP lớn nhất nước với một truyền thống lịch sử đáng tin cậy lâu nay ?

 Ai ngờ đâu Đảng ta ngày nay lại phải chui vào hoạt động “trong bóng tối” như những ngày tiền khởi nghĩa (trước CM tháng Tám 1945) và trong thời Pháp tạm chiếm, Mỹ tạm chiếm !

 Bí mật đã “bật mí” !

 Được biết, danh sách Hội đồng bí mật chấm lại Luận văn thạc sĩ Nhã Thuyên (gọi tắt Hội đồng 2) gồm:

Chủ tịch Hội đồng (2):

PGS.TS Đoàn Đức Phương, Chủ nhiệm khoa Văn học, Đại học KHXH và NV, thành viên Hội đồng lý luận phê bình VHNT trung ương.

 Phản biện :

 GS Đặng Thanh Lê, 84 tuổi, chuyên gia về văn học Việt Nam trung đại, Đại học sư phạm Hà Nội.

 PGS.TS Phan Trọng Thưởng, nguyên viện trưởng Viện văn học, thành viên Hội đồng lý luận phê bình VHNT trung ương.

 PGS.TS Lê Quang Hưng, Chủ nhiệm khoa Việt Nam học, Đại học sư phạm Hà Nội

 PGS.TS Nguyễn Duy Đức, Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh.

Nhân tiện, xem Danh sách Hội đồng chính thức chấm Luận văn (gọi tắt Hội đồng 1), Hội đồng này đã chấm Luận văn Nhã Thuyên với điểm cao tuyệt đối:

Chủ tịch Hội đồng: PGS.TS Nguyễn Văn Long

Phản biện và thư ký:

PGS.TS Ngô Văn Giá

PGS.TS Nguyễn Đăng Điệp

TS. Chu Văn Sơn

TS. Nguyễn Phượng

Vài nhận xét, so sánh sơ bộ, tản mạn về hai hội đồng.

 Nhìn học vị, học hàm và chức vụ rềnh rang của Hội đồng chấm lại (hội đồng 2) thấy có vẻ  sẽ đè bẹp Hội đồng chấm trước (hội đồng 1).

 Học hàm cao nhất, cao niên nhất: GS Đặng Thanh Lê.

Đặc biệt Hội đồng 2 còn có hai ông Phương và Thưởng là hai ủy viên “Hội đồng lý luận phê bình VHNT trung ương” (do đồng chí PGS.TS Đào Duy Quát chỉ huy), lại thêm một GV Học viện Chính trị quốc gia HCM nữa. Nhìn danh sách Hội đồng, người ta có thể hiểu đạo diễn đã viết kịch bản với một quyết tâm hủy diệt luận văn thạc sĩ rồi.

 Nhìn về chuyên môn, thấy Hội đồng 2 kém hơn là chắc chắn.

Hội đồng 2: không thành viên nào có công trình nghiên cứu gì về Văn học hiện đại, đương đại.

 Trong khi, toàn bộ thành viên Hội đồng 1 đều là những chuyên gia văn học hiện đại nổi tiếng trong giới văn đại học, phổ thông và báo chí văn học nghệ thuật.

 Đặc biệt, hội đồng 2 có GS Đặng Thanh Lê  khiến giới văn đại học không khỏi ngỡ ngàng. Lãng tử ưu ái dành nhiều dòng bàn bạc về vị giám khảo cao tuổi nhất trong làng đại học Văn.

 Bà Lê là con gái của cố GS ĐặngThai Mai, bà cũng là chị vợ của tướng Giáp. Chuyên đào sâu văn học trung cổ giai đoạn Nguyễn Du, bà suốt đời tầm chương trích cú, “dưới ánh sáng tư tưởng văn nghệ Mác- Lê” để nghiên cứu thân phận Thúy Kiều. Thực là, “Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa” . Trước thân phận hàng vạn cô Kiều đời nay, GS Lê ngoảnh mặt đi, ăn làm sao nói làm sao bây giờ! Bởi vì, bà đã lỡ giảng hùng hồn say sưa rằng “nhân vật Thúy Kiều là bản án gay gắt lên án chế độ phong kiến”, bây giờ bà đâu có biết dùng phương pháp nào, “dưới ánh sáng tư tưởng nào” để bàn chuyện “cô Kiều ngày nay”? Thân phận hàng vạn cô Kiều thời nay, những người sống cùng thời với bà, ở  quê bà hẳn cũng có không ít, đâu đâu cũng có – những thân phận ấy gọi là “bản án” gì đây nhỉ? Thôi thì,  im lặng là hơn.

 Bà hầu như cũng không bao giờ viết báo chí.

Bà làm ngơ trước mọi hiện tượng văn học đương đại sôi sục hay âm ỉ suốt từ 1954 tới nay. Có lẽ, bà chịu ảnh hưởng nhân sinh quan khá sâu đậm của nhà nho Đặng Thai Mai thân phụ bà. Cụ Đặng từng khuyên nhủ con rể là Đại tướng Giáp khi  tướng Giáp thất thế ở Đại hội Đảng 6. Cụ đã khuyên “thời của anh qua rồi, anh nên giữ gìn…” (đại ý như thế). Lời khuyên của cụ theo đạo xuất sử của nhà nho, thực chất là đạo “an phận thủ thường”, chẳng dính dáng gì với chủ nghĩa Mác Lê. Chính cụ Đặng đã lấy thân mình làm tấm gương; chuyện kể rằng khi chủ trì hiệu đính, dịch lại tập “Nhật ký trong tù”, cụ phát hiện một sự thật động trời, nhưng rồi cụ…im lặng. Và bây giờ cụ sẽ mang phát hiện ấy đi hỏi tác giả là cụ HCM đồng hương ở thế giới bên kia thôi.

 Mặt khác, nữ GS Đặng Thanh Lê suốt hơn nửa thế kỷ qua, không bao giờ bàn tán nửa lời về văn học hiện đại.

 Tưởng đâu bà Lê, con nhà nho nòi, đã biết câu “lão giả an chi”, thế nào mà đùng một cái, “ma dẫn lối quỷ đưa đường / Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi” (Truyện Kiều), bà nhận lời đi chấm lại Luận văn Nhã Thuyên với tư tưởng chỉ đạo phải “hủy diệt”.

 Còn đâu là tính thận trọng, tính chính danh của một nhà khoa học tự biết mình và tự trọng. Bà Lê bây giờ tuổi hạc đã cao, nghĩ quơ quào thêm được cái gì hay cái nấy, bà quên hết đạo lý của người trí thức. Bà còn ham muốn gì nữa – danh vọng, tiền tài ? Không hiểu nổi!

 Lại cũng cần nói thêm: cha bà, GS Đặng Thai Mai từng giữ chức vụ Viện trưởng Viện văn học, sau đó truyền lại cho chồng bà, PGS. Nguyễn Văn Hoàn giữ chức vụ phó Viện trưởng viên ấy. Chồng kế nhiệm cha.

 Liên tưởng tới Hội đồng 1 có PGS.TS Nguyễn Đăng Điệp, đương kim Viện trưởng Viện văn học. Khi chấm lại Luận văn, bà Lê hẳn có liên tưởng so đọ chút ít về cha và chồng từng giữ chức vụ ấy . “Anh Điệp viện trưởng non choẹt, làm sao bằng cha và chồng mình được, sao dám chấm điểm 10 cho một Nhã Thuyên nào đó chứ ?!”

 Trên đây là mấy điều tâm đắc nhất Lãng tử bàn về vị giám khảo cao niên nhất của Hội đồng phúc khảo.

 Sau có lời bàn sơ sơ về các giám khảo còn lại.

 Trong Hội đồng 2 lại có Phan Trọng Thưởng, cựu Viện trưởng Viện văn học, tiền nhiệm của đương kim Viện trưởng Nguyễn Đăng Điệp ( “Viện trưởng “mới” làm sao bằng mình được!”… ).

 Những sự trùng hợp ấy không phải được chọn ngẫu nhiên bởi một đạo diễn bí mật (lại bí mật nữa !).

 Có thể nói đạo diễn kịch bản “phúc khảo bí mật” này có toan tính khá thâm thúy, họ tận dụng thành ngữ cổ “văn nhân tương khinh”, hoặc “Con gà tức nhau tiếng gáy”.

 Cũng phải bàn thêm về  một nhân vật giám khảo 2 nữa: PGS. TS Lê Quang Hưng.

 Cha Hưng là nhà giáo lão thành Lê Bá Hán dạy Đại học Vinh từng được coi là chuyên gia hàng đầu về lý luận văn học “dưới ánh sáng tư tưởng mác xit” với bộ “Lý luận văn học” đồng tác giả. Công trình đó bây giờ bị coi là vô cùng lạc hậu. Sau cái “vô cùng lạc lối” ấy, ông Hán không cập nhật được gì, không có gì mới so với đồng tác giả GS Trần Đình Sử vẫn tiếp tục tiến xa. (GS Trần Đình Sử được mời Hội đồng tư vấn về LV Nhã Thuyên sau khi báo chí Đảng la lối, ông lại viết bài bênh vực Nhã Thuyên và phê phán những kẻ phê phán vô lối ). Giới văn đại học ngày nay hầu như đã quên ông Hán rồi (cũng như đã quên bà GS Đặng Thanh Lê, vì những công trình bất cập của hai vị). Ông Hán kịp để lại một TS nối nghiệp, tên là Lê Quang Hưng, anh này chưa có một công trình gì cho ra hồn về văn học đương đại – giai đoạn Luận văn Nhã Thưyên đang nghiên cứu. Lê Quang Hưng này trước đây cùng dạy một tổ với TS Chu Văn Sơn (giám khảo Hội đồng 1). Lê Quang Hưng ắt có nhiều “cảm hứng” phê phán Luận văn thực triệt để, điều này cũng dễ hiểu thôi, thói đố kỵ của trí thức non.

 Có thể bàn đôi chút về chức danh chủ tịch Hội đồng 2: PGS.TS Đoàn Đức Phương.

Mang danh một khoa Văn của trường ĐH khác, cho được cái chữ khách quan. Nhưng cũng cần biết rằng hai khoa Văn này về truyền thống là hai trường phái nghiên cứu từng rất khác nhau, không mấy hợp ý nhau. Đoàn Đức Phương cũng chưa phải là một chuyên gia được khẳng định về văn học hiện đại, đương đại, chưa có một bằng chứng rõ ràng nào về thành tích nghiên cứu của anh ta.

 Than ôi, các vị giám khảo chấm lại hẳn đã được dặn dò, được “quán triệt tư tưởng”, được “đạo diễn” trả thù lao hậu hĩ, lại ghi thêm điểm cho sự thăng tiến về sau.

 Tái bút

 Nhiều người kinh ngạc về Công văn Ban tuyên giáo chỉ đạo báo chí, CV đó đã viết “Học hàm thạc sĩ Đỗ Thị Thoan”.

 Xin đề nghị sửa lại ngay,  đó là: “học vị thạc sĩ”.

(ảnh” trích công văn)cv BTG

 Chứng minh:

 1. Từ điển Hán-Việt, Đào Duy Anh, giới nghiên cứu ai cũng công nhận là cuốn tự điển chữ Nho tin cậy nhất hiện nay, có ghi mục từ:

            Học vị, 學位: cái danh vị của chính phủ cấp cho khi học nghiệp đã xong.

(Học nghiệp đã xong: tức là tốt nghiệp một khóa đào tạo).

(và chú thêm tiếng Pháp: titre).

           Không có mục từ “học hàm”.

 2. Từ điển Tiếng Việt năm 1997 của Trung tâm từ điển học Việt Nam.

Trang 438, ghi “Học vị: Danh vị cấp cho người có trình độ học vấn nhất định, thường là trên đại học. Học vị tiến sĩ”.

Mục từ này tương tự với từ điển Đào Duy Anh.

Trang 437 ghi “Học hàm: cấp bậc của người nghiên cứu-giảng dạy ở bậc đại học. Học hàm giáo sư”.

 3. Từ điển Lạc Việt:

 Phần Việt- Anh

“Học hàm”: Professorship, học hàm giáo sư.

 “Học vị”:  An academic distinction: danh hiệu học vị học thuật.

 Với quan niệm “học hàm” như trên, cùng với ý đồ định hướng cho tiếng Việt “máy bay trở khách MH 370”,  Ban tuyên giáo có tham vọng giữ cả vai trò “định hướng” cho ba ngôn ngữ, chống lại ba từ điển Hán- Việt- Anh nữa đấy !

 Kết

 Đề nghị 1: Tước học vị, học hàm của những người bí mật chấm lại luận văn Nhã Thuyên.

Đề nghị 2: Ban tuyên giáo nên đi học bổ túc ba ngôn ngữ Việt- Hán- Anh nếu muốn giữ cả trọng trách “định hướng ngôn ngữ” cho ngành đại học nước nhà.

 Đề nghị 3: Trường ĐHSP Hà Nội cần công khai giải trình vụ việc trên báo Giáo dục & Thời đại, tờ báo ngành hoặc báo chí khác.

 GNLT

 

 

 

Điểm tin rời rạc ngày 8 – 3

(một bạn đồng nghiệp từ Hà Nội gửi cho Lãng tử bài thơ anh cảm tác ngày 8-3)

Sương mù dìm ngập mồng 8 tháng 3

Hà Nội có ngỡ mình là Luân Đôn

hoa nhàu

áo dài hoen

đèn nhòe

còi đục

cao ốc ẩn mặt

hàng cây thất thần

  (more…)

Mây thẻ