"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Author Archive

Vụ Yên Bái và ý kiến Ls Lê Thị Công Nhân

Vụ Yên Bái và ý kiến LS Lê Thị Công Nhân: Chúng tôi thấy hả lòng hả dạ

VNTB 25.8.16

Hàn Giang

 (VNTB) – …Đây là sự ức chế của tâm lý bị đè nén của những con người mà cả cuộc đời bị tuyên truyền những điều dối trá và không có cơ hội nào để có thể chống trả lại những áp bức, bóc lột bằng phương tiện bạo lực do Nhà nước cộng sản này gây ra, chỉ có những sự kiện như vừa xảy ra là một cơ hội cho người dân được xả ra những ức chế, những cái cay đắng, đau khổ mà người dân bị đè nén…”

LS Lê Thị Công Nhân: “Các anh tiếc thương, các anh cứ đến mà viếng vòng hoa, mà gửi phong bì, mà khóc nức nở có ai cấm đâu”.

Tiếng súng vang trên bầu trời Yên Bái với hình ảnh ba quan chức cấp cao của tỉnh bị chết bởi súng đạn trong một vụ án có những tình tiết mà báo đài nhà nước Việt Nam đã đưa chưa được rõ ràng. Hung thủ ban đầu được xác định là ông Đỗ Cường Minh- Chi cục trưởng kiểm lâm và hai nạn nhân là các ông Phạm Duy Cường- Bí thư Tỉnh ủy, ông Ngô Ngọc Tuấn- Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh. Theo lời của Giám đốc Công an tỉnh, ban đầu vụ án sẽ không khởi tố bởi nạn nhân và hung thủ đã chết nhưng vài giờ sau thì đã có quyết định khởi tố vụ án. Thi thể của ba quan chức được gia đình đưa về nhà an táng trong sự tiếc thương.

Có một nghịch lý xảy ra, cộng đồng mạng Việt Nam tràn ngập những chia sẻ bày tỏ sự vui mừng, hả hê trái ngược hoàn toàn với câu nói “nghĩa tử là nghĩa tận”, truyền thống tốt đẹp mà người ngàn xưa để lại. Tại sao lại có một nghịch lý như thế này? Có phải người Việt Nam sống ác đến độ vô lương giống như một bài viết của tác giả Khánh Nguyên được đăng trên tờ báo VTC hay vì nguyên do nào khác?

Việt Nam Thời Báo (VNTB) đã có cuộc trao đổi với luật sư Lê Thị Công Nhân để tìm lời giải đáp xoay quanh những câu hỏi này.

PV.(VNTB): Thưa luật sư, thông thường người Việt mình hay tỏ ra đau buồn, khóc thương khi có người chết, nhưng điều này đã bị đảo ngược hoàn toàn khi mà trong mấy ngày qua cộng đồng mạng Việt Nam chứng kiến như một làn sóng người đã vui mừng, hả hê khi hay tin ba quan chức cấp cao của tỉnh Yên Bái bị chết bằng súng vào ngày 18/8/2016. Theo luật sư thì tại sao lại có một nghịch lý thế này?

Ls.Lê Thị Công Nhân: Sự kiện ba quan chức cấp cao của tỉnh Yên Bái chết trong một vụ án mà người ta mới xác định là do bắn bằng súng, có thể là bắn nhau hoặc có thể bị bắn, hoặc cũng có thể có những người khác liên quan bởi vì thông tin trên báo đài được phép xuất bản trong nước thì thấy có rất nhiều chi tiết gây nên những tò mò, những ý kiến mở rộng thêm để điều tra vụ án.

Câu hỏi liên quan đến hiện tượng tâm lý có vẻ như bất thường trong sự kiện vừa qua đó là nhiều người dân có thái độ không lấy gì làm đau buồn, tiếc thương trong sự kiện này. Thậm chí còn thể hiện quan điểm của mình về mặt chính trị của vấn đề bởi đây là những quan chức cấp cao nhất của một tỉnh thì cũng là cấp của một quốc gia bởi các tỉnh liên kết lại thì thành một quốc gia. Và ông Chi cục trưởng kiểm lâm (Đỗ Cường Minh) cũng là một chức vụ rất quan trọng bởi Yên Bái là một tỉnh có nhiều diện tích rừng chứ không như ở thủ đô Hà Nội, Sài Gòn hay một số tỉnh thành khác. Cũng xin chia sẻ về quan điểm cá nhân của tôi cũng là một người cảm thấy có một sự hả lòng, hả dạ nhất định khi nghe những tin tức đó. Tôi là một dân đen và tôi không ngần ngại thể hiện cảm xúc của mình, tôi có mượn trang facebook của chồng tôi để viết một status ngắn ngắn. Sở dĩ tôi có cái cảm giác và thái độ như vậy là vì đối với riêng bản thân tôi, tôi sinh ra và sống dưới chế độ độc tài Cộng sản Việt Nam tôi thấy rõ rằng, giờ tôi đã gần 40 tuổi thì cả cuộc đời của tôi đã bị cai trị như là một nô lệ và nhà nước này là tên nô lệ hết sức thâm độc, khát máu trong việc nô dịch người dân Việt Nam. Họ đã tuyên truyền, nhồi sọ người dân Việt Nam để làm cho người dân Việt Nam trở nên những con người sống trong sự dối trá một cách hoàn toàn cố ý hoặc những người nào không cố ý thì cũng trở nên tê liệt, trơ lì về mặt cảm xúc. Đấy là những suy nghĩ riêng của tôi.

Và bây giờ khi Internet bùng nổ, mạng xã hội bùng nổ thì người ta mới bắt đầu được tiếp cận nhiều hơn với những thông tin sự thật, những thông tin đa chiều và người ta bắt đầu dần dần mạnh dạn thể hiện những suy nghĩ của mình, những cảm xúc của mình trong sự bớt sợ sệt, bớt giả tạo, chính vì thế mà hiện thực này có vẻ như mâu thuẫn với hiện tượng tâm lý trên chứ thật ra không có gì mâu thuẫn cả. Đối với những người dân đen như tôi, những người bị cai trị như những tên nô lệ, khi mà tôi thấy những tên chủ nô, những tên cai nô tức là những đám lâu la, những tên lãnh đạo của đất nước Việt Nam này với cái thể chế chính trị rất bất nhân, dối trá, được xây dựng và duy trì bằng sự bạo lực, nên khi tôi thấy những tên quan chức cấp cao, những tên lãnh đạo trong bộ máy nhà nước bị nhận một kết cục trong cuộc đời thì với những người dân đen như tôi, tôi nói thật là tôi chấp nhận bị ném đá khi chia sẻ những suy nghĩ của mình đó là tôi cảm thấy hả lòng, hả dạ mà như tôi đã chia sẻ. Đây là sự ức chế của tâm lý bị đè nén của những con người mà cả cuộc đời bị tuyên truyền những điều dối trá và không có cơ hội nào để có thể chống trả lại những áp bức, bóc lột bằng phương tiện bạo lực do Nhà nước cộng sản này gây ra, chỉ có những sự kiện như vừa xảy ra là một cơ hội cho người dân được xả ra những ức chế, những cái cay đắng, đau khổ mà người dân bị đè nén, bị gây bởi một cái Nhà nước, bởi một cái quản lý hành chính hết sức tăm tối, bóc lột xấu xa chứ hoàn toàn không phải là một câu chuyện cá nhân của anh hay của tôi, của những người đã nằm xuống mà đây là một hiện tượng mang tính xã hội rộng lớn và có những uẩn khuất như vậy.

PV.(VNTB): Ngay sau đó, báo chí Nhà nước đã cho đăng một bài viết có tựa đề “Khi kẻ vô lương đùa cợt trên nỗi đau tột cùng của thảm án” của tác giả Khánh Nguyên, đại khá bài báo đã chỉ trích những người có biểu hiện vui mừng khi các quan chức của tỉnh Yên Bái bị chết, luật sư nói sao với hành động của báo Nhà nước.

Ls.Lê Thị Công Nhân: Đấy là một bài báo (Khi kẻ vô lương đùa cợt trên nỗi đau tột cùng của thảm án), trước hết tôi khẳng định rằng mỗi một cá nhân hay một tờ báo đều có quyền nói lên suy nghĩ của họ, quyền này tôi tôn trọng. Tiếp theo, tôi nói ý kiến thứ hai của tôi là việc họ sử dụng phương tiện báo chí để nói lên điều đó ở Việt Nam mà cách họ làm là hoàn toàn bất công. Bất công là vì sao? Ở Việt Nam không hề có xuất bản tư nhân, không hề có báo chí tư nhân cho nên khi anh sử dụng quyền được nói lên chính kiến của anh dù anh là cá nhân hay tổ chức nhưng quyền đó được thực hiện một cách độc quyền qua những phương tiện truyền thông được cấp phép. Ngược lại chúng ta có thể thấy những mạng xã hội, những trang blog…mà được coi là trái phép và những ngưởi quản lý những cái trang truyền thông mà nôm na gọi là “lề trái”, những trang cá nhân Facebook chẳng hạn để lên tiếng thì ngay lập tức là bị coi, bị đối xử một cách miệt thị như những tên tội phạm. Cho nên vấn đề không phải cứ thực hiện quyền của mình là đã công bằng mà anh phải thực hiện quyền đó bằng cách thức công bằng ít nhất phải có sự đáp lại hai bên, mà cả hai bên phải được ở trong tình trạng an toàn, trong một mức độ trung bình ngang nhau thế mới gọi là công bằng. Cho nên khi bài báo đó (Khi kẻ vô lương đùa cợt trên nỗi đau tột cùng của thảm án) xuất hiện thì tôi nhắn mạnh rằng, họ hoàn toàn có quyền cho những người không hề cảm thấy đau buồn về cái chết những quan chức kia là những kẻ vô lương. Họ có quyền nói lên suy nghĩ của họ nhưng cái cách họ sử dụng truyền thông một cách độc quyền như vậy, độc quyền tuyệt đối trong nội bộ lãnh thổ Việt Nam thì đó lại là một sự bất công mà như tôi đã nói những người dân như tôi, những người sống trong một xã hội không hề có tự do thông tin, tự do báo chí cũng như tự do xuất bản nên không còn cách nào khác phải nói lên trên các phương tiện mà nó nhỏ bé hơn, đơn giản hơn mặc dù không phủ nhận nói vô cùng hiện đại đó là trên facebook chẳng hạn. Khi đọc những bài báo như vậy, tôi sử dụng quyền nói lên chính kiến của mình và không những thế, tôi còn có suy nghĩ hơi trẻ trong bài viết mà tôi đăng ở trang facebook của chồng tôi là tôi định đưa thêm một câu; “kính mời những người mà đau lòng, tiếc thương những tên quan chức kia cứ việc khóc thương, tôi hoàn toàn không dùng hoặc tôi không có khả năng dùng bất kỳ một phương tiện để bịt mồm họ, bắt họ giống tôi”. Vậy thì vấn đề dân chủ được đặt ra ở đây là tôi cũng có quyền yêu cầu họ không được phép gán ghép cho tôi bất kỳ tội hình sự hoặc là dùng những biện pháp bạo lực đối xử với tôi khi tôi nói lên chính kiến của tôi trong vụ việc ba quan đầu tỉnh Yên Bái bị chết trong vụ bắn nhau. Chưa có kết luận chính thức nhưng rõ ràng cho thấy đây không phải là vụ việc đơn giản, một vụ việc cực kỳ nghiêm trọng mà số “3” trong toán học là số nhiều, một vụ thảm án rất nghiêm trọng vì hai vị quan chức đứng đầu tỉnh lại bị như vậy.

PV.(VNTB): Thưa luật sư! Có một nguồn dư luận nói rằng: Đã là con người thì phải có nhân quyền, trong đó có quyền “không phân biệt đối xử”, vậy tại sao ba quan chức cấp cao của tỉnh Yên Bái bị chết lại bị người dân trong đó có những người hoạt động dân chủ ở Việt Nam vui mừng, một cách hành xử có phần không đúng chuẩn mực nhân quyền vậy có phải là đang đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền hay là đang chuyển từ độc tài này sang độc tài khác? Luật sư nói sao về nguồn dư luận này?

Ls.Lê Thị Công Nhân: Theo tôi cái nguồn dư luận ấy nếu có thật lòng thì đó là cái não trạng nô lệ còn nếu như không thật lòng thì đấy là một tên an ninh mạng, một tên cảnh sát tư tưởng lão làng. Chúng ta thường nhầm lẫn giữa việc, nếu một người đấu tranh dân chủ hoặc một nền dân chủ thì phải tạo ra các thiên thần hay một xã hội hoàn hảo nó không có nghĩa như vậy. Dân chủ đó là khi tất cả mọi người được quyền nói lên chính kiến của mình, được quyền tự lựa chọn và chịu trách nhiệm với quyết định lựa chọn của mình mà không bị áp đặt bởi những bạo lực khiến cho con người ta không còn những lời nói và những việc làm đúng như chủ ý của họ, chính vì thế mà họ không còn phải chịu trách nhiệm với việc làm của mình. Đấu tranh dân chủ không phải là điều đưa tất mọi người trở thành những bậc thánh nhân, luôn sống trong sự tha thứ mà dân chủ là một nền tảng đưa đến một xã hội công bằng. Khi mà cộng sản với một xã hội không có dân chủ và khi mà họ thấy những người dân chủ tỏ thái độ hả hê, thỏa mãn như một cái công lý được thực thi, như một định mệnh được thực thi đối với những tên quan tham thì những luồng dư luận của cộng sản tận dụng, lợi dụng yếu tố tâm lý vẫn còn e dè, vẫn còn sợ sệt, vẫn còn câu nệ vào những cái văn hóa giáo điều, cổ xưa, lạc hậu để đánh vào điểm yếu của lòng người đó là đem những câu chuyện nào là truyền thống dân tộc, văn hóa Việt Nam phải tiếc thương người chết. Nếu chúng ta có một nền văn hóa như vậy thì nền văn hóa của chúng ta không bình thường. Bởi vì con người, chúng ta nhìn thấy trong lịch sử của chúng ta có rất nhiều tên tội đồ, trong lịch sử phong kiến với truyền thống văn hóa ngàn năm của đất nước ta thì ngay cả khi những tên tội đồ mà bị chết thì chúng ta vẫn lên án, lên án cho đến tận bây giờ chứ không phải chỉ trong sách sử. Vậy thì đó là những tên giặc ngoại xâm chúng ta dễ dàng nhận ra, nhưng những tên giặc nội xâm cũng là những tên tội đồ thì khi chết chúng ta lại không nhận ra điều đấy. Rất nhiều người cảm thấy ngại ngùng khi chia sẻ niềm thỏa mãn, hả dạ, hả lòng của mình. Tôi không thuộc trường hợp ấy mà tôi cổ vũ một lối sống rằng những người nào tiếc thương vô hạn, đau đớn khôn nguôi trước cái chết của những tên quan kia thì cứ việc đăng đàn mà tán tụng, mà tiếc thương, nhưng phải tôn trọng những người thấy được những tên đó là những tên tội đồ, những tên quan tham và khi chúng chết như vậy chúng tôi là những dân đen, chúng tôi thấy hả lòng hả dạ, chúng tôi được quyền nói lên chính kiến của mình. Các anh tiếc thương, các anh cứ đến mà viếng vòng hoa, mà gửi phong bì, mà khóc nức nở có ai cấm đâu.

VNTB chân thành cám ơn những chia sẻ của luật sư Lê Thị Công Nhân.

LIKE TO SHARE?

Tiên nhân anh Tiến Hợi làm khổ Bác

Trong hình ảnh có thể có: 2 người , ảnh tự sướng và cận cảnh
Chú Tễu

Tiên nhân anh Tiến Hợi làm khổ Bác

Nhà văn Nguyễn Quang Lập (Quê Choa)

Lâu ngày không đến Nhà Hát Kịch Hà Nội, hôm nay đến chẳng gặp ai, chỉ gặp mỗi Tiến Hợi. Nó hỏi có vở mới không ông, mình nói không. Nó nói từ ngày tôi đóng vai nhà thơ trong kịch “Sám Hối” của ông, quay đi quay lại cả chục năm rồi. Bao nhiêu lần ông có vở mới tôi chẳng có vai.

Mình nói đùa ông kinh doanh vai Bác Hồ đủ no rồi, cần gì vai khác. Nó bảo hồi này có ma nào thuê tôi đóng Bác Hồ nữa đâu. Tôi sực nhớ sau bộ phim “Hà Nội Mùa Đông 1946” của Đặng Nhật Minh, đúng là không ai thuê Tiến Hợi đóng vai Bác Hồ nữa thật.

Chẳng phải bây giờ Tiến Hợi không còn giống Bác Hồ nữa, hay thủ vai kém, mà tự nhiên thế, cả kịch lẫn phim đều vắng bóng nhân vật Bác Hồ.

Ngày xưa thì danh tiếng nó nổi như cồn nhờ nó thủ vai Bác Hồ. Nó mặt mũi, khổ người, dáng người giống y chang Bác Hồ khi Bác đến dự Đại hội Tua ở Pháp, hóa trang thì Bác Hồ thời nào nó cũng giống. Nó còn bắt chước được giọng Bác, nhiều khi nghe y chang tiếng Bác, khiến nhiều người xem, nghe rất cảm động.

Kịch, Phim bất kỳ đoàn nào có vai Bác Hồ là không thể không mời Tiến Hợi. Rồi các kỳ lễ lạt, phong trào sân khấu hóa rầm rộ, hễ 30/4 hay 2/9 thì thế nào cũng có vai Bác Hồ xuất hiện trước đám đông, có khi Bác nói đôi câu, có khi Bác chỉ đứng trên ô tô đưa tay vẫy vẫy; chỉ thế thôi nhưng Tiến Hơi vớ được khẳm tiền.

Cả một mùa hè năm 1995, Tiến Hợi chạy xô từ Bắc vào Nam, thu tiền mệt nghỉ. Vào Nghệ An, Tiến Hợi Bác Hồ chỉ đứng cho các cô gái múa vòng quanh Bác chừng 5 phút lên phim là kiếm được bạc triệu. Để nguyên bộ dạng hóa trang thành Bác Hồ như thế, Tiến Hợi bay vào Đà Nẵng, đứng trên ô tô vẫy vẫy, cười cười, rồi phát kẹo, bánh cho các em thiếu nhi, Bác lại cười cười, vẫy vẫy… Chỉ thế thôi Tiến Hợi kiếm gần chục triệu đồng.

Vào Sài Gòn, Tiến Hợi Bác Hồ đứng trên khán đài, đọc tuyên ngôn xong, bỏ túi cả chục triệu đồng, bay ra Hà Nội đến Cung Văn Hóa, lấy giọng Bác Hồ nói với các em: “Non sông Việt Nam có vẻ vang được hay không là do các cháu.” Bác ẵm hai triệu đồng ngon ơ.

Thằng Tùng Cứt nói Tiến Hợi đóng Bác Hồ chỉ trong 10 ngày kiếm được 5 chục triệu – 50.000.000 đồng. Buôn thuốc phiện cũng không trúng lớn và dễ đến như thế.

Tiến Hợi nói: “Mọi người ơn Bác một, tao ơn Bác một trăm.”

Người có mặt mũi, dáng người giống Bác Hồ nên làm kịch sĩ, đóng vai Bác Hồ, kiếm tiền dễ dàng; nghe thì đơn giản thế thôi, nhưng thực ra phải tập luyện vất vả lắm. Tiến Hợi chăm, chịu nghe người chỉ bảo, nhưng hơi chậm hiểu, lại có cái bệnh mất tập trung, hay quên lời, nhiều khi thấy nó tập đóng vai Bác Hồ vất vả dễ sợ.

Mình nhớ hồi mình làm việc ở Nhà Hát, dựng vở gì đó của Phú Thăng, mình có chấp bút biên tập nhưng không nhớ tên vở, chỉ nhớ có vai Bác, mỗi lần làm thoại lời Bác đến khổ.

Tiến Hợi Bác Hồ càng khổ hơn. Anh Tạo – Hoàng Quân Tạo – nhiều lần tru lên:

– Đó là thằng Hợi nói, không phải Bác nói, ngu ơi là ngu!

Nhiều lần điên lên, anh Tạo quát:

– Bác nói cái đéo gì mà mày nói thế, hả?

Được cái Tiến Hợi không tự ái, nó hết sức lắng nghe mọi người góp ý, phải sửa đi, sửa lại cả trăm lần nó cũng sửa cho kì được.

Khổ nhất mỗi khi Bác xuất hiện, thế nào cũng có đám đông quần chúng. Phải đứng thế nào cho ra vị thế Bác, lại không được để Bác xa rời quần chúng.

Lắm khi thấy Tiến Hợi lúng ta lúng túng như gà mắc tóc, anh Tạo quát:

– Bác cơ mà! Bác mà đứng co ro thế hả?

Mọi người cười rũ.

Quốc Toàn góp ý anh Tạo không được gọi Bác Hồ, chỉ gọi Tiến Hợi thôi, tránh phạm húy. Anh Tạo nghe liền.

Nhưng thói quen gọi tên nhân vật, buột miệng vô thức rất buồn cười. Nhiều khi quên, anh Tạo kêu lên:

– Ôi chà chà. Xem cái thằng Bác diễn ngu chưa kìa!

Nói xong anh giật mình, sợ bằng chết. Đến khi say nghề quên hết, lại buột miệng kêu lên:

– Bác Hồ ơi là Bác Hồ, mày diễn cái đéo gì đấy?

Chết cười.

Rồi cuối cùng mọi việc cũng êm thấm cả. Tiến Hợi danh nổi như cồn nhờ vai Bác.

Một đêm diễn kịch về cuộc đời Bác xong, đại diện Ban Lãnh đạo Thành phố lên sân khấu, tặng hoa, bắt tay Tiến Hợi. Khi ấy Tiến Hợi vẫn là Bác Hồ, nhưng nó khom người, kính cẩn đưa cả hai tay ra bắt tay vị lãnh đạo thành phố.

Hoàng Dũng sỉ vả;

– Sao mày ngu thế! Mày đang vào vai Bác, mày bắt tay kiểu đó, chẳng may có thằng nào chụp ảnh Bác khúm núm, người xem ảnh tưởng là Bác thật, có chết không?

Mấy đêm diễn sau đó ở những thành phố khác, nghe lời Hoàng Dũng, khi lãnh đạo thành phố lên sân khấu, tặng hoa, bắt tay, Tiến Hợi diễn vai Bác đúng sách, Bác đứng thẳng, chững chạc, bắt tay với vẻ âu yếm, lại còn vỗ vỗ vai lãnh đạo, thân mật kiểu Bác cháu.

Nhưng làm thế, Tiến Hợi bị anh Tạo mắng:

– Sao mày ngu thế? Người ta là lãnh đạo, mày là cái đéo gì mà mày vỗ vai người ta?

Tiến Hơi nhăn nhó:

– Lúc ấy em đang vào vai Bác mà.

Anh Tạo gắt:

– Vào vào cái đéo gì. Hết kịch là hết Bác, nghe chưa!

Làm gì cũng bị chửi, Tiến Hợi ức lắm, vào hậu đài thở dài, nói:

– Chỉ là Bác thôi mà Hoàng Dũng bảo một đằng, anh Tạo bảo một đằng, tao biết làm thế nào cho đúng là Bác.

Thằng Tùng Cứt nói:

– Mày làm Bác bao nhiêu lần mà mày đéo biết phải làm sao cho giống Bác. Tụi tao biết gì đâu mà mày hỏi tụi tao!

Nguyễn Quang Lập – Quê Choa blog

Hai thiếu tướng CA phụ trách CSGT và Pháp chế nhưng hiểu sai về Hiến pháp !

Luật sư Ts. Lê Công Định

Thiếu tướng Trần Thế Quân, Phó cục trưởng Cục Pháp chế và Cải cách hành chính tư pháp (Bộ Công an) nhận định về quyền giám sát của công dân theo hiến pháp như sau:

“Theo tinh thần Hiến pháp 2013 thì không thể phủ nhận vai trò giám sát của người dân, nhưng không có điều khoản quy định cụ thể, chi tiết về từng trường hợp người dân được kiểm tra hay không được kiểm tra cảnh sát giao thông.”

Theo ngu ý của tôi, hiến pháp là luật gốc của mọi đạo luật thành văn trong một quốc gia. Các điều khoản của hiến pháp về quyền công dân và thẩm quyền của các cơ quan nhà nước luôn ngắn gọn và khúc chiết. Chưa nước nào, kể cả Việt Nam qua các thời kỳ, có bản hiến pháp quy định cụ thể và chi tiết về từng trường hợp thực thi quyền công dân, như ngài Thiếu tướng lập luận.

Dù vậy, một nguyên tắc bất thành văn mà mọi quốc gia văn minh đều thừa nhận và áp dụng, đó là quyền công dân luôn được diễn giải theo nghĩa rộng, còn thẩm quyền của cơ quan công quyền và công chức hành chính phải diễn giải theo nghĩa hẹp. Có thể nói đấy là kiến thức sơ đẳng mà sinh viên luật năm thứ nhất ở mọi nước văn minh đều biết.

Quan điểm đòi hiến pháp phải “có điều khoản quy định cụ thể, chi tiết về từng trường hợp người dân được kiểm tra hay không được kiểm tra cảnh sát giao thông”, mới cho phép thực thi quyền giám sát của công dân, vừa nguỵ biện để bao che cho sự lộng quyền của cảnh sát giao thông, vừa bộc lộ sự khiếm khuyết nghiêm trọng trong tư duy và kiến thức pháp lý, đặc biệt về ngành luật hiến pháp, của người lãnh đạo Cục Pháp chế tại một Bộ quan trọng về chấp pháp của quốc gia.

Bởi cách hiểu về hiến pháp và quyền công dân “sâu sắc” như vậy, bảo sao quyền của thần dân trong thời đại rực rỡ không bị phớt lờ, thậm chí chà đạp vĩnh viễn?!

Đại diện Bộ Công an nói gì về phát ngôn của tướng Trần Sơn Hà?

 Tuổi Trẻ ngày 23 tháng 08 năm 2016
 
TPO – Cục Pháp chế, Bộ Công an đã lên tiếng về phát ngôn của ông Trần Sơn Hà – Cục trưởng Cục CSGT (C67) Bộ Công an: Người dân không có quyền kiểm tra CSGT.
 
Đại diện Bộ Công an nói gì về phát ngôn của tướng Trần Sơn Hà?
Phát ngôn của ông Trần Sơn Hà gây xôn xao dư luận.
 

Trong cuộc họp ngày 15/8 tại Phòng CSGT Công an Hà Nội, ông Trần Sơn Hà nói: “Cán bộ, chiến sỹ Phòng CSGT Công an Hà Nội khi xử lý vi phạm ngoài đường phải cứng rắn, kiên quyết đấu tranh với những trường hợp vi phạm. Chúng ta ra đường xử lý vi phạm được các cấp có thẩm quyền cho phép, trên ngực có bảng tên, biển hiệu, có thẻ đàng hoàng nên người dân yêu cầu kiểm tra kế hoạch, chuyên đề hay kiểm tra tem kiểm định của máy bắn tốc độ là không đúng, họ không có quyền như vậy”.

Trao đổi với phóng viên, thiếu tướng Trần Thế Quân – Phó cục trưởng Cục Pháp chế và Cải cách hành chính tư pháp (Bộ Công an) nói: CSGT khi làm nhiệm vụ đều đeo thẻ tuần tra kiểm soát trên ngực và có ghi rõ họ tên, số hiệu của cán bộ, chiến sỹ. Trường hợp người dân nghi ngờ đó là thẻ giả hoặc người đó giả danh CSGT thì có quyền yêu cầu người làm nhiệm vụ xuất trình chứng minh CAND hoặc gọi điện đến đơn vị có cán bộ, chiến sỹ đó để xác minh, kiểm tra.

Tuy nhiên, với các chương trình hay kế hoạch chuyên đề, nếu người dân yêu cầu được xem lại là không khả thi. Theo đó, mỗi kế hoạch chuyên đề chỉ có người quản lý chung được giữ, sau đó phổ biến cụ thể cho cán bộ, chiến sỹ và không phải cán bộ, chiến sỹ nào cũng có một tờ kế hoạch chuyên đề đem theo.

*
Thiếu tướng Trần Thế Quân. Ảnh: Như Ý
 

Theo tinh thần Hiến pháp 2013 thì không thể phủ nhận vai trò giám sát của người dân nhưng không có điều khoản quy định cụ thể, chi tiết về từng trường hợp người dân được kiểm tra hay không được kiểm tra CSGT.

Người dân có quyền kiểm tra, giám sát, nhưng cũng không nên lạm dụng quyền đó để gây khó dễ cho lực lượng thực thi nhiệm vụ”, thiếu tướng Trần Thế Quân bày tỏ.

Không thể tước quyền giám sát của dân

Trao đổi với PV về phát ngôn của ông Trần Sơn Hà, luật sư Nguyễn Anh Tuấn (Công ty luật TNHH Trường Lộc) nói: Về nguyên tắc hoạt động của các cơ quan công an, chiến sỹ công an nhân dân được quy định cụ thể tại Điều 5 của Luật công an nhân dân.

Cụ thể theo Điều 5: Nguyên tắc tổ chức và hoạt động của Công an nhân dân: Công an nhân dân đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự thống lĩnh của Chủ tịch nước, sự thống nhất quản lý của Chính phủ và sự chỉ huy, quản lý trực tiếp của Bộ trưởng Bộ Công an.

Công an nhân dân được tổ chức tập trung, thống nhất và theo cấp hành chính từ T.Ư đến cơ sở. Hoạt động của Công an nhân dân phải tuân thủ Hiến pháp và pháp luật; cấp dưới phục tùng cấp trên; dựa vào nhân dân và chịu sự giám sát của nhân dân; bảo vệ lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.

Theo nguyên tắc tổ chức và hoạt động của các chiến sỹ Công an nhân dân thì khi hoạt động “phải dựa vào nhân dân và chịu sự giám sát của nhân dân”. Theo luật sư Tuấn, phát ngôn: Người dân không có quyền kiểm tra CSGT là trái với Luật Công an nhân dân.

Theo Luật Tiếp cận Thông tin được Quốc hội thông qua tháng 4/2016 quy định: Mọi công dân có quyền được cung cấp thông tin đầy đủ, chính xác, kịp thời. Tại điều 10 còn cho phép công dân tiếp cận mọi thông tin được cơ quan nhà nước công khai và có quyền yêu cầu nhà nước cung cấp thông tin.

“Vì thế chuyên đề, kế hoạch xử phạt của CSGT không thuộc phạm trù bí mật quốc gia nên người dân có thể được kiểm tra, pháp luật không cấm”, luật sư Tuấn phân tích.

 Minh Đức

 

LỰA CHỌN CỦA VĂN HÓA NỀN VÀ THIỆN TÂM

LỰA CHỌN CỦA VĂN HÓA NỀN VÀ THIỆN TÂM

Vũ Kim Hạnh

5-8-2016

Bà Ho Chung (phải), tay cầm cái ví trị giá $11. Người mặc đầm vàng là Đệ nhất Phu nhân Michelle Obama. Ảnh: AP

Bà đệ nhất phu nhân Singapore và cái ví rẻ tiền

cận cảnh chiếc ví

CÁI VÍ RẺ TIỀN - TẤM LÒNG VĨ ĐẠI 

Báo chí quốc tế vừa có một chút gơn sóng về một vật “tùy thân” nhỏ bé: cái ví cầm tay của bà Ho Ching, vợ thủ tướng Singapore khi hai vợ chồng đến thăm Nhà Trắng. Chiếc ví lạ, bằng vải, màu xanh dương với họa tiết hình con khủng long có vẻ đơn giản và rẻ tiền.

Ngay sau đó, người ta biết nó có giá 11 USD, được thiết kế bởi một học sinh người Singapore học trường Pathlight, ngôi trường dành cho người tự kỷ đầu tiên ở đất nước này. Bà Ho Ching là cố vấn của Trung tâm Hỗ trợ người tự kỷ (ARC) đã giúp thành lập trường Pathlight.

Bà Ho Ching mới mua nó nhân dịp trường bán sản phẩm học sinh với mục đích phát huy tài năng người mắc chứng tự kỷ và gây quỹ . Ngôi trường chỉ bán được 200 chiếc ví trong suốt 4 tháng vừa qua, nhưng họ đã bán được 200 cái ngay trong một ngày sau khi hình ảnh của bà Ho Ching được chia sẻ rộng rãi.

Tôi đang bận quá không định viết gì hôm nay mà không thể. Cái ví này nói những điều không nhỏ. Sự tự tin, độc đáo của người cầm, không những cho thấy bà không cần gấm nhung kim sa mã nảo rồng phượng để khoe giàu sang hay làm tăng giá trị mà ngược lại, thể hiện văn hóa nền và thiện tâm, lòng thương người của người cầm nó.

 Người tự kỷ thật đáng thương, và cũng đáng thương đáng quý hơn nữa là nhưng bậc mẹ cha, thầy cô giáo hết lòng thương chăm, nuôi dạy họ trở nên bình thường. Tôi có đến 5 người bạn có con tự kỷ và tôi nể trọng sự kiên tâm bền chí cả đời với con của họ.

 Bà Ho Ching chắc cũng vui mừng vì một sự lựa chọn nhỏ xíu mang lại kết quả lớn cho việc gây quỹ của trường, cho cả một dịch vụ mới về giáo dục của Singapore (trường dạy người tự kỷ), cho uy tín của đất nước của bà. Bà Ho Ching cũng không ngờ bà làm cho người dân của một quốc gia có dân số gấp cả chuc lần Singapore phải nhức nhối, đau đớn.

Họ nhìn thấy lãnh đạo cao nhất nước họ say mê những cặp ngà voi khổng lồ, những bộ bàn ghế vua chúa chạm khắc rồng phụng, những bộ áo không thể rực rỡ lòe loẹt rối loạn họa tiết hơn, và ngày càng được đọc nhiều hơn những bài báo quốc tế diễu nhạo “trình” văn hóa của những người đại diện cao nhất quốc gia mình.

Vậy đó, tôi là lãnh đạo cao nhất phải xài những thứ…xịn nhất, tôi có tiền tôi xài, tôi được cung phụng tôi khoe, ai làm gì tôi nào? Đó là quan niệm, là văn hóa, là sự phản cảm ê chề. Toàn thế giới bảo tồn động vật hoang dã thì lãnh đạo mình mang “chiến lợi phẩm” ra khoe. Thật phải rờn rợn khi nghĩ về bộ ngà voi quý đó.

Và nghĩ về điều thế giới đang nhìn đất nước mình…

Đinh La Thăng khuyến khích Công đoàn tổ chức đình công

Đinh La Thăng khuyến khích Công đoàn tổ chức đình công

  
Dân Luận tổng hợp
DL – Bí thư Thành Ủy Đinh La Thăng thắc mắc vì sao khi công nhân tổ chức đình công tự phát mới được doanh nghiệp đáp ứng yêu cầu, còn khi có đại diện Công đoàn thương lượng thì không đạt kết quả, ông yêu cầu Liên đoàn Lao Động TP.HCM nên mạnh dạn tổ chức cho công nhân đình công và việc đình công theo luật pháp là cần thiết.
90000 công nhân đình công phản đối luật BHXH. Ảnh: CafeBiz
.
Công đoàn sao không tổ chức đình công?
Sáng 23/8, tại buổi làm việc với Liên đoàn Lao Động TPHCM, Bí thư Thành Ủy Tp. HCM Đinh La Thăng đặt câu hỏi: “Công đoàn đã tổ chức cuộc đình công nào thành công chưa?”.
.
Trả lời câu hỏi, Chủ tịch Liên đoàn Lao động TP.HCM Trần Kim Yến trả lời: “Chưa bao giờ!”.
Bí thư Đinh La Thăng cho rằng, chưa thành công là do tổ chức công đoàn chưa mạnh dạn làm việc đó và yêu cầu Liên đoàn Lao động TP.HCM nếu chưa tổ chức thành công thì cứ mạnh dạn tổ chức cho thành công.
.
Bí thư Thăng nhận định yêu cầu của công nhân là chính đáng, ông đặt vấn đề: “Sao công đoàn không tổ chức đình công theo luật cho công nhân?” Vì các chủ doanh nghiệp đều chấp nhận yêu cầu khi công nhân đình công, và không đồng ý khi công đoàn thương lượng, do đó việc đình công theo luật là cần thiết.
.
Đình công: “Bị động dữ lắm”
Ông Trần Thanh Hồng – phó tổng giám đốc Công ty TNHH Tân Thuận cho rằng, thay vì để xảy ra đình công, công đoàn cần suy nghĩ để có quy trình đạt được yêu cầu vì lí do “có cái không đúng thì sinh ra nhiều hệ lụy”.
.
Ngoài ra, ông còn cho rằng cần có thủ lĩnh công đoàn có năng lực, chặt chẽ có quy trình nếu muốn đình công. Vì đã có những cuộc đình công kéo dài đến bảy ngày nhưng cuối cùng không tìm ra được ai là người phát động, đại diện cho nhóm đình công.
.
“Cuối cùng tôi phải ra lo gom lại, hốt lại, nói với anh em đình công vậy đủ rồi, không thể kéo dài hoài được… Cuối cùng anh em cũng thôi. Bị động dữ lắm” – ông Hồng nói.
.
Một trong những.. “cánh tay nối dài của Đảng”
Nhà báo Phạm Chí Dũng (chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam) trong bài viết trên VOA vào cuối tháng 6 chỉ trích, “từ khi có luật Lao động, tổ chức này đã chưa hề chủ động tổ chức một cuộc đình công hoặc lãn công nào cho công nhân, bất chấp vô số khó khăn và bất công trùm phủ lên đầu lớp công nhân vừa nghèo vừa đói cùng hàng ngàn cuộc đình công tự phát của công nhân nổ ra hàng năm.”
.
Ông Dũng còn nhận định: “Không những không hỗ trợ công nhân, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam lại nối thêm một cánh tay giúp công an ngăn chặn đình công. Trong một số trường hợp, công nhân còn phát hiện chính cán bộ công đoàn làm công tác chỉ điểm để “khoanh vùng đối tượng” và sau đó là bắt bớ tống giam những công nhân khởi xướng đình công.”
.
Công đoàn Việt Nam là tổ chức duy nhất đại diện hợp pháp cho người lao động tại Việt Nam, đến nay đã hoạt động được 87 năm (tháng 7/1929).
.
Hiện, tổ chức Lao Động Việt (Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do) là một tổ chức Phi chính phủ độc lập hoạt động về vấn đề lao động, công nhân tại Việt Nam nhằm mục đích giúp đỡ, hỗ trợ cho người lao động Việt Nam. Đây là liên minh giữa một số nhóm trong và ngoài Việt Nam hoạt động trong lãnh vực lao động. Hiện nay, tổ chức Lao Động Việt gồm có: Phong Trào Lao Động Việt, Công Đoàn Độc Lập, và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam.
.

Báo chí nhà nước:“Nỗi lòng biết ngỏ cùng ai”* ?

Truyền thông lề phải: “Nỗi lòng biết tỏ cùng ai”(*)?

LỜI BÀN:  VÕ VĂN THƯỞNG TRƯỞNG BẢN TUYÊN GIÁO VUNG TAY NGĂN CẢN BÁO CHÍ, CHỨ CÒN AI TRỒNG KHOAI ĐẤT NÀY ?

GNLT

VNTB 23.8.16

Quang Nguyên

(VNTB) – “Một bộ phận không nhỏ” công chức bị bóp mồm, hay tự bóp miệng nói, chỉ còn miệng ăn, nhậu. Đôi lúc lương tâm của những người này tỉnh ngủ, chỉ muốn “ẳng lên một tiếng” nhưng lại nghe như tiếng nhóp nhép nhai lại. Đáng thương!

Sự ra đi đột ngột bởi một sát thủ chưa xác định của 3 đồng chí, đồng hội, đồng thuyền: Bí Thư, chủ Tịch HDND thành phố Yên Bái và ông Chi Cục Trưởng Chi Cục Kiểm Lâm là một mất mát to lớn của đảng v..v như thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói, hay là một “cơn bão lòng” của nhân dân Yên Bái như bà chủ tịch UBND tỉnh này phát biểu. Nhưng truyền thông, truyền hình và báo chí lề phải của Việt Nam chỉ được đưa tin như về một cơn bão trong ly nước.

Một vụ ám sát nghiêm trọng, hai người đứng đầu tỉnh và người thứ ba cũng là một cán bộ quan trọng của tỉnh đã chết. Từ trước đến nay chưa bao giờ ở VN có vụ án đặc biệt như vậy, trên thế giới hình như cũng chưa có vụ tương tự, thế mà tin tức chỉ rộ lên được 3 ngày rồi đến hôm nay, thứ Bẩy 20/8 đã không còn được thấy trên mặt báo. Những vụ sát thủ máu lạnh như Lê Văn Luyện, Nguyễn Đức Nghĩa, kể cả vụ hai kẻ bắt trộm chó bị đánh, một chết một trong thương, báo chí đã tranh nhau đưa tin, ngày này qua ngày khác, báo bán như tôm tươi.

Báo chí nước nào cũng vậy, các phóng viện ở đâu cũng vậy, những vụ án kiểu như “cơn bão lòng” này là cơ hội cho họ trổ hết tài để tìm kiếm thông tin, để đưa tin nóng hổi đến mỗi buổi ăn sáng cho độc giả. Thông tin vụ án có bị cố tình bưng bít thế nào, báo chí cũng cố khui ra trình làng, đó là nhiệm vụ của phóng viên. Tin phải nhanh, chính xác, rõ ràng, đầy đủ và khách quan. Càng điều tra đến nơi đến chốn, càng khui được các uẩn khúc tối tăm chừng nào càng chứng tỏ tài năng, phẩm chất của phóng viên.

Hầu hết phóng viên truyền thông “lề phải” Việt Nam làm tốt việc tin phải nhanh, khui được các uẩn khúc tối tăm  qua các vụ án hình sự xảy ra hàng ngày và nhan nhản khắp nước. Vì các vụ cướp, hiếp, giết có tính phổ biến ở VN, nên các phóng viên càng thi nhau chứng tỏ nghiệp vụ, “tìm đến ngọn nguồn của sự thật”, có được nhiều chi tiết giật gân càng tốt (đây không nói về nguồn tin cung cấp, người viết đúng hay dựng chuyện) để mua nước mắt sụt sùi của mấy chị bán dưa lê, trát thêm máu đỏ cho tờ báo, câu thêm độc giả và quảng cáo. Chẳng đáng trách vì đấy cũng là một phần “nghề của chàng”, phần thêm cá thịt cho nồi cơm gia đình. Các vụ án tham nhũng bị đưa ra tòa, báo chí cũng cố luồn lách tiếp cận những thông tin đáng chú ý. Thế nhưng trong vụ án đặc biệt nghiêm trọng ở Yên Bái, chưa hề có vụ nào như thế xảy ra, một vụ rất đáng thử tài của phóng viên, một vụ có thể làm nổi tiếng một cách chính đáng cho mình thì các anh chị phóng viên đang phải ngậm hột thị. Người đọc báo chỉ thấy chuyện vụ án hai, ba ngày, với các tin, chi tiết giống y xì nhau trên các trang báo. Sau tin lễ an táng hai vị lãnh đạo không còn thấy tin gì về ba người trong vụ. Y như một vở kịch bị kéo màn!

Người đọc tự hỏi:

Nhà báo VN vô cảm, không lưu ý đến vụ việc?

Nhà báo Việt Nam coi vụ này nhẹ tựa lông hồng, không đám để ý, không coi là tin như chó cắn người? Hay là tin không quan trọng?

Các nhà báo VN coi vụ này không được xã hội lưu tâm?

Đây không phải loại tin dễ câu khách?

Đây là loại tin dễ đụng chạm? Tránh voi chẳng xấu mặt.

Các nhà báo VN thấy đây không là sự đau buồn của nhân dân cả nước?

Tại sao và tại sao…

Nhà báo Việt Nam được đào tạo bài bản từ nhà nước, ăn lương nhà nước. Một vài người “là nhà báo nhưng cũng được”, “là đảng viên nhưng cũng khá”, nhưng nhiều người từng nhúng tay vào những vụ đánh hội đồng, theo lệnh nhà nước, số đối tượng đã mất lòng đảng, nhất là đối tượng chống đảng, phản cách mạng. Chuyện đưa tin sai sự thật, thêu dệt, bịa chuyện không khó thấy trong làng báo VN, thậm chí nhà báo còn hành xử không khác bọn Mafia tống tiền, đòi phong bao người khác, ngay cả các doanh nghiệp nhà nước, bằng đủ loại hình thức.

Ai cũng biết nghề báo là nghề nguy hiểm, người chọn nghề báo cũng “dễ chết”. Nhượng Tống, Từ Chung, Chu Tử cả ba đều bị ám sát, hai chết , một may mắn thoát được, rồi sau di tản cũng nhận trái B40 bắn theo, ra đi mang hận ngàn thu. Các nhà báo VN dù chỉ được đào tạo qua trường lớp quốc doanh, hầu hết đã bước vào nghề bằng một bầu nhiệt huyết cống hiến, có lẽ đã từng hẹn với lòng sẽ có ngày:”Chỉ ngang ngọn giáo vào ngàn hang beo”(**), nhưng như cây quýt trồng nơi này thì ngọt, nơi kia thì chua, cái thổ nhưỡng, môi trường họ được ươm, trưởng thành đã biến họ, nếu may mắn còn giữ được lương tâm, thành những con người đáng thương, những nhà báo công chức chỉ biết làm theo lệnh trên. “Một bộ phận không nhỏ” công chức bị bóp mồm, hay tự bóp miệng nói, chỉ còn miệng ăn, nhậu. Đôi lúc lương tâm của những người này tỉnh ngủ, chỉ muốn “ẳng lên một tiếng” nhưng lại nghe như tiếng nhóp nhép nhai lại.

Đáng thương!

Chinh Phụ Ngâm 

(*) 

111 .     Nỗi lòng biết ngỏ cùng ai

112.      Thiếp trong cánh cửa, chàng ngoài chân mây

(**)

035      Múa gươm rượu tiễn chưa tàn

036      Chỉ ngang ngọn giáo vào ngàn hang beo

Thảm cảnh Phùng Gia Lộc: Chuyện bây giờ mới kể

Thảm cảnh Phùng Gia Lộc: Chuyện bây giờ mới kể

Thành Khương

(VNTB) – “Ông Lão Hạc ơi! Chị Dậu ơi! Cả ông và chị đâu có ngờ được rằng trên đất nước này, bảy mươi mốt năm sau vẫn còn nhiều người khổ hơn ông và chị!”.
 .
Sự xuất hiện bút ký Cái đêm hôm ấy đêm gì trên báo Văn Nghệ dạo năm 1988 giống như một quả bom thông tin về một sự thật kinh hoàng ở nông thôn nước ta vốn dĩ vẫn bị bưng bít, che giấu bởi lối tuyên truyền dối trá: sự khốn khổ của con người trong chế độ XHCN sau hơn 40 năm giành độc lập. Trong tâm trạng xúc động mạnh, tôi viết bài bình luận Phải chặn tay bọn cướp! Dạo ấy, một số người gọi bọn tham quan ô lại ở nông thôn Việt Nam là bọn cường hào mới, riêng tôi chưa ưng, gọi chúng là bọn cướp. Chúng cướp của những người dân lao khổ một cách có tổ chức: bắt đầu từ chủ trương, nghị quyết ở hàng Tỉnh rồi triển khai theo kế hoạch, lớp lang định sẵn xuống đến hàng Huyện; chúng tuyên truyền công khai trên loa đài, báo chí…Và tôi gửi cho báo Văn Nghệ.
https://i1.wp.com/static.thanhnien.com.vn/Uploaded/ngocthanh/2016_01_19/phung-gia-loc_SASP.jpg
Gia đình nhà văn Phùng Gia Lộc – Ảnh: Tư liệu gia đình
 .
Duyên hạnh ngộ
 .
Công bằng mà nói dạo ấy không chỉ có quả bom – bút ký Cái đêm hôm ấy đêm gì của Phùng Gia Lộc mà còn có quả bom – bút ký Thủ tục để làm người còn sống của nhà văn Minh Chuyên phản ánh sự đau đớn, bi hài của một quân nhân đã được báo tử, được cúng giỗ hơn chục năm rồi, bống nhiên xuất hiện, về quê nhà với gia đình nhưng không sao có thể hoàn tất được thủ tục để chứng minh rằng mình còn sống, bằng xương bằng thịt hẳn hoi, giữa cõi đời! Dạo đó còn nhiều quả bom như thế nữa. Nhưng với tôi, Cái đêm hôm ấy đêm gì gây ấn tượng rất mạnh…
 .
Hơn một tuần sau khi gửi bài cho Văn Nghệ, một hôm tôi gọi điện đến Tòa soạn hỏi xem bài của mình có được sử dụng hay không. Từ đầu dây bên kia, một giọng đàn ông sang sảng: 
– Tôi là Bế Kiến Quốc đây! Xin lỗi, anh ở cơ quan nào vậy?. 
– Dạ! Tôi ở Tổng Cục cảnh sát ạ ! 
Tiếng anh Quốc cười vang trong máy, sảng khoái: 
– Mời anh sang báo nhá. Phùng Gia Lộc đang ở đây!. 
 .
Chẳng cần biết nếp tẻ thế nào, tôi ào đến phòng khách báo Văn nghệ thấy anh Quốc và một người đàn ông chờ sẵn trước cửa Phòng khách. Anh Quốc bắt tay tôi thật chặt rồi quay sang một người đàn ông nhỏ thó, trông có vẻ ốm yếu đang đứng bên cạnh: 
– Phùng Gia Lộc đây!
Đoạn, anh nói với anh Lộc: 
– Còn đây, Thành Khương! Hai ông trò chuyện nhé, tôi đang có việc bận. 
 .
Tôi siết chặt tay anh Lộc rồi cùng anh vào phòng khách…. 
 .
Cuộc trò chuyện của chúng tôi kéo dài dễ có đến 2 tiếng đồng hồ. Tôi thật ngạc nhiên mỗi khi anh cất lời đều trịnh trọng “Thưa anh Thành Khương”, bèn bảo “Anh dừng gọi như thế, em ít tuổi hơn anh mà!”. Cuối cùng thì anh cũng đổi cách xưng hô như tôi muốn. Anh Lộc bảo: “Trong số các bài viết về bút ký của tôi thì tôi thích nhất bài của anh. Thành Khương hiểu tôi hơn cả”. Hôm ấy, chúng tôi trò chuyện suốt hai tiếng đồng hồ như hai người thân…
 .
Cái ngày Báo Văn nghệ kỉ niệm 40 năm và đón nhân Huân chương Độc lập hạng nhất ở Cung Văn hóa Hữu nghị Việt-Xô, giữa nhiều bạn văn thân thiết và quen biết, anh Lộc chẳng trò chuyện và ngồi lâu với ai mà luôn ngồi bên tôi, đi lại cùng tôi, kể cà lúc giải lao khi uống café.
 .
Sau “Cái đêm hôm ấy…”
 .
Trong lúc cả tôi và Phùng Gia Lộc đang ngóng đợi bài báo được in thì một hôm, nhà thơ Đỗ Bạch Mai đưa cho tôi xem bài viết đã được đánh máy, có bút tích đã được phê duyệt, rồi bảo: “ Bài của ông đã được duyệt in, xếp số rồi nhưng giờ đành gác lại vì tình hình hiện giờ hơi căng, nếu đăng lên thì căng quá nên đành phải gác lại”.
 .
Tôi tiếc đứt ruột vì bài viết tâm huyết của mình không được đăng, phiền muộn mấy ngày liền. Nhưng rồi nghĩ lại, dẫu sao thì mình vẫn còn may mắn là được trò chuyện cùng Phùng Gia Lộc hàng tiếng đồng hồ tại Phòng khách báo Văn Nghệ và nhờ thế mà biết được thêm thảm cảnh của gia đình anh .
 .
Số là, sau Cái đêm hôm ấy thì mẹ anh ốm nặng. Phần vì tuổi cao, sống trong nghèo đói, cơ hàn, lại bị tổn thương nghiêm trọng từ cái đêm bọn cướp vào nhà cướp thóc từ “ cỗ hậu sự của minh” nên chẳng bao lâu sau bà cụ mất. Thương mẹ, giận mình, Phùng Gia Lộc viết đôi câu đối khóc mẹ, treo trên bàn thờ mẹ: 
 .
Sống giữa cơ hàn nghĩa sinh ký tử quy mẹ an bài cùng đất!
Chết trong tức tưởi đành thất kỳ bảo dưỡng con chịu tội với trời! 
 .
Nhưng bọn sai nha ở quê anh không chịu nổi. Chúng kéo đến nhà Phùng Gia Lộc, trắng trợn yêu cầu anh gỡ hai câu đối xuống. Anh phân tích giảng giải thế nào chúng cũng không nghe. Những cái đầu bã đậu cắm trên những thân xác nô lệ của chúng sao hiểu nổi văn chương, nghệ thuật. Dọa giẫm một hồi rồi chúng rút đi, nhưng hôm khác, chúng lại đến, bảo chế độ ta làm gì có ai phải “sống giữa cơ hàn và phải chết trong tức tưởi”, rằng câu đối đó là một cách tố cáo, lên án chế độ… Anh Lộc phản kích, dọa sẽ kiện về hành vi vi phạm quyền tự do công dân, chúng mới chịu. ..
 .
Rồi anh đọc cho tôi nghe một đôi câu đối và bài thơ thật buồn thảm. 
 .
Đây, đôi câu đối dặn con, chua xót dường nào:
 .
Làm việc viết văn, lương ốm đã dồn năm, tết đến vẫn có rượu có thơ, bố không quên ơn Nước.
Theo nghề dạy học, của chợ cấp hàng tháng, xuân về vẫn còn lộc còn hoa, các con phải nhớ Đời.
( “ lộc ” và “hoa” trong vế đối cũng là tên vợ chồng anh)
 .
Đây, bài Vô đề, rút trong tập thơ Một mùa Xuân nhớ đời – thảm cảnh gia đình nhà văn:
 .
Các con ngồi đón giao thừa
Đứa chưa có áo, đứa chưa có quần
Đêm nay ngồi viết thơ Xuân
Rồi ra năm mới biết ăn cái gì!
Vợ đi khất nợ mới về
Pháo giao thừa đã bốn bề nổ vang !
 .
Viết lại một câu văn.
 .
Trong bài viết dạo năm 1988 kể trên, tôi có viết một câu bình luận cảm thán như thế này: “Ông Lão Hạc ơi! Chị Dậu ơi! Cả ông và chị đâu có thể ngờ được rằng hơn bốn mươi năm sau, trên đất nước này vẫn còn có những người khổ hơn ông và chị!” – Một trong những câu bình luận mà Phùng Gia Lộc rất tâm đắc.
 .
Giờ đây, trước thảm cảnh của người dân Thanh Hóa, Nghệ An (và không biết còn bao nhiêu nơi nữa) vẫn đang oằn vai gánh hàng chục thứ sưu thuế kinh hoàng, thường xuyên bị bọn tà quyền bóc lột, hà hiếp, đến mức người phụ nữ tàn tật, thuộc diện hộ nghèo chỉ vì nợ 1,7 triệu đồng tiền sưu thuế mà khi chết không được làm giấy chứng tử, không được mượn đồ tang lễ, tức là không được chết; một gia đình một nông dân nghèo, tài sản chỉ còn một chiếc giường nằm là đáng giá nhưng do nợ tiền sưu thuế, cũng bị bọn tà quyền tịch thu…, tôi muốn viết lại câu văn cảm thán xưa:
 .
“ Ông Lão Hạc ơi! Chị Dậu ơi! Cả ông và chị đâu có ngờ được rằng trên đất nước này, bảy mươi mốt năm sau vẫn còn nhiều người khổ hơn ông và chị!”.
 .
Tháng 8/2016

Mây thẻ

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 107 other followers