"Nói phải củ cải cũng nghe"- Tục ngữ Việt Nam.

Chiếc Khăn Lông Phù Phiếm

Nhắn tin tiên sinh Trần Đình Nhãn- Lý Trọng Đạo nơi chân trời góc biển liên lạc gấp. I Miss You !

truyện ngắn O.Henry

(chuyển ngữ, lần đầu ở Việt Nam)

Băng đảng Ống Khói Lò được đặt tên theo một tiểu khu của thành phố có tên là “Stovepipe” (ống khói lò), là phần nối dài hẹp và tự nhiên của quận quen thuộc được gọi là “Nhà Bếp Của Địa Ngục” (Hell’s Kitchen). Thị trấn “Stovepipe”  trải dài, hẹp chạy dọc theo các đại lộ Mười Một và Mười Hai bên sông, uốn cong rẽ ngoặt khuỷu tay và bẩn thỉu xung quanh công viên DeWitt Clinton nhỏ bé chứa người vô gia cư. Hãy ngẫm nghĩ rằng một ống lò bếp là một yếu tố quan trọng trong bất kỳ nhà bếp nào và sẽ hiểu địa thế của nó. Các đầu bếp trong “Nhà bếp của địa ngục” rất nhiều, và thành viên băng đảng “Stovepipe” là các đầu bếp hạng nhất.

Các thành viên của “Hội anh em” này không có biển hiệu nhưng nổi tiếng rộng rãi này dường như đã giết thời gian của họ trên những góc phố rải rác như những bông hoa loa kèn của nhà kính trồng cây và bận rộn với những cái giũa móng tay và dao nhíp. Tình trạng đó thể hiện như một sự đảm bảo cho đức tin tốt, họ tiếp tục một cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt trong kho từ vựng khoảng hai trăm từ, đối với người quan sát bình thường là vô tội và lẻ tẻ như những điều nghe thấy trong những câu lạc bộ giải trí cách bảy khối nhà về phía đông.

Tuy nhiên ngoài cuộc phô diễn, băng đảng Ống Khói Bếp Lò không chỉ là đồ trang trí ở góc phố thích tạo dáng màu mè và làm móng tay. Nghề nghiệp quan trọng của họ là tách người dân ra khỏi tiền xu và các vật có giá trị của họ. Tốt nhất là điều này được thực hiện bằng các thủ thuật bất thường và kỳ lạ mà không gây ồn ào hoặc đổ máu; nhưng bất cứ khi nào công dân vinh dự được sự quan tâm của họ mà từ chối chịu làm nghèo bản thân một cách duyên dáng thì sự phản đối của anh ta cuối cùng cũng được chuyển đến bàn thẩm vấn của đồn cảnh sát hoặc vào sổ sách của bệnh viện.

Cảnh sát đã biết băng đảng “Stovepipe” và giữ liên tục sự nghi ngờ và lưu tâm đến họ. Vì nốt nhạc du dương của chim sơn ca được nghe thấy trong bóng tối sâu nhất, nên dọc theo bóng tối của băng đảng Ống Khói Lò hạn chế tiếng còi dành riêng chọc thủng lỗ tai buồn tẻ của đêm. Bất cứ khi nào có khói trong “ống khói lò”, những người đàn ông mặc áo xanh lam có núm tua (cảnh sát) biết có lửa trong “Nhà bếp địa ngục”.

Nhóc Brady hứa với cô Molly sẽ sống tử tế. “Nhóc” là kẻ tự kiêu nhất, mạnh nhất, cảnh giác nhất và thành công nhất trong băng đảng. Vì vậy, các chàng trai rất tiếc khi từ giã anh ta.

Tuy nhiên họ đã chứng kiến sự thất bại của anh ta khi trở lại cuộc sống đức hạnh mà không phản kháng. Bởi vì, trong nhà bếp, việc một chàng trai làm theo lời khuyên của cô gái không phải là việc làm thiếu nam tính và cũng chẳng phải là sai.

Hãy bôi đen mắt cô ấy vì tình yêu, nếu bạn muốn; nhưng tốt nhất là làm một việc khi cô ấy muốn bạn làm điều đó.

“Tắt vòi nước mắt đi,” Kid nói, vào một đêm khi Molly đẫm nước mắt, yêu cầu anh sửa đổi cách sống của mình. “Anh sẽ cắt đứt băng đảng. Em là dành cho anh mà, và cuộc sống đơn giản ở bên. Anh muốn nói với em, Moll à – anh sẽ tìm việc làm; và một năm nữa chúng ta sẽ kết hôn. Anh sẽ làm điều đó vì em. Chúng ta sẽ có một căn hộ và một cây sáo, một cái máy khâu và một vườn cao su và sống trung thực nhất có thể”.

“Ôi, anh Nhóc,” Molly thở dài, lấy khăn tay lau vết bột trên vai anh, “Em thích  nghe anh nói vậy còn hơn sở hữu toàn bộ New York. Và chúng ta có thể hạnh phúc dù chỉ là rất nhỏ !”

Kid nhìn xuống chiếc áo lấm tấm và quần cộc vải da sơn bóng của mình với một chút vẻ sầu muộn.

Anh nói “sẽ bị khó chịu nặng nề nhất khi phải sống trong đống giẻ vụn. Anh luôn thích mặc đồ hợp thời trang khi ra ngoài nếu có thể. Em biết anh ghét những thứ rẻ tiền như thế nào, Molly à. Bộ đồ này khiến anh biến thành người tuổi 65. Bất cứ thứ gì trong dòng quần áo đều phải như vậy, hoặc là để cho những cửa tiệm thua lỗ, hoặc cho anh. Nếu anh làm việc, anh không có nhiều xu để đưa những chiếc kéo lớn xén lông cừu cho người đàn ông nhỏ bé”.

“Đừng bận tâm, anh nhóc Kid. Em thích anh mặc một chiếc áo liền quần màu xanh lam cũng như khi em mặc và ngồi trong một chiếc ô tô màu đỏ”.

Trước khi Kid đủ lớn để gây ấn tượng với cha mình, cậu đã bị buộc phải học nghệ thuật của thợ sửa ống nước. Vì vậy, bây giờ trở lại với nghề danh giá và hữu ích này, anh đã trở lại. Tuy nhiên hồi đó với tư cách là một trợ lý mà anh đã tự mình đi làm; và bây giờ là người thợ sửa ống nước chính chứ không phải người phụ tá, người đeo những viên kim cương lớn như hạt mưa đá và khinh rẻ nhìn những cột đá hoa cương trong dinh thự của thượng nghị sĩ Clark.

Tám tháng trôi qua suôn sẻ và chắc chắn như thể họ đã “trôi qua” trong một vở diễn trên sân khấu. Kid đã làm việc đó đây với các đường ống và vật hàn ống của mình mà không có triệu chứng quay lại sa ngã. Băng đảng Stovepipe tiếp tục trộm cắp trên các đại lộ cao tốc, làm tổn thương các cảnh sát, bắt cóc khống chế những du khách đi chơi muộn, phát minh ra các phương pháp cướp bóc ôn hòa mới, bắt chước các kiểu quần áo và đồ đeo cổ của đại lộ số 5 và tự xử lý theo những quy định vô luật của nó. Nhưng Kid vẫn kiên định và trung thành với Molly của anh, mặc dù lớp sơn bóng đã không còn trên móng tay anh và phải mất 15 phút để buộc lại cà vạt lụa màu tím của mình để những chỗ rách không lộ ra.

Một buổi tối, anh ta mang theo một bọc bí ẩn đến nhà Molly.

“Mở nó ra, Molly !” anh ta nói lớn tiếng, trầm lặng. “Nó là của em”.

Những ngón tay háo hức của Molly xé bỏ lớp bọc. Cô hét lớn, và dồn dập một ít kiến thức của cô gái bé nhỏ, và mẹ cô, máy rửa chén, nhưng là một người thân không thể chối cãi của bà Eva thủy tổ phụ nữ đã quá cố.

Một lần nữa Molly lại thét lên, và một thứ gì đó đen tối, dài ngoằn ngoèo bay đến bao lấy cổ cô như một con rắn nước.

“Khăn lông chồn của Nga đấy,” Kid nói, tự hào, thích thú khi nhìn thấy đôi má tròn trịa của Molly nổi bật trên lớp khăn lông đang bao quanh. “Hàng thứ thiệt đấy em. Họ không làm bất cứ thứ gì ở Nga tốt hơn cho em được nữa đâu, Molly à”.

Molly thọc tay vào bao tay lông thú, vội vã vấp đổ cái nôi trẻ sơ sinh trong nhà và bay đến trước gương. Gợi ý cho chuyên mục làm đẹp. Để làm cho đôi mắt sáng, làn da hồng hào và một nụ cười quyến rũ: Công thức – một bộ lông quý giá của Nga. Xin mời dùng xem.

Khi họ ở một mình, Molly nhận ra một chiếc bánh nhỏ của tảng băng của lẽ thường cuốn theo dòng nước tràn đầy hạnh phúc của cô.

“Anh là một con chim, được rồi, anh nhóc Kid,” cô thừa nhận một cách biết ơn. “Em chưa bao giờ có bất kỳ bộ lông thú nào trước đây trong đời. Nhưng mà chẳng  phải những bộ lông quý của Nga đắt kinh khủng sao ? Hình như em nghe nói là nó đắt lắm đấy”.

“Anh đã bao giờ chê bai bất kỳ món hàng hời nào với cô chưa, Moll ?” Kid hỏi, với vẻ điềm tĩnh. “Em có bao giờ để ý thấy anh dựa vào chiếc quầy còn sót lại hay ngó nghiêng qua cửa sổ của số 5 và 10 không? Chiếc khăn đó là 250 đô la và chiếc bao tay 175 đô la và em đã không mắc sai lầm khi nói về giá của những chiếc khăn cao cấp của Nga. Hãy nói xem, nó trông rất hợp với em đấy chứ Molly “.

Molly ôm những đồ lông thú quí quý vào ngực trong sự sung sướng. Và rồi nụ cười của cô ấy biến mất từng chút một, và cô nhìn thẳng vào mắt Kid một cách buồn bã và kiên định.

Anh biết mọi ánh nhìn của cô có ý nghĩa như thế nào; và anh cười với một chút đỏ bừng trên mặt.

“Mở ra đi,” anh nói, với vẻ thô bạo trìu mến. “Anh đã nói với em là anh đã xong công việc. Anh đã mua chúng và trả tiền, được rồi, bằng tiền của mình”.

“Xài hết số tiền anh làm được sao, Kid ? Hết 75 đô la một tháng?”

“Chắc chắn rồi. Anh đã tiết kiệm”.

“Để xem nào – tiết kiệm được 425 đô la trong tám tháng, hả Kid?”

“Ờ, bình tĩnh đi,” Kid nói, với một chút nóng nảy. “Anh đã gom một số tiền khi đi làm. Em nghĩ rằng anh lại đi trộm cắp nữa phải không? Anh đã nói với em là anh từ bỏ rồi mà. Anh trả tiền mua sòng phẳng đấy. Hãy quàng chúng vào cổ và đi dạo nào”.

Molly đã xoa dịu những nghi ngờ của mình. Lông chồn êm dịu. Tự hào như một nữ hoàng, cô ấy đi trên đường phố ở bên cạnh Kid. Trong tất cả những khu vực của những con phố trũng thấp chưa bao giờ được nhìn thấy những người quý tộc Nga trước đây. Lời nói đó đẩy nhanh, và những cánh cửa ra vào và cửa sổ nở rộ với những cái đầu thò ra háo hức muốn nhìn thấy những chiếc lông thú căng phồng mà nhóc Brady đã tặng cô gái của mình. Tất cả các con phố đều vang tiếng “Ô” và “A” và số tiền tuyệt vời được nói là trả cho các quý tộc được chuyển từ đôi môi này sang cặp môi khác, tăng dần khi nó trôi đi. Ở khuỷu tay phải của cô ấy đi tản bộ cùng với chàng Kid với dáng điệu của hoàng tử. Công việc đã không làm giảm đi tính yêu thích phô trương và niềm đam mê của anh ấy đối với những thứ đắt tiền và chân chính. Ở một góc, họ nhìn thấy một nhóm của Băng đảng Stovepipe đang lượn lờ, chuyện phiếm. Họ ngả mũ chào cô gái của Kid và tiếp tục tán gẫu bình tĩnh vô tư.

Cách ba khối nhà phía sau cặp đôi được ngưỡng mộ, thám tử Ransom của văn phòng Trung tâm, cũng đang đi dạo. Ransom là thám tử duy nhất của lực lượng có thể đi ra ngoài trời được an toàn trong quận Stovepipe. Anh ấy đối xử công bằng và không hề sợ hãi và đến đó với giả thuyết rằng cư dân là con người. Nhiều người thích anh ấy, và thỉnh thoảng có người sẽ mách cho anh ấy cái thứ mà anh ấy đang tìm kiếm.

“Ngoài phố có gì đáng chú ý không ?” Ransom hỏi một thanh niên nhợt nhạt trong chiếc áo len đỏ.

“Người ta đang tò mò về một bộ áo choàng lông bò rừng ăn trộm mà Kid Brady đã khoác lên cô gái của mình,” thanh niên trả lời. “Một số người nói rằng anh ấy đã trả 900 đô la để mua bộ lông thú. Các món đồ hợp thời trang lắm”.

“Tôi nghe nói Brady đã làm việc tại cửa hàng cũ của anh ấy được gần một năm rồi mà,” thám tử nói. “Anh ta không đi lại với băng đảng nữa, phải không?”

“Anh ta đang làm việc, được rồi,” chiếc áo len màu đỏ nói, “nhưng – nói xem, anh bạn, anh có đang theo dõi dấu vết bất cứ thứ gì trong dây chuyền lông thú không? Một gã thợ ống nước trong một cửa hàng không phù hợp với bộ da lông thú mà thằng Kid tặng cho cô gái đang ăn diện kia”.

Ransom vượt qua cặp đôi đang đi dạo trên một con phố vắng gần bờ sông. Anh chạm vào cánh tay của Kid từ phía sau.

“Để tôi gặp cậu một chút, Brady nha,” anh nói, lặng lẽ. Mắt anh dừng lại trong giây lát trên chiếc khăn lông dài được vắt ngược rất phong cách qua vai trái của Molly. Kid, với vẻ mặt cau có ghét cảnh sát trước đây, bước sang một hai bước bên cạnh thám tử.

“Did you go to Mrs. Hethcote’s on West 7th street yesterday to fix a leaky water pipe?” asked Ransom.

“I did,” said the Kid. “What of it?”

“The lady’s $1,000 set of Russian sables went out of the house about the same time you did. The description fits the ones this lady has on.”

“To h–Harlem with you,” cried the Kid, angrily. “You know I’ve cut out that sort of thing, Ransom. I bought them sables yesterday at–“

The Kid stopped short.

“Hôm qua cậu có đến nhà bà Hethcote trên đường Tây số 7 để sửa đường ống nước bị rò rỉ không?”- Ransom hỏi.

“Tôi đã đến đó,” Kid nói. “Có chuyện gì sao?”

“Bộ đồ Nga quý giá 1.000 đô la của quý bà đã bay ra khỏi nhà cùng thời gian với cậu. Mô tả của bà ấy phù hợp với những thứ mà quý cô này có”.

 Kid giận dữ hét lên. “Ông biết mà, tôi đã cắt đứt với loại chuyện đó rồi, Ransom. Tôi đã mua chúng hôm qua tại…”.

Kid dừng lại một bước.

Ransom nói: “Tôi biết gần đây cậu đang làm việc rất ổn định. “Tôi sẽ cho cậu mọi cơ hội. Tôi sẽ đi với cậu đến cái nơi cậu nói rằng cậu đã mua bộ lông thú và điều tra. Người phụ nữ của cậu cứ mặc chúng đi cùng với chúng ta và không ai cầm cả. Thế là công bằng nhá, Kid Brady”.

“Thôi nào,” Kid nóng nảy đồng ý. Và rồi anh ta đột ngột dừng lại và nhìn với một nụ cười kỳ quặc trước khuôn mặt đau khổ và lo lắng của Molly.

“Không có ích gì,” anh nói, dứt khoát. “Mấy thứ đó đúng là đồ của bà quý tộc Hethcote, được rồi. Em sẽ phải giao trả lại cho họ, Molly à, nhưng món đồ này không quá hợp với em nếu chúng có giá một triệu đô”.

Molly, với vẻ mặt đau khổ, ôm lấy cánh tay của Kid.

“Ồi, Kiddy, anh đã làm tan nát trái tim em,” cô nói. “Em đã rất tự hào về anh – và bây giờ họ sẽ làm với bạn – và hạnh phúc của chúng tôi đã đi đâu rồi?”

“Về nhà, đi em” Kid nói một cách ngông cuồng. “Nào, Ransom – hãy cầm lấy bộ đồ lông thú. Chúng ta hãy đi khỏi đây. Chờ một chút – Anh sẽ… ồ không, anh sẽ …nếu anh có thể…về sau, Molly à. Tôi đã sẵn sàng, nào Ransom”.

Quanh quẩn một góc bãi gỗ, viên cảnh sát Kohen đang trên đường tuần tra  dọc theo bờ sông. Viên thám tử đã gọi cho anh ta đến hỗ trợ. Kohen tham gia nhóm. Ransom giải thích vụ việc.

“Chắc chắn rồi,” Kohen nói. “Tôi nghe nói về những bộ lông thú bị mất cắp. Anh nói rằng anh có mang chúng đến đây à ?”

Cảnh sát Kohen cầm lấy một đầu chiếc khăn quàng cổ của Molly trên tay và nhìn kỹ nó.

“Đã có lần,” anh ấy nói, “tôi làm nghề bán lông thú ở đại lộ 6. Đúng đây là bộ lông thú. Chúng xuất xứ từ Alaska. Chiếc khăn quàng cổ có giá 12 đô la và chiếc bao tay giá …”.

“Thôi nào!” bàn tay khỏe mạnh của Kid chạm vào miệng viên cảnh sát. Kohen loạng choạng và giữ thăng bằng lại. Molly hét lên. Vị thám tử lao vào Brady và với sự trợ giúp của Kohen đã choàng cái còng sắt vào cổ tay anh ta.

“Chiếc khăn quàng cổ là 12 đô la và chiếc khăn trùm đầu là 9 đô la”, viên cảnh sát khẳng định nói. “Ai nói nó trị giá một triệu đô la?”.

Kid ngồi trên đống gỗ, mặt đỏ sẫm.

“Đúng vậy, anh cảnh sát!” Kid tuyên bố, một cách hằn học. “Tôi đã trả 21 đô 50 xu đô la cho cả bộ đồ này. Tôi thà có sáu tháng và không nói. Tôi, một gã hào hoa sẽ không nhìn vào bất cứ thứ gì rẻ tiền! Anh chỉ là một kẻ lừa đảo đơn thuần. Molly – lương của anh không thể đánh vần “khăn lông thú” bằng tiếng Nga”.

Molly tự ngả mình lên cổ anh ta.

“Em đâu thèm quan tâm gì tới tất cả quý tộc và tiền bạc trên thế giới”, cô khóc. “Đó là Kiddy của tôi mà tôi muốn. Ôi, anh thân yêu, đồ khốn nạn, đồ điên rồ!”.

Kohen nói với thám tử: “Anh có thể bỏ cái còng tay đi. Trước khi tôi về đồn cảnh sát để báo cáo, anh hãy trả người phụ nữ cái khăn lông thú về tủ quần áo của cô ấy… Anh bạn trẻ, tôi xin lỗi vì đã kẹp cổ anh”.

Ransom đưa trả cho Molly món đồ lông thú của cô ấy. Đôi mắt cô ấy đang mỉm cười khi nhìn Kid. Cô quấn chiếc khăn và quàng phần cuối qua vai trái với vẻ duyên dáng của nữ công tước Nga.

Cảnh sát Kohen nói với thám tử Ransom “Ta đi thôi”.

nguyên tác: “Vanity and Some Sables”

Nguồn:

https://americanliterature.com/author/o-henry/short-story/vanity-and-some-sables

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d người thích bài này: