"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

BVN 28/02/2017

ĐÀO VĂN TÙNG (Thiện Tùng)

Nguyên Phó trưởng Ban tuyên huấn tỉnh Tiền Giang

“Tôi yêu nước, không yêu CNXH”!

LAI LỊCH NGƯỜI “CHẠY”

Tôi đã kể khá nhiều sự đời, có lẽ đã đến lúc người đọc muốn biết gã viết bài CHẠY nầy là ai, ở đâu, đang làm gì…?

Thưa rằng: Tôi Đào Văn Tùng, bút danh Thiện Tùng, sinh năm 1939 ở huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre; đang ngụ tại ___ TP Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang; Điện thoại: ___ (viet-studies xin phép tác giả không đăng những thông tin này)

Trong 9 năm kháng chiến chống Pháp, huyện Thạnh Phú của tỉnh Bến Tre gần như Pháp không thể chiếm đóng, là nơi nghỉ, nhận và luyện quân của Vệ Quốc Đoàn. Mỗi năm, Pháp mở vài cuộc ruồng bố vào đây. Chúng đi đến đâu giết sạch, đốt sạch, phá sạch. Khiến cho người dân ở đây rạch ròi: địch và ta, Việt Minh và Việt Gian.

Lúc bấy giờ tôi còn nhỏ, học trường làng, thầy giáo Phạm Hữu Hỷ rót vào tai chúng tôi những án văn lay động lòng người. Chẳng hạn:

…Đã đứng dậy bao lần thất bại

Trong căm hờn trong uất hận vô biên

Ngày lại ngày như suối chảy triền miên

Chuông đã đánh, âm thanh vang khởi nghĩa

Nguồn u uất vùng lên trong nghĩa địa

Trong nấm mồ Tổ quốc rêu xanh

Trong bao nhiêu xương máu của dân lành

Trong nước mắt mồ hôi nhân loại….

Đâu chỉ thế, hàng ngay chúng tôi còn ngân nga những bài hát gợi cảm gợi suy. Chẳng hạn:

Làm sao khắp chúng dân được tự do?

Làm sao khắp muôn dân đầy cơm áo?

Làm sao khắp thiên hạ hưởng hòa bình?

Bao nhiêu năm đói rách và lầm than!

Bao nhiêu lần cạn nước mắt, đẫm máu xương!

Đứng lên đều, tung gông cùm giam đời sống!

Cùng nhau ra sức đấu tranh, cùng nhau quyết xây đời mới.

Nào nề tan nát thân mình, nào nề cực khổ gian lao

Ôi, muôn dân khóc than

Ôi, muôn dân nát lòng

Ôi, muôn dân căm hờn vì đời bất công

Vùng lên đem hết máu xương, vùng lên quyết tranh cưộc sống

Tự do hạnh phúc kia rồi

Hòa bình no ấm đang chờ đón ta .

Phải nói, xin cám ơn những ai đó hướng cho tuổi trẻ chúng tôi sớm vào con đường yêu nước, thương dân, ngưỡng mộ các bậc tiền nhân yêu nươc thương nòi. Giáo dục yêu nước thương dân cho chúng tôi như thế đã đủ độ, chỉ có điều tuổi tác còn quá nhỏ, chúng tôi phải nán đợi chờ.

Pháp vẫn không chiếm đóng huyện Thạnh Phú, chúng chỉ cho máy bay thường xuyên dội bom vào những chỗ đông người. Khi 12 tuổi, tôi thoát ly gia đình, rày đây mai đó, theo làm tạp vụ cho cán bộ Việt Minh làm cuộc “Cách mạng Dân tộc Dân chủ”. Phần lớn cán bộ tôi theo phục vụ là những người có học, họ mang theo bên mình tài liệu chính trị, còn tôi thì mang theo sách giáo khoa. Khi rảnh họ kềm cặp cho tôi học văn hóa, ấn định mỗi năm lên 1 lớp . Đến mùa thi, các anh móc với cơ sở đưa tôi ra Thành thi cử đàng hoàng – Bao năm liền, tôi chẳng những thi đậu mà còn đậu hạng ưu, có 2 năm được cấp học bổng.

Năm 1954, sau khi ký kết Hiệp định Genève, người ta lớn tuổi, có nhiều công cán được đi tập kết ra Bắc, còn tôi ở lại với số cán bộ nằm vùng. Công việc hàng ngày của tôi, nếu không chạy thư thì “hái rau bắt ốc”, cơm nước để cán bộ rảnh lo việc lớn.

Cuối năm 1955, Mỹ thay Pháp, Ngô Đình Diệm thay Bảo Đại thông qua cái gọi là “trưng cầu dân ý” truất phế Bảo Đại.

Bắt đầu từ 1956, Ngô Đình Diệm vừa củng cố bộ máy cai trị, vừa đôn quân, bắt lính chuẩn bị Bắc tiến.

Đầu năm 1957, tôi được kết nạp vào Đoàn Thanh Lao (Đoàn Thanh niên Lao động), ngoài chuyện chạy vặt, cán bộ còn phân công cho tôi vận động nhân dân biểu tình đòi hiệp thương thông nhứt đất nước theo tinh thần Hiệp định Genève 1954.

Anh em ông Ngô Đình Diệm làm cuộc chiến tranh đơn phương chống các phe phái đối lập như Cao Đài, Hòa Hảo, Bình Xuyên và đưa ra luật 10/59 truy sát những người kháng chiến cũ. Diệm bắt giết và cầm tù nhiều cán bộ cách mạng.

Cuối năm 1959, tôi xin và được chấp nhận cho vào Đảng Lao động Việt Nam (ĐLĐVN) để đủ tư cách bổ khuyết vào một trong những chỗ đảng viên bị giết hoặc bị bắt.

Không còn nhịn được nữa, miền Nam VN làm cuộc Đồng khởi. Năm 1960, tôi tham gia phong trào Đồng khởi ở tỉnh Bến Tre. Cuộc chiến tranh ở Nam VN từ đơn phương thành song phương.

Đầu năm 1961, chị Nguyễn thị Định (Ba Định), Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre, rút tôi và Hòa thượng Thích Thiện Hào cùng chị về khu Trung Nam Bộ (Khu 8 cũ). Trên đường đi, Hòa thượng Thích Thiện Hào nói vui với tôi:

– Để đừng lộn Tùng nầy với Tùng khác, ta đặt cho mi tên Thiện Tùng có chịu hay không?

– Nghe sặc mùi Phật!” – tôi đáp.

– Vậy chớ có ý nghĩa lắm – thiện mới tùng – Ông Hào lý giải.

Đó là chuyện vui qua đường, nhưng khi tham gia viết báo, viết văn, tôi hoài cổ, nhớ Hòa thượng Thích Thiện Hào, lấy bút danh Thiện Tùng. Từ đó dường như tôi mắc lời thề “quyết không tùng ác”.

Từ năm 1961 – 1975, tôi công tác ở Ban Tuyên Huấn (BTH) khu Trung Nam Bộ (Khu 8 cũ) với những chức việc:

– Trưởng Văn phòng (1961 – 1962).

– Trưởng đơn vị Điện đài Minh ngữ (1963 – 1964).

– Trở lại làm Trưởng Văn phòng (1965).

– Khi Sư 9 Mỹ vào Mỹ Tho, tôi được BTH Khu phân công phụ trách Đội Tuyên truyền Xung phong (Đội T2XP) đến hoạt động ở tỉnh Mỹ Tho (1966 – 1968).

– Ngày 8/3/1968, tôi bị trọng thương, trị thương hết năm 1968.

– Năm 1969 – 1970, tôi được BTH Khu phân công làm cán bộ công tác phong trào ở địa bàn tỉnh Mỹ Tho.

– Năm 1971, khi Mỹ và Việt Nam Cộng hòa (VNCH) mở rộng chiến tranh sang Campuchia, tôi được BTH Khu phân công theo Trung đoàn 3 mở chiến dịch Nam Cao Lãnh nhằm khống chế không cho quân Mỹ và VNCH dùng Lộ 30 và Sông Tiền sang Campuchia.

– Cuối năm 1971 đến tháng 6/1972, tôi được điều sang tham gia chiến dịch Bắc Mỹ An nhằm mở đường tiếp vận Hậu cần cho các tỉnh Gò Công, Mỹ Tho, Bến Tre và đưa quân trở lại chiến trường trọng điểm Mỹ Tho.

– Sau khi kết thúc chiến dịch Bắc Mỹ An, tháng 7/1972, tôi được BTH Khu phân công theo đỡ đầu cho Trung đoàn 24 xuống tỉnh Gò Công – vùng trọng điểm bình định của Mỹ và VNCH, nhằm tạo thế lực mới nơi đây trước khi ký kết hiệp định Paris.

– Tháng 5/1973, BTH Khu rút tôi về phân công phụ trách trường Tuyên Huấn Khu ở Vùng 4 Kiến Tường (ở Đồng Tháp Mười).

– Cuối năm 1974, tôi nhận lịnh đi học trường Nguyễn Ái Quốc. Khi đến địa phận tỉnh Tây Ninh, tôi bị sốt rét phải vào trạm xá điều trị, trễ chuyến không đi được.

– Trưa 30/4/1975, tôi chủ trương và cùng 3 anh em khác chuyển hàng tiếp quản do Trung ương Cục cấp cho Khu Trung Nam Bộ đến bắc Bến Sỏi, thuê chiếc xe chở khoảng 4 tấn hàng được cấp nầy theo sau bộ đội ra thị xã Tây Ninh, đi Sài Gòn rồi về đến Mỹ Tho vào lúc l8 giờ 30/4/1975.

– Cuối năm 1975, khi giải thể Khu, nhập Tỉnh, tôi được biệt phái đến Gò Công làm Trưởng BTH. Đầu năm 1980, tôi được điều động về làm Phó trưởng BTH tỉnh Tiền Giang, phụ trách 2 phòng Tuyên truyền và Báo cáo viên.

Ngoài được đi học lấy bằng đỏ trường Nguyễn Ái Quốc, tôi còn được tỉnh nâng lương 4 lần trong 6 năm (1980 – 1986). Nếu không có việc gì riêng, các cuộc họp cấp cao của tỉnh, các anh chị đều gọi tôi dự. Phải nói, tôi là một trong những người được tỉnh trọng dụng và ưu ái.

Năm 1986, khi 47 tuổi, tôi đi giám định y khoa rồi lấy cớ thương tật từ nhiệm. Ông Lê văn Phẩm, Bí thư Tỉnh ủy, ông Phan Lương Trực, Tỉnh đội trưởng tỉnh Tiền Giang gọi tôi đến khuyên: Ráng làm thêm nhiệm kỳ 5 năm nữa. Tôi nói: Bộ Thương binh và Xã hội cho phép tỷ lệ thương tật 61% trở lên có quyền nghỉ theo ý muốn, tôi tỷ lệ thương tật 71%, tôi được quyền nghỉ, cho là lịch sự, không cho tôi cũng nghỉ. Tôi nhất quyết như thế, hai anh không vui, nhưng đành vậy. Thú thật, nếu làm việc gì đó không phải làm Tuyên Huấn thì tôi có thể ráng thêm, làm Tuyên Huấn thời giờ phải ăn theo nó theo, chẳng khác thằng chuyên môn lừa đảo chính trị.

Có lần tôi bị phân công làm diễn giả, thuyết về Nam Kỳ Khởi Nghĩa cho hơn 300 cử tọa gồm những trưởng phó đầu ngành tỉnh, huyện. Phần lớn đầu họ đã bạc, tuổi đời, tuổi Đảng của họ ít ai thấp hơn tôi. Thế mà tôi nói, họ cố cặm cụi ghi. Giờ giải lao, các anh chị tụ tập quanh tôi chuyện trò vui vẻ. Tôi ứng khẩu: “Có khi nào các anh chị thấy mình như tín đồ ngoan đạo không?. Anh Bảy Điện, Giám đốc Sở Bưu điện trừng mắt hỏi vặn tôi: “Chú mầy nói thế là ý gì?”. Tôi cười đáp: “Tôi sinh năm 1939, Nam Kỳ Khởi nghĩa năm 1940, tôi có biết Ất Giáp gì về khởi nghĩa ấy đâu, chẳng qua dựa vào sách mà nói. Thế mà, tôi nói các anh chị cặm cụi ghi, đúng là múa rìu qua mắt thợthật xấu hổ?!. Anh Điện ký nhẹ vào đầu tôi rồi xúm nhau cười.

Trước khi rời nhiệm sở, tôi gọi anh Đoàn văn Bảy, Trưởng Văn phòng BTH tỉnh Tiền Giang giao tài liệu, súng ngắn rồi tự bỏ nhiệm sở. Có lẽ thương tình, các anh lãnh đạo tỉnh chỉ đạo cơ quan Xã hội và Thương binh lập sổ hưu cho tôi sau đó.

Năm 1991, tôi trả thẻ Đảng, viết kèm theo mấy dòng: “Năm 1959 tôi xin vào Đảng Lao động VN làm cuộc Cách mạng Dân tộc Dân chủ. Tôi không hề xin vào Đảng Cộng sản Việt Nam – đó là lý do tôi trả thẻ Đảng. Thẻ Đảng và mấy dòng thư tôi cho vào bao gởi gián tiếp cho Phường Ủy.

Mấy tháng sau khi tôi trả thẻ Đảng, Phường mở Đại hội Đảng bộ Phường, có anh Huỳnh Văn Niềm, Bí thư Tỉnh ủy Tỉnh Tiền Giang dự. Phường 2 lần cử người mời tôi dự nhưng tôi từ chối. Sau Đại hội Đảng bộ Phường, chị Trần thị Thắng, Bí thư Thành ủy Mỹ Tho gặp trực tiếp tôi, chị nói: “Ông Ba Niềm bảo tôi nói với anh nhận lại thẻ Đảng…”. Tôi trả lời: “Cám ơn các anh chị quan tâm đến tôi, nhưng tôi đã quyết không thể thay đổi”. Khoảng nửa tháng sau, Ban Tổ chức Thành ủy ra quyết định xóa Đảng tịch tôi. Mấy ngày sau, tỉnh cấp cho tôi 2 sổ khám chữa bịnh: một của Ban Bảo vệ Sức khỏe tỉnh Tiền Giang, một của Bịnh viện Thống nhứt thuộc Trung ương đóng tại Sài Gòn. Đến nay (2010), khi cần tôi đến 2 nơi ấy khám chữa bịnh.

Tôi kể về tôi đã quá nhiều, nói nhiều như thế không phải để khoe khoang gì về mình, mà để nói rằng: vì đại nghĩa tôi dấn thân không màng gian lao nguy hiểm. Tôi yêu nước chớ không yêu CNXH. Không yêu “ly dị” là chuyện bình thường. Tôi mặn mấy câu thơ của Phùng Quán:

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dầu ai cầm dao dọa giết

Cũng không nói ghét thành yêu

Dầu ai ngon ngọt nuôn chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Tiền Giang, 10/10/2010

T.T.

__________

Chú thích

[1] Chuyện truyền thuyết: Thạch Sanh và Lý Thông là hai anh em kết nghĩa. Thạch Sanh tử tế, Lý Thông gian manh.

[2] Con Lươn và con Lịch cả 2 đều là loại da trơn và đều có nhớt.

[3] Ám chỉ loài động vật không khả năng săn mồi, chỉ mò theo đốm lửa khi thợ săn nướng thịt để ăn những thứ người ta chê bỏ lại.

Tác giả gửi viet-studies ngày 11-5-2014

Bản đăng lại tác giả gửi BVN ngày 26-2-2017, BBT BVN có biên tập sửa chữa chính tả, trình bày.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: