"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

TÁO QUÂN CHẦU GIỜI

(tiếp theo)

(Kịch 3 hồi, 9 cảnh. Chuyện nhà Trời không nên suy diễn phàm tục. Tiếng cười mang lại niềm vui và hòa giải những khác biệt)

sáng tác: Chu Mộng Long

HỒI THỨ Hai

Cảnh 5: Trở lại điện Linh Tiêu. Ngọc Hoàng tiếp tục chủ trì hội phê và tự phê. Tả Nam Tào hữu Bắc Đẩu. Các Táo ngồi dưới. Phông một màu đỏ rực.

Ngọc Hoàng: Ta cám ơn các Táo cho ta quá giang xuống trần thưởng thức món bún chửi tuyệt ngon. Các ngươi thấy sao?
Nam Tào: Thần thấy rất ngon.
Bắc Đẩu: Thần cũng thấy rất ngon.
Táo Văn: Tiếc là không văn hóa.
Táo Dục: Vô giáo dục.
Ngọc Hoàng: Các Táo không thấy ngon cũng phải…
Nam Tào: Ngày nào cũng ăn chửi thì làm sao thấy ngon được?
Bắc Đẩu: Đúng. Món gì ăn nhiều lần thì đều không thấy ngon được!
Ngọc Hoàng: Nhưng ta thấy lạ là hình như các Táo ăn chửi không thấy ngon mà cũng không thấy chán. Mời Táo Tuyên, Táo Văn, Táo Dục hãy tự phê vì sao trần gian lắm tiếng chửi. Họ chửi đời thì được, sao lại để họ chửi đến tận trời?

Táo Tuyên: Bẩm, là do bọn thù địch kích động xúi giục ạ. Tống hết chúng vào ngục là chúng hết chửi.
Nam Tào: Ăn ở thế nào mà lắm kẻ thù địch vậy? Nhà ngục nào chứa cho hết?
Táo Tuyên: Thả hết bọn ma túy sì ke ra là có chỗ. Không cần xây thêm trường học nữa mà xây thêm nhà ngục. Nhưng mà… thần có nghe ai chửi đâu?
Bắc Đẩu: Đến cụ già hết hơi, con nít chưa sạch váng mũi cũng chửi. Không tin cứ mở Fây búc ra xem?
Táo Tuyên: Fây búc là thế giới của bọn rỗi hơi. Thần chẳng rỗi hơi vào xem.

Ngọc Hoàng: Thôi được. Coi như thiên hạ chửi thằng điếc, thằng mù. Còn Táo Văn, Táo Dục nghĩ sao?

Táo Văn: Bẩm, là do tình trạng vô giáo dục.
Táo Dục: Lày, đừng chuyền bóng tùy tiện nhé. Giáo dục ta cải cách liên tục với những dự án khổng lồ, cả thầy lẫn trò vận động hơn cả đèn cù và đạt thành tích vượt bậc. Bằng chứng nà, mỗi lăm nò ấp ta sản ra hàng vạn giáo sư, tiến sĩ; còn học sinh thì tốt nghiệp 99% khá và giỏi. Thiên hạ hay chửi chỉ nà do vô văn hóa.
Táo Văn: Đang nói giáo dục mà chuyền ngược lại văn hóa là tiểu nhân nhé. Phải nói là chưa bao giờ văn hóa của nhà Táo ta vươn đến đỉnh cao như hiện nay. Bên ta cũng có dự án nghìn tỉ để xây tượng đài, tổ chức lễ hội. Mỗi năm có đến 8000 lễ hội văn hóa, sao dám bảo là vô văn hóa? Thiên hạ sẵn sàng nhịn đói nhịn khát để tế bánh chưng nặng cả tấn, tế chai rượu cả ngàn lít, đến người chết cũng được hưởng no say. Không chỉ trong lễ hội văn hóa, trong đời thường, nếu có con mèo nhà Táo chết, thiên hạ cũng xếp hàng đi điếu và khóc rưng rức. Văn hóa đến thế là cùng!

Bắc Đẩu: Ta hỏi Táo Dục. Có chuyện điều động hàng loạt cô giáo hầu rượu quan trên như cave không?
Táo Dục: Chỉ nà vui vẻ thôi. Có Táo Tuyên nàm chứng. Đó nà nhiệm vụ chính trị cao cả, nà liềm vinh dự của cô giáo. Cho lên, cave nhà thần nà cave có giáo dục ạ! Giống như ăn rau sạch vậy.
Nam Tào: Ta hỏi Táo Văn. Chuyện chém heo, đâm trâu, treo cổ trâu, tranh cướp chà đạp nhau trong các lễ hội thì sao?
Táo Văn: Đó cũng là chém văn hóa, đâm văn hóa, cướp văn hóa ạ!
Bắc Đẩu: Chuyện mua thần bán thánh như ban ấn, hầu đồng, đốt vàng mã, khác nào hối lộ, cờ bạc, tranh quan tranh chức?

Táo Văn: Thì là… mua quan bán chức có văn hóa. Ngày xưa tặng lễ vật, tặng gái đẹp, nay tặng phong bì để thăng quan. Các chức vụ đều có rao giá sàn và đấu giá công bằng ạ.
Ngọc Hoàng: Ta đã có chỉ cấm cái thứ trao tặng đó, các ngươi không nghe sao?
Táo Dục: Cấm hẳn thì cạp đất mà ăn à? Còn vốn tiền cọc khi đấu giá chỗ ngồi của Táo nữa. Hu hu… Cho nên chúng thần phải tự liệu. Cấm cửa trước thì đi cửa sau. Cấm xếp hàng thì đi lộn xộn. Cấm tặng quà thì tặng phong bì ạ. Chúng thần tuyệt đối tuân chỉ, không chút sơ hở.
Táo Văn: Nói chung là chúng thần luôn tuân chỉ đúng quy trình. Không tin mở sách nhà Giời xem có đúng quy trình không?
Ngọc Hoàng: Quy trình là do các ngươi tham mưu. Không nên đổ cho quy trình. Nếu có thứ văn hóa như ngươi nói là suy thoái nghiêm trọng, rất nghiêm trọng, cần nghiêm túc kiểm điểm rút kinh nghiệm.
Táo Tuyên: Rút kinh nghiệm là không để cho bọn thù địch, kẻ xấu lợi dụng bôi nhọ, chống phá.

Ngọc Hoàng: Ha ha. Ta biết thân làm Táo ngồi dưới đít nồi không nhọ không là Táo. Tình hình là các ngươi bị phỉ nhổ đến dày mặt nên không thấy ngứa chứ ta thì ngồi đây mà nghe nóng cả đít. Làm văn hóa, giáo dục mà cũng tham nhũng thì thiên hạ chửi cho là phải. Tham nhũng ngày một như ghẻ ngứa, rất khó chịu. Phải xử vài Táo để làm gương, để hạ nhiệt, nếu không thì đít ta cũng cháy đến ló trôn.
Táo Văn: Bẩm, quy hết tham nhũng cho chúng thần thật oan.
Táo Dục: Oan thị gì nhỉ…
Bắc Đẩu: Thị Mầu… Chẳng tham thì cũng đến mòn, liêm chính cũng chẳng sơn son để thờ. Anh Văn anh Dục có đá qua đá lại thì lòng vả cũng như lòng sung.

Táo Văn: Vâng, vâng, oan Thị Mầu. Bởi không có những dự án nghìn tỉ thì không vay được vốn, tiền không lưu thông. Mà rốt cuộc cũng vì thánh thần chúng ta cả thôi, không buôn thì sao có lãi. Thị trường mà. Để có được cung vàng điện ngọc của Thiên đình và bếp ngà bếp ngọc của Táo gia, chúng thần phải cạnh tranh nhau và làm đến thối cả móng tay đấy chứ!
Nam Tào: Các Táo làm quan chứ bốc cứt hay sao mà thối móng tay?
Bắc Đẩu: Các Táo xuất thân từ Cổ Nhuế à?
(Đúng lúc này có tiếng ồn ào náo nhiệt của đám đông từ dưới đất dội lên. Cả Thiên đình hốt hoảng. Nam Tào, Bắc Đẩu lấy kính chiếu yêu soi xuống trần gian).

Nam Tào: Khải bẩm Thượng Đế, trần gian đang có loạn.
Bắc Đẩu: Hàng triệu người đang trào lên. Họ chà đạp lên nhau, không chừng miếu thờ thánh thần vừa khôi phục cũng bị san phẳng.
Táo Tuyên: Chắc là không phải đâu ạ. Đang khai hội đấy. Để thay đổi không khí, chúng thần đã chỉ đạo tổ chức lễ hội như đại hội võ lâm cho nó oách xà lách. Kìa, có Thiếu Lâm tự, có Cái Bang, có Võ Đang, có Nga My,… có cả anh hùng Thánh Gióng nữa. Đủ mặt các môn phái đang tranh hùng. Đù móa, xem kìa, cả đám anh hùng xuất thiếu niên dùng khinh công bay vun vút. Vui lắm!

Ngọc Hoàng (nhìn xuống): Vui cái con khỉ! Sao ta trông họ đánh nhau, chà đạp lên nhau như cướp vậy? Yêu khí ngút trời. Không chừng chúng bay lên đến Thiên đình. Bay đâu, tạm giam các Táo lại, chờ xử tiếp. Nam Tào, Bắc Đẩu ở lại canh giữ Thiên đình. Thiên Lôi, Thiên binh, Thiên tướng áp giải Táo Tuyên theo ta giáng hạ. Lần này không phải cải trang vi hành. Cứ lộ diện thử xem đám dân đen to gan kia dám làm trò gì.

(Hết cảnh 5. Xem tiếp cảnh 6: Thiên đình tham dự lễ hội)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: