"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Ba, 2016

Hiến kế cho ngài thủ tướng làm người tử tế

Lưu Trọng Văn

Vậy là chỉ còn vài ngày nữa thôi ngài chính thức rời chính trường, rời quyền lực. Phải mất khá lâu đấy để ngài và các cộng sự của ngài có thể quen được với cái sự thật đáo để này, cái khoảng trống mênh mông này trước khi ngài tự khuyên ngài và các cộng sự về vườn của ngài: Ráng làm người tử tế.

Gã có lần nghe nhà văn Trần Công Tấn một người có mối quan hệ với không ít chính khách hàng đầu quốc gia kể rằng, khi còn quyền lực mỗi lần ngài Lê Đức Thọ vào Sài Gòn là kìn kịt quan chức xếp hàng tới chào. Nhưng khi hết quyền thì một lần bác nhà văn tới thăm ngẩn tò te vì sự vắng vẻ đến rợn người.

Gã nghe nhạc sĩ Trần Hoàn kể, ngài Hoàng Tùng, trưởng ban Tuyên giáo Trung ương (cái chức của chú Võ Văn Thưởng bây giờ), hàng năm tết lịch biếu ngập nhà, đến mức người nhà phải đem cho và đem ra sân Hàng Đẫy bán cũng không hết. Ấy vậy mà vừa nghỉ, tết ông nhạc sĩ đương chức bộ trưởng bộ Văn hóa Trần Hoàn đến thăm thì ôi thôi thôi chả có tấm lịch biếu nào sất, ông bộ trưởng phải xúi các đơn vị dưới quyền của mình đem tặng lịch để ngài cựu trưởng ban khỏi tủi thân.

***

Còn bây giờ, gã xin dùng tài mọn của mình được hiến kế cho sự nghiệp “Ráng làm người tử tế” của ngài thành hiện thực, như sau:

1. Lập Qũy “Ráng làm người tử tế”.

Với cương vị của ngài sau 20 năm nắm quyền lực chính phủ, ngài thừa biết rất nhiều dòng tiền của nhân dân bị thất thoát đi đâu và vào túi ai. Ngài vận động những ai đó ấy tham gia làm thành viên của Qũy cùng những tùy lương tâm, tùy nhân quả, tùy để đức lại cho cháu con mà gửi lại phần nào Qũy “Ráng làm người tử tế” những tiền bạc, tài sản không phải của mình mà mình đã nhỡ chiếm đoạt.

(more…)

Viết cho người ôm cây

Viết cho người ôm cây

 

Khải Đơn

Bạn thương mến, năm 2007, những người bạn cùng lớp tôi xuất hiện trước cổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở đối diện nhà văn hoá thanh niên để biểu thị ý kiến của họ.

Tôi vẫn còn nhớ, hậu trường của buổi xuống đường là những giảng viên đại học, những thạc sĩ, tiến sĩ gọi chúng tôi về và “răn đe”. Ở nhiều trường, đi biểu tình đồng nghĩa với đuổi học.

Thậm chí, có trường viết hẳn thông cáo và tổ chức họp. Người đứng trên bục cấm chúng tôi đi cùng nhau ra Hồ Con Rùa ngày ấy là giảng viên – những người được gọi là thầy.

Năm đó, bạn bè tôi đã tranh cãi với chính người họ gọi là thầy – vì ông thông báo họ không được phép quay lại nơi họ bày tỏ ý kiến.

Từ 2007 định mệnh ấy, tôi và hàng ngàn người bạn khác như tôi, đã luôn luôn bỏ qua những lần trong đầu dấy lên suy nghĩ hay ý muốn được suy nghĩ tự do mỗi khi nghĩ tới những giảng viên – và cái lệnh đuổi học lăm lăm trong tay họ.

Vâng, xin cúi chào tuổi trẻ.

Trong một buổi nhiều người đi tuần hành về Lãnh sự quán TQ mới ở Hai Bà Trưng, tôi bắt gặp chính bạn bè và đồng nghiệp của mình.

Chúng tôi ở đó, chụp ảnh, quay phim, và đứng nhìn nhau im lặng. Chúng tôi đã nhìn nhau rất nhiều lần im lặng. Thế hệ của tôi, có lẽ là biểu trưng hùng hồn nhất của sự bất lực trong tâm can. Nỗi sợ và sự khôn ngoan nhiều hơn tất cả. Sự chấp nhận và số lần im lặng cũng nhiều hơn tất cả. Tôi đã học cách tin vào nỗi sợ – những kẻ sợ khôn ngoan và toan tính trong con ốc an toàn.

(more…)

Người tự ứng cử ĐBQH Nguyễn Văn Thạnh: Đừng ủng hộ tôi, hãy ủng hộ giải pháp của tôi!

Người tự ứng cử ĐBQH Nguyễn Văn Thạnh: Đừng ủng hộ tôi, hãy ủng hộ giải pháp của tôi!

VNTB 31.3.16

Khúc Thừa Sơn

 Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh

(VNTB) – “Tôi nghĩ đây là một điều luật tốt vì nó bảo đảm tính công bằng-tiền dân thì dân phải biết. Điều luật này còn góp phần chống được nạn tham nhũng và nó cũng góp phần giảm được tai nạn giao thông ở nước ta. Do vậy khẩu hiệu tranh cử của tôi: “tiền dân, dân phải biết”- lời chia sẻ của UCVĐBQH Nguyễn Văn Thạnh trước vòng Hiệp thương tiếp xúc cử tri.

Nguyễn Văn Thạnh (SN 27/11/1983, xã Tây An, huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định), là kỹ sư công nghệ sinh học (tốt nghiệp tại trường Đại học Bách Khoa Đà Nẵng) hiện đang làm nghề tự do. Thạnh được nhiều người biết đến như một người hoạt độnh phản biện xã hội, tích cực cổ vũ quyền lợi của người dân và thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa đất nước. Do nhận thấy các công trình xây dựng công ở Việt Nam còn hạn chế rất nhiều về mặt minh bạch các thông tin dẫn đến việc hạn chế quyền giám sát của người dân, vấn nạn tham nhũng phát sinh ở đây cũng rất lớn nên Thạnh tích cực kêu gọi mọi thành phần người dân trong xã hội ủng hộ Quốc hội ra một dự luật có tên “Luật minh bạch”. Đầu tháng 3/2016, Thạnh nộp hồ sơ ứng cử Đại biểu Quốc hội Khóa 14 với quan điểm “tiền dân, dân phải biết” và dự “Luật minh bạch” cũng chính là chương trình hành động ứng cử của anh ở kỳ bầu cử. Dưới đây là cuộc trao đổi giữa anh Nguyễn Văn Thạnh, ứng cử viên Đại biểu Quốc hội (UCVĐBQH) với Việt Nam Thời Báo (VNTB) ngay tại thời điểm chuẩn bị cho vòng Hiệp thương tiếp xúc cử tri tại nơi cư trú.

PV.(VNTB): Thưa anh! Được biết anh có trong danh sách ứng cử Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) Khóa 14, anh cho biết vì lý do nào mà anh quyết định ghi tên ứng cử?

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Tôi tham gia ứng cử ĐBQH để thực hiện quyền của mình được ghi trong Hiến pháp là công dân từ 21tuổi được quyền ứng cử ĐBQH, cái quyền mà lâu nay nhiều người Việt Nam lãng quên, không sử dụng đến để thể hiện là chủ nhân của đất nước.

PV.(VNTB): Vậy chương trình hành động mà anh đưa ra để ứng cử là gì?

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Tôi ứng cử để vận động một dự luật yêu cầu minh bạch các thông tin về các công trình xây dựng công.

PV.(VNTB): Anh có thể chia sẻ nội dung?

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Dự luật minh bạch thông tin các công trình xây dựng công chính là một dự luật mà tôi mong muốn vận động Quốc Hội ban hành. Nội dung dự luật qui định rằng: tất cả các công trình dân sự được xây dựng bằng tiền thuế dân, sau khi hoàn thành 15 ngày phải có một tấm biển đặt tại công trình ghi rõ: tên người duyệt, tên người thiết kế, tên người thi công, tên người giám sát, tên người đại diện chịu trách nhiệm và số tiền. Trên biển báo đó có một barcode để khi dùng smartphone rà lên sẽ hiện lên đầy đủ thông tin trên một website. Nếu vi phạm luật (không làm, làm không đầy đủ), phạt người duyệt xây công trình bằng tiền cá nhân và đi tù. Khen thưởng cho người phát hiện sự vi phạm điều luật trên với số tiền được trích từ tiền ngân sách.

PV.(VNTB): Dự luật này nó có ý nghĩa, lợi ích gì đến người dân và đất nước?

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Tôi nghĩ đây là một điều luật tốt vì nó bảo đảm tính công bằng-tiền dân thì dân phải biết. Điều luật này còn góp phần chống được nạn tham nhũng và nó cũng góp phần giảm được tai nạn giao thông ở nước ta. Do vậy khẩu hiệu tranh cử của tôi: “tiền dân, dân phải biết”.

PV.(VNTB): Là một người trẻ, lại là lần đầu tiên tự ứng cử, anh có gặp những khó khăn gì? 

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Hiện tôi chưa gặp khó khăn gì. Tôi quan sát, học hỏi những ứng cử viên khác để rút kinh nghiệm các sai sót mà họ mắc phải.

 PV.(VNTB): Chủ đề ứng cử “Luật minh bạch” mà anh đưa ra liệu sẽ được nhiều ủng hộ bởi cơ chế Việt Nam nhìn chung vẫn chưa minh bạch, người dân chưa có đầy đủ điều kiện để hiểu và biết?

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Tôi cho rằng: có thể dự luật này còn lâu mới được Quốc Hội thông qua, tuy nhiên con đường vận động dự luật là một phương án nâng cao dân trí tuyệt vời. Một hướng đi chiến lược để thúc đẩy dân chủ. Đã có thời toàn dân tranh đấu cho lợi quyền ví như thời tranh đấu người cày có ruộng chẳng hạn, hy vọng sắp tới toàn dân tranh đấu cho lẽ phải, cho luật lệ tốt. Đây mới là con đường tranh đấu đúng. Minh bạch và kỹ trị là tương lai cho một nhà nước tốt.

PV.(VNTB): Dù thế nào thì Việt Nam hiện vẫn đang theo cơ chế “ Đảng cử dân bầu”, giả sử anh trúng cử thì mọi việc đều do Đảng quyết định, vậy anh làm thế nào để thực hiện dự án luật của mình?

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Tôi nghĩ tôi có các quyền ăn nói của một đại biểu Quốc Hội và tôi thực hiện nó.

PV.(VNTB): Tài sản để anh ứng cử và thực hiện dự án sau khi đắc cử là từ bản thân hay anh có từ đâu?

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Theo tôi chuyện ứng cử không tốn kém lắm, vì Việt Nam khác với các nước khác. Việt Nam chưa cho phép vận động tranh cử như các nước. Còn dự luật thì tôi nghĩ sẽ tìm cách vận động sau nếu trúng cử.

PV.(VNTB): Việc ứng cử và thực hiện công việc sau khi trúng cử phải theo đúng Hiến pháp và luật pháp do Đảng đặt ra, nếu sau này trúng cử những việc Đảng giao không thích hợp với anh thì anh có nghĩ mình vẫn làm theo? 

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Tôi nghĩ họ giao được cho các ứng viên Đảng cử của họ. Còn chuyện vô Quốc Hội thì phải tuân theo luật tổ chức Quốc Hội.

PV.(VNTB): Anh có nghĩ trong dịp tiếp xúc cử tri, sức khỏe (mắc bệnh máu khó đông) của anh chính là nhược điểm để giảm số phiếu ủng hộ anh hay không?

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Chưa biết mọi chuyện sẽ như thế nào nên không có ý kiến.

PV.(VNTB): Một câu hỏi cuối là anh gửi thông điệp gì đến những người ủng hộ anh?

UCVĐBQH. Nguyễn Văn Thạnh: Đừng ủng hộ tôi! Hãy ủng hộ giải pháp của tôi!

19h00 HÔM NAY: HAI NỮ CA SĨ NỔI TIẾNG BƯỚC VÀO HỘI NGHỊ CỬ TRI

19h00 HÔM NAY: HAI NỮ CA SĨ NỔI TIẾNG BƯỚC VÀO HỘI NGHỊ CỬ TRI

 

Ca sĩ Mai Khôi, tự ứng cử tại Khánh Hòa.
.

 
Ca sĩ Mai Khôi mời dự Hội nghị cử tri
Trên trang cá nhân, ứng viên tự do Đỗ Nguyễn Mai Khôi thông báo: Tối thứ Năm, ngày 31/3/2016 sẽ là ngày MTTQ P Cam Lộc, Tp Cam Ranh, Khánh Hòa mời cô tới để dự Hội nghị Cử tri.

Thời gian: 19h Thứ Năm, ngày 31/3/2016
Địa điểm: Trụ sở tổ dân phố Lộc Phúc, P Cam Lộc, Tp Cam Ranh.

Ca sĩ Mai Khôi cũng mời những người quan tâm, ủng hộ cô tới tham dự. 

Ca sĩ Lâm Ngân Mai mời dự Hội nghị cử tri

Trên trang cá nhân, ứng viên tự do Lâm Ngân Mai thông báo: 19h30 thứ Năm, ngày 31/3/2016 sẽ là ngày MTTQ Phường 12, quận Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh mời cô tới để dự Hội nghị Cử tri.

Thời gian: 19h30 Thứ Năm, ngày 31/3/2016
Địa điểm: Hội trường Trường THCS Tân Sơn, Phường 12, quận Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh.(tức Số nhà 162/27 Nguyễn Duy Cung, Quận Gò Vấp)

Ca sĩ Lâm Ngân Mai cũng mời những người quan tâm, ủng hộ cô tới tham dự. 

_____

 
ỨNG VIÊN NGUYỄN TRANG NHUNG CHUẨN BỊ TIẾP XÚC CỬ TRI

7h tối thứ sáu, 1/4/2016, ứng viên tự do Nguyễn Trang Nhung sẽ trải qua cuộc “tiếp xúc cử tri nơi cư trú” tại trường tiểu học Đông Ba, số 99 Phan Đăng Lưu, phường 7, quận Phú Nhuận, TP. HCM.

Nguyễn Trang Nhung, sinh năm 1982, là cử nhân luật, kỹ sư tin học, và cũng có bằng thạc sĩ tài chính ngân hàng tại Học viện Phát triển Quản lý Singapore.

Trong chương trình hành động của mình, cô cho biết: “Nếu trúng cử đại biểu quốc hội, tôi sẽ nỗ lực làm tốt vai trò người đại diện cho ý chí và nguyện của cử tri.

Tôi sẽ thường xuyên tiếp xúc với cử tri, tìm hiểu ý chí và nguyện vọng của họ, lắng nghe các ý kiến, kiến nghị, đề nghị, yêu cầu, khiếu nại, tố cáo của họ về các cơ quan, tổ chức, cá nhân hữu quan.

Là một kỹ sư tin học, tôi sẽ ứng dụng công nghệ thông tin vào việc liên lạc với cử tri. Tôi sẽ mở tất cả các cửa ngõ có thể để ghi nhận các ý kiến của cử tri”.

Hãy theo dõi và ủng hộ ứng viên tự do Nguyễn Trang Nhung!

Tự sự của vài người tự ứng cử đại biểu Quốc hội

Báo Petro Times phỏng vấn: 

Tự sự của vài người tự ứng cử đại biểu Quốc hội

Nhóm PV

(PetroTimes) – Số người tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XIV tăng hơn kỳ trước thể hiện sự tiến bộ về dân chủ, trong đó nổi bật về số lượng người tự ứng cử là 2 địa phương Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh. Xung quanh câu chuyện này, Báo điện tử PetroTimes đã có cuộc trao đổi với một số ứng cử viên tự ứng cử trên địa bàn Hà Nội. Và qua những điều họ giãi bày, bạn đọc có thể tự đánh giá.

Thừa sức làm đại biểu Quốc hội?
Là một trong 48 người tự ứng cử đại biểu Quốc hội của Thủ đô, bà Đặng Bích Phượng (56 tuổi, ở phường Dịch Vọng, quận Cầu Giấy, Hà Nội) cho rằng, đại biểu Quốc hội hiện nay quá xa dân.
tu su cua vai nguoi tu ung cu dai bieu quoc hoi
Bà Đặng Bích Phượng.
Nói về lý do tự ứng cử đại biểu Quốc hội, bà Phượng cho rằng: “Trước hết là tôi thực hiện quyền công dân của mình. Thứ hai là từ trước đến nay tôi thấy sự thụ động của người dân rất lớn, lúc nào cũng nói có Đảng và Nhà nước lo. Tôi muốn thay đổi quan niệm này. Thứ ba là sự gắn kết giữa người dân và Quốc hội còn rất xa. Nhiều người nói với tôi rằng, họ chưa nhìn thấy ông đại biểu Quốc hội bằng xương bằng thịt. Nếu thế thì đại biểu Quốc hội làm sao nắm được tâm tư nguyện vọng của người dân”.
Cũng theo bà Phượng, bản thân bà để gặp được một đại biểu Quốc hội cũng không biết làm thế nào. Điều bà cần với tư cách một công dân là chỉ cần đại biểu Quốc hội thực hiện đúng vai trò giám sát của Quốc hội chứ chưa yêu cầu một điều gì lớn lao.
“Nếu tôi trúng cử vào được Quốc hội thì điều tôi sẽ làm là mình phải gần dân hơn. Bất cứ làm một cái gì cũng phải có tâm huyết và trách nhiệm, nên khi tôi tham gia ứng cử thì cũng có mong ước của riêng mình. Hiện nay, cuộc sống của người dân có nhiều bức xúc, họ muốn gửi đến tiếng nói của mình. Như bản thân tôi cũng nhiều bức xúc mà suốt nhiều năm liền chưa được bày tỏ.
Tôi muốn vào Quốc hội để đóng góp nhiều hơn. Nếu được làm đại biểu Quốc hội tôi sẽ kiến nghị với Quốc hội là sửa đổi Luật Đất đai. Mà cái Luật Đất đai đó là nguyên nhân rất lớn gây vấn nạn trong xã hội. Việc tham nhũng đất đai và khiếu kiện đất đai là lớn nhất. Nên sửa đổi Luật Đất đai là chúng ta giải quyết từ gốc” – bà Phượng nói.
Bà Phượng cho biết thêm: “Trước đây tôi công tác ở Bộ Giao thông Vận tải và hiện đã nghỉ hưu. Xác định ứng cử là tôi cũng phải tự tin về năng lực của mình. Tôi học về Thống kê xây dựng cơ bản, cũng đã có kinh nghiệm khi 18 năm làm tại ban quản lý dự án, trong đó 8 năm làm công tác giải phóng mặt bằng. Tôi biết việc một ứng cử viên tự do, mà không nằm trong cơ quan quản lý nào thì khó có cơ hội, hoặc không có cơ hội để vào Quốc hội. Tuy nhiên, một cá nhân đại biểu không thể giải quyết được tất cả các vấn đề mà chỉ đứng trong vài trò giám sát ở trong một lĩnh vực nào đó thôi. Vì thế tôi nghĩ rằng, so với các đại biểu Quốc hội như hiện tại thì tôi thừa sức làm được”.
Trả lời câu hỏi về việc, nếu được cử tri tin tưởng bầu làm đại biểu Quốc hội, bà sẽ làm gì? Bà Phượng cho biết: Nếu được làm đại biểu Quốc hội, bà sẽ đi tiếp xúc cử chi. Sau đó, nếu nằm trong lĩnh vực của bà thì không cần bàn, còn không sẽ nhờ các cơ quan liên quan giải quyết.
“Tôi theo dõi nhiều đại biểu Quốc hội nói ở cuộc họp thì rất hay, nhưng hầu như là chả có giải quyết gì cả. Đơn cử đầu tuần anh giao ban, thì cuối tuần anh phải báo cáo. Thế nhưng ở Quốc hội thì có những vấn đề cứ tồn tại hết từ nhiệm kỳ này đến nhiệm kỳ khác mà không được giải quyết. Với tư cách là đại biểu Quốc hội, tôi phải chất vấn tại sao không giải quyết được, nếu vướng đâu thì ta phải tháo gỡ ở đó. Ta không thể đổ tại đó là cơ chế, cơ chế là con người làm ra. Vậy nên cái cần thay đổi là con người” – bà Phượng nhấn mạnh.
Mơ ước làm Bộ trưởng?
Là một trong số ít phụ nữ tự ứng cử đại biểu Quốc hội, chị Lương Thị Phương Thảo (34 tuổi, ở phường Dịch Vọng, quận Cầu Giấy, Hà Nội) cho hay, chị là Thạc sĩ Tài chính Ngân hàng, từng công tác tại một ngân hàng trên địa bàn Hà Nội. Hiện chị và gia đình đều không đi làm.
Nói về Quốc hội, chị Thảo nhận định, đây là ngày hội của cả nước, là nơi mọi người tập trung lại để có ý tưởng, sáng kiến để đưa đất nước tốt hơn. Với mong muốn giúp đỡ, giúp chút sức của mình để giúp đỡ người khác.
“Hôm đi nộp hồ sơ tự ứng cử, mình có gặp một bạn sinh viên còn rất trẻ cũng đi nộp hồ sơ. Mình nghĩ bạn ấy là sinh viên nhưng cũng có mong muốn mang kiến thức giúp đỡ đất nước. Mình nghĩ với kiến thức đã có của mình, có thể giúp được tốt như bạn ấy hoặc tốt hơn một chút” – chị Thảo nói.
tu su cua vai nguoi tu ung cu dai bieu quoc hoi
Chị Lương Thị Phương Thảo cùng con trai.
Trả lời câu hỏi về việc, nếu được cử tri tin tưởng bầu làm đại biểu Quốc hội, chị sẽ làm gì? Chị Thảo nói: “Mình sẽ cố hết sức mình để giúp được mọi người trở nên hạnh phúc hơn. Nếu muốn sống hạnh phúc thì mọi cái phải tốt, nhưng có thể là cũng tự cảm thấy hạnh phúc trước vì khi mình được sinh ra thì đã phải chiến đấu với lại bao nhiêu ông khác để đến được cái đích để là mình bây giờ. Nhưng nhiều người không nghĩ được điều đó, nhiều người bây giờ rất đầy đủ nhưng tinh thần lại không bằng những người thiếu thốn. Như Nick Vujicic thân thể thiếu thốn nhưng tư duy lại rất đầy đủ.
“Tôi từng mơ ước được làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục để cho môn võ vào từ cấp tiểu học. Như vậy, phái yếu không còn yếu nữa. Khi các em học sinh lớn lên sẽ cho học nhiều môn như trong quân đội để luyện ý chí, để nước ta có bao nhiêu thanh niên thì bằng đấy người đều là quân nhân. Khi cần thiết thì đã có một lực lượng rất tốt rồi” – chị Thảo nói.
Cử nhân Luật dùng mạng xã hội vận động tranh cử
Là một cử nhân Luật trẻ tuổi, Nguyễn Đình Hà (27 tuổi, ở phường Minh Khai, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) cho rằng, bản thân chủ yếu hoạt động xã hội là chính và có cộng tác với một số báo nước ngoài.
“Tôi là một cử nhân Luật, được đào tạo để trở thành một luật sư. Bởi vậy, tôi hiểu rất rõ về Quốc hội, quy trình ứng cử và tất cả mọi quy định liên quan đến bầu cử. Về khía cạnh thực tế, tôi nắm rất sát những hoạt động của Quốc hội. Để nói về khả năng trúng cử, tôi chưa dám chắc và khẳng định điều gì, bởi còn phụ thuộc nhiều vào ý kiến của cử tri nơi cư trú, rồi thông qua khâu hiệp thương, sau đó mới là bầu cử” – anh Hà nói.
Cũng theo anh Hà, đến thời điểm này, tôi vẫn thông qua mạng xã hội và một số cuộc phỏng vấn để thực hiện công tác vận động các cử tri bầu cử cho mình. Nếu tôi trở thành đại biểu Quốc hội, tôi sẽ dùng kiến thức, hiểu biết của mình để đóng góp vào bộ máy Quốc hội trong Lập pháp, Hiến pháp… đưa ra những quyết sách lớn đối với đất nước.
Từng tham gia các hoạt động biểu tình
Theo ông Nguyễn Tường Thụy (65 tuổi, ở xã Vĩnh Quỳnh, huyện Thanh Trì, Hà Nội), năm 18 tuổi ông đi bộ đội. Sau khi xuất ngũ, ông về làm kinh doanh, buôn bán. Người đàn ông này từng học Đại học Kinh tế Quốc dân và có 3 năm làm biên tập cho Đài Tiếng nói Việt Nam.
Theo ông Thụy, việc ông tự ứng cử được hàng xóm ủng hộ, bởi ông hay giúp đỡ họ về luật pháp.
tu su cua vai nguoi tu ung cu dai bieu quoc hoi
Ông Nguyễn Tường Thụy.
Trả lời câu hỏi về việc, nếu được cử tri tin tưởng bầu làm đại biểu Quốc hội, ông sẽ làm gì? Ông Thụy cho biết: “Đại biểu là của dân, thì trước hết tôi muốn nói với cử tri là tôi vì họ, vì quyền lợi của họ. Nó phù hợp với pháp luật, phù hợp với lợi ích chung xã hội. Trước đây tôi cũng hoạt động viết lách, tôi viết bài phản biện chứ không viết bài ca ngợi, vì viết bài ca ngợi thì nó quá nhiều rồi. Tôi tham gia một số hoạt động biểu tình chống Trung Quốc, đi đến với dân oan bị mất đất, mất nhà, đến xem và bênh vực họ, hướng dẫn cho họ biết về pháp luật, để họ tự đứng lên bảo vệ quyền lợi cho mình.
Tôi cũng quan tâm đến rất nhiều vấn đề khác, ví dụ như vấn đề kinh tế hiện nay nó đang bê bét ở tất cả các mặt, tôi rất trăn trở với nó. Nền kinh tế chúng ta rất yếu, nợ công nhiều, chuyện tham nhũng, bè phái, biển đảo tôi cũng quan tâm. Nền chính trị đa nguyên tôi cũng vậy, chất lượng chất vấn, phản biện, giám sát rất là kém, có những đại biểu cả khóa chả có phát biểu nào, chỉ biết bấm nút cho thông qua hay không qua, những vị đó nên cho nghỉ. Tôi muốn mình sẽ tạo ra một sự đột biến, một sự đột phá về chất vấn và giám sát”.
Nói về quá trình làm hồ sơ tự ứng cử, ông Thụy cho biết: “Trong quá trình làm lý lịch cũng gặp vướng mắc như khi làm lý lịch thì địa phương có những nhận xét không tốt về tiểu sử của tôi như không vào đảng, không tham gia tổ chức nào, bị Công an cảnh cáo vì không ủng hộ chủ chương chính sách pháp luật của Đảng, Nhà nước nhưng họ không có bằng chứng, nhận xét như vậy là trái luật. Tôi đi lại cũng nhiều để xin lý lịch thậm chí cả vợ tôi cũng phải đến đợi để nhận hồ sơ, tôi cũng có đơn lên các cơ quan như Mặt trận Tổ quốc thành phố với những nhận xét vô lý về tôi”.
“Trình độ chính trị của tôi cao lắm”?
Đó là khẳng định của ông Nguyễn Hoài Nam (55 tuổi, ở phường Vĩnh Phúc, quận Ba Đình, Hà Nội). Theo ông Nam, Quốc hội là một khái niệm đơn giản, là cơ quan quyền lực cao nhất của Nhà nước, thành phần của là các đại biểu Quốc hội ưu tú.
tu su cua vai nguoi tu ung cu dai bieu quoc hoi
Ông Nguyễn Hoài Nam.
“Trình độ chính trị của tôi thì cao lắm, nó không có chứng chỉ, tín chỉ để xác nhận đâu. Anh nhìn kìa, ảnh bố tôi là đảng viên từ năm 1945, khi mà tôi tượng hình (đang mang thai) là đã mang trong mình dòng máu của đảng. Tôi không phải là đảng viên, nhưng dòng máu chảy trong tôi là dòng máu của đảng” – ông Nam nói.
Trả lời câu hỏi về việc, nếu được cử tri tin tưởng bầu làm đại biểu Quốc hội, ông sẽ làm gì? Ông Nam cho hay: “Tôi phải phản ánh, phải mang đến Quốc hội cái nguyện vọng của những người đi bầu ra tôi. Tôi là đại biểu của họ và tôi mang tâm tư, mong muốn chính đáng của họ để phản ánh lên trên, đấy là cái trách nhiệm của mỗi một đại biểu Quốc hội. Những vấn đề cần giải quyết thì nhiều lắm, mỗi ông có một cái mạnh. Tôi là thảo dân, lao động tự do, tôi thấy cái gì nó “hót”, mà cái gì chả “hót”, cái “hót” nhiều tôi nói trước cái “hót” ít tôi nói sau. Điều quan trọng không phải là phản ánh mà quan trọng nhất là ông có trí thức, ông có thể tìm tòi ra các giải pháp. Bây giờ vấn đề trật tự xã hội, vấn đề tham nhũng, tôi tin không có giải pháp tổng thể đâu, trong một năm hai năm không thể giải quyết ngay được đâu mà nó phải từ từ. Giải quyết từng bước, từng bước một”.

Tránh gương xấu chặt cây Hà Nội, hiến kế cho bí thư Sài Gòn

VNTB- Tránh gương xấu chặt cây Hà Nội, hiến kế cho bí thư Sài Gòn

Phùng Hoài Ngọc

*Gương xấu Hà Nội cần được phân tích thấu đáo

Phàm là chính khách, thời nào cũng vậy, thiên hạ đều lưu ý phát ngôn và hành động của họ. Qua việc thảm sát cây xanh Hà Nội, chúng ta có thể xem xét cả hai phương diện Phát ngônHành động của chính khách thủ đô.

Chủ trương hành động chặt cây xanh khởi phát từ Sở Xây dựng HN mà ẩn danh là “nhóm lợi ích”, họ chỉ hành động, không phát ngôn. Về phát ngôn gồm cựu bí Phạm Quang Nghị, cựu chủ tịch Nguyễn Thế Thảo, kề đó là PCT Nguyễn Quốc Hùng và phó tuyên giáo Phan Đăng Long.

Lần lượt phân tích từng việc một.

Xuất phát từ một lợi ích nào đó đã nhắm trước, nhóm lợi ích soạn ra kế hoạch hạ gục cây xanh. Kế đó dự án dâng lên cấp Phòng, Sở 😄 với những thuyết minh ngon ngọt, bao hàm cả hứa hẹn “hoa hồng”, không nói thành lời, không viết thành văn, hiểu ngầm nhau là đủ, như thường làm xưa nay. Nhóm lợi ích lẳng lặng làm kín đáo, đương nhiên họ không dám hỏi ý kiến tư vấn của giới khoa học. Họ sợ các ông bà khoa học vô tư khách quan lại kỳ đà cản mũi, vậy nên lờ đi cho chắc ăn. Đừng nói lấy ý kiến nhân dân (việc này hạ hồi phân giải với Phan Đăng Long bật mí bản chất coi thường nhân dân của Đảng).

Về ông bí thư Nghị.

Ông (và nhiều chính khách hiện đại) không đọc cổ sử, cổ thư nên chẳng biết từ thời phong kiến, cổ nhân đã khuyến cáo “Quân bất hý ngôn”: vua không nói giỡn chơi! (Nói vậy chứ, vua quan cũng có thể nói chơi, tán chuyện tiếu lâm vào những lúc không làm việc nước, việc dân. Câu thành ngữ trên chỉ nói về thái độ phát ngôn khi làm việc công việc nước).

Ông Nghị dõng dạc họp báo:“Chủ trương thay thế cây xanh của thành ủy UB là đúng đắn, …“Chỉ do mấy anh xe ôm mất bóng mát đứng chờ khách kêu toáng lên…”. “Nếu báo chí thành phố phàn nàn kêu ca thì chúng  ta có thể quản lý được”. Ông Nghị bộc lộ thói kiêu ngạo cộng sản “đến thế là cùng”. Ông đã chọc giận lương tri nhà báo “đến thế là cùng”. Và kết quả là: ông không thể quản lý được họ. Mỗi câu phát ngôn để đời của ông Nghị có thể làm một đề bài văn nghị luận xã hội cho học sinh trung học, chắc sẽ có nhiều đáp án hay.

Về ông chủ tịch Thảo.

Ra vẻ một nhà kiến trúc sư làm chính trị, ông nói cây xanh cũ chủng loại lộn xộn, không đẹp, cần thay hàng cây mới đồng bộ để tạo cái đẹp đồng bộ (?) Có người đế thêm: cần phảỉ thay cây cũ “vì cây cũ lá rụng không đều, không cùng lúc, không đồng màu, lá thì màu vàng, lá thì nâu đỏ lộn xộn trông thiệt xấu” (!)  (Tôi không tin rằng trường ĐH Kiến trúc lại dạy ông Thảo như vậy, có lẽ do mải mê làm chủ tịch, ông Thảo quên mất bài mỹ học căn bản về cái đẹp).

Về ông phó CT Nguyễn Quốc Hùng.

Ông Hùng đối phó lúng túng vụ cây xanh. Ông cho rằng “thay thế cây xanh là chủ trương đúng, cần thiết”. Tuy nhiên, “thiếu đồng thuận của nhân dân đối với việc chặt hạ cây xanh vừa qua là do người thực hiện chưa cung cấp đầy đủ thông tin đến người dân và sự “nôn nóng của nhà tài trợ” (?!) Cuộc họp báo kết thúc, phóng viên đứng hết lên yêu cầu Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội  trả lời 21 câu hỏi, tuy nhiên ông đã nhanh chân đi ra cửa phòng họp. Các phóng viên ngơ ngác” vì quá bất ngờ trước diễn biến cuộc họp.

Tuy nhiên, chỉ có một cái đúng thôi: “chủ trương thành ủy” hay “đồng thuận nhân dân” và “nhà đầu tư nôn nóng” ? Ông Hùng bó tay nín lặng không nói được, xách cặp rời phòng họp báo, bỏ lại sau lưng toàn bộ phóng viên ngơ ngác.

Về phó tuyên giáo Phan Đăng Long.

Tiêu biểu là “ranh ngôn” của Long: “chính quyền làm việc không cần phải hỏi ý kiến dân”. Nhà báo Trần Đăng Tuấn nguyên phó TGĐ đài VTV viết thư gửi thủ tướng can gián việc thảm sát 6700 cây xanh (sau khi đã chặt 2000), bị ông Long bảo rằng “ông Tuấn cũng chỉ là một người dân”. Lưu ý, ông Tuấn phó TGĐ đài VTV mang hàm thứ trưởng, cao cấp hơn ông Long phó tuyên giáo thành ủy đấy, Long mang hàm phó Sở cấp thành phố, xét ra còn thấp hơn ông Tuấn nhiều. Nếu ông Tuấn “chỉ là dân” thì ông Long sẽ là gì đây, “phó dân” chẳng hạn ư?

Ông Phan Đăng Long một nhà tuyên giáo điển hình, sau một số phát ngôn thật thà thế kỷ, tên ông đã làm nguyên mẫu giúp cho báo Lao Động sáng tạo nhân vật hài “anh Phan Đắng Lòng, GS.Phan Đắng Lòng” trong chuyên mục “Tin khó tin” hàng ngày. Thế là Phan Đăng Long trước khi nghỉ hưu cũng kịp để lại một đóng góp “hữu ích” cho báo Lao Động vậy.

Nhìn chung phát ngôn của 4 ông Hà Nội không phải chỉ do vụng ăn nói, nhất thời lỡ miệng. Ý nghĩ ấp ủ ở trong lòng là TÂM, phát ra miệng là NGÔN kết thành ý CHÍ, cuối cùng dẫn đến HÀNH (động). Chẳng phải chỉ sửa sai ở cái lưỡi và lỗ miệng, bởi lỗi chẳng phải ở miệng lưỡi, mà gốc ở TÂM. Phải sửa từ cái TÂM. Cổ nhân đã dạy thế từ lâu rồi. Ông Nghị kiêu ngạo quen ăn to nói lớn, nói trơn tuột là “chủ trương đúng đắn của thành ủy”, “đúng qui trình”, lại quen thói cai trị báo chí thời bộ trưởng VHTT nên mới nói “báo chí thì có thể quản lý được”. Ông Long thì đã quen coi Đảng độc tài là trên hết nên buột miệng tuyên“không cần hỏi ý kiến Dân”.v.v…

 Kết quả là VỤ THẢM SÁT CÂY XANH HÀ NỘI TẠM KHÉP LẠI, hàng ngàn cây xanh cổ thụ được cứu thoát, chỉ một số quan chức cỡ phòng ban bị trảm nhẹ với vai trò “dê tế thần”.

 Hành động bậy có thể sửa chữa lại.

Phát ngôn sai rất khó đính chính.

Bởi “một lời nói ra bốn ngựa không đuổi kịp”. Tuy nhiên nếu NGÔN [1]* và HÀNH cùng mắc sai lầm thì phát ngôn sai tai hại hơn hành động bậy (xét trên một việc cụ thể). Phát ngôn bậy đã lưu trong bia miệng ngàn năm dù lời nói gió bay qua cầu, ngày nay vẫn còn lưu trên cái bia internet, ngàn năm sau trích xuất vẫn lòi ra (văn bản). Tất nhiên những lời nói hay đẹp của chính khách cũng được lưu truyền cùng sử xanh [2]*.

 Nhân tiện đây xin nhắn hỏi “Nhóm điện ảnh Kiến trúc sư trẻ HN cùng với đạo diễn NSND Đặng Nhật Minh”. Nhóm này đã công bố sẽ làm một phim tài liệu về “Thảm sát cây xanh HN” (theo tấm gương phim “Hà Nội trong mắt ai” của đạo diễn Trần Văn Thủy) nay tới đâu rồi, sao chưa thấy công bố tác phẩm, hay là lại chìm xuồng vì ai đó năn nỉ  ỉ ôi kèm đe dọa ?

 2.Góp ý ông Thăng xem lại đề án chặt hạ cây xanh Tôn Đức Thắng, Sài Gòn.

 Ông Đinh La Thăng hành xử có khác bốn ông Hà Nội kể trên.

Toàn bộ tin tức tư liệu diễn biến vụ cây xanh HN còn nguyên trên mạng, mong rằng ông bí thư Sài Gòn lập tiểu tổ nghiên cứu rút ra bài học kinh nghiệm.

Ông thường nói ngắn hơn, huỵch toẹt, không ưa văn vẻ cầu kỳ, không vòng vo ngụy biện như các ông bí thư Nghị, Thảo, Hùng, Long xứ Hà Nội. Ông thích ra lệnh cụ thể và yêu cầu làm luôn, ngứa mắt quá cỡ thì yêu cầu “trảm” đi.

Nói cách khác, ông Thăng ưa Hành động hơn phát Ngôn.

Đề nghị ông Thăng bắt đầu từ việc xem xét: ai được phân công phản biện đề án này. Nhớ lưu ý điều tra từ ông Đồng Văn Khiêm phó chủ tịch Hội đồng phản biện dự án. Phải chăng Hội đồng phản biện chỉ gồm các ông bà công chức, liệu có mặt các nhà khoa học, văn hóa, lịch sử độc lập không?

Nhóm lợi ích Sài Gòn, cũng như Hà Nội, bao giờ cũng tán dương lợi ích của chặt cây khi lập dự án. Bây giờ, trái lại, ông Thăng nên yêu cầu phản biện chỉ ra tác hại của chặt cây. Chỗ này cần lấy ý kiến của giới khoa học Sài gòn (và người dân, theo cách nào đó, nhanh chóng, chẳng hạn đăng báo, và lấy phản hồi của bạn đọc, để tham khảo). Sau đó ông cân nhắc giữa lợi hại. Nếu LỢI ít hơn hoặc bằng Hại (lợi < = hại), kết luận KHÔNG LÀM. Mặt khác, ông Thăng nên đặt câu hỏi ráo riết cho nhà tư vấn: có cách nào KHÁC không ?

PHN

[1] *. Kinh Dịch: quẻ Trung phu, hào 2 (Dịch truyện do Khổng Tử giảng): Lời nói, việc làm của người quân tử cũng như cái then chốt cài cửa. Cái then chốt làm chủ việc đóng mở. Cái then chốt đó bật mở rồi thì làm chủ mọi điều vinh nhục.

[2] * Nhân tiện nói về những phát ngôn hay ở cuối nhiệm kỳ Quốc hội, từ ông chủ Nguyễn Sinh Hùng, đến một số đại biểu QH tâm huyết khác, cũng như bộ trưởng Bùi Quang Vinh (trong Đại hội 12), thiếu tướng phó CA Sài Gòn phàn nàn Chỉ thị 15,…Những phát ngôn ấy đã ấp ủ từ TÂM suốt nhiệm kỳ, nhịn mãi, giờ nếu không phát NGÔN ra được thì ngậm ngùi về hưu, ủ thành tâm bệnh và lương tri sẽ chịu đựng không nổi.

 

Bài phát biểu của Tổng thống Barack Obama ở thủ đô Havana

Bài phát biểu của Tổng thống Barack Obama ở thủ đô Havana
23-3-2016

TT Obama phát biểu ở Cuba. Nguồn: internet
Sau đây là một vài trích-đoạn từ bài diễn-văn của tổng-thống Obama tại Gran Teatro, Havana, Cuba, dưới sự chứng-kiến của tổng-thống Raul Castro và khoảng một ngàn khách tham-dự. Bài nói chuyện cũng đã được phát-hình trực-tiếp trên các đài truyền-thông tại Cuba vào ngày hôm qua 22-3-2016.

“Kính thưa quý vị,
Havana chỉ cách Florida có 90 dặm. Vậy mà để đến được đây chúng ta đã phải đi qua một chặng đường quá dài, phải vượt qua bao nhiêu rào cản của lịch-sử, của đau thương, và của ly biệt…

Biết bao nhiêu trăm ngàn người di dân Cuba đã tìm cách vượt qua khoảng không-gian ngắn ngủi này bằng phi-cơ hay trên những chiếc bè tự chế, để đến được bến bờ của tự do và cơ hội, bỏ lại sau lưng bao nhiêu tài sản cũng như bao nhiêu người thân…

Hôm nay tôi đến đây để chôn những di vật cuối cùng của cuộc Chiến tranh lạnh. Tôi đến đây để bắt tay và kết bạn với người dân Cuba…

Nhưng chúng ta không thể, và không nên, bỏ qua những dị biệt giữa hai thể chế, hai nền kinh tế và hai xã-hội. Cuba là một chế độ độc đảng, Hoa Kỳ là một nền dân chủ đa nguyên. Mô hình kinh tế của Cuba là xã hội chủ nghĩa, của Hoa-Kỳ là thị-trường mở. Cuba nhấn mạnh vai trò và quyền lực của nhà nước, Hoa-Kỳ được xây dựng trên nền tảng của sở hữu tư nhân…

Tôi xác minh rằng Hoa-Kỳ không đủ sức và cũng không muốn ép Cuba phải thay đổi. Cuba có thay đổi hay không, điều đó hoàn toàn tuỳ thuộc vào ý muốn của người dân Cuba…

.Chúng tôi thừa hiểu rằng mỗi dân-tộc phải tự vẽ ra con đường cho chính mình. Nhưng vì chúng ta vừa thoát ra khỏi cái bóng đè của lịch-sử nên tôi xin phép được thẳng-thắn chia sẻ với quý vị những suy nghĩ của mình, cũng như của nhân-dân Hoa-kỳ nói chung….

Thi-sĩ Jose Marti của Cuba từng viết: “Tự Do là quyền được sống thật, được suy nghĩ và phát ngôn mà không cần phải ra vẻ đạo-đức giả”. Thế nên tôi cũng xin nói với các bạn những điều tôi hằng tin. Tôi không cần các bạn phải đồng ý, nhưng các bạn cần biết tôi tin những gì.

Tôi tin rằng tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. Tôi tin rằng nhân phẩm của trẻ em phải được bảo vệ bằng giáo dục và y tế, bằng cơm ăn áo mặc và nhà cửa tử tế. Tôi tin rằng mọi công dân đều có quyền phát-biểu ý-kiến mà không sợ bị bắt bớ. Ai cũng có quyền lập hội, quyền chỉ trích nhà nước, và quyền phản đối trong ôn-hoà. Tôi tin rằng pháp luật không được phép bỏ tù người dân khi họ sử dụng những quyền căn-bản này. Tất cả mọi người đều phải có quyền tự do tín-ngưỡng. Và dĩ-nhiên tôi cũng tin rằng mọi cử tri phải được quyền chọn người đại diện chính phủ cho mình qua những cuộc bầu cử tự do và dân chủ.

Không phải ai cũng đồng ý với tôi hay với người dân Mỹ về những điểm này. Nhưng tôi tin rằng các nhân quyền nói trên áp dụng cho tất cả mọi người. Nó đúng cho dân Mỹ, cho dân Cuba, và cho tất cả mọi dân tộc khác trên thế-giới…

Vì vậy, đây là thông điệp tôi muốn nhắn gửi đến nhà nước cũng như nhân-dân Cuba:
Những lý tưởng cách mạng của Hoa Kỳ, của Cuba, của bao cuộc nổi dậy khác trên thế giới, tôi tin rằng chỉ thật sự có ý nghĩa khi chúng được đặt trên nền tảng dân chủ. Tôi tin như vậy không phải vì nền dân chủ của nước Mỹ là toàn hảo, mà bởi vì nó KHÔNG toàn hảo. Đất nước chúng tôi, cũng như bao quốc gia khác, cần không gian rộng lớn của dân chủ để tự điều chỉnh. Bất cứ người dân nào cũng có thể là nhân tố cho sự thay đổi, đưa ra những ý tưởng mới, sáng lập những mô hình xã hội tốt đẹp hơn. Ngay lúc này và ngay trong nước Cuba, một sự tiến hoá cũng đang ngầm xảy ra; một thế hệ người dân Cuba mới đang thành hình…

Có người nghĩ rằng tôi đến đây để kêu gọi người dân đập đổ một cái gì đó. Nhưng sự thật là tôi muốn kêu gọi thanh niên Cuba hãy kéo nhau đứng lên để xây dựng một cái gì đó.

Tôi hết sức cảm tạ tấm thịnh tình của tổng thống Castro. Tôi tin rằng việc tôi đứng đây hôm nay chứng tỏ ông không có gì để phải lo sợ từ phía Hoa kỳ.

Với lòng quyết tâm bảo vệ chủ quyền và sự tự trị của Cuba, ông cũng không cần sợ tiếng nói đa chiều của dân chúng hay lo lắng khi họ được quyền phát ngôn, tụ tập hoặc bầu chọn người lãnh đạo…

Tôi cũng có nhiều kỳ vọng cho tương-lai bởi vì giữa người Cuba với nhau đang diễn ra một cuộc hoà hợp hoà giải. Tôi biết nhiều người Cuba trên đảo vẫn cho rằng những kẻ bỏ xứ ra đi năm xưa vẫn còn ủng hộ chế độ cũ. Tôi nghĩ họ cứ tin là những người di dân kia đã không nhìn thấy những tệ nạn xã hội thời tiền cách mạng và không chấp nhận cuộc đấu tranh để xây dựng một tưởng lai mới.

Nhưng tôi có thể xác-định với quý vị rằng những người di dân kia đang cưu-mang trong tim bao nhiêu ký ức đau thương của những cuộc cách-ly đầy máu và nước mắt. Họ yêu Cuba, và một phần của họ luôn luôn xem nơi đây là chốn quê nhà. Chính vì vậy mà nỗi đau của họ rất sâu, và không ít người đã trở nên quá khích. Riêng đối với cộng-đồng người Cuba mà tôi được dịp gặp-gỡ và tiếp-xúc, đây không phải chỉ là một vấn-đề chính-trị mà còn là chuyện gia-đình. Họ nhớ đến căn nhà cũ, họ mơ được quay về nối lại mối thâm-tình bị đổ vỡ. Họ mong được gầy dựng một ngày mai sáng sủa hơn. Họ đặt niềm tin vào sự kết-hợp và hoà-giải dân-tộc….

Những người Cuba đầu tiên tôi được biết là những người di-dân đầy nhiệt-huyết và tài-năng ở Mỹ. Ngoài sự đau khổ tinh-thần của kẻ biệt-xứ họ còn phải chịu đựng biết bao điều khốn-khó ở một đất nước xa lạ. Họ đã phải làm việc cật-lực để mưu-sinh và để cho con cái mình có cơ-hội vươn lên trong xã-hội Mỹ. Bởi thế cho nên việc hoà-hợp hoà-giải giữa các thế-hệ con cháu của những người cách-mạng và con cháu những thế-hệ di-dân sẽ là nền tảng cho tương-lai của Cuba.

Lịch-sử giữa Hoa-Kỳ và Cuba có cách-mạng, chiến-tranh, đấu-tranh, hy-sinh, ân-oán, và bây giờ là hoà-giải. Đã đến lúc chúng ta bỏ quá khứ lại sau lưng. Đã đến lúc chúng ta cùng quay hướng nhìn về tương-lai. Đây chắc chắn không phải là việc dễ và sẽ có lúc chúng ta gặp phải chướng-ngại. Công việc này sẽ đòi hỏi rất nhiều thời-gian. Tuy nhiên, những ngày ở Cuba vừa qua cho phép tôi đặt niềm tin và hy-vọng vào nhân-dân Cuba. Chúng ta có thể đồng-hành như bạn, như láng giềng, và như người thân trong gia-đình.
Si se puede. Mucho gracias. Thank you.”

Mây Thẻ