"Nói phải củ cải cũng nghe"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Bảy, 2015

Thư gửi ông Nguyễn Phú Trọng

31/07/2015

Thư gửi ông Nguyễn Phú Trọng 

Hồ Ngọc Nhuận

Anh Nguyễn Huệ Chi kính mến,

Trước đây tôi hay tin hộ chiếu của anh đã bị công an rút lại, khi anh đến sân bay TSN để đi thăm con gái ở nước ngoài. Sau đó lại được tin người ta đã trả nó lại cho anh. Tôi có mừng nhưng cũng có lo, không biết chừng nào người ta sẽ lại rút lại nữa, và đối với nhiều người, mọi người thì sao, dưới cái chế độ “rút, trả” rất thất thường, không biết đâu mà tính liệu này.

Vì vậy tôi xin gởi anh THƯ tôi gửi ông NGUYỄN PHÚ TRỌNG đề ngày 23/7/2015 mà Diễn đàn vừa đăng. Để qua anh nhờ BVN đăng lại mà nhắc ông Trọng đừng cho đàn em tùy tiện rút hộ chiếu của anh và mọi người như trò đùa nữa. Và cũng để nhắn ông Trọng hãy chịu khó suy ngẫm và gấp rút thay đổi để có được ít ra một chút gì đó gọi là dân chủ không XHCN để đem khoe khi TT MỸ sang thăm VN nghe đâu vào cuối năm nay.

Thân mến./.

Hồ Ngọc Nhuận

Tôi có mấy chữ gửi ông Trọng, về chuyến đi Mỹ của ông.

Nhiều người nói ông Trọng không đảm nhiệm chức vụ chánh thức nào trong chính quyền Việt Nam, ông đang lãnh đạo “một đảng duy nhất” độc quyền chính trị trong một chánh thể độc tài, với thành tích nhân quyền tệ hại nhất, với tình trạng về tự do báo chí và tự do ngôn luận ảm đạm nhất, nhưng ông lại được nhà lãnh đạo đứng đầu thế giới tự do đón tiếp. Đó là một khích lệ không nhỏ đối với ông, nhưng lại là điều đáng tiếc đối với nhiều người.

Người ta cũng nói ông đứng đầu một chế độ liên tục đàn áp, bắt bớ giam giữ có hệ thống các nhà hoạt động chính trị và xã hội, liên tục vi phạm các “nghĩa vụ quốc tế về nhân quyền”, và không bao giờ giữ lời cam kết cải thiện chế độ cho phù hợp với những nguyên tắc nhân quyền phổ quát, nhưng ông vẫn được Tổng thống Hoa Kỳ chấp nhận đón tiếp một phần là nhờ ông đang lãnh đạo trên thực tế một đất nước có ít nhiều giá trị đối tác.

Một phần nữa là vì Trung Quốc ngày càng có những hành động bạo ngược quá đáng trên Biển Đông, nơi mà Hoa Kỳ đang có một số lợi ích chiến lược. Tổng thống Mỹ tiếp ông cũng là nhân cơ hội mà tiếp thêm sức cho ông thoát khỏi phần nào cái ách lệ thuộc Trung Quốc, mở đường giúp ông tránh xa bóng tối mà đến gần hơn với ánh sáng. Nhưng phần lớn là vì quyền lợi Mỹ là trên hết. Mà quyền lợi Mỹ, suy cho cùng, cũng là quyền lợi của Thế giới Tự do, Thế giới Văn minh, Dân chủ, Dân quyền và Nhân quyền.

Có thể nói thêm: Quyền lợi Mỹ, về nhiều mặt, cũng là quyền lợi của mấy triệu đồng bào Việt Nam ở Mỹ, tức mấy triệu người Mỹ gốc Việt, và về mặt nào đó, là của cả người Việt Nam đang đấu tranh vì tự do ở trong nước. Ông đi thăm Mỹ cũng là bước đầu đi đến đồng bào Việt Nam ở Mỹ, dù là gián tiếp, dù có thể không ai gặp ai. Sau lần này có thể còn lần khác, sau người này có thể còn người khác. Để có một lần sau khác, khác hơn.

Tôi có mấy chữ gửi ông là vì có mấy thứ thực tế có phần nào đáng khích lệ đó. Chớ không phải vì “người Việt Nam chưa bao giờ được sống trong bầu không khí dân chủ như hiện nay”, theo như ông đã giở giọng tuyên truyền vừa rồi với báo chí Mỹ.

(more…)

RẤT NGHIÊM TRỌNG! KHÔNG THỂ ĐỂ CHÌM XUỒNG!

GS.CHU HẢO: RẤT NGHIÊM TRỌNG! KHÔNG THỂ ĐỂ CHÌM XUỒNG!

 
KHÔNG THỂ ĐỂ CHÌM XUỒNG!

Chu Hảo 

– bài gửi riêng Tễu Blog
Có nhiều sự cố “lỗi tại cậu đánh máy”, nhưng lỗi của “cậu ấy” lần này hơi bị to. Nghiêm trọng hơn và thảm hại hơn! Tôi muốn nói đến khúc nhạc đệm rền vang khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bước lên diễn đàn (để đọc diễn văn khai mạc trong buối giao lưu trực tuyến nhân ngày 27 tháng 7 vừa qua tai Hội trường Bộ Quốc phòng) là giai điệu bài hát Ca ngợi Tổ quốc của Trung Quốc, rất nổi tiếng từ những năm 50 thế kỷ trước, và cũng mới được ông Tập Cận Bình cùng hát với dàn đồng ca.

 

Đây cũng có thể là lỗi kỹ thuật vô tình, như tôi đã từng được chứng kiến tại Lễ đón tiếp Chủ tịch Trần Đức Lương của Tổng thống Ấn Độ vào năm 2001. Khi chào cờ Việt Nam đáng lẽ phải cử bàiQuốc ca của ta theo nhạc điệu hành khúc Tiến quân ca của Văn Cao, thì bộ phận kỹ thuật của bạn cho phát bài Quốc ca của Việt Nam Cộng hòa thời trước 1975 theo nhạc điệu bài Thanh niên hành khúc của Lưu Hữu Phước. Bê bối hết sức! Lúc ấy tôi và anh Phạm Hồng Giang (nguyên Thứ trưởng Bộ Thủy Lợi), đứng ở cuối hàng dọc, cố tình không đứng nghiêm và tìm cách ra hiệu cho cả đoàn biết là đây không phải Quốc ca. Nhưng đáng tiếc là cả đoàn vẫn đứng rất nghiêm cho đến nốt nhạc cuối cùng của bài “Này thanh niên hỡi, quốc gia đến ngày giải phóng…”. Chúng tôi được biết Chủ tịch Trần Đức Lương rất phàn nàn về sự cố và cũng được biết là anh Nguyễn Đình Bin (Nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại giao), người chịu trách nhiệm về lễ tân của đoàn đã nhận tất cả thiếu sót về sự không kiểm tra chu đáo của mình. Ngay sau đó anh Bin cho đoàn biết là bộ thuật kỹ thuật của phía bạn rút đĩa nhạc từ ngăn đánh dấu chữ “Việt Nam” trong rương đựng đĩa Quốc ca các nước mà không kiểm tra lại xem đó là bài nào. Trong bữa tiệc chiêu đãi tối hôm ấy Tổng thống Ấn Độ đã ngỏ lời xin lỗi Chủ tịch nước ta. Phía bạn xử lý vụ này thế nào chúng tôi không được biết. Nhưng về phía ta hình như anh Bin không việc gì. Và như vậy là hợp lý vì, theo chúng tôi, giá mà vị Chủ tịch Nước hoặc là không lơ đãng đến nỗi không nhận ra bài nào là Quốc ca của mình, hoặc nhận ra mà biết xử lý kịp thời, yêu cầu dừng nhạc lại thì hay biết bao nhiêu…

Tuy nhiên, chắc chắn đây là lỗi vô tình vì vào lúc ấy quan hệ giữa hai Nhà nước rất tốt đẹp và không ai có lợi gì trong vụ nhầm lần này. Nhưng lỗi kỹ thuật xẩy ra trong tối giao lưu nhắc đến ở trên thì hoàn toàn khác. Nó xẩy ra vào lúc quan hệ giữa nước ta và Trung Quốc đang có rất nhiều trục trặc, bất thường và nguy hiểm. Lỗi kỹ thuật dù vô tình hay hữu ý ấy đều là mong muốn của những kẻ muốn ta trở thành chư hầu của bè lũ bá quyền Đại Hán Bắc Kinh, đều là sự xúc phạm nghiêm trọng đến Chủ tịch Trương Tấn Sang, đến tình cảm dân tộc chính đáng của đồng bào cả nước. Nếu là lỗi vô tình thì người chỉ đạo nghệ thuật của chương trình non yếu quá. Nếu là lỗi cố tình thì vấn đề trở nên hết sức nghiêm trọng, dù nó liên quan trực tiếp đến cấp lãnh đạo cỡ nào, càng cao càng nguy. Sự cố này không thể để “chìm xuồng”.

Những người lãnh đạo các cấp trong cuộc hẳn phải biết trách nhiệm của mình. Hãy chủ động xin từ chức nếu có lòng tự trọng, nếu không vì tai nạn nào đã làm đứt giây thần kinh xấu hổ. Mong lắm thay! 

Phố Hội, đêm 30.07.2015

Chu Hảo
 
 
.

Hai người nói về người hai mặt

Hai người nói về người hai mặt

 

Nguyễn Thông – Ngọc Vinh

Tôi chưa được đi Campuchia dù nước này rất gần. Khi nào có tiền sẽ đi, mà chờ đến khi có tiền cũng hơi lâu. Nhưng tôi đọc nhiều, nghe nhiều, có biết về Campuchia, biết bên ấy có tượng Bayon lắm mặt. Hôm qua nghe bà Nguyễn Thị Quyết Tâm thao thao bất tuyệt tại cuộc họp HĐND Sài Gòn, tôi nghĩ chả phải dạng người lắm mặt chỉ có ở Campuchia, liền viết trên Fb như thế này:
 
Nguyễn Thị Quyết Tâm  chủ tịch HDND .TPHCM
*
Tôi chả biết nói làm sao, nhưng bà Quyết Tâm của hội đồng cai trị Sài Gòn hôm họp quốc hội thì tranh luận ngoài hành lang với ông Đinh La Thăng hăng lắm, đòi bỏ phí xe máy, nghĩ cũng mừng. Ai ngờ hôm qua bà ấy lại cãi với nhiều vị đòi bỏ, cứ khăng khăng bảo là phải thu bởi chính phủ đã ban hành nghị định 38, nó còn có hiệu lực, dù vô lý vẫn phải thi hành, bao giờ chính phủ bỏ thì thành phố mới bỏ.
 
Hóa ra mình nhầm, cứ tưởng cái con người ấy biết nghĩ đến dân. Vậy mà lại đại biểu cho dân, mà là trùm đại biểu mới bỏ mẹ chứ.
 
 Lúc sau, đọc trên Fb của ông bạn đồng nghiệp Ngọc Vinh, ông ấy còn phân tích ghê hơn, xin đưa về đây, nguyên văn:
 
Khi bà ấy “gào thét” trên diễn đàn quốc hội , đối chất với bộ trưởng giao thông đòi bỏ thu phí xe máy cho dân, mạng xã hội đầy những lời ca ngợi. “Tuân theo” thời sự, tôi có đặt anh em PV ngoài Hà Nội viết một chân dung chính trị về bà nhưng kết quả là: họ từ chối. Tại sao, tôi hỏi và đây là câu trả lời của họ: “Đó là người hai mặt, mị dân. Lúc nói thế này lúc nói thế khác, ko xứng đáng được viết“.

(more…)

CÁCH MẠNG 1989 (kỳ 31): NHẢY TƯỜNG BERLIN: BẮN BỎ

30/07/2015
CÁCH MẠNG 1989 (kỳ 31)

Tác giả: Victor Sebestyen, Dịch giả: Phan Trinh

CHƯƠNG 29 NHẢY TƯỜNG BERLIN: BẮN BỎ

ĐÔI BẠN LIỀU MẠNG – BƯNG BÍT THÔNG TIN “NHẢY TƯỜNG” – BỨC TƯỜNG BERLIN: BA HÀNG RÀO – CHẾT VÌ “NGUYÊN NHÂN TỰ NHIÊN” – KHÔNG THỂ BƯNG BÍT NỮA

Đông Berlin. Chủ nhật, ngày 5 tháng 2, năm 1989

ĐÔI BẠN LIỀU MẠNG

1. ĐÊM ĐÓ TRỜI TRONG NHƯNG LẠNH BUỐT, ÂM 3 ĐỘ C, tuyết đá phủ mặt đường khi hai thanh niên Đông Đức đi bộ ngang qua Quận Treptow ở Berlin, vừa đi vừa cười đùa với nhau. Nhìn họ, không ai có thể đoán họ sắp làm một việc tày trời, liều mạng và điên rồ.

Chris Gueffroy là một nhân viên quầy rượu, 20 tuổi. Ba tháng nữa cậu sẽ đi quân dịch bắt buộc, phục vụ đất nước trong hai năm. Cậu không hoạt động chính trị, cậu chỉ ghét việc bị buộc phải vào quân đội. Cậu thường xuyên xem truyền hình Tây Đức và biết nhiều điều về thế giới bên ngoài, ước mơ của cậu là đi đó đây du lịch. Trên hết, cậu muốn được đến Mỹ.

Người bạn lớn tuổi hơn của cậu, Christian Gaudian, mới nghe một tin đồn rất khác thường, từ một người quen vừa nhập ngũ tham gia đội biên phòng Thuringia. Gaudian được người bạn cho biết, một cách bí mật, rằng chế độ đã bãi bỏ chính sách “bắn bỏ”, theo đó lính biên phòng được bắn bất cứ ai tìm cách vượt qua Bức tường Berlin trái phép.*

BƯNG BÍT THÔNG TIN “NHẢY TƯỜNG”

2.

Chưa từng có thông tin chính thức nào về những “người nhảy tường”, biệt danh của họ. Mọi tin tức về họ đều bị giấu nhẹm trên các phương tiện truyền thông nhà nước, tuy thỉnh thoảng cũng có bài về 12 người lính biên phòng trong nhiều năm qua đã “anh dũng hy sinh” khi thực hiện nghĩa vụ với tổ quốc. Nhưng bất cứ ai ở Đông Đức đều biết rằng nhiều người đã bị bắn chết khi tìm cách vượt biên và một số khác đã thành công. Mặc dù trước công luận chính sách “bắn bỏ” luôn bị chối bỏ, mọi người đều biết nó tồn tại.

(more…)

‘Tấu bài hát Trung Quốc là việc bậy bạ’

‘Tấu bài hát Trung Quốc là việc bậy bạ’

  • 4 giờ trước

Nhiều ủy viên Bộ Chính trị có mặt tại sự kiện ngày 27/07 ở Bộ Quốc phòng Việt Nam.

Thiếu tướng quân đội Nguyễn Trọng Vĩnh nói việc mở nhạc Trung Quốc trong buổi lễ có Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phát biểu là việc “bậy bạ và bố láo”.

Trả lời BBC tiếng Việt ngày 30/07, cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc (1974-1987) mô tả điều ông gọi là “Tôi đã phản ánh cho lãnh đạo chuyện này.”

“Tôi có xem chương trình đó và tôi thấy việc làm này là bậy bạ.

“Tôi đã gọi điện thoại để phản ánh cho Chủ tịch Trương Tấn Sang là cái việc ông Trương Tấn sang vừa phát biểu thì lại tấu cái bài của Trung Quốc là thế nào. Ai là chủ đạo cái chuyện tấu cái bài đó?

“Việc Chủ tịch [Trương Tấn Sang] vừa phát biểu nghiêm chỉnh về thương binh liệt sỹ thì anh lại tấu cái bài hát của Trung Quốc thì cái đó là bố láo.

“Nhưng bây giờ tôi chưa biết ở trên trả lời thế nào,” Thiếu tướng Quân đội Nguyễn Trọng Vĩnh nói.

Một bài hát được xem là “ quốc ca thứ hai” của Trung Quốc dường như đã được mở trước và sau khi Chủ tịch Sang phát biểu tại Bộ Quốc phòng vào hôm 27/07 trước sự chứng kiến của nhiều ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam và khoảng 500 đại biểu thuộc giới lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam.

Chương trình nghệ thuật “Khát vọng đoàn tụ” được truyền hình trực tiếp trên VTV nhân ngày Thương binh Liệt sĩ và hiện chưa rõ là VTV hay Bộ Quốc phòng là đơn vị tổ chức.

Chương trình được quan tâm nhiều một phần do sự có mặt Bộ trưởng Quốc phòng, Đại tướng Phùng Quang Thanh, người xuất hiện trở lại sau thời gian chữa bệnh tại Pháp nhiều tuần.

Tuy vậy, sau khi phát sóng, chương trình gây tranh cãi nhiều trên mạng xã hội vì khúc nhạc được phát bị cho là có giai điệu rất gần với bài “Ca ngợi Tổ quốc” nổi tiếng của Trung Quốc.

(more…)

LS Võ An Đôn – Ngày mai xử vụ án: Cô giáo kiện hiệu trưởng vì bị trù dập

LS Võ An Đôn – Ngày mai xử vụ án: Cô giáo kiện hiệu trưởng vì bị trù dập 
 
29/07/2015
Luật sư Võ An Đôn
Đúng 08 giờ sáng ngày mai 30/7/2015, tại Tòa án nhân dân thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên mở phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án cô giáo kiện hiệu trưởng vì bị trù dập. Vụ án này đã kéo dài hơn hai năm và trải qua nhiều lần mở phiên tòa nhưng đều bị tạm hoãn vì thiếu nhân chứng quan trọng của vụ án là ông Giám đốc Sở GD & ĐT tỉnh Phú Yên. Không hiểu tại sao cứ trước ngày mở phiên tòa thì ông Giám đốc Sở giáo dục báo bệnh và nhập viện. Nghe nói hôm qua ông Giám đốc sở giáo dục đã nhập viện, không biết ngày mai Tòa án có xét xử vụ án này hay không.
 *
Nội dung vụ án như sau: Cô giáo Nguyễn Thị Minh Đệ tốt nghiệp khoa hóa Trường đại học sư phạm Sài Gòn năm 1980, cô Đệ là một giáo viên có trình độ chuyên môn cao nên được phân bổ về giảng dạy môn hóa học tại Trường THPT chuyên Lương Văn Chánh, tỉnh Phú Yên.
 *
Năm học 2006 – 2007, cô Đệ phát hiện nhiều giáo viên Tổ hóa thường xuyên ra đề sai, có nhiều việc làm khuất tất, gây áp lực đối với học sinh để dạy thêm, cô Đệ có ý kiến với bà Đinh Thị Tuyết – Tổ trưởng Tổ hóa và ông Nguyễn Tấn Hào – Hiệu trưởng Trường THPT chuyên Lương Văn Chánh nhưng không được giải quyết.
 *
Sau đó, cô Đệ viết đơn tố cáo chống tiêu cực gửi đến ông Nguyễn Văn Tá – Giám đốc Sở GD & ĐT tỉnh Phú Yên, yêu cầu giải quyết và xử lý tiêu cực nhưng không được giải quyết, mà ngược lại ông Tá còn chỉ đạo ông Hào và bà Tuyết xử lý kỷ luật cô Đệ với nhiều hình thức khác nhau và cuối cùng là đuổi cô Đệ ra khỏi trường không cho dạy học.

* (more…)

“Hãy phá đổ bức tường này!”

“Hãy phá đổ bức tường này!”

 
nhà văn Võ Thị Hảo, Hà Nội
2015-07-29

 *
Để sống sót
Theo nhiều nhà quan sát thì các phe nhóm cầm quyền Việt Nam vẫn canh chừng nhau, ăn miếng trả miếng. Quyền lực có lúc phân tán giữa phe thân TQ và phe thân Mỹ bởi rất nhiều người cơ hội gió chiều nào che chiều ấy.
*
Tình hình có biến chuyển gần đây. Theo báo Boxun của TQ và một số nguồn tin “phái thân TQ” đã phải đầu hàng “phái thân Mỹ”. Phái thân Mỹ  hiện đã chiểm được sự ủng hộ của khoảng 80% ủy viên TW và rồi sẽ nắm ưu thế tuyệt đối.
 *
Dưới sức ép đấu tranh trong nước và quốc tế đang dâng lên mạnh mẽ, người thâu tóm được quyền lực sẽ lựa chọn điều gì?
 *
Có thể xẩy ra hai trường hợp: hoặc độc tài hơn và tàn bạo hơn, hoặc sẽ cải cách và đổi mới ở một mức độ tương thích để sống sót. Kinh tế, chính trị và ngoại giao VN sẽ sụp đổ và bế tắc nếu không thay đổi theo những giá trị dân chủ, tự do theo nguyện vọng của người dân.
 *
Sự sụp đổ của thị trường chứng khoán Trung quốc cùng nhiều dấu hiệu cho thấy ngày tàn của đế chế “tư bản đỏ” TQ không xa. Tương tự thời kỳ mà chính Liên xô cũng đã không thể lo nổi phận mình, buộc phải buông các nước trong phe xã hội chủ nghĩa. Cái phao cứu sinh duy nhất của VN hiện nay là nước Mỹ và khối đồng minh.
*
Hiện trạng này khiến người ta nhớ lại Diễn văn lịch sử  của Tổng thống Hoa kỳ Ronald Reagan ngày 12/6/1987 tại Bức tường Berlin:
 *
“Tổng Bí thư Gorbachev, nếu ông mưu tìm hòa bình, nếu ông mưu tìm thịnh vượng cho Liên xô và Đông Âu,, nếu ông mưu tìm giải phóng, hãy đến đây nơi cổng này.  Ổng Gorbachev, hãy mở cổng này, hãy phá đổ bức tường này!”
*
Răng và mắt đều “phát triển vượt bậc”
*
Người Việt Nam ít nhiều đều hoặc là người của  Cộng sản hoặc nạn nhân của Cộng sản. Hành trình gần một thế kỷ trong con đường xã hội chủ nghĩa đã sinh ra những thế hệ thần tượng sự tăm tối, thế hệ ngu trung, thế hệ lầm lạc… Nhưng cho đến nay, trước đỉnh điểm phô bày những khối ung thư của thể chế này, thì ngay cả nhiều đảng viên đã cả đời trung thành với thể chế này cũng thấy rằng không thể chấp nhận nó nữa. Đơn giản chỉ vì họ biết họ đang lênh đênh trên một con thuyền thủng đáy. Tiếng sôi réo chết chìm đã vang động không gian.
 *
Cuộc đấu đã đến một mất một còn. Hiện tượng Phùng Quang Thanh chết hay sống vừa rồi cùng với những che chắn vụng về của nhà cầm quyền cùng ngành tuyên giáo Việt Nam thật ly kỳ như phim trinh thám, khiến cho dân chúng được một phen mãn nhãn.
 *
Đại tướng Phùng Quang Thanh đến hội trường Bộ Quốc phòng tối ngày 27/07/2015
Đại tướng Phùng Quang Thanh đến hội trường Bộ Quốc phòng tối ngày 27/07/2015
 *
Việc ông Phùng trở về, nhưng bỗng có sở thích khác thường như chỉ thích xem văn nghệ, không thích vào lăng viếng “Cha già”. Hình hài của ông sau khi xuất viện từ Pháp quốc có vẻ như là một hình ảnh quảng cáo siêu hiệu quả cho tài năng biến dạng của bệnh viện này. Khán giả tính toán ông  trong ảnh của báo “lề phải” dường như cao hơn cả chục cm chỉ trong hơn một tháng nằm viện. Răng và mắt ông đều phát triển vượt bậc. Đặc biệt lại thêm sở thích kỳ lạ: không chịu về nhà, chỉ ở lại Bộ quốc phòng… Những hình ảnh của ông càng khiến dư luận thêm thắc mắc. Khổ là nhà cầm quyền và “lề phải” dối trá quá nhiều rồi nên ngay cả khi nói thật cũng chẳng ai tin. Tất cả những lùm xùm quanh vụ này tố cáo sự giằng co hai phe nhóm quyền lực.
 *
Ai nắm được đồng thời cả công an và quân đội, người đó sẽ thắng.
Và người thắng ấy, nếu là “phái thân Mỹ”,  sẽ có được vô số thuận lợi, được sự ủng hộ của dân VN trong và ngoài nước, được điều kiện vô tiền khoáng hậu để bảo vệ và tái thiết đất nước dưới sự hỗ trợ toàn diện của Mỹ và các nước đồng minh.
*
“Phá bỏ bức tường này”
Có thể cải tổ Đảng CS  được không?
Cải tổ tương tự chữa một vết thương. Vết thương chỉ có thể lành khi đó không phải là khối ung thư. Với khối ung thư, không thể cải tổ. Dẫu là dạ dày, cũng phải cắt bỏ để thoát chết.
Đảng cộng sản với thể chế độc tài toàn trị có cải tổ được không?
 *
Rất tiếc là không. Lịch sử đã minh chúng điều đó.
 *
Nguyên Tổng Bí thư Đảng CS Liên xô Mikhain Gorbachev, khi trả lời phỏng vấn về những điều mà ông hối tiếc nhất, đã nói: “Đó là việc tôi nấn ná quá lâu với nỗ lực cải tổ đảng Cộng sản.”
 *
Những người theo cộng sản Việt Nam nên hiểu rằng thay đổi thể chế chính trị sang dân chủ đa nguyên không phải với mục đích là trừng trị, cướp đoạt quyền lợi của họ, như đảng cộng sản đã làm với người dân trong Cải cách ruộng đất và sau này. Mà thay đổi thể chế chính trị là để sống sót, cứu tất cả mọi người và để cứu chính cả những người cộng sản.
 *
Tại các nước khối Đông Âu đã không có tắm máu, thậm chí đời sống của người theo cộng sản trước đây đều được cải thiện vượt bậc theo mức sống chung cả nước. Đó không phải vì lòng tốt của một ai đó, mà chỉ vì trong chính thể chế chính trị dân chủ đa nguyên cùng nền tự do ngôn luận, hệ thống giám sát minh bạch đã tự động bảo vệ quyền lợi của mọi công dân khỏi những phân biệt đối xử và thù địch.
 *
Tổng thống Nga V. Putin, vốn là một trong những con cưng và đồng phạm của chế độ cộng sản Liên Xô, lại là một cựu sĩ quan KGB, hẳn cũng khó tránh khỏi một số tội ác, chí ít là khi phải tuân lệnh cấp trên, đã nhận thức rất rõ về việc không thể để nước Nga quay lại thể chế cộng sản. Ông nói: “Đừng mong cái triều đại cộng sản gian tà ấy có cơ hội sống lại trên đất nước này khi dân tộc Nga còn tồn tại.”
*

Bàn tay nào?

Cán cân sẽ thay đổi, nếu có một ai đó trong tứ trụ triều đình đủ tài năng và khôn ngoan chớp thời cơ nắm cả ngành công an và quân đội để đưa Việt Nam đi theo con đường phong quang nhất mà Liên xô và các nước Đông Âu đã đi từ những năm 90.
*
Đó là con đường duy nhất để cứu Việt Nam lúc này. Nếu các phe phái nhận thức rõ tình thế, chịu ngồi lại với nhau theo quyền lợi đất nước thì người Việt Nam sẽ không phải đổ máu. Một cuộc thay đổi từ trên xuống, dưới áp lực của người dân Việt Nam và các lực lượng quốc tế. Tại sao không?
 *
Nhiều người nghi ngờ khả năng này. Và ai mà chẳng phải ngờ, bởi các nhà cầm quyền Việt Nam đều đã gây ra quá nhiều thất vọng,  đã làm mọi biện pháp để tước đoạt những quyền đương nhiên của các công dân và đẩy đất nước vào thảm họa.
 *
Nhưng nếu ta nhìn lại lịch sử, những cuộc thay đổi thể chế từ trên xuống là điều không hiếm.
 *
Mùa xuân năm 1991, Tổng Bí thư Đảng CS Liên xô Gorbachev đã bị mắc kẹt giữa hai khuynh hướng quyền lực khiến ông rất khó xoay chuyển tình hình. Một bên là phe bảo thủ cứ cố lật ngược mọi chính sách cải cách của ông. Bên kia là những người am hiểu thời thế, có lương tâm với đất nước, muốn ông thiết lập một hệ thống chính trị đa đảng và đi theo xu hướng cải cách thị trường. Ông phải lựa chọn.
 *
Và nền dân chủ đã đến từ bàn tay của Mikhain Gorbachop. Đương nhiên đó không phải là bàn tay sạch. Ông vốn là một trong những kẻ thống soái thể chế độc tài cộng sản lớn nhất, gần một thế kỷ dìm nhân loại vào ác mộng.
*
Nhưng ông đã tỉnh ngộ, đã kịp thời hành động và được nhân loại mãi tri ân trên phương diện là người trực tiếp trả lại quyền dân chủ và tự do cho người dân. Lãnh đạo Liên bang Xô viết chỉ 6 năm nhưng nỗ lực của ông là không thể tính đếm. Ông đã giúp  chấm dứt Chiến tranh lạnh, giải thể Liên bang Xô viết, làm sụp đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa trái tự nhiên, chấm dứt gần một thể kỷ ác mộng của loài người trong chủ nghĩa cộng sản. Từ chỗ là một trong những thủ phạm lái con tàu độc tài cản trở phát triển, ông đã được trao giải Nobel Hòa bình và trở thành một anh hùng thời đại.
 *
Có vô số ví dụ về việc con cưng của một thể chế chính trị – vừa là nạn nhân, vừa là thủ phạm, đã thức tỉnh và đứng lên thay đổi thể chế ấy.
 *
Có thể có nhiều người có khát vọng hơn họ, trong sạch hơn họ, nhưng không hội đủ nguồn lực và tài năng, đủ thủ đoạn chính trị để đốn vào tử huyệt của chính thể hiện thời.
 *
Tại sao Myanmar – chế độ độc tài quân phiệt đã đi theo khuynh hướng tự do dân chủ? Ngoài những nỗ lực của bà Aung San Suu Kyi, ai mà ngờ được rằng Than Shwe, kẻ độc tài có nhiều nợ máu với người dân lại là kiến trúc sư của nền dân chủ hiện tại của Myanmar?
 *
Tổng thống Thein Seinn đương nhiệm chính là người được tiền nhiệm Than Shwe – vị tổng thống được cho là  tàn nhẫn nhất trong các nhà độc tài quân sự của Myanmar lựa chọn. Thein Sein đã có công thúc đẩy cải cách thể chế chính trị này bằng việc thoát Trung và mở cửa, đi với Mỹ và phương Tây, bỏ cấm vận, dưới âm hưởng của cách mạng mùa xuân A rập.
 *
Nền dân chủ  đa nguyên sơ khai của Việt Nam có thể đến qua tay một vài nhân vật nào đó trong đám cầm quyền độc tài hiện tại, khi họ tận dụng được sự đấu tranh của người dân, áp lực quốc tế và thời cơ,  là điều hoàn toàn tin được.
 *
Tốt nhất là có một Thánh Gióng. Nhưng Gióng là huyền thoại và chỉ biết đánh giặc rồi bay về trời.
*
Vậy thì cần những ai đó trong đám nhân quần, với những ưu nhược và vị thế sẵn có, dám sám hối và dâng tặng phần cuối cuộc đời mình cho dân nước Việt Nam, trước hết là cũng để cứu chính họ.
Sao không là một vài người nào đó trong Tứ trụ “Sang Trọng Hùng Dũng?”
Hoặc, sao không là Nguyễn Tấn Dũng?
 *
Các vị này đã kịp hưởng thụ quá nhiều tiền rừng bạc bể mặn mồ hôi và máu của dân Việt. Họ chỉ còn thiếu việc biết sám hối bằng hành động “để có danh gì với núi song.”
*
Võ Thị Hảo
RFA
  

Thêm một người chết một cách bất minh trong trại giam

BVN 30/07/2015

Thêm một người chết một cách bất minh trong trại giam

 Gia Minh, biên tập viên RFA

clip_image002

Ảnh minh họa chụp tại Hà Nội năm 2015.

Vấn nạn công dân khi bị đưa về đồn công an hay trại giamvà chết một cách bất minh vẫn tiếp tục với một vụ việc mới nhất tại Trại giam Số 1 Hà Nội.

Gia đình nạn nhân đang làm đơn kêu cứu khẩn cấp và mong muốn gióng lên tiếng nói phải chấm dứt tình trạng sát hại công dân khi đang bị giam giữ như thế.

Giải thích thiếu thuyết phục

Sau khi đơn kêu cứu khẩn cấp lần thứ ba của gia đình nạn nhân Vũ Nam Ninh, sinh năm 1970, ở tại phường Ngọc Khánh, quận Ba Đình, thành phố Hà Nội được công khai trên facebook và các trang mạng xã hội, vào sáng ngày 29 tháng 7 chúng tôi liên lạc với phó giám thị Trại giam Số 1 Hà Nội để hỏi về thông tin liên quan thì được trả lời như sau:

“Vẫn đang mời gia đình lên giải quyết và liên hệ với các cơ quan chức năng. Cái này phải tổ chức pháp y, phải có hội đồng của Thành phố; nhưng gia đình vẫn chưa thống nhất về ngày, giờ. Hiện nay gia đình, trại và cơ quan chức năng vẫn đang phối hợp giải quyết”.

“Người thân chụp ảnh cả trước, cả sau và thấy cái chết của em tôi là do bị đánh đập chứ không phải bị ốm. Thế mà người ta chỉ nói bị ốm thôi. Mặt mũi phù nề, tay phù nề, chân còn trong tình trạng gãy. Lật ra phía sau có nhiều vết thâm tín, xương quai xanh bị gãy”.
-Vũ Thị Thanh Huyền

Lý do vì sao cả chục ngày qua, thân nhân của nạn nhân vẫn không chấp nhận thống nhất cách giải quyết của Trại giam số 1 Hà Nội, được chị của nạn nhân là cô Vũ Thị Thanh Huyền cho biết:

“Đêm hôm qua có một cán bộ phường Ngọc Khánh đưa thông tin triệu tập gia đình vào ngày 30 đến để giải quyết vấn đề. Còn Trại giam, gia đình cũng tự liên hệ đến mấy lần và họ cũng đang hẹn nhưng gia đình chưa có câu trả lời có nên gặp người ta không. Bởi vì mấy lần lên trao đổi nhưng họ không trả lời được. Đó là em tôi mất ngày 20 mà tại sao không thông tin cho gia đình. Họ nói vào ngày thứ bảy, chủ nhật không có thông tin, không có địa chỉ… Chúng tôi nói em tôi thi hành án tại sao không có thông tin. Rồi điện thoại chẳng có ngày nào nghỉ tại sao lại nói không có thông tin. Trước đó nói bị ốm đưa vào trạm xá có hiện tượng tê chân sao không thông báo cho gia đình?

Khi thi hành án thì họ phải có trách nhiệm báo về quận, đồn hay tổ trưởng, tổ phó địa phương nơi gia đình cư trú. Người ta chỉ gọi điện vào ngày 20 hẹn đến Bệnh viện 198 vào ngày 21.

(Khi đến bệnh viện) tất cả người thân chụp ảnh cả trước, cả sau và thấy cái chết của em tôi là do bị đánh đập chứ không phải bị ốm. Thế mà người ta chỉ nói bị ốm thôi. Mặt mũi phù nề, tay phù nề, chân còn trong tình trạng gãy. Lật ra phía sau có nhiều vết thâm tín, xương quai xanh bị gãy. Tay bên phải quay ra không bị gì, nhưng tay trái bị gãy một ngón. Đằng sau có nhiều vết tím, có những vết như dạng bị dùi cui điện dí vào. Dưới chân cũng có vết thâm tím rỉ máu đen ra. Mũi và tai cũng chảy ra máu…”.

Nguyên nhân đi tù

Chị Vũ Thị Thanh Huyền cũng cho biết lý do vì sao nạn nhân Vũ Nam Ninh phải đi tù.

clip_image003

Gia đình Anh Ngô Thanh Kiều, một nạn nhân bị chết trong đồn công an trước đây. (Ảnh minh họa)

“Trước đây em tôi có uống rượu say rồi ra bến xe giao thông- vận tải gần nhà, từ nhà chỗ Thủ Lệ ra chỉ một chút thôi. Em tôi cũng làm nghề xe ôm thôi. Khi xử họ không mời gia đình nên không biết được là người (liên can) có thân quen hay không. Người ta bảo cướp điện thoại, gia đình tôi cũng chấp nhận nếu cướp điện thoại thì cho đi tù.

Tôi là người cùng em tôi trông mẹ trong 4 tháng, sau đó mẹ tôi mất nên có thể em tôi buồn, nó không vợ con, sinh ra uống rượu. Hôm đó có uống rượu nên ngoài đó cũng gây sự và bị vu là cướp điện thoại thì tôi cũng thuyết phục và bạn gái của nó bảo quay về đồn nộp điện thoại cho người ta chịu nộp phạt. Ngày hôm trước thì hôm sau đến đồn nộp; rồi bị bắt và bị kết án 8 năm tù. Chúng tôi không phản đối gì nhưng mức phạt quá nặng; chúng tôi cũng muốn em tôi hoàn lương trở về làm người tốt; nhưng rất đau đớn, bây giờ gia đình không bao giờ thấy mặt em tôi nữa”.

Tiếng chuông cảnh báo!

Đơn kêu cứu khẩn cấp lần thứ ba do 7 thành viên trong gia đình ký tên nêu rõ “Hiện tác các cơ quan báo chí hằng ngày đưa tin cho thấy có quá nhiều tiêu cực trong việc quản lý tại các trại tạm giam, trại giam trên toàn quốc ( Các gia đình muốn an toàn cho người thân thì phải có nhiều tiêu cực phí cho cơ quan quản lý trại giam, quản lý quá yếu kém để tù nhân cũ đánh đập đến chết tù nhân mới…) Việc để cho tù nhân bị chết với hình ảnh bị đánh đập dã man tại Trại giam Số 1 Hà Nội là vi phạm pháp luật quá nghiêm trọng”.

“Tất cả thông tin này gia đình gửi thông điệp đến mọi người để cùng chia sẻ với gia đình và làm rõ uẩn khúc cái chết của em tôi. Đó là điều thứ nhất, điều thứ hai tôi muốn làm khởi điểm đầu tiên kêu cứu cho những người từ xưa đến nay chết oan, chết uổng trong tù”.
-Vũ Thị Thanh Huyền

Chị Vũ Thị Thanh Huyền cho biết gia đình rất đau xót khi phải để người thân nằm trong nhà xác Bệnh viện 198 cả chục ngày mà chưa được mai táng theo truyền thống của người Việt Nam; tuy nhiên gia đình muốn nén nổi đau để gióng lên tiếng chuông cảnh tỉnh yêu cầu chấm dứt tình trạng chết bất minh khi bị giam giữ như cậu em Vũ Nam Ninh của chị:

“Tất cả thông tin này gia đình gửi thông điệp đến mọi người để cùng chia sẻ với gia đình và làm rõ uẩn khúc cái chết của em tôi. Đó là điều thứ nhất, điều thứ hai tôi muốn làm khởi điểm đầu tiên kêu cứu cho những người từ xưa đến nay chết oan, chết uổng trong tù.

Gia đình nào cũng muốn con em mình được trở về hoàn lương và giúp ích cho xã hội chứ không ai muốn người thân mình vĩnh viễn không quay trở lại.

Hãy ra tay giúp đỡ và làm cho điều rõ điều này, rồi những con người làm ăn như thế này phải bị thay thế chứ không thể để như thế mãi được!”.

Chính một quan chức của Việt Nam, trung tướng Trần Trọng Lượng – Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm công khai thừa nhận tại kỳ họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội vào tháng 3 vừa qua rằng trong vòng ba năm từ tháng 10 năm 2011 đến tháng 9 năm 2014 có 226 trường hợp chết tại nhà tạm giữ, trại tạm giam trên toàn quốc. Lý do ông này đưa ra là do bệnh lý hay tự sát.

Giải thích của ông Trần Trọng Lượng không được một số vị đại biểu và ngay cả Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp đồng thuận và đòi làm rõ thêm. Trong khi đó thân nhân của những người trong cuộc luôn bác bỏ chuyện đau ốm hay tự tử chết trong nhà giam vì họ cho rằng người nhà của họ không có lý do gì để tự sát, còn sức khỏe trước khi bị bắt hoàn toàn khỏe mạnh.

Một số trường hợp được nhiều người biết đến như vụ anh Nguyễn Công Nhựt tại Bến Cát, Bình Dương, gia đình đòi làm rõ sự vụ nhưng rồi dường như đến nay bị chìm vào quyên lãng. Sau báo cáo của ông trung tướng Trần Trọng Lượng, nay số người chết trong khi bị giam giữ lại tăng lên và vụ việc mới nhất là nạn nhân Vũ Nam Ninh.

G.M.

Nguồn:

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/latest-death-in-custody-gm-07292015080712.html

(more…)

Đảng Cộng sản Trung Quốc vùng vẫy trước nguy cơ sụp đổ đang đến gần

BVN 30/07/2015

Đảng Cộng sản Trung Quốc vùng vẫy trước nguy cơ sụp đổ đang đến gần

 Tác giả: N.T.D.T.V.

Người dịch: Daniel Nguyen

clip_image002

Đất nước Trung Quốc đang đứng trước thời khắc lịch sử trọng đại (Ảnh tổng hợp của NTDTV).

Từ khi làn sóng thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu dấy lên cũng là lúc sự diệt vong tất yếu của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) được ấn định. Trong giai đoạn biến đổi trọng đại này của lịch sử, tầng lớp lãnh đạo cấp cao của ĐCSTQ cũng đã xuất hiện một vài động thái lớn.

Gần đây, giới chức cấp cao đã bỏ phiếu thông qua việc thực thi tuyên thệ trước Hiến pháp mà không đoái hoài gì đến “Đảng”, các cơ quan Chính phủ còn đề xuất “dũng cảm thừa nhận, tiếp thu sự thật về sự biến chất thoái hóa của Đảng”, điều này cho thấy các cơ quan này đang phát đi một số tín hiệu nào đó.

(more…)

Lexus và nợ công

Lexus và nợ công

FB. Nguyễn Văn Tuấn

Ở những nước giàu có, những thương hiệu như Lexus hay Mercedes là biểu tượng của sự xa xỉ và sang trọng. Đọc báo sáng nay thấy ngài PQT đến dự hội nghị bằng chiếc Mercedes đen bóng loáng, và trước đó là chiếc Lexus 4-Wheel màu đen đón ngài tận cửa máy bay, làm tôi nhớ đến một “tâm tư” về một nghịch lí ở Việt Nam: các quan chức (và đại gia) đua nhau chơi xe mắc tiền, trong khi đất nước vẫn còn nghèo và nợ nần rất cao.

Một đồng nghiệp người Úc làm chung với tôi mới đi du lịch Việt Nam về, và chị ấy cứ ngạc nhiên về những chiếc xe rất đắt tiền ở Việt Nam. Chị ấy đi đâu cũng nói rằng Việt Nam có rất nhiều xe loại luxury (xa xỉ) dù đường xá còn chật hẹp và xe gắn máy chạy đầy đường. Nhiều khi tôi cũng bực mình, định nói ra một câu biện minh, nhưng chính tôi cũng không có gì thuyết phục để biện minh! Tôi đoán rằng chị ấy muốn nói rằng có một sự bất xứng giữa những cái xa xỉ và những cảnh nghèo khổ của người dân, và đó là một trong những vấn nạn của các nước đang trong giai đoạn “tư bản hoang dã” như Việt Nam hiện nay.

(more…)

Mây thẻ