"Nói phải củ cải cũng nghe"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Một, 2019

“DỐI TRỜI LỪA DÂN ĐỦ MUÔN NGÀN KẾ”

“DỐI TRỜI LỪA DÂN ĐỦ MUÔN NGÀN KẾ”

Đọc báo và MXH hơn chục ngày qua, tôi biết vụ dỡ phá 200 căn nhà của 112 hộ gia đình khu Lộc Hưng này rất phức tạp. Tuy nhiên nhìn cảnh dân chúng tang thương mà cám cảnh lắm. Nhưng chưa hiểu sự thật nên đành im lặng. Thực ra tôi đã chớm nghi ngờ khi thấy báo chí nhà nước im miệng suốt 4,5 ngày (kể từ 4/1). Và khi nhà báo được phép gỡ băng keo thì đăng theo văn bản của UBND Tân Bình, quyết không đi phỏng vấn nạn nhân nào hết ! Dấu hiệu đó cho thấy kẻ bịt miệng nhà báo là ai và vì sao.

Đọc nữ nhà báo tự do Bạch Hoàn, tôi đã hiểu rõ nguồn cơn.

 

bản tiếng việt

DốI TRờI LừA DÂN Đủ MUÔN NGÀN Kế.

bẢn tiÊng phÁp

 bản gốc tiếng Pháp

Nhà báo Bạch Hoàn

Hai tấm hình tôi post kèm status này là hai tài liệu, một bản tiếng Pháp, một bản tiếng Việt, cho thấy khu đất Vườn rau Lộc Hưng, Q.Tân Bình, TP.HCM, từ 1955 đã thuộc quyền sở hữu của Hội thừa sai Sơn Tây mà đài phát sóng chỉ được mượn chỗ dựng cột anten.

Những bằng chứng không thể chối cãi này đã đập tan luận điệu đất Vườn rau Lộc Hưng là của đài phát sóng chế độ cũ nên chính quyền tiếp quản vì nó là “đất công”.

Vậy là, người dân có trong tay những bằng cứ xác đáng chứng minh họ đã sử dụng đất ổn định từ nhiều chục năm về trước. Theo các QUY ĐịNH pháp luật về quản lý đất đai, khu đất đó PHảI ĐƯợC cấp chứng nhận quyền sử dụng đất cho người dân.

Trong khi đó, chính quyền quận Tân Bình chưa đưa ra được thứ gì đủ thuyết phục cho tuyên bố khu Vườn rau Lộc Hưng là đất công, ngoài dùng quyền lực nhà nước, dùng sức mạnh bạo quyền, dùng tuyên giáo bưng bít sự thật, dùng dư luận viên lộng ngôn, dùng báo chí công cụ, để nhồi sọ nhân dân những điều đến thời điểm này có thể hiểu là dối trá.

Nếu chính quyền quận Tân Bình, đúng hơn là chính quyền TP.HCM, không đưa ra được chứng lý nào bằng giấy trắng mực đen với con dấu đỏ cho thấy Hội thừa sai Sơn Tây đã chuyển quyền sở hữu khu đất ấy cho chính quyền, thì có thể nhận định rằng, những ai cố tình dối trá là một lũ cướp ngày.

Nếu không có bằng cớ về việc đó thì ngay từ bây giờ, việc cần làm là trả lại cho dân quyền lợi chính đáng và chịu sự trừng phạt của pháp luật.

Và, giờ là lúc những cán bộ tuyên giáo với cái miệng vừa ngồm ngoàm nhai mít vừa nói láo một cách mẫn cán như Thân Thị Thư, trưởng Ban Tuyên giáo Thành uỷ TP.HCM và cộng tác viên dư luận xã hội hãy biết thân biết phận mà ngậm miệng lại.

Có những tờ báo, thay vì thông tin sự thật, đấu tranh đòi hỏi quyền và lợi ích chính đáng cho người dân, bảo vệ kỉ cương phép nước, bảo vệ đạo lý thường tình, đã ngoạc miệng ra làm cái loa phát thanh cho quận Tân Bình. Có những trang báo, lẽ ra phải chuẩn mực về luận cứ, phải chất chứa lòng nhân và thấm đẫm tình người, đã biến thành những trang viết vô cảm và phản bội nhân dân, hệt như tờ thông cáo dán ở nơi công cộng của chính quyền Tân Bình.

Bây giờ là lúc tác giả những bài báo ấy cần bẻ bút và sám hối.

Bây giờ cũng là lúc những tờ báo đã dập đầu khấu lạy chính quyền Tân Bình phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ của nhân dân.

Bởi vì, với Nhân dân, đó là tội ác. Bởi vì, với chế độ, đó chính là phá hoại.

Và bởi vì, cơn phẫn nộ sẽ không dừng lại.

(kèm theo Hai ảnh bằng chứng)

(Fb Bach Hoan: https://www.facebook.com/bachhoanvtv24

Ghi chú:

“Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế 
Gây thù kết oán trải mấy mươi năm.
Bại nhân nghĩa nát cả đất trờị 
Nặng thuế khóa sạch không đầm núi…”

(trích Bài cáo bình Ngô- Nguyễn Trãi)

“CUộC CHIếN BIÊN GIớI TÂY NAM” và ANH TÔI LẠI ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI

“CUộC CHIếN BIÊN GIớI TÂY NAM” và ANH TÔI LẠI ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI

đăng báo VNTB

***

Tuần cuối năm 2018, bộ máy tuyên giáo mở đợt “Triển lãm cuộc chiến Việt Nam- Campuchia 1975 – 1978- 1989” trên đài truyền hình quốc gia VTV.

Bất ngờ trưa hôm 30/12/2018 lúc 12h30 tôi nhận được điện thoại của anh trai từ cửa khẩu quốc tế Mộc Bài (Tây Ninh).

Anh dẫn đoàn 5 người qua đất Campuchia tìm hài cốt đồng đội năm xưa. Anh là trưởng đoàn, cùng với 3 người thân nhân liệt sĩ quê Hà Nam và đặc biệt còn có nhà ngoại cảm Vũ Thị Minh Nghĩa, thường gọi cô Năm Nghĩa, cựu thượng úy. Anh nói vừa xuất trình hộ chiếu và CMND đi qua cửa khẩu, mới bước chân sang tỉnh Kompon Cham rồi đi Prey Veng. Anh hẹn khi quay về chỗ này sẽ gọi lại tôi và sẽ đến thăm chúng tôi. Điện thoại cắt sóng.

Cách đây mấy năm, anh đã dẫn gia đình liệt sĩ ấy đi CPC tìm mộ đồng đội theo yêu cầu gia đình. Tuy nhiên ở nơi người đồng đội hi sinh mà anh tự tay chôn cất, mặt đất nay đã thay đổi nhiều, không còn thấy đâu là cái bờ ruộng và hàng cây ghi nhớ gần một ngôi chùa…Thất vọng trở về.

Vậy là, cuối 2018 năm nay gia đình vẫn tha thiết đi tìm liệt sĩ, đã nhờ cậy bà Năm Nghĩa nhà ngoại cảm nổi tiếng (và khá phức tạp còn nhiều nghi vấn) hiện sống ở thị xã Bà Rịa, Vũng Tàu cùng đi tìm.

Trong khi hồi hộp chờ đợi anh về và kết quả, tôi nhớ lại cuộc chiến biên giới An Giang- CPC kinh hoàng cách đây hơn 40 năm trong ký ức cảm giác của chính mình.

Năm 1978 tôi sống ở ven bờ sông Hậu, bên quốc lộ 91 xuyên dọc thị xã Châu Đốc- Long Xuyên- Cần Thơ. Trong suốt 5, 6 đêm chính tai tôi nghe tiếng súng pháo nổ uỳnh oàng, nghe đài báo nói sơ sơ quân Khmer đỏ, tức bọn cộng sản CPC vượt biên giới tấn công bất ngờ thảm sát dân ta. Nghe đài BBC,VOA tường thuật rõ ràng hơn đài báo ta. Cách biên giới theo đường chim bay ước 60 km, sao tôi lại nghe tiếng súng phaó rõ như thế ? Sau tôi tự giải thích dòng sông Hậu thấp hơn mặt bằng xung quanh hai bờ, như một cái ống khổng lồ dẫn âm thanh đi xa xuôi dòng về phiá hạ lưu (tức Cần Thơ)… Nhà ngay ven đường 91, tôi nhìn thấy những người phụ nữ Khmer (bên kia và bên này biên giới) và người Việt đeo giỏ xách, dắt những em bé, mặt bóng mồ hôi, tóc rũ rượi, hoảng hốt đi dọc lộ, đi chừng nào mệt thì nghỉ, tạt vào những gầm cầu xi măng dọc lộ ngủ lại. (sau đó chính quyền địa phương dọc lộ bố trí giúp họ nơi ăn nghỉ tạm, chờ khi biên giới AG- CPC ổn định thì quay về). Ngày và đêm những đoàn xe tăng, xe quân sự rầm rầm hành quân ngược lại, từ phiá Cần Thơ hướng lên biên giới, xe chạy sát bên vách nhà tôi, rung rinh cả sàn nằm ngủ…

Khi quân đội VN tiến sâu đánh vào CPC, vùng biên trở lại yên ổn, chúng tôi đi lên thị trấn Ba Chúc, huyện Tri Tôn, AG thăm nơi bị CPC cộng sản tàn sát. Ngôi chùa Phi Lai máu đỏ vung vãi khắp các bức tường, hơn 3 000 xác chết dân thường được gom lại từ các cánh đồng, hàng nghìn đầu lâu vỡ nứt được xếp trong một số nhà kính.

Tôi căm thù bọn cộng sản Campuchia không lời nào tả xiết.

Tôi cũng biết rằng đứng sau hỗ trợ bọn diệt chủng là kẻ thù Trung cộng. Anh tôi từng kể toàn bộ vũ khí và quân dụng của bọn Khmer Đỏ đều mang nhãn hiệu Made In China.

Anh tôi kể về cuộc tìm mộ: Bên ngôi chùa ở tỉnh Prey Veng, anh xác định được mảnh ruộng gần chùa nơi anh chôn cất liệt sĩ.

Bà ngoại cảm đốt nhang khấn nguyện: “Nếu chú sống khôn thác thiêng hôm nay hiện về chỉ rõ nơi chú nằm, cho đồng đội biết. Chú nhập vào quả trứng này cho thân nhân và đồng đội nhìn thấy” (tôi chỉ thuật ý không đủ nguyên lời).

Bà xòe một bàn tay, duỗi thẳng 5 ngón, ngửa lên, tay kia đặt quả trứng gà nằm gọn trong lòng tay. Quả trứng từ từ dựng đứng lên trên bàn tay (đầu to nằm dưới, đầu nhỏ chĩa lên trời). Có nghĩa, vong hồn liệt sĩ đã nhập vào quả trứng. Bà ngoại cảm khấn tiếp: “chú hãy chỉ chỗ chú nằm cho chúng tôi thấy. Chú đồng đội này cũng còn có chú ruột là liệt sĩ chống Pháp chưa tìm thấy hài cốt, cũng đã lặn lội đường xa cùng ba người con của chú lần trước năm 2013 đi tìm chưa được, chú hãy giúp họ. Chú nằm hướng nào thì xin chỉ ra”. Quả trứng từ từ đổ ngang, đầu nhọn chỉ ra một hướng. Anh tôi và ba người con liệt sĩ đi theo hướng đó… Không gian được chọn khoanh vùng từ trước khá hẹp, anh tôi đặt nhát xẻng xuống mặt đất đào thử, vài lần. Bà ngoại cảm nhặt cục đất lần lượt ngửi và sau cùng bảo chỗ này, vì bà đã ngửi thấy mùi xương người. Đoàn đào sâu xuống, bà tiếp tục ngửi và xác định hài cốt đã nát tan vào đất cát. Đoàn xúc một ít đất, chừng mấy kí lô, bỏ vào bọc, mang về.

Tôi hỏi anh tôi có tin tưởng kết quả này không.

Anh ngập ngừng nói cũng rất khó tin. Có điều, bà ngoại cảm nói đúng hoàn cảnh gia đình chúng tôi có người chú ruột liệt sĩ mất hài cốt từ trận đầu chống Pháp năm 1946 ở Hà Nội, mà anh chỉ mới quen biết bà ngoại cảm vài bữa nay, chưa hề nói chuyện gia đình với bà ấy. Dù sao cũng cảm phục bà ấy.

Tôi hỏi anh về bối cảnh cuộc chiến mà đồng đội anh hi sinh ở tỉnh Prey Veng.

Anh kể:

Năm ấy 1973 quân ta có quan hệ khá tốt với Cộng sản Khmer (Khmer Đỏ). Họ giúp quân ta đóng quân trên đất họ như là hậu cứ trong cuộc chiến miền Nam Việt Nam. Lúc này tình hình chính trị CPC phức tạp, nhiều phe phái.

Ở một ngôi chùa Phật tỉnh PreyVeng, quân ta xây dựng một trạm lương thực. Giao cho hai bộ đội canh giữ và phân phối lương cho các đơn vị trong tỉnh đến nhận. Đêm đó, một bọn người lạ đột nhập vào chùa, dí súng bắn chết 1 bộ đội, người kia may mắn đi vắng nên sống sót. (Nhưng sau đó chuyển về miền Nam và anh ấy lại hi sinh ở chiến trường B). Đơn vị cử anh tôi đến ngôi chùa chôn cất đồng đội hi sinh và thay thế làm công tác phân phối lương thực. Người bộ đội xấu số được chôn tại một mảnh ruộng gần chùa.

Vì người liệt sĩ năm 1973 mà anh tôi và thân nhân đi tìm mộ hai lần rồi.

Tôi hỏi các anh có biết ai bắn người bộ đội đó.

Anh nói:

– Du kích Khmer Đỏ chứ ai.

– Sao kỳ vậy, quan hệ hai Đảng lúc ấy đang tốt mà ?

– Không hẳn, bọn Khmer Đỏ sống hai mặt. Nó vẫn cứ ghét Việt cộng. Nó tuyên truyền cho binh lính và dân chúng, ai lấy trộm được súng đạn của bộ đội Bắc Việt thì được khen thưởng (!).

Năm 2013 anh tôi và thân nhân đi tìm mộ lần đầu, được biết ngôi chùa sau này đã xây dựng sửa chữa tôn tạo chùa, xe cẩu múc đất xung quanh làm mặt đất biến dạng và gây khó cho Đội qui tập hài cốt và anh tôi suốt từ 2013 đến mấy ngày đầu 2019.

Đoàn đã tìm được mộ liệt  sĩ  ở tỉnh Prayveng, quay trở về Bà Rịa sau một ngày mệt mỏi… Chiều tối hôm qua anh đến thăm tôi. Kể chuyện. Có vấn đề rắc rối về thủ tục. Chờ sáng mai qua nghỉ Lễ tế dương lịch sẽ đi  đến Tỉnh đội L. làm thủ tục giấy tờ đưa bọc đất trộn cốt về quê.

Lại thêm một ngày Đoàn tìm mộ lặn lội tìm đến Đội qui tập liệt sĩ tỉnh L. xin xác nhận hài cốt. Họ trả lời tỉnh bơ vì không trực tiếp đi qui tập nên không xác nhận.

Hãy cùng nhìn lướt quá trình Lịch Sử Khmer Đỏ

 Khmer Đỏ tên chính thức Đảng Cộng sản Campuchia thành lập 1951 tách ra từ ĐẢNG CỘNG SẢN ĐÔNG DƯƠNG và sau này đổi tên “Đảng Campuchia Dân chủ”, là một tổ chức chính trị nhờ cậy Đảng CS Việt Nam hỗ trợ mà được cầm quyền tại Campuchia từ 1975 đến 1979.

 Ban đầu Khmer Đỏ tuyên bố đi theo chủ nghĩa Cộng sản, thế nhưng sau những mâu thuẫn nội bộ và việc thủ lĩnh đảng là tổng bí thư Pol Pot tiêu diệt những đảng viên phản đối tư tưởng cực đoan của ông ta (trong đó có nhóm trung tá Hunsen), Khmer Đỏ đã dần trở thành một tổ chức theo chủ nghĩa bài ngoại. Tới năm 1981, Khmer Đỏ chính thức tuyên bố họ không đi theo chủ nghĩa Cộng sản.

 Thời kỳ cầm quyền của Khmer Đỏ ở Campuchia chấm dứt khi quân đội Việt Nam đổ quân đánh chiếm Campuchia vào năm 1979, lật đổ chính quyền của Pol Pot và lập nhà Nước Cộng hòa Nhân dân Campuchia với Hun Sen lên làm thủ tướng. Chế độ Khmer Đỏ đã giết chết khoảng 2 triệu người (trong tổng dân số 7,1 triệu) bằng nhiều cách dã man nhất – thường được so sánh với chế độ của Adolf Hitler.

Trong thời gian cầm quyền, chính quyền Khmer Đỏ đã được hậu thuẫn bởi Trung cộng, vì muốn cô lập nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam lúc đó đang được Liên Xô hậu thuẫn.

Năm 1979, Khmer Đỏ bị quân đội Việt Nam lật đổ, với lý do đưa ra là trả thù hơn chục ngàn dân Việt vùng biên giới bị tàn sát dã man..

 Kết

Ngày 7 tháng 1 năm 1979 , chuẩn úy Trần Ngọc Giao, 25 tuổi, trưởng xe tăng số hiệu 975 củng quân đoàn 4 tiến vào giải phóng thủ đô Phnompenh. Thủ đô hoang vắng không có dân chúng (bị đuổi tất ra khỏi thành phố từ nửa năm trước), chỉ có lính Polpot cố thủ và cuối cùng chịu không nổi bỏ chạy.

Từ đây mở ra 10 năm chiến tranh tìm diệt của quân đội Việt Nam và kháng chiến kiểu du kích của quân Khmer Đỏ… Các thế lực phản động Mỹ, Thái Lan, Trung cộng ra sức yểm trợ bọn Khmer Đỏ lưu vong bên đất Thái. Năm 1989 chính quyền của Đảng Nhân dân CPC của Hunsen đã nắm vững kiểm soát, ta còn giúp họ xây dựng lại đất nước tan hoang,  Mỹ và phương Tây ra sức đả kích Việt Nam “xâm lược” Campuchia và cấm vận kinh tế. Quân ta rút về hết. Tạm để lại hài cốt hàng chục ngàn liệt sĩ.

KẾT

CUỘ “TAM CỘNG DIỄN NGHĨA” đã vỡ ra và đang chuyển qua một tình thế mới.

Chỉ còn HAI CỘNG SẢN giữ danh hiệu gốc chưa cam lòng gỡ bỏ.

Người cộng sản Khmer không còn mặt mũi nào mang cái tên cũ đẫm máu man rợ, vội vã đổi tên là “ĐảNG NHÂN DÂN CAMPUCHIA”. Không thể “kiên trì lý tưởng cộng sản”, họ nêu cao lý tưởng dân tộc, tuyên bố từ bỏ ý thức hệ Mác Lê Nin.

Trong khi Trung cộng và Việt cộng hiện giờ ra sức co kéo “Cựu Cộng Sản Khmer” về phe mình thì anh ruột tôi vẫn kiên trì đi tìm mộ đồng đội chết tại CPC năm 1973.

Và mấy bữa nay, đầu năm 2019, anh tôi vẫn thấp thỏm theo yêu cầu của gia đình liệt sĩ ở tỉnh Hà Nam đi gõ cửa một ông cựu tướng QK7 ký cho cái giấy xác nhận hài cốt. Đủ thủ tục như vậy, bọc đất pha xương mục kia mới được chính quyền địa phương đón tiếp, làm lễ truy điệu và cho một thước đất trong nghĩa trang liệt sĩ quê nhà nơi đồng chiêm trũng Hà Nam. Khi tôi viết những dòng này, anh tôi và ba người con liệt sĩ vẫn còn ôm “bọc đất Khmer” lưu lại đất Sài Gòn chờ một chữ ký.

Sáng nay cuộc Lễ kỷ niệm 40 năm chiến thắng bọn diệt chủng Polpot diễn ra ở Hà Nội, trực tiếp trên VTV. những diễn văn của hai bên Việt và CPC đều cân nhắc từng con chữ. Hai bên đều né tránh gọi Polpot là “đảng cộng sản” và không hề nhắc đến “kẻ nước ngoài chống lưng cho Khmer Đỏ”.

GN

Tướng Lưu Á Châu bàn về văn hóa Trung Quốc

Tướng Lưu Á Châu bàn về văn hóa Trung Quốc

Ngày nay Trung Quốc đang tiến những bước dài, đồng thời cũng để lộ ra không ít vấn đề. Tất cả mọi vấn đề đều hướng về chế độ, mà mọi vấn đề về chế độ đều hướng về văn hóa, song tất cả mọi vấn đề văn hóa đều hướng vào tôn giáo.

Tôn giáo quyết định văn hóa mà văn hóa thì quyết định tính cách dân tộc; tính cách dân tộc lại quyết định số phận dân tộc.

Xin nêu thí dụ chống tham nhũng. Trừng trị tham nhũng không thể diệt được tận gốc nạn tham nhũng. Có một biện pháp là hoàn thiện chế độ xã hội, mà phương pháp căn bản là bắt tay từ văn hóa. Thí dụ biện pháp “Lương cao nuôi dưỡng sự liêm khiết”. Ở Trung Quốc lương cao chưa chắc đã có thể nuôi dưỡng được sự liêm khiết. Tại sao thế?

Văn hóa Trung Quốc có màu sắc “văn hóa gia đình” rất nặng. Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại[Trong 3 điều bất hiếu, điều lớn nhất là không có con nối dõi]. Càng nhiều con cháu càng lắm phúc. Đời cha nhất định phải để dành tiền của cho con cháu. Điều này khác hẳn văn hóa phương Tây. Những kẻ làm cha như chúng ta, lương bổng bản thân có cao đến đâu cũng vẫn muốn để dành cho con, bởi thế người ta vẫn cứ tham. Đây cũng là một nguyên nhân hình thành “văn hóa hối lộ” trong quan trường Trung Quốc.

Sự hình thành văn hóa Trung Quốc có 3 nhân tố chủ yếu: thứ nhất là hoàn cảnh sinh tồn; thứ hai là tôn giáo; thứ ba là chính sách ngu dân.

  1. Hoàn cảnh sinh tồn
    Từ xưa tới nay, số dân trên mảnh đất Trung Quốc này đều nhiều hơn châu Âu. Đàn bà Trung Quốc bị “văn hóa gia đình” biến thành máy đẻ.

Châu Âu có diện tích bình quân đất đai trên đầu người cao hơn Trung Quốc rất nhiều thế mà họ vẫn cảm thấy chật hẹp, không thở hít được nữa, phải khai thác vùng đất mới, bởi thế mà có việc khám phá các đại lục mới.

Người Trung Quốc thì tranh đấu trong hoàn cảnh ác liệt này. Phép sinh tồn rất khắc nghiệt. Nhưng khi nói về hình thành văn hóa mà chỉ nhấn mạnh hoàn cảnh là chưa đủ. Hoàn cảnh xấu tạo nên một loại văn hóa không thành công; hoàn cảnh tốt cũng vẫn có thể tạo dựng nên một loại văn hóa không thành công. Cần xem xét văn hóa Trung Quốc từ hai mặt. Từ xưa Trung Quốc đã có thảm thực vật rất tốt, khắp nơi là rừng. Vùng Sơn Tây có nhiều than đá như thế chứng tỏ thời cổ rừng ở đấy rất tốt. Do có quá nhiều rừng nên người ta chẳng cần đi quá xa nơi ở cũng có thể kiếm được gỗ, vì vậy người ta dùng gỗ để làm nhà, vừa đơn giản vừa đỡ mất công. Lâu ngày kiến trúc Trung Quốc bèn trở thành kiến trúc có hình thức kết cấu thổ mộc.

Khi tiến sang thời đại văn minh, các dân tộc châu Âu có môi trường ác liệt hơn Trung Quốc rất nhiều: ít rừng, lắm đá. Muốn làm nhà, họ chỉ có cách lấy đá trên núi mà làm. Lâu ngày nền kiến trúc phương Tây trở thành kiến trúc gạch đá. Qua nhiều nghìn năm, rừng của chúng ta bị đốn hết, các kiến trúc thổ mộc sụp đổ. Kiến trúc kết cấu gạch đá của phương Tây thì giữ lại được, rừng của họ cũng giữ được. Tại Ý, hiện nay vẫn thấy các kiến trúc có từ hai nghìn năm trước, tương đương đời nhà Tần nhà Hán. Tại Trung Quốc hiện nay cả đến kiến trúc đời nhà Minh cũng hiếm thấy.

  1. Tôn giáo

Trung Quốc có ba tôn giáo chính là Phật giáo, Đạo giáo và Nho giáo (tôi gọi Nho học là một loại tôn giáo). Ba tôn giáo này có trách nhiệm không thể thoái thác đối với với sự hình thành trạng thái tâm lý và đạo đức ngày nay của người Trung Quốc. Lịch sử cho thấy ba tôn giáo trên căn bản không thể chấn hưng được dân tộc Trung Hoa.

Xin để tôi so sánh đối chiếu Ki Tô giáo với tôn giáo của Trung Quốc.

Văn hóa Trung Quốc dạy chúng ta “Nhân chi sơ, tính bản thiện” [con người lúc mới ra đời có bản tính lương thiện]. Tôn giáo của phương Tây thì ngược lại, cho rằng con người sinh ra đã là xấu [nguyên văn chữ Hán: ác], bản tính con người cũng xấu. Bởi vậy, tôn giáo phải hạn chế anh, bắt anh suy ngẫm về chính mình. Văn hóa phương Tây cho rằng loài người có tội tổ tông [Sáng Thế Ký trong Cựu ước chép chuyện thủy tổ đầu tiên của loài người là ông Adam và bà Eva không nghe lời răn của Thượng Đế, đã ăn vụng trái cấm, tức đã phạm tội]. Lòng người đen tối.

Trong số các đồng chí có người đã trải qua “Cách mạng Văn hóa”, xin hỏi cái đen tối nhất ở đâu? Cái đen tối nhất thì ở trong lòng người [Trong Cách mạng Văn hóa, vì để chứng tỏ sự trung thành với “minh chủ”, nhiều người Trung Quốc đã phạm những tội lỗi đạo đức khó có thể tưởng tượng, thí dụ bắn giết nhau, hành hạ thể xác và tinh thần vô cùng dã man chính bạn bè, đồng chí, đồng đội, đồng sự của mình; vợ từ bỏ chồng, con từ bỏ cha chỉ vì chồng, cha bị vu cáo là chống Đảng; có Hồng Vệ Binh cắt họng đồng chí mình dám nói sự thật…]. Tâm hồn mỗi người đều có mặt vô cùng bẩn thỉu. Văn hóa phương Tây mổ xẻ, hé lộ nó ra, trưng nó ra. Phê phán nó, kiềm chế nó. Văn hóa phương Đông thì ôm ấp nó, nuôi dưỡng nó. Nhà thờ ở phương Tây có phòng xưng tội [nguyên văn: sám hối]. Người ta vào nhà thờ trình bày với thánh thần các thứ trong tâm hồn mình.

Nói cho thần thánh nghe mọi cái xấu xa bẩn thỉu của mình thì người ta thấy nhẹ nhõm. Tâm hồn người ta được rửa sạch. Hồi sang Mỹ tôi có vào nhà thờ ngồi hẳn một ngày trời. Tôi phát hiện thấy một cảnh rất thú vị: mọi người ai nấy khi vào nhà thờ thì mặt mày ủ ê, khi đi ra thì sắc mặt thư thái nhẹ nhõm. Về sau tôi mới dần dà hiểu được bí quyết của chuyện ấy. Lâu ngày, người ta trở thành thành con người lành mạnh, con người có tâm trạng và tâm hồn đặc biệt kiện toàn. Con người ai cũng có ham muốn. Nhưng người ta phải kiềm chế ham muốn của mình, ai nấy ắt phải tự mình (chứ không phải người khác) kiềm chế bản thân.

Người Trung Quốc không biết kiềm chế mình, không biết tra khảo bản thân, thế là người ta đi kiềm chế kẻ khác, tra khảo kẻ khác. Quất roi và tra khảo bản thân là chuyện đau khổ. Chỉ khi nào trong lòng mình mãi mãi có tín ngưỡng, có tín ngưỡng vĩnh hằng với thần thánh, thì mới có thể làm được như thế.

Rất nhiều đồng chí đã đi thăm nhà thờ ở phương Tây. Ở đấy thánh thần xuất hiện với hình ảnh đầm đìa máu, chịu khổ chịu nạn. Jesus bị đóng đinh trên giá chữ thập. Đức Mẹ không đổ máu nhưng rơi lệ. Đấy thực sự là hóa thân của con người, là hóa thân của sự khổ nạn và tư tưởng của con người. Thần thánh trong tôn giáo phương Tây nhìn vào tựa như thần thánh, thực ra là con người. Cái chết của Jesus đã hoàn tất việc ngài lột xác từ thánh thần thành con người. Chỉ con người mới chết.

Nhưng thánh thần trong các đền miếu của Trung Quốc thì mới là thánh thần. Bạn hãy xem hình ảnh các vị thần thánh ấy: bụng chảy xệ, nét mặt chẳng lo nghĩ gì sất, nhăn nhở cười cợt, thụ hưởng của thờ cúng. Vị nào vị ấy ăn đến béo rụt đầu rụt cổ.

Người phương Tây đến nhà thờ là để sám hối. Chúng ta đi đền đi chùa là để hối lộ. Chẳng phải thế hay sao? Vì muốn làm được một chuyện gì đây, chúng ta khấn vái thần thánh, bỏ tiền mua mấy nén hương thắp lên hoặc bày lên mâm những thứ dân gian thường ăn như trái cây gì gì đó, rồi im lặng cầu nguyện. Như thế chẳng phải hối lộ thì là gì?

Người phương Tây đến nhà thờ để giải thoát nỗi khổ về tinh thần. Chúng ta lên đền chùa để giải quyết nỗi khổ trong đời sống thực tế. Thần thánh trong tôn giáo phương Tây luôn luôn chịu khổ còn nhân dân thì không chịu khổ. Thần thánh trong tôn giáo phương Đông thì hưởng thụ, còn dân chúng thì chịu khổ. Đây là khác biệt lớn nhất giữa tôn giáo phương Đông với phương Tây.

Ở nước ngoài, nhà thờ bao giờ cũng xây dựng tại trung tâm đô thị, gần gũi với dân. Đền chùa Trung Quốc thì bao giờ cũng xây dựng trong rừng sâu núi cao, xa rời dân. Tôi từng nói người Trung Quốc về cơ bản là một dân tộc không có tín ngưỡng. Nói không có tín ngưỡng không phải là không có hình thức tín ngưỡng. Ngược lại, những thứ người Trung Quốc tín ngưỡng thì phức tạp nhất, người ta tin cả các đại sư khí công. Cái quái gì cũng tin lại chính là chẳng tin cái gì hết. Trong lòng người Trung Quốc không có vị trí của một vị thần thánh vĩnh hằng. Nói sâu một chút, tức là chẳng có sự mưu cầu theo đuổi tinh thần văn hóa có tính tận cùng! Loại người đó không mở rộng phạm vi quan tâm của mình ra tới bên ngoài gia đình, thậm chí cá nhân. Nếu mở rộng sự quan tâm ấy ra thì nhất định sẽ là làm hại kẻ khác. Một dân tộc như vậy sao lại không “năm bè bảy mảng” kia chứ?

Tại phương Tây, khi trên đường có một chiếc xe hỏng thì hầu như tất cả các xe khác đều dừng lại, người ta đến hỏi anh có cần giúp đỡ gì không. Tại Trung Quốc thì hầu hết xe đều bỏ đi, khó khăn lắm mới có người dừng xe hỏi anh, có lẽ tôi còn ngờ vực, anh làm gì thế? Anh có mục đích gì.

Phương Tây đã thắng trong cuộc cạnh tranh với phương Đông cả nghìn năm nay. Tôn giáo phương Tây đã thắng trong cuộc cạnh tranh với tôn giáo phương Đông. Thắng lợi của tôn giáo là thắng lợi thế nào? Tôi cho rằng đó là một loại thắng lợi về tinh thần. Không có tín ngưỡng thì không có sức mạnh tinh thần. Cái chúng ta thiếu lại chính là cái người ta có.

Hãy nói về chuyện xây đền chùa. Phương Tây khi xây đền chùa thường là bạt hẳn một quả đồi. Đó là một kiểu khí thế, một kiểu dũng khí đấu tranh với thiên nhiên. Người Trung Quốc xây đền chùa thường hay xây trong núi sâu. Xem ra là hòa nhập cùng núi rừng thành một khối, trên thực tế là một kiểu đầu cơ. Có một bức tranh cổ tên là Ngôi chùa cổ trong núi sâu, rất nổi tiếng, nhưng nhìn vào tranh chẳng thấy một bức tường hay một viên ngói nào cả. Bức tranh vẽ gì vậy? Một lối mòn chạy giữa hai quả núi, một nhà sư quẩy đôi thùng đi gánh nước. Rốt cuộc bức họa có ý gì? Là nói ngôi chùa cổ trong núi sâu, chùa và núi hòa làm một với nhau. Chúng ta khẳng định rằng ý của bức họa rất khôn khéo.

Người Trung Quốc có tâm lý đầu cơ rất nặng, ai cũng chỉ muốn không làm mà hưởng. Ngày nay, trong thời đại cải cách mở cửa, có biết bao nhiêu người lao vào biển thương mại, ai nấy đều nghĩ “Ngày mai đến lượt mình [làm giàu] rồi”, Họ muốn làm cái bộ phận “Để một số người giàu lên trước” ấy. Sau nhiều năm được giáo dục “Vì nhân dân phục vụ” mà họ lại đều muốn trở thành đối tượng được phục vụ.

Người Trung Quốc trước đời Tần thì không như thế. Sau đời Hán, đặc biệt sau khi Lưu Triệt [tức Hán Vũ Đế, 156-87 trước CN] độc tôn Nho thuật [tức Nho học, Nho giáo] thì người Trung Quốc đã thay đổi.

Tôi rất thích đọc bộ Sử ký [của Tư Mã Thiên]. Đọc hết sách này mà chẳng thấy có đoạn nào viết về những kẻ phản bội. Ngày nay chúng ta có biết bao nhiêu kẻ phản bội ! Thời xưa có rất ít kẻ cáo giác. Thời nay thì khắp nơi đều có !

Chính ủy Đại học công trình không quân Vương Hồng Sinh đến thăm tôi. Hồi ở Ban chính trị không quân, anh ấy và tôi là chiến hữu với nhau. Hai chúng tôi nhắc đến một chuyện thế này: đơn vị Vương Hồng Sinh có một anh cán sự, là người được lãnh đạo rất coi trọng. Một đồng sự của anh ta ngủ với gái; vị cán sự ấy bèn vác ghế đến ngồi lỳ tận nửa đêm ngoài cửa nhà người đồng sự, cho tới lúc bắt được hai người kia hủ hóa với nhau. Anh cán sự được biểu dương. Tôi than thở căm tức mãi không thôi. Tôi bảo: sức mạnh nào đã chi phối anh ta ngồi trong bóng đêm lâu đến thế? Tuyệt đối là một loại ý thức phạm tội.

Thời xưa, Bảo Định, Dịch Thủy là nơi sinh ra những Kinh Kha, Cao Tiệm Ly, Điền Quang, Phàn Ư Kỳ [bốn nhân vật anh hùng nổi tiếng trong vụ ám sát không thành Tần Thủy Hoàng]. “Gió vù vù, hề, sông Dịch lạnh ghê, Tráng sĩ một đi, hề, không trở về” [câu thơ Kinh Kha cảm tác khi qua sông Dịch trên đường đi mưu sát Tần Thuỷ Hoàng]. Trong kháng chiến chống Nhật, phủ Bảo Định có nhiều Hán gian [nguyên văn: Nhị cẩu tử, tên thời trước gọi cảnh sát] nhất. Hồi làm ở Hội Nhà văn tôi có đến Bảo Định sưu tầm dân ca. Một ông nông dân hát cho tôi nghe một bài ca ngày xưa: “Năm ấy giặc Nhật đến làng, chúng tôi vác súng đi lính… ” Về sau tôi mới biết ông ta đi lính gì. Lính ngụy.

Ở nước ngoài không phải là không có kẻ phản bội, nhưng ít hơn nhiều so với Trung Quốc. Sức mạnh nào đã tác động đến người ta ? Sức mạnh tinh thần.

Năm 1986 tôi sang Mỹ. Đêm khuya ra đường, đèn tín hiệu giao thông bật đỏ, chẳng thấy chiếc xe nào chạy cả, tất cả xe đều tự động dừng lại ở ngã tư. Tôi không hiểu, bảo người Mỹ sao mà ngốc thế nhỉ. Về sau tôi mới biết đấy là sự tự kiềm chế của họ. Kiềm chế bản thân là cứu vớt tâm hồn. Việc nhỏ đã thế, việc lớn lại càng thế.

Người Nhật nói, trận địa Trung Quốc rất dễ bị chọc thủng. Lê Minh [triết gia Trung Quốc đương đại nổi tiếng là “khùng”, tác giả sách “Vì sao người TQ ngu thế?”] nói rất hay: “Tôn giáo Trung Quốc biến dân chúng thành bầy cừu”.

Đều là cố thủ trận địa, người phương Tây tuy cũng sợ nhưng họ có thể kiềm chế bản thân. Chúng ta thì sao? Trước hết là mong người khác làm bia đỡ đạn. Thấy người khác bỏ chạy thì nghĩ, vì sao mày chuồn? Tao cũng chuồn. Mày đi lính ngụy no nê cơm rượu, tao cũng đi. Mày tham ô, tao cũng tham ô. Tao không chịu kém mày. Tại các nước phương Tây không phải không có chuyện ăn hối lộ nhưng nhìn chung ít hơn chúng ta. Khi nhận hối lộ, lương tâm và tinh thần người ta sẽ ràng buộc họ.

Phó Chủ tịch Trì Hạo Điền [thượng tướng, sinh 1929, thời gian 1998-2003 làm Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương kiêm Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc] có kể một chuyện để lại ấn tượng rất sâu sắc đối với tôi. Ông kể, trong thời kỳ chống Nhật vùng căn cứ địa Giao Đông có bảy tám tên lính Nhật vác cờ mặt trời [tức quốc kỳ Nhật] đi càn, ba bốn chục nghìn quân dân căn cứ địa bỏ chạy hết. Sói đuổi cừu mà.

Trên xe buýt một cô gái bị cướp, xe đầy ắp người mà chẳng ai ho he. Cô gái xúc động thốt lên:“Cha tôi kể năm xưa một tên giặc Nhật cai quản cả một huyện của chúng ta. Ngày ấy tôi không tin, bây giờ thì tin rồi”.

Hồi “Cách mạng văn hóa”, ga xe lửa lúc nào cũng đông nghịt. Khi tàu đến, người ta chen nhau ùa vào ga lên tàu. Một cô nhân viên soát vé nói: Các ông bà người đông thế này, một đứa con gái như tôi không thể nào giữ được ai, mà tôi cũng chẳng muốn làm thế. Bắt giữ ai nào ?” Giữ người đầu tiên chen vào. Thế là ai nấy ngoan ngoãn xếp hàng.

  1. Kẻ thống trị các thời kỳ trước kia thực hành chính sách ngu dân

Tôn giáo Trung Quốc có mấy loại, tuy khác nhau về tư tưởng nhưng trên mặt chủ nghĩa chống hiểu biết hoặc chủ trương ngu dân thì đều như nhau. Chính vì thế mà tôn giáo mới được tầng lớp thống trị coi trọng. Dưới sự giáp công của văn hóa tôn giáo và chính sách ngu dân của bọn thống trị, người Trung Quốc hình thành quần thể như ngày nay. Người Trung Quốc giỏi nhất về chuyện ca tụng công đức, thứ nhì là tố giác, thứ ba là giở thủ đoạn, cuối cùng là khôn ngoan bo bo giữ mình [nguyên văn: minh triết bảo thân].

Người Mãn Thanh thống trị Trung Quốc thành công nhất. Họ hiểu rõ đặc tính quan trường của người Trung Quốc: dốc lòng trung thành với cá nhân, không trung thành với nhà nước. Ai có vú thì người ấy là mẹ [Ai có sữa cho bú thì nhận người ấy làm mẹ. Ý nói vì tham lợi mà vong ân bội nghĩa, ai cho mình quyền lợi thì theo người đó].

Trong việc thống trị ba dân tộc Hán, Mông, Tạng ở Trung Quốc, người Mãn Châu nhằm vào các đặc điểm khác nhau của ba dân tộc này để sử dụng những mánh khóe khác nhau. Người Tây Tạng tin Phật Giáo, triều đình nhà Thanh cho dựng ngay tại Thừa Đức [1 trong 10 địa điểm danh lam thắng cảnh nổi tiếng nhất Trung Quốc, cách Bắc Kinh 180 km] một ngôi chùa phỏng theo kiểu chùa Tây Tạng, đón Lạt Ma về kinh đô làm ông lớn. Người Mông Cổ nhanh nhẹn dũng mãnh thì dùng thủ đoạn hôn nhân, gả con gái hoàng tộc cho vương công Mông Cổ. Mày đẻ ra con trai thì nó là cháu ngoại tao. Đối với người Hán thì dùng khoa cử. Người Hán có tật thích làm quan. Chỉ cần cho mày làm quan, tựa như quẳng khúc xương cho con chó, là mày cúi đầu cụp tai ngoan ngoãn nghe theo.

Hồi tôi sang Mỹ, thầy hướng dẫn tôi là người chuyên nghiên cứu về Mao Trạch Đông. Ông ấy cho rằng trong đời mình, Mao Trạch Đông tổng cộng làm được 31 việc:

1- Năm 1921 vào Đảng; 2- Năm 1925 chuyển sang theo nông dân; 3- Năm 1923-1927 vào Quốc dân đảng; 4- Năm 1928 xây dựng căn cứ địa ở nông thôn; 5- Xây dựng Khu Xô-viết Giang Tô; 6- Sự kiện Phú Điền [sự kiện nội bộ đảng CSTQ thanh trừng giết nhầm nhiều cán bộ của đảng năm 1930 tại căn cứ địa Phú Điền tỉnh Giang Tô]; 7- Năm 1925 đi Trường chinh; 8- Hội nghị Tuân Nghĩa [hội nghị mở rộng Bộ chính trị ĐCSTQ họp tháng 1/1935 tại Tuân Nghĩa tỉnh Quý Châu, xác lập quyền lãnh đạo của Mao Trạch Đông; được coi là bước ngoặt của cách mạng Trung Quốc]; 9- Tranh giành quyền lãnh đạo Đảng CSTQ với Trương Quốc Đào; 10- Năm 1937 hợp tác với Quốc dân đảng; 11- Kết hôn với Giang Thanh; 12- Chỉnh phong ở Diên An; 13- Đại hội VII xác lập tư tưởng Mao Trạch Đông; 14- Giành chính quyền trên cả nước; 15- Tiến hành cải cách ruộng đất; 16- Năm 1950 tham gia cuộc chiến tranh Triều Tiên; 17- Sự kiện Cao Cương [nguyên Phó Chủ tịch nước CHND Trung Hoa; năm 1954 bị kết tội chia rẽ đảng, bị kỷ luật, tự tử chết 1954]; 18- Tam phản ngũ phản [hai phong trào trong thời gian cuối 1951 đến 10/1952. Tam phản: chống tham ô, lãng phí và quan liêu; Ngũ phản: trong ngành công thương nghiệp tư doanh chống hối lộ, trốn thuế và lậu thuế, lấy cắp tài sản nhà nước, làm ăn gian dối, đánh cắp tình báo kinh tế]; 19- Công tư hợp doanh và hợp tác xã nông nghiệp; 20- Chống phái hữu; 21- Đại Nhảy vọt; 22- Hội nghị Lư Sơn [hội nghị mở rộng Bộ chính trị và hội nghị lần 8 trung ương ĐCSTQ, cách chức Bộ trưởng Quốc phòng của Bành Đức Hoài]; 23- Cắt đứt quan hệ với Liên Xô; 24- Chuẩn bị đánh đổ Lưu Thiếu Kỳ; 25- Phát động cách mạng văn hóa; 26- Giúp Việt Nam chống Mỹ; 27- Xác định Lâm Bưu là người kế vị; 28- Tan băng quan hệ với Mỹ; 29- Nâng đỡ Nhóm Bốn Tên; 30- Đánh đổ Đặng Tiểu Bình; 31- Bố trí Hoa Quốc Phong làm người kế vị.

Tôi nghiên cứu kỹ 31 sự việc này, phát hiện thấy trong đó có 20 sự việc liên quan tới hủy hoại tinh thần và đạo đức con người. Đến năm 1966, cuối cùng Mao Trạch Đông phát động cuộc Cách mạng Văn hóa chưa từng có trong lịch sử, làm cho kinh tế Trung Quốc đi tới bờ vực sụp đổ, càng làm cho phẩm chất đạo đức của nhân dân toàn quốc hạ thấp xuống tới mức đáng sợ, nhà nước mấy lần sa vào tình cảnh muôn đời không phục hồi được.
Tinh thần là cái gốc lập mệnh của mỗi con người, là cái gốc lớn mạnh của một dân tộc, cái gốc sinh tồn của một quốc gia. Cái gì cũng có thể không có nhưng tinh thần thì không thể không có.

Cách đây ít lâu khi xuống sư đoàn 33 Không quân, tôi có đến thăm trại tập trung Tra Tử Động. Nhiều liệt sĩ như Chị Giang [tên thân mật gọi Giang Trúc Quân, nữ liệt sĩ cách mạng Trung Quốc, 1920-1949] đã hy sinh tại đây. Hồi ấy nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa đã thành lập. Chị Giang đang ở trong tù mà vẫn thêu một lá cờ đỏ năm sao. Chị chưa biết mẫu của cờ đỏ năm sao như thế nào, cho nên đã thêu ngôi sao lớn nhất vào chính giữa lá cờ, 4 ngôi sao nhỏ ở 4 góc. Khi bọn Quốc dân đảng chuẩn bị làm cuộc đại tàn sát tù nhân thì Quân Giải phóng đã tiến tới gần Bạch Thị Dịch. Đội du kích Hoa Doanh Sơn bắt được liên lạc với Quân đoàn 47. Đội du kích nói: Các đồng chí mau tiến quân đi, trại tập trung Tra Tử Động sắp hành quyết các chính trị phạm. Nhưng Quân Giải phóng cho rằng đội viên du kích Hoa Doanh Sơn là tên lừa đảo, có thể là bẫy kẻ địch cài, cho nên họ không hành động. Kết quả là cuộc tàn sát bắt đầu. Các liệt sĩ hiên ngang đi tới chỗ chết.

Có người nói, thật đáng tiếc, các liệt sĩ ấy đã không nhìn thấy nước Trung Quốc Mới. Mục tiêu phấn đấu mà họ theo đuổi sắp được thực hiện thế mà họ lại không được nhìn thấy.

Tôi bảo anh nhầm rồi. Nói thực lòng, họ vô cùng hạnh phúc. Tín ngưỡng trong lòng họ sắp được thực hiện, chết vào lúc đó không phải là nỗi đau mà là một niềm hạnh phúc. Những người còn sống sót mới thực sự đau khổ. Họ nhìn thấy nước Cộng hòa nhân dân được thành lập, sau đó là các phong trào chống phái hữu, tam phản ngũ phản, “Cách mạng Văn hóa”, những người bị cái đảng mà mình hiến dâng tính mạng hành hạ mình chết đi sống lại ấy mới là những người đau khổ nhất. Chết, chết không được. Sống, sống không thành. Cuối cùng để mất niềm tin và tín ngưỡng, chẳng khác gì cái thây ma biết đi.

Đảng viên cộng sản mất tín ngưỡng thì là cái gì? Hãy nhìn bọn quan tham nhũng hiện nay thì khắc rõ. Bọn chúng tên nào cũng sợ chết, quan càng to càng sợ chết. Thứ trưởng Bộ Công an Lý Kỷ Châu khi bị bắt còn hung hăng lắm. Hắn nói: “Nếu tôi có vấn đề thì phải đem chém đầu một nửa Bộ Chính trị !” Đến lúc chuẩn bị đưa đi xử bắn, hắn quỳ xuống van xin: “Xin cho tôi một con đường sống” ./.

Nguyễn Hải Hoành lược dịch và ghi chú

Tác giả Lưu Á Châu: Liu Ya Zhou, 1952-, Ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản TQ khóa XVIII, Thượng tướng (từ 2012), Chính ủy trường Đại học Quốc phòng TQ từ 12/2009.

Theo trang Nghiên Cứu Quốc Tế

Mây thẻ