"Nói phải củ cải cũng nghe"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for Tháng Tư, 2019

Vú to, không áo nịt ngực, không được kết nạp Đảng

Vú… to.

LUU TRONG VAN

Gã được réo tới quán thịt dê. Người réo là Thanh Hoa.

Tới nơi, cô nàng Nghệ sĩ Nhân dân từng đốn tim ối giai với bài ca “Tàu anh qua núi” dang rộng đôi cánh tay rồi áp bộ ngực đồ sộ ôm gã.

THANH HOA

Hì, mang tiếng anh anh em em từ thuở cùng vào Trường Sơn, bây giờ mới có cái ôm trên cả nựng thắm tình đồng chí như rứa.

Rơn rơn.

Thế là chuyện Trường Sơn. Thanh Hoa kể ngồi với nhà văn Lê Minh Khuê trên thân con trăn ngắm suối Trà Nô mà đếch biết. Đứng dậy, nhìn lại hoảng hồn chạy đứt dép cao su.

Thanh Hoa kể, hôm hát ở Khe Sanh đám lính ở dưới bảo: “hát làm đéo gì, tụt quần ra cho bọn anh nhìn sướng hơn”. Lúc ấy Văn biết không, thương lính quá, nếu được thì Hoa cũng sẵn sàng…

Thế rồi chuyện linh tinh, gã độp hỏi sau chuyến đi chiến trường ấy Thanh Hoa có được kết nạp đảng không?

Thanh Hoa cười toe toét.

“Văn có tin là vì vú to quá mà không được kết nạp không?

Thế này này, Hoa chuyện gì cũng được duyệt nhưng lúc họp chi bộ có hai mẹ đảng viên phê bình Hoa ăn mặc đồi truỵ khêu gợi đàn ông, ngực không mặc su chiêng cứ như mời các đồng chí.

Lão bí thư kể lại cho Hoa, chi bộ biểu quyết, đồng chí không được đa số. Hoa bảo hai mẹ đó đâu là đa số à ? Lão bí thư nói, còn một vài đồng chí nam nữa than phiền với tôi là đồng chí Thanh Hoa sống không thật, vú độn vải to quá.

Ối giời, chả lẽ lại bảo lão bí thư bóp thử xem giả hay thật đây?”

Gã cười, ai bảo vú to không mặc áo con cho kín đáo.

“Văn ơi là Văn, Văn mang tiếng râu ria rậm rạp mà Văn đếch biết gì chuyện của chị em. Thời đấy tìm đâu ra cái su chiêng úp hai trái bưởi? May ra thì xin lại của mấy mụ Liên Xô”.

Gã sướng cười.
Ngoài giời nhiệt kế đo 42 độ C.

Lưu Trọng Văn

26 tháng 4 lúc 15:17 · 2019

Ghi chú:

Trang chủ có  quen biết nhà báo Lưu Trọng Văn (con giai thứ của thi hào Lưu Trọng Lư). Đã có lần trang chủ mời ba nhà văn Lưu Trọng Văn, Bế Kiến Quốc, Trần Quốc Toàn về giao lưu 1 buổi với SV  Ngữ văn trường Cao Đẳng SP An Giang, sau cuộc hội thảo văn học toàn quốc ở Vĩnh Long cách đây trên 2 chục năm.

 

CẢM XÚC THÁNG TƯ, 2019

CẢM XÚC THÁNG TƯ, 2019

masan CHIN SU

Báo chí đăng tin đại Cty Masan Chinsu Nam Ngư sáng kiến chế mô hình Lăng Bác để quảng cáo sản phẩm ở phố Liễu Giai, Hà Nội và hưởng ứng tinh thần tháng Tư “lịch sử”.

Đây là cảm xúc tháng Tư của nữ tiến sĩ HTV vịnh sản phẩm tuyên truyền của Cty MaSan, bằng mấy câu thơ nhạc chế.

Ngàn chài tương
Kính dâng lên Người.
Ngàn chài ớt
muôn lòng yêu thiết tha.
Năm tháng sẽ trôi qua, càng ghi nhớ đời đời. 
khắc sâu trong lòng mình ơn Người kính yêu”. 

(chế theo “Bên tượng đài Bác Hồ” của Lư Nhất Vũ)

và:

”Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác.
Đã thấy xa xa ngàn chai tương ớt.
Ôi Chin Su
Vang danh Việt Nam.
Công chúng tẩy chay vẫn kiên cường!
Ngày ngày mọi người đi qua bên Lăng
Thấy ngàn chai ớt chai tương rất đỏ…

(chế theo “Viếng Lăng Bác” của Viễn Phương- Hoàng Hiệp)

 Bật cười vì cái duyên hóm hỉnh bất ngờ của nữ sĩ trẻ – thế hệ đi sau chúng tôi, nên Trang chủ đăng lại. Lại không khỏi tủm tỉm cười thú vị vì cả hai ông nhà thơ- nhạc sĩ – và tiến sĩ cùng quê quán tỉnh An Giang.

Tôi có quen biết thân sinh của nữ tiến sĩ HTV, ông là HDL, sếp cũ thân kính nhớ mãi của tôi. Ông sống với anh em đồng nghiệp rất tình cảm. Nhưng cũng rất cứng rắn nguyên tắc, chính chuyên. Nhớ hồi  chúng tôi hối hả vác tờ báo Văn nghệ đăng truyện ngắn “Sang sông” của Nguyễn Huy Thiệp, băng qua sân trường, bước vào văn phòng hiệu trưởng đưa ông đọc. Rất nhạy bén với Văn, đọc xong ông đập bàn nổi giận… đám GV văn tôi hết hồn. Nhớ mãi.

May mà bây giờ ông HDL không xài FB, nên không thể đọc hai bài ca nhái của HTV. Nếu biết thì có thể ông sẽ bực bội mắng mỏ phàn nàn vài câu với cô con gái rượu- hậu sinh khả úy. May  thay !

 Hết

 

NGHỆ THUẬT CỨU TÔN GIÁO VÀ CỨU THẾ GIỚI

NGHỆ THUẬT CỨU TÔN GIÁO VÀ CỨU THẾ GIỚI

Chu Mộng Long

nhà tho chay

Thiên Chúa giáo lẽ ra đã bị sụp đổ trước cuộc cách mạng Phục Hưng và cách mạng khoa học kỹ thuật sau đó. Sự xa hoa của Giáo hội Rome và giới tu sĩ, cùng với những cuộc đàn áp chính trị lên đầu những nhà tư tưởng cấp tiến đã từng gây nên những bất bình lớn trong đa số quần chúng. Sự chiến thắng của chủ nghĩa thế tục cùng với sự phát triển của khoa học kỹ thuật làm lung lay tận gốc lòng tin về một Thiên Chúa cứu rỗi, nhưng tại sao Thiên Chúa giáo vẫn cường thịnh cho đến ngày nay?

Một lý do đơn giản là chính nghệ thuật đã cứu tôn giáo và cứu thế giới.

Phong trào Phục Hưng bắt đầu từ chương đen tối nhất của lịch sử phương Tây (thế kỷ 13, 14). Cơn dịch “cái chết đen” quét qua châu Âu, hủy diệt 1/3 dân số, làm tan nát toàn diện kinh tế, văn hóa từng được xây lên đến đỉnh của nền văn minh trung cổ. Cuộc chiến Anh – Pháp kéo dài trăm năm gây bao nhiêu đổ vỡ, máu và nước mắt. Nội chiến liên miên từ các lãnh chúa cát cứ. Cướp, thảo khấu tràn lan khắp nơi. Giết người, hãm hiếp, cướp bóc ngày nào cũng có. Sự nổi loạn của các bè phái tôn giáo cùng với trò ma thuật, quỷ thuật nở rộ trong các hội lễ thờ Thiên Chúa lẫn Satan. Hàng giáo phẩm tham dự vào những âm mưu chính trị đen tối lại được Giáo hoàng hậu thuẫn. Bối cảnh đạo đức, văn hóa suy đồi dẫn đến bạo lực, chết chóc tràn lan đã thúc đẩy phong trào Phục Hưng ra đời.

Các nghệ sĩ Phục Hưng chẳng hứng thú gì món độc thần luận trong các bản Phúc âm. Trong khi vẫn phục tùng Giáo hội Rome về việc kiến tạo các nhà thờ, nhưng các nghệ sĩ đã khéo léo pha trộn huyền thoại về Thiên Chúa với các huyền thoại Hy Lạp cổ. Sự pha trộn này dẫn đến kết quả: nghệ thuật đã thế tục hóa thế giới thần linh và đến lúc buộc những người đứng đầu Giáo hội Rome phải mặc nhiên thừa nhận tính chất đa nguyên của văn hóa tín ngưỡng, nếu Giáo hội muốn sống còn cùng nhân loại. Chính nghệ thuật đã thổi sinh khí của cuộc sống trần thế vào “thứ tinh thần không có tinh thần”” (Marx) của tôn giáo độc thần thành một thế giới tinh thần đa nguyên, mở đầu cho thời kỳ tự do và khai phóng của nhân loại. Âm nhạc hòa âm, bi hài kịch, văn thơ, hội họa, kiến trúc, điêu khắc đều đạt đến một trình độ nhuần nhuyễn của sự tương tác và hòa điệu những cái khác biệt: thiên đường và trần tục, thiên thần và quỷ sứ, nam và nữ… trong đó có cả khoa học và tôn giáo tưởng chừng xung khắc như nước với lửa.

Bây giờ thì chúng ta mặc nhiên thừa nhận nhờ có tôn giáo mà khoa học không tàn phá thế giới một cách vô cảm!

Các nghệ sĩ Phục Hưng ý thức sâu sắc sứ mệnh của mình, rằng chính nghệ thuật sẽ cứu tôn giáo và cứu thế giới bằng cuộc sáng tạo đầy thử thách, lấy thế giới nghệ thuật làm sống động hóa mọi thứ giáo điều siêu hình để đưa nhân loại đi đến một đức tin chân chính, tin vào hiện thân vẻ đẹp của chính con người.

Nghệ thuật Phục Hưng với những tên tuổi của Michenlangelo, Raphael, Leonard de Vinci, Shakespeare, Dante… đã hoàn tất một cách vinh quang cuộc cách mạng vĩ đại nhất của nhân loại. Nhờ cuộc tự diễn biến, tự chuyển hóa ấy mà phương Tây bừng sáng lên với một cuộc thay đổi mạnh mẽ trong hòa bình thịnh trị trước khi giới chính trị gia biến thành những cuộc cách mạng đẫm máu vào các thế kỷ sau.

Còn ta thì sao? Câu hỏi này dành cho các nghệ sĩ. Trong mắt tôi, nghệ sĩ Việt Nam đáng thương lắm, vì 3000 năm nữa vẫn không nuôi được một tư tưởng lớn. Họ muôn đời vẫn là cái dây leo bám vào thân mộc của chính trị gia để sống, giỏi lắm thì chỉ biết ngồi khóc, hết khóc cho chiến tranh thì lại khóc để ngợi ca đám ma bác Giun.

Viết sau ngày Nhà thờ Đức Bà Paris chìm trong hỏa hoạn.

Chu Mộng Long

 GIÁ TRỊ MỘT ĐÔ LA 

 GIÁ TRỊ MỘT ĐÔ LA 

One Dollar’s Worth

truyện ngắn

Tác giả: O. Henry

Phùng Hoài Ngọc & Nguyễn Đại Hoàng biên dịch

***

Viên thẩm phán tòa án Hoa Kỳ của một quận nằm bên bờ sông Rio Grande, một buổi sáng thấy trong hộp thư của mình lá thư sau đây:

“Gửi thẩm phán,

Khi ông kết án tôi 4 năm tù, ông có phát biểu, và trong số những điều khó nghe, có việc ông gọi tôi là con rắn đuôi chuông [1]*. Có lẽ tôi là con vật đó – bởi ít nhất thì ông đang nghe tôi khua leng keng đây. Một năm sau khi tôi vào tù, con gái tôi chết vì… vâng, họ nói là, chết vì nghèo và nhục nhã. Ông có một cô con gái, thẩm phán ạ, và tôi sẽ làm cho ông biết cảm giác mất một đứa con là như thế nào. Và tôi cũng sẽ độp một phát gã công tố viên tiểu bang- kẻ đã buộc tội tôi. Giờ thì tôi đã ra tù, và tôi cho rằng tôi đã hoàn toàn biến thành con rắn chuông. Như một con rắn chuông. Tôi không nói nhiều, nhưng tiếng khua leng keng của tôi đây này! Hãy liệu hồn khi tôi tấn công!

Trân trọng,

Rắn Đuôi Chuông

Thẩm phán Derwent thờ ơ quẳng lá thư qua một bên. Ông chẳng lạ gì với những loại thư từ như vậy từ những gã đàn ông tuyệt vọng- đã bị ông xét xử. Ông thấy chẳng cần phải báo động. Sau đó, ông đưa lá thư cho Littlefield công tố viên tiểu bang trẻ tuổi xem, bởi anh cũng bị đe doạ trong thư, và bởi trong công việc, giữa ông và đồng nghiệp, ông luôn tỏ rõ sự rạch ròi tỉ mỉ.

Littlefield chú ý đến sự đe doạ của gã viết thư với chính anh, với một nụ cười nhạt, nhưng anh hơi cau mày, bởi nó cũng dính dáng tới con gái ông thẩm phán, và bởi anh và Nancy Derwent sẽ kết hôn vào mùa thu.

Littlefield đến gặp viên thư ký tòa và cùng anh ta xem qua các hồ sơ. Họ khẳng định rằng đây là bức thư của Mexico Sam- với tính cách liều lĩnh gần như nằm trong máu, gã bị cầm tù vì tội ngộ sát bốn năm trước. Nhưng rồi những chức trách nhiệm vụ choán hết tâm trí Littlefield, nên sự đe doạ của con rắn hận thù cũng bị lãng quên.

Phiên toà mới mở tại Brownsville. Hầu hết các vụ án được xét xử là các tội danh buôn lậu, làm hàng giả, cướp bưu điện và vi phạm luật pháp liên bang dọc biên giới. Trong đó có trường hợp của Rafael Ortiz– một thanh niên người Mexico- bị một phó cảnh sát trưởng lành nghề bắt giữ về hành vi lưu hành một đồng đô la bạc giả.

Từ lâu Ortiz đã bị nghi ngờ rất nhiều về hành vi phạm tội, nhưng đây là lần đầu tiên mọi thứ về gã đã được chứng minh. Kết quả là Ortiz mòn mỏi trong tù, hút thuốc lá rẻ tiền màu nâu, chờ ngày xét xử. Ông Kilpatrick, phó cảnh sát trưởng, đã đưa đồng đô la giả cho công tố viên trong văn phòng của anh ở tòa án. Phó cảnh sát trưởng và một dược sĩ có uy tín sẵn sàng thề rằng, chính Ortiz đã mua một chai thuốc bằng đồng tiền đó – một loại tiền giả chất lượng kém, mềm, xỉn màu, chủ yếu được làm bằng chì. Đó là một ngày trước buổi sáng sổ ghi án sẽ chạm đến vụ án của Ortiz, mà công tố viên chuẩn bị xét xử.

 (đồng 1 đô la giả năm 1884)

one usd

(đồng đô la thiệt  1884)

one dollar 1884

– Đâu cần nhiều những chuyên gia cấp cấp để chứng minh sự khác thường của đồng xu, phải không Kil ?- Littlefield mỉm cười, khi anh ném đồng đô la xuống bàn, nơi nó rơi xuống mà xoay ít vòng hơn một cục bột.

Tôi nghĩ tay cáo này gần như phải ngồi tù rồi!  phó cảnh sát trưởng nói, nới lỏng dây đeo bao súng- Anh thấy đó, hắn chết chắc rồi! Nếu chỉ là một lần, thì những người Mexico này không thể biết được tiền thật hay tiền giả, nhưng tôi biết cái gã bất lương này thuộc băng nhóm làm tiền giả. Đây là lần đầu tiên tôi bắt quả tang gã đang lừa đảo. Gã có một cô bạn gái ở đâu đó trong những căn nhà làm bằng gạch mộc của người Mexico bên bờ sông. Ngày nọ, tôi đã nhìn thấy cô ấy lúc tôi đang theo dõi anh ta. Cô ấy rất xinh đẹp.

Littlefield bỏ đồng đô la giả vào túi, và cho hồ sơ vụ án vào trong một phong bì. Liền sau đó, một khuôn mặt tươi sáng và rạng rỡ, thẳng thắn và vui vẻ như một cậu bé, xuất hiện ở ngưỡng cửa, cô Nancy Derwent bước vào.

-Ồ, anh Bob, phiên tòa không hoãn từ mười hai giờ hôm nay cho đến ngày mai sao? Cô hỏi Littlefield.

– Hoãn rồi em! Công tố viên nói –anh rất vui vì điều đó. Có rất nhiều phán quyết của toà án mà anh phải tìm kiếm, và …”

Bây giờ, mấy thứ đó có khác gì anh đâu. Em tự hỏi anh và cha có biến thành những sách luật, những phán quyết,hay gì gì đó hay không nữa! Em muốn anh dẫn em đi săn chim choi choi chiều nay. Vùng Long Prairie nhiều chim đó lắm. Làm ơn đừng từ chối. Em muốn thử khẩu súng bắn đạn hoa cải mới. Em đã đăng ký trại ngựa hai con Fly và Bess cho cỗ xe tứ mã. Chúng rất quen với việc săn bắn. Em chắc là anh sẽ đi.

Họ sẽ kết hôn vào mùa thu. Bởi vậy sự mê hoặc, quyến rũ của tình yêu đã đến cao độ. Thành ra, những con chim choi choi rốt cuộc đã giành chiến thắng- trong ngày hôm đó, hay, đúng hơn là trong buổi chiều ngày ôm đó- trước chức trách nhiệm vụ ở văn phòng. Và Littlefield thu dọn hồ sơ tài liệu của mình.

Có tiếng gõ cửa. Kilpatrick mời vào. Một cô gái xinh đẹp, đôi mắt huyền, làn da phơn phớt màu vàng chanh, bước vào phòng. Một chiếc khăn choàng đen nhẹ buông phủ xuống đầu và quấn một vòng quanh cổ.

co gai Mexico

Cô nói tiếng Tây Ban Nha, nghe như một dòng suối nhạc u buồn tuôn chảy. Littlefield không hiểu tiếng Tây Ban Nha. Nhưng phó cảnh sát trưởng thì hiểu, và ông ta dịch từng đoạn những lời cô nói, chốc chốc lại đưa tay lên để cô nói chậm lại.

-Cô ấy đến gặp anh đó, anh Littlefield. Tên cô ấy là Joya Trevias. Cô ấy muốn gặp anh về – ờ, về việc cô ấy rất hoang mang lo lắng về chuyện của Rafael Ortiz. Cô ấy là – cô ấy là bạn gái của anh ta. Cô ấy nói anh ta vô tội. Cô ấy nói cô ấy kiếm tiền để giúp anh ta vượt qua cảnh ngộ này. Anh đừng tin cô ấy chứ, anh Littlefield! Đó là chiêu của bọn con gái Mexico cả thôi, bởi họ sẵn sàng dối trá, trộm cắp, hoặc giết chóc, vì một người bạn, khi họ phải lòng anh ta. Đừng bao giờ tin phụ nữ đang yêu!

– Này ông Kilpatrick!

Câu cảm thán phẫn nộ của Nancy Derwent (hình như cô biết tiếng Tây ban nha) khiến phó cảnh sát trưởng lúng túng trong giây lát, nhưng vẫn cố bao biện rằng dịch sai chỉ là do ông nói lên cảm nghĩ của chính ông xen vào thôi, xong ông lại tiếp tục thông dịch:

– Cô ấy nói sẵn sàng ngồi tù thế cho anh ta, nếu anh cho anh ta ra ngoài. Cô ấy nói lúc cô ấy lâm bệnh, sốt cao, bác sĩ bảo cô ấy sẽ chết nếu không có thuốc. Đó là lý do anh ta trả cho nhà thuốc bằng đồng đô la chì. Cô ấy nói, đồng đô la ấy đã cứu mạng cô ấy. Cái gã Rafael này có vẻ như là người cô ấy yêu thương, thôi được rồi, cô ấy nói rất nhiều điều về tình yêu, và những thứ như thế, nhưng anh không muốn nghe đâu.

Đó là một chiêu trò cũ rích đối với người công tố viên.

-Nói với cô ấy- công tố viên nói- tôi không thể làm gì. Phiên toà diễn ra vào sáng mai, và anh ta liệu mà chiến đấu với tòa. 

Nhưng Nancy Derwent thì không quá khắc nghiệt. Cô đang tìm kiếm sự đồng cảm với Joya Trevias, rồi với Littlefield. Phó cảnh sát trưởng lặp lại lời công tố viên nói với cô gái. Cô hạ giọng nói một hai câu gì đó, kéo tấm khăn choàng sát mặt, ra khỏi phòng.

– Cô ấy nói gì thế? Công tố viên hỏi.

Không có gì đặc biệt. Phó cảnh sát trưởng nói. Cô ấy nói: Nếu cuộc sống của một người bình thường, hãy để xem nó diễn ra như thế nào – ‘Si la vida de ella a quien tu amas – còn nếu cuộc sống của cô gái bạn yêu gặp nguy hiểm, hãy nhớ đến Rafael Ortiz!

Kilpatrick đi qua hành lang về văn phòng cảnh sát trưởng.

– Anh không thể làm gì cho họ hay sao Bob? Nancy hỏi. Đó là chuyện nhỏ nhặt- chỉ vì một đồng đô la giả mà huỷ hoại hạnh phúc của hai con người hay sao! Lúc cô ấy có nguy cơ mất mạng, anh ta làm điều đó là để cứu cô ấy. Luật pháp không biết đến lòng thương cảm hay sao ?

– Điều đó không có trong luật học, Nancy à– Littlefield nói- đặc biệt là trong chức trách nhiệm vụ của một công tố viên tiểu bang. Anh đảm bảo với em, việc truy tố không phải là hận thù, nhưng gã này gần như bị sẽ bị kết án khi vụ án được đem ra xét xử. Các nhân chứng sẽ thề nói sự thật là gã lưu hành đồng đô la giả, mà anh có trong túi vào lúc này đây, là một tang vật. Không có người Mexico nào trong bồi thẩm đoàn, và điều đó khiến toà sẽ biểu quyết tay cáo này có tội, mà không cần bỏ phiếu.  

Buổi đi săn chim choi choi diễn ra rất tốt đẹp chiều hôm đó, và trong sự phấn khích của trò vui này, tình cảnh của Rafael cùng nỗi đau buồn của nàng Joya Trevias đã bị lãng quên. Công tố viên và Nancy Derwent lái xe ra khỏi thị trấn ba dặm, dọc theo một lối cỏ mượt, tiến vào một đồng cỏ trải dài đến tận một cánh rừng rậm ven lạch Piedra Creek. Qua khỏi con lạch này là Long Prairie, nơi ưa thích nhất của chim choi choi.

Khi đến gần con lạch, họ nghe tiếng ngựa phi nước đại phía bên phải, và nhìn thấy một người đàn ông, tóc đen, gương mặt cũng ngăm đen, hướng ngược về phía cánh rừng, nhưng lệch khá xa, nên trông như thể ông ta đến từ phía sau họ vậy.

Anh từng gặp ông bạn ấy ở đâu đó– Littlefield- người có biệt tài nhớ mặt- nói- nhưng anh không thể nhớ chính xác ông ta tên gì, ở đâu. Chắc là một chủ trại chăn nuôi gia súc, đang đi đường tắt về nhà, anh nghĩ vậy.

Họ dành một giờ trên đồng cỏ Long Prairie, bắt đầu săn bắn từ nơi cỗ xe tứ mã đậu. Nancy Derwent, một cô gái phương Tây năng động, thích hoạt động ngoài trời, hài lòng với khẩu súng hoa cải của cô. Cô đã bỏ vào túi săn số chim bắn được gấp đôi so với người đồng hành.

Rồi họ bắt đầu trở về nhà trong cỗ xe ngựa chạy nước kiệu nhẹ nhàng. Khi còn cách lạch Piedra Creek khoảng một trăm mét, bỗng có một người đàn ông cưỡi ngựa phi ra khỏi rừng, phóng thẳng về phía họ.

– Có vẻ như là cái ông mà chúng ta thấy hồi nãy- cô Derwent nhận xét.

Khi khoảng cách giữa họ gần lại, công tố viên đột nhiên ghìm hai con ngựa kéo xe lại, mắt dán chặt vào người kỵ sĩ đang tiến lên. Và người đó đã rút một khẩu súng trường Winchester từ một bao da trên yên, và cặp nó vào cánh tay.

– Bây giờ tôi đã nhận ra ông rồi, Mexico Sam! Littlefield thì thầm. Chính ông là người đã buông lời đe doạ trong bức thư ra vẻ hòa nhã đó.

Mexico Sam không để tình trạng thăm dò kéo dài lâu. Lão rất am tường về mọi vấn đề liên quan đến súng, nên khi đã ở vào đúng tầm bắn của súng trường, nhưng ngoài tầm nguy hiểm của súng săn, lão lập tức nâng khẩu súng trường Winchester của mình lên nã đạn vào những người trên cỗ xe ngựa.

Phát súng đầu tiên làm vỡ lưng ghế trong khoảng trống 5 cm giữa hai vai của Littlefield và Miss Derwent. Phát tiếp theo đi qua giữa cái chắn bùn và ống quần của Littlefield.

Người công tố viên tiểu bang đẩy Nancy ra khỏi xe xuống đất. Mặt cô hơi tái đi, nhưng không hỏi han gì. Cô có cái bản năng bí ẩn, là chấp nhận các điều kiện trong tình huống khẩn cấp mà không cần tranh luận một câu nào. Họ cầm súng trên tay,  và Littlefield vội bốc từng vốc đạn từ cái hộp bìa cứng trên ghế, cho vào túi của anh.

Em nấp vào sau mấy con ngựa, đi Nancy– anh ra lệnh- Gã đó là một kẻ vô lại, mà anh đã cho vào tù một lần, nên tìm cách trả thù. Gã biết súng của chúng ta không gây sát thương cho gã ở khoảng cách đó.

Được rồi, Bob- Nancy mạnh mẽ nói- Em không sợ. Nhưng anh cũng nên tiến đến gần hơn. Này, Bess; đứng yên nào!

Cô vuốt ve bờm con Bess. Littlefield đứng lên, súng ống sẵn sàng, mong kẻ liều mạng sẽ tiến đến trong tầm bắn.

Nhưng Mexico Sam biết chơi trò trả thù bằng cách men theo vùng an toàn. Lão như một loài chim nhưng khác biệt với chim choi choi. Con mắt tinh tường của lão vẽ một vòng tưởng tượng xung quanh khu vực nguy hiểm của súng bắn chim, và phải nằm rạp xuống khi ngựa chạy qua vùng này.

Con ngựa của lão chạy sang phải, và khi các nạn nhân của lão chạy vòng qua phía an toàn của lườn con ngựa của họ, lão bắn một phát xuyên qua mũ của người công tố viên. Có lần lão tính toán sai trong việc đường vòng, vượt quá lằn ranh an toàn, lập tức súng của Littlefield lóe lên, và Mexico Sam cúi đầu nhanh trước tiếng độp vô hại của phát súng. Một vài phát súng châm chích vào con ngựa của lão, càng khiến nó phóng thật nhanh trở lại vùng an toàn.

Kẻ liều lĩnh lại nổ súng. Một tiếng rên phát ra từ Nancy Derwent. Littlefield lao tới, mắt toé lửa khi thấy máu chảy ri rỉ trên má cô.

Em không bị thương, Bob – chỉ bị một mảnh vỡ bắn vào. Em nghĩ gã ấy đã bắn trúng căm xe.

Lạy Chúa! Littlefield rên rỉ- Anh chỉ ước có một hộp đạn chì!

Kẻ vô lại ghìm ngựa lại, nhắm bắn cẩn thận. Con Fly thở hồng hộc, ngã nhào, một đống dây cương quàng cổ. Con Bess, bây giờ biết không phải người ta bắn chim choi choi, nó bứt dây cương, điên cuồng phóng đi- Mexico Sam bắn một phát gọn gàng xuyên thủng chiếc áo khoác đi săn của Nancy Derwent.

-Nằm xuống – nằm xuống!– Littlefield búng tay- nằm gần ngựa, nằm sát đất, vậy đó. Anh gần như đẩy cô nằm xuống bãi cỏ dựa vào lưng con Fly nằm nghiêng. Kỳ lạ thay, trong khoảnh khắc đó, lời nói của cô gái Mexico như quay về trong tâm trí anh:

“Nếu cuộc sống của cô gái bạn yêu gặp nguy hiểm, hãy nhớ đến Rafael Ortiz”.

Littlefield thốt lên một câu cảm thán.

Hãy bắn vào gã, Nancy ạ, lăn qua lưng ngựa. Hãy bắn nhanh nhất có thể! Có thể em không làm sát thương gã được, nhưng để gã phải né đạn một lúc, trong khi anh thử  thực hiện một kế hoạch nhỏ.

Nancy liếc nhanh về Littlefield, thấy anh rút một con dao nhíp, mở nó ra. Rồi cô quay mặt lại để thực hiện mệnh lệnh, tiếp tục nã đạn rất nhanh về phía kẻ thù.

Mexico Sam kiên nhẫn đợi cho đến khi loạt súng bắn vô hại này chấm dứt. Lão còn  nhiều thời gian, chẳng sợ bị đạn bắn chim bay trúng vào mắt, khi có thể tránh được với một chút thận trọng. Lão kéo chiếc mũ Stetson cứng xuống che mặt cho đến khi hết tiếng súng.

Rồi lão tiến gần hơn một chút, và nhắm bắn cẩn thận vào những gì lão có thể nhìn thấy về nạn nhân của mình, phía trên con ngựa đã chết. Không ai trong số họ động đậy. Thúc ngựa đến gần vài bước, lão thấy người công tố viên quỳ trên một đầu gối, cẩn thận nhắm bắn. Lão liền kéo chiếc mũ của mình xuống, chờ nghe cái âm thanh lộp độp vô hại của những viên đạn bé xíu.

Thế rồi khẩu súng loé lên cùng với một tiếng nổ chát chúa. Mexico Sam thở hắt ra, rũ xuống, từ từ ngã xuống ngựa– một con rắn chuông đã chết.

Vào lúc mười giờ sáng hôm sau, phiên tòa được mở, và vụ án Rafael Ortiz được toà án Hoa Kỳ đem ra xét xử. Người công tố viên, với một cánh tay treo vào cổ bằng băng cứu thương, đứng lên phát biểu trước toà.

Mong quý ngài chiếu cố cho – anh nói- Tôi muốn đề nghị huỷ bỏ truy tố trong vụ án này. Đành rằng bị cáo phải tội, nhưng nhà chức trách không đủ chứng cứ, để có cơ sở kết án. Đồng xu giả, cũng giống như nhân dạng, mà dựa vào đó vụ án được thành lập, hiện không có sẵn để làm chứng cứ. Do đó, tôi yêu cầu vụ án được hủy bỏ.

Vào giờ nghỉ trưa, Kilpatrick bước qua văn phòng công tố viên tiểu bang.

Tôi có xuống liếc qua xác lão Mexico Sam- phó cảnh sát trưởng nói. Người ta thu dọn hết  rồi. Lão Mexico là một đầu gấu cộm cán, tôi nghĩ vậy. Mấy cậu cảnh sát trẻ bên tôi lấy làm lạ, không biết anh bắn lão bằng gì. Một số nói đó phải là đinh.Tôi chưa bao giờ thấy khẩu súng nào có thể gây ra những lỗ thủng như trên người lão ta cả!

Tôi đã bắn lão ta – người công tố viên tiểu bang nói- bằng tang vật giả mạo mà ông đưa cho tôi đấy. May mắn cho tôi- và người khác nữa – là đồng đô la giả hoá ra cũng có giá trị. Nó đã được cắt thành những viên đạn nhỏ rất tinh tế. Nói đi Kilpatrick, anh không thể xuống khu nhà gạch mộc, tìm xem cô Mexico đó sống chỗ nào hay sao? Cô Derwent muốn biết đấy.

ngôi nhà gạch mộc

(Ngôi nhà gạch mộc của người Mexico)

Hết

Dịch giả bàn luận

Khi tuyên án một kẻ ngộ sát 4 năm tù, viên chánh án đã sỉ mắng anh ta thêm một câu cho hả giận. Điều này đã vượt ra khỏi chức năng quyền hạn của một viên thẩm phán,

Xảy ra đổ máu chỉ vì một lời nói ác khẩu của viên thẩm phán quan tòa, mặc dù bản án là công minh chính trực. Tội phạm sau khi thụ án xong vẫn còn đau lòng nhục nhã, và tìm cách trả thù.

Ủy viên công tố trẻ và vợ sắp cưới của anh đã bênh vực một kẻ tội phạm khác chót phạm tội tiêu 1 đồng tiền giả chỉ vì cứu người yêu bị bệnh.

Câu chuyện đem cho bạn đọc những băn khoăn và bài học nào đó.

Đồng đô la giả” rốt cuộc đã cứu được bốn người, đã cứu được tình yêu và hạnh phúc. Đôi khi trong cuộc đời này, thật và giả cũng có giá trị như nhau, và chỉ khi đặt vào trái tim người, trái tim nhân hậu, một tình yêu chân thật vững bền, thì mọi giá trị mới được hiển hiện. Cái “giả” lúc đó sẽ được loại trừ, còn cái thật sẽ trở thành rực rỡ.

Tưởng tượng anh chàng Rafael Ortiz liều mình đem đồng đô la giả đi mua thuốc cho nàng Joya Trevias khi cô mắc bệnh, và chúng ta cũng thấy hình ảnh công tố viên Littlefield trong cơn nguy hiểm cắt vội đồng đô giả thành viên đạn chì để cứu người yêu Nancy Derwent, và cũng là cứu chính mình, không chỉ là sinh mạng, mà còn cứu thoát  cái thói vô cảm của ngài công tố viên Littlefield, quanh năm chỉ thấy toàn là những điều luật và Pháp Luật.  

Pháp luật với những điều luật cứng nhắc, đôi khi không có chỗ cho lòng thương cảm, như O. Henry đã viết trong tác phẩm này. Đó là một khiếm khuyết lớn của ngành tư pháp Mỹ cách đây hơn 100 năm. Tuy nhiên, khiếm khuyết đó có thể được điều chỉnh bằng VĂN CHƯƠNG VÀ TÂM HỒN CON NGƯỜI. Một cái gì đó trong thế giới này vượt qua tất cả, mạnh hơn tất cả. Đó chính là TÌNH YÊU.

PHN-NĐH

Nguồn:

https://americanliterature.com/author/o-henry/short-story/one-dollars-worth

 

[1] * Rắn  đuôi chuông: loại rắn cực độc, gốc châu Mỹ, đuôi rung lên như tiếng chuông và có thể tự rụng.

THIẾU HAI CHỮ “NHÂN QUYỀN”- NGUỒN CƠN BỐI RỐI  VIỆT NAM, THỰC TẾ VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN

THIẾU HAI CHỮ “NHÂN QUYỀN”- NGUỒN CƠN BỐI RỐI  VIỆT NAM, THỰC TẾ VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN

 Phùng Hoài Ngọc

********************

 VIỆT NAM BẠO LỰC VÀ BẠO HÀNH.

 Cái ác và bạo lực diễn ra tràn lan trên mọi mặt.

Bạo hành gia đình

 Phần lớn phụ nữ và trẻ em phải chịu đựng lâu dài, án mạng đã xảy ra đây đó. Cái giá phải trả cho đàn ông vũ phu là án mạng giết chồng. Con giết bố mẹ ông bà. Bà nội giết cháu chỉ vì mê tín dị đoan.v.v…

Bạo lực nhà trường

 Nhiều năm nay.Còn bao nhiêu hiện tượng thầy cô trò đánh nhau, thầy cô hành hạ học trò, học trò đập nhau, đánh, hạ nhục và hành hạ bạn yếu hơn,… chưa bao giờ nở rộ như bây giờ.

Trong khi đó, các nhà trường không hề biết đến hai chữ “NHÂN QUYỀN”.

Bạo lực xã hội

 Lỡ đụng va quệt nhẹ trên đường giao thông, nhẹ nhất là chuyện người này nhắc nhở người kia đừng vượt đèn đỏ, thế là có đánh lộn, thậm  chí án mạng hoặc thương tật còn nặng nề hơn tai nạn giao thông. Tài xế lái xe bạt mạng giết người như ngóe hàng ngày.

Chủ nhà giàu nuôi cả chục con chó dữ, thả rông bất chấp pháp luật. Một em bé 8 tháng ở Hà Nội (2018) và cậu bé 7 tuổi ở Hưng Yên (2019) bị chó xé xác cách đây 3 ngày. Nguyên nhân “sâu sa bền vững ổn định” là các nhà cầm quyền địa phương bỏ mặc không phạt chủ chó … họ chính là đồng vi phạm nhân quyền.

Baọ lực công an

 Không ít vụ nhà báo bị đánh đập, phá máy quay… gây ra do công an.

Một số người là nghi phạm bị bắt giữ và chết ở đồn công an.

Nhiều cuộc biểu tình đúng Hiến pháp bị ngăn chặn trái pháp luật bởi công an.

Nhiều lần, nhà của những người đấu tranh nhân quyền, dân quyền đã bị tạt chất bẩn, từng bị khóa trái cửa, từng bị ném đá làm hư hỏng toàn bộ đồ đạc.

gần đây nhất:

Nhiều người đến bôi bẩn, quậy phá nhà Nguyễn Hữu Linh viện phó VKS Đà nẵng.

Báo Tuổi Trẻ dẫn lời luật sư Lê Cao (Đoàn luật sư Đà Nẵng) cho biết, hành động ném chất bẩn vào nhà Nguyễn Hữu Linh là “không nên và pháp luật không cho phép”, rằng “có thể bị xử phạt hành chính theo Nghị định 167”, rằng “có thể bị truy tố trách nhiệm hình sự theo điều 178 Bộ luật hình sự 2015”. Tuy nhiên, chưa có đại diện pháp luật nào lên tiếng cho những tiền lệ trước đó: rất nhiều lần, nhà của những người đấu tranh nhân quyền, dân quyền đã bị tạt chất bẩn, từng bị khóa trái cửa, từng bị ném đá làm hư hỏng toàn bộ đồ đạc…chất bẩn được ném vào nhà họ là phân trộn nhớt hoặc phân pha với sơn; cửa nhà họ không chỉ bị khóa trái mà ổ khóa còn bị xịt keo dán sắt; cổng nhà họ cũng bị một nhóm “lạ mặt” hoặc “bịt mặt”nào đó đến quấy nhiễu, trước sự chứng kiến của con cái họ. Thủ phạm là những kẻ “khẩu trang”- không báo chí nào dám  lên án. Chúng ta biết “xã hội đen” chỉ thanh toán nhau vì mâu thuẫn làm ăn, không tham gia hoạt động chính trị. Vậy đám người này chính là “giả xã hội đen”. Ai đóng giả?

Tuổi trẻ thường có xu hướng bắt chước.

ĐỐI CHỨNG NHÂN QUYỀN VÀ PHI NHÂN QUYỀN

Câu chuyện trung tá đảng viên Nguyễn Chí Kiều đứng bên lề đường nhìn kẻ ác sắp đâm chết cô gái nhưng chỉ  đứng bên đường giơ cái que lên và ú ớ.

“Trung tá  Nguyễn Chí Kiều, CSGT tỉnh Ninh Bình đứng nhìn kẻ ác đâm chết người yêu, không can ngăn”.

https://vtc.vn/tro-mat-dung-nhin-ke-thu-ac-dam-chet-co-gai-tre-mot-csgt-khong-xung-dang-trong-hang-ngu-d467093.html

Và đây là đối chứng ở một nước hiểu rõ hai chữ NHÂN QUYỀN

Eric – cảnh sát trẻ PCCC ở thủ đô Đan Mạch huy động toàn đơn vị đi khắp thành phố tìm cứu một bà già bị nạn gọi điện kêu cứu mà không thể nói được địa chỉ. Cảnh sát thông minh và trách nhiệm dễn đến cái kết có hậu.

https://baomoi.com/cuoc-goi-3h-sang-chan-dong-copenhagen-neu-thuc-su-muon-cuu-nguoi-ban-nhat-dinh-se-tim-ra-cach/c/30249102.epi

CẢ MỘT HỆ THỐNG NGUYÊN NHÂN

NGUYÊN NHÂN LịCH Sử

 Nước ta trải qua chiến tranh quá dài, khắc nghiệt và tàn bạo, “không biết thương người”.

Dù chính nghĩa hay phi nghĩa thì lòng người cũng chai sạn.

(Nhạc sĩ Văn Cao quá vui mừng ngày chấm dứt chiến tranh, nhưng ông chẳng phải nhà khoa học nên hạn chế về nhận thức.

Ông hát ”Từ đây người biết yêu người” (từ đây là 1975)

Ông có tài nắn nót trên cung đàn những giai điệu du dương, khéo chọn những hợp âm và nhịp điệu thổn thức lòng người). Hậu quả chiến tranh vô cùng dai dẳng, không thể lường hết được. Chất độc màu da cam có thể đo được bằng máy móc hiện đại. Chất độc da “người”, “chất độc tâm hồn người” nó sẽ bộc phát khi có dịp. Bởi vì, giới khoa học xã hội- nhân văn nước ta không làm tròn phận sự, họ chỉ mắc bận những công trình nghiên cứu mì ăn liền và phần nào bưng bô vuốt ve chế độ để lấy kinh phí, lành hơn một chút là những công trình tầm chương trích cú tầm phào kiểu mọt sách, chẳng có hiệu quả gì cho cuộc sống này.

NGUYÊN NHÂN CHÍNH TRỊ TƯ TƯỞNG 

Cụm từ “công cụ chuyên chính vô sản” là bài học chính trị cho nhiều lớp học trò chúng tôi từ hồi trẻ. Nó chính là sự bảo đảm về lý luận cho chế độ cai trị gần một thế kỷ tự tung tự tác. Cả một hệ thống tuyên giáo hơn nửa thế kẻ cổ vũ quyền độc tài và bạo lực.

NGUYÊN NHÂN GIÁO DỤC & VĂN HỌC NGHỆ THUẬT

 Sách giáo khoa hơn nửa thế kỷ qua phần lớn cổ vũ bạo lực chiến tranh dưới các kiểu bình phong của hình tượng yêu nước (với những câu thơ tiêu biểu Chế Lan Viên: “Cái hầm chông là điều nhân đạo nhất” tục gọi là “Cạm bẫy ca”). Tình trạng đó vẫn kéo dài hàng chục năm sau khi chấm dứt chiến tranh 1975 và thỉnh thoảng báo đài truyền thông lại “khuấy đục bạo lực” vô giới hạn trong các dịp lễ hội, ngày kỷ niệm…

NGUYÊN NHÂN HÀNH PHÁP KHÔNG NGHIÊM

Mọi trường hợp vi phạm nhân quyền xảy ra chỉ bị nhà chức trách xử lý qua loa, nhẹ hều, thậm chí bỏ qua.

Tại sao không bắt giam luôn các học sinh, thầy, cô và bất kỳ kẻ nào  đánh đập người  khác ?

Còng tay và tống giam bọn học sinh đánh bạn trong 24 giờ. Hậu xét.

Đưa lên truyền hình luôn.

Đố học sinh nào dám mắc phải.

Bốn SỞ GIÁO DỤC gian lận thi cử, bà cựu phó Nước Nguyễn Thị Doan còn lên tiếng khuyên ngăn “đừng nêu danh tính HỌC SINH CHẠY THI CỬ”.

Này chị Doan, đó là vi phạm quyền được học (nhân quyền) của những em thí sinh bị đánh rớt, BỊ MẤT CHỖ bởi thí sinh chạy điểm đấy.

 KẾT

TẠI SAO GIỚI TRUYỀN THÔNG, NGÀNH GIÁO DỤC NÉ TRÁNH HAI TIẾNG “NHÂN QUYỀN” ?

Nói luôn: vì thế giới thường lên án Việt Nam vi hạm nhân quyền. Hai chữ đó trỏ thành “kỵ húy”. Nếu báo chí VN nói từ đó e rằng thế giới lấy làm bằng chứng để phản đối và kết án chính phủ. Vậy,  tránh né con chữ đó là hơn.

 Mỗi khi có vụ nổi cộm bạo hành trẻ em, bạo hành học trò, các nhà báo lại vác máy đi phỏng vấn một số nhà nghiên cứu, nhà giáo, học giả, cán bộ lãnh đạo ngành, cục nọ cục kia, bộ nọ bộ kia, hoặc bàn tròn thảo luận trên ti vi, kể cả thảo luận nghị trường quốc hội .v.v… Mỗi vị đều tung ra “lý luận nghề nghiệp” của mình. Nào là con người bây giờ vô cảm, cán bộ thiếu trách nhiệm, nào là nhà trường không dạy kỹ năng sống, không có tổ tư vấn tâm lý cho học trò. v.v…

Thực ra, lý do đơn giản hơn nhiều.

Nhà trường không biết, không được dạy hai chữ ấy.

Mặt khác, nhà cầm quyền sợ hãi kiêng tránh hai chữ ấy.

Khi có hành vi vi phạm nhân quyền, pháp luật xử nhẹ hều, làm lơ bỏ qua.

KIẾN NGHị

Giới nghiên cứu xã hội- nhân văn hãy lập đề cương nghiên cứu đi. Đề tài cấp thiết và nóng hổi đấy.

Hãy bắt đầu từ hai chữ NHÂN QUYỀN, mặc dù đề tài này rất cũ, có tuổi thọ 230 năm kể từ năm 1789. Đó là cuộc cách mạng tư sản Pháp đưa loài người chính thức bước vào thời kỳ hiện đại.

Ggiới nghiên cứu và giáo dục hãy bắt đầu từ BA BẢN TUYÊN NGÔN sau đây.

Lần lượt theo thời gian lịch sử.

Bắt đầu từ một văn bản cột mốc, đưa loài người vào thời kỳ hiện đại:

  1. TUYÊN NGÔN NHÂN QUYỀN VÀ DÂN QUYỀN, 1789

(nguyên bản tiếng PhápDéclaration des droits de l’Homme et du citoyen) là văn bản nền tảng của Cách mạng Pháp, trong đó quy định các quyền cá nhân và quyền tập thể của tất cả các giai cấp là bình đẳng. Chịu ảnh hưởng bởi học thuyết các quyền tự nhiên, các quyền con người là bình đẳng: có giá trị tại mọi thời điểm và tại mọi không gian, gắn với bản chất con người. Dù văn bản này thiết lập các quyền cơ bản cho tất cả công dân Pháp và tất cả con người không ngoại lệ, dù chưa kịp đề cập đến vị trí của phụ nữ cũng như nô lệ; dù vậy, nó vẫn là tiền thân của các phương thức nhân quyền quốc tế.

Được chấp thuận bởi Quốc hội Pháp, 26 tháng 8 năm 1789

 TUYÊN NGÔN QUỐC TẾ NHÂN QUYẾN, 1948

tuyên ngôn về các quyền cơ bản của con người được Đại Hội đồng Liên hiệp quốc thông qua ngày 10 tháng 12 năm 1948 tại ParisPháp. Bản Tuyên ngôn đã được dịch ra ít nhất 375 ngôn ngữ, trong đó có tiếng Việt..

 Đây- văn bản mới nhất:

 CÔNG ƯỚC QUỐC TẾ VỀ QUYỀN DÂN SỰ VÀ CHÍNH TRỊ, 1966

 Chính phủ Việt Nam đã ký kết văn bản này.Tuy nhiên chưa muốn thưc hiện.

Công ước chỉ có 53 điều. Nếu giáo viên làm biếng thì chỉ cần nhớ một điều 7 của CÔNG ƯỚC và giảng bài minh họa là đủ.

Điều 7 nói về quyền sống và bất khả xâm phạm của cá nhân.

Tất cả đều có thể tìm thấy dễ dàng trên mạng và các thư viện lớn trong nước.

P/S: Phê phán tiến sĩ Nguyễn Thụy Anh

TS tâm lý giáo dục học Nguyễn Thụy Anh trả lời nhà báo:”Mất niềm tin vào các giá trị, học sinh có xu hướng nổi loạn”.

Thị đã viết một câu văn vu vơ (giá trị gì?), nhà khoa học chỉ thấy ngọn mà không thấy gốc, chỉ thấy cây mà không thấy rừng. Phàm là người biết nghiên cứu khoa học, ai cũng được dạy “phương pháp tiếp cận hệ thống”, “lý thuyết hệ thống”.

Có học mà chẳng có hành là vậy !

Tiến sĩ con khỉ gì thế.

Dưới đây là Đỗ Thị Thư sĩ quan công an, tổng cục hậu  cần BCA phát ngôn:

do thi thu

PHN

Mây thẻ