"Nói phải củ cải cũng nghe"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Hai, 2016

Sao tự trói tay, bịt mắt giữa thế giới hội nhập?

29/02/2016

Sao tự trói tay, bịt mắt giữa thế giới hội nhập?

 Vũ Kim Hạnh

Tuần qua, đọc trên mạng thấy thiên hạ phê phán, kêu gọi tẩy chay hàng loạt cuốn sách đồ sộ về Đặng Tiểu Bình. Giật mình thấy, nếu có quá nhiều nhà xuất bản Việt Nam rất khách quan vô tư dịch và in nguyên xi sách của Tàu ca ngợi nhân vật nổi tiếng này, thì sao lại không có đến một cuốn sách nào của tác giả Việt Nam nghiên cứu về Đặng Tiểu Bình, trong đó có câu chuyện mà kẻ xâm lược, kẻ giết người hàng loạt Đặng Tiểu Bình xua quân tấn công toàn tuyến biên giới Bắc Việt Nam, để “dạy cho Việt Nam một bài học”?

Không ai nói lại hay được phép nói lại sự thật đẫm máu năm 1979? Tôi nhớ lại không khí căng thẳng tại cuộc họp điểm báo tháng 2 năm 1997, khi Đặng Tiểu Bình tạ thế, tờ Thời báo Kinh tế Sài Gòn đã có bài viết về tư tưởng cải cách kinh tế của nhân vật, đồng thời nói rõ Đặng Tiểu Bình LÀ KẺ ĐÃ PHÁT ĐỘNG CUỘC CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC VIỆT NAM. Tiếp nhận phê phán nặng nề từ Ban Tuyên huấn, Tổng Biên tập Võ Như Lanh điềm tĩnh trả lời, đó là sự thật lịch sử và tôi là nhà báo Việt Nam, tôi có trách nhiệm nhắc bạn đọc của tôi về điều đó.

Sau này, trong bài báo tưởng nhớ anh (vẫn còn trên mạng), ban biên tập TBKTSG còn nhắc quan điểm này: “Anh cho rằng một khi đã tin tưởng điều gì là đúng và cần thiết phải thông tin thì hãy thông tin, sau khi đã cân nhắc đầy đủ lợi hại và sẵn sàng đón nhận những khó khăn có thể đến. Như khi Đặng Tiểu Bình qua đời vào tháng 2-1997, anh đã chủ trương đưa tin nói rõ cả những mặt sáng và mặt tối của nhân vật này”.

Nói chuyện Đặng Tiểu Bình, không thể không buồn cười nhớ tới nhân vật được biết đến nhiều hơn và ái mộ rộng khắp Việt Nam: vua Càn Long. Nhiều tháng, năm, truyền hình Việt Nam chiếu liên tu bất tận những tập phim về vị “minh quân xuất chúng” Càn Long khiến khán giả Việt yêu quí say mê, rồi yêu luôn tài tử Trương Thiết Lâm, Trương Quốc Lập. Nhiều ký sự về đời tình ái của hai tài tử này một dạo bán rất chạy, giăng đầy mặt báo .

Duy có những điều về vua Càn Long liên quan trực tiếp tới Việt Nam thì hầu như rất xa lạ, hầu như sau này chưa thấy báo nói tới. Tháng 7 năm 1788, Lê Chiêu Thống sai người sang Trung Quốc cầu viện.. Cuối năm 1788, chính vua Càn Long sai Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị chỉ huy hơn 29 vạn quân, hộ tống Lê Chiêu Thống về Việt Nam, vào chiếm đóng Thăng Long. Đúng ngày 22 tháng 12 năm 1788, Bắc Bình vương Nguyễn Huệ xuất quân tiến ra Bắc Hà. Đêm 30 Tết âm lịch, quân Tây Sơn đã đánh tan 29 vạn quân Thanh, và trưa mồng 5 Tết Kỷ Dậu – 1789, quân Tây Sơn tiến vào Thăng Long. Tôn Sĩ Nghị dẫn tàn quân bỏ chạy, tổn thất lớn.

Giật mình, 1789-1979. Vậy là từ khi vua Càn Long định chiếm Đại Việt bị thất bại, cho đến cuộc xâm lược của Đặng Tiểu Bình là tròn 190 năm. Những mảnh lịch sử Việt Nam liên hệ đến họ đã được nói rõ ràng, công bằng đến đâu?

Chuyện đó cũ, còn chuyện này mới tinh. Hôm qua, tờ Petrotimes đưa tin: Nhân dân Nhật báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc hôm 25/2 có bài kêu gọi quân đội nước này hãy “dạy cho Mỹ một bài học” nếu Washington tiếp tục có những hành động táo bạo. Tờ báo cũng chung gốc với Nhân Dân Nhật Báo là Hoàn cầu Thời báo thì rổn rảng hơn, quy cho Mỹ đang làm rùm beng chuyện Trung Quốc triển khai hệ thống phòng thủ tên lửa HQ-9 ở Hoàng Sa.””là không chỉ gây áp lực cho Bắc Kinh về vấn đề biển Đông mà còn kích động xung đột giữa Bắc Kinh với các nước khác”.

Trung Quốc có đánh Mỹ không? Chưa biết. Tuy vậy, điều lạ là lần này, Trung Quốc xả cảng cho cơ quan ngôn luận chính thức của Đảng và nhà nước Trung Quốc nhắm thẳng Mỹ mà hăm dọa kích động như vậy.

Rõ ràng là Trung Quốc đã cân nhắc kỹ, đã chơi rất bản lĩnh, rất có tính toán trong cuộc chiến truyền thông. Binh chủng nào, lúc nào, nói gì, “ton” gì, nhắm vào ai… là có đủ loại để nghênh chiến, thay đổi rất linh hoạt để đạt nhưng kết quả khác nhau, chứ không hoàn toàn đồng phục và đơn điệu nhàm chán.

Nhớ hồi chiến tranh, ta đánh ba thứ quân, phối hợp chính quy với du kích. Vậy sao lúc ngư dân sôi sục vì bị rượt đuổi, bắn, giết, cướp tàu khi ra khơi làm ăn trong biển của mình thì báo chí của Mặt trận, của Hội Nghề cá, của Hội Phụ nữ, Thanh niên… không thể lên án tội ác, đòi bồi thường, đòi quốc tế có thái độ với kẻ ý lớn hiếp đáp? Nhiều loại báo, đại diện nhiều đối tượng nhiều giọng, nhiều nội dung, nhiều cách thức tham gia linh hoạt vào cuộc chiến; mà bây giờ làm vậy cũng là “học” cách họ đang xài đủ thứ binh chủng vậy thôi.

Rõ ràng trong một thế giới hội nhập, ta cần tính lại chiến lược, sách lược cho cuộc chiến truyền thông. Sách nghiên cứu về chiến lược của kẻ thù phương Bắc xâm lược Việt Nam. Phim về cuộc tiến quân anh hùng của Quang Trung và biềt bao anh hùng khác. Báo chí của nhiều tầng lớp nhân dân vốn trực tiếp hứng chịu nhiều đau thương tang tóc từ kẽ thù, lẽ nào chỉ có sự câm lặng đồng phục?

V. K. H.

Nguồn: FB Vũ Kim Hạnh

Ứng viên Nguyễn Kim Môn: Ưu tiên số 1 là vận động, đấu tranh để bỏ cho được cái đuôi ‘xã hội chủ nghĩa’

Nguyễn Kim Môn: Ưu tiên số 1 là vận động, đấu tranh để bỏ cho được cái đuôi ‘xã hội chủ nghĩa’

 
Ông Nguyễn Kim Môn
Ông là Nguyễn Kim Môn, SN 1961, doanh nhân, và là một trong các ứng cử viên độc lập vào Quốc hội khóa 14 kỳ này.
 .
Ở ngoài đời, trông ông Kim Môn cũng rất có “dáng lãnh đạo” như cách nói của người Việt Nam; ít ai biết ông còn là một người ủng hộ nhiệt tình phong trào dân chủ ở Việt Nam và nhiều khi còn tham gia tích cực như một nhà hoạt động thực sự. Ông có tính thẳng thắn, không ít lần có thể làm người nghe phật ý vì những phát ngôn mạnh, chẳng e dè gì, như gần đây ông phê ĐBQH Dương Trung Quốc không phải người đối lập mà chỉ là “cây cảnh”.
 .
Hoặc trước đó nữa, ông từng có nhiều phát ngôn “vỗ mặt” một số luật sư ở Hà Nội vì cái sự quá khôn ngoan, tính toán của họ, đủ để họ “không dại gì” đi theo phong trào dân chủ bảo vệ công lý-nhân quyền mà vẫn có danh có lợi. Ông Kim Môn chỉ trích họ gay gắt đến mức người ngoài có thể tưởng ông ghét bỏ gì giới luật sư.
 .
Nhưng thật ra không phải. Ông Nguyễn Kim Môn có đòi hỏi khe khắt với giới luật sư hơn mọi người khác, bởi ông cũng gần như đồng nghiệp của họ. Ông tốt nghiệp ĐH Luật và có bằng cử nhân luật từ năm 1992. Sửa đổi luật pháp, thay đổi thể chế, vận động bỏ cái đuôi “xã hội chủ nghĩa” trong pháp chế cũng như trong nền kinh tế thị trường – là trọng tâm của chương trình hành động của ông, nếu trúng cử ĐBQH.
 .

DÂN MẤT TRÂU KHÔNG BẰNG QUAN MẤT CHIM!

DÂN MẤT TRÂU KHÔNG BẰNG QUAN MẤT CHIM!

Ranh ngôn

“Dân chủ đến thế là cùng”- TBT Nguyễn Phú Trọng

 
Biệt thự của ông Lê Phước Hoài Bão, nơi xảy ra vụ mất chim. 
Ảnh: báo Đất Việt

DÂN MẤT TRÂU KHÔNG BẰNG QUAN MẤT CHIM!

Dân Luận
Lã Yên
26-2-2016 

 

Dư luận một thời từng ồn ào về việc Quảng Nam có Giám đốc sở tuổi 30. Sở dĩ dư luận dậy sóng là bỡi ông Lê Phước Hoài Bảo người được bổ nhiệm là con trai của bí thư Quảng Nam Lê Phước Thanh. Ngoài ra ông còn nổi tiếng là người có sở thích chơi chim và từng đạt giải khuyết khích Tiếng hát chim Chào mào năm 2015. Vượt qua những lời đàm tiếu, chỉ chích ông đã bám ghế thành công. Mọi chuyện rồi cũng theo thời gian lắng xuống nay bổng dưng lại được khơi dậy bằng một cái tin rất kinh “Ông Giám đốc sở bị mất chim”.

Hầu như các báo chính thống điều đưa tin về việc Giám đốc sở mất chim với các tiêu đề bài như: Trộm chim của Giám đốc sở, hai thanh niên bị truy tố (Tuổi trẻ). Giám đốc sở mất chim quý, hai gã quê sắp hầu tòa (Pháp luật). Truy tố hai kẻ trộm chim của giám đốc sở tuổi 30 (Tiền phong)…Thật đúng là một tin không gì nóng hơn, còn nóng hơn cả tin Trung Quốc đưa tên lửa ra Trường Xa.

Theo hồ sơ vụ án, ông Bảo bị mất chim vào hồi tháng 7/2015 trước khi được bổ nhiệm Giám đốc sở 9/2015. Kẻ trộm bị bắt ngay sau đó nhưng mọi việc được giữ kin như bưng cho đến khi VKS khởi tố vụ án thì mọi người mới biết. Chắc khi đó là thời điểm nhạy cảm nên không thông tin cho báo chí.

Nếu chỉ vì tội trộm chim mà khởi tố bỏ tù hai kẻ trộm vặt này thì không thuyết phục, nên Công an đã truy ra thêm hai vụ trộm tài sản trước đó.

 
Ông Lê Phước Hoài Bảo, giám đốc sở tuổi 30, với bằng khen giải khuyến khích 
về chơi chim. Ảnh: báo PetroTimes

Về thành tích phá án này Công an cả nước nên học tập, đặc biệt là Công an Thanh Hóa. Vụ trộm chim nhỏ vậy mà chỉ mấy ngày Công an Quảng Nam đã truy ngay ra thủ phạm, còn ở Thanh Hóa dân mất trộm trâu, bò đến hàng trăm con (từ năm 2004 đếm nay có nhà mất trên 10 con) thế nhưng Công an điều tra mãi mới tìm ra được thủ phạm – một con trâu trị giá đến từ 30 đến 50 triệu (baothanhhoa.vn 15/07/2015).

Ở cái xứ thiên đường này, tài sản của Quan (đầy tớ) dù nhỏ khi mất cũng là chuyện lớn, còn tài sản của Dân (chủ) dù lớn khi mất cũng là chuyện nhỏ. Cho nên chim quan to hơn con trâu cùa dân là thế.

Nhớ năm 2014, trên báo vietnamnet.vn có bài, Trộm vào nhà, quan chức lộ ra vàng khối, tiền tỷ. Với dẫn chứng hàng loạt các vụ trộm như: Mất trộm, quan tỉnh lộ 65 cây vàng dưới gầm giường (Đặng Xuân Thọ – Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Kon Tum). Nhà giám đốc Sở GTVT bị trộm “khoắng” hơn 1 tỷ (Lăng Văn Hòa – Giám đốc Sở GTVT tỉnh Bắc Kạn). Trộm “rinh” nửa tỷ đồng nhà PGĐ Sở Tài chính (Trần Cang, Phó Giám đốc Sở Tài chính Bình Định). Nhà trưởng BQLDA bị trộm khoắng 1,5 tỷ (Phạm Minh Tú, Trưởng Ban quản lý dự án huyện Đông Hải, Bạc Liêu). Trộm “cuỗm” ôtô 800 triệu nhà Phó ban chống tham nhũng tỉnh (Đồng Xuân Thọ – Phó Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng tỉnh Đồng Nai). Nhà cán bộ thuế bị trộm hơn 6 tỷ đồng. (Ông Trương Công Chiến – Đội trưởng Đội Đăng ký trước bạ thuộc Chi cục Thuế quận Bình Tân,TP.HCM)…

Nay cũng nhờ vụ mất chim này dân chúng mới biết tư dinh của ông Giám đốc trẻ, một căn biệt thự khang trang, cổng rộng, tường cao, giá trị vài tỷ bạc. Nhìn cái cơ ngơi đó, với lương Giám đốc sở có làm ba đời cũng không xây nổi.

Lễ hội dân gian–bao giờ cho đến ngày xưa ?

 (đăng VNTB ngày 28/2/2016 với tựa đề: Lễ hội dân gian: đâu rồi thành ngữ“Vui như trảy hội”?!)

Phùng Hoài Ngọc

Lễ hội thời chưa chiến tranh

Ngày xưa lễ hội là dịp duy nhất người dân tụ họp cộng đồng, đông vui nhất trong một năm. Người dân già trẻ trai gái chẳng bao giờ có dịp tụ hợp đông vui như thế ngoài lễ hội.

Làng quê miền Bắc hầu như làng nào cũng có lễ hội, ít nhất một lần hàng năm. Làng nhỏ hội nhỏ, làng to hội to. Có lễ hội liên xã – vài ba xã chung một lễ hội- bởi có chung một ông thành hoàng có công kiến lập làng xưa. Có lễ hội cấp vùng, rộng cỡ huyện tỉnh, không phụ thuộc đơn vị hành chính. Lại có lễ hội cấp miền, quốc gia, thường là lễ hội suy tôn anh hùng dân tộc, như Hội Gióng, hội chùa Thầy, lễ hội Hai bà Trưng, Đức thánh Trần, hội Đống Đa, hội đền bà Chúa Kho,…Lễ hội tôn giáo thường lan tỏa khắp vùng miền, như lễ hội Chùa Hương, Hội xuân núi Yên Tử. Lễ hội nhỏ và vừa kéo dài trung bình hai, ba ngày, Hội lớn đặc biệt như hội Chùa Hương kéo dài một tháng, Hội núi Yên Tử từ tháng Giêng đến hết tháng Ba âm lịch… Lễ hội rải rác suốt năm, tuy nhiên tập trung hơn vào muà xuân vì đó là thời buổi nông nhàn. Người khá giả thì đi lang thang hết lễ hội này đến lễ hội khác, người nghèo ít ra cũng đi lễ hội được một lần, nơi gần nhất. Lễ hội xa nhà thì đi bộ đeo khăn gói hành lý đi suốt cả ngày không mệt. Nghệ nhân hát xẩm kéo đàn nhị hồ ngồi quán nước ven đường trảy hội vui vẻ hát thúc giục du khách rằng: Hội chùa Thầy anh em ơi còn đương lúc đua chen, Hễ nhanh chân thì tới, chứ ươn hèn thì í xa.

Tháng Giêng là tháng ăn chơi / tháng Hai cờ bạc, tháng Ba rượu chè  hoặc dị bản : Tháng Giêng ăn Tết ở nhà / tháng Hai cờ bạc, tháng Ba hội hè.  Đó là ca dao giỡn chơi thôi, không phải qui luật qui tắc ngày xưa.

Nghi lễ truyền thống đem lại không khí trang nghiêm, cảm hứng tưởng niệm lịch sử, suy ngẫm đạo đức qua các nghi thức như rước thần, cúng bái, hát chầu, dàn nhạc cổ với trang phục cổ. Hội gồm nhiều trò chơi dân gian và văn nghệ, tạo ra sự vui vẻ, giao tiếp, giải trí thích hợp cho mọi lứa tuổi. Lễ hội dân gian mang tính văn hóa tổng hợp, đa dạng quả là một sinh hoạt tinh thần độc đáo không gì có thể thay thế được.

Những ấn tượng lễ hội dài 10 năm ở miền Bắc cho đến trước cuộc Nội chiến Bắc Nam (1964) gần như đọng thành kỷ niệm tuổi thơ của lớp tuổi chúng tôi. Nó vẫn còn mãi đó, ngọt ngào ấm áp, tiếc nuối.

Đó là lễ hội những ngày chưa chiến tranh (kể từ sau 1954 đến trước 1964) mà lứa tuổi thiếu niên chúng tôi hòa mình trong đó, suốt đời không thể quên. Nghe các cụ kể lại, trong 9 năm chiến tranh Việt- Pháp, vùng địch hậu chủ yếu là nông thôn và thành thị, lễ hội vẫn diễn ra tuy có dè dặt một chút… Do bị ức chế của chiến tranh nên sau 1954 dân chúng miền Bắc tưng bừng phục hồi lễ hội. Đó là những lễ hội nguyên sơ trong sáng trang nghiêm (lễ) và tưng bừng hào hứng vui vẻ (hội). Đi lễ hội người ta gác lại mọi lo âu thường nhật để vui hết mình với nhau…Từ 1964, cuộc Nội chiến Việt Nam chính thức diễn ra ở miền Bắc với máy bay Mỹ đánh phá chủ yếu nhằm vào cơ sở quân sự và hậu cần, giao thông tuy nhiên ngoại lệ cũng có thể rơi vào bất kỳ nơi nào, lúc nào. Lễ hội là nơi đông người, dễ bị máy bay tấn công, ban đêm nếu diễn chèo tuồng đèn rực sáng cũng là mục tiêu dễ thấy của máy bay, do vậy cũng dẹp luôn phần Hội. Tuy nhiên, phần “Lễ” vẫn được các cụ bô lão lặng lẽ tổ chức tiến hành nơi đền miếu, với số ít người tham gia, để thỏa mãn nhu cầu tâm linh truyền thống…

Ngày ấy, chưa xa lắm, lễ hội dân gian từng là nguồn cảm hứng giàu chất thơ cho văn học nghệ thuật bao đời, từ truyện cổ tích tới ca dao dân ca, tranh vẽ, sân khấu chèo tuồng, trò chơi, đám rước…Lễ hội ghi bao kỷ niệm tuổi thơ thanh bình, có lẽ “một đi không trở lại”.

Sau khi cuộc Nội chiến Việt Nam chấm dứt 1975, lễ hội truyền thống mọi cấp mọi vùng lại ùa ra, bung ra tổ chức, Tuy nhiên…

Lễ hội ngày nay

Không kể “lễ hội cách mạng” do nhà nước tố chức khá nhiều, cũng dày đặc quanh năm, cố ráng chen chân cạnh tranh với lễ hội dân gian. Họ sẵn giữ tiền bạc ngân sách nhà nước đổ vào để lôi kéo người dân, nhưng kết quả cũng không thể nào đạt được như lễ hội dân gian. Lễ hội dân gian hấp dẫn vì đạt được sự tự nguyện, náo nức, hồi hộp của mọi người. Không có mệnh mệnh hành chính nào can thiệp được.

 Tuy nhiên lễ hội dân gian ngày nay đẻ ra tình trạng buôn thần bán thánh mang tính tiểu thương và thể hiện sự bất lực, thiếu trách nhiệm của chính quyền. Họ bó tay trước các hủ tục mê tín và bạo lực phát sinh, lại đẻ thêm nhiều quái gở mới như quán nhậu thú rừng tràn ngập chùa Hương. Nạn chèo kéo du khách và ép giá xe cộ, nhà nghỉ ngày xưa chưa từng có giờ nay đẻ ra ồn ã. v.v… Những vẻ đẹp lễ hội truyền thống dần dà biến mất trong bối cảnh kinh tế thị trường tự do còn bị gây nhiễu bởi “định hướng XHCN”.

Một số lễ hội bạo lực như Chọi Trâu (Hải phòng), chém lợn Ném Thượng (Bắc Ninh), cướp quả phết (Phú Thọ), cướp lễ vật (Nam Định), lễ hội Gióng (Sóc Sơn, Hà Nội) có tục cướp lộc thánh, cướp giỏ hoa tre…Đó chỉ là một số ít lễ hội và hủ tục kỳ quặc ảnh hưởng trong một khu vực, không phổ biến rộng ở miền Bắc. Ở nơi ấy đáng lẽ thuyết phục địa phương hủy bỏ hủ tục thì Phan Đăng Long phó ban Tuyên giáo Hà Nội lại cãi báo chí rằng đó là “cướp có văn hóa” (!).

Giáo sư Trần Lâm Biền, chuyên gia văn hóa dân gian hàng đầu của Bộ Văn -Thể- Du lý giải rằng “người dân địa phương, du khách đang có dấu hiệu bị “hụt hẫng tinh thần” … Không ai có trách nhiệm giải thích cho người dân về các nét đẹp cổ truyền của tín ngưỡng tôn giáo” (Báo Tiền Phong 22/2). Lễ khai ấn đền Trần với cả hai nghìn cảnh sát bảo vệ an ninh thì thực là kỳ dị! Thời hoà bình ngày xưa chúng tôi không thấy bóng dáng một công an nào hết, chỉ vài anh dân quân du kích xã là đủ.

Nhà nghiên cứu văn hóa chua xót cho rằng ở các lễ hội bây giờ, “người ta tìm đủ cách để lấy tiền của dân”, mà đã muốn lấy tiền thì phải có bày ra những yếu tố “mê tín dị đoan”.

GS Trần Lâm Biền, như phần nhiều GS khác, ưa phát biểu lối “người khôn ăn nói lưng chừng/ làm cho người dại nửa mừng nửa lo”. Đáng lẽ ông cần phải nói thẳng “người dân mất niềm tin vào cái gì” thì câu văn mới trọn nghĩa. Mất niềm tin vào chế độ nào (?!) Bạn đọc hiểu ngầm vậy.

Luật sư Hoàng Nguyên Hồng cựu cán bộ UBKT trung ương (hẳn là nghỉ hưu rồi) trả lời phỏng vấn Đài VOV1 chiều hôm 24/2 về nạn bạo lực lễ hội, nói “như thế hóa ra cứ lấy sức mạnh tranh cướp là được…Một tình trạng lòng tham, cuồng tín… Một cái gì đó đang biến chuyển trong xã hội, một cái gì đó nguy hiểm cho đất nước…”. Ông đảng viên già này vẫn cố tránh nói “cái gì là cái gì đó”. Uổng công đài VOV loay hoay phỏng vấn ông cán bộ trung ương đảng.

Xin nêu một ví dụ hùng hồn về Lễ khai ấn đền Trần, qua đây khẳng định sự bịa đặt vụ lợi, hại dân hại nước của những người cán bộ văn hóa có trách nhiệm:

Tran mieu tu dien

(ảnh trên: con dấu miếu Trần 陳廟祀典 bị gọi nhầm là ấn của vua Trần)

Tục “khai ấn đền Trần” ở Nam Định đêm 15/ tháng Giêng là một trò ngu muội của quan chức ngành Văn hóa- Du lịch, quảng cáo láo để lôi kéo du khách thập phương. Cái “tín ngưỡng mới” này hẳn là do Bộ Văn Thể Du bịa tạc ra, rằng ai xin được “ấn” tức là có cơ may làm quan phát tài. Mấy năm trước từng có những cán bộ cao cấp được Ban tổ chức mời đến để khai mạc lễ “khai ấn” đúng 12 giờ đêm (ông cao cấp định đóng vai vua Trần ư?).

Sừ sách chưa bao giờ nói về việc vua Trần đúng vào đêm 15 tháng Giêng mở hộp đựng ấn (con dấu) uy quyền của mình ra “đóng” vào cái tờ giấy nào cả. Xin bà con hãy đọc 4 chữ trên con dấu: 陳廟祀典Trần miếu tự điển, nghĩa là: “Tế lễ đúng qui định miếu thờ họ Trần”.  Bốn chữ nhỏ hơn nằm dưới:  錫福無疆“tích phúc vô cương” nghĩa là “vua ban phúc vô hạn” như một lời chúc ai đi lễ thì được hưởng phúc, không cần phải lấy được một “mảnh giấy” đem về nhà.

Thực chất, đây là con dấu dùng trong nội bộ của những người quản lý miếu thờ họ Trần ở Nam Định. Bốn chữ chỉ nhắc nhở qui tắc làm lễ đúng cách, tránh tùy tiện qua loa. Có thế thôi. Cớ gì lại in ra hàng vạn bản “qui tắc nội bộ” phát cho du khách hành hương? Cần phải truy tìm kẻ nào đã viết báo quảng cáo về lễ khai ấn đền Trần và gây ra hủ tục phi lý này. Đề nghị công an văn hóa tư tưởng lập “chuyên án văn tự” truy tìm thủ phạm “khai ấn đền Trần” trên báo đài nhà nước cách đây mấy năm.

Ngẫm ra, chính là vấn đề giáo dục thẩm mỹ. Văn hóa cách mạng vô sản đã làm hư hỏng tất cả năng lực thẩm mỹ truyền thống vốn có của nhân dân. Chủ nghĩa vô thần vô sản đã chi phối toàn bộ sách dạy học và sách đọc… Vướng cái nguyên lý vô thần cộng sản, các văn nghệ sĩ và cán bộ ngành văn hóa ngày nay rơi vào tình trạng hụt hẫng về cơ sở lý luận. Nói vô thần hay hữu thần, đằng nào cũng “há miệng mắc quai” hoặc sợ “mất lập trường”. Một đất nước 8000 lễ hội lớn nhỏ vào mùa xuân, không có được một bài văn miêu tả trong sách giáo khoa mới.

Có ai đọc cuốn sách “Chủ nghĩa vô thần khoa học” của tác giả Aleksandr Fedorovich Okulov xứ Liên Xô cũ chăng ? Sách do PGS mác lê Nguyễn Hữu Vui dịch, tủ sách giáo khoa Mác-Lê-nin, in năm 1985 do học viện Nguyễn Ái Quốc xuất bản. Tham vọng của Liên Xô và bạo chúa Staline ngày xưa là “khoa học hóa tín ngưỡng tôn giáo của con người”. Khoa học hóa tất cả những phạm vi bất khả tri. Thực là vớ vẩn phù phiếm quá ! Còn biết bao điều trên thế giới và vũ trụ bao la con người bó tay chưa hiểu được, vậy mà Liên Xô cũ cái gì cũng tỏ ra “biết tuốt” (!)

Đề xuất một quan niệm trung dung.

Cái gốc của lễ hội liên quan mật thiết quan điểm hữu thần và vô thần.

Chúng tôi nghĩ, quan niệm thẩm mỹ có thể dung hòa được thuyết hữu thần hay thuyết vô thần.

Bài nghiên cứu [1]Tôn giáo liệu có ngày diệt vong?” công bố  kết quả nghiên cứu  từ 57 nước đem lại một số nhận định lửng lơ. “Một phần nguyên nhân khiến tôn giáo thu hút sự quan tâm là do nó mang lại sự trấn an ở một thế giới bất ổn”.

Khoa học là thứ khó nuốt – trong khi đó, tôn giáo lại khác. Đó là thứ chúng ta không cần phải học mà vẫn hiểu“. (Mc Cauley, giám đốc một viện nghiên cứu tâm lý và văn hóa tại Đại học Emory, Atlanta, Georgia) nói.

Điều tra xã hội học qua bài báo kể trên công bố rằng thế giới ngày nay có 13 % dân số theo thuyết vô thần. Số này ngày càng tăng. Những quốc gia có tỷ lệ người theo chủ nghĩa vô thần lớn nhất thường là những nước phát triển về kinh tế, ổn định về chính trị… Tuy nhiên Hoa Kỳ là một trường hợp ngoại lệ khác, có đông đảo dân số theo tín ngưỡng mặc dù là nước giàu có nhất trên thế giới. Vậy là, nghiên cứu khoa học cho thấy… chẳng có qui luật nào chi phối hữu thần hay vô thần. Nói cách khác, vô thần và hữu thần cần phải sống chung với nhau thôi.

Chúng tôi nghĩ, một quan điểm trung dung có thể dung hòa vô thần và hữu thân, cho một thời kỳ lâu dài. Hữu thần và vô thần là tùy ý lựa chọn, tự do tín ngưỡng. Miễn là có một điểm chung: tôn trọng lựa chọn cảm xúc thẩm mỹ. Hữu thần và vô thần gieo cảm hứng cho người ta như âm nhạc, ưa thích và không thích dòng nhạc này hay dòng nhạc khác. Thế thôi ! Không ai có thể phủ nhận cảm hứng thư giãn thanh thản khi tới thăm đền miếu nhà thờ, và nao nức đi dự lễ hội (với điều kiện lễ hội tổ chức đúng đắn vô tư). Hữu thần và vô thần cũng hấp dẫn như sở thích du lịch đó đây. Hơi sức đâu mà tranh cãi ai hay ai dở. Ở đây cần đảm bảo tính dân chủ trong thị hiếu thẩm mỹ. Ngày xưa lý thuyết gia Các Mác bó tay trước một tình trạng thẩm mỹ tự do như vậy, nhưng đã cố đấm ăn xôi, gieo tiếng ác cho tôn giáo rằng nó là “thuốc phiện” của nhân dân.

PHN

[1] . Nguồn: (BBC: http://www.bbc.com/vietnamese/culture_social/2015/01/150111_will_religion_ever_disappear_vert_fut

Nguyễn Sinh Hùng ngày càng bạo miệng

Nguyễn Sinh Hùng ngày càng bạo miệng

Posted by adminbasam on 26/02/2016

Người Việt

Tư Ngộ

25-2-2016

Chủ Tịch Quốc Hội CSVN Nguyễn Sinh Hùng. (Hình: Getty Images)

Quốc Hội CSVN được giới báo chí ngoại quốc gọi tên là con dấu cao su (rubber stamp) tức chỉ làm theo lệnh dập xuống giấy. Tất cả các đạo luật được các cơ quan của nhà nước (tay phải) đưa ra Quốc Hội (tay trái) càm ràm chiếu lệ rồi thế nào cũng thông qua với tỉ số rất cao, nếu không phải tuyệt đối. Nếu không, chẳng lẽ tay trái chém cụt tay phải?

Tuy nhiên, để ý theo dõi thời sự chính trị Việt Nam thì sẽ thấy ông Nguyễn Sinh Hùng, thường được cư dân mạng gọi là “Hùng hói,” chủ tịch Quốc Hội CSVN ngày càng bạo miệng. Với những người đang bị liệt vào thành phần “phản động” ở trong nước, nếu mà phát ngôn hung hăng như thế, không tù mọt gông thì cũng bị lũ “côn đồ được bảo kê” đập cho tới nơi tới chốn.

Cái chức “chủ tịch Quốc Hội” và ngay cả cái chức “đại biểu Quốc Hội” của ông không phải do dân bầu mà có. Nó được bộ sậu chóp bu đảng trong Bộ Chính Trị CSVN cài đặt ông ngồi lên đó làm bung xung cho có màu mè dân chủ để tuyên truyền với thiên hạ, giản dị như vậy. Ông không phải tranh với ai và nó không phải cái chức hái ra tiền (dưới gầm bàn) nhiều nhất của chế độ.

Sau cuộc đấu đá tại đại hội đảng 12 kết thúc giữa tháng trước, ông Hùng và ông Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, bị ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng gạt ra ngoài hệ thống quyền lực chóp bu.

Hai ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng chỉ thấy mấy lời phát biểu đại khái, chờ đến tháng 6 tới đây thì trả ghế, về vườn. Riêng ông Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng thì có vẻ ngày càng đưa ra những “phát ngôn ấn tượng” khiến dư luận ngạc nhiên không ít.

Hôm Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016, khi thảo luận về thủ tục hành chánh, vấn đề cấp giấy phép hành nghề vừa khó khăn vừa phức tạp, ông Nguyễn Sinh Hùng kêu rằng, “Thủ tục hành chính của mình cay độc lắm, quá nhiều thủ tục gây phiền hà cho người dân. Nhiều thủ tục để làm gì, để có tiền thì mới xong chứ sao nữa!”

Nếu không thấy báo chí chính thống của chế độ thuật lời ông, người ta không thể tin đó lại phát ra từ miệng ông chủ tịch Quốc Hội “con dấu cao su.” Suốt bao năm qua, không biết bao nhiêu lời kêu ca về thủ tục hành chính “hành dân là chính” để vòi tiền hối lộ, đã và vẫn còn đang làm khổ người dân mỗi khi phải chạy tới cửa công quyền.

Có rất nhiều đợt cải cách hành chính được tuyên truyền, loan báo thi hành nhưng rồi chẳng giảm thiểu sự cồng kềnh rối rắm là bao nhiêu. Cũng ở trong đầu tuần này, giới đầu tư Nhật Bản đầu tư sản xuất tại Việt Nam đưa ra bản tường trình ngầm cáo buộc thủ tục hành chính của Việt Nam là cơ hội để moi tiền hối lộ “dưới gầm bàn.” Vì vậy họ nói môi trường đầu tư tại Việt Nam ngày càng xấu đi.

Một tuần trước đó, ngày 17 tháng 2, 2016, cũng tại cuộc họp của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội, khi thấy chính phủ của chế độ lại xin hoãn trình luật biểu tình dù đã được lên lịch thảo luận và xin hoãn rất nhiều lần, ít ra là từ ba năm qua.

Ông Hùng kêu: “Tại sao cứ lùi đi lùi lại mãi, do làm không được hay không chịu làm? Chương trình là Quốc Hội quyết định, Bộ Chính Trị cũng đã quyết định đưa vào chương trình rồi, nhưng chính phủ cứ xin lùi mãi.

Ông còn lên giọng: “Thường vụ Quốc Hội không đồng ý với việc lùi. Chính phủ chưa trình dự luật này ra Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội, chúng tôi đã biết nội dung như thế nào đâu mà bảo là cho lùi? Tôi cho rằng đây là việc làm thiếu nghiêm túc.

Dù vậy, cái “luật biểu tình” nếu được một chế độ độc tài đảng trị như chế độ CSVN nặn ra thì cũng sẽ không ai được tự do biểu tình, nhất là bày tỏ chính kiến. Một cái luật mà do Bộ Công An soạn thảo với sự tiếp tay của Bộ Quốc Phòng “gài độ” thì đừng có hòng tử tế, để gọi là “của dân, do dân và vì dân.”

Những năm gần đây, hàng chục người dân khi vừa mới bị bắt vào đồn công an một vài giờ tới một vài ngày thì gia đình của họ nhận được tin chết. Hầu hết đều bị vu cho là tự tử, “nhồi máu cơ tim” hay “chạy lung tung đầu đập vào tường” trong khi khám nghiệm tử thi đều thấy dập nội tạng, gãy xương sườn, gãy xương chân tay, vỡ sọ, máu chảy ra từ mũi, mắt, tai, v.v… các dấu hiệu của tra tấn nhục hình.

Liệu sẽ có bao nhiêu người sẽ bị lôi vào đồn công an rồi chết ở đó sau khi có “luật biểu tình”? Chắc gì công an sẽ tử tế hơn khi có “luật biểu tình” hay là còn độc ác hơn?

Trong cuộc họp của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội CSVN ngày 10 tháng 8, 2015, khi góp ý kiến trong phiên thảo luận về “Luật Phí và Lệ Phí” khiến dân chúng điêu đứng, ông Hùng kêu rằng, “Một quả trứng đếm ra đếm vào 14 lần để thu phí. Trời đất ơi, như thế người dân sống sao được.”

Ðầu năm 2015, báo Giáo Dục Việt Nam liệt kê ra “7 phát ngôn ấn tượng” của ông Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng trong năm 2014. Trong đó, ông từng kêu về thủ tục hành chính bắt dân chạy 15 tới 20 loại giấy cho một vụ việc là “thế này thì chỉ chết dân thôi” và kêu ca về “Luật Căn Cước” và “Luật Hộ Tịch” là “hành dân đủ kiểu thì ai chịu được.”

Thậm chí, ông còn đả kích cái dự luật “Luật Dân Sự” (sửa đổi) là “nghe thì có vẻ đúng, nhưng mà sai rồi, thiếu tôn trọng Hiến Pháp.”

Bất chấp những lời kêu ca của ông “Hùng hói,” tất cả các đạo luật mà chế độ đưa ra đều được thông qua. Một quốc hội “con dấu cao su” không bao giờ được phép vượt qua thẩm quyền của nó khi cái thủ tục “đảng cử dân bầu” vẫn còn nguyên đó để nhào nặn ra cái thứ quốc hội bù nhìn đó.

Ông Hùng chỉ nói cho sướng cái miệng khi ông biết ông không còn gì để mất. Người ta từng thấy một số kẻ tiền nhiệm của ông cũng có những phát ngôn tương tự như ông khi sắp bị cưa ghế, hoặc đã về vườn.

Ích lợi gì cho dân cho nước khi các lời nói “bạo phổi” của các ông chẳng đem lại sự thay đổi nào. Vẫn có cái đảng Cộng Sản ngồi chồm hổm trên đầu nhà nước thì dân vẫn chịu đựng một cổ hai tròng. Quốc Hội nào phải “của dân, do dân và vì dân” như chế độ tuyên truyền bịp bợm.

GS Nguyễn Minh Thuyết – Đảng cần đổi mới để Quốc hội thực quyền hơn

GS Nguyễn Minh Thuyết – Đảng cần đổi mới để Quốc hội thực quyền hơn

VietTimes

 
 .
VietTimes — Cần phải cải tiến mạnh mẽ công tác bầu cử. Phải có cơ chế để người dân tự ra ứng cử và phải có tranh cử để cử tri lựa chọn được những đại biểu xứng đáng vào Quốc hội. 
 .
Điều cần nhất là đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng để QH có thực quyền hơn.Đó là ý kiến của GS.TS. Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội (QH).
 .
                                                                      ***
Đảng cần thay đổi phương thức lãnh đạo để QH có thực quyền hơn
 .
Thưa Giáo sư, sau 10 năm làm đại biểu Quốc hội, ông thấy điều gì cần được quan tâm nhất để đổi mới hoạt động của QH nhiệm kỳ tới nhằm đạt hiệu quả hoạt động cao hơn?
 .
– Điều cần nhất là đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng để QH có thực quyền hơn, chủ động hơn trong việc quyết định những vấn đề hệ trọng. Hiến pháp, rồi Luật Tổ chức QH đều khẳng định QH là cơ quan quyền lực cao nhất, nhưng trong thực tế hoạt động QH, có nhiều vấn đề QH vẫn phải chờ ý kiến của Trung ương hoặc Bộ Chính trị, Ban Bí thư mới quyết định được.Đương nhiên có những việc thuộc thẩm quyền của Đảng thì Đảng quyết, nhưng cũng cần phân định rõ những việc gì phải xin ý kiến Trung ương hoặc Bộ Chính trị, Ban Bí thư; những việc gì giao Đảng đoàn QH bàn bạc rồi đưa ra QH quyết luôn.
 .
Ví dụ, khi những người đứng đầu các cơ quan nhà nước thuộc diện QH bầu và phê chuẩn vi phạm pháp luật hoặc không đủ khả năng và phẩm chất để đảm nhiệm chức vụ nữa thì QH cần có quyền lập Ủy ban lâm thời để điều tra, bỏ phiếu bất tín nhiệm và làm thủ tục miễn nhiệm người đó, chứ không phải chờ đến khi Trung ương họp, có ý kiến rồi QH mới xử lý được.
. (more…)

KHẮP NƠI BẮT BỚ, ĐÀN ÁP DÂN OAN NGÀY “QUỐC TẾ ĐỒNG HÀNH CÙNG DÂN OAN”

Khắp nơi hưởng ứng “Ngày Quốc Tế Đồng Hành cùng Dân Oan Việt Nam”

 
27-2-2016
GNsP – Hưởng ứng lời kêu gọi “Ngày Quốc Tế Đồng Hành cùng Dân Oan Việt Nam vào ngày 27.02.2016” nhiều bà con dân khắp mọi nơi tiến hành cuộc biểu tình tại các thành phố lớn, hoặc có nhiều đoàn dân oan đã bị lực lượng công an chặn xe khi đang trên đường đến nơi biểu tình.
.
Tại Hà Nội
Lúc 8:30, anh Trịnh Bá Phương – dân oan Dương Nội – cho biết, công an đã phong tỏa khắp nơi để ngăn cản dân oan tập trung tại số 1 Ngô Thì Nhậm.
Anh Phương nói: “Hiện tại công an đang bố trí lực lượng rất là đông, đông hơn cả người dân. Họ cũng có những chiếc xe thùng, xe buýt để chuẩn bị sẵng sàng đàn áp”.
“Dự kiến lúc 10 giờ dân oan sẽ tuần hành, nhưng với tình hình này thì không biết như thế nào. Có thể bà con sẽ tổ chức sớm hơn dự kiến, hoặc là bà con có thể đợi đủ người để có thể tổ chức”.
Thậm chí, anh Phương nói thêm, công an “còn ngăn chặn từ xa để ngăn dân oan các tỉnh lân cận về số 1 Ngô Thì Nhậm” ở Hà Nội.
“Hãy chấm dứt thảm họa dân oan tại Việt Nam”, đó là thông điệp mà bà Cấn Thị Thêu – một người bị cưỡng chế đất ở Dương Nội – muốn gửi đến nhà cầm quyền trong cuộc tuần hành hôm 27/2 ở Hà Nội cùng với hàng trăm người khác.
“Tôi muốn nhà cầm quyền phải xem xét, để giải quyết và trả lại những gì mà họ đã cướp đất của người dân,” bà Thêu nói và cho biết lúc 10 giờ 30 có khoảng  gần 200 dân oan từ Dương Nội, Văn Giang, Hải Phòng, Bắc Giang và cả ở phía Nam đang tập trung tại số 1 Ngô Thì Nhậm.
Những dân oan này đang giăng biểu ngữ và hô khẩu hiệu đòi lại đất mà họ đã bị cưỡng chế. Trong khi đó “công an vây kín và chặn hết các đường.”
“Công an quây vòng quanh [chỗ tập trung của dân oan], cùng với đó là xe cảnh sát, xe buýt, xe gắn loa, công an, mật vụ. Họ rất là đông, lên đến cả trăm người”.
Bà Thêu cũng cho biết, hiện chưa xảy ra xô xát giữa lực lượng công quyền với người tuần hành, chỉ có hai người con trai của bà Thêu là Trịnh Bá Tư và Trịnh Bá Phương bị bắt.
Bên cạnh điểm tập trung số 1 Ngô Thì Nhậm, một nhóm các dân oan khác trên 30 người cũng đang tập trung tuần hành tại đường Quang Trung, Hà Đông, Hà Nội.
H1Ảnh: Facebook
H1Ảnh: Facebook
H1Lực lượng chức năng ‘đấu vật’ với bà con dân oan trên đường phố. Nguồn ảnh: FB
H1Sự can đảm và sự kiên trì của người mẹ luôn kêu oan cho Tử tù Hồ Duy Hải. Nguồn ảnh: Facebook
*
Tại Hải Dương
Lúc 9 giờ, bà Bùi Thị Lan – dân oan Hải Dương – cho biết bà không thể tập trung cùng các dân oan khác tuần hành tại xã Cẩm Điền, Hải Dương vì có người bao vây, ngăn chặn từ đêm hôm qua.
Bà Lan nói: “Cô đang bị nó theo dõi 24 trên 24, và không ra được khỏi ngoài đây này. Nó bao vây suốt từ hôm qua cơ”.
Bà Lan cho biết có hơn chục người mặc thường phục đang phong tỏa khu vực quanh nhà bà. “Dưới đường cứ mỗi chỗ hai thằng. Hiện tại trong (sân) nhà cô vẫn có hai thằng” bà Lan nói và cho biết, các dân oan khác trong tỉnh Hải Dương cũng có thể bị chặn hết, và không thể tuần hành. “Hôm nay nó chặn hết, không cho đi mà.
Bên cạnh lớp người bị nhà cầm quyền cưỡng chế đất một cách không công bằng, dân oan tại Việt Nam còn bao gồm những gia đình có thân nhân bị tống giam với bản án gây nhiều tranh cãi.
Bà Bùi Thị Lan ở Hải Dương là một trong những trường hợp như thế. Bà có con trai là Hoàng Văn Cường bị kết án 25 tháng tù với cáo buộc “chống người thi hành công vụ” vào năm 2015.
“Cô chỉ mong muốn kêu oan cho con cô.” Bà Lan chia sẻ về lý do muốn đi tuần hành cùng với những dân oan khác tại Hải Dương.
Bà nói án của con bà còn nhiều khuất tất, bởi người làm chứng “lúc nói có lúc nói không”.
Mặc dù biết sẽ bị đàn áp nếu có ý định tuần hành, bà Lan nói, ” Cô vẫn quyết tâm đi để đòi công lý cho con cô. Lấy lại lý lịch trong sáng cho con mình, vì con tôi vô tội. Nếu con cô có tội thì một ngày cô cũng không đi, nhưng con cô không có tội nên nhất quyết cô phải đi, dù hy sinh tính mạng”.
Bà Lan đã từng kêu oan nhiều cấp cho con trai mình nhưng chưa được kết quả tích cực gì. Bà từng nói với Cường: “Con cố lên. Bây giờ mẹ vẫn sẵng sàng kêu oan cho con”.
Trong một diễn biến khác công an đã mời 4 Dân oan Ninh Giang, Hải Dương lên phường công an làm việc và họ lo lắng không biết tính mạng của họ có đảm bảo khi ở trong đồn công an hay không.
Bà con dân oan huyện Cẩm Điền bị công an bao vây, ngăn chặn nhưng họ vẫn tập trung biểu tình tại chỗ.
H1Ảnh: Facebook
Tại Hà Nam
Dân oan Thúy Nga bị công an canh tại tư gia nhưng bà và các con vẫn biểu tình tại chỗ, Bà Nga nói: “Từ khi đảng cộng sản cầm quyền cho đến nay họ đã phá nhà, cướp đất, cướp tư liệu sản xuất của dân tràn lan và giết dân từ thời cải cách ruộng đất. Sau cải cách ruộng đất, họ không giết người cướp đất hàng loạt nhưng tệ nạn đó vẫn diễn ra hàng ngày, tính mạng của người dân bị giết tùy tiện kể cả ngoài đường lẫn trong đồn công an. Chính quyền do đảng cộng sản cướp quyền con người của dân bằng cách bắt bớ bỏ tù bất cứ ai họ muốn với bộ luật rừng, kể cả người già và trẻ con cũng nhà cầm quyền cũng không tha.”
H1Băng rôn khẩu hiệu mà bà Thúy Nga cầm trên tay đã bị nhà cầm quyền xé bỏ khi bà Thúy Nga treo trước cửa nhà. Ảnh: FB
Tại Hải Phòng
Đại gia đình 3 đời dân oan Thuý Nguyễn đồng hành cùng dân oan trên cả nước tại tư gia.
H1Ảnh: Facebook
H1
Ảnh: Facebook
Tại Sài Gòn
Dân oan Hải Dương tên là Nguyễn Anh Tuấn, anh và cả gia đình tố cáo nhà cầm quyền địa phương tham nhũng và kết quả là 13 công dân bị đẩy vào chốn lao tù trong đó mẹ anh bị kết án 7 tháng tù giam, anh cho biết lý do tham gia ngày hôm nay: “Tôi muốn bà con Hải ngoại cùng đồng hành và chia sẻ nỗi khổ của bà con dân oan Quốc nội. Đồng thời cũng mong quốc tế nhìn thấy cảnh tượng dân oan càng ngày gia tăng ở trên đất nước của mình, điều này chứng minh quyền con người của bà con dân oan đang bị tước đoạt ngày càng nghiêm trọng nên số lượng dân oan càng ngày gia tăng. Tôi muốn chính phủ các nước hãy can thiệp vào chính quyền VN để họ trả lại quyền căn bản cho người dân oan.”
Sáng nay vào lúc 8 giờ, có hơn 20 bà con dân oan biểu tình tại đường Pasteur và đi bộ đến khu vực nhà thờ Đức bà nhưng sau khi di chuyển một đoạn ngắn, lực lượng công an đã bắt bà con đưa lên xe và đưa đi đâu không rõ.
Bạn trẻ Khang có mặt cùng với Đoàn Dân oan Sài Gòn cho biết: “Sau khi di chuyển được 1 đoạn với các băng rôn lên án nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cướp đất và yêu cầu trả lại đất, lực lượng công an đã ngăn chặn và bắt số dân oan ngay nhà thờ Đức Bà, khi đang di chuyển xuống khu chợ Bến Thành. Một dân oan Tiền Giang đã bị đánh bầm dập còn các dân oan còn lại đều bị công an hành hung.”
H1Dân oan Tiền Giang. Nguồn: internet
H1
Một nhóm dân oan Tiền Giang khoảng 20 người xuất phát từ Chùa Liên Trì Quận Thủ Thiêm đã bị bắt đưa về Tiền Giang. Bà Quang, Dân oan Tiền Giang cho GNsP biết. Bà nói thêm: “Có một người bị đánh dập mũi, một người bị bẻ gẫy tay và hiện nay đã được đưa đi băng bó vết thương” 7 người dân oan khác bị câu lưu tại phường An Khánh.
Có khoảng 30 Dân oan đến từ tỉnh Tiền Giang, Tây Ninh… tá túc tại Chùa Liên Trì Quận 2, Thủ Thiêm bị hốt từ sáng sớm. Hòa Thượng Thích Không Tánh loan tin trên facbook: “Hòa thượng Thích Không Tánh cho biết vào chiều ngày 26-2, có 30 người dân oan từ các tỉnh miền Tây đã đến chùa Liên Trì, Sài Gòn để tá túc. Sáng sớm ngày 27-2, các dân oan này rời khỏi chùa Liên Trì từ 5 giờ để ra khu trung tâm Sài Gòn tham gia tuần hành cho “Ngày Dân oan Việt Nam”. Tuy nhiên đoàn người này sau khi ra khỏi chùa một đoạn ngắn đã bị lực lượng công an, an ninh sắc phục cùng dân phòng trấn áp, bắt tất cả đưa lên xe chuyên dụng. Ngay sau đó, tất cả dân oan này bị cưỡng bức quay trở về địa phương nơi sinh sống. Tiếp sau đó, có khoảng 20 công an, an ninh ập vào chùa Liên Trì để truy xét tìm kiếm coi còn người dân oan nào tá túc hay không? Hai người dân làm công quả ở chùa suốt hơn năm qua, đã bị hạch sách, đe dọa. Hiện tại lực lượng công an sắc phục và thường phục vẫn đang trú đóng trước cổng chùa Liên Trì.”
H1Hòa thượng Thích Không Tánh trước cổng chùa Liên Trì. Nguồn: internet
Nhóm Dân oan Đồng Nai khoảng 50 người đi đến trụ sở Thanh tra Chính Phủ Trung ương số 210 Võ Thị Sáu nộp đơn bị lực lượng công an và Dân phòng cưỡng chế bắt kên xe chở đi, không biết đi đâu.hủ Trung ương số 210 Võ Thị Sáu nộp đơn bị lực lượng công an và Dân phòng cưỡng chế bắt kên xe chở đi, không biết đi đâu.
Theo Bolgger Phạm Thanh Nghiên cho hay: “Hiện Thúy Nguyễn bị bắt cùng khoảng hơn 20 người dân oan khác. Họ bị tống lên xe buýt và đang di chuyển trên đường Nguyễn Văn Kiểng. Thúy còn cho biết chị Ngọc Anh Trần bị đánh rách miệng. Một dân oan Tiền Giang tên là Lữ bị đánh hộc máu mũi…” Blogger Huỳnh Anh Tú -chồng Blogger Phạm Thanh Nghiên- và anh Đỗ Đức Hợp bị công an bắt và đưa về phường Bến Nghé, Quận 1, Tp.HCM.
H1Nguồn: Facebook
H1
H1Ảnh: Facebook
Có 3 thành viên CLB Lê Hiếu Đằng ra hiệp thông với dân oan là Nhà báo Kha Lương Ngãi,
Nhà báo Sương Quỳnh và Nghệ sĩ Ánh Hồng. Nhà báo Sương Quỳnh kể lại: “Lực lượng công an các loại kể cả các cán bộ hưu trí đã vây kín bà con dân oan, an ninh mật vụ giám sát chặt chẽ. Họ ngăn cản những việc làm chính đáng của người dân, người dân có quyền lên tiếng đòi lại tài sản cho người ta nhưng lại không được vậy thì có dân chủ trong đất nước VN này hay không?”
H1Nghệ sĩ Ánh Hồng, nhà báo Kha Lương Ngãi, nhà báo Sương Quỳnh. Ảnh: Facebook
Tại vườn rau Dân oan Lộc Hưng có gần 10 an ninh bao vây, một người trong số những người này đã chửi thề, đuổi bà con dân oan nên bà con đã vây vào đánh người an ninh này và mang ra ngoài phường lập biên bản với nội dung là đã gây sự, chửi thề, đánh người dân, gây mất trật tự khu phố…
Vào lúc 10 giờ, lực lượng công an thả bà con dân oan Long Khánh tại vườn cao su Long Khánh -một nơi vắng vẻ, không có người qua lại và bà con dân oan lo lắng “những tên công an thường phục vẫn lấp ló phía sau và không biết bọn chúng sẽ làm gì bà con dân oan nữa?”
H1Ảnh: Facebook
Ông Trần Bang đồng hành với bà con dân oan cho hay: “Lực lượng an ninh rất đông nhiều nhất là thanh tra xây dựng bao vây dân oan và bắt mọi người lên xe buýt. Bà con không thể hiện tiếng nói của mình, họ mất quyền biểu tình, quyền tự do ngôn luận, quyền biểu đạt của người dân. Dân oan không chỉ mất đất mất nhà mà mất luôn tiếng nói. Họ biểu tình rất ôn hòa nhưng họ đã bóp nghẹt.”
“Điều kiện sống của người dân oan rất khó khăn, quyền sống của họ bị đe dọa, họ là những người có cuộc sống cơ cực nhất, họ đi khiếu kiện nhiều năm mà không được giải quyết. Tôi phẫn nộ nhất là ‘quyền sở hữu toàn dân ảo’ nên người dân nào cũng có thể bị mất đất, bị giải tỏa đất và đền bù không thỏa đáng, mà đa số những người dân oan là nông dân mà họ cần ruộng đất. Việc đô thị hóa, công nghiệp hóa phải mang lại cuộc sống tốt hơn cho người dân VN nhưng chỉ mang lại lợi ích cho một nhóm lợi ích và thân hữu của đảng cầm quyền”. Ông Trần Bang nói tiếp.
Đa số bà con dân oan thuộc thành phần bần cố nông, mất nhà mất cửa do chính sách ‘sở hữu toàn dân’ đẩy họ thành dân oan. Chính sách này đã gây ra biết bao sự lầm than, cơ cực, cho những người dân –đặc biệt là nông dân- khốn khổ bởi các dự án do nhà nước hoặc các công ty tư nhân đầu tư, quản lý nhưng bồi thường đất cho người dân với cái giá rẻ mạt, không đủ sinh sống qua ngày đoạn tháng, khiến cuộc sống của họ nay đây mai đó. Những người dân oan này ròng rã đi khiếu kiện suốt nhiều năm, thậm chí có gia đình đi khiếu kiện suốt gần ba mươi năm. Cứ mỗi tháng, họ tích góp, dành dụm tiền, đón xe lên Sài Gòn hoặc ra Hà Nội, đến phòng tiếp dân để kêu oan hoặc đến bất cứ nơi đâu để có thể kêu cho nỗi oan khiên của họ.
Pv.GNsP
Nguồn ảnh: Facebook

Không phải chỉ có ở Việt Nam

27/02/2016

Người Việt lừa gạt chặt chém mọi lúc mọi nơi và trong mọi lĩnh vực, cớ sao ngành du lịch phải làm một ngoại lệ ? Chính quyền thì tham nhũng và kém hiệu quả, dân chúng thì lầm than và mông muội, luật pháp thì bát nháo, luân lý thì chao đảo, văn hóa thì nhộn nhạo, ngôn ngữ thì thô bỉ phũ phàng, con người thì hành hạ nhau và là nạn nhân lý tưởng của nhau, thời của nước đục thả câu, một đất nước như thế ắt phải có một ngành du lịch như thế.

Trên toàn thế giới du khách đều có thể bị lừa gạt và chặt chém, song ở Việt Nam họ tất yếu bị lừa gạt và chặt chém.”

***

 Phạm Thị Hoài
Trên toàn thế giới du khách đều có thể bị lừa gạt và chặt chém: Ở thánh địa Thiên chúa Vatican và thánh địa Do Thái Jerusalem, ở đất nước chùa chiền Thái Lan và xứ sở Phật giáo Ấn Độ, ở Ai Cập Hồi giáo và Thổ Nhĩ Kỳ Hồi giáo, ở Machu Picchu của Đế chế Inca và Angkor của Đế chế Khmer, ở nước Nga hậu cộng sản và Cuba cộng sản cuối mùa, ở thân vương quốc triệu phú Monaco nhỏ xíu và nước cộng hòa nghèo đói khổng lồ Congo, ở thiên đường tuyết trắng St. Moritz và chốn thần tiên biển biếc Maldives, ở New York và London, Amsterdam và Hamburg, Istanbul và Athens, Praha và Budapest, Bắc Kinh và Hong Kong…, thậm chí ở Singapore mệnh danh The Fine City, nơi mọi động thái của con người có thể làm phiền con người đều bị phạt, từ đem sầu riêng vào taxi và tàu xe công cộng trở đi (500 SGD). Trước vụ một người Việt mua điện thoại iPhone bị lừa ở khu mua sắm Sim Lim, sáu người Mỹ đã bị một quán ở Newton Hawker Centre chém 239 SGD cho 8 con tôm sú.
***
clip_image001Lên Tuk-Tuk ở Thái là chấp nhận giá đi đằng giá, đường đi đằng đường – NGUỒN ZMETRAVEL.COM

Không thể kể hết những nỗi đoạn trường của du khách ở thời đại du lịch đại chúng toàn cầu này: Một tài xế taxi chém 400 euro của một khách Mexico cho đoạn đường 10 km ở Berlin, giá thông thường chưa đầy 20 euro. Cũng tài xế taxi, Hong Kong, chém 8000 HKD của một khách Thụy Sĩ cho đoạn 30 km từ sân bay về Kowloon, giá thông thường 300 HKD. Lên Tuk-Tuk ở Thái là chấp nhận giá đi đằng giá, đường đi đằng đường. Đi taxi ở Ấn Độ là chơi xổ số, vận may của bạn là một phần mấy triệu. Ở Praha, bạn có thể nâng vận may ấy lên hai lần nhưng nỗi bực thì nhảy vọt hai nghìn phần trăm. Ở Rome, trước khi lên taxi bạn nên đặt tay lên Kinh Thánh cầu nguyện. Cũng ở thành phố bất tử này, một cửa hàng kem gần Quảng trường Tây Ban Nha chém 60 Euro cho 4 cây kem ốc của một gia đình du khách Anh và một nhà hàng ở Quảng trường Navona chém 695 Euro cho một bữa ăn trưa của một cặp du khách Nhật. Thủ đô nước Ý nói chung gợi nhớ đến đặc sản Ý: mafia, cũng như Paris xứng đáng với phát minh của người Pháp: nó là trọn vẹn một cỗ máy chém vĩ đại.Nguồn: http://baotreonline.com/Chuyen-muc-tre/Le-Cheo/khong-phai-chi-co-o-viet-

nam.htmlclip_image002Hóa đơn 11 Euro cho một chai nước Evian 1/3 lít ở Paris và 695 Euro cho một bữa trưa ở Rome.

Tất cả những gì về nạn chặt chém mà người Việt đang bị giật mình và ám ảnh, phẫn nộ và bức xúc, bị choáng, bị sốc nặng, phải nản lòng, phải cắn răng, phải nghẹn, phải ứa nước mắt, phải ôm cục tức, phải khóc ngất và khóc thét đều đã được thế giới này sáng tạo, phát triển và tinh luyện từ lâu lắm. Người Việt, những người đến muộn và còn rất ít kinh nghiệm trong ngạch kinh doanh khao khát hương xa này, không thể coi mình là tác giả đầu tiên.Không phải chỉ có ở Việt Nam. Trước chúng ta, xe dù và mafia taxi, chèo kéo đeo bám và kì kèo dọa dẫm, hét giá, ép giá và đội giá, ăn bớt và phụ thu, treo đầu dê bán thịt chó, ém để chém (tàu hết vé, chùa đóng cửa, khách sạn cháy phòng), xin đểu, nhầm tiền thối, nhảy đồng hồ, câu đường, ép mua quà lưu niệm và nữ trang rởm, chụp ảnh vòi tiền, gài bẫy cô nhi, giăng lưới em gái nhà lành, khám tiền miễn phí kê toa cắt cổ, cò mồi, bắt nạt và bắt chẹt, hăm dọa, rạch túi, hành hung, trấn lột…, không có gì xa lạ với lòng tham của con người mà chưa được thử nghiệm trên thế giới. Và lòng tham luôn giàu sáng kiến hơn sự tử tế. Bao giờ cũng thế, sự đểu giả thì xông xáo bạo dạn, sự lương thiện thì rụt rè; sự bất tài thường xấn xổ, tài năng lớn thường ngại ngùng; cái Ác chẳng cần ai bảo vệ, cái Thiện chưa đi một bước đã tổn thương. Ai còn mong đòi bản quyền những chiêu chặt chém vô đối cho người Việt, hãy bỏ chút thời gian xem loạt phóng sự Scam City của kênh truyền hình National Geographic. Những thành phố được chiếu cố ở đó theo thứ tự thực hiện là Buenos Aires, Praha, Rio de Janeiro, Barcelona, Rome, Delhi, Istanbul, Bankok, Las Vegas, Marrakech, New Orleans, Mexico City, New York City, Amsterdam, Jerusalem, Mumbai, Paris, London, Bogota và Hong Kong. Thượng Hải với chiêu nữ sinh viên rủ đi uống trà; Manila với chiêu rơi điện thoại, rơi máy ảnh, rơi đủ thứ bắt đền; Phukhet với chiêu đánh dằn mặt còn chưa đến lượt; vậy Đà Nẵng với suất cơm hải sản 200,000 đồng sẽ phải chờ lâu, dù trên một số diễn đàn du lịch quốc tế Việt Nam đã được định nghĩa là đất nước của những số không bất ngờ trên hóa đơn, tất nhiên không phải ở đầu, mà ở cuối số tiền báo giá.clip_image003

Người điều khiển xe kéo tại London “chém” khách du lịch 206 bảng cho chuyến đi ‘ba phút’ – NGUỒN METRO.CO.UK

Tôi đã tưởng Nhật Bản là ngoại lệ duy nhất. Tôi từng xem một bộ phim, cả tên lẫn nội dung nay đều quên, chỉ nhớ duy nhất một câu nói trong một tình huống: nhân vật nữ, một cô gái – không phải người Nhật – đòi chia tay với nhân vật nam, một người Nhật. Cô trách anh nói dối. Chàng trai Nhật chìa ra một bộ mặt sửng sốt vô hạn và chỉ biết lắp bắp: Không, không thể có chuyện đó, anh không nói dối, vì anh là người Nhật, em hiểu không, vì anh là người Nhật.Giữa phim ảnh và đời thực tất nhiên có một khoảng cách, ít nhất bằng đoạn từ màn hình chiếu bóng xuống hàng ghế đầu trong rạp. Chính sách thông tin của cả Tập đoàn Điện lực TEPCO lẫn nhiều cơ quan nhà nước và cả hệ thống truyền thông chủ lưu ở Nhật trong đại họa hạt nhân ở Fukushima khó có thể gọi là thành thực. Người Nhật cũng có thể nói dối, ở trình độ chết người. Nếu cứ theo phim hình sự Bắc Âu thì trong mỗi chiếc tủ Ikea mà ta tự tay lấy từ trong kho ra khuân về nhà và tự tay lắp ghép đều có một xác chết, song tôi vẫn bị sốc vì lập luận quá sức giản dị của chàng trai Nhật trong bộ phim vừa kể. Ấn tượng từ hai tuần ở Nhật càng khiến tôi tin rằng đất nước ấy luôn là một ngoại lệ. Song ngoài TEPCO Nhật còn có Kabukicho, với những pha cắt cổ khách làng chơi không khác ở khu đèn đỏ Reeperbahn khét tiếng của Hamburg.clip_image004Loạt phóng sự Scam City của kênh truyền hình National Geographic, phóng viên Conor Woodman – NGUỒN POPTOWER.COM

Có lẽ chỉ còn Bắc Triều Tiên và Vương quốc Bhutan. Một nơi thì bạn muốn chìa cổ ra để chém cũng không được, kể cả khi đã húi đầu cạo gáy theo style Chính Ân. Một nơi thì ra chỉ tiêu, mỗi ngày bạn phải chi bao nhiêu để dân bản địa duy trì Chỉ số Hạnh phúc Quốc gia. Tối thiểu mỗi ngày 200 dollar, và mỗi bước chân du khách đều do chính quyền kẻ mực.*Không phải chỉ người Việt mơ làm giàu, song giấc mơ Việt hoang đường hơn những giấc mơ ở nơi khác. Xuất phát từ một số không tròn hơn số không thông thường, hành trình từ không đến có của chúng ta nhuộm màu siêu thực. Là người đến muộn, chúng ta phải chạy nước rút. Phải cuống cuồng mọc cho bằng hết những ung nhọt của du lịch đại chúng khắp thế giới, cho đến khi cơ thể không còn chỗ nào lành. Như chúng ta đã học khóa cấp tốc về chủ nghĩa tư bản, để sống bản tóm tắt kinh dị của nó cho đến khi có lịch lên chủ nghĩa xã hội. Chúng ta không muốn, không thể và không biết đợi, trong khi tất cả những gì tốt lành bền vững đều cần rất nhiều thời gian.Tôi không thấy nạn lừa gạt chặt chém du khách ở Việt Nam là cái gì quá khác thường. Người Việt lừa gạt chặt chém mọi lúc mọi nơi và trong mọi lĩnh vực, cớ sao ngành du lịch phải làm một ngoại lệ? Chính quyền thì tham nhũng và kém hiệu quả, dân chúng thì lầm than và mông muội, luật pháp thì bát nháo, luân lý thì chao đảo, văn hóa thì nhộn nhạo, ngôn ngữ thì thô bỉ phũ phàng, con người thì hành hạ nhau và là nạn nhân lý tưởng của nhau, thời của nước đục thả câu, một đất nước như thế ắt phải có một ngành du lịch như thế.Trên toàn thế giới du khách đều có thể bị lừa gạt và chặt chém, song ở Việt Nam họ tất yếu bị lừa gạt và chặt chém.

clip_image006clip_image007clip_image009Nạn lường gạt, chặt chém đã trở thành bản sắc quốc gia? – NGUỒN WWW.TAYBACHOTEL.COM22/1/2016P.T.H.

Một động thái cựa mình của báo chí để được là chính mình.

VNTB 8/2/2016

Một động thái cựa mình của báo chí để được là chính mình.

 (nhân bàn về mối quan hệ Báo chí và Tuyên giáo)

 Phùng Hoài Ngọc

 Giữa đại hội 12, lộ lọt tin nhân sự, Ban tuyên giáo vỡ trận hay là chiến thuật?

 Ủy ban KT Trung ương, trước đại hội, lo xa chống lộ lọt, bằng cách thông báo “trảm” một ủy viên thường vụ quận Nam Từ Liêm lộ tin bầu cử quận ủy.

Báo Tuổi Trẻ đưa tin

 Hà Nội kỷ luật huyện ủy viên làm “lộ” thông tin nhân sự

12/01/2016 15:47 GMT+7

 TTO – Thông tin được lãnh đạo Thành ủy Hà Nội nêu tại hội nghị tổng kết công tác kiểm tra, giám sát năm 2015 và triển khai nhiệm vụ 2016 của Ủy ban Kiểm tra Thành ủy Hà Nội ngày 12-1.

 Nhưng vào ĐH12, chính ủy viên Trung ương lại lộ lọt tin tức. Cố tình lộ lọt hay giả vờ lộ lọt, hay là mất kiểm soát, hay là một tiểu xảo trong bầu bán. Nghĩ sao cũng thấy có lý.

Nhiều báo lề đảng và lề dân đưa tin đại ý như sau:

Chiều 23-1, trả lời báo chí bên hành lang Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng (Đại hội XII) …Thượng tướng Võ Tiến Trung cho biết trong Đại hội cũng có nhiều người giới thiệu phương án là Trung ương để lại một đồng chí làm Tổng Bí thư. Tuy nhiên, theo ông Trung, trong Ban chấp hành Trung ương khóa XI có giới thiệu 4 người ở lại với cương vị này với đồng chí Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư khóa XI, là 5 người. Ông Nguyễn Phú Trọng là người được Bộ Chính trị thống nhất giới thiệu ra Trung ương”.

Tuy nhiên ủy viên trung ương thượng tướng Võ Tiến Trung không bị “trảm” như quận ủy viên Nam Từ Liêm. Tại sao vậy ?

  1. Báo chí lề đảng xả xú páp khi đưa tin “thủ tướng Dũng rút lui”.

 Đây là báo TUỔI TRẺ ngày 25 tháng 1: ​Đại hội XII: Thủ tướng không có tên trong danh sách bầu cử  ( 25/01/2016 20:03 GMT+7)

TTO –  Thông tin cập nhật về kết quả bỏ phiếu cho biết đa số đại biểu của Đại hội XII đã đồng ý cho 29 ứng cử viên (23 chính thức và 6 dự khuyết) rút khỏi danh sách bầu cử. 

BÁO MỚI. COM đưa tin cùng ngày: Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không có tên trong danh sách bầu cử BCH T.Ư khóa XII

 Báo Soha News đưa tin: Đại hội XII: Thủ tướng không có tên trong danh sách bầu cử. 

 Và còn nhiều báo nhà nước và báo tự do cũng giật tít tương tự về thủ tướng Dũng.

 Xin bình luận đôi lời về tựa đề các bài báo trên.

Các nhà báo và biên tập viên khi tác nghiệp rất coi trọng việc đặt tựa đề, nhiều khi lao tâm khổ tứ hơn cả viết bài. Đành rằng nội dung bài báo là chủ yếu, song một cái tựa đề thích hợp có thể làm nổi bật nội dung, hoặc có khi một cái tựa hay hơn nội dung. Đó là trường hợp tin tức thủ tướng Dũng không được tái cử ở Đại hội 12.

 Vì sao 29 ứng viên bị buộc rút mà nhà báo chỉ nhấn mạnh “thủ tướng bị rút” ? Tựa đề bài báo như một tiếng kêu sững sờ và thất vọng “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không có tên trong danh sách bầu cử BCH T.Ư khóa XII” ?  Nhà báo vừa là chính mình, vừa đại diện tâm tư tình cảm của một bộ phận bạn đọc (càng lớn càng tốt) là đông đảo dân chúng. Tựa đề bài báo như một thông tin thất vọng, bất ngờ, không ngờ trong tâm tư nhà báo và dân chúng.Tựa đề bài báo như một tin “sét đánh giữa trời quang”, như một tin về thiên tai địch họa ! Xét về mặt ngữ văn thì đúng là như thế.

Ban tuyên giáo, có lẽ, vỡ trận trong việc kiểm soát đưa tin Đại hội, kìm lại không nổi rồi !

Là người thích đọc báo, chúng tôi nhận thấy dù ĐH12 được coi là thắng lợi hay thất bại thì sự cựa mình của báo chí quốc doanh cho thấy một cánh cửa mở rộng hơn cho nhà báo (nhà báo tự mở, không chờ lệnh ai).

PHN

 

Thiếu vắng tình bạn và tình người trong văn chương hiện đại

Thiếu vắng tình bạn và tình người trong văn chương hiện đại

(đã đăng VNTB ngày 23/2/2016)

Phùng Hoài Ngọc

Tình trạng con người Việt bây giờ hay gây gổ, tranh đoạt, xung đột chết người kéo dài vài chục năm qua. Tệ nạn xã hội lộng hành từ phố thị đến thôn quê, nạn bạo hành gia đình phổ biến. Xung đột do quyền lợi thì dễ hiểu, có khi xung đột chỉ vì chuỵen nhỏ nhặt như nhìn nhau kiểu khó chịu, nhìn thấy không chào hỏi, đụng quệt xe trên đường… thì thực khó hiểu. Người ta quá dễ dàng nổi giận. Nói rộng ra là văn hóa xuống cấp, đạo đức suy đồi. Đảng cộng sản còn ra “nghị  quyết” về việc đó, ra vẻ ưu thời mẫn thế. Ban hành một nghị quyết coi như xong nhiệm vụ.

Nguyên nhân là gì đây ?

 Đã nhiều lần báo chí và giới khoa học lên tiếng lý giải nhưng coi bộ chưa trúng gốc rễ. Hoặc biết đó mà không dám nói thẳng nói thực.

Vậy thực chất nguyên nhân là gì? Thử kể vài nguyên nhân chính:

Các cuộc chiến tranh liên miên không dứt gần một thế kỷ khiến lòng người chai sạn. Thi thoảng cảnh chiến tranh lại được “ôn tập” trên hệ thống thông tin đại chúng nhà nước, tuyên giáo sửa soạn “cúng giỗ” quanh năm.

Đột ngột kinh tế thị trường tự do (Việt Nam thiếu sức đề kháng và thích nghi).

Đột ngột bộ mặt quan chức quan liêu tham nhũng tróc nước sơn lộ mặt thật, gây sốc mất niềm tin từ trong đảng ra ngoài đảng, từ cao cấp tới bình dân. Từ thành thị tới làng quê nhìn đâu cũng thấy những bộ mặt quan chức và công quyền giàu bất chính nhởn nhơ.

Đột ngột ý thức hệ khủng hoảng rã rời, nhất là trong tầng lớp trí thức, sinh viên.

Đột ngột các tư liệu lịch sử bung tóe ra trên internet gây ngỡ ngàng hoặc rùng mình người đọc.

Nghệ thuật ngơ ngác văn học ngẩn ngơ, viết ra sao đây?

Đó là tình trạng văn nghệ sĩ, như quân lính của Từ Hải khi đã đầu hàng Hồ Tôn Hiến, “Ngọn cờ ngơ ngác, trống canh trễ tràng” (Kiều – Nguyễn Du).

Trong các nguyên nhân trên, người chịu trách nhiệm nhẹ nhất có vẻ là văn học nghệ thuật và sách dạy học trò.

Chúng tôi tâm đắc ý kiến của nhà văn Nguyên Ngọc: văn chương nghệ thuật hiện đại triền miên thiếu vắng tình bạn. Nói chung văn chương thiếu vắng những giá trị nhân văn cơ bản vì phải nhường đất cho “văn chương cách mạng”. Đương nhiên học trò không có bài học bài đọc xứng đáng, sâu sắc. Trách nhiệm này thuộc về “giới lãnh đạo hệ ý thức” và người cầm bút thường được gọi hoa mỹ là nhà văn “cách mạng”.

Đứng trước sự suy đồi xuống cấp không phanh của xã hội, nghệ thuật hài kịch cũng cười không nổi hoặc tự bịt miệng không dám cười. Chỉ có một tờ báo phụ trương “Tuổi Trẻ Cười” ở Sài Gòn là có cố gắng giữ bản sắc dù trong muôn một. Hài kịch ngày nay chủ yếu kinh doanh tiếng cười rẻ tiền phát đạt, cố gắng lắm mới có được một chương trình “Táo quân- Gặp nhau cuối năm- Tết 2016” vừa rồi, may có chút dư âm cho cả năm nay. (Nhóm nghệ sĩ hài Đỗ Thanh Hải gồng mình cả năm để cho ra một tiểu phẩm khá công phu diễn trong hai giờ truyền hình. Gần cuối tiết mục, một vị Táo quân bật lên câu nói đỉnh cao của chương trình “Ngay cả Ngọc Hoàng đây bao nhiêu năm qua cũng có đổi mới gì đâu !Ngọc Hoàng giả bộ cúi mặt quay đi, không ý kiến. Dường như tất cả bức xúc của nhóm nghệ sĩ hài VTV3 dồn vào câu này. Tuy nhiên sau 30 Tết không kênh nào dám phát lại. Còn các báo chí cũng tâm đắc bình luận lai rai, và đều tránh dẫn lại câu văn đỉnh điểm kể trên (?!). Họ để mặc cho lời nói gió bay qua truyền hình, còn trên giấy trắng mực đen thì vẫn phải né tránh lưới văn tự ngục !.

Văn học xưa nay thường là mũi nhọn tiên phong, đỉnh cao của nghệ thuật trong mọi thời đại. Văn học vừa mang tính hàn lâm đồng thời mang tính đại chúng và ảnh hưởng sâu bền nhất là đi qua nhà trường. Nhưng hơn nửa thế kỷ qua, văn học chỉ biết liên miên kháng chiến và xây dựng “lâu đài ảo mộng XHCN”. Chủ đề cảm hứng ca ngợi vẻ đẹp tình người và tình bạn quả là rất thiếu vắng và nhạt nhẽo.

Đáng thương thay các nhà soạn sách dạy học Văn, hoặc chưa ý thức chủ đề quan trọng này cho sách giáo khoa trải qua nhiều lần thay sách, hoặc vì họ phải lục tìm đỏ mắt trong số tác phẩm hiện đại mà không thấy bóng dáng. Vậy thì phải nhập khẩu tác phẩm nước ngoài, giống như nhập khẩu máy móc điện tử ngày nay tràn ngập thị trường? Trong khi đó, ca nhạc tả pí lù cũ và mới,  dân gian và đương đại lên ngôi bá chiếm truyền hình băng đĩa và mạng internet, ca khúc tiếng Anh cũng chiếm dung lượng đáng kể rồi…Bộ máy tuyên truyền của Đảng bây giờ cũng chẳng còn trông cậy được vào văn học như xưa nữa. Họ chỉ cần bố trí đảng viên quản lý chặt các tổ chức văn học nghệ thuật, vốn dĩ là tổ chức xã hội dân sự, như các hội văn học nghệ thuật từ trung ương đến địa phương, lấy tiền thuế trả lương cho một số ít biên chế ngồi ghế nóng. Thế là xong. Sáng tác hay dở không thành vấn đề….Bây giờ họ tận dụng ca nhạc phổ thông để tuyên truyền, vì nó dễ ăn nhất, rẻ nhất, lấy mỡ nó rán nó. Theo đó Việt Nam ngày nay có vẻ đang trở nên “cường quốc nhạc trẻ”… Dẫu sao, phần nhiều nhà văn ngày nay khó cam tâm làm cây bút tuyên truyền thô thiển, nhưng họ vẫn cảm thấy xơ cứng, chưa quen được với thời đại mới…Bộ máy tuyên truyền cũng khó kích thích và lợi dụng được họ. Thế là, họ trở nên vô thưởng vô phạt.

Nhớ lại một tình trạng tương tự khi chuyển giai đoạn qua cột mốc 1945 (hoặc 1954), các nhà văn tự trọng thời tiền chiến như Kim Lân, Nguyễn Công Hoan, Tô Hoài, Nguyên Hồng, Nguyễn Tuân một phần nào…lặng lẽ gác bút trước giai đoạn mới với chế độ mới, im lặng làm biên tập viên lĩnh lương công chức, quay ra viết hồi ký…Họ cũng có viết chút ít cho có, khỏi mang tiếng bất hợp tác chế độ mới. Văn chương đương đại miêu tả được một ít hiện thực gồ ghề, bức xúc lặt vặt, tránh chủ đề nhạy cảm và chủ đề quán xuyến đời sống tinh thần dân chúng. Khi qua đời được đặt tên phố như là biểu tượng.  Văn học đương đại cũng có nhiếc móc một chút bộ mặt quan liêu tham nhũng, mất dân chủ, qua loa một tý cho hợp thời thượng. Văn chương hiện thực thua xa báo chí, dù báo chí chính thống số lượng đông đảo chất lượng vẫn là èo uột. Văn chương lãng mạn thì cụt hứng, ngẩn ngơ, quờ quạng không vỗ cánh lên được…Tác phẩm của những cây bút công chức ăn lương khá nhạt nhẽo, in được sách xong thì thôi. Chẳng cần giới phê bình bàn luận. Ngành xuất bản thì nhập dịch sách “ngôn tình”- thứ văn chương loại hai của Tàu cộng dành cho tuổi teen, tương tự hàng tiêu dùng và hàng lậu tràn qua biên giới Trung Việt cho người nghèo…Tình trạng đó triền miên diễn ra từ khoảng hai ba chục năm qua, đến nỗi nhà văn đương đại không được biểu dương trong “Thành tựu ba mươi năm Đổi Mới” của “đảng ta”.

Kết: Trong khi ngồi chờ cây bút hiện đại sáng tác gấp, bù vào lỗ trống nhân văn sâu hoắm, trong đó chủ đề tình bạn-tình người khan hiếm nhất, cần phải nhập khẩu tinh hoa văn chương nhân loại. Trước hết đây là vấn đề báo động với các nhà văn và nhà soạn sách giáo khoa giai đoạn mới.

PHN

(Bài viết thể hiện quan điểm riêng của người viết).

Mây thẻ