"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

QUỐC HỘI TRẢ Tự DO CHO VĂN NGHệ SĨ,  LÃNH ĐạO VĂN NGHỆ CHốI Từ KHÔNG NHậN !

*** 

LÃNH dao văn nghệ

Lãnh đạo văn nghệ năn nỉ xin thủ tướng cứ cho mất tự do

Đôi khi người sáng tác làm việc bản thảo với biên tập viên rất khó chịu.  BTV đòi cắt, sửa và giải thích vì lý do chính trị. Mỗi khi tranh cãi  đuối lý về bản thảo, biên tập viên hay tổng biên tập thường nói “chúng ta là hội chính trị -xã hội- nghề nghiệp nên phải vậy thôi, thông cảm nhé”.

Tranh luận kiểu gì rồi tác giả cũng phải nghe theo BTV thôi, nếu không muốn cầm bản thảo về nhóm bếp.

Năm ngoái, Dự thảo Luật về Hội do Bộ Nội vụ chủ trì soạn thảo đã được hoàn thiện vào ngày 10/10/2016 . QH  đưa ra thảo luận trong kỳ họp cuối năm, nhưng sau đó thì hoãn lại chưa phê chuẩn vì bị phản đối nhiều.

Dự thảo Luật về Hội không áp dụng đối với  6 tổ chức đặc biệt: Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, Công đoàn, Hội Nông dân, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Phụ nữ và Hội Cựu chiến binh.  Theo đó, đây không phải là Hội thông thường, mà là 6 cánh tay nối dài của Đảng.

Các Hội còn lại từng mang biển “chính trị” đứng đầu nay phải biến thành hội bình thường (xã hội, nghề nghiệp). Những Hội ấy không còn là “cơ quan nhà nước” nữa. Hội tự lo kinh phí, trụ sở, phải xin phép thành lập lại từ đầu theo qui trình thủ tục. HỘi phải chết đi rồi sống lại  sau!

Vậy là, Đảng QH  dự kiến tuyên bố trả tự do cho văn nghệ sĩ.

Phàm là văn nghệ sĩ ai cũng muốn được tự do sáng tác. Xưa nay hai chữ “chính trị” gắn đầu tên Hội như con kỳ đà cản mũi, đa số văn nghệ sĩ chân chính thì phàn nàn, than thở.

 Tưởng là ai nấy mừng rỡ, nói lời đa tạ với Đảng và quốc hội.

Chẳng ngờ nhà thơ Hữu Thỉnh và các nghệ sĩ lãnh đạo Liên hiệp Hội kêu trời thảm thiết và xin gặp Thủ tướng, năn nỉ xin lại hai chữ “chính trị”. Ông Hữu Thỉnh nói huỵch tẹt luôn: xin cấp kinh phí thường xuyên, xe con mới cho lãnh đạo và 300 nhà ở cho văn nghệ sĩ có công.

Này ba ông nhà thơ Hữu Thỉnh, hoạ sĩ Trần Khánh Chương, nhạc sĩ cổ Tô Ngọc Thanh. Các ông đã xin ý kiến của 40000 (4 vạn) hội viên tài hoa của mình hay chưa ?  – Tôi e là các ông chưa thèm hỏi ý kiến của ai. Hội văn nghệ mà cũng mất dân chủ trầm trọng như thế, trách nào nhà cầm quyền !

Báo Tuổi Trẻ  tường thuật cuộc gặp gỡ, chạnh lòng thương xót văn nghệ sĩ, trách cứ chính phủ với tựa bài báo  rằng:  “Đừng biến nghệ sĩ thành người đi xin tiền”.

 Một văn sĩ Hà thành góp ý: nên đổi vị trí hai chữ thôi, để gửi luôn cho văn nghệ sĩ:

“Nghệ sĩ, đừng biến thành người đi xin tiền”.

 Những đứa bé chưa thể kiếm ăn mới phải nhờ bầu sữa mẹ. Các hội văn nghệ tự hào “đồng hành cùng dân tộc” hơn nửa thế kỷ mà gan lỳ chưa chịu cai sữa.

Trong nền kinh tế thị trường, dù là “định hướng XHCN” văn nghệ cũng phải chấp theo. Mặc dù ở các nước, chính phủ người ta cũng tài trợ sáng tác khi cần thiết, nhưng sòng phẳng ký hợp đồng. Không thể coi tài trợ là nghĩa vụ thường xuyên của nhà nước.

Văn nghệ sĩ là người tự do, hoạt động cá nhân, sao lại đâm đầu vào làm công chức ?

 Đại diện cho Liên hiệp hội, ông Hữu Thỉnh đã nêu tới 9 kiến nghị (thực chất gọi là xin xỏ) để giải quyết khó khăn trong hoạt động của Liên hiệp Các hội văn học nghệ thuật và các tổ chức thành viên, chủ yếu là về cơ sở vật chất (cho lãnh đạo), kinh phí và đời sống của văn nghệ sĩ:

Tôi từng là người lính, qua mấy cuộc kháng chiến, phương tiện đi lại với người lính không có vấn đề gì. Nhưng đối với người đứng đầu Liên hiệp Các hội văn học nghệ thuật thì không thể đi chiếc xe đi mượn rách nát như vậy” – ông Thỉnh giãi bày. 

Điệp khúc này gọi là thói kiêu binh chiến tranh.

 Nhân ngày thơ Nguyên Tiêu 2017, ông Thỉnh bày ra triển lãm thơ chủ đề “ĐỒNG HÀNH” ở sân Văn Miếu. Ông nhắc rằng chúng tôi văn nghệ sĩ đã “đồng hành cùng cách mạng”. Này đừng bỏ rơi bạn đồng hành, coi chừng chúng tôi bỏ cuộc chơi đấy nhé.

Điệp khúc này nữa thì gọi là thói kiêu binh văn nghệ sĩ.

Còn ông hoạ sĩ Trần Khánh Chương chủ tịch Hội Mỹ thuật VN, cũng bức xúc về kinh phí hỗ trợ sáng tác. 

Bây giờ cơ chế thị trường, nếu sáng tác các đề tài bảo vệ Tổ quốc thì không ai mua, đến bảo tàng, chính quyền cũng không mua”… “Dưa thì có thể giải cứu được chứ tranh thì không giải cứu được. Chúng tôi rất khổ. Giờ không ai muốn về đây làm. Tôi già rồi muốn có người thay thế nhưng đi mời chẳng ai chịu về” – ông Chương bày tỏ với thủ tướng. 

Hoạ sĩ Chương, hoà giọng cùng nhạc sĩ cổ Tô Ngọc Thanh, đe doạ thủ tướng:cắt chữ chính trị thì rất nguy hiểm và các hội văn học nghệ thuật sẽ vỡ trận” !

KẾT

 Hùa theo cảm hứng tự hào của TBT Nguyễn Phú Trọng, tôi muốn kêu lên “Nền văn học nghệ thuật nước ta bao giờ được thế này chăng ?”.

 Than ôi, sĩ khí văn nghệ sĩ nước Nam ngàn năm văn hiến đi đâu mất tiêu hết cả rồi ?!

PHN

***

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: