"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Mười Hai, 2016

Pháo hoa cho người nghèo!

Cấm bắn pháo hào thì người dân nghèo được chia tiền không ?

Tiết kiệm được bao nhiêu ?

Hóa ra người có lợi nhất là kẻ được tiếng lo cho Dân !

Trần Quốc Quân
Gửi tới BBC Tiếng Việt từ Warsaw, Ba Lan
 
Bắn pháo hoa tại TP Hồ Chí Minh dịp 30/4/2015
Bắn pháo hoa tại TP Hồ Chí Minh dịp 30/4/2015
Ban Bí thư Trung ương Đảng đã chỉ thị giao thừa Tết Đinh Dậu 2017 các địa phương trong cả nước không được bắn pháo hoa với lí do “dành thời gian và kinh phí chăm lo tết cho người nghèo”.
Đọc xong tin này trong tôi có nhiều cảm xúc trái chiều, mừng ít buồn nhiều nhưng lớn nhất là tức giận, tức giận vì thói đạo đức giả ngày càng lên ngôi. Trước kia thói đạo đức giả thường có trong mỗi cá nhân, giờ lan ra cả tập thể, mà nguy hại nhất là tập thể có vai trò lãnh đạo.
Tôi không tin Ban Bí thư thực tâm lo cho người nghèo từ những việc nhỏ như thế, bởi họ có thể lo cho người nghèo bằng nhiều cách tốt hơn, hiệu quả hơn chứ không phải bằng cách mị dân cướp đi nhu cầu chính đáng được thưởng thức pháo hoa trong ngày Tết cổ truyền thiêng liêng của toàn dân trong đó có rất nhiều người nghèo.
Khi xã hội đã vượt qua ngưỡng phải lo cho miếng cơm manh áo thì nhu cầu của người dân về đời sống tinh thần quan trọng không kém đời sống vật chất.
Thực tế cho thấy rằng, trong dòng người đổ về các tụ điểm bắn pháo hoa đêm giao thừa, say mê ngước mắt lên bầu trời ngắm những tràng pháo hoa muôn màu rực rỡ có rất nhiều người nghèo thành phố, ngoại ô và các vùng nông thôn ven đô.
Đêm giao thừa Dương lịch năm 2016, hòa trong dòng người (phần đông là du khách nước ngoài) trên đường Trần Phú ven biển thành phố Nha Trang, tôi thầm ao ước được ngước lên xem những chùm pháo hoa tỏa sáng muôn màu trên bầu trời và soi bóng lung linh dưới làn nước biển, thay vì không khí đón năm mới lặng lẽ, mọi người đi lại nhìn nhau nhạt nhẽo.
Bắn pháo hoa vào dịp đó là một hình thức quảng cáo du lịch hiệu quả, để lại ấn tượng đẹp trong lòng du khách nhằm kéo họ quay trở lại hay nhờ họ quảng bá cho người thân, bạn bè.
Bắn pháo hoa tại Hà Nội Tết 2004
 
Xem bắn pháo hoa tại Hà Nội Tết 2004
Xem bắn pháo hoa tại Hà Nội Tết 2004
Câu hỏi đặt ra là, không bắn pháo hoa thì chúng ta tiết kiệm được bao nhiêu tiền?
Trước chỉ thị của Ban Bí thư, Hà Nội dự tính chi 10 tỷ đồng từ nguồn tiền xã hội hóa để bắn pháo hoa tại 30 điểm.
Thay vì cực đoan cấm triệt để bắn pháo hoa, Hà Nội có thể giảm số điểm bắn từ 30 xuống 10 thì chi phí chỉ còn hơn 3 tỷ đồng.
Số tiền này nhân ra cả nước ước tính không vượt quá 30 tỷ đồng, chi cho 3 triệu hộ nghèo trong cả nước, mỗi hộ được 10 nghìn đồng.
Liệu số tiền tiết kiệm do không bắn pháo hoa này có đến được tay người nghèo không? Và ngoài chỉ thị cấm bắn pháo hoa, Ban Bí thư đã có những chỉ thị thiết thực, cụ thể nào khác về kinh phí chi cho người nghèo lo Tết chưa?
Quan trọng hơn là, vì miếng ăn cái mặc giả định này (chắc gì đến tay người nghèo) có đáng cướp đi nhu cầu tinh thần thực tế được thưởng thức cái đẹp, mùi khói thuốc pháo, không khí háo hức nô nức ngày Tết của trẻ em, của dân nghèo và cả những người không nghèo không?
Được biết chi phí bắn pháo hoa ở hầu hết các địa phương không lấy từ tiền ngân sách mà từ nguồn xã hội hóa (tất nhiên cũng là tiền xã hội). Được biết pháo hoa chúng ta không phải bỏ ngoại tệ ra nhập khẩu mà do nhà máy quốc phòng trong nước sản xuất.
Các nhà hoạch định chính sách hãy tính đi! Vì người nghèo thì bắn pháo hoa hay không bắn pháo hoa đằng nào lợi hơn?
Để có những hành động tiết kiệm tiền bạc thiết thực giúp người nghèo trong cả nước đón Tết vui hơn, no hơn, ngon hơn, Ban Bí thư đáng lẽ phải ra chỉ thị nghiêm ngặt cấm các hình thức lãng phí như: sử dụng xe công đi cúng lễ đền chùa, đi chúc Tết; uống rượu ngoại tại các cơ quan nhà nước từ trung ương đến địa phương trong các bữa liên hoan, tất niên… thay vì cấm bắn pháo hoa.
Tôi coi chỉ thị không bắn pháo hoa dịp Tết là đỉnh cao của thói đạo đức giả tập thể, cướp đi nhu cầu thưởng thức tinh thần của nhân dân để xoa dịu phẫn nộ của những người bất mãn.
Trần Quốc Quân
Gửi tới BBC Tiếng Việt từ Warsaw, Ba Lan
(BBC)

Nhà hoạt động Thúy Nga bị sách nhiễu

Nhà hoạt động Thúy Nga bị sách nhiễu

Phóng viên RFA tại Việt Nam 
2016-12-30
Mẹ con chị Trần Thị Nga

Mẹ con chị Trần Thị Nga

RFA files
.
.
Tin tức do phóng viên RFA tại Việt Nam ghi nhận được cho biết, nhà hoạt động Trần Thị Nga tại Phủ Lý, Hà Nam hiện đang bị lực lượng an ninh sách nhiễu, gây khó  khăn suốt mấy ngày hôm nay.
.
Bà Thúy Nga cho phóng viên Đài Á Châu Tự Do biết vào tối 30/12 như sau:
“Gần nhất là từ hôm 22 tháng 12 cho tới bây giờ. Nga ở thành phố Phủ Lý tỉnh Hà Nam, hôm đấy là Nga trốn được, Nga đi về tới quê thăm bố mẹ ở Hà Nam thìcông an sục về đây và họ tìm thấy Nga., họ ngồi ở của nhà Nga để canh.
Chiều 22 Nga đưa con về lại Phủ Lý và từ ngày 22 đến bây giờ là công an bám sát Nga, lúc nào cũng từ 6 người trở lên bao vây nhà Nga.
Nga phải nhờ người đưa con đi học, nhờ người đón con, đi chợ cũng phải nhờ bởi vì Nga cứ vừa ra tời cửa thì họ lại chặn.
Và hôm nay Nga về quê vì ngày mai có đám cưới đứa em con nhà chú nhưng mà trên đường về thì cũng bốn năm viên an ninh họ bám theo và bây giờ họ cũng đang ngồi ở cổng.”
.
Do thường xuyên bị sách nhiễu, đe dọa, và thậm chí bị hành hung đến thương tích nên bà Thúy Nga cũng dự báo trước tình hình sẽ diễn ra đối với bản thân nên bà cũng sử dụng công cụ mạng xã hội lên tiếng và yêu cầu cộng đồng lên tiếng cho trường hợp của bản thân và gia đình bà.

Tranh đấu cho quyền của công nhân

Xin được nhắc lại, bà Thúy Nga là một nhà hoạt động xã hội năng nổ tại Việt Nam.
Bản thân là một nạn nhân của nạn lừa đảo xuất khẩu lao động, nên từ khi còn ở Đài Loan bà đã lên tiếng cho những người bị lừa khác.
.
Về Việt Nam, bà không chỉ lên tiếng cho giới lao động xuất khẩu mà còn cho những người dân bị thu hồi tài sản, đất đai một cách phi pháp.
.
Năm 2013 bà được giải nhì cuộc thi Quyền Con Người và Tôi qua phóng sự ‘Người dân Bồng Lai’ đòi quyền được sống trong một môi trường trong lành.
.
Lần bà bị hành hung đến trọng thương là vào tháng 5/2015 khi một nhóm côn đồ hơn 5 người dùng tuýt sắt chặn đường đánh bà cùng hai con nhỏ trước cổng Công ty Cơ khí Điện Thủy Lợi ở huyện Thanh Trì, Hà Nội.
 

Hỏi GĐ Sở Giáo dục HN: SAO LẠI DÂNG HƯƠNG CÁC EM ?

 Thứ Bảy, ngày 31 tháng 12 năm 2016

Hỏi GĐ Sở Giáo dục HN: SAO LẠI DÂNG HƯƠNG CÁC EM ?

 

Nguyễn Hữu Thao

HỎI GIÁM ĐỐC SỞ GIÁO DỤC HÀ NỘI

Tiến sĩ Nguyễn Hữu Độ
Giám đốc Sở dục ơi
Học sinh không bị chết
Sao dâng hương thế trời ?

Ông là sếp to nhất
Hãy trả lời cho dân
Dâng hương cho người sống
Có bị điên, tâm thần ?

Và mong ông thông cảm
Chúng tôi biết hỏi ai
Nhờ gúc gồ nó mách
Giám đốc chính là ngài !

Thì thành tựu giáo dục
Hà Nội là của ông
Và ngu dốt sai suất
Giám đốc được ghi công !!!

(Hình ảnh tôi mượn bên Fb. Phạm Anh Trung).
Và đây là bản mặt giám đôc Sở GD Hà Nội tiến sĩ Độ

Ông Nguyễn Hữu Độ – GĐ Sở Giáo dục Hà Nội. Ảnh: Internet.

Nền chính trị độc tài Việt Nam còn tồn tại dài lâu ? (I)

Nền chính trị độc tài Việt Nam còn tồn tại dài lâu ? (I)

 
Nguyễn Thị Từ Huy
 .
(Blog RFA)
Trong những ngày cuối cùng này của năm 2016, nhìn vào tình hình chính trị Việt Nam có thể nói gì ?
 .
Tôi tạm đưa ra đây ba cách nhìn nhận khác nhau, đúc kết từ sự quan sát cá nhân của tôi về các ý kiến lưu hành trong dư luận xã hội (opinion publique) :
1/ Chế độ chính trị hiện hành còn tồn tại lâu dài,
2/ Đảng cộng sản sẽ tự chuyển hoá để tự bảo tồn và để tiếp tục lãnh đạo dân tộc,
3/ Chế độ độc tài cộng sản sẽ nhanh chóng sụp đổ.
 
Lính đứng gác ở buổi họp đánh dấu kỷ niệm 85 năm thành lập của đảng tại Hà Nội ngày 2 tháng 2 năm 2015

Xin nói rõ, đây là sự tổng kết về các cách nhìn nhận đang tồn tại trong dư luận xã hội mà tôi trình bày lại dưới hình thức điểm tình hình, mỗi quan niệm sẽ được phân tích trong một bài riêng, để tiện theo dõi.

Bài đầu tiên này giới thiệu quan niệm cho rằng chế độ chính trị hiện hành ở Việt Nam còn tồn tại lâu dài.

Có thể xếp những người nhìn nhận theo cách này vào hai nhóm : 1/ Nhóm thứ nhất gồm các lãnh đạo cộng sản và các chuyên gia lý luận cao cấp của đảng cộng sản.  2 /Nhóm thứ hai gồm những người bi quan về chính trị. Mỗi nhóm đều có căn cứ và lập luận riêng của mình.

          1.Trong số các lãnh đạo cộng sản đang cố tìm mọi cách để duy trì chế độ, không ít người chỉ vì lợi ích cá nhân. Tuy nhiên (dù điều này có thể gây ngạc nhiên) cũng có những người muốn duy trì chế độ vì bản thân chế độ, cái chế độ mà họ coi như là «cái bình quý », nếu mượn lại hình ảnh ẩn dụ của Tổng bí thư. Số người này có thể là rất ít, nhưng vẫn tồn tại ở Việt Nam, vậy đó !!!

« Hy vọng » về sự trường tồn của chế độ được duy trì, một phần là nhờ công lao to lớn của các nhà lý luận cao cấp của đảng. Hồi tháng 3 năm 2016, trong hội thảo « Viet Nam : Après le 12e congrès du PCV, rupture ou continuité ? » (Việt Nam : sau đại hội 12 của Đảng cộng sản Việt Nam, từ bỏ hay tiếp tục ?) do Quỹ Gabriel Péri tổ chức tại Paris, Giáo sư Vũ Minh Giang có phát biểu với một xác tín không gì lay chuyển được : « chừng nào dân tộc còn tồn tại thì đảng còn tồn tại, đảng sẽ trường tồn cùng dân tộc ». Cần phải thừa nhận rằng, các chuyên gia lý luận cao cấp của đảng đóng một vai trò hết sức quan trọng trong việc củng cố sự «kiên định » chủ nghĩa Marx-Lê Nin và con đường xã hội chủ nghĩa nơi các lãnh đạo Việt Nam đương nhiệm. (Đến đây mở ngoặc để thêm vào một bình luận cá nhân : nếu các chuyên gia cao cấp như ông Vũ Minh Giang có cái nhìn biện chứng hơn và thực tế hơn một chút thì có lẽ viên thuốc ngủ mà các ông cung cấp cho đảng sẽ ít ngọt ngào hơn, và đảng sẽ tỉnh táo hơn).

Dựa vào đâu để có thể nghĩ rằng chế độ sẽ trường tồn ? Dưới đây là một vài dẫn chứng và lập luận mà các chuyên gia lý luận cộng sản và các lãnh đạo cộng sản sử dụng để chứng minh cho vai trò lãnh đạo không thể thay thế của đảng và biện minh cho con đường mà họ lựa chọn :

– Chính là với chủ nghĩa cộng sản và với sự lãnh đạo của đảng cộng sản mà Việt Nam đã thoát khỏi ách đô hộ của thực dân, đã tự giải phóng khỏi vị thế thuộc địa và giành độc lập, đã giành thắng lợi trong hai cuộc chiến tranh.

– Giai đoạn đổi mới bắt đầu từ 1986 đã chứng tỏ khả năng thay đổi và thích ứng với tình hình của đảng cộng sản Việt Nam, và vì thế mà ĐCSVN xứng đáng giữ vai trò lãnh đạo, dù có được dân thực sự bầu hay không. Thành tựu của ba mươi năm đổi mới là mở cửa kinh tế mà vẫn ổn định và giữ vững chính trị.

– Nếu đổi mới lần một thành công, thì đổi mới lần hai, tính từ thời điểm này, cũng sẽ thành công, dù có nhiều khó khăn. Và vì thế, ĐCSVN sẽ tiếp tục giữ vai trò lãnh đạo để củng cố hệ thống chính trị hiện hành.

Những lập luận và dẫn chứng trên đây được phản ánh đầy đủ trong nghị quyết Trung ương Đảng.

  1. Những người thuộc nhóm bi quan chính trị cũng nhìn nhận rằng chính trị Việt Nam còn rất lâu mới có thể thay đổi. Tuy nhiên, dẫn chứng và lập luận của họ khác hẳn nhóm thứ nhất. Sau đây là một số điểm khiến họ bi quan :

– Quyền lực của ĐCSVN hiện đang rất vững chắc. Toàn bộ các công cụ quyền lực đều nằm trong tay ĐCSVN : nhà nước, công an, quân đội, truyền thông, giáo dục, pháp luật…

– Với bộ máy quyền lực đó, sự đàn áp không ngừng gia tăng trong những năm qua.

– Phong trào dân chủ quá yếu. Hoạt động chủ yếu vẫn chỉ là truyền thông, đưa tin, tố cáo. Các tổ chức và đảng phái chính trị không hình thành được. Xã hội dân sự manh mún, các tổ chức không có thực lực, không tập hợp được với nhau, luôn trong tình trạng chia rẽ. Không có các phong trào chính trị rộng lớn.

– Số người quan tâm chính trị quá ít. Đa số trí thức và người dân, kể cả thanh niên (là tầng lớp vốn được xem là giàu nhiệt huyết và lý tưởng) chỉ quan tâm đến vấn đề mưu sinh.

– Các quốc gia, kể cả các quốc gia dân chủ, vì lợi ích của nước họ, sẵn sàng hợp tác với Việt Nam và bỏ qua vấn đề nhân quyền, vấn đề dân chủ. Đây là điều đã khiến cho nhiều người trong giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam không che giấu sự thất vọng của mình : Tổng thống Mỹ Obama, trong chuyến thăm Việt Nam vào tháng 5/2016, một mặt vừa phát biểu rằng sẽ tôn trọng thể chế chính trị Việt Nam, mặt khác đã không thể làm gì trước những vi phạm nhân quyền thô bạo diễn ra ngay trong chính những ngày ông có mặt tại Việt Nam. Sự hợp tác quốc tế trong lĩnh vực kinh tế hay văn hoá, nghịch lý thay, lại là điều kiện đảm bảo cho sự tồn tại của chế độ chính trị độc tài ở Việt Nam. Đây là điều gây thất vọng và gây bi quan một cách sâu sắc.

– Đa số các trí thức Việt Nam ở nước ngoài (tạm dùng chữ trí thức Việt kiều theo nghĩa tôn trọng) không tham gia vào cuộc đấu tranh cho dân chủ, vì họ muốn hợp tác với chính quyền, và họ hy vọng rằng sẽ giúp cho Việt Nam thay đổi và phát triển thông qua sự hợp tác của họ (hợp tác để mở một viện nghiên cứu, một trường đại học, một trung tâm hội thảo…). Tuy nhiên, nếu đối diện với thực tế thì cần phải thừa nhận điều này : sự hợp tác sẽ chỉ có ý nghĩa tích cực khi mà họ được độc lập hoạt động theo các tiêu chí của sự tiến bộ, theo các tiêu chí công bằng, công khai, minh bạch, trung thực, hay xây dựng một môi trường học thuật, môi trường giảng dạy trong sạch, như họ mong muốn. Và các tiêu chí tiến bộ ấy được áp dụng, được lan toả trong xã hội. Còn trong trường hợp ngược lại, sự hợp tác buộc họ phải tuân thủ những « luật ngầm, bất thành văn » của chế độ, thì chẳng những họ sẽ không thực hiện được mong muốn phát triển và làm thay đổi Việt Nam, mà tệ hơn, họ sẽ góp phần vào việc củng cố chế độ bất công và thối nát hiện tại.

Danh tiếng của họ, uy tín khoa học và uy tín cá nhân của họ, lại được sử dụng như những phương tiện để đánh bóng và tô vẽ cho bề ngoài của một hệ thống chính trị đang mục rữa cùng cực từ bên trong. Tóm lại, trong trường hợp này, sự hợp tác của họ sẽ giúp chế độ độc tài hiện hành tồn tại lâu dài hơn, và các vấn đề mà họ muốn giải quyết thì lại không thể giải quyết được, bởi vì những vấn đề ấy chỉ có thể được giải quyết trong một chế độ chính trị dân chủ.

Tóm lại, có những lý do khiến cho ĐCSVN lạc quan về sự tồn tại của mình (nhưng sự tồn tại của đảng có thể sẽ phải gắn liền với sự huỷ hoại chung của dân tộc), và khiến cho những người yếm thế cảm thấy bi quan.

Paris, 29/12/2016

(còn tiếp)

Nguyễn Phú Trọng chống Mác xít

Nguyễn Phú Trọng chống Mác xít

 Ngô Nhân Dụng

clip_image002

Những người quen nói tiếng Việt cảm thấy có điều gì “không ổn” khi nghe ông Nguyễn Phú Trọng nói ba chữ “tự diễn biến”. Người Việt dùng chữ “tự” đứng trước một động từ, chẳng hạn chiếc “xe hơi tự lái” mà công ty Uber đang muốn thử. Chiếc xe không cần tài xế mà vẫn đón khách, đưa khách, nó tự lái lấy, tránh không đụng ai, và đi đến đúng địa chỉ người khách muốn.

Nhưng “diễn biến” không phải là một động từ. Hai chữ “diễn biến” là một danh từ, với các động từ tương ứng là biến, là biến đổi, chuyển biến, biến hóa, vân vân. Tiếng Việt Nam không nói “tự diễn biến”, cũng như không nói “tự xe hơi”. Nhưng ông Nguyễn Phú Trọng cứ nói “tự diễn biến, tự chuyển hóa”, nói đi nói lại mấy năm nay mà các đảng viên cộng sản không ai dám mách ông tổng bí thư rằng ông nói như vậy là không đúng tiếng Việt. Chắc người Tàu họ nói như vậy, rồi ông bắt chước, tin tưởng các “đồng chí anh em” nói gì đều đúng văn phạm.

Người Tầu cộng sản bắt đầu với khẩu hiệu “chống diễn biến hòa bình”. Khi học tập về cuộc sụp đổ của chế độ cộng sản tại Liên Xô và Đông Âu, lúc đầu họ coi đó là do tình báo Mỹ CIA gây ra. Mỹ không tấn công, không gây được những cuộc nổi dậy trong các nước cộng sản, nhưng chế độ cứ thế mà tan rã từng mảnh một. Họ gọi đó là “diễn biến hòa bình”, hô hào các đảng viên phải chống. Hô hào một thời gian rồi, họ nhận thấy rằng chính quyền Mỹ hoặc CIA không phải là đầu mối đáng lo nhất, mà chính các đảng viên cộng sản muốn thay đổi mới thật sự đe dọa quyền hành của giới lãnh đạo. Thế là họ quay mũi dùi qua chính các đảng viên, những người có cái đầu đang tự thay đổi. Bên Tầu bèn phát động phong trào chống tình trạng đảng viên cộng sản tự thay đổi và muốn chế độ thay đổi! Bắc Kinh đi trước, Hà Nội bèn theo bén gót.

Trong hội nghị ngày 9 tháng 12 năm 2016 vừa qua, ông Trọng nêu ra “điểm mới” trong Nghị quyết cho cán bộ toàn quốc học tập, nói rằng nó “chỉ ra một cách có hệ thống những biểu hiện của sự suy thoái đạo đức, lối sống, tự diễn biến, tự chuyển hóa, nhấn mạnh tính chất nguy hiểm và hậu quả khôn lường của nó”. Hiện tượng “suy thoái đạo đức” trong đám cán bộ là chuyện không có gì mới. Càng lên cao càng hư, các trò hư hỏng càng lớn, cả nước đã biết từ… nửa thế kỷ nay rồi; không thể nói là mới được. Có lẽ điều mới được đảng cộng sản nhấn mạnh trong nghị quyết là hiện tượng “tự diễn biến, tự chuyển hóa”. Ông Trọng yêu cầu các cán bộ cảnh giác.

Tiến Sĩ Âu Dương Thệ, sống ở nước Đức, có lần đã nhận xét “rõ ràng là Nguyễn Phú Trọng đụng vào đâu thì hỏng đó!”. Ông Âu Dương Thệ kết luận rằng để ông Trọng ngồi cái ghế lãnh đạo “càng lâu càng nguy hiểm!”.

Nhưng “nói hỏng” tiếng Việt là chuyện nhỏ! Ông Trọng “hỏng” lớn hơn nữa, là khi hô hào đảng viên chống tự diễn biến, ông đã chống cả ông Karl Marx! Tức là chính ngài Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng đang tự chuyển hóa! Một người chống Mác xít “càng ngồi lâu càng nguy hiểm” cho chính đảng Cộng sản!

Một điều ông Karl Marx luôn luôn nhấn mạnh là thế giới thay đổi, xã hội loài người luôn luôn thay đổi. Ý tưởng này thực ra loài người đã biết mấy ngàn năm trước, Phật Thích Ca dậy tính chất vô thường của mọi hiện tượng, các triết gia Hy Lạp hay Kinh Dịch của người Trung Hoa đều nói như vậy. Karl Marx chỉ đánh bóng tư tưởng đó bằng biện chứng pháp của Hegel, quay ngược đầu lý thuyết đó với niềm tin duy vật. Nhưng ai học duy vật biện chứng và duy vật lịch sử của Karl Marx đều nhớ một điều: Xã hội luôn luôn thay đổi. Lịch sử là cuộc chuyển hóa của loài người, một diễn biến không ngừng.

Bây giờ ông Nguyễn Phú Trọng chống “tự diễn biến, tự chuyển hóa”, ông đã phủ nhận nền tảng của lý thuyết Mác xít!

Lý do vì ông Trọng đã học tập Giang Trạch Dân, Tập Cận Bình, khi họ rút tỉa bài học Liên bang Xô viết sụp đổ. Trong một bài diễn văn năm 2013, sau khi lên chức Tổng bí thư, họ Tập giải thích sự thất bại của cộng sản Nga là do “Những lý tưởng và niềm tin của họ đã lung lay. Cuối cùng, trong một đêm, ‘ngọn cờ lãnh đạo’ đã gẫy đổ. Đó là một bài học sâu xa cho chúng ta (cộng sản Trung Quốc)”.

Nhưng họ Tập đã nhìn khiếm diện, chỉ trông thấy sự sụp đổ của niềm tin vào ý thức hệ Mác Lê Nin, coi đó là nguyên nhân chính. Trong thực tế, sự sụp đổ của Liên bang Xô viết là do những người đang hưởng thụ nhiều nhất đã hoàn toàn bất lực trước cảnh kinh tế suy đồi, khiến cho quyền lợi của chính họ cũng suy giảm.

Trong thập niên 1980, hệ thống cai quản nước Nga từ thời Lenin và Stalin đã khô héo, xơ cứng, bất lực trước các vấn đề nhỏ nhất như cả hệ thống vận chuyển nông sản từ đồng quê lên thành phố không biết làm sao cho nó chạy được! Một phái đoàn của chính phủ Liên Xô qua thăm London, nước Anh, để nghiên cứu về hoạt động của thị trường. Họ được mời tới quan sát khu chợ rau buổi sáng. Họ nhìn thấy cảnh các nhà nông lũ lượt lái xe đem rau, trái cây tới chợ; cảnh những nhà buôn sỉ đem xe tải tới chở hàng rồi chạy đi phân phối, chỉ trong một tiếng đồng hồ mọi hàng hóa được đưa tới đã biến đi đâu hết! Phái đoàn Nga phải hỏi người hướng dẫn: “Ủy ban phân phối của các ông hữu hiệu quá! Làm cách nào được như vậy?” Vì trong cùng thời gian đó, những đống khoai tây, bắp, lúc mì, trái cây đang nằm ụ tại nhiều nhà ga ở nước Nga, đến lúc ung thối vẫn chưa được chuyển đi!

Những người cầm đầu cộng sản Nga thấy phải thay đổi. Nhưng họ cũng bất lực. Vì trong đám những cán bộ, đảng viên đang nắm quyền, đa số thấy rằng nếu thay đổi thì chính họ sẽ mất những lợi lộc và quyền hành đang được hưởng. Khối người đó cưỡng lại đến cùng mọi cải tổ. Gorbachev thất bại vì ông ta muốn thay đổi từ trên xuống, thay đổi cái đầu và cơ chế. Ông không bắt đầu từ những phạm vi hẹp, trong lãnh vực kinh tế, trên từng mảnh đất nhỏ nông thôn, cho nông dân được tự do làm ăn cho chính họ hưởng, như Đặng Tiểu Bình làm ở bên Tàu.

Đặng Tiểu Bình biết xã hội Trung Hoa thay đổi nên đối phó với chương trình cải tổ kinh tế. Nhưng kinh tế thay đổi thì dần dần cách sống của con người cũng đổi, tương quan giữa người này với người kia cũng đổi. Sau 30 năm, nước Tàu đã thay đổi. Không cần ông Karl Marx nói, ai cũng có thể nhận ra điều đó. Nhưng những người tự xưng là học trò của Karl Marx lại không thấy và không chấp nhận sự thay đổi thì đúng là họ đang chống lại ông thầy Marx!

Khi hô hoán, kêu gọi các đảng viên chống “tự diễn biến, tự chuyển hóa”, chính ông Nguyễn Phú Trọng đang từ chối giáo điều căn bản của Marx, chính ông đang tự chuyển hóa! Tiến sĩ Âu Dương Thệ nói ông Trọng “càng ngồi lâu càng nguy hiểm”, là muốn nói đến mối nguy hiểm cho dân tộc Việt Nam. Nhưng chính cái đảng Cộng sản của ông cũng lâm nguy vì đến người cầm đầu đảng cũng phản lại lý thuyết Mác xít!”.

Nếu áp dụng những bài học về duy vật biện chứng và duy vật lịch sử của Karl Marx, thì trước hết ông Nguyễn Phú Trọng phải nhận ra những mâu thuẫn cùng cực trong nước Việt Nam và trong cả đảng Cộng sản của ông.

Trong nước, mâu thuẫn giai cấp đã trầm trọng. Những người dân thuộc giai cấp bị trị, bị bóc lột, bị đè nén từ bao năm qua, trước đổi mới và sau đổi mới, họ không thể cúi đầu khuất phục mãi mãi. Trong đảng cộng sản, các cán bộ nắm quyền chỉ lo giành nhau những đồng đô la thất đức, kèn cựa nhau từng đồng, hàng ngày. Những diễn viên trong các màn đấu đá như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Phùng Quang Thanh, cho tới những cuộc chạy trốn ngoạn mục của Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đình Duy, Lê Chung Dũng, chỉ là cảnh nổi lên trên cho mọi người trông thấy. Bên trong đảng cộng sản còn hàng ngàn những cuộc đấu đá ngầm nằm dưới mặt nước, chỉ chờ ngày nổi lên, như tiếng súng Yên Bái cho thấy.

Đứng trước những mâu thuẫn nặng nề, giải pháp tốt nhất cho đảng Cộng sản và cho nước Việt Nam là “Minh bạch, Công khai!”. Khi tất cả các mâu thuẫn được phơi bày trước mắt mọi người, thì ai cũng có thể kết luận người nào đúng, người nào sai. Khi xã hội sống minh bạch, công khai, thì người ta có thể đòi một sống trong công bằng, bình an trong luật pháp.

Nhưng không ai hy vọng ông Nguyễn Phú Trọng sẽ chấp nhận minh bạch, công khai. Vì ông vừa mới bắt các cán bộ học tập Nghị quyết Trung ương 4 Khóa XII. Một điều quan trọng của nghị quyết này là cấm đoán mọi “sự phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng đối với báo chí, văn học – nghệ thuật”. Họ vạch ra những hiện tượng “lôi kéo, lái dư luận xã hội không theo đường lối của Đảng;… thổi phồng mặt trái của xã hội;… bóp méo lịch sử, hạ thấp uy tín của đảng”.

Tóm lại, đảng cộng sản muốn ngăn cấm tự do ngôn luận, tự do tư tưởng một cách tàn bạo hơn. Cứ như vậy, các mâu thuẫn sẽ tiếp tục được che đậy, chỉ chờ ngày bùng nổ!

Ông Karl Marx dưới mồ chắc phải khóc. Bọn học trò của ông từ Kim Jong Un, Tập Cận Bình đến Nguyễn Phú Trọng đều chống Mác xít!

N.N.D.

Nguồn: http://www.nguoi-viet.com/binh-luan/nguyen-phu-trong-chong-mac-xit/

Phóng viên VTC vượt biên khám phá đường dây buôn người và ghép tạng ở Trung Quốc

Phóng viên VTC vượt biên khám phá đường dây buôn người và ghép tạng ở Trung Quốc

  
Theo NTD.TV
(Tinh Hoa)
Đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTDTV) mới đây đưa tin, một nhóm phóng viên từ Việt Nam vượt biên sang Trung Quốc và đã có những tiết lộ gây sốc về đường dây buôn người và ngành công nghiệp thu hoạch nội tạng tại Quảng Đông, Trung Quốc.
Việt Nam, Trung Quốc, nạn buôn người, mổ cướp nội tạng,
Kênh VTC14 đưa tin về vấn đề vấn nạn buôn người giữa Việt Nam và Trung Quốc. (Ảnh: Internet)
  Ngày 6/10, Đài truyền hình kỹ thuật số VTC14 của Việt Nam đã đưa tin về một nhóm người chuyên bắt cóc và buôn bán đàn ông, phụ nữ, trẻ em vào Trung Quốc, nơi họ bị giam giữ và đưa tới nơi ‘tiêu thụ’.
Những phụ nữ trẻ người Việt Nam được bán sang Trung Quốc thường được đưa tới những ổ chứa mại dâm, sau một thời gian sẽ bị bán làm vợ cho người khác. Trong khi đó, những người khác, đặc biệt là trẻ em, được xem là một mặt hàng nhân thể giá trị hơn.
Trong cuộc trò chuyện, nhóm buôn người đã tiết lộ rằng những người được bán sang đây sẽ được tập trung vào các “trại nội tạng”, những nạn nhân này có thể được bán tới hàng chục ngàn USD khi họ bị giết và thu hoạch nội tạng.
Tại thành phố Quảng Châu của Trung Quốc, nhóm phóng viên Việt Nam đã có cuộc nói chuyện cùng một con buôn, người này đã tiết lộ chi tiết về cách thức giao dịch, anh ta cũng cho xem một đoạn video ghi lại cảnh lấy nội tạng, nhưng không muốn tiết lộ gì thêm cho đến khi đưa một bệnh nhân từ Việt Nam đến.
Tại các bệnh viện nhà nước, nơi tiến hành cấy ghép nội tạng, tên và hình ảnh của các bác sĩ cấy ghép kinh nghiệm được dán trên các bức tường, và các con buôn sẽ giới thiệu cho người nhà của bệnh nhân cần ghép tạng ai là bác sĩ có liên hệ trực tiếp với đường dây của họ.

Mổ cắp nội tạng là tội ác man rợ nhất từ xưa tới nay, nhưng lại được coi là ngành công nghiệp thu về siêu lợi nhuận cho Trung Quốc. Tất cả điều này đều có quan hệ với Đảng Cộng sản Trung Quốc, cũng như các tổ chức liên đới của nó.

Suốt 20 năm qua, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã giết hại hàng trăm ngàn người dân vô tội để lấy tim, gan, thận, và các bộ phận nhân thể có giá trị khác nhằm phục vụ cho ngành công nghiệp cấy ghép nội tạng.
Theo các nhà điều tra nhân quyền, đa số nạn nhân bị mổ cắp nội tạng là các học viên của môn tu luyện tinh thần Pháp Luân Công. Ngoài ra, một số nạn nhân khác bao gồm các tín đồ Cơ Đốc giáo, người Tây Tạng, và nhóm dân tộc thiểu số Duy Ngô Nhĩ.

Bi kịch của Tống thống Phác Cận Huệ

SO SÁNH MỘT TÍ

Thu nhập bỉnh quân của người dân Hàn quốc 28. 000 USD năm.

Thu nhập bỉnh quân của người dân Việt Nam 2.000 USD NĂM.

Tổng thống Hàn quốc phạm lỗi bị xử luôn.

Bộ trưởng Việt Nam phạm tội bị “phê bình toàn dân” và hãy đợi đấy (!)

GNLT

Bi kịch của Tống thống Phác Cận Huệ

 LS Nguyễn Văn Thân

Ngày 9/12 vừa qua, Quốc Hội Hàn Quốc đã bỏ phiếu quyết định truất phế Tổng thống Phác Cận Huệ (Park Geng-hye) trên tỷ lệ 2/3 với 234/300 phiếu thuận và 56 phiếu chống. Có nghĩa là không chỉ có phe đối lập mà một số đông đảng viên của Đảng Tân Quốc Gia (Saenuri) của Tổng thống Phác cũng đã bỏ phiếu hạ bệ bà. Hậu quả là bà Phác bị tước mọi quyền hành và Thủ tướng Hoàng Giáo An (Hwang Kyo-ahn) trở thành Tổng thống Xử lý Thường vụ trong thời hạn 180 ngày trong lúc chờ đợi Tòa Bảo Hiến xét duyệt quyết định truất phế có hợp hiến hay không. Theo Hiến Pháp thì phải có ít nhất 2/3 tức là 6/9 thành viên của Tòa chuẩn y quyết định của Quốc Hội và nếu kết quả là thế thì sẽ dẫn đến một cuộc bầu cử Tổng thống mới.

Nguyên nhân bà Phác bị truất phế có liên quan đến tham nhũng nhưng không phải cá nhân bà Tổng thống tham nhũng mà là một người bạn thân của bà bị cáo buộc lạm quyền và trục lợi. Ngoài ra, bà Phác cũng bị tố là tiết lộ thông tin bảo mật quốc gia cho một người bạn không nắm giữ bất cứ chức vụ gì trong chính quyền.

Phác Cận Huệ là trưởng nữ của Phác Chính Hy – Tổng thống đời thứ ba của Hàn Quốc. Ông Hy là một tướng lãnh quân đội cầm đầu cuộc đảo chánh vào năm 1961 và trở thành Tổng thống vào năm 1963 cho tới khi ông bị hạ sát vào năm 1979. Trong suốt 16 năm cầm quyền, ông được mô tả là một nhà độc tài cai trị với một bàn tay sắt sẵn sàng bắt giam, tra tấn và thủ tiêu những người bất đồng chính kiến và đối lập. Nhưng ông cũng được đánh giá là người đã đặt nền móng đưa Hàn Quốc từ một quốc gia yếu kém, nghèo nàn sau chiến tranh và thời kỳ đô hộ Nhật vươn lên thành một quốc gia công nghiệp, tân tiến hiện nay.

Vào năm 1974, ông Hy bị ám sát hụt nhưng sát thủ bắn chết vợ ông là bà Lạc Anh Tu. Phác Cận Huệ lúc đó là một cô gái 22 tuổi đang du học tại Pháp lập tức quay trở về nước thay thế vai trò Đệ Nhất Phu Nhân của mẹ để giúp đỡ cha trong việc điều hành quốc gia. Có một đạo sĩ tên là Thôi Thái Mẫn (Choi Tae-Min) viết thư làm quen với bà Phác. Ông đạo sĩ này đã từng kết hôn tới 6 lần. Lúc đầu ông theo đạo Phật nhưng sau đó sáng lập ra Giáo Hội Đời Sống Vĩnh Cửu (Church Of Eternal Life). Ông Thôi nói rằng ông có khả năng tiếp xúc với mẹ của bà Phác trong giấc mơ và có thể làm trung gian chuyển những thông điệp hai chiều giữa bà Phác và người mẹ quá cố. Sau đó, bà Phác coi ông như là một người cha đỡ đầu. Lợi dụng quan hệ thân mật với bà Phác mà ông Thôi kiếm được rất nhiều tiền. Chính sách kinh tế của Phác Chính Hy dựa trên ân huệ ban phát cho các công ty do một vài đại gia tộc làm chủ. Dĩ nhiên là các đại gia không muốn làm phật lòng người đỡ đầu tinh thần con gái của Tổng thống nên sẵn sàng đóng góp hậu hĩ.

Tới 1979, tức 5 năm sau khi mẹ bà Phác bị bắn chết thì đến lược Phác Chính Hy bị hạ sát bởi Kim Tái Khuê (Kim Jae-gyu) Giám đốc Tình báo do chính ông bổ nhiệm. Cho tới nay vẫn chưa biết rõ động cơ nào dẫn đến cuộc ám sát này. Kim Tái Khuê và đồng bọn bị xử tử vào treo cổ vào tháng 5 năm 1980. Bà Phác hầu như trở thành lệ thuộc vào đạo sĩ Thôi. Cho tới nay bà vẫn chưa lập gia đình và không có con cái gì. Bà nói rằng người yêu của bà là ”Triệu Tử Long” vì khi đọc Tam Quốc Chí thời còn đi học bà đã ”phải lòng” nhân vật đơn thương độc mã tả xung hữu đột giữa vạn quân để cứu ấu chúa là con của Lưu Bị. Có tin đồn là bà có con với đạo sĩ Thôi nhưng bà đã phủ nhận tin đồn này. Đạo sĩ Thôi qua đời vào năm 1994. Con gái của ông là Thôi Thuận Thực (Choi Soon-Sil) trở thành người thân duy nhất của bà Phác.

Sau một thời gian ẩn dật, bà Phác tham gia chính trường và đắc cử vào Quốc hội từ năm 1998 tới 2012. Bà cũng được bầu làm chủ tịch Đảng Đại Quốc (Grand National Party) từ 2004 tới 2006. Trong thời gian bà làm chủ tịch, Đảng Đại Quốc liên tục thắng hơn 40 cuộc bầu cử toàn quốc, địa phương và bổ sung. Vì vậy mà bà cũng được tặng cho danh hiệu là ”Nữ Hoàng Tranh Cử”.

Đại Quốc là một đảng có khuynh hướng bảo thủ. Đảng này đổi tên thành Tân Quốc Gia (Saenuri) vào năm 2011 sau một lượt thất bại. Trong cuộc bầu cử vào năm 2012, Đảng Tân Quốc Gia thắng 152/300 ghế tại Quốc hội. Phác Cận Huệ đại diện cho Đảng Tân Quốc Gia ra tranh cử và làm nên lịch sử trở thành nữ Tổng thống Hàn Quốc đầu tiên vào ngày 19/12/2012 với 51,6% số phiếu.

Phác Cận Huệ chính thức nhậm chức Tổng thống vào ngày 25/2/2013 trong lúc tình hình an ninh trên bán đảo Triều Tiên ngày càng trở nên tồi tệ. Bắc Hàn vừa mới thử nghiệm vũ khí nguyên tử lần thứ ba trước đó khoảng 2 tuần. Bà Phác đã cứng rắn theo đuổi hệ thống lá chắn phi đạn tầm cao THAAD với Hoa Kỳ bất chấp những lời đe dọa trả đũa từ Nga và Trung Quốc. Ngoài ra, Hàn Quốc cũng trang bị hệ thống lá chắn Patriot của Mỹ để đối phó với hỏa tiễn tầm ngắn và trung từ Bắc Hàn.

Về mặt kinh tế, sau giai đoạn phát triển tăng vọt trung bình khoảng 10% mỗi năm trong thập niên 80, tỷ lệ tăng trưởng đã hạ giảm xuống trung bình khoảng 2,7% trong 5 năm vừa qua. Cấu trúc kinh tế vẫn thiếu cân bằng và lệ thuộc quá nhiều vào thị trường xuất khẩu và các công ty đại gia chẳng hạn như Samsung và Hyundai. Samsung đóng góp 30% vào GDP nên Hàn Quốc còn có tên gọi là Cộng hòa Samsung. Trong thời gian gần đây, các công ty lớn như Samsung và Hyundai đã bắt đầu di chuyển cơ sở sản xuất sang các quốc gia có giá lao động rẻ ví dụ như Việt Nam. Như các quốc gia phát triển khác, Hàn Quốc phải đối diện với những thách thức như tỷ lệ tăng trưởng kinh tế giảm sút, thất nghiệp gia tăng, dân số lão hóa, cách biệt giàu nghèo ngày càng xa và một thị trường bất động sản bong bóng có thể nổ bất cứ lúc nào.

Vào tháng 9, truyền thông loan tin là công tố viên đang tiến hành điều tra bà Thôi Thuận Thực lạm dụng quan hệ bạn bè với Tổng thống Phác để áp lực các công ty đại gia tặng tiền vào các quỹ từ thiện mà bà Thôi lập ra rồi lấy xài thoải mái. Khi bà Thôi ly dị lần thứ hai vào năm 2014, bà kê khai tài sản trị giá khoảng 45 triệu Mỹ kim. Trong lúc Tổng thống Phác né tránh cuộc điều tra thì truyền thông nắm được tài liệu trong máy vi tính cũ của bà Thôi có chứa thư từ trao đổi qua lại giữa hai người cho thấy diễn văn của Tổng thống Phác được gửi cho bà Thôi để sửa lại cùng với ý kiến của bà Thôi liên quan tới việc bổ nhiệm quan chức nhà nuớc và ngay cả cách ăn mặc của Tổng thống Phác.

Phẫn nộ với những thông tin này, hàng triệu người Hàn Quốc xuống đường biểu tình qua nhiều tuần lễ liên tiếp. Bà Phác khóc và xin lỗi trước công chúng 3 lần và giải thích rằng vì bà sống cô độc không có gia đình hoặc con cái nên đã nhờ bà Thôi phụ giúp cho nhiều việc riêng tư. Nhưng bà không ngờ người bà tin cậy nhất lại lạm dụng quan hệ của họ để trục lợi. Tuy nhiên, người dân không chấp nhận lời biện bạch này biểu hiện qua tỷ lệ ủng hộ cho bà xuống tới mức thê thảm là chỉ có 4%. Do đó, người ta không ngạc nhiên chính cả Đảng Tân Quốc Gia cũng bỏ rơi bà.

Thật ra, Phác Cận Huệ không phải là Tổng thống Hàn Quốc đầu tiên dính phải sự bê bối. Lý Thừa Văn (Syngman Rhee) là người Cơ Đốc giáo tham gia tranh đấu giành độc lập từ Nhật Bản và trở thành Tổng thống đầu tiên với sự hậu thuẫn của Mỹ. Ông Lý biến thành người độc đoán và sử dụng thủ đoạn gian lận để thắng cử. Vào năm 1965, sinh viên Hàn Quốc nổi dậy biểu tình khắp cả nước và ông phải bỏ chạy và sống lưu vong tại Hawaii. Toàn Đẩu Hoán (Chun Doo-hwan) là Tổng thống thứ năm. Sau khi mãn nhiệm kỳ, ông Toàn sống một vài năm trong một ngôi chùa hẻo lánh để sám hối tội lỗi trong thời ông nắm quyền cai trị. Nhưng ông vẫn bị truy tố về tội nổi loạn, mưu sát và ăn cắp 400 tỷ won (370 triệu Mỹ kim) từ ngân quỹ và bị tuyên án tử hình. Sau đó, Tòa Thượng Thẩm giảm xuống tù chung thân và phạt ông 220 tỷ won.

Tương tự như vậy, Tổng thống kế nhiệm Lô Thái Ngu (Rok Tae-woo) cũng bị truy tố cùng lúc với ông Toàn và lãnh án 22 năm tù. Cả hai ông Toàn và Lô được Tổng thống kế tiếp là Kim Vịnh Tam ân xá vào năm 1997.

Tổng thống thứ chín Lỗ Vũ Huyễn tự tử một năm sau khi hết nhiệm kỳ với những cáo buộc là thành viên trong gia đình nhận hối lộ 6 triệu Mỹ kim. Tương tự như vậy, Tổng thống thứ mười Lý Minh Bác sau khi mãn nhiệm kỳ phải đối mặt với tình trạng là người anh trai nhận hối lộ và bị tuyên án 14 tháng tù. Hình như các đời Tổng thống Hàn Quốc đều có chung một bi kịch là không phải chính bản thân họ mà thân nhân hoặc bạn bè của họ đều lạm dụng quan hệ để trục lợi và kiếm tiền bất chánh.

Thật ra người Hàn Quốc có một nền văn hóa và ý thức trách nhiệm rất cao. Bằng không thì họ không thể nào thay đổi vận mệnh quốc gia trong một khoảng thời gian ngắn như vậy. GDP mỗi đầu người từ năm 1963 khoảng 100 Mỹ kim tăng lên 2.000 Mỹ kim trong thập niên 80; 10.000 Mỹ kim trong thập niên 90 rồi 20.000 Mỹ kim trong thập niên 2000 và hiện nay khoảng 28.000 Mỹ kim so với Việt Nam là 2.000 Mỹ kim (tức cao hơn Việt Nam tới 14 lần). Người Hàn Quốc không chỉ cần cù mà còn có tinh thần trách nhiệm và kỷ luật rất cao. Họ không chấp nhận tham nhũng dưới bất cứ hình thức nào. Trong một chuyến công tác tại Bắc Ninh vào tháng 11 vừa qua, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói rằng ”tệ nạn tham nhũng, cán bộ hư hỏng có hết nhưng nhìn tổng quát lại đất nước ta có bao giờ được thế này không”. Phải nói là chỉ có lãnh tụ ở Việt Nam mới có lối phát biểu ngu xuẩn như vậy chớ những câu nói đó không bao giờ có thể thoát ra khỏi miệng của một đảng trưởng tại Hàn Quốc. Có lẽ là do tinh thần và ý thức của người Việt không cao bằng người Hàn Quốc. Bằng không thì Việt Nam không có một lãnh tụ như Nguyễn Phú Trọng cũng như không đến nỗi tụt hậu và thua xa khi so với Hàn Quốc.

N.V.T.

Tác giả gửi BVN

Mây thẻ