"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

MỘT ĐÊM VỚI CÔ ẤY

Truyện ngắn

Nguyên tác: One Night with Her

Tác giả: Sudhasree

PHÙNG HOÀI NGỌC CHUYểN NGữ

***

Trong vài năm qua, Sam cố ý bỏ qua ý tưởng trở về Ấn Độ. Anh hiện đang làm việc tại Anh quốc như là một nhà văn cho một tạp chí có uy tín. Mặc dù cuộc sống của anh ở đây rất tốt, anh luôn nghĩ về cuộc sống quá khứ của mình ở Ấn Độ. Thời thơ ấu, anh điềm tĩnh và rất nhút nhát. Anh có rất ít bạn bè và luôn luôn cố gắng thể hiện cảm xúc của mình bằng lời nói. Cách ứng xử thời thơ ấu của anh vẫn tiếp tục và anh trở thành một nhà văn với những ý nghĩ biểu hiện.

Hơn hai mươi tuổi, anh bắt đầu sự nghiệp với tư cách là một nhà văn viết cho loại truyện đăng nhiều kỳ, kịch bản phim nhiều tập. Làm việc kiểu đó, anh đã học được nhiều điều và dần dần trở nên nổi tiếng. Người ta nói rằng “nhà văn luôn viết những gì họ sống trong cuộc sống thực của họ”. Ở một mức độ nào đấy, điều đó là sự thật. Nhưng có những nhà văn chỉ viết những gì họ chưa bao giờ có trong cuộc đời họ. Có thể, họ tưởng tượng và chỉ nói ra bằng lời.

Trong trường hợp của anh, anh thực sự không bao giờ cảm thấy cần phải cảm nhận chuyện gì rồi sau đó mới viết về nó. Anh chỉ tưởng tượng ra những tình huống cần thiết và sau đó viết. Rất nhanh chóng, anh viết những câu chuyện tình yêu rất hay mà nó chưa bao giờ xảy ra trong cuộc đời anh. Đúng là có vài chuyện anh mê say thực sự, nhưng thường thì đó không phải là tình yêu có thực.

Một hôm anh đang giải thích điều gì đó với giám đốc. Thoạt đầu, anh nghe một giọng nói khiến anh quay đầu về phía cô để nhìn thấy cô.

“Tôi biết cô ấy, nhưng chưa bao giờ nghe thấy tiếng cô ấy nói”. Anh nói trong đầu. Cô ấy đang làm trợ lý cho giám đốc nghệ thuật. Cô chưa bao giờ lôi cuốn đôi mắt anh mặc dù họ làm việc cùng nhau hơn một năm nay. Bây giờ khi anh nghe cô, lần đầu tiên anh nhìn cô và ngạc nhiên vì suốt những ngày qua anh không bao giờ nhìn thấy điều gì trong mắt cô.

cô gái Ấn Độ

“Ôi lạy Chúa, đôi mắt hấp dẫn quá”. Trong khi cô đang nói, đôi mắt cô thể hiện những lời nói rõ hơn đôi môi cô. Cô đã nói xong, nhưng anh không hiểu cô đang cố nói gì. Sau đó cô đi ra. Tối hôm ấy anh đang cố nhớ lại những gì cô ấy giải thích và nghĩ rằng ngày mai sẽ hỏi cô lần nữa.

Có thể là anh đang cố gắng tìm một cơ hội để gặp cô. Một lần nữa anh rơi vào tình trạng bị cuốn hút. Nhưng lần này thì nghiêm trọng hơn. Anh lại một lần nữa muốn nhìn vào đôi mắt hấp dẫn của cô. Xem cô ấy nói và giải thích. Đêm nay quá tối và rất dài. Sau mỗi giờ anh nhìn chằm chằm vào đồng hồ treo tường. Có phải là đồng hồ bị chậm? Anh so sánh với đồng hồ đeo tay. Nó cũng giống như đồng hồ treo tường. Vậy tại sao đêm nay lại dài vậy. Trông như sữa nhưng không phải sáng sớm. Sau một đêm dài, mặt trời mới mọc trên bầu trời.

Anh ra khỏi giường và vội vã làm mọi thứ lặt vặt. Cuối cùng anh đến nơi làm việc và thấy rằng mọi người đều đi trễ. Trên thực tế anh đã hơi sớm. Có thể, sớm tới 3 giờ ! Anh chỉ biết ngồi đợi trong phòng. Dần dà tất cả nhân viên bắt đầu vào văn phòng. Ngày hôm đó, đôi mắt anh tìm kiếm cô, nhưng cô không có mặt trong văn phòng.

Trong giờ ăn trưa, anh đến gặp giám đốc và hỏi: “Người phụ nữ nói chuyện với chúng ta hôm qua ở đâu ạ?”.

Ông ấy nói, “Cô ấy đã xin nghỉ phép 2 ngày mà tôi đã đồng ý hôm qua. Đúng lúc anh ngồi với chúng tôi đó”.

“Ôi Chúa ơi, vậy là tôi cần phải chờ thêm hai đêm nữa, như tối qua”. Chính ý nghĩ đó đã làm anh đau nhói trong tim.

Anh nghĩ anh sẽ đi tìm cô. Trong thực tế, anh ta không muốn đêm nay như đêm qua. Anh ngay lập tức kiểm tra địa chỉ của cô trong danh sách liên lạc của văn phòng đăng ký khẩn cấp và bắt đầu tìm kiếm địa chỉ đó. Cuối cùng, sau 1 giờ tìm kiếm, anh đã tìm được căn nhà của cô. “Đây không phải là nơi mát mẻ để sống”, anh nghĩ. Anh bắt đầu chuyển vào suy nghĩ không chậm trễ.

Anh gõ cửa hai lần, cô mở cửa. Cô không hỏi gì nhưng đôi mắt cô dò hỏi anh, “Anh đến có việc gì ạ?”

Anh bắt đầu nói. “Xin chào, tôi là Sam người viết kịch bản, cô đang làm việc với bộ phận đó mà”.

Cô nói,”Tôi biết rồi, xin mời vào”.

Anh bước vào trong nhà và thấy căn nhà rất gọn gàng sạch sẽ. Tất cả mọi thứ đều có trật tự. Không giống như phòng của mình, nơi mọi thứ đều lộn xộn. Nhưng anh là một nhà văn và do đó chúng ta không thể mong đợi mọi thứ ở những người sáng tạo.

Cô bắt đầu, “Thưa anh, anh cần gì ạ? “

Anh trả lời, “Không có gì, nhưng …”.

Cô ấy nói: “Tôi biết anh kể từ ngày đầu tiên tôi làm việc. Anh chắc hẳn không làm bất cứ điều gì mà không có lý do. Vậy, hãy nói cho tôi biết tôi có gì sai trái không ?”.

“Chúa ơi, cô ấy thật ngây thơ.” Anh nghĩ.

“Xin vui lòng cho biết, có việc gì thế ạ? Có vấn đề gì với công việc của tôi không?” cô hỏi.

Anh đã lấy được chút can đảm và cố gắng đơn giản như vậy.

-Tôi đến gặp cô không phải về vấn đề nghề nghiệp gì. Chỉ là cá nhân tôi mong muốn đến thăm cô. Những ngày qua tôi không bao giờ quan sát đôi mắt cô. Tôi chỉ muốn nhìn vào mắt cô và chuyện trò thôi. Tôi thực sự yêu thích những đôi mắt nói chuyện. Tôi không biết có thể nói thẳng được không. Nhưng trái tim tôi đang bảo tôi kể cho cô nghe một cái gì đó.

Đến lúc này, cô cảm thấy hơi bị sốc khi nghe anh nói. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào anh một lúc rồi mới nói.

– Thưa anh, tôi thực sự cố gắng xứng đáng với lời nói của anh. Tôi có thể hiểu cảm giác của anh. Nhưng trước khi anh bắt đầu nói điều gì đó, tôi muốn nói với anh về bản thân mình. Tôi đã lấy chồng và là mẹ của một con bé ba tuổi. Tôi thực sự có rất nhiều trách nhiệm. Chồng tôi đang ở trong bệnh viện từ 1 năm trước. Tôi cần chăm sóc anh ấy và con gái tôi, là một phần trong công việc của tôi. Trong hoàn cảnh này, tôi không thể nào bị mất việc vì bất cứ giá nào. Nếu anh gây ra bất kỳ vấn đề gì, công việc của tôi sẽ bị rủi ro”.

Anh đứng lên và nói, “Tôi quá say mê đến rồ dại nhưng, tôi muốn được ở bên cô ít nhất một đêm. Suốt cả đêm. Tôi hứa tôi sẽ nhận tất cả các trách nhiệm của cô”.

Cô nói, “Tôi thậm chí không thể nghĩ gì về điều này. Không chỉ tôi, bất cứ ai ở vào hoàn cảnh tôi cũng không bao giờ chấp nhận đề nghị của anh… Xin anh, hãy hiểu tình trạng của tôi và đừng cố làm phiền”.

Lời nói của anh tắc nghẹn lại. Anh không biết nói gì nữa. Anh dừng lại một lúc. Bây giờ không biết làm gì. Rồi, anh nói với giọng bình thản, “Tôi đảm bảo với cô rằng sẽ không có vấn đề gì đâu. Cảm ơn cô, xin tạm biệt”.

Anh quay lại và rời khỏi nhà cô. Anh trở lại làm việc, anh nghĩ đến việc không nghĩ gì về cô nữa, anh chỉ muốn hoàn thành công việc của mình để không thể ngắm cô làm việc. Nhưng bất cứ khi nào cô xuất hiện trước anh, anh vẫn mắc một điều trong tâm trí. Một điều duy nhất: “Một đêm với cô ấy”.

Tất cả những ngày ấy trôi qua và cuối cùng anh đã hoàn thành công việc của mình. Đó là ngày cuối cùng của anh trong công việc. Anh nhìn thấy cô ấy lần cuối cùng. Đôi mắt của anh chỉ hỏi cô ta câu hỏi tương tự duy nhất và cô cũng “trả lời” giống như cô từng làm trước đó. Chán nản với cuộc sống này, anh bắt đầu sửa soạn kế hoạch rời khỏi đất nước này và anh đã nhận được một công việc khác ở Anh.

Đó là cách anh rời Ấn Độ và không muốn trở lại Ấn Độ vì anh có thể biết rằng câu trả lời của cô sẽ là một con số không to tướng. Anh nghĩ anh sẽ không cố gắng gặp cô bằng mọi giá, anh sẽ lập tức hoàn thành công việc và rời khỏi Ấn Độ càng sớm càng tốt.

Nhưng điều đầu tiên anh làm sau khi ra khỏi sân bay là đi đến nhà cô. Anh nhớ lại địa chỉ của cô. Anh đến đó và thấy rằng cánh cửa đã bị khóa. Anh hỏi một người hàng xóm về cô ấy:

– Bây giờ cô ấy ở đâu? Chồng cô ấy thế nào ạ?

– Ô, ông không biết ư. Cô ấy đang ở trong bệnh viện. Chồng cô ấy qua đời một năm rồi.

Anh hỏi “Bệnh viện nào?”.

Ông ta giải thích địa chỉ đầy đủ của bệnh viện. Sam không vui nhưng trong trái tim anh, mong ước của anh một lần nữa được làm mới. “Một đêm với cô ấy”.

Vào lúc anh đến bệnh viện, đó là 8 giờ. Anh ngay lập tức vội vã tới quầy lễ tân và hỏi về cô. Nhân viên trực kiểm tra sổ sách và nói rằng “cô ấy đang ở trong phòng số 9”.

Anh có thể nghe được nhịp tim của mình. Tất cả những ngày qua anh đã điên cuồng trong suy nghĩ của cô ấy. Bây giờ là thời gian để gặp lại cô và đặt niềm ước ao của anh trước mặt cô. Anh chạy đến phòng đó. Anh mở cửa phòng.

Anh thấy cô nằm trên giường bệnh viện. Cô mặc quần áo bệnh nhân màu xanh nhạt. Đôi mắt cô nhắm lại. Tất cả xung quanh cô đều là máy móc và ở một góc, anh nhận thấy một cô gái 6 tuổi đang ngồi. Anh từ từ di chuyển về phía cô. Tất cả sự phấn khích của anh đã biến mất. Anh đến bên cô và nắm lấy tay cô. Với cảm giác đụng chạm của anh, cô từ từ mở mắt ra.

– Ô thưa anh, là anh đấy à. Rất vui được gặp anh sau một thời gian dài. Cô thì thào.

Bất giác nước mắt anh trào ra và rớt vào cô. Cô nói, “Sao vậy thưa anh? Anh không vui khi gặp lại tôi ư? “.

“Không, tôi vui chứ”, trái tim anh tràn ngập đau đớn. “Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ gặp em nằm trên giường bệnh. Dù sao cũng cho anh biết là em có vui khi nhìn thấy anh không?”.

“Vâng thưa anh, tôi rất vui khi nhìn thấy anh lần cuối cùng. Nhưng tôi rất buồn khi có thể tôi không gặp được anh vào ngày mai. Không chỉ anh, tôi thậm chí không thể nhìn thấy con gái tôi vào ngày mai. Thật là đau đớn vì tôi không làm được trách nhiệm của mình. Thưa anh, anh có thể cho tôi chỉ một ân huệ. Xin vui lòng thông báo cho bất kỳ trại trẻ mồ côi nào về con gái tôi sau khi tôi… “.

Đột nhiên, anh lại trào nước mắt. Giọng anh run lên. Ngay cả khi đó, anh cũng không ngừng lời. “Một đêm với em và tôi sẽ nhận trách nhiệm của em. Con gái của em là trách nhiệm của tôi. Một đêm, cả đêm”.

Cô chỉ mỉm cười. Nhưng cô cố gắng ngăn dòng nước mắt của mình.

Suốt cả đêm anh cầm tay cô trong tay. Anh nhớ lại những ngày anh từng nghĩ đến đêm nay. Cuối cùng thì tối nay là đêm của anh với cô ấy.

Anh đã giữ lời hứa của mình suốt đời và luôn luôn nhớ “một đêm với cô ấy”.

– END –

Nguồn: http://yourstoryclub.com/short-stories-love/love-story-one-night-with-her/

LỜI BÀN NGƯỜI DỊCH

Đọc xong truyện người dịch bồi hồi nhớ cố giáo sư Lưu Đức Trung khi hướng dẫn chuyên đề văn học Ấn Độ- một đất nước có nền triết học thẳm sâu. Ông đã nói về mỹ học xứ Ấn thời cổ. Hoa hồng đẹp nhất không phải vào buổi sáng, vì lúc ấy nó rực rỡ nhờ sương sớm và ánh mặt trời. Hoa hồng đẹp nhất vào buổi chiều tối khi đã héo rũ, mùi hương toả ra mới thực là tiếng của hoa hồng nói với chúng ta”.

Bước ngoặt tâm trí của nhà văn Sudhasree là khi nghe cô giãi bày hoàn cảnh neo đơn khó khăn để xin nghỉ phép hai ngày. Cô nói với giám đốc, nhưng ánh mắt thể hiện nhiều hơn. Nhà văn bắt đầu chú ý và ao ước…

PHN

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: