"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

CHUYỆN ĐÀM PHÁN Ở ĐỒNG TÂM

17/04/2017

FB Lương Ngọc Huỳnh

cu kinh dam phan

Người dân chỉ tin cụ Kình (tóc bạc). Cụ đang nói chuyện với công an và người dân. (Ảnh chụp từ clip ngày 10-3-2017).

Năm 1980 nhà nước sử dụng đất Đồng Tâm làm sân bay quốc phòng. Theo người dân ở đây nói rằng, lúc bấy giờ nhà nước lấy cột mốc 29 làm địa giới cho sân bay.

Nhưng sau đó Huyện và Xã đã lấy thêm đất của dân để cho thuê vào những mục đích khác mà báo Vietnamnet đã đề cập đến vấn đề này từ năm 2014. Cũng từ đây người dân và chính quyền địa phương luôn mâu thuẫn và đã có nhiều lần người dân đi kiện các quan chức địa phương.

Ông Lê Đình Kình là người đại diện cho dân nói lên tiếng nói của mình. Năm nay ông đã 82 tuổi và có 60 năm tuổi đảng.

Gần đây có thông tin rằng Viettel đã thuê đất địa phương với số tiền khá lớn, nhưng địa phương lại không minh bạch trong chuyện này…?!

Tiếp tục sự kiện, vào lúc 9h sáng ngày 15-4-2017 chính quyền địa phương tiếp tục cưỡng chế đất mà địa phương gọi là đất quốc phòng, do vậy ông Kình cùng một số người dân được mời đi ra bãi để chỉ nơi cắm mốc.

Trên đường đi cán bộ địa phương hỏi ông: “bãi có rộng không?” Ông nói: “rộng” “vậy mời bác lên xe đi cho nhanh”. Ông Kình không đi xe mà thích đi bộ. Khi mọi người đến cột mốc số 15 thì không hiểu vì lý do gì tự nhiên cảnh sát cho nổ lựu đạn khói và bắt ông Kình, hai bên giằng co và cuối cùng họ đã quật ngã ông Kình xuống đất, lúc này ông Kình kêu lên: “ối giời ơi tôi bị đau tay”! rồi sau đó cán bộ vẫn bắt ông và đẩy lên xe chạy đi.

Các thanh niên làng trong đó có anh Công con trai của ông Kình và cháu Y(Uy) con của anh Công lấy xe máy đuổi theo xe ô tô của công an. Đến gần thị trấn Chúc Sơn thì có người trên xe công an hô lên rằng “bọn cướp người” lúc này dân ở Chúc Sơn tưởng cướp liền xông ra hỗ trợ công an đánh nhóm thanh niên chạy theo xe. Việc xô xát này khiến cháu Y(Uy) bị thương. Sau đó công an đã bắt tất cả là 9 người đưa về trụ sở thành phố.

Thấy vậy, dân quay về làng và củng cố lực lượng, lúc đó vào khoảng 11h trưa, có một xe cảnh sát cơ động chạy về làng để trấn an dân, khi xe về làng thì có anh công an hỏi dân rằng: “Các anh chị đến đây để làm gì?” Dân hỏi lại: “Vậy các anh đến đây để làm gì?” Anh công an trả lời: “Không cần biết” do vậy dân đáp lại: “Vậy thì anh cũng không cần biết chúng tôi đến đây để làm gì”!

Lời qua tiếng lại và bắt đầu mâu thuẫn xảy ra, công an cầm loa yêu cầu dân giải tán, còn dân thì đòi thả người… Cuối cùng một màn ẩu đả bằng gạch đá nhanh chóng diễn ra, người dân vây bắt được 29 cảnh sát, một lát sau lại bắt được thêm hai cảnh sát nấp ở gậm giường, thế là con số lên 31 người, tất cả được đưa đến nhà văn hoá thôn Đồng Tâm giam giữ ở đó, vì việc này mà công an huy động chi viện thêm lực lượng đến hàng trăm cảnh sát về địa phương. Tất cả những ai vào đàm phán, hoà giải, kể cả nhà báo… đều bị bắt nhốt tiếp, đến hôm qua theo chị Nhung, con gái ông Kình, nói rằng tổng số là 38 người.

Mọi đàm phán đều đổ vỡ, chị Nhung mang bánh mỳ, giò, ngô, cơm để nuôi những con tin bị nhốt. Bức xúc trước việc làm của chính quyền địa phương và cảnh sát, người dân đã ra tượng Bác Hồ trước nhà văn hoá thắp hương và thề chiến đấu đến cùng! Đồng thời mua xăng chất xung quanh nhà văn hoá và gài kíp mìn để gây áp lực con tin với mục đích đòi chính quyền thả vô điều kiện những người bị bắt.

Sáng ngày 16-4 chị Nhung vẫn mang đồ ăn cho con tin, trưa chị vẫn mang cơm cho mọi người ăn. 15h chiều, chủ tịch Thành Phố Nguyễn Đức Chung gọi điện cho chị Nhung yêu cầu người dân thả con tin.

Tôi cũng đã gọi điện cho lãnh đạo có trách nhiệm cao nhất, đề nghị nghĩ phương án giải toả con tin, và giải đáp cho dân, đồng thời kết hợp với một số anh em an ninh nắm bắt tình hình, mọi việc tưởng chừng là dễ khi các báo cáo đến với những lãnh đạo cao nhất kể cả bộ công an.

Trước tình hình căng thẳng, có thể cháy nổ bất kỳ lúc nào, do vậy lúc 15h30 tôi điện cho chị Nhung giải thích và đề nghị dân bỏ hết xăng và kíp mìn ra khỏi khu vực nhà văn hoá để đề phòng bọn xấu lợi dụng bắn súng laser làm cháy nổ. Ngay sau đó toàn bộ số xăng đã được bỏ ra an toàn.

Các cuộc điện thoại liên tục từ chiều đến đêm giữa hai bên để tìm phương án tốt nhất. Tôi đã đề xuất nên có một lãnh đạo cấp cao có đủ uy tín với dân xuống hiện trường để đàm phán và hai bên cùng thả người sớm giải toả phức tạp, sau đó ai sai ai đúng thì căn cứ điều tra và áp dụng luật pháp công bằng trừng trị bất kể là cán bộ hay dân.

Khi mọi đàm phán không đạt được thì người dân dùng cây gỗ và đá hộc mang ra chắn đường vào làng. Phía công an và chính quyền cũng cắt mạng và phá sóng khu vực xảy ra sự cố, tuy nhiên mạng di động vẫn có lúc gọi được, riêng máy của chị Nhung tôi vẫn liên lạc thông suốt không có dấu hiệu bị nghẽn mạng. Chiều hôm qua 16-4, chị Nhung mang đồ ăn cho con tin thì đã bị mọi người chửi và nói ý rằng không phải cho chúng nó ăn.

Đến đêm hôm qua 16-4 chủ tịch thành phố sau khi đàm phán với chị Nhung đã thả anh Công và anh Ba để cho về làng và yêu cầu người dân thả con tin, chị Nhung cũng hy vọng dân làng sẽ thả con tin, nhưng sau đó chị Nhung có điện cho tôi báo rằng, người dân Đồng Tâm theo dõi và đếm được 14 xe cảnh sát đi về qua Chúc Sơn, hướng vào Đồng Tâm, trong đó có 11 xe chở cảnh sát và 3 xe thùng để bắt người! Thế là mọi việc lại cực kỳ căng thẳng, khi hai người này về đến làng, nói rằng, nên thả bớt con tin thì dân làng đã nổi nóng và đánh kẻng báo động lúc 23h30p, sau đó đã bắt trói anh Công và anh Ba mang đi nhốt ở chỗ khác.

Sáng nay 17-4 chị Nhung vẫn mang bánh mỳ, giò và ngô luộc cho mọi người ăn bình thường. Buổi sáng nay Chủ Tịch thành phố có liên lạc với chị Nhung và hỏi: “liệu tôi xuống thì dân có bắt tôi không?” Chị Nhung nói chị sẽ ra đón và đảm bảo là dân không dám bắt.

Trước 11h trưa nay chủ tịch thành phố gọi cho chị Nhung nói sẽ thả nốt số người còn lại, duy chỉ có ông Kình chưa về được là do ông bị dạn xương hông và nghi gãy tay nên phải đưa vào viện Việt Đức chụp phim điều trị có thể phải mổ, Chủ Tịch cũng nói đã huy động các bác sĩ giỏi nhất điều trị cho ông Kình.

Hiện tại chị Nhung đã liên hệ được với cháu Y (Uy) và cháu nói hôm kia cháu bị đánh gần chết và rất đau, bây giờ đau toàn thân.

Sau 13h chị Nhung có liên lạc với chủ tịch thành phố và Chủ Tịch có nói: nếu dân đồng ý thả hết con tin, thì Chủ Tịch sẽ cho chị Nhung và người nhà ra gặp ông Kình ở bệnh viện còn nếu không thả người thì đừng ra mà vô ích.

Trưa nay chị Nhung vào cho mọi người ăn thì đếm lại có 36 người bị nhốt, chị nói có thể hôm qua chị đếm nhầm.

Nguyện vọng của dân Đồng Tâm là thành phố đưa ông Kình về cho bà con nhìn thấy để an tâm và dân sẽ thả con tin, còn bệnh của ông Kình thì gia đình sẽ đưa đi viện điều trị không phiền đến nhà nước.

Hiện nay người dân Đồng Tâm quấn cờ quanh người và thề chết nếu không thả ông Kình vì dân nói dân chỉ tin ông Kình thôi.

Vụ việc chỉ có vậy mà đến nay hai bên vẫn chưa giải quyết được dứt điểm gây cho nhiều người hoang mang và lo lắng?

Theo tôi nếu ông Kình có thể di chuyển được trên xe cứu thương thì đưa ông Kình về để giải quyết ngay mâu thuẫn và giải phóng con tin càng nhanh càng tốt.

Các cụ nói: ” không có lửa làm sao có khói?” Cho nên ta phải nhìn nhận từ hai phía, tại sao chính quyền địa phương lại để cho dân bức xúc đến như vậy? Khi xảy ra sự việc thì chính quyền xã bỏ trốn, người dân đã tiếp quản uỷ ban và sử dụng loa công cộng để thông báo tin tức trong thôn, hiện tại theo chị Nhung nói là chỉ còn một mình cô bí thư xã ở nhà đóng cửa kín không ra ngoài!

Vậy cán bộ và dân đến nỗi nào mà phải lìa mặt nhau như thế, thì làm sao còn đủ tư cách lãnh đạo nhân dân và ai nghe? Thật là “dễ trăm lần không dân vẫn chịu, khó vạn lần dân liệu vẫn xong” là thế đấy!

Hà Nội 17-4-2017

Võ sư, Gs-Vs Lương Ngọc Huỳnh

BUỔI LÀM VIỆC Ở ĐỒNG TÂM, MỸ ĐỨC SÁNG NAY

Posted by adminbasam on 17/04/2017

FB Luân Lê

17-4-2017

Khi vào để gặp gỡ bà con xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức để trao đổi và làm việc, ngay từ xa đã có rất đông lực lượng công an, cảnh sát, từ thường phục đến cảnh phục canh gác cẩn mật. Chúng tôi vào được cổng làng dưới sự dẫn dắt của người dân nơi đây. Về hiện trạng thì không có gì xáo trộn bên trong mà mọi sinh hoạt vẫn diễn ra bình thường.

Phải rất khó khăn để có thể trao đổi trực tiếp với những người dân vì “chúng tôi bị lừa nhiều rồi”. Chúng tôi cần những người làm trước nói sau chứ không thể nói trước làm sau. Họ không còn niềm tin vào ai để có thể làm việc, ngay cả việc thông tin lẫn đàm phán đều rất khó khăn và bị ngờ vực.

Tuy nhiên, qua trao đổi thẳng thắn và cởi mở, những người dân có tiếng nói trong xã Đồng Tâm đều có những thái độ đúng mực và sẵn sàng đối thoại để giải quyết vấn đề đang gây bức xúc cho chính họ.

Tôi kết nối điện thoại với ông Chung chủ tịch thành phố Hà Nội để người đại diện trong xã Đồng Tâm nói chuyện với ông Chung để truyền tải các thông tin, yêu cầu của những người dân nơi đây. Sự việc gồm nhiều vấn đề nóng đã tích tụ từ gần 10 năm qua không được giải quyết thoả đáng nên đã trở thành sự phẫn nộ khi cụ Kình (hơn 80 tuổi) bất ngờ bị đưa đi trong buổi cưỡng chế đất từ phía Viettel mấy ngày trước.

Ông Chung đã hứa, sẽ trực tiếp giải quyết các yêu cầu của người dân về vấn đề thu hồi đất, cán bộ nào làm sai sẽ bị điều tra và xử lý. Ông Chung cũng đã yêu cầu Thanh tra Bộ công an vào cuộc đối với vụ việc mà như người dân tố cáo rằng một số người bắt giữ cụ Kình và khoảng 5 người dân khác trái pháp luật. Ông Chung cũng thông tin và trực tiếp cụ Kình cũng nói chuyện với bà con ở xã Đồng Tâm về việc cụ vẫn bình thường, vẫn đang làm việc với ông Chung, Tổng giám đốc Viettel và Bí thư thành uỷ Hà Nội. Cụ Kình được ông Chung hứa sẽ đảm bảo vấn đề sức khoẻ, được khám và điều trị nếu tay và chân cụ Kình biến chứng mà trở nên nghiêm trọng. Cụ Kình muốn ở lại làm việc chứ không chịu về xã Đồng Tâm vì đây là lúc cụ cần phải làm việc rõ ràng và trực tiếp với các bên mà trước đây cụ không có cơ hội để làm việc này.

Hiện số cảnh sát cơ động trong xã Đồng Tâm vẫn được ăn uống đầy đủ, chăm sóc bình thường và không có vấn đề gì về thân thể, ông Chung đã xác nhận với người dân về việc này. Tuy nhiên, ông Chung đề nghị bà con không kéo dài sự việc này để cùng giải quyết theo quy định của pháp luật.

Ông Chung nói, ngày mai 18/04/2017, ông sẽ xuống xã Đồng Tâm để trực tiếp gặp bà con ở đây để đối thoại. Bên Công an Hà Nội cũng đã thả 05 người bị giữ từ những hôm trước. Ông Chung cũng hứa sẽ giải quyết triệt để mọi nội dung mà người dân yêu cầu, nhưng cần theo thủ tục luật định và có thời gian để xem xét từng vấn đề một, cán bộ sai đến đâu xử lý đến đó, dân sai đến đâu cũng tuỳ mức độ để giải quyết.

Về vấn đề này, nếu ai có mặt tại bên trong xã Đồng Tâm thì mới thấy hết được sức nóng trực tiếp của bà con, tuy là những người dân quê mùa, nhỏ bé, nghèo nàn nhưng khá đoàn kết và lại nhiều nỗi bức xúc.

Một số người dân trong xã Đồng Tâm có biết tôi từ trước, và họ mong muốn hãy giúp họ thực tâm, không lừa họ như nhiều người khác đã làm trong nhiều năm qua, qua đó họ cũng tin tưởng tôi một phần nào đó trong cơn cùng quẫn, bế tắc thông qua ánh mắt và những lời chia sẻ có tính khẩn cầu trong sự sẵn sàng phản kháng lại một cách bất chấp, kể cả mạng sống hay luật pháp. Tôi chia sẻ và cảm thông với họ, nói với họ nhiều điều để họ có thể lắng nghe những gì là tích cực và thoả đáng nhất. Họ nói, họ không tin chính quyền địa phương nữa, kể cả yêu cầu ông Chủ tịch nước lên tiếng giải quyết sự việc này. Người dân cũng phản ánh rằng họ chưa từng được gặp ông Chung hay cán bộ Thành phố Hà Nội để giải quyết các vấn đề khiếu kiện đất đai của những hộ dân nơi đây trong suốt nhiều năm qua.

Nên nay là lúc ông Chung cần có mặt trực tiếp tại xã Đồng Tâm để trao đổi với họ, lắng nghe họ và tương tác thẳng thắn với họ. Có thấy ông làm việc và đứng trước mặt họ thì họ mới tin tưởng mà có một giải pháp thoả đáng nào đó.

Ở đây không phải một cuộc mặc cả, mà là người lãnh đạo phải biết đứng trước nhân dân mà làm việc và xử lý vấn đề. Có thấy ông gần gũi dân thì họ mới nghe và tin những gì ông nói qua điện thoại một cách thực tế nhất.

Người dân Nhật Bản gặp thảm hoạ, Thủ tướng và các chính trị gia của họ trực tiếp cúi đầu xin lỗi và đến từng nơi, gặp từng người để động viên, an ủi và kể cả giải quyết những nhu cầu của họ.

Đó chính là cách giải quyết vấn đề thực tế và hữu ích nhất của một người làm chính trị. Vì mọi sự chỉ đạo hay tương tác qua một phương tiện gián tiếp từ xa nào đó đều khó có thể tìm thấy được sự tin tưởng ở người phát ngôn hoặc có thẩm quyền giải quyết sự việc này.

ĐÀM HAY ĐÁNH?

Posted by adminbasam on 17/04/2017

Sương Quỳnh

17-4-2017

Người dân Mỹ Đức đối đầu với công an. Ảnh chụp từ một video clip.

Câu hỏi này cho phía nhà cầm quyền hành xử thế nào trước việc người dân bị tước tài sản và công ăn việc làm, quay sang chống đối.

Trước tôi đã viết bài “VÁN CỜ WIN – WIN” thuyết phục nhà cầm quyền nên đàm phán với dân khi vụ việc người dân huyện Lộc Hà kéo lên UBND Lộc Hà đòi tiên bồi thường thiệt hại do Formosa và việc đối chất việc cho công an đánh, chém dân đêm trước. Nhưng ngay sau đó lãnh đạo Hà Tĩnh đã đưa vụ việc ra khỏi tố và vu khống người dân huyện Lộc Hà. Tôi cũng đã phải thốt lên: Nhà cầm quyền này quyết cưa bom kích nổ.

Ba ngày hôm nay nóng ở Đồng Tâm – Mỹ Đức khi bà con bị cưỡng chế đất và bị đánh đập gần chết 1 người, bắt đi 4 người thì toàn bộ dân Đồng Tâm – Mỹ Đức đã lên đến đỉnh điểm của sự phẫn uất. Họ đã bắt nhốt hơn 20 người CSCĐ được điều xuống với lệnh đàn áp người dân. Cho đến bây giờ, theo con số chưa kiểm chứng là người dân bắt gần 40 người CSCĐ và an ninh mặc thường phục.

Đó là điều tất yếu phải đến, khi người dân Đồng Tâm – Mỹ Đức đã hiểu sự tráo trở của những người đang lãnh đạo từ trên, xuống dưới. Họ không còn tin bất cứ lời hứa hẹn nào khi chứng kiến Lãnh đạo Hà Tĩnh tráo trở với với bà con Lộc Hà (đương nhiên sự tráo trở này phải được sự đồng ý cấp trên cao hơn). Nhà cầm quyền vẫn nghĩ rằng sẽ lừa dối được người dân bằng truyền thông, báo đài thì bây giờ đó chỉ còn nằm mơ mà thôi. Vì bây giờ họ đã chỉ tin vào báo lề dân trên internet với những clip đầy đủ, cụ thể tại hiện trường.

Câu hỏi Đàm hay Đánh, cho đến hôm nay vẫn chưa lộ diện trong vụ Đồng Tâm – Mỹ Đức. Nếu nhà cầm quyền quyết hạ lệnh đàn áp mà không đàm phán với dân, liệu gần 40 mạng đang bị dân giữ kia có bị hỏa thiêu như người dân đã tuyên bố không? Xin thưa: Có. Nếu quyết đàn áp dân, mặc dù bây giờ hoàn toàn nhà cầm quyền có cớ là người dân giam giữ bất hợp pháp những người “thi hành công vụ” đi chăng nữa, thì người dân ở bước đường cùng cũng sống chết theo 40 mạng kia.

Có thể nhà cầm quyền cũng thí luôn 40 mạng CSCĐ và an ninh kia, hòng để dẹp yên vụ bắt bớ này và cướp đất của dân cho bằng được. Máu sẽ đổ ra và hàng trăm hay cả ngàn người bị bắt bớ tù đày.v.v… Xin thưa, chắc chắn sau đó sẽ có hàng loạt các cuộc nổi dậy khác, khi người dân không còn thể tin vào sự công lý từ nhà cầm quyền, đã bất chấp luật pháp, chỉ bảo vệ nhóm lợi ích của quý vị, quyết hãm hại người dân bất kể sống chết ra sao. Và lúc đó thì sao? Người dân quyết liệt hơn, bạo động sẽ nổ ra. Cùng bên nọ bắt người thì bên này cũng bắt nhốt. Liệu những CSCĐ được điều đi đó, nhìn gương thí mạng của nhà cầm quyền với 40 CSCĐ kia, họ có còn như con thiêu thân thí mạng tiếp cho quý vị? Và liệu khi người dân bắt được có còn nhốt lại chờ đàm phán hay họ xử luôn không ngần ngại vì căm thù? Và liệu nhà cầm quyền có kéo quân về giết sạch được dân? Nếu không đàm phán thì chỉ có cách giết dân, chứ tù đày thì e rằng người dân không còn sợ nữa.

Và những lúc bạo động đó tôi tin rằng quý vị cầm quyền ước ao, khát khao nơi xảy ra chống đối cưỡng chế hay biểu tình đòi công lý đó có một vài cha ở chính nơi này.

Hãy nhìn lại những cuộc biểu tình ở Hà Tĩnh, Nghệ An, nếu không có các cha kêu gọi bất bạo động liệu người dân có ngoan ngoãn ngồi xuống cầu kinh Hòa Bình hay không? Và nếu như vụ vây UBND huyện Lộc Hà, nếu các ông lãnh đạo huyện không cầu cứu cha đến kêu gọi giáo dân về thì liệu giáo dân có về không? Vì sao giáo dân nghe lời các cha? Vì đó là niềm tin và chính Đức Tin đã làm cho người dân tuyệt đối nghe lời các cha. May mắn thay cho đến giờ chưa có cuộc bạo động nào của người dân chống trả quyết liệt, mặc dù quý vị đã hạ lệnh đánh đân đổ máu, đánh lén dân, tráo trở với dân…cũng vì các cha luôn đưa thông điệp Hòa Bình và bất bạo động. Vậy mà quý vị còn vu khống, bôi nhọ các cha.

Nhưng còn người dân khắp đất nước, các vùng miền không phải là Kito hữu thì sao? Thì họ sẽ như Đồng Tâm – Mỹ Đức. Và nếu nhà cầm quyền quyết đàn áp dân như kẻ thù thì sẽ đỏ lửa, sẽ đổ máu, vì người dân không còn tin cái chính thể gọi là “chính quyền” này nữa, chỉ toàn dối trá, bịp bợm và tráo trở. Sẽ nát bét Đất Nước mà chính quý vị sẽ là những người ngồi trên lửa hay đứng trước thòng lọng mà thôi. Còn người dân khi họ đước trước sống còn, thì họ bẻ gãy xiềng xích là được Tự Do, sao họ không quyết tâm chứ? Vài triệu dân, chục vùng như Đồng Tâm – Mỹ Đức là quý vị giã từ cái ghế.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: