"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Một, 2018

Một giai thoại nhỏ, một bài học lớn

Một giai thoại nhỏ, một bài học lớn

Từ Thức

Giai thoại về Leland và Jane Stanford được kể đi kể lại, nói lên nhân sinh quan đặc biệt của người Tây phương […] với phương châm được dạy dỗ và thấm nhuần từ nhỏ: trả lại cho xã hội những gì đã nhận được của xã hội.
 .
Văn phòng giám đốc Đại học Harvard, một ngày cuối thế kỷ 19. Một cặp vợ chồng rụt rè xin gặp ông giám đốc.
 .
Cô thư ký nhìn vẻ quê mùa của hai người khách, chiếc quần sờn gấu của ông và bộ quần áo bình dân của bà, trả lời: ông giám đốc rất bận, chỉ tiếp khách có hẹn. Đúng ra, ông chỉ quen tiếp những trí thức danh tiếng, những người gia thế, có vai vế trong xã hội.
 .
Hai người khách nhất định xin được ở lại chờ, vì có chuyện muốn nói. Xế chiều, ông giám đốc Harvard mới hết khách, xách cặp ra về. Cặp vợ chồng xin được thưa chuyện vài phút.
 .
Ông bà cho hay người con trai duy nhất của họ, sinh viên năm đầu của trường, vừa chết vì bịnh thương hàn, và muốn dựng một cái gì để tưởng nhớ đứa con.
 .
Ông giám đốc thông cảm cái đau buồn của khách, nhưng trả lời: ông bà thử tưởng tượng, nếu mỗi gia đình có tang xây một mộ bia, bồn cỏ nhà trường sẽ thành một nghĩa trang.
 .
Ông khách nói: chúng tôi không muốn xây mộ bia. Chúng tôi muốn nhân danh con, xây tặng một giảng đường, hay một nhà nội trú.
 .
Ông giám đốc nhìn bộ quần áo bình dân, vẻ quê mùa của khách, mỉm cười: ông có biết xây một giảng đường tốn hàng trăm ngàn Mỹ kim?
 .
Bà khách nhìn chồng, nhỏ nhẹ: Nếu chỉ có vậy, tại sao mình không dựng luôn một trường đại học?
 .
Hai ông bà ra về. Ít lâu sau, trường đại học Stanford ra đời và trở thành một 3 đại học uy tín nhất thế giới. Ông giám đốc Harvard không biết mình vừa tiếp hai vợ chồng tỷ phú Stanford, vua xe lửa, sau này trở này trở thành Thống đốc California.
.
Trả lại cho xã hội
Giai thoại trên đây về Leland và Jane Stanford được kể đi kể lại, nói lên nhân sinh quan đặc biệt của người Tây phương, nhất là ở những xứ ảnh hưởng văn hóa Tin Lành (*), với phương châm được dạy dỗ và thấm nhuần từ nhỏ: trả lại cho xã hội những gì đã nhận được của xã hội.
 .
Khía cạnh văn hóa đó giải thích tại sao ở Hoa Kỳ và Bắc Âu có những nhà tỉ phú như Bill Gates, Warren Buffett, Zuckerberg dành những ngân khoản khổng lồ làm việc từ thiện, tài trợ những dự án có công ích, trong khi ở những xã hội khác, những người giầu có, nhất là mới giầu, chỉ biết khoe của, phung phí một cách lố bịch, nham nhở.
 .
Những ông bà hoàng dầu lửa, keo kiệt, tàn nhẫn với gia nhân, nhất là di dân lao động, không biết dùng tiền bạc làm gì hơn là phòng tắm, cầu tiêu bằng vàng, xây cất những trường đua ngựa vĩ đại với bồn cỏ xanh giữa sa mạc, ở một xứ Hồi giáo cấm cờ bạc, cấm đánh độ.
 .
Những tỷ phú Tàu xây lại lâu đài Versailles hàng trăm phòng cho hai vợ chồng với một cậu cả.
 .
Những ông trời con, những cô bồ nhí của quan lớn ở Việt Nam làm thang máy bằng vàng, xây dinh thự xanh đỏ, Tây không Tây, Tàu không ra Tàu, lấy tiền gấp tầu giấy cho con thả chơi.
 .
Những nhà độc tài Phi châu dựng lại nhà thờ Vatican giữa một biển nghèo đói, dùng máy bay riêng chở thợ may, thợ đóng giầy nổi tiếng từ Paris, từ Rome (Roma) tới may bộ quần áo giá cắt cổ thứ 200, hay áo lông (fourrure) cho các mệnh phụ sống ở những xứ nóng như lửa.
 .
Hai tư duy khác nhau, đưa tới hai xã hội khác nhau: một bên thịnh vượng, tiến bộ, một bên nghèo đói, lạc hậu.
.
Từ kinh doanh tới việc nghĩa
Những nhà triệu phú Mỹ, khi kinh doanh, không ngần ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào để thành công, kể cả đánh gục đối thủ cạnh tranh, để chiêm độc quyền. Đó cũng là một khía cạnh của văn hóa Tin lành: không có mặc cảm với tiền bạc, với thương mại.
 .
Đó là một yếu tố văn hoá, nhưng nó giải thích phần nào cho sự thành công kinh tế của những nước như Hoa Kỳ, Bắc Âu. Văn hoá Tin Lành đã tạo ra những xứ tư bản Tây phương.
 .
Người Tin lành không che dấu chuyện đã làm ra tiền, coi đó là dấu hiệu của thành công. Gặp người Mỹ, vài giờ sau biết họ lãnh bao nhiêu dollars mỗi năm, có bao nhiêu cái nhà, cái xe.
 .
Văn hoá Thiên chúa giáo có mặc cảm với tiền bạc. Không bao giờ người Pháp nói về lương bổng của mình, ít khi phô trương, gần như muốn che dấu nếu thành công trong đời.
 .
Người Mỹ áp dụng những phương pháp hữu hiệu để kinh doanh, để làm giầu, nhưng khi đã thành công rồi, nghĩ tới việc trả lại cho xã hội những gì đã nhận của xã hội.
 .
Khi Bill Gates trình bày với vợ, con về dự án dùng trên 40 tỷ dollars cho Foudation Bill & Melinda Gates, và quyết định chỉ để lại cho mỗi người con 10 triệu (ít quá, khó thành công; nhiều quá, chỉ làm hư con cái), cả bà vợ và các con đều vui vẻ chấp nhận. Bởi vì họ được dạy dỗ, thấm nhuần văn hoá đó từ nhỏ.
 .
Khi Bill Gates nói về dự án của mình, Warren Buffet đã hưởng ứng ngay, đóng góp phần lớn gia sản kếc sù cho Foudation Gates. Trên 50 tỷ phú, đa số là người Mỹ, đứng đầu là Zuckerberg, đã noi gương Bill Gates.
 .
Các trường đại học Mỹ hay Anh đều giầu có, với những ngân sách khổng lồ, ngang với ngân sách một quốc gia nhỏ, mà nhà nước không tốn một xu, bởi vì những cựu sinh viên khi đã thành công ngoài đời đều quay lại, tự nguyện đóng góp. Đối với họ, đó là một chuyện tự nhiên, khỏi cần ai kêu gọi. Không làm, mới là chuyện bất bình thường.
 .
Đơn giản như vậy, nhưng đem áp dụng ở những nước khác, rất khó. Phải bắt đầu bằng sự thay đổi văn hóa, thay đổi tư duy. Và văn hoá, không phải chuyện một sớm một chiều. Đó là chuyện của hàng thế hệ.
 .
Tinh thần “trả lại cho xã hội” giải thích tại sao vai trò của xã hội dân sự cực kỳ quan trọng trong các xã hội Tây phương. Nó nhân bản hóa các xã hội tư bản.
 .
Ở Hoa Kỳ chẳng hạn, tiêu biểu cho chế độ tư bản, nó xoa dịu những bất công của một xã hội cạnh tranh, mạnh được yếu thua. Đó là hai khuôn mặt mâu thuẫn của tư bản Tây phương.
 .
Những foundations tư nhân, nhan nhản khắp nơi, với những số tiền nhận được ở khắp nơi gởi giúp, trợ cấp học bổng, chữa bệnh, nghiên cứu khoa học, phát triển nghệ thuật văn hoá, giúp đỡ người nghèo, người sa cơ lỡ vận.
.

Truyền thống bác ái

Tại Pháp, nơi người Tin Lành chỉ chiếm trên dưới 3 %, cái tinh thần “trả lại cho xã hội” không mạnh như ở Hoa Kỳ hay các nước có văn hoá Tin Lành ở Bắc Âu. Những trường đại học lớn, uy tín nhất của Pháp, những năm gần đây kêu gọi các cựu sinh viên đã thành đạt đóng góp cho trường, nhưng kết quả rất khiêm nhượng.
 .
Không phải một sớm một chiều người ta có thể tạo một truyền thống.
 .
Mặc dầu vậy, tinh thần bác ái ăn sâu tại các nước Thiên Chúa giáo như Pháp, Ý, Tây Ban Nha (Espagne, Spain) đã thúc đẩy các xã hội dân sự hoạt động tích cực.
 .
Tại Pháp chẳng hạn, tổ chức Resto du Cœur mỗi năm tặng thực phẩm, bữa ăn cho hàng triệu người. Emmaüs, một tổ chức thiện nguyện do linh mục Pierre lập ra không những giúp đỡ người nghèo, còn tạo công ăn việc làm cho hàng trăm người. Một trong những hoạt động của Emmaüs: nhận bàn ghế, TV, tủ lạnh, computers, quần áo cũ của thiên hạ gởi tặng, sửa lại, bán rẻ lấy tiền làm việc nghĩa. Nhân viên của Emmaüs đều là những người gọi là SDF (Sans Domicile Fixe, Không nhà không cửa, homeless), theo nguyên tắc dạy người ta câu cá hơn là cho tiền mua cá. Những người điều hành là những người có dư khả năng làm lương lớn trong các hãng tư, nhưng muốn làm việc công ích để đóng góp cho xã hội.
.

Từ gia đình tới xã hội

Người Tây phương, có tinh thần cá nhân chủ nghĩa, nhưng không ích kỷ như chúng ta nghĩ.
 .
Rất nhiều người tích cực và nghĩ đến người khác, coi việc giúp đỡ người khác, cải thiện xã hội là một bổn phận.
 .
Người Việt hy sinh, nghĩ tới người khác nhiều hơn chính mình, nhưng “người khác” chỉ luẩn quẩn trong nhà, cha mẹ, vợ chồng, con cái, không ra khỏi ngưỡng cửa gia đình. Gia đình VN chặt chẽ, nhưng xã hội VN lỏng lẻo. Gia đình Tây phương lỏng lẻo, nhưng xã hội của người ta chặt chẽ. Chữ liên đới, bác ái, huynh đệ không phải là những danh từ trống rỗng trên cửa miệng.
 .
Người Việt dành trọng tâm đời mình cho gia đình. Tai họa xẩy ra cho người thân làm tiêu tan luôn đời mình. Mất một người thân, cuộc đời kể như chấm dứt. Ngồi rầu rĩ thương thân, oán phận.
 .
Thái độ của người Tây phương tích cực hơn. Họ nghĩ tới xã hội. Họ không bi quan yếm thế. Tại họa cá nhân không đánh gục họ, trái lại, trở thành một động lực khiến họ lao đầu vào việc cải tiến xã hội.
.

“Our children”

Hai ông bà Stanford, khi cậu con cưng chết, quyết định: từ nay, tất cả những đứa con California sẽ là con mình. “The children of California shall be our children”.
 .
Ở Pháp, những bà mẹ có con thơ ấu chết vì tai nạn xe hơi, thay vì ngồi than trời oán đất, hay oán thù người gây tai nạn, đã thành lập một hội rất thế lực, Ligue Contre La Violence Routière, hoạt động tích cực đòi Quốc hội, Chính phủ ban hành những luật lệ hạn chế vận tốc, kiểm soát trừng phạt những người lái xe sau khi uống rượu, hút cần sa ma túy, mở những lớp về an ninh lưu thông, hỗ trợ các gia đình nạn nhân.
 .
Các nạn nhân khủng bố lập những hội tương trợ các nạn nhân. Một phụ nữ Pháp, thoát chết trong cuộc khủng bố Hồi giáo ở Paris, nói: chưa bao giờ tôi hạnh phúc hơn, vì có một gia đình trên 200 người.
 .
Có người trong gia đình chết vì ung thư, họ lập những hội giúp bệnh nhân ung thư.
 .
Những người cựu SDF, khi có công ăn việc làm, mở hội giúp những người vô gia cư.
 .
Người có con chết vì ma túy, gia đình tan nát vì rượu chè, bỏ tiền bạc, giúp những người nghiện ngập. Họ làm việc đó tận tụy, âm thầm, coi như chuyện đương nhiên, ngạc nhiên khi có người ngạc nhiên trước các nghĩa cử đáng khâm phục đó.
 .
Những thí dụ đó nhan nhản, ở mỗi góc phố, đếm không xuể.
Thí dụ điển hình nhất là tổ chức Télémathon. Mộ số gia đình có con bị các thứ bịnh hiếm, không có thuốc điều trị vì không có hãng bào chế thuốc nào bỏ ra những ngân khoản khổng lồ để tìm kiếm, sản xuất thuốc cho một số rất ít bệnh nhân, đã thành lập Télémathon, mỗi năm vận động quyên góp được hàng trăm triệu euros. Với số tiền đang kể đó, họ lập tuyển dụng các y sĩ, các chuyên viên y khoa nổi danh, mở những laboratoires tối tân để nghiên cứu phương pháp chữa trị, tìm tòi thuốc men. Tiền đóng góp từ khắp nơi gởi về, thường thường là của những người lợi tức thấp, nhưng sẵn sàng giúp người thiếu may mắn hơn mình. Và những người hoạt động tích cực nhất là những người có con cái đã chết vì bạo bệnh, hoạt động để tránh cho người khác thảm kịch của chính mình.
.
Không quay đầu về quá khứ, tiến về phía trước, nghĩ đến việc cải thiện xã hội, đó là những yếu tố khiến xã hội Tây phương thành công. Cả về kinh tế lẫn chính trị. Bởi vì dân chủ không phải chỉ xây dựng trên giấy tờ, qua hiến pháp, bầu cử, luật lệ. Nó phải được thực thi, bảo vệ, nuôi dưỡng bởi xã hội dân sự.
.

Cha chung không ai khóc

Người VN hy sinh cho gia đình, đó là một đức tính đáng cảm phục. Đó là một điều may, khiến xã hội VN không hoàn toàn băng hoại. Hay xã hội đã băng hoại, nhưng vẫn còn những ốc đảo là hàng triệu gia đình, đang âm thầm kháng cự.
 .
Ngưòi Việt hết lòng với gia đình, nhưng hoàn toàn thờ ơ với xã hội.
Phương châm của người Việt: vườn ai nấy rào. Người ta đốn cây, tôi mặc kệ, vì là cây ngoài đường. Người ta xẻ núi, phá rừng, chung cư, khách sạn, tôi ngoảnh mặt đi để tránh vạ lây. Hậu quả là VN được trời cho một giang sơn gấm vóc, ngày nay bị tàn phá một cách thô bạo. Nha Trang, Đà Lạt, Sapa…, những thắng cảnh tuyệt vời đang trở thành những đống xi măng, cốt sắt thô kệch, trưóc sự thờ ơ của mọi người. Cha chung không ai khóc.
 .
Tại các nước Tây phương, các di tích lịch sử được bảo trì một phần lớn nhờ các foundations, các tư nhân. Ở VN, ngược lại, người ta biến của công thành của riêng, không nương tay tàn phá di sản của đất nước để làm giầu, để trục lợi.
 .
Khi nào tình thương, sự liên đới, lòng bác ái, tinh thần trách nhiệm của người Việt ra khỏi ngưỡng cửa gia đình, lúc đó VN sẽ có một xã hội lành mạnh, lạc quan, tích cực. Đủ lành mạnh, lạc quan, tích cực, để xây dựng một chế độ dân chủ đích thực. Để xây dựng lại đất nước đang trở thành một bãi rác, nghĩa đen cũng như nghĩa bóng.
 .
Paris, tháng 1/2018
T.T.
__________
(*) Bài này không có dụng ý ca ngợi đạo Tin Lành. Tôn giáo nào cũng có ưu và khuyết điểm, sẽ đề cập trong một bài tới.
Tác giả gửi BVN.
Advertisements

BÁO VĂN NGHỆ LOAY HOAY TỰ CỨU MÌNH KHỎI CHẾT LÂM SÀNG

BÁO VĂN NGHỆ LOAY HOAY TỰ CỨU MÌNH KHỎI CHẾT LÂM SÀNG

  Phùng Hoài Ngọc 

  1. Lược qua đôi chút về lịch sử và địa vị báo Văn nghệ (Hội nhà văn) 

Khai sinh từ 1948 với tên Tạp chí Văn nghệ, tập hợp hầu hết văn nghệ sĩ tên tuổi thời tiền chiến và một số mới gia nhập. Người mới nhất là Tố Hữu nhưng lại mau chóng trở thành thủ lĩnh không chính thức do trung ương uỷ nhiệm ngầm.

Năm 1946 Hội văn hóa cứu quốc tập hợp văn nghệ sĩ toàn quốc (chủ yếu hoạt động ở miền Bắc) với diễn đàn là Tạp chí Văn nghệ. Tháng 4/1957 Hội nhà văn Việt Nam tách ra khỏi Hội văn hoá cứu quốc, đổi tên là tờ báo Văn nghệ mang tên như hiện nay. Tuy nhiên do tờ báo này ra đời đầu tiên, nó nghiễm nhiên bao trùm sang các hội nghệ thuật khác lần lượt ra đời sau. Và ngay cả khi các Hội nghệ thuật khác (âm nhạc, mỹ thuật, sân khấu, điện ảnh) lần lượt ra đời và có báo riêng, báo Văn nghệ vẫn có khả năng bao quát tất cả vì đặc điểm ngôn ngữ phản ánh thuận lợi của nó, dù không lấy đúng tên là báo Văn học.

Do đặc điểm lịch sử và chức năng như trên, nên Văn nghệ là tờ báo từng có nhiều độc giả qua mọi thời kỳ, dù khi thăng hay trầm. Nhiều người còn nhớ những năm 1986 đến 1994 mọi tầng lớp độc giả Hà Nội chỉ mua và đọc báo Văn Nghệ, đè bẹp các tờ báo Nhân Dân, Quân Đội, Hà Nội mới… ế ẩm dài dài. Không ai quên vị tổng biên tập lúc ấy là nhà văn Nguyên Ngọc.

Công bằng mà nói, hơn nửa thế kỷ qua, báo Văn Nghệ, dù sao cũng giữ được thể diện kẻ sĩ hơn tất cả báo chí chính trị khác, mặc dù nó vẫn nêu cao khẩu hiệu trên vách tường “Vì chủ nghĩa xã hội”. Trong lĩnh vực văn nghệ, bên cạnh “nhiệm vụ chính trị”, báo Văn Nghệ còn có hoạt động mang tính hàn lâm văn nghệ thuần tuý, xen kẽ những đóng góp nghệ thuật nhất định cho nền văn hoá dân tộc. (Khác hẳn với Xưởng Phim Truyện chủ yếu và tuyệt đối làm nhiệm vụ tuyên truyền chính trị). Tuy vậy giới lãnh đạo tuyên giáo tư tưởng vẫn để mắt cảnh giác canh chừng tờ báo này sát sao hơn các báo chí nghệ thuật “hiền lành”khác (nhạc, hoạ, sân khấu, điện ảnh).

Giai đoạn tổng biên tập nhà văn Nguyên Ngọc mở đầu cởi trói tưng bừng đã lặng lẽ đi qua. Báo Văn nghệ bây giờ không hẹn ngày phục hưng tinh thần văn nghệ tiên phong nữa. Bây giờ lãnh đạo chỉ lo “tồn tại hay không tồn tại”, nói chi đến phục hưng.

  1. RƠI VÀO THẢM CẢNH 

Cũng nên nhắc qua các tên tuổi Ban chấp hành hiện tại (kể từ đại hội nhà văn IX ngày 8 -11 tháng 7 năm 2015).

Tham dự  ĐH có 542 hội viên, bầu được 6 nhà văn vào ban chấp hành Hội. Tái đắc cử gồm: Hữu Thỉnh, Nguyễn Quang Thiều, cựu Tbt Nguyễn Trí Huân, Tbt Khuất Quang Thụy. Hai ghế mới là Trần Đăng Khoa (đài VOV) và Nguyễn Bình Phương (tạp chí Văn nghệ quân đội). Ngộ nhất là cả 6 vị đều xuất thân hoặc hiện tại là cây bút quân đội và an ninh (ngẫu nhiên hay hữu ý qui hoạch thì không biết nữa !)

Tuy vậy, đến năm 2016 – số phận báo VĂN NGHỆ đang điêu tàn, sợ hãi nhìn XƯỞNG PHIM TRUYỆN Hà Nội bị khai tử bằng nhát đao “bán cổ phần hoá”. May mà báo Văn nghệ không có Cty nào mua cổ phần, nếu có kẻ mua thì cũng khó thoát bị chính phủ khai đao.

 Vào dịp báo Văn Nghệ thượng thọ bảy chục tuổi (1956-2016), xảy ra  tình trạng nợ nần, không thể trả lương cán bộ. Xảy ra mâu thuẫn mất đoàn kết từ chủ xị hai cấp Hữu Thỉnh liên thủ Trần Đăng Khoa phó chủ tịch Hội kiêm bí thư đảng đoàn Hội, với bên kia là Ban lãnh đạo tờ báo. Câu chuyện liên quan đến các nạn nhân là thư ký toà soạn Lương Ngọc An và một số công chức bị “Thành Đức Trinh Bảo- bí thư chi bộ kiêm Phó TBT đánh” cho nghỉ việc. Tổng biên tập Khuất Quang Thuỵ bênh vực nạn nhân, các Phó TBT và một số người cùng phe phản đối Tổng biên tập và lãn công. Báo in ra thường bị ế, lỗ. Lại xảy ra sự cố tờ Văn nghệ trẻ do nhà thơ Lương Ngọc An phụ trách đăng bài “Xe công Đà Nẵng trùng biển số xe”. Đó là cái xe sang trọng vượt qui định của bí thư Nguyễn Xuân Anh (do Vũ Nhôm tặng nhưng lúc ấy cả đảng bộ giấu nhẹm). Bí thư Xuân Anh hung hăng phản pháo doạ kiện. Bộ 4T hăm hở phạt báo 30 triệu, bắt đổi tên miền. Chủ Liên Hội Hữu Thỉnh hốt hoảng gửi công văn mắng mỏ BBT Văn nghệ trẻ. Về sau, khi vụ Xuân Anh thất sủng vỡ lở bị đảng trừng phạt cách chức, bộ 4T tảng lờ không hoàn trả tiền phạt cho khổ chủ đang nghèo rớt mùng tơi, Hữu Thỉnh thì im lặng, vì khó ăn nói lại với báo VN trẻ.

Vấn đề nhân sự mờ ám: việc bổ nhiệm Lã Thanh Tùng làm phó tổng biên tập báo Văn Nghệ cũng không  lành mạnh, thiếu minh bạch và nhiều khuất tất. Anh này lập công trong việc nhận kinh phí của Tập đoàn TKV đi Tây Nguyên viết bài cổ vũ Bauxite. Lã Thanh Tùng vốn là một công nhân gò hàn, mới về báo Văn Nghệ, chưa có cống hiến gì cho văn học và tờ báo, uy tín trong văn đàn thấp, mới tham gia làm báo đã được “qui hoạch” phó TBT. Sự việc này gây mất đoàn kết nội bộ khá trầm trọng.

Mỗi năm Hội Nhà văn Việt Nam nhận được 4,8 tỉ đồng từ Ngân sách Nhà nước. Tuy nhiên năm 2016 Hội chỉ nhận được 2,4 tỉ đồng, dành 2/3 số tiền đó phải chi ra để trả nợ cho báo Văn nghệ, tạp chí Thơ, Hồn Việt  (mỗi số báo ra, Hội Nhà văn đặt mua 1.000 tờ cho khoảng 1.000 hội viên của mình, nay không thanh toán được).

Ngày nay các văn nghệ sĩ chân chính VN không thể cam tâm làm “tuyên truyền” nữa. Làm tuyên truyền như xưa thì độc giả quay lưng ngay lập tức. Mà trước hết các nhà văn nhà thơ cũng ngượng tay bút, không thể gõ những dòng thơ văn theo khẩu hiệu “Vì CNXH” to tướng trên đầu trang 1 như xưa nữa.

Đảng Nhà nước cũng chẳng cần các anh “như ngày xưa” nữa. Thủ tướng bây giờ cần tiền để cứu Ngân sách luôn luôn khủng hoảng. Ai làm ra tiền thì thủ tướng mới coi trọng, không thì  cho“cổ phần” luôn.

Nhà nước đã cắt giảm dần kinh phí chỉ để tờ báo sống cầm hơi, khỏi chết ngay tức khắc. Sau đó các anh chị tự lo liệu. (Bên sân khấu, các nhà hát, đoàn văn công đã khôn hồn đi trước một bước rồi).

Kinh tế thị trường đích thực (không có cái đuôi giả định hướng XHCN) đang phát huy tác dụng. Văn nghệ lao đao vì thực ra họ vẫn chưa vượt qua thói quen tự trói mình.

Lâm Khang Nhuyễn Xuân Diện viết khúc ngâm “Đại hội nhà văn ngâm khúc”:

Báo Văn Nghệ giờ đây ai cứu,

Việc làng văn ai liệu ai lo ?

Hội trường lặng ngắt như tờ

Một câu hỏi lớn đến giờ còn treo!

  1. Bỗng nhiên Văn nghệ dở chứng đăng truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc”

Truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc” tác giả Trần Quỳnh Nga đăng trên báo Văn Nghệ số 50 ra ngày 16 – 1 – 2017. Truyện ngắn đã gây bão dư luận lập tức trên công luận và mạng xã hội từ suốt gần hai tuần qua, làm bùng nổ các trao đổi trong và ngoài học thuật.

Báo Đại Đoàn Kết nhanh tay đăng bài của nhà văn Trần Bảo Hưng “Hư cấu hay là xuyên tạc lịch sử ?”. Các báo nhà nước khác im re tránh né đề tài nhạy cảm. Báo điện tử Việt Nam Thời Báo đăng bài “Sự liều mạng của báo Văn Nghệ: truyện ngắn Bắt đầu và kết thúc” của Giang Nam.

Chịu nhiều truy vấn từ mọi phía, chủ liên Hội Hữu Thỉnh bực bội uất nghẹn vì hoảng sợ vội yêu cầu tổ chức Toạ đàm tại báo Văn nghệ. Tâm trạng uất ức của Hữu Thỉnh là “làm đầy tớ thằng khôn còn hơn làm thầy thằng dại”.

Chiều 19-1-2018, đúng ngày kỷ niệm 44 năm Trung Cộng dùng vũ lực cướp Hoàng Sa, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam số 9 Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội, Ban Sáng tác của Hội đã tổ chức một cuộc tọa đàm ở phạm vi hẹp về truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc” của tác giả Trần Quỳnh Nga.

Chủ trì tọa đàm là Trần Đăng Khoa, Trưởng ban Sáng tác kiêm Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam. Một số nhà văn, chuyên gia về lý luận văn học đã có mặt: Hoàng Quốc Hải, Trần Đình Hiến, Trần Đình Sử, Nguyễn Quang Thiều, Hữu Thỉnh, Văn Chinh, Nguyễn Văn Thọ, Lê Minh Khuê, Trịnh Bá Đĩnh, Trần Bảo Hưng, Khuất Quang Thụy, Khuất Bình Nguyên, Nguyễn Bình Phương, Lê Thành Nghị… Ông nhà văn Trần Văn Tuấn, chủ tịch Hội Nhà văn TPHCM đầy tai tiếng vì “phò chính trị” và  lùm xùm chấm giải thưởng tào lao vừa qua cũng lò dò bay ra dự tọa đàm. Có lẽ ông Tuấn bay ra hi vọng nạp thêm chút năng lượng khí phách kẻ sĩ Hà thành…

Được biết, báo Văn Nghệ có ghi chép tại chỗ và hứa đăng tường thuật trong số tới (thứ Bảy 27/1/2018).

Rất tiếc số báo “hứa tuần sau” không dám tường thuật. Chúng tôi sử dụng ghi chép của một PV giấu tên tường thuật sơ lược như sau đây. 

“Mở đầu là phát biểu của Ban tổ chức về việc cần thiết của cuộc tọa đàm. Sau đó nhà văn Hoàng Quốc Hải phát biểu về vấn đề sáng tác về đề tài lịch sử, về hư cấu văn học trong thể tài lịch sử và nhấn vào trường hợp truyện ngắn của Trần Quỳnh Nga.

Tiếp theo là các phát biểu của hầu hết các khách mời và BCH Hội Nhà văn. Ý kiến của các nhà văn xoay quanh hai nội dung:

– Làm rõ sự khác nhau giữa văn và sử. Những góc khuất của lịch sử được văn học tái hiện bằng nghệ thuật ngôn từ. Văn học viết về đề tài lịch sử thì hư cấu như thế nào, mức độ nào là chấp nhận được.

– Truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc” của Trần Quỳnh Nga viết về Trần Ích Tắc đã tái hiện một Trần Ích Tắc vượt ra ngoài tâm thức dân tộc và sử sách. Ca ngợi một kẻ bán nước, và thi vị hóa “tình yêu” của An Tư công chúa và tuướng giặc Thoát Hoan là điều khó có thể chấp nhận. An Tư công chúa xả thân vì nước lại hoá ra kẻ phản bội tổ quốc, bảo vệ Thoát Hoan cùng đào thoát.

Không cần quy chụp chính trị cho tác giả trẻ Trần Quỳnh Nga, cũng không ai mạt sát nhau và mạt sát tác giả. Không có không khí đấu tố xảy ra trong hội trường tọa đàm. Nhưng hầu hết các phát biểu đều rất nghiêm khắc và thẳng thắn.

Có tới 4 nhà văn lên tiếng bênh vực và ca tụng tác giả Trần Quỳnh Nga và truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc”. “BTV Văn Chinh ào đến phòng họp như một cơn gió”. Vội vàng phát biểu hết lời ca tụng truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc” và cho đây là truyện ngắn sáng giá về đề tài tình yêu, anh chàng Văn Chinh nói xong vội thoát ra khỏi phòng họp, sợ phải đối mặt với các cây đa cây đề lý luận.

Hai phó chủ tịch Hội Nhà văn là Nguyễn Quang Thiều và Trần Đăng Khoa (những người khéo ăn nói) đã khen tác giả Trần Quỳnh Nga là có văn tài. Rồi lúng túng, không phân tích được tài năng như thế nào. Cây bút Nguyễn Văn Thọ (Thọ muối) cũng khen cô nhà văn này có tài, nhưng ông này cũng nói nếu là biên tập viên, ông sẽ gác lại chưa đăng truyện ngắn này, mà dành để đến dịp  8/3 mới đăng (pha trò ngu xuẩn hết biết !). Thọ “muối” cũng ú ớ nước đôi, sợ mất lòng phe báo Văn nghệ và cũng sợ mất lòng phe lý luận gia phủ nhận cây bút Quỳnh Nga.

“Ông nhà văn Khuất Quang Thụy cựu chiến binh, tổng Biên tập báo Văn Nghệ cũng có mặt. Ông ta đứng lên phát biểu, ngơ ngác và xa lạ đến tội nghiệp”, dường như ông vẫn không hiểu sự việc ra làm sao mà để đến nỗi Hội Nhà văn Việt Nam phải mở cuộc tọa đàm nghiêm trọng thế này (!)

Hữu Thỉnh, chủ tịch 2 Hội xuất hiện khi cuộc họp đã diễn ra được một lúc. Ông đến, ông ngồi xuống, ông đọc tài liệu (ông đọc bài của nhà văn Trần Bảo Hưng, Ts.Chu Mộng Long và Ts.Trịnh Thu Tuyết) và ngồi nghe các phát biểu.

Cuối cùng, Hữu Thỉnh đứng lên nói mấy lời dường như để tổng kết cuộc tọa đàm. Điều gây sửng sốt đã đến, khi vừa đứng dậy ông đã cầm ngay văn bản bài viết của TS. Chu Mộng Long trên mạng và dõng dạc trích đọc bài . Ông đọc nguyên cả câu này trong bài của Chu Mộng Long như đồng tình: “Đọc đi đọc lại “Bắt đầu và kết thúc”, tôi thấy không có gì đáng viết. Tốt nhất hãy để tờ báo văn nghệ này chết hẳn trong lòng bạn đọc sau những vụ lùm xùm đấu đá, những nợ nần và những cầu cứu các nguồn tài trợ trong lẫn ngoài nước. (…) nên đành phải viết, coi như giúp cho tờ báo mình thích một thời sống thêm“.

Hữu Thỉnh khen ngợi bạn đọc trong nước (rất hiếm khi Hữu Thỉnh khen công chúng, quả đây là sự lạ): “Bạn đọc họ thông minh và hiểu biết lắm. Họ thông minh hơn chúng ta, và hơn chúng ta tưởng. Đây, những bài viết ấy đây. Tờ báo Văn Nghệ của chúng ta không thể quay lưng với bạn đọc, không thể vô trách nhiệm với bạn đọc và với lịch sử được. Chúng ta không thể nào và không bao giờ có thể ủng hộ những khuynh hướng sáng tác như truyện ngắn của Trần Quỳnh Nga. Phải làm rõ đúng sai. Không hy sinh chân lý được! Không hy sinh lịch sử được. Có gì quý hơn dân tộc, có gì quý hơn sự thật mà phải hy sinh ?! Chúng ta không quy chụp vội vã tác giả, nhưng phải chuyển đến tác giả về những nhận thức sai sót của mình về lịch sử”.

Hữu Thỉnh yêu cầu phải có cuộc họp giữa Ban chấp hành Hội Nhà văn VN với BBT Báo Văn Nghệ để kiểm điểm, để đăng tải các ý kiến, và để có một lời cáo lỗi chân thành với bạn đọc. 

Tôi nhớ “Tăng tử từng nói: Con chim sắp chết thì tiếng kêu thương/ Con người sắp chết thì lời nói phải”. (Tăng tử thuyết: Điểu chi thương tử, kỳ minh dã ai; Nhân chi thương tử, kỳ ngôn dã thiện– sách Luận ngữ). Ẩn dụ cổ nhân nói chữ “chết” nhưng chúng ta đều hiểu  ẩn dụ chỉ nói về mặt tinh thần thôi (mong ông Hữu Thỉnh đứng hiểu lầm chúng tôi trù ông thì may lắm). 

Cuộc tọa đàm bắt đầu lúc 14h và kết thúc lúc 18h ngày 19 tháng 1 năm 2018 khi thành phố đã lên đèn. Lúc ấy, trong dư luận còn đang cảm xúc: vừa đau buồn tưởng niệm 74 chiến sĩ Việt Nam hy sinh trong trận Hải chiến Hoàng Sa ngày này 44 năm trước; vừa phẫn nộ khi Bộ Văn hóa VN đã mời  đoàn nghệ thuật Nội Mông của Tàu múa hát tại Nhà hát lớn vào đêm 19.1.2018 và công luận đang hồi hộp theo dõi xem đêm diễn có bị hủy như Bộ Văn hóa đã nói với báo chí không (sau đó đã huỷ)”. 

VÀI DƯ LUẬN TRÁI CHIỀU YẾU ỚT

Tuy nhiên trên mạng xã hội, những cuộc tranh cãi vô hồi kỳ trận, rõ ràng phần mạnh vẫn nghiêng về phủ nhận truyện ngắn Quỳnh Nga. Tinh thần văn học và tinh thần dân tộc fặp lúc trùng hợp bùng lên. Nhưng vẫn có những hiện tượng kỳ quái  trái chiều bất ngờ.

Nhà văn Phạm Lưu Vũ vốn là cây bút phản biện sắc sảo ở Hà Nội, chả hiểu sao lần này “ma dẫn lối quỉ đem đường” ông lại bị cô Quỳnh Nga hút hồn. Ông bệnh vực “tự do sáng tác” của cô Nga.

Người bênh vực thứ hai là Bảo Thương nữ vũ công múa bút hội viên Hội văn nghệ Bắc Giang (hẳn cũng có giao tình với nữ tác giả Trần Quỳnh Nga Hội văn nghệ Hà Tĩnh). Có  lẽ hai cô đồng bệnh tương liên, đều thuộc loại thích “đốt đền” để nổi tiếng. Hãy nghe lý luận sống sít chưa tiêu hoá, rất sến súa của Bảo Thương. Cô này thích tỏ ra ta đây hiện đại:

“Chúng tôi ghét (văn) Minh Họa rồi, Ta thắng Địch thua, ai xấu, xấu cả chiều dài lịch sử, ai tốt, tốt cả ngàn năm hậu thế. Hãy để văn học về đúng là văn học của nó. 

Máu giặc cũng như máu ta… 

Lâu lắm rồi, mới đọc một truyện viết về lịch sử hay thế, chạm sâu đến thăm thẳm lòng người, tinh tế, giàu chất văn học, đầy tâm trạng, đầy trăn trở, đầy đấu tranh giữa chung và riêng, giữa nghĩa và tình, phá toang cái minh họa cũ kĩ; rất người, rất đời, chứ không phải là chàng Đăm San trong sử thi oai phong lẫm liệt, chứ không phải tướng giặc mặt đen, mắt dữ, râu vểnh ngược, hung tàn… 

Tơ lòng tôi ngân lên đến giọt cuối cùng khi đọc nó”.  (hết trích  văn Bảo Thương)

Không thể kể những lời dân FB chửi mắng Bảo Thương cây bút làm xấu mặt các hội văn nghệ tỉnh lẻ. 

Tôi có cảm tưởng hai cô văn sĩ này “tự lột quần áo” giống như các fan nữ U23 đêm 23/1 vậy. Yêu quí  đội U23 thì ít, muốn làm nổi hình ảnh mình thì nhiều.

À, hoá ra ông Hữu Thỉnh đã khôn ngoan vào giờ chót, phút 89.

Phen này không nhanh tay thì mất tất cả.

Bên đảng chính phủ thì ghét bỏ vì tuyên truyền ngu gây phản ứng ngược, mà bên công chúng bạn đọc cũng nguyền rủa và tẩy chay.

Mất cả hai thì sống với ai đây !

  1. Hữu Thỉnh cứu nguy báo Văn Nghệ 

Đáng lẽ viết bài tổng thuật cuộc Toạ đàm  như lời hứa thì báo Văn nghệ ngày 27/1 chỉ đăng gọn hai bài.

  1. Tham luậnVề truyện Bắt đầu và kết thúc” của nhà văn Hoàng Quốc Hải cây bút chuyên viết tiểu thuyết lịch sử.
  2. Lời toà soạn coi như bản tổng kết toạ đàm ngắn gọn và nhận lỗi của BBT, thực ra chưa chân thành lắm vì chưa chỉ ra BTV nào sai trái. 

Vì vậy chúng tôi bổ sung phần “tổng thuật” lược gọn như trên để bạn đọc hiểu rõ tình trạng mâu thuẫn loạn xà ngầu của ban chấp hành (xin lưu ý những ý kiến kém chuyên môn và vô trách nhiệm của 2 ông phó Hội Nguyễn Quang Thiều, Trần Đăng Khoa và tay BTV Văn Chinh).

bao Van nghệ hôm nay

PHN

Đã đăng VNTB 27/1

http://www.vietnamthoibao.org/2018/01/vntb-bao-van-nghe-loay-hoay-tu-cuu-minh.html

 

thơ: KHÚC CA BI TRÁNG VÀ VINH QUANG U 23 VIỆT NAM

KHÚC CA BI TRÁNG VÀ VINH QUANG U 23 VIỆT NAM

Tiến sĩ kinh tế học Nguyễn Đại Hoàng 
(cảm tác trong đêm lịch sử)

Tôi muốn viết khúc ca bi tráng
Cám ơn U 23 muôn vạn ngàn lần
Trời tuyết rơi gió lạnh mịt mùng
Vẫn đứng vững một trăm hai mươi phút

Bàn thắng sớm không làm ta khuất phục
Vẫn hiên ngang chống trả kiên cường.
Phút 40 pha đá phạt sở trường
Quang Hải vẽ một đường cong siêu phẩm!

Một Messi Việt Nam không hề nhầm lẫn!
Giúp quân ta tái lập cân bằng
Một hiệp hai căng thẳng tột cùng
Đã kéo được Uzbe vào hiệp phụ !

Vẫn chiến thuật phản công phòng ngự
Rất nhiều phen làm đội bạn thót tim
Cũng nhiều phen ta thoát hiểm thần tình
Và trong nước triệu giọng gào phấn khởi!

Nhưng than ôi khi luân lưu sắp tới
Thì bỗng đâu ta thủng lưới bất ngờ !
Cả quê hương im lặng như tờ
Khúc bi tráng âm thầm kết thúc.

Và trọng tài thổi hồi còi chấm dứt
Đoàn quân ta nước mắt rưng rưng
Ở quê hương, dân tộc cũng trào dâng
Niềm nuối tiếc cảm thương đoàn quân Việt!

Nhưng hỡi các anh binh đoàn U23 bất diệt
Ngôi Á quân cũng tột đỉnh vinh quang
Dẫu các anh lỡ dịp gặt Vàng
Nhưng hết thảy là Anh Hùng dân tộc

Hãy vui lên và đừng than khóc
Ngày hôm nay ĐỆ NHỊ ANH HÀO
Rồi mai đây World Cup ta vào
Ta sẽ nhớ buổi chiều tuyết đổ.

Có bao giờ khắp Việt Nam rực rỡ
Người xuống đường rầm rập suốt đêm thâu
Người xuống đường khi trận đấu bắt đầu
Cả đất nước hướng về U 23 đất khách

Xin cám ơn U 23 binh đoàn hiển hách
Cho quê hương hai tiếng tự hào
Cho lòng dân niềm vui sướng dạt dào
Cho Tổ Quốc vàng son lịch sử.

Đêm nay tôi viết những dòng tâm sự
Những dòng thơ tự đáy tâm hồn
Trong lòng tôi từng đợt sóng dập dồn
Khúc Bi Tráng Vinh Quang U23 áo đỏ.

Chiến tích U23 Việt Nam còn đó
Mãi sáng ngời lịch sử đã sang trang
Việt Nam U23 bia đá bảng vàng
Thắp ngọn lửa kiên cường bất khuất.

Sài gòn tối 27/1/2018

BÁO VĂN NGHỆ ĐÃ NHẬN SAI LẦM ĐĂNG TRUYỆN NGẮN “BẮT ĐẦU VÀ KẾT THÚC”

BÁO VĂN NGHỆ ĐÃ NHẬN SAI LẦM ĐĂNG TRUYỆN NGẮN “BẮT ĐẦU VÀ KẾT THÚC” CỦA NỮ TÁC GIẢ TRẦN QUỲNH NGA VÀ XIN LỖI BẠN ĐỌC.

Đánh lẽ ba cây bút hư  hỏng khác cũng phải xin lỗi:

Ba cậu này khen truyện ngắn của Trần Quỳnh Nga khá hay trong Toạ đàm của báo Văn nghệ.

  • Thơ thẩn Trần Đăng Khoa phó CT Hội nhà văn
  • Thở thẩn Nguyễn Quang Thiều phó CT…như trên
  • Văn vẻ Văn Chinh biên tập viên Văn nghệ
  • bao Van nghệ hôm nay

 

TÔI ĐÃ ĐI QUA SÂN BAY NỘI BÀI NHIỀU LẦN.

em bé bì đòi tiền ở Nội bài.

Tôi gặp mấy thằng an ninh sân bay nói cộc lốc hoặc gằn giọng khi chỉ dẫn khách vô cửa kiểm tra hành lý lúng túng… Tôi biết họ đều là đảng viên cộng sản, và tôi không trách họ. Tôi trách người khác… Anh trai tôi cựu chiến binh thương binh đi đưa tiễn, nhìn thấy tôi quơ tay cãi với thằng an ninh, anh nổi giận định xông vào chửi nó. Tôi can ngăn. Tôi nghĩ thầm, anh cũng có trách nhiệm gián tiếp trong việc tạo ra sản phẩm lỗi hệ thống này…

Nhiều lần cô nhân viên xếp chỗ (ghi thẻ lên máy bay) gạ tôi đưa 100k cô ta sẽ xếp ngồi gần đầu máy bay. Tôi từ chối.

Giang Nam lãng tử

SAU ĐÂY LÀ BÀI CỦA MỘT VIỆT KIỀU PHÁP:

TÔI MONG RẰNG MỖI CHÚNG TA HÃY COPPY BÀI NÀY VÀ HÌNH ẢNH NÀY RỒI POST LÊN TIMELINE.

Để facebook tràn ngập hình ảnh này và câu chuyện này.

Câu chuyện này của bạn tôi, khi cô ấy đưa con về thăm ông bà ngoại, và đón Tết cổ truyền Việt Nam ở Hà Nội.

“Con mang một nửa dòng máu Việt, nhưng con không được chào đón ở cửa khẩu quê hương.

Nhưng ngay tại sân bay Nội Bài, hai mẹ con đã bị vòi “tiền uống nước” từ các cán bộ cửa khẩu nếu muốn lấy visa nhập cảnh nhanh hơn. Vì không đưa “tiền uống nước” cho cán bộ Việt Nam, nên cô bé 2 tuổi rưỡi đã xếp hàng chờ cùng mẹ 1 tiếng đồng hồ để lấy visa, trong khi ở các sân bay khác, trẻ con luôn được ưu tiên làm thủ tục trước.

Mẹ xin lỗi con!
Sau những phút bịn rịn chia tay bố ở phi trường CDG Paris,
con theo mẹ lên máy bay của hãng hàng không VNA về sân bay Nội Bài, Hà Nội.
Con sốt cao từ hai hôm trước nên con khá mệt trên chuyến bay dài.

Rồi máy bay cũng hạ cánh,
theo chân mẹ con đi lấy hành lý và đến cửa khẩu nhập cảnh.
Vì con chỉ có hộ chiếu Pháp,
nên bố đã đặt làm giấy tờ cho con trên mạng internet, lấy visa ngay tại cửa khẩu Nội Bài.

Ở đó, hai mẹ con gặp các cô chú công an hải quan cửa khẩu,
họ nói rằng:
Xin cháu mấy chục đồng để uống nước” thì sẽ được cấp visa ngay, còn không thì xin mời xếp hàng đợi. (chục đồng ở đây là đồng euro hoặc dollar).

Mẹ bảo họ mẹ không có tiền mặt ở đây, và thế là hai mẹ con được đứng đợi hơn một tiếng đồng hồ. Còn những người chấp nhận bỏ vài chục đồng cho họ uống nước thì được giải quyết ngay và luôn cho dù không hề có luật nào như thế.

Con mệt và ngơ ngác, con muốn đi vệ sinh nhưng con vẫn phải xếp hàng, con không hiểu tại sao hai mẹ con phải đợi.

Mẹ xin lỗi con gái, mẹ vô cùng thất vọng và không muốn tiếp tay cho những người tham lam kia.

Vì thế dù vài chục euro là một số tiền không quá lớn, nhưng mẹ đã để con phải đợi cùng mẹ.

Con gái thân yêu, đây là đất nước của mẹ và quê hương của con đấy. Mẹ rất xấu hổ nhưng đúng là thế.

Một đất nước mà đồng tiền đã vận hành đến tận xương tủy.
Một nơi mà con người nhìn nhau chỉ thấy tiền bạc và lợi ích thô bỉ.

Ở quê cha con được chào đón bằng những nụ cười thân thiện, bằng những ưu đãi dành riêng cho trẻ nhỏ.

Ở quê mẹ con bị chặn đứng bằng “chục đồng uống nước” trắng trợn.

May mắn là con rất ngoan, con mệt nhưng con không khóc lóc, con nằm dựa vào hai chiếc vali kiên nhẫn chờ tới lượt.

Hai chiếc vali chứa rất nhiều quần áo cũ hai mẹ con đã xắp xếp hôm trước để mang về gửi tặng các bạn nghèo vùng cao.

Mẹ xin lỗi con!
Một vài lời gửi các anh chị cán bộ nhập cảnh ở sân bay Nội Bài:

Các anh chị thân mến,
Các anh chị chỉ biết nhìn vào bữa ăn hôm nay mà không nghĩ đến tương lai của xã hội cho con cái các anh chị ngày mai.

Thái độ và sự vòi vĩnh của các anh chị chính là một phần của một lượng lớn khách du lịch không muốn quay trở lại Việt Nam. Một thiệt hại không thể đo đếm được ngay lập tức.

Chúng tôi là những người con của đất nước này, chúng tôi về chơi vì đó là quê hương, là gia đình, là bạn bè thân thương.
Còn khách du lịch, họ đến, họ mang công việc, mang lợi nhuận đến cho các anh chị, thế giới này rộng lớn và đẹp vô cùng, họ có tiền, họ có rất nhiều lựa chọn.

Không Việt Nam thì sẽ là Thái Lan, Lào, Campuchia, ở đâu chào đón thì họ sẽ tới nhiều hơn.

Còn khi bị đối xử tệ, họ sẽ cười khẩy, chấm cho cái cần câu cơm của các anh chị 1 sao và nhờ sự lan truyền trên internet, nó sẽ thành lời cảnh báo chân thực nhất làm nản lòng những ai có ý định du lịch Việt Nam.

Chắc các anh chị đều biết sử dụng Facebook, hãy vào “Noi Bai International Airport” và nhờ ai đó biết tiếng Anh dịch hộ những đánh giá 1****
(…)
Hiện tượng nhận hối lộ ở sân bay. Hải quan quá tham lam và luôn xin tiền! Thiếu văn minh!”

Hãy nhìn sang những nước láng giềng và tự hỏi tại sao họ phát triển hơn chúng ta?

Vì những người cán bộ nhà nước của họ khôn ngoan hơn các anh chị, họ biết rằng “vài chục đồng xin xỏ” ngày hôm nay có thể làm họ rủng rỉnh vài tuần nhưng về lâu dài sẽ ảnh hưởng đến tương lai họ và cả con cháu họ.

Vì những người cán bộ nhà nước của họ biết xấu hổ, nhục nhã, không tham lam vô liêm sỉ.

Hãy động não suy nghĩ đi.  các anh chị ngành công an, hải quan.

Nội Bài 13/1/2018

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và sân bóng rổ

NẾU CÁC HỢP ĐỒNG BOT LÀ VÔ HIỆU

“RỪNG SẼ CHÁY, CHỨ KHÔNG CHỈ CÓ CỦI…”

Bài viết chỉ điểm qua một ít sự thật, đã khiến những bộ mặt phản bội nhân dân hiện ra:

VNTB – NẾU CÁC HỢP ĐỒNG BOT LÀ VÔ HIỆU (thực ra đều vi phạm pháp luật) 

Tác giả Trúc Giang (VNTB)

Công điện của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã hăm he về khả năng sẽ dùng lực lượng công an trấn áp mạnh bất kỳ tài xế nào dám phản ứng với các trạm BOT đường bộ. Tuy nhiên diễn biến vài ngày gần đây cho thấy phía chính quyền địa phương, dường như không mấy “mặn mà” với nội dung công điện đóng dấu “hỏa tốc” này của văn phòng Chính phủ.

Nhiều luật sư ở Sài Gòn đang ngờ rằng các nội dung trong bản hợp đồng BOT đường bộ đang cất ở văn phòng của Bộ trưởng Nguyễn Văn Thể, nếu công khai cho bàn dân thiên hạ biết thì sẽ lộ ra ngay những điểm chết, đưa đến việc đây là những hợp đồng vi phạm hình thức, hoặc nặng nề hơn là những hợp đồng vô hiệu.

Trong các hợp đồng BOT mà người viết được nghe kể, hầu hết các nhà đầu tư đều đi vay vốn ngân hàng với tỷ lệ lớn, có khi lên đến hơn 85% và vốn tự có chỉ 15%. Nghe nói hợp đồng BOT đoạn Quốc lộ I Cai Lậy, Tiền Giang với chiều dài khoảng 40 cây số, có tổng vốn đầu tư được công bố trên báo chí là gần 1.400 tỷ, nhưng thực ra chủ đầu tư chỉ có trên 200 tỷ (về lý thuyết), đi vay gần 1.200 tỷ đồng (con số vay này có lẽ đúng sự thật, vì liên quan đến báo cáo nợ xấu của ngân hàng).

Không chỉ vậy. Ở điều khoản về sự kiện bất khả kháng, các hợp đồng BOT đường bộ cũng cài thêm nhiều lý do khiến nhà đầu tư được kéo dài việc thu phí. Đơn cử, trường hợp nếu việc thu phí không đảm bảo hoàn vốn cho nhà đầu tư như tính toán – ví dụ như trạm BOT Cai Lậy đang dừng thu phí trong 60 ngày, thì Bộ Giao thông vận tải và nhà đầu tư không phải trình cơ quan nào khác về việc thay đổi thời gian thu phí, mà hai bên tự thương thảo theo hướng kéo dài cho nhà đầu tư.

Tương tự, dự án mở rộng đoạn quốc lộ I tỉnh Bình Thuận chiều dài 44,7 cây số, tổng vốn đầu tư công bố trên báo chí là gần 2.600 tỷ đồng, vốn chủ sở hữu chỉ gần 400 tỷ đồng, còn lại vay gần 2.200 tỷ đồng (chiếm 85% tổng vốn). Và vẫn thòng câu quen thuộc trong hợp đồng: “Trường hợp doanh thu thu phí không đảm bảo hoàn vốn cho nhà đầu tư theo như tính toán tại phương án tài chính trong hợp đồng thì Bộ Giao thông vận tải sẽ xem xét phối hợp cùng nhà đầu tư tính toán lại theo hướng kéo dài thời gian thu phí cho nhà đầu tư ”.

Như vậy dễ thấy rằng ở đây có sự vô lý rõ rệt thể hiện ở chỗ, Nhà nước huy động tư nhân vào đầu tư hạ tầng vì Nhà nước thiếu tiền. Nhưng nhà đầu tư tham gia đầu tư hạ tầng cũng lại chỉ dựa vào vốn vay để thực hiện dự án. Mâu thuẫn còn ở chỗ là nếu để Nhà nước đi vay bằng trái phiếu, rồi đầu tư làm đường, chắc chắn lãi suất thấp hơn so việc nhà đầu tư đi vay ngân hàng, qua đó người dân sẽ phải qua trạm với số tiền “đóng phí ” ít hơn, thời gian cũng ngắn hơn so với nhà đầu tư gắn mác tư nhân.

Một quan chức am tường chuyện hậu trường làm ăn ở Bộ Giao thông vận tải, kể rằng hầu hết các hợp đồng BOT giao thông hiện nay đều có điều khoản bí mật ràng buộc các bên không được tiết lộ thông tin về tài chính, pháp lý hay kỹ thuật của dự án. Những ràng buộc này là hoàn toàn không phù hợp với quy định pháp luật. Bởi hợp đồng ảnh hưởng đến lợi ích công gồm cơ quan đại diện nhà nước là Bộ Giao thông vận tải, nhà đầu tư, người sử dụng là các doanh nghiệp vận tải và người dân. Có nhiều chủ thể tham gia, nhưng ở đây chỉ có hai đại diện ngồi lại ký kết cho một cú áp phe, tức là đã sai về mặt nguyên tắc.

Bên cạnh đó, quá trình mời gọi nhà đầu tư, thẩm định, đàm phán ký kết hợp đồng cũng là một quá trình mật, vì phía Bộ Giao thông vận tải chỉ định thầu không ai biết cả. Các nhà thầu có năng lực về phát triển hạ tầng khác cũng không biết để tham gia. Như vậy, Bộ Giao thông vận tải đã công khai triệt tiêu sự cạnh tranh về chất lượng, năng lực về công nghệ và cạnh tranh cả về giá, phí.

“Khi loại trừ những khả năng cạnh tranh đó thì ai là người có lợi? Chắc chắn chỉ có hai bên. Do đó, tôi cho rằng, đó không phải là giao dịch kinh tế thực sự, mà là sự móc ngoặc, đi đêm với nhau”. Viên chức này kết luận.

Một câu hỏi đặt ra ngay lúc này là các chủ đầu tư BOT, Chính phủ và Bộ Giao thông vận tải có phải sợ phản ứng của các nhà xe như đang diễn ra ở các trạm BOT? Câu trả lời là hoàn toàn không. Thủ tướng đã không chút e dè phát lệnh “hỏa tốc”, sẳn sàng trấn áp bất kỳ tài xế nào dám phản ứng chuyện thu phí BOT.

Cái mà Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng Bộ trưởng Nguyễn Văn Thể sợ nhất là khi những việc thuộc về hợp đồng BOT được công khai và mổ xẻ. Họ sợ nhất là hợp đồng BOT bị vô hiệu. Bởi nếu công khai các hợp đồng, có thể các chuyên gia sẽ chỉ ra ít nhất là ba điều làm cho hợp đồng vô hiệu ở một số dự án BOT: vi phạm điều cấm của pháp luật (dễ thấy nhất là chỉ được quyền thu phí trên tuyến đường làm mới 100%); vi phạm căn cứ pháp luật về uỷ quyền; và tính trung thực của một số điều khoản.

Nếu Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thực tâm muốn xây dựng Chính phủ kiến tạo, và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thực lòng “nhóm lửa đốt lò”, thì hãy công khai ngay các hợp đồng BOT đường bộ trên cả nước. Khi ấy, có lẽ “rừng” sẽ cháy, chứ không chỉ có ‘củi’!

LỰC LƯỢNG 47 – LIỆU CÓ “XỬ LÝ” ĐƯỢC MẠNG XÃ HỘI ?

BÌNH LUẬN THẾ SỰ 

LỰC LƯỢNG 47 – LIỆU CÓ “XỬ LÝ” ĐƯỢC MẠNG XÃ HỘI ? 

Giang Nam 

***

Tin tức “Lực lượng 47” thành lập do thượng tướng phó Tổng cục chính trị đưa ta trong hội nghị Tuyên giáo gây hoang mang rung động nhẹ cho dân mạng. Sau đó đích thân Thủ tướng lại công bố “thành lập Bộ tư lệnh tác chiến trên mạng”.

Bộ quốc phòng hồi này chả cần giữ bí mật quân sự gì hết. Thông báo công khai hết.

Thượng tướng Nghĩa công bố tự hào rằng 10 ngàn lính “vừa hồng vừa chuyên, giỏi công nghệ thông tin” sẵn sàng chiến đấu trên mặt trận tư tưởng.

Vậy là, đội ngũ báo chí hùng hậu của Nhà nước đã bó tay, đành phải bận đến quân đội “bách chiến bách thắng”.

Xin điểm qua đội ngũ báo chí của Đảng:

Về báo giấy, có 849 cơ quan báo và chí in, trong đó có 185 báo trung ương, 99 địa phương; 664 tạp chí, trung ương có 530, địa phương 134.

Về báo điện tử, hiện có 195 cơ quan báo chí điện tử được cấp phép, trong đó, 171 cơ quan báo, đài, tạp chí thực hiện loại hình báo chí điện tử và hiện có 178 giấy phép thiết lập trang thông tin điện tử tổng hợp.

Về phát thanh, truyền hình, cả nước có 67 đài phát thanh, truyền hình trung ương và địa phương, 5 đơn vị hoạt động truyền hình, với tổng số kênh phát thanh, truyền hình trong nước được cấp phép là 281 kênh (thứ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông Hoàng Vĩnh Bảo cho biết).

Hệ thống Ban tuyên giáo và trường chính trị, trường đảng dày đặc.

Hệ thống các khoa Lý luận chính trị (tên cũ khoa Mác Lê) rải kín khắp hệ thống đại học cao đẳng.

Trùng trùng điệp điệp.

Hỏi rằng, ngân sách nhà nước đã hao tốn bao nhiêu tiền của để nuôi hệ thống trên rồi mà vẫn không hiệu quả ?

Nhắc lại lịch sử ông Hồ Quang Lợi cha đẻ của công trình Dư luận viên cách đây 6 năm.

Ông Hồ Quang Lợi trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội nêu kinh nghiệm “Tổ chức nhóm chuyên gia” đấu tranh trực diện, tham gia bút chiến trên Internet trong việc đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch.

“Phát biểu tại Hội nghị công tác tuyên giáo toàn quốc 2012, Hồ Quang Lợi đã dùng từ “tuần hành, biểu tình” liên quan đến “biển Đông” với số lượng lên tới “hàng chục cuộc” ở Hà Nội. Theo ông Lợi, về các biện pháp tuyên giáo, thành phố đã tổ chức đội ngũ 900 dư luận viên trên toàn thành phố nhằm phát huy sức mạnh của đội ngũ tuyên truyền miệng. Trong khi đó, báo chí thủ đô thực hiện ý kiến chỉ đạo về những vụ việc nhạy cảm; thành lập các tổ phóng viên bấm nút, phản ứng nhanh.

Tổ chức nhóm chuyên gia” đấu tranh trực diện trên mạng Internet, tham gia bút chiến trên Internet. Đến nay, đã xây dựng được 19 trang tin điện tử, hơn 400 tài khoản trên mạng.  Thành phố cũng đã tổ chức: đối thoại, thuyết phục” với tác giả cuốn “Không thể một lúc đi trên 2 con đường”. Qua đó, tác giả nhận ra sai lầm, cam kết không in, hứa thu hồi những gì đã phát tán.  7 kinh nghiệm – cũng là bài học được ông Lợi rút ra. Trong đó, báo chí, truyền thông cần đưa tin chính xác, kịp thời sẽ ngăn chặn kẻ xấu kích động nhân dân. Chủ động đối thoại trong các vụ việc liên quan đến tư tưởng, đường lối, không để họ đối đầu với chính quyền. Tổ chức các lực lượng quần chúng tham gia đấu tranh (theo báo Lao động).

Từ bấy đến nay, đánh trống bỏ dùi, 6 năm trôi qua, Ban tuyên giáo Hà Nội không hề tổng kết thành tích của đội ngũ “dư luận viên” đặng rút ra “bài học kinh nghiệm” gì nữa. Bởi vì dân chúng đã coi rẻ đội ngũ này, đến nỗi không hề có quan chức nào dám nhắc tới ba chữ  “dư luận viên” nữa.

Đội quân tuyên giáo đã chán chê, bây giờ quân đội lại chi tiền khủng cho 1 đội quân tương tự, hoạt động trong bóng tối, lại càng tha hồ chi tiền không cần hoá đơn đỏ.

Không có đại biểu quốc hội nào đưa vấn đề ra nghị trường. Hình như việc quân sự nước ta thì Quốc hội chớ có hỏi đến. Chưa bao giờ bộ trưởng quốc phòng phải trả lời chất vấn của nghị trường ! Việt Nam cứ như  thời chiến tranh ác liệt hoặc là “chế độ quân quản” ngày xưa của Myanmar vậy.

Nhìn lại chặng đường sau 20 năm hòa mạng toàn cầu, internet Việt Nam đạt được rất nhiều thành tựu, qua những chỉ số rất đáng tự hào. Tự hào về tinh thần hội nhập và khao khát thông tin của Nhân dân. Nếu như thời đầu của internet quay số qua mạng điện thoại công cộng, số người sử dụng internet chỉ đạt đến 205.000 người, thì 10 năm sau, con số này đạt 17 triệu người. Thế nhưng, so sánh với con số hơn 31 triệu người dùng internet vào năm 2012 với hơn 50 triệu người năm 2017 mới thấy được sự phát triển như vũ bão của internet ở Việt Nam. Theo thống kê của Hiệp hội Internet Việt Nam, với hơn 50 triệu người dùng internet, chiếm 54% dân số (cao hơn mức trung bình 46,64% của thế giới).

Ông thượng tướng Nguyễn Trọng Nghĩa, phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị quân đội hôm 25/12 cho biết quân đội hiện có 10.000 người (cán bộ chiến sĩ) lập trường cách mạng vững vàng, giỏi chuyên môn nghiệp vụ, vừa hồng vừa chuyên, làm nhiệm vụ đấu tranh trên mạng, phản bác, đè bẹp các thế lực thù địch lợi dụng internet.

Đội quân khoảng 1 sư đoàn này được ông Nghĩa gọi là “lực lượng 47”. Còn dân gian gọi nôm na là “Dư luận viên đời mới”.

Nước Anh đã từng có “Lực lượng 79” gọi tắt (nguyên nghĩa The 79th Armoured Division: Lữ đoàn vỏ bọc số 79). “Lực lượng 79”  của nước Anh là đơn vị quốc phòng chống xâm lược.

“Lực lượng 79” ra đời nhằm chống lại phát xít Đức mở chiến dịch tuyên truyền do tên tiến sĩ Gơ-ben phụ trách. Phe phát xít vốn rất coi trọng mặt trận tuyên truyền. Đảng quốc xã của Hitler chính nhờ tuyên truyền “đen” mà lôi kéo cả một dân tộc Đức đi theo con đường hoang tưởng và bi thảm. Bởi vậy, quân Đồng minh, cụ thể là quân đội Anh phải mở chiến dịch phản tuyên truyền. Họ thành lập đơn vị đặc nhiệm mang tên The 79th Armoured Division.

Nhiệm vụ của “Lữ đoàn vỏ bọc 79là phản công và tấn công mặt trận tuyên truyền của phe phát xít. Đó là hành động quốc phòng chân chính.

Ở nước ta, Lực Lượng 47 chống lại ai ? 

Theo lý, đơn vị này phải chống lại kẻ xâm lược hiện thời và tiềm năng của đất nước.

Tuy nhiên trong Hội nghị tuyên giáo bàn về xử lý mạng xã hội, “lực lượng” này được công bố.

Toàn thể cộng đồng mạng internet Việt Nam chiếm khoảng 50- 60 triệu người. Họ không cần thành lập “mặt trận” chống ai cả. Họ sống trên FB tự nhiên như đời sống thường nhật, chia sẻ cho nhau thông tin cần thiết, với đủ cảm xúc vui buồn hờn giận lo âu và hào hứng mê say trên mạng xã hội. Khi cần thiết họ báo động cho báo chí và chính quyền biết bao vấn đề cần thiết. Ví như sự kiện xấu hổ vừa xảy ra, Nhà hát Lớn Hà Nội và Cục biểu diễn đón mời ĐOÀN CA MÚA NỘI MÔNG TRUNG QUỐC sang diễn ngay vào ngày 19/1– ngày quần đảo Hoàng Sa bị đánh chiếm. Báo chí nhà nước im thin thít, mạng xã hội kêu thét lên. Một Facebooker nhạy cảm chính trị- cựu đại tá Nguyễn Đăng Quang vội điện thoại ngay cho bộ trưởng văn hoá Nguyễn Ngọc Thiện. Ông này đang trên đường đi công tác vội vã điện thoại về, hạ lệnh ngừng hoãn buổi biểu diễn (mặc dù đã phát hành giấy mời). Hú vía !

LL47 là một lữ đoàn đặc công (công tác đặc biệt) hoặc sư đoàn đặc nhiệm. Lực lượng đặc công thường phải giấu mình để gây bất ngờ với đối phương. Tại sao Bộ quốc phòng lại công bố cho thiên hạ biết ? Phải chăng là rung cây doạ khỉ hay là nghi binh kiểu cổ xưa ?

Không phải vậy, tướng Nghĩa công bố LL 47 trong Hội nghị tuyên giáo. Ngành tuyên giáo của Đảng không có nhiệm vụ quốc phòng. Tuyên giáo chỉ nhằm “giáo dục tuyên truyền cho đảng viên, dân chúng” thôi. Vậy là Bộ QP lấn vào sân chơi của Ban tuyên giáo, dẫm chân lên Ban tuyên giáo. Lãng phí nhân lực và kinh phí vô cùng.

Thực ra, báo Quân đội Nhân dân đã mở chuyên mục “Chống diễn biến hoà bình” từ lâu. Nay lại mới mở thêm mục “Phòng chống tự diễn biến, tự chuyển hoá”. Chuyên mục trước nhằm chống kẻ thù bên ngoài (kẻ thù không lộ diện, không địa chỉ), chuyên mục sau quay mũi giáo (ngòi bút) chống nội bộ đảng suy thoái. Nhiệm vụ thứ hai có lẽ là không chính danh, và sẽ là nhiệm vụ bất khả thi. Tiếc thay nhân dân không còn đọc báo QĐND như ngày xưa nữa.

(Ấy là chưa kể bên báo CAND cũng có mục y hệt: “Chống diễn biến hòa bình”).

Lực Lượng 47 có khả năng gì để hi vọng “đánh bại” cả thiên hạ?

Hồng và chuyên” ư ? Khái niệm này đã quá cũ. Ba chục năm qua vắng hẳn “ba chữ” này, lâu lắm mới thấy phó Tổng cục chính trị quân đội nhắc lại.

Thực tế ngày nay, hồng chuyên đã đối lập với nhau.

“Hồng” là kiên định, bảo thủ chủ nghĩa xã hội bằng tư duy siêu hình, phi thực tế.

“Chuyên” là chuyên môn văn hoá khoa học luôn mở cửa trí tuệ tiếp nhận thành tựu văn minh thời đại và nhận thức đúng tình hình thế giới.

“Vừa hồng vừa chuyên” giống như một hiệp sĩ bị trói một tay, chừa một tay cầm vũ khí. Họ sẽ đối đáp sao được với trí tuệ thiên hạ mênh mông ? Chẳng lẽ lại dùng  thủ thuật đơn giản của “dư luận viên” quá lứa lỡ thì của ông Hồ Quang Lợi đẻ ra nay số phận chẳng biết ra sao ?

Hồng” đã đóng hết vai trò lịch sử. Hồng đã giành thắng lợi cuối cùng: giành “toàn bộ lãnh thổ” dù phải trả giá quá đắt.

Hồng đã thắng một cuộc chiến.

Hậu chiến, Hồng nhận thấy mình bất lực trong cuộc xây dựng đất nước sau chiến tranh.

Vì tồn tại, hồng vội vàng thay đổi, nhưng không muốn thừa nhận thua và không muốn đổi tên thành màu khác.

Việc xây dựng đất nước phải rất “chuyên”. Lúc này “hồng” vô dụng, thậm chí hồng còn cản bước của chuyên.

Trống đánh xuôi kèn thổi ngược, sa lầy.

Hồng nhủ rằng phải “kiên định lập trường”.

Chuyên lại đòi “phải thay đổi lý luận phù hợp đường lối xây dựng của Đảng, cần phải thoái vốn doanh nghiệp nhà nước, phát triển tối đa kinh tế doanh nghiệp tư nhân. v.v…”.

HồngChuyên không thể ngồi cùng một chiếu, khi Việt Nam hội nhập quốc tế.

Vụ đại án Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh cho thấy sự sa lầy lý luận của viện kiểm sát, luật sư và bị cáo tự biện hộ. Chính ở chỗ toà án này, diễn ra cảnh “hồng và chuyên” kỵ nhau như nước với lửa. Thôi thì cuối cùng Toà án muốn tuyên án thế nào cũng…đúng !

Dư luận có hai thái độ khi chính phủ công bố “Bộ tư lệnh tác chiến không gian mạng”.

Lạc quan: mừng rằng từ nay quân đội sẽ tìm diệt tin tặc, hacker cho dân chúng được nhờ. Lực Lượng 47 sẽ bảo vệ các sân bay khỏi bị tin tặc kẻ thù chiếm sóng (như vụ sân bay Đà Nẵng, Sài Gòn, Hà Nội năm ngoái). Hi vọng các tài liệu điện tử của cơ quan nhà nước, tổ chức và cá nhân sẽ không bị tin tặc xâm chiếm phá phách lấy tài liệu.

Hoang mang: E rằng lại nảy ra một loại DLV đời mới, ngăn chặn tự do ngôn luận và thông tin trên FB.

Theo chúng tôi, nếu hoang mang vì sợ bị chụp mũ, trấn áp, thậm chí bị phá vì mã độc thì còn có lý để hoang mang. Nếu đây là những cuộc đối thoại công khai minh bạch với một “đội quân dư luận chính quy của nhà nước” thì hay quá.

Tôi hoan nghênh Bộ quốc phòng. Đấu tranh tư tưởng là một mặt trận không tiếng súng, mặt trận ngôn luận, hiển nhiên, chính phủ nào cũng phải làm để bảo vệ an ninh nội bộ và an ninh quốc gia. Không có lý do gì dân mạng với đủ thành phần đang bày tỏ chính kiến một cách công khai, minh bạch mà phía chính phủ lại im lặng làm ngơ hoặc để cho những nhóm “dư luận viên nặc danh, giả danh” lên tiếng bậy bạ, ngu dốt làm mất uy tín của Chính phủ.

Cấm hẳn dư luận mạng không phải là giải pháp tốt, làm thế khác nào Chính phủ tự bịt mắt, bưng tai không cần nghe dân nói.

Rình rập chờ cơ hội bắt bớ tù đày càng là giải pháp tồi, vì quyền lực chỉ là thứ mong manh nếu chức năng duy nhất của nó là trấn áp.

Theo tôi, việc Chính phủ thành lập Bộ tư lệnh tác chiến không gian mạng để đấu tranh một cách công khai với các thế lực thù địch, mặt khác đối thoại dân chủ với dân. Đó sẽ là sự tiến bộ vượt bậc để vươn đến một “chính phủ kiến tạo”, liêm chính, minh bạch đúng nghĩa.

Chúc mừng quyết định sáng suốt của Thủ tướng Chính phủ. Riêng cá nhân tôi đứng về phía Dân để đối thoại mà không theo “mặt trận” của phe nào (ý kiến tiến sĩ Châu Minh Hùng).

Tiến sĩ Châu Minh Hùng trịnh trọng yêu cầu:

Thứ nhất, đối tác tranh luận phải công khai danh tính, kể cả cấp bậc, chức vụ nếu đó là đối tác thuộc mặt trận của Chính phủ.

Thứ hai, không đối thoại với những kẻ nặc danh, giả danh thuộc bất cứ phe phái nào.

Trong trường hợp 2, nếu gọi những kẻ nặc danh, giả danh kia là tin tặc hay an ninh mạng thì đều không phải. Cũng không thể gọi là “chiến sĩ quân đội NDVN”, nên người ta cứ gọi họ là “dư luận viên”.

GN

Mây thẻ