"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Hai, 2017

“Tôi yêu nước, không yêu CNXH”

BVN 28/02/2017

ĐÀO VĂN TÙNG (Thiện Tùng)

Nguyên Phó trưởng Ban tuyên huấn tỉnh Tiền Giang

“Tôi yêu nước, không yêu CNXH”!

LAI LỊCH NGƯỜI “CHẠY”

Tôi đã kể khá nhiều sự đời, có lẽ đã đến lúc người đọc muốn biết gã viết bài CHẠY nầy là ai, ở đâu, đang làm gì…?

Thưa rằng: Tôi Đào Văn Tùng, bút danh Thiện Tùng, sinh năm 1939 ở huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre; đang ngụ tại ___ TP Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang; Điện thoại: ___ (viet-studies xin phép tác giả không đăng những thông tin này)

Trong 9 năm kháng chiến chống Pháp, huyện Thạnh Phú của tỉnh Bến Tre gần như Pháp không thể chiếm đóng, là nơi nghỉ, nhận và luyện quân của Vệ Quốc Đoàn. Mỗi năm, Pháp mở vài cuộc ruồng bố vào đây. Chúng đi đến đâu giết sạch, đốt sạch, phá sạch. Khiến cho người dân ở đây rạch ròi: địch và ta, Việt Minh và Việt Gian.

Lúc bấy giờ tôi còn nhỏ, học trường làng, thầy giáo Phạm Hữu Hỷ rót vào tai chúng tôi những án văn lay động lòng người. Chẳng hạn:

…Đã đứng dậy bao lần thất bại

Trong căm hờn trong uất hận vô biên

Ngày lại ngày như suối chảy triền miên

Chuông đã đánh, âm thanh vang khởi nghĩa

Nguồn u uất vùng lên trong nghĩa địa

Trong nấm mồ Tổ quốc rêu xanh

Trong bao nhiêu xương máu của dân lành

Trong nước mắt mồ hôi nhân loại….

Đâu chỉ thế, hàng ngay chúng tôi còn ngân nga những bài hát gợi cảm gợi suy. Chẳng hạn:

Làm sao khắp chúng dân được tự do?

Làm sao khắp muôn dân đầy cơm áo?

Làm sao khắp thiên hạ hưởng hòa bình?

Bao nhiêu năm đói rách và lầm than!

Bao nhiêu lần cạn nước mắt, đẫm máu xương!

Đứng lên đều, tung gông cùm giam đời sống!

Cùng nhau ra sức đấu tranh, cùng nhau quyết xây đời mới.

Nào nề tan nát thân mình, nào nề cực khổ gian lao

Ôi, muôn dân khóc than

Ôi, muôn dân nát lòng

Ôi, muôn dân căm hờn vì đời bất công

Vùng lên đem hết máu xương, vùng lên quyết tranh cưộc sống

Tự do hạnh phúc kia rồi

Hòa bình no ấm đang chờ đón ta .

Phải nói, xin cám ơn những ai đó hướng cho tuổi trẻ chúng tôi sớm vào con đường yêu nước, thương dân, ngưỡng mộ các bậc tiền nhân yêu nươc thương nòi. Giáo dục yêu nước thương dân cho chúng tôi như thế đã đủ độ, chỉ có điều tuổi tác còn quá nhỏ, chúng tôi phải nán đợi chờ.

Pháp vẫn không chiếm đóng huyện Thạnh Phú, chúng chỉ cho máy bay thường xuyên dội bom vào những chỗ đông người. Khi 12 tuổi, tôi thoát ly gia đình, rày đây mai đó, theo làm tạp vụ cho cán bộ Việt Minh làm cuộc “Cách mạng Dân tộc Dân chủ”. Phần lớn cán bộ tôi theo phục vụ là những người có học, họ mang theo bên mình tài liệu chính trị, còn tôi thì mang theo sách giáo khoa. Khi rảnh họ kềm cặp cho tôi học văn hóa, ấn định mỗi năm lên 1 lớp . Đến mùa thi, các anh móc với cơ sở đưa tôi ra Thành thi cử đàng hoàng – Bao năm liền, tôi chẳng những thi đậu mà còn đậu hạng ưu, có 2 năm được cấp học bổng.

Năm 1954, sau khi ký kết Hiệp định Genève, người ta lớn tuổi, có nhiều công cán được đi tập kết ra Bắc, còn tôi ở lại với số cán bộ nằm vùng. Công việc hàng ngày của tôi, nếu không chạy thư thì “hái rau bắt ốc”, cơm nước để cán bộ rảnh lo việc lớn.

(more…)

Tóm tắt lịch sử giết người của Đảng Cộng sản Trung Quốc

Tóm tắt lịch sử giết người của Đảng Cộng sản Trung Quốc

Tuyết Mai

Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thành lập năm 1921, giành được chính quyền năm 1949. Theo thống kê, có khoảng 80 triệu người Trung Quốc đã bị chết bất thường (bức hại, đói khổ, hành quyết…) dưới thời cai trị của ĐCSTQ. Con số này nhiều hơn số người chết trong hai cuộc chiến tranh thế giới. Hãy cùng điểm lại hành trình giết và giết của ĐCSTQ…

a1

clip_image001

Năm 1953, tại Phụ Khang – Tân Cương, quân sĩ của ĐCSTQ hành quyết “địa chủ” và “phần tử phản cách mạng” (National Archives).

Thảm sát Đoàn AB

Đoàn AB là một tổ chức thuộc Quốc dân đảng được thành lập tại Giang Tây vào tháng 12/1926, mục đích nhằm chống lại ĐCSTQ đã chiếm quyền lực của Quốc dân đảng tại Giang Tây. Tháng 4/1927 Đoàn AB tan vỡ. Nửa sau năm 1930, ĐCSTQ phát động phong trào chống Đoàn AB và đã giết hại vô số người từng làm việc cho tổ chức này.

Tháng 12/1930, Quân đoàn 20 Hồng quân Công nông Trung Quốc phát động binh biến tại Phú Điền – Giang Tây, chiếm thị trấn Phú Điền và thả tất cả người bị bắt, bắt nhân viên chính phủ bản địa của ĐCSTQ. Ngày 28/3, lãnh đạo tối cao ĐCSTQ Vương Minh (Wang Ming) cử Bật Nhậm Thời phụ trách khu Xô-Viết trung ương, tuyên bố biến cố Phú Điền là “bạo động chống cách mạng”. Ngày 18/4, lãnh đạo binh biến của Quân đoàn 20 bị bắt trong lúc đi tham gia đàm phán, sau đó bị hành quyết. Tháng Bảy cùng năm, Quân đoàn 20 bị điều đến trại Bình Đầu Giang Tây và bị quân của Bành Đức Hoài cùng Lâm Bưu bao vây tước vũ khí, hơn 700 quân bị đưa đi hành quyết.

(more…)

Biểu tình và luận điệu về sự “an toàn chính trị”.

26/02/2017

Biểu tình và luận điệu về sự an toàn chính trị

 

Hiện Hữu

Tác giả gởi đến cho Dân Luận

clip_image002

Người dân biểu tình vụ cá chết ở các tỉnh miền Trung. Ảnh: EPA

Một đạo luật Luật Biểu tình hẳn hoi có thể nói là món nợ đã bị treo khá lâu và tất nhiên là điều này là không lạ khi phải tồn tại trong một đất nước theo sự nhất nguyên chính trị, thể chế tập trung quyền lực. Hiển nhiên đối với những đòi hỏi từ nhân dân mà chúng lại có liên quan hay có nguy cơ làm ảnh hưởng đến sự ổn định về chính trị mà Đảng Cộng sản đã gắng duy trì để bảo vệ vị thế cầm quyền của họ thì chúng phải bị treo trong khoảng thời gian như vậy. Thiết nghĩ những quốc gia có một đảng cầm quyền duy nhất thì chắc chắn chẳng có mấy thiện cảm với cái gọi là biểu tình, bởi lẽ biểu tình thường hay đi đôi với cái gì đó đối lập với nhà nước (lối suy nghĩ có lẽ là thường trực đối với các nước chỉ có một đảng cầm quyền duy nhất), thế nên các quốc gia cộng sản hay những thể chế tập quyền cùng nhau chia sẻ mối quan tâm chung lẫn thái độ của họ về việc biểu tình của nhân dân, bởi vì từ trong bản chất thì họ chẳng ưu thích những động thái có ảnh hưởng đến vị thế chính trị của họ.

(more…)

Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng tuyên bố toạ kháng trước ủy ban thành phố SG vào ngày 27/02/2017

Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng tuyên bố toạ kháng trước ủy ban thành phố vào ngày 27/02/2017

  
Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng tuyên bố toạ kháng trước ủy ban thành phố vào ngày 27/02/2017
Vào ngày 26 tháng 02 năm 2017, nhóm câu lạc bộ (CLB) Lê Hiếu Đằng tuyên bố sẽ toạ kháng trước cổng Uỷ ban nhân dân Tp HCM vào lúc 09 giờ sáng ngày 27/02/2017, để yêu cầu nhà cầm quyền giải thích lý do tại sao ngăn cấm dân tưởng niệm chiên sĩ và đông bào hì sinh trong cuộc chiến tranh biên giới phía Băc ngày 17/2/1979 do đảng CS cầm quyền lúc bây giờ khởi xướng và lãnh đạo.
.
Được biết, bản tuyên bố toạ kháng gồm: giáo sư Tương Lai, bác sĩ Huỳnh Tấn Mẫn, Lê Công Giàu, Huỳnh Kim Báu, Hạ Đình Nguyên khởi xướng với nội dung: “…Chúng tôi, chỉ có hai bàn tay trắng và một nén tâm nhang đến trước Đức Thánh Trần, mong tìm được sức mạnh nơi Ngài. Để làm gì? Để làm sao cho máu của chiến sĩ và đồng bào ta đã hy sinh cách nay 38 năm chống kẻ thù xâm lược truyền kiếp thấm đẫm mãi vào mảnh đất quê hương chứ khôn thể là thành nước lã như bọn tay sai bán nước đã từng làm khi quyết liệt chỉ đạo không được nhắc đến chiến tranh biên giới, đục bỏ bia liệt sĩ, gạt bỏ khỏi sách giáo khoa về cuộc chiến tranh xâm lược này. Ngày nay, trước phản ứng quyết liệt của dân và quốc tế, tình trạng tồi tệ nói trên đã dần dần được cải thiện từng bước. Báo chí và truyền thông nhà nước lác đác đã nói đến chiến tranh biên giới 38 năm trước đây, chỉ tránh chỉ đích danh kẻ xâm lược là Trung Quốc! Dù vậy, điều đó xem ra còn tùy thuộc vào sự phán truyền của “người đồng chí cùng chung ý thức hệ với ông Nguyễn Phú Trọng…!
.
Những gì diễn ra trong ngày 17.2.2017 phải chăng đã nói lên điều đó? Bịt miệng trí thức vì lo sợ hành động của họ ảnh hưởng đến dư luận xã hội và lớp trẻ, đàn áp đẫm máu những người trong tay không có tấc sắt, đặc biệt nhắm vào tuổi trẻ chứng tỏ họ sợ dân, đàn áp dân để làm vui lòng kẻ thù. Huy động một lực lượng trấn áp rất đông, xúc hốt một số trí thức, văn nghệ sĩ và nhiều vị lão thành lên xe bus chở về địa điểm tập trung giữ lại cho đến hết buổi sáng mới thả ra để phá bằng được lễ thắp nhang tưởng niệm chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh, sợ khơi lên lòng căm thù Trung Quốc xâm lược.
.
Liệu đây có phải là, những người chủ trương làm việc này để nhằm đảm bảo trung thành thực hiện những văn bản đã được ký kết trong chuyến thăm Trung Quốc vội vã của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và hội đàm riêng với Tập Cận Bình? Nếu vậy thì quả là đất nước ta “chưa bao giờ lâm vào tình trạng bi đát như hiện nay” mà Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh đã phân tích. Ai là người gây nên thảm trạng đất nước này?
.
Giữa thành phố Sài Gòn đang có tham vọng trở lại hào quang một thời của Hòn ngọc Viễn Đông, trung tâm kinh tế, văn hóa lớn nhất của cả nước, nơi đang đẩy mạnh quá trình hội nhập quốc tế, vừa rồi lại tổ chức Hội nghị Việt Kiều nhằm hô hào hòa giải, hòa hợp dân tộc mà lại trắng trợn xúc phạm nhân quyền, vi phạm Hiến pháp, đàn áp trí thức, đàn áp thanh niên thì thử hỏi các vị sẽ làm thế nào để đưa thành phố đi tới? Còn ai tin được các vị nữa đây!…”
.
Những nhân sĩ trí thức còn cho biết:  “…Chúng tôi gửi đến các vị kiến nghị này với lòng chân thành vì việc nước việc dân. Chúng tôi kiến nghị tổ chức một cuộc đối thoại giữa các vị và chúng tôi, những người vừa bị xúc phạm nhân quyền, bị vi phạm quyền tự do công dân đã được Hiến pháp quy định. Trong cuộc đối thoại đó, chúng tôi mong được nghe những lời giải thích từ các vị và chúng tôi sẽ trình bày đầy đủ những ý kiến của chúng tôi. Chúng tôi mong nhận được hồi âm sớm. Nếu chưa nhận được, ngày 27.2.2017 chúng tôi sẽ tọa kháng tại trước trụ sở Ủy ban Nhân Thành phố để biểu thị chính kiến và quyết tâm của chúng tôi…”
.
Xin được nhắc lại, ngày 17/02/2017 vừa qua tại Sài Gòn, đông đảo người dân, nhân sĩ trí thức yêu nước đã tập trung tại tượng Đức thánh Trần Hưng Đạo ở quận 1, Tp Sài Gòn để tổ chức tưởng niệm cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung năm 1979 do Trung Cộng xâm lược. Tuy nhiên, nhà cầm quyền đã huy động lực lượng công an, an ninh, CSGT đến bắt bớ, đàn áp, đánh đập và ngăn cản người dân tưởng niệm.
IMG_1725
Nguyên Nguyễn/SBTN

Di chúc của cha không bằng tờ giấy lộn

Đất nước Bắc Triều Tiên dưới chế độ cộng sản kinh khủng.

 ,

 
Trần Gia Huấn (VNTB) Kim Jong Nam là anh cùng cha khác mẹ với Kim Jong Un, đương kim lãnh tụ Bắc Hàn. Jong Nam vừa bị ám sát bởi một nhóm khoảng mười người, tại phi trường Kuala Lumpur, Mã Lai, vào sáng 13/2/2017. Dựa vào những nguồn tin đã được kiểm chứng, tôi tóm tắt lại đôi dòng về thân nhân của Jong Nam để bạn đọc có thêm thông tin.
Mẹ – Song Hye Rim
 .
Kim Jong Nam là con trai đầu lòng của cố Lãnh tụ Bắc Hàn Kim Chính Nhất và mẹ Song Hye Rim. 
 .
Bà Song Hye Rim sinh tại Nam Hàn. Cha bà là đảng viên Đảng Cộng sản Triều Tiên, nên quyết định đi “tập kết” đưa cả gia đình đến miền Bắc sinh sống.
 .
Là diễn viên điện ảnh xinh đẹp, tài năng, và nổi tiếng, bà Song Hye Rim đã kết hôn với tiểu thuyết gia kiêm dịch giả lừng danh Yi Ki Yong. Vợ chồng bà có con gái sinh năm 1956. 
 .
Kim Chính Nhất bấy giờ là con trai duy nhất của bậc khai quốc công thần Lãnh tụ Kim Nhất Thành. Vào khoảng 1967, Chính Nhất lãnh đạo ngành văn hoá và nghệ thuật Bắc Hàn thì gặp cô đào màn bạc Hye Rim. Dục vọng và ái tình đã làm cho vị hoàng tử trẻ 25 tuổi lao vào mê lộ. 
 .
Bạn gái thân của bà Song kể lại: Hình như Chính Nhất mất mẹ sớm nên ông thích phụ nữ lớn tuổi. Hơn nữa, Song Hye Rim có nhan sắc vừa mặn mà vừa quyến rũ, thông minh, nói năng duyên dáng, nhạy cảm, và rất khôi hài. 
 .
Bà Song sinh năm 1937, đã có chồng, có con. Kim Chính Nhất sinh năm 1941, độc thân. Bà Song dáng người khá cao. Chính Nhất thấp hơn. Bất chấp, Chính Nhất ép bà phải ly dị và bí mật sống với ông như vợ chồng. Kết quả, Kim Jong Nam là bông trái của mối tình đầy sóng gió này. 
 .
Xã hội Bắc Hàn khi đó mang đậm màu sắc phong kiến, không ai có thể chấp nhận vị hoàng tử trẻ độc thân, lãnh tụ tương lai của đất nước, lại có thể kết hôn với một phụ nữ hơn tuổi, đã có chồng, có con riêng, và đến từ miền Nam thù địch. Mối tình bị khai tử. Tuy vậy, bà Song vẫn nhận được mọi ân sủng, được thăm và nuôi con.
 .
Năm 1974, bà mắc chứng trầm cảm, đi điều trị ở Moscow, Liên Xô, rồi ở lại luôn. Mỗi lần về lại Bắc Hàn, bà đều được Kim Chính Nhất mời ăn tối, và tiếp đón chu đáo. Ông dành cho bà tình cảm đặc biệt.
 .
Sau khi chia tay với Kim Chính Nhất lúc 37 tuổi, bà Song không thấy có mối quan hệ với người đàn ông nào nữa. Bà qua đời năm 2002, ở tuổi 65, mai táng tại Moscow. 
 .
Cha – Kim Chính Nhất 
 .
Kim Chính Nhất được cha truyền ngôi, lãnh đạo đất nước 17 năm từ 1994 cho đến khi qua đời năm 2011. Có ít nhất năm người đàn bà đã bước qua cuộc đời tình dục đầy phóng túng của ông. 
 .
Người thứ nhất – Hong Il Chon, sinh năm 1942, là bạn cùng Đại học với Chính Nhất. Hai người sống với nhau từ 1966 tới 1969 có một con gái sinh năm 1968.
 .
Người thứ hai – Song Hye Rim, sinh năm 1937, là diễn viên điện ảnh, mẹ của Kim Jong Nam vừa bị ám sát. 

(more…)

Những góc khuất lịch sử


NHỮNG GÓC KHUẤT LỊCH SỬ
(Lịch sử bị bôi nhọ, tô son trát phấn, cắt xén và bóp méo)

Luân Lê
24-2-2017

Trả lại sự trung thực và sự thật của lịch sử, là trả lại sự trong sạch cho những nỗi oan khuất của dân tộc.

Trong bài báo này đã nêu rõ hai vấn đề rất quan trọng của lịch sử đã bị (cố tình) lãng quên suốt bao nhiêu năm, né tránh và đôi khi là cố tẩy xoá để hòng không cho nó được minh diện.

Một là, cải cách ruộng đất giai đoạn 1953 – 1957, đảng cộng sản đã nhận rõ sai lầm, nhưng sai như thế nào, hậu quả ra sao (bao nhiêu người chết), vì sao dẫn đến việc “phải đạt chỉ tiêu mỗi (làng) xã phải có 5% địa chủ, cường hào, gian ác phải bị trừng trị? Tại sao gia đình bà Năm Cát Hanh Long – một gia đình đại địa chủ tư sản đã có công đóng góp tài sản và nuôi những cán bộ nòng cốt cách mạng cộng sản lại nằm trong đối tượng bị tiêu diệt đầu tiên và là khởi dầu cho công cuộc cải cách sai lầm hãi hùng tới 4 năm ròng? Người cày có ruộng, nhưng rất nhiều xác người đã bị giết hại dã man, tài sản điền địa bị “cướp bóc” mà không thông qua xét xử hay trưng mua. Trong nền cộng hoà miền Nam việc cải cách ruộng đất cũng được thực hiện trong thời gian này nhưng chính phủ Việt Nam Cộng Hoà đã áp dụng chính sách “người cày có ruộng, nhà nước trưng mua”. Bởi thế không có tình trạng chủ đất bị giết hại hay tước đoạt tài sản ngang nhiên.

Hai là, công lao của nhà Nguyễn. Một thời chúng ta được giáo dục và học lịch sử dưới góc nhìn thụ động của việc tuyên truyền rằng vua Nguyễn Ánh là kẻ bán nước hại dân, cõng rắn cắn gà nhà. Tuy nhiên, vua Nguyễn Ánh là một vị vua sáng suốt và rất độc lập, với tâm thức tự cường dân tộc rất lớn. Ông đã không muốn ký kết hay để cho Pháp hiện diện trên đất nước mình, với Ông, để Pháp vào nước ta thì chẳng khác nào dâng nước cho họ, chúng ta sẽ trở thành nô lệ cho đế quốc Pháp không sớm thì muộn. Nhưng tiếc rằng do triều đình phong kiến lúc đó với lực lượng yếu, kinh tế nghèo nàn, khoa học không tốt nên đã bị chiếm đánh bởi Pháp khi họ xâm lược năm 1858, một cách nhanh chóng chỉ trong vài tháng với vài nghìn binh lính, tàu chiến chúng ta đã trở thành thuộc địa của họ.

Cho tới những dòng lịch sử bị lãng quên.

Để nói về lịch sử dù rất đáng tự hào nhưng cũng đầy đau thương, mất mát và sai lầm, chúng ta không thể không nhắc tới những dòng lịch sử đã từng bị đối xử bất công, mà thậm chí là tàn nhẫn.

Đó là chiến tranh biên giới bảo vệ tổ quốc với quân Trung Quốc xâm lược năm 1979 do Đặng Tiểu Bình ra lệnh tổng tấn công chỉ để “dạy cho Việt Nam một bài học”, chúng ta cũng không nhắc tới mà còn cố tình lãng quên trong hàng chục năm qua. Cuộc chiến trên đảo Gạc Ma năm 1988 cũng không được tưởng nhớ đến mà chỉ nằm lặng lẽ trong tầm thức và nỗi đau đớn của những người trong cuộc. Cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974 được phát động bởi Mao Trạch Đông cũng không được nhắc tới trong những trang sử của dân tộc.

Rồi chuyện ông Ngô Đình Diệm không hề ác ôn bằng cách “lê máy chém khắp miền Nam” để giết người như được tuyên truyền và giáo dục cho các thế hệ trẻ mấy thập kỷ qua. Ông Diệm cũng là một người yêu nước và đặt lợi ích dân tộc lên hàng đầu khi không muốn Mỹ can thiệp và đưa quân tới miền Nam Việt Nam. Chính vì thế mà ông mới bị quân đội đảo chính và bị giết để thay thế. Ông Diệm coi Trung Quốc mới là kẻ thù của quốc gia, còn Bắc Việt là người cùng một nhà, nên không cần lo lắng nhiều, điều ông ấy để tâm là sự bành trướng thâm độc của Trung Cộng đối với cả dân tộc và con người Việt trên dải đất chữ S và cùng với đó là mối lo về sự lan rộng của chủ thuyết cộng sản sẽ gây hại cho người dân và xã hội thời bấy giờ.

Và còn nhiều sự kiện lịch sử được nguỵ tạo hay thêu dệt nên bởi “Bên thắng cuộc” (cộng sản) như thiếu niên anh hùng tẩm xăng Lê Văn Tám với “ngọn đuốc sống” đốt cháy thân mình phá kho xăng địch.

Trong lằn ranh của sự thật và dối trá, nhiều hình tượng đã được tạo dựng lên hay tô đẹp hơn thêm, phần còn lại là những nhân vật “phản diện” bị bôi đen trong bàn tay của kẻ chép sử trong vai người chiếm lĩnh lịch sử hay bị bụi phủ trong những lát cắt thời gian.

Nếu chúng ta không thể nhìn nhận lịch sử dưới góc nhìn trung thực một cách toàn diện, khách quan và khoa học thì hình hài dân tộc chúng ta, giống như một con Voi, sẽ được biến thành những thứ hoàn toàn khác nhau trong con mắt của những thày bói mù loà. Thế thì quả thực vô cùng nguy hiểm đối với dân tộc, khi những giá trị quốc gia lại được xây dựng trên nền nhận thức của những thế hệ lệch lạc, lầm sai và thiếu hụt.

Những bài học kinh nghiệm được rút ra nhờ những sai lầm.

Những giá trị hữu ích được tạo nên nhờ những thiếu sót.

Những tri thức đúng đắn được hình thành nhờ những cứ liệu tổng thể.

Tương lai tươi đẹp chỉ được kiến tạo nên bằng những chất liệu trung thực đầy đủ của quá khứ.

Và đương nhiên, một đất nước, không thể văn minh và tử tế nếu con người ta trong xã hội ấy lại không ngần ngại để mà dối trá nhau, ngay cả với lịch sử của chính dân tộc mình.

 LL

Đọc hai bản Hiến Pháp, so sánh bản chất Trung đảng và Việt đảng

Đọc hai bản Hiến Pháp, so sánh bản chất Trung đảng và Việt đảng

Phùng Hoài Ngọc

Đăng VNTB ngày 25/2/2017

 Nhân đọc bài báo của ông Cao Khải về Hiến pháp Trung Quốc 1982 có sửa đổi, tôi xin bàn thêm đôi lời và nhân tiện so sánh với HP Việt Nam 2013.

1.

Ông Cao Khải nguyên chủ nhiệm Phòng nghiên cứu thuộc Ủy ban công tác pháp chế Quốc hội Trung Quốc viết trên Tạp chí Viêm Hoàng Xuân Thu (*1) số 8 năm 2011. Bài viết phê phán HP trước 82 và ca tụng sự tiến bộ của Hiến pháp 1982 (Nguồn: http://blog.sina.com.cn/)

Ông Cao Khải viết “Hiến pháp cũ  trước 1982 đã viết « Nước CHND Trung Hoa do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo » – điều này về tình cảm là hợp với tâm nguyện của chúng ta. Nhưng nếu suy nghĩ về câu chữ và lý luận thì cách viết đó thể hiện sự thô bạo và gò ép, nhưng ai cũng chẳng muốn (chẳng dám) nói ra”.

Ông Cao Khải nói “hợp với tâm nguyện của chúng ta”, nhưng “chúng ta” là ai ? Chúng ta là đảng viên hay nhân dân TQ ???

Các ông cộng sản rất thích dùng kiểu nói này, “chúng ta” lẫn lộn mơ hồ giữa ĐảngNhân dân, giữa tôi/chúng tôi và họ,anh/các anh. Đây cũng là căn bệnh cố hữu của quan chức cộng sản khi phát ngôn công cộng không dám xưng “tôi”, về đối tượng bàn luận thì không dám nói “họ”, về đối phương đàm thoại thì không dám gọi “anh, các anh, quí vị”.

Tuy nhiên ông Cao Khải đã nói đúng điều này: Nhưng nếu suy nghĩ về câu chữ và lý luận thì cách viết đó thể hiện sự thô bạo và gò ép, nhưng ai cũng chẳng muốn (chẳng dám) nói ra”.

Ông Cao Khải viết tiếp: “Đảng phải hoạt động trong phạm vi luật pháp nhà nước, không thể có mâu thuẫn với bất kỳ luật pháp nào của nhà nước, lại càng không được ra lệnh, chỉ huy nhà nước và nhân dân

Và nhấn mạnh:

Nếu để cho một tổ chức hoặc đoàn thể nào đó đứng cao hơn nhà nước thì quốc gia đó sẽ biến thành một nước phong kiến độc tài chuyên chế, thậm chí còn không bằng ngay cả các nước theo chế độ tư bản”.

hp-tq

2. Mấy điểm mới của HP 82

Hiến pháp Trung Quốc 1982, thường gọi Hiến pháp Bát Nhị, là hiến pháp hiện hành có 4 sửa đổi bổ sung (tu chính 1988,1993, 1999, 2004) (*2).

Sau đó tôi đọc qua Hiến pháp Việt Nam 2013 và có đôi điều so sánh.

 LỜI NÓI ĐẦU của Hiến pháp Bát Nhị (nguyên tác là: Tự ngôn):

Trung Quốc là một trong những quốc gia có lịch sử lâu đời nhất trên thế giới. Nhân dân các dân tộc Trung Quốc đã cùng nhau xây dựng nên một nền văn hoá huy hoàng, sán lạn, với truyền thống cách mạng quang vinh”.

Lời bàn: Ngay câu văn mở đầu HP, các nhà lập pháp TQ đã bộc lộ thói tự mãn tự kiêu Đại Hán, coi thường quốc gia khác. (Nước Mỹ chắc sẽ phải xấu hổ muốn chết được vì lịch sử ngắn ngủn).

Sau khi kể lể công lao của Đảng CSTQ, chủ nghĩa Mác Lê, chủ tịch Mao và Lý luận Đặng Tiểu Bình (bổ sung thêm năm 1999), Hiến pháp khẳng định:

Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, sự hướng dẫn của chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Mao Trạch Đông, lý luận Đặng Tiểu Bình và thuyết “Ba đại diện”, nhân dân các dân tộc Trung Quốc sẽ tiếp tục tuân thủ chế độ dân chủ của nhân dân và theo con đường xã hội chủ nghĩa, tiếp tục hoàn thiện thể chế xã hội chủ nghĩa (… ) từng bước biến Trung quốc thành một nước xã hội chủ nghĩa có nền văn hóa và dân chủ bậc cao”.

Câu văn trên khôn khéo ở chỗ đặt “Nhân dân các dân tộc Trung Quốc” làm chủ ngữ, “Đảng” chỉ đóng vai trò trạng ngữ. Câu văn đã mềm hóa vai trò lãnh đạo của Đảng. Điều sửa đổi này cho thấy họ tự hào đất nước chữ nghĩa và giỏi ngữ pháp hơn các đồng chí đồng nhiệm ở Việt Nam.

Điều này giải thich vì sao vừa qua ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ký kết với tổng Tập sẽ đưa một đội cán bộ cao cấp sang bồi dưỡng chuyên môn (học nghề cai trị) ở Trung Quốc.

Trung cộng chấp nhận “đa đảng” nhưng khẳng định vai trò lãnh đạo của Trung cộng:

Hệ thống hợp tác đa đảng và tham vấn chính trị do Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo sẽ tồn tại và phát triển ở Trung Quốc trong một thời gian dài sắp tới*3. (bản tu chính năm 1993 thêm câu này để kết thúc đoạn mười của Lời nói đầu).

Lại thêm một điểm cộng so với Việt đảng.

Hiến pháp TQ nói “Đảng…tồn tại trong một thời gian dài sắp tới” !

– Nói như thế là tạm chấp nhận được, Trung cộng cao tay đấy chứ. Bởi vì các nước đồng văn như TQ, VN, Nhật, Triều Tiên đều biết “Vạn tuế/ muôn năm” mang nghĩa “vĩnh viễn”, theo nghĩa cổ, mà không theo nghĩa đen là con số tròn, chính xác 10 000 (10 nghìn) năm. Vạn tuế/ muôn năm chỉ dành cho ĐẤT NƯỚC.

Người có học thức trên thế giới, ai cũng biết chẳng có tổ chức nào, cái gì do con người tạo ra có thể tồn tại vĩnh viễn.

Trung cộng khôn ngoan. Họ tránh lối xưng tụng kiểu phong kiến kệch cỡm và trắng trợn như “vạn tuế” (Hán ngữ) tương tự  “muôn năm”  (tiếng Nôm).

Ở Việt Nam, Hiến Pháp 2013 thì sao:

hpvn

 Các nhà lập pháp Việt Nam viết Điều 4 huỵch toẹt và “thô bạo” (theo ý ông Cao Khải):

 Điều 4  

1.Đảng Cộng sản Việt Nam – đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

Ngoài ra khắp Việt Nam, hàng vạn khẩu hiệu “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” dán khắp cơ quan, phố phường đến thôn cùng xóm vắng như một phép doping tiểu xảo.

Tuy nhiên, hai Hiến Pháp TQ và VN vẫn giống nhau bản chất: Không có luật điều nào về hoạt động của Đảng. Có nghĩa, Đảng hoạt động tự tung tự tác, tùy nghi tùy tiện. Việt Nam chỉ có một câu đơn giản, qua loa: “đảng viên và tổ chức đảng hoạt động trong pháp luật” (nhưng mà Luật nào ?).

Về sở hữu ruộng đất: giống và khác

 Trung Quốc: Điều 10. Chế độ đất đai

Đất đai ở thành phố thuộc sở hữu nhà nước.

Đất đai ở nông thôn, ngoại ô thành phố, ngoài do pháp luật quy định thuộc sở hữu nhà nước thì thuộc sở hữu tập thể, đất ở, đất phần trăm, diện tích đất đồi núi phần trăm đều thuộc sở hữu tập thể.

Việt Nam: Điều 53  

Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý. 

 NHẬN XÉT:

Như vậy, TQ công nhận có hai chế độ sở hữu đất đai: nhà nướctập thể.

Việt Nam chỉ một chế độ sở hữu đất đai là “toàn dân”. Về câu chữ người TQ nói rõ ràng cụ thể hơn, còn VN khoái chơi chữ “sở hữu toàn dân” nghe rất kêu mà điêu trá coi thường thiên hạ ngu đần.

 KẾT

 Mới chỉ so sánh mấy điều cơ bản, đã thấy Hiến Pháp TQ cao tay hơn Hiến Pháp VN.

 Tuy nhiên điều cơ bản nhất vẫn là: Tinh thần thực hành hiến pháp, trung thành với hiến pháp ở hai nước, ra sao ?

 Chúng ta đều biết, Hiến pháp chỉ là bình phong cho các chế độ độc tài đảng trị. Họ sẵn sàng và thường xuyên ra các nghị định, chỉ đạo công tác vi hiến, xâm phạm quyền lợi CÔNG DÂN như cơm bữa, bất chấp hiến pháp.

  Chú thích:

*1 . “Viêm Hoàng xuân thu”: Lịch sử Viêm hoàng đế. “Xuân thu” nghĩa là “lịch sử” (nghĩa cổ trong văn sách). Theo truyền thuyết, Viêm đế là nhà vua thần thoại đầu tiên lập ra Trung quốc.

VĂN BẢN HIẾN PHÁP TRUNG QUỐC:

*2. Bản tiếng Việt:

https://vi.wikisource.org/wiki/Hi%E1%BA%BFn_ph%C3%A1p_n%C6%B0%E1%BB%9Bc_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a_Nh%C3%A2n_d%C3%A2n_Trung_Hoa_1982

Bản tiếng Anh: http://china.usc.edu/constitution-peoples-republic-china-1982

Bản tiếng Trung: http://www.people.com.cn/GB/shehui/1060/2391834.html

*3. Trích Bản tu chính 2004:

      Nguyên bản tiếng Trung

中国共产党领导的多党合作和政治协商制度将长期存在和发展。

Trung Quốc Cộng Sản Đảng lãnh đạo đích đa đảng hợp tác hoà chính trị hiệp thương chế độ tương trường kỳ tồn tại hoà phát triển.

         Bản tiếng Anh:

“The system of multi-party cooperation and political consultation led by the Communist Party of China will exist and develop in China for a long time to come.”

dịch: Chế độ hợp tác đa đảng và chính trị hiệp thương dưới sự lãnh đạo của Trung cộng sẽ tồn tại thời gian lâu dài và phát triển.

PHN

Mây Thẻ