"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Author Archive

Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ bị điều tra vì bổ nhiệm và ưu đãi bất thường một vụ phó 26 tuổi

Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ bị điều tra vì bổ nhiệm và ưu đãi bất thường một vụ phó 26 tuổi

 
 Huy Lam
(SBTN)
Phó thủ tướng CSVN Vương Đình Huệ vừa yêu cầu Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ kiểm tra và báo cáo về quy trình tuyển dụng và bổ nhiệm một vụ phó 26 tuổi, đưa người này đi học tiến sĩ ở Nhật Bản, với những ưu đãi hết sức đặc biệt.
Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ bị điều tra vì bổ nhiệm và ưu đãi bất thường một vụ phó 26 tuổi
Ảnh: VNExpress
Ông Huệ là người đứng đầu Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ, cơ quan chỉ huy, hướng dẫn và giám sát các tỉnh thuộc khu vực phía Tây Nam Phần, trực thuộc Đảng Cộng Sản Việt Nam. Đương sự trong vụ này là vụ phó kinh tế Vũ Minh Hoàng. Ông Hoàng sinh năm 1990, được tuyển vào Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ mà không qua thi tuyển vào tháng 5 năm 2014, vì được nhìn nhận là “sinh viên tốt nghiệp thạc sĩ loại xuất sắc, chuyên ngành phát triển quốc tế, Đại học Kent, Vương quốc Bỉ”. Ông Hoàng còn được mô tả là “có hai bằng thạc sĩ, nói được 5 thứ tiếng Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Trung Hoa, Nhật Bản”.
Sau khi làm công chức tập sự được 1 năm, đến tháng 9 năm 2015, ông Hoàng được Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ cử đi làm nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Nhật Bản trong 2 năm. Theo hồ sơ của Ban chỉ đạo, thì kinh phí liên quan đến khóa học sẽ do ông Hoàng tự lo.
Trong khi ông Hoàng đang ở Nhật, thì vào tháng 1 năm 2016, Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ lại có quyết định bổ nhiệm ông Hoàng làm Vụ Phó Kinh Tế. Có vẻ như chức vụ này chắc chắn được “đông lạnh” để chờ ông Hoàng về nhận lãnh sau khi du học Nhật Bản. Chưa hết, một tháng sau, ông Nguyễn Quốc Việt ký tiếp quyết định đưa ông Hoàng về ủy ban nhân dân thành phố Cần Thơ. Sau khi tiếp nhận ông vụ phó 26 tuổi, thành phố Cần Thơ bổ nhiệm ông làm Phó giám đốc Trung Tâm Xúc Tiến Đầu Tư – Thương Mại và Hội chợ triển lãm Cần Thơ.
Được biết ông Hoàng có về nước nhận chức mới, rồi lập tức quay trở lại Nhật Bản để… học tiếp.
Theo báo điện tử Zing.vn, ông Vũ Minh Hoàng (26 tuổi, quê Bắc Ninh) là cháu của đại tá Vũ Quốc Tuấn, Phó giám đốc Công an tỉnh Bắc Ninh. Việc bổ nhiệm ông Hoàng được cho là “quá nhanh và chưa có tiền lệ”.

Nên làm gì để “tiến lên chủ nghĩa xã hội”?

Nên làm gì để “tiến lên chủ nghĩa xã hội”?

 9.12.16

ĐÀO ĐỨC THÔNG,

(VNTB) – Trong thực tế xã hội của ta hiện tại, việc tập trung trí tuệ là điều bất khả thi, vì quyền được Nói và quyền được Nghe chưa được nhà cầm quyền tôn trọng và kiểm soát đúng với tinh thần của nó.

Nhìn lại nguyên nhân

Mọi khó khăn đều bắt nguồn từ sự chia rẽ xã hội, chia rẽ gia đình, mất định hướng trong từng con người.

Nguyên nhân của sự chia rẽ xã hội và gia đình là do ý thức hệ không đồng nhất, lợi ích nhóm, mất dân chủ.

Nguyên nhân của mất định hướng trong con người là không kiên định, thiếu niềm tin.

Thực trạng hiện nay

Xã hội Việt Nam hiện nay đang tồn tại sự chia rẽ sâu sắc bởi ý thức hệ không đồng nhất, lợi ích nhóm, mất dân chủ.

Trước hết là ý thức hệ không đồng nhất, chúng ta chưa thống nhất được khái niệm và định hướng phát triển xã hội chủ nghĩa, vì chưa có một kế hoạch tổng thể về chiến lược, tầm vĩ mô cho định hướng đó, ngay bản thân những con người chèo lái và quyết định chính sách cũng còn mơ hồ thì làm sao người dân có thể hiểu được cái đích cuối cùng của con thuyền sẽ đi đến đâu?

Trên thế giới chỉ còn vài ba nước có định hướng xã hội chủ nghĩa, nhưng mỗi nước lại có một cách tiếp cận và định hướng khác nhau.

Trung Quốc

Họ phát triển xã hội mang màu sắc riêng biệt của họ, ở nước họ xã hội mở rộng và tăng cường xản xuất, xuất khẩu bằng mọi giá mọi khả năng có thể để cạnh tranh thị trường thế giới, họ có chủ trương phát triển một cách rõ ràng các chiến lược cụ thể.

1- Mở rộng lãnh thổ.

2- Phát triển quốc phòng.

3- Phát triển kinh tế công xưởng, và đa dạng hoá mọi nghành nghề, kể cả hàng giả, hàng nhái từ công nghệ quốc phòng đến mọi sản phẩm dân dụng.

4- Truyền bá tư tưởng thông qua văn hoá và tôn giáo.

5- Chính phủ Trung Quốc khuyến khích người dân và doanh nghiệp mở rộng, bành trướng, lan toả trên toàn thế giới.

Mục đích cuối cùng của Trung Quốc là thực hiện xã hội chủ nghĩa kiểu Trung Quốc trên các quốc gia, cả thế giới đều phải biết đến Trung Quốc và mang lại lợi nhuận cho Trung Quốc. Trên con đường đó kẻ nào cản trở đến sự phát triển của đất nước họ, bất luận là người Trung Quốc hay người nước ngoài dù ở cương vị nào… họ sẽ tiêu diệt.

Rõ ràng họ đã và đang thành công, với tỷ lệ gần 1,4 tỷ dân thì số lượng và đối tượng kể cả lãnh đạo và người dân có suy nghĩ đi ngược lại tư tưởng xã hội chủ nghĩa màu sắc Trung Quốc chắc không quá 5%.

Triều Tiên

Một quốc gia xã hội chủ nghĩa đơn cực, có nghĩa là xã hội và cộng đồng các dân tộc Triều Tiên phát triển theo định hướng của một lãnh tụ, họ không quan tâm và không được phép quan tâm đến mọi sự phát triển bên ngoài thế giới, họ không bành trướng nhưng không cho phép ai động đến quyền lợi của họ, họ có tính đồng nhất ý thức hoặc bắt buộc phải đồng nhất ý thức ở mức độ gần như tuyệt đối.

Họ không lạc hậu, họ thậm chí có một nền khoa học phát triển mạnh đặc biệt là công nghệ quốc phòng, nhưng đất nước họ khó khăn hoàn toàn về kinh tế, khiến người dân nghèo đói.

Cu Ba

Một quốc gia còn nhiều khó khăn và ít được biết đến trên thế giới, mọi hoạt động chính trị, kinh tế, an ninh quốc phòng, hoàn toàn phụ thuộc quyết định của lãnh tụ, và những người lái thuyền.

Việt Nam

Xã hội đang bị chia rẽ về niềm tin, các tầng lớp thượng tầng không đồng nhất về ý thức hệ, lợi ích nhóm, không có định hướng chung, xã hội, gia đình và từng con người mạnh ai nấy đi mỗi người một cách, ai cũng chỉ tự lo cho mình, suy nghĩ và làm việc là vì lợi ích của chính mình.

Trên thực tế còn mấy ai lo cho cái chung của đất nước Việt Nam, hình thành dần dần ý thức vô cảm, vô tình, vô trách nhiệm, thậm chí còn nghi kị lẫn nhau, đề phòng lẫn nhau trong từng con người thì làm sao chúng ta có thể “tiến lên xã hội chủ nghĩa”? Trong nhiều năm qua chúng ta đã để hổng những giá trị truyền thống trong giáo dục đạo đức, mà chú trọng đến việc phát triển quá vĩ mô mất kiểm soát khiến cho nước ta chỉ sau 10 năm mà nên nông nỗi tệ hại như thế này, thật là một điều đáng tiếc.

Chúng ta phải làm gì?

Singapore cũng là quốc gia từng tuyên bố theo mô hình xã hội chủ nghĩa nhưng họ đi đúng trình tự : thành lập nước; bảo vệ chủ quyền rồi thì trải qua giai đoạn tư bản chủ nghĩa. Mỗi giai đoạn đều có thời gian dài hay ngắn tùy thuộc vào người lãnh đạo đất nước tuy nhiên giai đoạn cuối không bao giờ đến được mà chỉ là định hướng và cái đích để tới mà thôi trừ khi quay lại thời nguyên thủy. Singapore vẫn đang trong giai đoạn tư bản chủ nghĩa. Việt nam đã bỏ qua giai đoạn tư bản chủ nghĩa mà tiến thẳng lên giai đoạn quá độ lên chủ nghĩa xã hội như một đứa trẻ chưa biết đi đã muốn chạy nên cứ bị ngã mà chẳng tiến nhanh được. Đó là nguyên nhân của những thực trạng trong xã hội Việt Nam hiện nay.  

Có ba vấn đề cần làm ngay:

Thứ 1: Cần hoàn thiện cơ quan quyền lực cao nhất của nhân dân là quốc hội, để từng bước điều chỉnh hợp lý về hiến pháp và pháp luật.

Quốc hội là tiếng nói thay mặt nguyện vọng của nhân dân do dân bầu, đó là tinh thần và nguyên tắc dân chủ.

Cả nước có 63 đoàn đại biểu quốc hội thay mặt cho nhân dân ở 63 tỉnh thành. Trong 494 đại biểu hiện tại thì chiếm tới 95,8% là đảng viên. 4,2% là người dân. Trong số đó đại biểu là những lãnh đạo trung ương giới thiệu chiếm tới 182 người, các lãnh đạo tỉnh thành… ?

Do vậy tính chính danh là cơ quan đại diện tiếng nói của nhân dân liệu có đầy đủ không?

Xét về bản chất và định nghĩa của quốc hội thì chúng ta có thể thành lập 64 đoàn quốc hội bao gồm: 63 đoàn đại biểu đại diện nhân dân của 63 tỉnh thành, 01 đoàn đại biểu đại diện cho cơ quan trung ương.

Hiện nay chúng ta đang chia đại biểu trung ương cho các tỉnh để họ đại diện cho người dân tỉnh đó liệu có công bằng?

Một người ngoài Bắc sao có thể đại diện cho tiếng nói của một tỉnh nào đó phía Nam và ngược lại?

Cách bố trí hợp lý là người tỉnh nào chỉ đại diện cho quyền lợi của người dân ở tỉnh đó.

Đại biểu phải được người dân bầu chọn từ cơ sở sau đó họ phải qua tranh cử ở các địa phương từ cấp xã, cấp huyện, cấp tỉnh đến cấp trung ương, họ phải thực sự do dân tiến cử, do dân bầu, không nên để người dân bị rơi vào tình trạng bắt buộc phải bầu cho một người nào đó có sẵn trong danh sách, đây chính là sự bất cập trong tính dân chủ của cơ quan đại diện nhân dân.

Vì vậy tiếng nói của quốc hội không hoàn toàn là tiếng nói của nhân dân, và đương nhiên quyền lợi của người dân không được bảo vệ một cách công bằng.

Thứ 2:  Hoàn thiện cơ cấu nhân sự ở các cơ quan chính quyền các cấp từ trung ương đến địa phương. Với phương châm tuyển dụng người tài chứ không tuyển dụng người nhà như thủ tướng đã nói, hạn chế tuyển công chức làm biên chế nhà nước để tránh gánh nặng ngân sách, tăng cường tuyển dụng hợp đồng để có thể trưng dụng người tài, thậm chí có thể tuyển dụng cả bộ trưởng hay chủ tịch tỉnh, hoặc các chức danh khác từ cơ quan trung ương đến địa phương, có như vậy mới đảm bảo được chất lượng của lãnh đạo, nếu họ không làm tốt có thể cắt hợp đồng, tính dân chủ xã hội chủ nghĩa chính là ở chỗ đó, nghĩa là xã hội, là nhân dân tuyển dụng anh chị làm việc, và xã hội hay nhân dân cũng có thể tuyển dụng người khác thay thế khi anh chị không hoàn thành nhiệm vụ của nhân dân.

Thứ 3: Cải cách cải tổ, hoàn thiện, nâng cao hệ thống giáo dục theo tiêu chuẩn quốc tế hội nhập hiện đại, văn minh, quản lý chặt chẽ về việc cấp bằng, chứng chỉ đúng theo chuyên môn, nghiệp vụ, và trình độ của người đó, tránh tình trạng chạy bằng để thêm hồ sơ năng lực hòng thăng quan tiến chức.

Tăng cường giáo dục đạo đức lối sống và trách nhiệm cộng đồng của từng cá nhân, xử phạt nghiêm minh mọi đối tượng vi phạm luật pháp kể cả nguyên thủ quốc gia.

Giáo dục là nền tảng quan trọng nhất trong việc đào tạo con người, vậy ông bộ trưởng giáo dục phải là người mực thước, gương mẫu, được nhân dân kính trọng như một vị thái sư quốc mẫu của một dân tộc. Bộ trưởng giáo dục là một vị trí khó thay thế không có nhiệm kỳ nếu người đó có tài có đức, việc tìm người kế nhiệm phải chu đáo chặt chẽ vì đó là người có thể mang lại mọi vinh quang cho đất nước và mọi thế hệ tương lai. Sự ảnh hưởng và tầm quan trọng của người cầm cương giáo dục phải được sánh ngang với tứ trụ triều đình.

Khi quốc hội thực sự của nhân dân, chính quyền làm việc vì dân do dân tuyển dụng, giáo dục là quốc mẫu thông thái của dân thì không còn lý do gì mà dân không giàu, nước không mạnh.

Kết

Trong thực tế xã hội của ta hiện tại, việc tập trung trí tuệ là điều bất khả thi, vì quyền được Nói và quyền được Nghe chưa được nhà cầm quyền tôn trọng và kiểm soát đúng với tinh thần của nó. Đa phần mọi người trong mọi tầng lớp xã hội ở Việt Nam đều chưa thực sự được an toàn khi nói hết chính kiến của mình. Nhưng lại có một số người có trách nhiệm, thuộc giới cầm quyền có thể phát ngôn bất chấp dư luận xã hội, thậm chí còn bất chấp lương tâm, pháp luật và đạo lý mà vẫn an toàn. Và khi có tiếng nói của cộng đồng, xã hội..vv thì Quyền Nghe hay không lại không được những người có trách nhiệm thực hiện. Ở nhiều Quốc gia khác, 90% quyền Nói được pháp luật bảo vệ và họ cũng có cách để buộc những người có trách nhiệm fải sử dụng quyền Nghe của mình. Điều quan trọng nhất hiện nay là nhà cầm quyền phải khôi fục được lòng tin của người dân.

Chính phủ  cần có chính sách khuyến khích người dân có những ý kiến đóng góp mang tính xây dựng, nêu những điều khó khăn, những điểm yếu kém, và nêu những giải pháp để giải quyết những yếu kém đó. Đóng góp ý kiến là thể hiện quyền tự do dân chủ, và người đóng góp phải có lập trường, mọi ý kiến phải đi đến việc mang lại sự đoàn kết dân tộc, xây dựng đất nước, để phát triển và bảo vệ tổ quốc Việt Nam của chúng ta.

————-

Bài viết trên mục Diễn đàn thể hiện quan điểm riêng của tác giả

Đào Đức Thông, forums, Nên làm gì để “tiến lên chủ nghĩa xã hội

LS. Lê Văn Luân: TƯỜNG THUẬT CUỘC ĐỐI THOẠI VỚI BỘ TRƯỞNG

LS. Lê Văn Luân: TƯỜNG THUẬT CUỘC ĐỐI THOẠI VỚI BỘ TRƯỞNG

 
ĐỐI THOẠI VỚI ÔNG BỘ TRƯỞNG

Luật sư Luân Lê
8-12-2016

Sáng nay theo lịch, tôi và luật sư Trần Vũ Hải cùng sáu bà con đại diện ở Kỳ Anh, Hà Tĩnh đến trụ sở tiếp dân Bộ Tài nguyên và Môi trường để đối thoại với ông Bộ trưởng Trần Hồng Hà (có dại diện Bộ, UBND tỉnh Hà Tĩnh, huyện Kỳ Anh, xã Kỳ Lợi và báo chí đưa tin) về vấn đề khiếu nại, kiến nghị liên quan đến thảm hoạ Formosa gây ra vào tháng 4.2016 vừa qua.

Có vài vấn đề chính được thảo luận, trao đổi trong suốt 4 tiếng đồng hồ từ sáng cho tới hơn 12h trưa mới kết thúc.

Vấn đề mà luật sư Hải đặt ra là việc cấp phép xả thải cho Formosa không đúng luật theo Nghị định 201/2013/NĐ-CP (và Luật Tài nguyên nước 2012) vì đã không tham vấn cộng đồng nơi đặt ống xả thải, việc này đã được nêu rõ trong các đơn khiếu nại nhiều lần trước đây mà các luật sư chúng tôi đã gửi đi.

Vấn đề tiếp theo là hướng xử lý thế nào, có dừng hoạt động xả thải chờ xem xét giải quyết theo pháp luật hay không. Có thu hồi và huỷ bỏ giấy phép này không. Hiện nay Formosa vẫn xả thải và có đảm bảo được vấn đề an toàn môi trường không? Luật sư Hải có nói nếu không giải quyết được và hợp pháp thì bà con sẽ có các biện pháp pháp lý tiếp theo, kể cả việc kiện ra toà, mà như vậy thì ông Bộ trưởng phải trực tiếp tham gia vì Luật Tố tụng hành chính mới đã quy định như vậy (mà không được ủy quyền cho người khác).

Tôi thì nêu rõ hai vấn đề trọng tâm về hậu quả của thảm hoạ. Một là, tại sao lại chỉ bồi thường 4 tỉnh miền Trung và bồi thường trong vòng 06 tháng, vậy từ tháng thứ 7 trở đi thì thế nào, vì đến nay họ cũng không thể khai thác và mưu sinh được, và tiếp tục còn nằm trên bờ cho đến nhiều tháng sau đó nữa từ giờ. Những thiệt hại tiếp theo sau đó ai sẽ chịu trách nhiệm? Hai là, vì sao các hộ dân ở các vùng biển bị ảnh hưởng từ thảm hoạ như Nghệ An dù họ đi khởi kiện theo đúng luật lại không được thụ lý giải quyết. Quyền lợi của họ chính phủ sẽ giải quyết như thế nào? Tôi đề nghị cũng cấp các thoả thuận của chính phủ (hoặc Bộ TNMT) đã thương lượng với Formosa, kết luận điều tra nguyên nhân thảm hoạ, việc uỷ quyền của dân cho chính phủ trong việc đã đứng ra thương lượng để có căn cứ giải quyết các vấn đề và trách nhiệm phát sinh trong thảm hoạ này.

Các hộ dân nêu ra tình trạng về việc làm Âu thuyền dở dang, gây khó khăn cho hoạt động khai thác, thiếu an toàn, gây thiệt hại về người và tài sản cho ngư dân (khoảng 1.000 hộ dân khai thác trên một Âu thuyền, mà họ chỉ xây khi đang bầu cử, còn bầu cử xong là họ dời đi bỏ đấy không làm tiếp nữa). Việc tái định cư trong dự án Formosa vẫn còn nhiều bất cập lẫn bức xúc trong vấn đề bồi thường và giải phóng mặt bằng, cần xem xét lại. Việc học sinh, sinh viên tại các vùng ảnh hưởng bởi thảm hoạ được miễn học phí tại sao vẫn bị nhà trường yêu cầu nộp? Các hộ dân phản ánh gạo hỗ trợ có hiện tượng bị mốc hoặc nấu lên không để quá được 10 phút là không ăn được nữa. Họ cũng đề nghị chính phủ có cơ chế cho các lao động là trẻ em dưới 15 tuổi và người ngoài độ tuổi lao động, vì đây là những đối tượng đặc thù và nhạy cảm, khó khăn, không được học hành hay chăm sóc mà phải bươn chải kiếm sống. Các hộ dân nêu ra, việc Cua, Ghẹ, hải sản tầng đáy bị chết rất nhanh, khai thác đánh bắt từ đêm hôm trước về sáng hôm sau đã chết, trong khi bình thường thì phải tới 7-10 ngày mới chết, mà hải sản chết thì không thể nào bán được và nó cũng chứng minh là cá vẫn nhiễm độc tố.

Ông Bộ trưởng trả lời việc cấp phép là đúng trình tự luật của năm 1998 (lúc Formosa xin đầu tư dự án là năm 2008, thời điểm Luật Tài nguyên nước 1998 đang có hiệu lực), nên theo ông ấy (được tư vấn bởi bộ phận pháp chế, ông Cục trưởng Bẩy) thì Nghị định 201/2013/NĐ-CP là chưa được áp dụng. Tuy nhiên, sau khi trao đổi cởi mở và cương quyết, ông Trần Hồng Hà đề nghị một buổi làm việc riêng với các luật sư về vấn đề pháp lý và nếu ai sai phạm trong việc cấp phép xả thải cho Formosa thì sẽ xử lý theo luật định.

Ông Hà cũng tiếp tục trả lời rằng chính phủ sẽ có hỗ trợ giai đoạn sau bồi thường như hỗ trợ lãi suất vay ngân hàng, hỗ trợ chuyển đổi nghề, kinh phí đào tạo việc làm, hỗ trợ lãi suất vay để đầu tư đóng tàu cỡ lớn đánh bắt khơi xa,…và hy vọng bà con cùng thấu hiểu vì đất nước mình nghèo, những nhà đầu tư mang lại nhiều lợi ích và khiến cuộc sống của dân ở vùng này được tốt hơn, khang trang hơn. Và trong quá trình điều tra, đã đưa ra kết luận từ các chuyên gia Israel, Đức, Mỹ thì công nghệ của Formosa đang dùng là ở mức trung bình khá, chứ không phải lạc hậu hoặc có nguy cơ gây ô nhiễm. Việc xảy ra sự cố là trong quá trình vận hành thử, do lỗi của những công nhân vận hành.

Việc đóng Âu thuyền được ông ấy giao cho Hà Tĩnh làm và báo cáo phải xong trước quý I năm 2017. Việc học sinh, sinh viên vùng thảm hoạ được miễn học phí 100% trong vòng 2 năm. Việc tái định cư cũng được xem xét cùng với các điều kiện sống về cấp nước sạch sinh hoạt, điện, đều được ông Hà giao cho tỉnh Hà Tĩnh giải quyết và báo cáo, trả lời.

Những vấn đề khác nữa được trao đổi thẳng thắn, rõ ràng và cởi mở. Tuy rằng hai vấn đề mà tôi đặt câu hỏi thì ông Bộ trưởng gần như chưa có câu trả lời cụ thể và rõ ràng, và cũng chưa có phương án hữu ích nào được đưa ra. Và ông cũng nói có một số việc sẽ vượt quá thẩm quyền của ông, nên ông vẫn phải xin ý kiến của Phó thủ tướng thường trực hoặc chính phủ mới có câu trả lời cụ thể, nhưng ông hứa ông sẽ chịu trách nhiệm về mọi vấn đề trong sự việc của thảm hoạ này.

Cuối buổi đối thoại, tôi định chốt lại vấn đề pháp lý trong việc cấp phép cho Formosa xả thải trực tiếp ra nguồn nước, rằng, việc bộ phận tư vấn và pháp chế của ông ấy đang nắm không đúng và áp dụng sai luật trong vấn đề này. Nhưng bị luật sư Hải ngăn lại, vì trước đó ông Bộ trưởng có hẹn sẽ có cuộc trao đổi riêng với các luật sư cụ thể về vấn đề này, kể cả nếu cần thì mời đoàn luật sư độc lập cùng tham gia.

Ông ấy cung cấp số điện thoại và facebook để tiếp nhận các thông tin phản ánh công khai của người dân và hứa sẽ đảm bảo minh bạch, không để chìm lặng những kiến nghị hay các phản ánh của bà con tới Ông.

Ông Trần Hồng Hà vì bận nên giao Chánh văn phòng Bộ tiếp và mời cơm trưa các hộ dân lên đối thoại hôm nay. Tôi xin phép không đi cùng vì buổi chiều còn nhiều việc phải giải quyết nên đành mạn phép cáo lui.

____

Luật sư Trần Vũ Hải

8-12-2016

Về buổi làm việc với Bộ Trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường về Formosa : Ông Trần Hồng Hà nói, ông kiên quyết giải quyết vụ Formosa, không để Formosa tái diễn gây ra sự cố môi trường, vì đó là sinh mệnh chính trị của ông.

Sáng nay, tôi và luật sư Luân Lê cùng 6 ngư dân Kỳ Anh, Hà Tĩnh đã có buổi làm việc thẳng thắn với Bộ Trưởng Bộ TN và MT Trần Hồng Hà từ 8h30 đến 12h ( không nghỉ). Luật sư Lê Văn Luân có bản tóm tắt về buổi làm việc này trên FB của mình, mời các bạn tham khảo.

Tôi ấn tượng nhất việc ông THH tuyên bố giải quyết vấn đề Formosa là gắn liền sinh mệnh chính trị của ông. Sau buổi làm việc này, chúng tôi sẽ có những buổi làm việc tiếp theo với một số cán bộ cấp vụ, pháp chế của Bộ TN và MT về việc cấp phép nước xả thải cho Formosa, mà tôi khẳng định là sai luật, trên cơ sở thông tin từ chính Bộ TN và MT, nhưng cán bộ của bộ này lại không cho là như vậy.

Tạm thời tôi xin phép báo cáo các bạn như vậy! 

 

DẦU KHÍ PVN thách thức Tổng bí thư Trọng: Nhân vật thứ ba “biến” ra nước ngoài

  VNTB- Nên làm gì để “tiến lên chủ nghĩa xã hội”?
Trong khi đảng vẫn chưa làm cách nào để lần ra manh mối của hai nhân vật Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đình Duy của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) đã “biến” ra nước ngoài, lại thêm một thách thức vỗ mặt nữa dành cho chiến dịch được tuyên truyền là “chống tham nhũng” của tổng bí thư Trọng.
.
Ngày 8/12/2016, báo Dân trí đưa tin ông Lê Chung Dũng, Phó Tổng giám đốc Tổng công ty Điện lực dầu khí (PV Power) – một doanh nghiệp lớn thuộc PVN đã xin nghỉ phép, đi việc cá nhân ở nước ngoài hơn 3 tuần nay vẫn chưa về. Những thông tin ban đầu cho thấy, ông Dũng xin nghỉ phép với lý do cá nhân và đi nước ngoài bằng hộ chiếu phổ thông. Tuy nhiên, việc ông này 3 tuần qua chưa về mà không báo cáo việc kéo dài thời gian nghỉ (ngoài chế độ) là điều rất bất thường và vi phạm quy định của Nhà nước.
.
Cũng theo báo Dân trí, hiện không còn thấy tên ông Dũng trên bảng cơ cấu lãnh đạo của PV Power trên trang web của Tổng công ty này. Một nguồn tin khác cho biết, ông Dũng được cho là có liên quan trách nhiệm đến những sai phạm trong triển khai dự án Nhà máy Nhiệt điện Thái Bình 2, khi ông này còn làm ở Tổng công ty Cổ phần xây lắp dầu khí (PVC), thời kỳ ông Trịnh Xuân Thanh làm Chủ tịch và ông Vũ Đức Thuận làm Tổng giám đốc.
.
Một chi tiết đáng lưu ý: Dân Trí là một trong số hiếm hoi tờ báo dường như có vị thế “đặc cách” trong chiến dịch truyền thông hỗ trợ cho Tổng bí thư Trọng. Trong nửa năm qua, tờ báo này đã đăng nhiều bài công kích các nhân vật Trịnh xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng, Vũ Đình Duy… với nguồn tài liệu riêng mang tố chất “nguồn nội bộ”.
.
Nếu ông Lê Chung Dũng thực sự “theo chân” Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đình Duy, hiện tượng này đã quá đủ cơ sở để được kết luận về bản chất mà cho tới giờ đảng không dám nói ra: đã chính thức hình thành một phong trào “Tây tiến” của giới quan tham – một phương cách thoát thân không khác gì giới quan tham Trung cộng.
.
Không khó để hình dung thái độ và phản ứng của tổng bí thư Trọng trước thông tin nóng hổi về vụ Lê Chung Dũng “Tây tiến”. Nhưng lại thật khó hiểu việc sau khi một tổng bí thư đã tự tham gia thường vụ đảng ủy công an trung ương để giữ gìn an ninh trật tự cho đất nước, mà vẫn đều đặn diễn ra những vụ đào tẩu của Vũ Đình Duy, và nay có thể là Lê Chung Dũng.
.
Thực trạng quá bức bối đối với ông Trọng, là có vẻ vai trò ủy viên thường vụ trong Đảng ủy công an trung ương của ông đã chẳng mấy phát huy tác dụng. Trước và sau hội nghị trung ương 4 về “chống tự diễn biến, tự chuyển hóa” vào tháng 10/2016 do ông Trọng khởi xướng, không có bất kỳ thông tin nào công bố về lời khai của nhân vật Vũ Đức Thuận – người được xem là một trong những trợ lý thân cận của Đinh La Thăng, thời ông này còn ở Bộ Giao thông Vận tải.
.
Với đà “Tây tiến” hiện thời, dự báo trong thời gian tới sẽ còn có thể xảy ra những trường hợp “ra nước ngoài chữa bệnh trót lọt” khác.
Lê Dung / SBTN

Bổ nhiệm và truy tố trong hệ thống song trùng

 
Kính Hòa, phóng viên RFA
2016-12-08

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân tiếp xúc với cử tri quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ hôm 4/12/2016..

.

Trong một buổi gặp cử tri tại Cần Thơ, bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cho biết có nhiều cán bộ trong vụ bê bối Trịnh Xuân Thanh kêu oan. Vụ bê bối Trịnh Xuân Thanh, ngoài tình nghi tham nhũng, còn có việc liên quan đến việc bổ nhiệm các cán bộ cao cấp khác nhau trong đó có ông Trịnh Xuân Thanh.
.
Sau đây là phân tích của một số nhà quan sát trong nước về chuyện bổ nhiệm và truy tố các viên chức nhà nước Việt Nam.
.

Không tìm được thủ phạm

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, người từng làm trong cơ quan nội chính của đảng cộng sản Việt Nam cho biết về qui trình bổ nhiệm các viên chức cấp cao của Việt Nam, mà cụ thể là trường hợp ông Trịnh Xuân Thanh:
..
Ở Việt Nam những nhân vật được Ban bí thư quản lý, hay là Bộ chính trị quản lý hay ít nhất do Ban tổ chức trung ương quản lý đều phải thông qua cơ chế đảng. Khi Ban tổ chức trung ương có giấy thỏa thuận về việc bổ nhiệm trên cơ sở đề nghị của Bộ nội vụ, tức là của chính phủ, và trên cơ sở đó ông Trịnh Xuân Thanh sẽ nhận được quyết định điều động về tỉnh Hậu Giang, và quyết định đó được một Thủ tướng, hay một Phó Thủ tướng ký. Người chịu trách nhiệm cao nhất trong vụ bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh, thì ngoài Bộ Công thương ra còn có hai cơ quan khác là Bộ Nội vụ và Ban tổ chức trung ương.”
..
Vào thời kỳ hoàng kim của Ban nội chính thì cơ quan này trùm lên cả ngành công an và pháp luật, chỉ đạo việc xử án và mức án. Đó là sự can thiệp của đảng. 
-Nhà báo Phạm Chí Dũng
..
Theo ông Dũng thì người chịu trách nhiệm cao nhất trong vụ Trịnh Xuân Thanh là ông Vũ Huy Hoàng, cựu Bộ trưởng Bộ công thương. Nhưng ông Vũ Huy Hoàng nay đã về hưu, và các cơ quan quyền lực Việt Nam không biết phải xử ông Vũ Huy Hoàng như thế nào. Họ chỉ đưa ra được một quyết định của đảng cộng sản là cách chức cán sự đảng của ông, mặc dù ông đã mãn nhiệm chức vụ này.
.
Trong danh sách các viên chức đảng bị kỷ luật được báo chí Việt Nam công bố, thì chức vụ cao nhất bên đảng là các cấp phó của Ban tổ chức trung ương đảng.
.
Bình luận về việc này với Nam Nguyên của đài RFA, Luật sư Trần Quốc Thuận, từng là Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc hội đặt ra câu hỏi là ai là người chịu trách nhiệm cao nhất trong những vụ bê bối này.
.
Như vậy trong hệ thống quyền lực Việt Nam hiện nay với những quyết định khác nhau từ những người làm trong bộ máy nhà nước, và từ những người làm trong bộ máy của đảng, đã làm cho việc định trách nhiệm về một vụ bê bối nào đó trở nên khó khăn.
Ông Phạm Chí Dũng nói tiếp:
“Ngay trong nội bộ cũng không thống nhất được cách xử lý các cán bộ liên quan đến vụ Trịnh Xuân Thanh, cũng như vụ Vũ Huy Hoàng. Cho đến giờ vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau, và dường như họ tranh luận mãi thì cuối cùng Quốc hội mới có một nghị quyết là đưa trường hợp ông Vũ Huy Hoàng ra pháp luật xử lý. Nhưng pháp luật thế nào, xử lý tới đâu thì chúng ta hoàn toàn không biết.”
.
Theo dự đoán của ông Phạm Chí Dũng thì các cán bộ cao cấp trong vụ Trịnh Xuân Thanh sẽ chỉ bị trừng phạt theo kiểu giơ cao đánh khẽ, vì ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phát hiện ra rằng nếu trừng phạt tới người chịu trách nhiệm cao nhất thì sẽ là ông Tô Huy Rứa, cựu trưởng ban tổ chức trung ương, một đồng minh chính trị của ông Trọng.

Những quyết định không có tính pháp lý

Luật sư Lê Công Định từ Sài Gòn bình luận về hệ thống kỷ luật của đảng chồng lên hệ thống pháp luật của quốc gia:
.
“Chúng ta thấy rằng đa phần, các quan chức trước khi bị xử lý kỷ luật, hay bị truy tố ra trước pháp luật, bao giờ họ cũng bị xử lý nội bộ về phương diện của đảng trước. Các cán bộ cấp cao thì phải có Ủy ban kiểm tra trung ương đảng quyết định trước, rồi sau đó cơ quan điều tra về phương diện luật pháp mới có thể tham gia điều tra để xem hành vi của người đó có vi phạm luật hay không, rồi mới bắt đầu giai đoạn truy tố, khởi tố, rồi xét xử.”
.
Luật sư Định nói thêm là cơ chế này làm cho người dân cảm thấy rằng pháp luật của nhà nước chỉ có áp dụng lên dân chúng, trong khi các đảng viên cộng sản thì không.
.
Nhà báo Phạm Chí Dũng cho biết về quyền lực đảng, mà đại diện là cơ quan nội chính, nơi ông từng làm việc, trong việc xử lý những vụ án tại Việt Nam:
.
Trước đây tôi làm trong Ban nội chính, thì tôi biết là khi đưa ra xử những án quan trọng, thì đều có sự tham gia của Ban nội chính, tức là một cơ quan đại diện về mặt đảng ở địa phương. Vào thời kỳ hoàng kim của Ban nội chính thì cơ quan này trùm lên cả ngành công an và pháp luật, chỉ đạo việc xử án và mức án. Đó là sự can thiệp của đảng. Điều này mà kéo dài thì không thể nghĩ tới chuyện tam quyền phân lập hay là minh bạch.”
.
Nó (các văn bản kỷ luật của ban tổ chức trung ương) hoàn toàn không có một tư cách pháp lý, và những quyết định cỉa nó hoàn toàn vô giá trị về mặt pháp lý. 
-LS Lê Công Định
.
Một hệ thống kỷ luật và pháp luật song trùng như vậy thường được truyền thông phương Tây nhắc đến là hệ thống Song Qui ở Trung quốc. Trong hệ thống này các viên chức chính quyền có thể bị xử bằng các hình phạt trong đảng mà không liên quan gì đến hệ thống pháp luật của quốc gia cả.
.
Khi được hỏi rằng hai hệ thống chồng nhau của Việt Nam, một bên là kỷ luật của đảng, còn bên kia là pháp luật của nhà nước, có giống hệ thống Song Qui này của Trung Quốc hay không, ông Phạm Chí Dũng cho rằng ở Việt Nam chưa đến mức độ trầm trọng như bên Trung Quốc.
.
Nhưng Luật sư Lê Công Định cho rằng những nguyên tắc của hệ thống Song Qui hoàn toàn hiện diện ở Việt Nam. Ông nêu ví dụ về chuyện tài sản của một vị Tổng thanh tra nhà nước:
.
“Cách đây một vài năm chúng ta thấy họ kỷ luật ông Tổng thanh tra nhà nước, về vấn đề nhà cửa đất đai thế nào, cách xử lý của họ là hoàn toàn theo kỷ luật đảng. Những người như vậy rõ ràng là có hành vi, tôi nói là hành vi thôi, còn kết luận thì chưa, là hành vi tham nhũng, nhưng hoàn toàn không được pháp luật xử lý. Ở đây cơ quan kiểm tra trung ương đảng lại xử lý trước người đó, sau đó đưa ra những quyết định bắt họ phải trả lại tài sản như thế nào đó, nhưng đều hoàn toàn là những quyết định nội bộ thôi.”
.
Bình luận về những bản kỷ luật của Ban tổ chức trung ương đảng, đứng về góc cạnh pháp lý, Luật sư Định cho rằng nó vô giá trị:
.
“Nó hoàn toàn không có một tư cách pháp lý, và những quyết định cỉa nó hoàn toàn vô giá trị về mặt pháp lý. Tuy nhiên trong thực tế Việt Nam thì nó là một cơ quan siêu quyền lực, những quyết định của nó, những biện pháp nó áp dụng, bao giờ cũng có giá trị vượt trội lên mọi quyết định của cơ quan tư pháp.”
.
Trở lại chuyện buổi tiếp cử tri của bà Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân, khi bà nói rằng có nhiều cán bộ liên quan trong vụ Trịnh Xuân Thanh kêu oan, Luật sư Định bình luận:
.
Đảng của họ xử lý kỷ luật của họ. Chuyện họ kêu oan như thế nào là chuyện nội bộ của đảng của họ. Còn chuyện những người đó có phạm tội hay không thì cho tới giờ này những cơ quan tư pháp như cơ quan điều tra, Viện kiểm sát vẫn hoàn toàn im lặng không thấy một phản ứng nào đối với những việc mà họ bị cáo buộc giống như ủy ban kiểm tra trung ương đảng đã làm với họ.”
.
“Chúng ta không biết khi nào họ ứng xử với một tư cách là quan chức của chính quyền, khi nào là quan chức của đảng. Chúng ta hoàn toàn không biết. Lúc thì họ đi gặp cử tri, đang làm việc với cơ quan chính quyền, thì lại phát ngôn như là những nhà lãnh đạo của đảng. Còn trong khi họ đang nói về những chuyện nội bộ của đảng, thì họ vẫn phát biểu những vấn đề của chính quyền.”
.
Còn về lời phát ngôn của ông Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, cũng trong một buổi tiếp cử tri, rằng đảng đang chỉ đạo trình Quốc hội nghiên cứu cách xử lý những trường hợp như ông Vũ Huy Hoàng trong tương lai, Luật sư Lê Công Định nói rằng đó là hình ảnh chứng tỏ sự lấn lướt quyền lực của nhà nước của đảng cộng sản, còn ông Phạm Chí Dũng thì nói rằng đảng giống như một quốc gia trong một quốc gia.
.
Tin cuối cùng sau khi chúng tôi hoàn thành bài viết này là ba cán bộ cao cấp trong vụ Trịnh Xuân Thanh bị Ban bí thư Trung ương đảng ra quyết định cảnh cáo. Đồng thời lại một cán bộ cao cấp nữa của Tập đoàn dầu khí Việt Nam, trước đây do ông Trịnh Xuân Thanh quản lý, ra nước ngoài trị bệnh và không thấy trở về.
 

Vụ Trịnh Xuân Thanh & Vũ Huy Hoàng, bàn về “Tội lỗi và trừng phạt”

Đã đăng VNTB 7/12/2016

Trịnh Xuân Thanh & Vũ Huy Hoàng, bàn về “Tội lỗi và trừng phạt”

Phùng Hoài Ngọc

Lẽ thường xưa nay, bất kỳ tòa án chính danh nào khi tuyên án kết tội một con người đều phải tuyên rõ hậu quả của tội lỗi mà hắn gây ra. Từ đó mới đưa ra sự trừng phạt  thích đáng.

Hậu quả cần phải phù hợp với tội lỗi và tương ứng với hình phạt.

Xin bạn đọc kiên nhẫn đọc 2 đoạn văn nghị quyết (rút gọn), cũng có nghĩa là 2 bản án, dành cho nguyên tỉnh ủy viên Trịnh Xuân Thanh và trung ương ủy viên Vũ Huy Hoàng, hai kẻ tội đồ nghiêm trọng của Nhân dân Việt Nam bị phát hiện năm 2016.

Xin chú ý phần hậu quả của hành vi phạm tội (chúng tôi tô đậm).

Bản án  Trịnh Xuân Thanh:

Ủy ban kiểm tra Trung ương đã đề nghị Ban bí thư thi hành kỷ luật bằng hình thức khai trừ khỏi Đảng đối với ông Trịnh Xuân Thanh, tỉnh ủy viên, nguyên phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. Theo đó, thực hiện thông báo của Ủy ban kiểm tra Trung ương kết luận kiểm tra dấu hiệu vi phạm đối với ông Trịnh Xuân Thanh, và sau khi xem xét báo cáo đề nghị thi hành kỷ luật đối với ông này, Ủy ban Kiểm tra trung ương nhận thấy những khuyết điểm, vi phạm của ông Thanh rất nghiêm trọng, gây bức xúc trong dư luận, làm ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, Nhà nước và cá nhân ông Trịnh Xuân Thanh*[1].

Bản án Vũ Huy Hoàng:

Đặc biệt, Chủ tịch QH cho biết trên cơ sở ý kiến của cử tri và nhiều đại biểu quốc hội, QH phê phán nghiêm khắc trước QH và cử tri cả nước đối với ông Vũ Huy Hoàng, Bộ trưởng Bộ Công Thương nhiệm kỳ 2011-2016, vì đã có những vi phạm, khuyết điểm trong công tác tổ chức, cán bộ thời gian đảm nhiệm chức vụ trên, gây hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng xấu đến uy tín của Đảng, Nhà nước, Bộ Công Thương, gây nhiều bức xúc trong xã hội *[2]. Giao Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chính phủ, các cơ quan bảo vệ pháp luật tiếp tục làm rõ và xử lý theo quy định của pháp luật (báo GDVN)

Qua cách đánh giá hậu quả tội lỗi của Thanh và Hoàng, chúng ta thấy bản chất nhà nước “của đảng, do đảng và vì đảng”. Trong đó “nhân dân” chỉ là thứ yếu, ăn theo được một chút “bức xúc”.

Phi lý nữa là tội “làm ảnh hưởng đến uy tín của… cá nhân ông Trịnh Xuân Thanh (!). Chao ôi một “hậu quả” rất chi là tình cảm chủ nghĩa, sáo rỗng và phi lý. Cớ chi tòa án phải lo cho “thiệt hại” của bản thân kẻ thủ ác ?

(more…)

Chúng ta có 30 quyền con người cơ bản, bạn có biết không?

Chúng ta có 30 quyền con người cơ bản, bạn có biết không?

Sarah Melody, nhạc sĩ và người phát ngôn của Thanh niên Nhân quyền Quốc tế Canada

(bản dịch của Vũ Quốc Ngữ)

(VNTB) – Chúng ta có 30 quyền cơ bản của con người, theo Tuyên ngôn Nhân Quyền Phổ quát, được xây dựng bởi Liên Hợp quốc vào năm 1948 để đưa ra một sự hiểu biết toàn cầu việc đối xử với từng cá nhân như thế nào.

Trước khi tôi trở thành người phát ngôn quốc gia của Thanh Niên Nhân quyền Quốc tế Canada ở tuổi 15 năm 2005, tôi không có ý tưởng gì về quyền con người, và mặc dù các tài liệu đã được công bố khoảng 61 năm trước, tôi biết hầu hết mọi người không biết.

Trở lại năm 2005, tôi đã thúc đẩy việc chống bắt nạt qua bài hát “Song of Peace“, bài hát đã đưa tôi đến đại hội Chống bạo lực ở Toronto, được tổ chức bởi Michael “Pinball” Clemons, người khi đó là huấn luyện viên của Toronto Argonauts. Tôi đã thay mặt cho thế hệ của tôi, trước mặt giáo viên và các nhà lãnh đạo cộng đồng. Bài phát biểu dài ba phút của tôi gây được sự chú ý của Thanh Niên Nhân quyền Quốc tế, một tổ chức phi lợi nhuận phổ biến về quyền con người. Họ hỏi tôi rằng liệu tôi có muốn thay mặt tổ chức. Sau khi nghe video ca nhạc United của họ, một thông điệp đa sắc tộc và chống bắt nạt, và một số video và các tài liệu in ấn, tôi đã nhận lời. Tôi được bổ nhiệm là người phát ngôn thanh niên quốc gia và nhiệm vụ là thay mặt Canada trong Hội nghị cấp cao Nhân quyền Quốc tế năm 2006 tổ chức tại trụ sở của Liên Hợp quốc ở New York.

Nhân quyền là một thuật ngữ toàn cầu mà chúng ta nghe thường xuyên, nhưng nhiều người không thể xác định. Vậy câu hỏi được đặt ra “quyền con người là gì?” Đó là những quyền mà chúng ta được thụ hưởng như là một con người. Mỗi người chúng ta có 30 quyền cơ bản dựa theo Tuyên ngôn Nhân quyền Phổ quát, và trong vai trò là người phát ngôn quốc gia, tôi đã nói và hát những bài hát của tôi tại nhiều trường tiểu học và trung học ở khắp Ontario. Chúng tôi hy vọng sẽ mở rộng với phần còn lại của Canada. Tôi giáo dục trẻ em về quyền con người và tại sao chúng ta phải có trách nhiệm học và phổ biến trên toàn thế giới khi quyền con người không được dạy ở trường lớp cũng như ở nhà. Thông điệp của tôi đến tất cả mọi người không phải là chính trị; nó tập trung vào giáo dục. Ngay cả ở Canada, một nơi tự do, chúng ta vẫn còn có những vấn đề bạo lực trong gia đình và trên đường phố. Bởi giáo dục lẫn nhau, chúng ta có thể hy vọng vào việc loại bỏ điều này.

Thanh niên Nhân quyền Quốc tế hiện nay có hơn 180 tổ chức thành viên tại hơn 80 quốc gia trên toàn thế giới, trong đó có Australia, Đan Mạch, Ghana, Guyana, Ấn Độ, Nhật Bản, Liberia, Ma-rốc, Puerto Rico, Nam Phi, Uganda, Anh, Mỹ và, tất nhiên, Canada. Tháng 8 vừa qua, tôi đại diện cho Canada tại Hội nghị thượng đỉnh Nhân quyền Quốc tế thường niên lần thứ 6 tại Geneva. Tôi đã gặp gỡ nhiều đại biểu ở độ tuổi từ 16 đến 25 đến từ nhiều nơi trên thế giới với cùng một mục tiêu giáo dục quyền con người trong tâm trí.

Ngày Nhân quyền Quốc tế là ngày 10/12 hàng năm. Bạn có thể làm gì? Tìm hiểu quyền lợi của bạn! Nếu bạn là một bậc cha mẹ hoặc giáo viên, hãy chia sẻ những quyền này với trẻ em của bạn hoặc giúp chúng truyền bá với hội bạn. Hãy tìm hiểu thêm về nhân quyền tại http://www.youthforhumanrights.org hoặc email info@sarahmelody.com

Bản Tuyên ngôn Nhân quyền Phổ quát:

  1. Tất cả chúng ta đều tự do và bình đẳng. Tất cả chúng ta được sinh ra với tự do. Chúng ta đều có những suy nghĩ và ý tưởng của chúng ta. Chúng ta đều cần được đối xử theo cùng một cách.
  1. Đừng phân biệt đối xử. Những quyền này thuộc về tất cả mọi người, cho dù chúng ta khác nhau như thế nào đi chăng nữa.
  1. Quyền được sống. Tất cả chúng ta đều có quyền được sống, và sống trong tự do và an toàn.
  1. Không có chế độ nô lệ – trong quá khứ và hiện tại. Không ai có bất cứ quyền biến chúng ta thành nô lệ. Chúng ta không thể bắt bất cứ ai làm nô lệ cho chúng ta.
  1. Không tra tấn. Không ai có quyền làm tổn thương hoặc tra tấn chúng ta.
  1. Chúng ta đều có quyền sử dụng luật pháp. Tôi là một người giống như bạn!
  1. Tất cả chúng ta đều được bảo vệ bởi luật pháp. Luật pháp đối xử bình đẳng với tất cả mọi người.
  1. Đối xử công bằng bởi tòa án công minh. Chúng ta đều có quyền yêu cầu luật pháp bảo vệ chúng ta khi chúng ta không được đối xử công bằng.
  1. Không bị giam giữ một cách không công bằng. Không ai có quyền đưa chúng ta vào tù mà không có một lý do chính đáng và giữ chúng ta ở đó, hoặc bắt chúng ta rời khỏi đất nước của mình.
  1. Quyền được xét xử. Nếu chúng ta bị xét xử thì phiên tòa cần phải được công khai. Những người xét xử chúng ta không nên để bất cứ ai nói cho họ phải xét xử như thế nào.
  1. Chúng ta được coi là vô tội cho đến khi bị chứng minh có tội. Không ai bị kết tội về một hành động cho đến khi điều đó được chứng minh. Khi ai đó nói rằng chúng ta đã làm một điều xấu, chúng ta có quyền chứng minh cho thấy điều đó không phải là sự thật.
  1. Quyền riêng tư. Không ai được quyền làm tổn hại thanh danh của chúng ta. Không ai có quyền đi vào nhà của chúng ta, đọc thư của chúng ta hay làm phiền chúng ta hay gia đình của chúng ta mà không có một lý do chính đáng.
  1. Tự do đi lại. Chúng ta đều có quyền đi bất cứ nơi nào mà chúng ta muốn ở đất nước của mình và đi du lịch như chúng ta muốn.
  1. Quyền tị nạn. Nếu chúng ta sợ hãi về việc bị đối xử tồi tệ khi ở trong nước của mình, tất cả chúng ta có quyền chạy trốn đến nước khác để được an toàn.
  1. Quyền có quốc tịch. Chúng ta đều có quyền thuộc về một quốc gia.
  1. Hôn nhân và gia đình. Mỗi người trưởng thành có quyền kết hôn và có một gia đình nếu họ muốn. Đàn ông và phụ nữ đều có quyền như nhau khi họ đã kết hôn, và khi họ được tách ra.
  1. Vật dụng của riêng bạn. Mọi người đều có quyền sở hữu hay chia sẻ chúng. Không ai được phép lấy những thứ đó của chúng ta mà không có một lý do chính đáng.
  1. Tự do tư tưởng. Tất cả chúng ta có quyền tin vào những gì chúng ta muốn tin, theo một tôn giáo hoặc thay đổi nó nếu chúng ta muốn.
  1. Tự do phát biểu những gì chúng ta muốn. Chúng ta đều có quyền suy nghĩ như chúng ta muốn, nói những gì ta nghĩ và chia sẻ ý nghĩ của mình với người khác.
  1. Gặp gỡ nơi ta muốn. Chúng ta đều có quyền được gặp gỡ bạn bè của chúng ta và làm việc với nhau trong hòa bình để bảo vệ quyền lợi của mình. Không ai có thể bắt chúng ta tham gia vào một nhóm, nếu chúng ta không muốn.
  1. Quyền dân chủ. Chúng ta đều có quyền tham gia vào chính quyền của nước mình. Mỗi người trưởng thành có quyền được phép lựa chọn lãnh đạo của họ.
  1. Quyền an sinh xã hội. Chúng ta đều có quyền được nhà ở, y tế, giáo dục và chăm sóc trẻ em, với giá tiền hợp lý, và có đủ tiền để sống và trợ giúp y tế nếu chúng ta bị bệnh hoặc già.
  1. Các quyền của người lao động. Mỗi người lớn lên đều có quyền làm việc và có mức lương tương ứng với công việc của mình, và được gia nhập công đoàn.
  1. Quyền được chơi. Chúng ta đều có quyền nghỉ ngơi sau khi làm việc, và thư giãn.
  1. Một chiếc giường và thực phẩm. Chúng ta đều có quyền được hưởng một cuộc sống tốt đẹp. Các bà mẹ và trẻ em, người già, người thất nghiệp, tàn tật, đều có quyền được chăm sóc.
  1. Quyền được giáo dục. Giáo dục là một quyền. Cấp học tiểu học nên được miễn phí. Chúng ta nên tìm hiểu về Liên Hợp quốc và làm thế nào để sống cùng với những người khác. Cha mẹ có thể lựa chọn những gì mà con cái sẽ học.
  1. Văn hóa và bản quyền. Bản quyền là một đạo luật đặc biệt bảo vệ những sáng tạo nghệ thuật và những bài viết của chúng ta,  những người khác không thể có các bản sao mà không được phép. Chúng ta đều có quyền theo cách riêng của chúng ta về cuộc sống và tận hưởng những điều tốt đẹp mà “nghệ thuật”, khoa học và học tập mang lại.
  1. Một thế giới tự do và công bằng. Cần có một trật tự thích hợp để chúng ta có thể hưởng thụ tất cả các quyền và tự do ở đất nước của chúng ta và ở trên khắp thế giới.
  1. Trách nhiệm của chúng ta. Chúng ta có trách nhiệm với người khác, và chúng ta nên bảo vệ các quyền và tự do của họ.
  1. Không ai có thể lấy đi những quyền và tự do của chúng ta.

 * Các quyền trên được ghi lại bởi Thanh niên Nhân quyền Quốc tế, chuyển thể và đơn giản hóa từ Tuyên ngôn về Nhân quyền Phổ quát năm 1948. Link gốc: http://www.un.org/en/documents/udhr/

(Nguồn: We Have 30 Basic Human Rights: Do You Know Them?)

Mây thẻ