"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Author Archive

Một phiên xử tự đóng đinh lên trán

23/09/2016

Một phiên xử tự đóng đinh lên trán

Bauxite Việt Nam

clip_image002

Một phiên tòa phúc thẩm mà dân chúng, không ai bảo ai gần như đều biết tỏng bản án sẽ được tuyên, ngay từ trước khi khai cuộc. Cả hai bị cáo, Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh vẫn nhận 5 năm tù giam, và chị Nguyễn Thị Minh Thúy 3 năm, đúng y như án sơ thẩm. Đúng là lãng xẹt, như mọi cái CS vẫn làm trong suốt mấy thập niên họ cai trị. Và cũng lãng xẹt như mọi điều CS vẫn nói thời gian gần đây – trước kia CS nói thì nhiều người còn tin, còn dỏng tai lên nghe; nhiều người còn chạy tới, còn xúm lại xem cho biết; nhưng mỗi ngày người nghe lại bớt đi một ít, người ta lảng ra dần; sau cùng thì đành mặc, kẻ nói cứ ra rả nói, đoàn người rảo bước cứ tiếp tục hành tiến trên đường.

Như trong bài đã viết hôm qua, BVN không mấy lạc quan đối với vụ án phúc thẩm này, bởi cung cách hành xử của một chính quyền đã trơ lỳ với yêu cầu tự do dân chủ từ nhiều năm nay, qua nhiều vụ án từ Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, LM Nguyễn Văn Lý, Trương Duy Nhất, Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài, Cấn Thị Thêu… không thể nào lại có một đổi thay khiến người đấu tranh dân chủ có thể đặt ít nhiều hy vọng.

Trong một ngày ròng rã chính quyền Hà Nội đã diễn lại những trò nhàm chán mà họ từng nhiều phen diễn, tuy cách đóng trò thì ngày càng dở, càng tồi, vì người vào vai trong thâm tâm cũng không còn tin ở lý lẽ được giao nên đành chấp nhận giữ một vai gượng gạo, lấy lệ, chỉ gọi là đọc bài học thuộc. Đã không buộc được bị cáo xác nhận sự đích thực của các bằng chứng đem ra buộc tội, họ cũng chẳng dám biện bác tranh tụng đến cùng với Luật sư để bàn dân thiên hạ phải “tâm phục khẩu phục” tính công minh của bộ máy đảng và nhà nước mà mình là đại diện. Nói văn vẻ hơn thì “đèn trời” của tòa án CS đã bị giông bão ngày càng ghê gớm của chế độ che khuất, trở nên tối mịt như lặn lội trong đêm.

Trong khi đó, các bị cáo, gương mặt sáng láng vì nắm chắc chân lý, bác bẻ từng điểm một trước tòa, cũng không hề tỏ ý buồn rầu trước một bản án bỏ túi lường được từ khi chưa xử. Khi ông Chủ tọa vừa xướng lên: Y án sơ thẩm, hai bị cáo đã đưa mắt nhìn nhau như có ý: Biết rồi, khổ lắm, nói mãi. Anh Ba Sàm dõng dạc nói lời cuối: “Một lần nữa, tôi tuyên bố là tôi vô tội. Tôi tự hào vì những gì mình đã làm từ 9 năm qua – 7 năm làm báo và 2 năm đi tù”. Hình ảnh của họ bỗng cao vợi làm sao!

Về phía 6 Luật sư, có sự thống nhất cao trong lập luận, hô ứng với nhau trên tinh thần vì công lý, mong soi tỏ vào đầu óc đám quan tòa u tối một ít ánh sáng của sự thật, may ra giúp người vô tội thoát khỏi gông cùm. Tất nhiên đã là bản án bỏ túi được định đoạt từ trên thì dẫu có lý lẽ sắc bén đến đâu cũng có thể chuyển xoay gì nổi. Họ chỉ làm cái việc đấm vào bị bông. Không chỉ thế, sự sắc sảo đẩy đối phương vào chỗ bí trong tranh biện còn khiến họ rước lấy tai vạ, như LS Trần Vũ Hải đã bị ông Chánh án đuổi ra khỏi tòa trong những phút cuối. Nhưng cái điều mà chắc đến khi ra về kẻ thắng mới thấm, và càng ngẫm càng thấm, là không phải các Luật sư, mà chính họ, từ Công tố đến Thẩm phán, mới là những người bẽ mặt. Đuổi một người chỉ nói một câu nhẹ nhàng nhưng hàm chứa sức mạnh của lẽ phải trong phát ngôn, thì đúng là mình đã chịu thua, không còn cách gì khác ngoài việc phải sử dụng đến quyền của kẻ có lực lượng bảo kê ra đối phó. Họ đã tự tát vào mặt họ. Hãy nghe LS Trần Vũ Hải tâm sự:

Tôi bị “đuổi” ra khỏi Tòa vụ phúc thẩm Anh Ba Sàm. ABS nói lời cuối cùng, nhưng bị ngắt tiếng khi truyền hình tại chỗ.
Sau khi Luật sư Trần Văn Tạo yêu cầu đại diện Viện Kiểm sát tranh luận, công bố căn cứ pháp lý cho lập luận của mình, vị Chủ toạ nói thay Viện Kiểm sát rằng không cần tranh luận nữa. Tôi đề nghị ông Chủ toạ [hãy] để đại diện VKS đối đáp, nêu căn cứ pháp lý, vì các Luật sư đã nêu căn cứ pháp lý cho lập luận của mình. Việc này chỉ bé “bằng móng tay”, nếu đại diện VKS không nêu, không thể gọi là tranh luận, gây khó cho nghề luật sư chúng tôi, không phải là phiên tòa dân chủ. Nếu điều khiển phiên tòa không đúng luật, chúng tôi sẽ tố cáo. Ông Chủ tọa “tức khí” liền thông báo đuổi tôi ra khỏi phiên tòa.
Tôi xuống phòng báo chí, xem truyền hình trực tiếp, khi Anh Ba Sàm nói lời cuối cùng, thì bị tắt tiếng từ máy truyền hình.
Một phiên tòa “dân chủ” vậy đó!
PS: Viện Kiểm sát đề nghị y án sơ thẩm, các Luật sư đã tranh biện quyết liệt và đại diện VKS lúng túng, thường được ông chủ toạ “đỡ”. Các bị cáo rất kiên cường, ABS cũng bị chủ tọa “chặn họng” khi tự bào chữa!
FB Vu Hai Tran.

Đã thế, phiên tòa lại được tổ chức trong không khí an ninh thắt chặt đến tối đa. Ngay từ sáng sớm, các ngả đường đến Tòa án, công an đã quây kín hàng rào sắt, đội quân áo xanh bủa vây hàng trong hàng ngoài, kiến đi e cũng khó lọt. Không những vậy, người ta còn đối phó với XHDS bằng những thủ đoạn quen thuộc mà 6, 7 năm nay – kể từ các cuộc biểu tình ở Hà Nội chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo – dân chúng đã quá phản cảm vì sự bỉ ổi dơ dáy: cho quây bắt các anh chị em rời khỏi nhà từ tối ở ngay khách sạn họ trọ như blogger Phạm Đoan Trang, Hoàng Thành…; hốt những người đến dự phiên tòa “được mở công khai” trong đó có các dân oan, trên các nẻo đường tiến vào gần Tòa án, như Trịnh Bá Tư (Dương Nội), Trung Dân, Việt Thương…, lột điện thoại, đánh đập và đưa họ đi đâu không ai biết. Đối với blogger JB Nguyễn Hữu Vinh, đang đi xe máy, có mũ bảo hiểm hẳn hoi, CSCĐ cũng bắt dừng xe lại, trắng trợn vu cho tội “không đội mũ” để kéo về đồn giam lỏng. Ghê tởm hơn, một nhân vật rất quen thuộc trong đội bóng NoU là Lã Việt Dũng trên đường chay xe trở về sau phiên xử liền có ngay những côn đồ bất ngờ tông xe làm cho anh ngã, sau đó xông tới đánh đấm gây thương tích khiến anh phải đi cấp cứu…

Thử hỏi một nhà nước có chính quyền hẳn hoi, có lực lượng bảo vệ đông đặc, vũ trang gươm súng đầy mình, thế mà đối với một người tù lương tâm không tấc sắt trong tay lại sợ hơn sợ cọp; dù anh đã ở trong Tòa án kín cổng cao tường vẫn phải tìm mọi cách cách ly anh với xã hội dân sự càng xa càng tốt, thế thì tư thế đàng hoàng của cái nhà nước ấy liệu còn được mấy phần? Hay chính họ chứ không phải ai đã tự ném chính nghĩa của mình vào sọt rác?

Tất cả, chỉ làm cho hình ảnh một Anh Ba Sàm bỗng nổi lên lồng lộng giữa đất trời nước Việt trong ngày 22-9-2016, đặt anh vào đội ngũ những cái tên bất khuất đang ở tù hay đã ra tù một đội ngũ ngày càng thêm đông đảo và nguyện cùng nhau kiên cường đấu tranh, đấu tranh ôn hòa, không mỏi mệt vì mục tiêu “thoát Trung” và “thoát Cộng” cho đến ngày thắng lợi.

Một bàn thua trông thấy!

Hoan nghênh các Anh Chị!

clip_image003

Dưới đây là những phát ngôn đáng ghi khắc trước, trong và sau phiên xử:

Một lần nữa, tôi tuyên bố là tôi vô tội.

Tôi tự hào vì những gì mình đã làm từ 9 năm qua – 7 năm làm báo và 2 năm đi tù.

Tôi cảm ơn tấm lòng của mọi người, của những độc giả trong nước và quốc tế.

Tôi thực sự bất ngờ với những bài báo, cuốn sách đã viết về tôi.

Tôi cảm kích với Minh Thúy vì sự chia sẻ và những gì mà cô ấy đã gánh chịu. Đề nghị Toà án giảm án và hãy trả tự do ngay cho cô ấy.

Tôi cũng cảm ơn các Luật sư của tôi.

Tất cả những gì đang diễn ra ngày hôm nay trên đất nước chúng ta đã chứng minh rằng, những việc tôi đã làm và những người đi trước đã làm là đúng đắn.
Tôi chấp nhận tất cả, kể cả cái chết cũng không làm tôi phải ân hận
” – Anh Ba Sàm được nói mấy lời trước khi phiên tòa kết thúc

“Đây là một bản án không có chứng cứ buộc tội. Chứng cứ buộc tội gần như là không đảm bảo. Bản án sơ thẩm đã dựa vào những chứng cứ không hợp pháp để buộc tội cho Nguyễn Hữu Vinh Ba Sàm. Nếu chỉ tuân theo pháp luật của Việt Nam thôi thì với tinh thần mới của Bộ luật tố tụng hình sự mới, anh Nguyễn Hữu Vinh chẳng có tội gì. Còn với ngành tư pháp Việt Nam, tòa án Việt Nam thì làm sao mà lường được?” – LS Trần Quốc Thuận nói với đài RFA một ngày trước khi xử án

“Tính thời hạn giam giữ thì chúng tôi cũng đã khó chấp nhận. Tức nhiên bình thường thì người ta cho rằng cứ thoát khỏi nhà tù là được rồi nhưng tôi lại không bao giờ có suy nghĩ ấy mặc dù bọn họ cũng rất nhiều lần đề nghị giảm án, nhưng mà chồng tôi có tội đâu mà giảm án?

“Cho tới ngày hôm nay, trước khi xử án một ngày, tất cả Luật sư đều cho rằng anh Nguyễn Hữu Vinh vô tội cơ mà, thì làm sao mọi người cứ quan tâm đến chuyện giảm án? Vô tội vì với nhà nước pháp quyền này mọi thứ đều được chỉ định thì cần gì quan tâm đến hy vọng hay không? chỉ cần mình cố gắng làm một cái gì mình còn có thể làm được để chứng minh cái bản án sơ thẩm là sai trái và vi phạm pháp luật” – Phu nhân Anh Ba Sàm Lê Thị Minh Hà trả lời đài RFA

Đây là phiên tòa của thế kỷ 19. Vâng, đây không phải là phiên tòa văn minh của thế kỷ 21 LS Trần Quốc Thuận trả lời đài nước ngoài sau khi án xử xong

“Một cách ngắn gọn, mọi phiên tòa kết án những người dám xớ rớ đến quyền con người, đến việc thể hiện khát vọng tự do đều phải bị xử kín. Và tất nhiên, những người dân muốn tham dự hay quan sát phiên tòa đều bị ngăn cản, bắt bớ, câu lưu, đánh đập bởi thế lực lẽ ra phải bảo vệ người dân, của những cơ quan công quyền [đều] sử dụng luật rừng. Công lý luôn thuộc về sự thật, về những con người nhỏ bé dám thách thức tà quyền để đứng thẳng làm người. Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Minh Thuý là những con người như thế” – Blogger Phạm Thanh Nghiên chia sẻ với trang “Dân làm báo”

Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh tuyên bố trước tòa: “Tôi vô tội và tôi tự hào về những gì mình đã làm”. Còn tôi, chỉ xin được gửi đến anh lời cảm ơn sâu sắc vì những gì anh đã làm. 4 năm Đại học đều như vắt chanh mỗi ngày tôi đọc blog của anh 2 tiếng để nắm thông tin trong ngày và mở mang đầu óc; và không quá lời khi nói trong tôi luôn có anh, anh Sàm” – FB Nguyễn Anh Tuấn

Vậy là phiên toà xử Anh Ba Sàm và chị Thuý đã kết thúc. Chính quyền cộng sản một lần nữa chứng tỏ sự tàn bạo của nó khi bất chấp sự sai phạm tố tụng; sự thiếu khoa học, khách quan trong bằng chứng; bất chấp dư luận trong nước và quốc tế tiếp tục giữ nguyên bản án bất công.

“Đây cũng là lần thứ hai liên tiếp tôi bị đánh. Có vẻ chính quyền Hà Nội sẽ tiếp tục sử dụng cách này để ngăn cản tôi xuống đường và lên tiếng vì bất công xã hội và vì sự hèn hạ của họ trước Trung Cộng. Nhưng xin khẳng định một lần nữa là những hành động bạo lực như vậy không bao giờ khuất phục được tôi. Tôi sẽ chỉ càng thêm quyết tâm sát cánh cùng chị Thêu, anh Vinh, chị Thúy, bà con dân oan và anh em đồng đội của mình cho một mục tiêu duy nhất: BUỘC CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN PHẢI THAY ĐỔI” – FB Lã Việt Dũng

Chúng tôi là những người chiến thắng.

“Cảm ơn các luật sư đã quá tuyệt vời cùng với Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thúy đồng tâm hiệp lực lột được măt nạ dối trá để cái xấu xa tàn ác không thể che đậy, thức tỉnh cho những ai còn ảo tưởng, thơ ngây.

“Cảm ơn anh chị em cùng chí hướng người Việt và bạn bè quốc tế đã chia sẻ trong trận chiến này.

“Ngay sau phiên toà [tôi đã] đến thăm Lã Việt Dũng như một lời tri ân” – FB Lê Thị Minh Hà

B.V.N.

Tôi chấp nhận tất cả, kể cả cái chết cũng không làm tôi phải ân hận

Tôi chấp nhận tất cả, kể cả cái chết cũng không làm tôi phải ân hận

  23.9.16

 Mai Tú Ân
 
(VNTB) – Tại tòa án xét xử của chính quyền CSVN, anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã dõng dạc tuyên bố :” Tôi vô tôi. Tôi tự hào vì những gì mình đã làm từ 9 năm qua- 7 năm làm báo và 2 năm đi tù”.
 
Kết quả hình ảnh cho hinh anh ba sàm
 Câu nói của anh giống như câu di ngôn nổi tiếng của nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam khi ông uống thuốc độc tự sát vào năm 1963 : “Đời tôi để lịch sử xử”. Có thể có sự khiên cưỡng trong hai lời nói, có sự sống chết giữa hai người nhưng tinh thần thì chỉ có một với sự bất khuất của những con người dám sống chết vì lý tưởng.
.
Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã ung dung tuyên bố trước tòa án của bạo quyền rằng, anh tự hào về 7 năm làm báo và 2 đi tù. Những năm làm báo lề dân như của anh thì cũng có thể có nhiều người có thể tự hào, nhưng những năm tháng tù đầy gian nan, trong gông xiềng bạo ngược, trong địa ngục trần gian…. mà tuyên bố tự hào thì không có mấy ai đã làm được. Anh mạnh mẽ tuyên bố rằng, anh tự hào về 2 năm ở trong tù đó. Và tuyên bố điều tự hào đó trước tòa án, trong khi thân vẫn đang phải trong cảnh tội tù, khi đường về nhà với gia đình, với vợ, con còn xa lắm…
.
Và cũng trước phiên tòa bất công đó, anh đã dõng dạc tuyên bố, như một kết luận hiển nhiên rằng : “Tất cả những gì đang diễn ra ngày hôm nay trên đất nước chúng ta đã chứng minh rằng, những việc tôi đã làm và những người đi trước đã làm là đúng đắn”.
.
Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã kết luận một điều chắc nịch đó như một điểm tựa cuộc đời không bao giờ sai rằng, con đường anh và những người đi trước đã đi là con đường đúng đắn cho dân tộc. Con đường vừa gập ghềnh, diệu vợi vừa gian nan, mịt mù đó là con đường duy nhất mở ra cho những người dấn thân, người đấu tranh cho dân chủ, tự do, cho công bằng xã hội, cho hạnh phúc của người dân. Đó là con đường mà những kẻ sĩ thế kỷ 21 như các tiền nhân, như anh phải mò mẫn đi tiên phong, lại chính là con đường duy nhất đưa dân tộc ta đến với ánh sáng mặt trời. Đó là điều mà có lẽ anh đã ngộ ra từ lâu, từ cái ngày bất đầu bước vào làng báo lề dân 7 năm về trước đó rồi, và hôm nay trước toà án của lũ đê hèn, anh đã xác quyết lại cho mình con đường đi ấy. Con đường mà dòng máu sôi sục của tổ tiên, của dân tộc và các bậc tiền nhân sáng chói khác đang cuộn chảy trong huyết quản anh và nó réo gọi anh lên đường, réo gọi anh dấn thân để đáp lời sông núi….
.
Và khúc ca bi tráng mang tên Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã tạm đóng lại với tiếng hùng ca dữ dội nhất nhưng cũng chân thành giản dị nhất : “Tôi chấp nhận tất cả, kể cả cái chết cũng không làm tôi phải ân hận”
.
Một lời tuyên ngôn hùng mạnh, hay một lời giã biệt gửi đến người vợ hiền, đứa con dại, cùng với sự lỳ lợm bản năng của một Kẻ Sĩ Bắc Hà luôn được vùng đất Ngàn Năm Văn Vật hun đúc… Có tất cả trong câu nói đó, câu nói mà tôi tin từ hôm nay sẽ là một câu nói nổi tiếng ghi danh đời đời của một con người ở trên cả sự can trường, mạnh mẽ nhất. Một câu nói không khoa trương hay lên gân nhưng lại là một câu về sự sống chết được nói ra, giản dị nhẹ nhàng như một câu nói vu vơ về những tía nắng sớm đầu đông, hay về cách chim nhạn lạc cuối trời thu. Của một người con trai chưa báo hiếu được cho cha mẹ, chưa trả nợ tình nghĩa vợ chồng mà đã vội đem thân trai vào nơi gió bụi, và sẵn sàng những điều đang làm đó mà đánh đổi tất cả, kể cả cái chết. Mà cái chết thì nhẹ như lông hồng trước gió…
.
Chỉ có anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và những con người quả cảm mà giờ đây không còn vô cảm trước cơ đồ dân tộc, trước vận hội của quốc gia, đã chấp nhận dấn thân, chấp nhận trả giá tất cả, kể cả phải nằm xuống bình thản như :
 .
Anh nông dân buông cày nằm giữa ruộng,
Và thiếp đi trong giấc ngủ trưa hè…
.

Phải, đó là một tuyên ngôn giản dị, đó là một lẽ sống chân thành của anh. Một người cầm bút chân chính nhưng cũng là một chiến sĩ chấp nhận phơi thây nơi chiến hào. Chỉ để chứng tỏ một điều rằng, đời người cũng chỉ có một lần chết. Hãy sống sao cho xứng đáng với tổ tiên, với dân tộc và với bao tiền nhân sáng chói khác. Hãy sống làm sao để cho dân tộc Việt Nam yêu quí của chúng ta thấy rằng, nước Nam không thiếu những người Nam sẵn sàng đền nợ cho non sông, xứ sở…

Vụ án Ba Sàm: BÀI BÀO CHỮA CỦA LS. HÀ HUY SƠN

Vụ án Ba Sàm: BÀI BÀO CHỮA CỦA LS. HÀ HUY SƠN

 

Luật sư Hà Huy Sơn

KẾT QUẢ PHIÊN TÒA PHÚC THẨM ANH BASAM 22/09/2016:

Tòa y án sơ thẩm anh Nguyễn Hữu Vinh 05 năm tù, chị Nguyễn Thị Minh Thúy 03 năm tù.
Tôi xin chia sẻ Luận cứ bào chữa tại phiên tòa phúc thẩm 22/09/2016.

LUẬN CỨ BÀO CHỮA TẠI PHIÊN TÒA HÌNH SỰ  PHÚC THẨM 22/09/2016

cho ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy về “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” quy định khoản 2 Điều 258, BLHS.

Kính thưa HĐXX,

Tôi, Luật sư Hà Huy Sơn thuộc Công ty Luật TNHH Hà Sơn xin trình bày luận cứ bào chữa cho ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy như sau:

I. Tóm tắt các sự kiện chính của vụ án:

1. Ngày 05/05/2014, ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy bị bắt tạm giam.
2. Ngày 13/05/2014, Cơ quan An ninh điều tra (ANĐT), Bộ Công an ra Quyết định khởi tố vụ án về “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”, Điều 258 Bộ luật hình sự (BLHS).
3. Ngày 13/05/2014, Cơ quan ANĐT, Bộ Công an ra Quyết định khởi tố bị can số 18/ANĐT-P3 đối với ông Nguyễn Hữu Vinh; Quyết định khởi tố bị can số 19/ANĐT-P3 đối với bà Nguyễn Thị Minh Thúy.
4. Ngày 30/10/2014, Cơ quan ANĐT, Bộ Công an ra Bản kết luận điều tra số 14/ANĐT.
5. Này 26/01/2015, Cơ quan ANĐT, Bộ Công an ra Bản kết luận điều tra bổ sung số 03/KLĐTB. (Lần thứ 01)
6. Ngày 06/02/2015, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân (VKSND) tối cao ra Cáo trạng số 05/VKSTC-V2; quyết định truy tố ra trước Tòa án nhân dân (TAND) thành phố Hà Nội ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy theo khoản 2 Điều 258, BLHS; ủy quyền cho VKSND thành phố Hà Nội thực hành quyền công tố và kiểm sát xét xử sơ thẩm.
7. Ngày 22/05/2015, Cơ quan ANĐT, Bộ Công an ra Bản kết luận điều tra bổ sung số 11/KLĐTB. (Lần thứ 02)
8. Ngày 03/06/2015, Viện trưởng VKSND tối cao ra Văn bản số 2063/VKSTC-V2 giữ nguyên Cáo trạng số 05/VKSTC-V2 ngày 06/02/2015.
9. Ngày 07/08/2015, Cơ quan An ninh điều tra của Bộ Công an ra Kết luận điều tra bổ sung số 21/KLĐTBS (Lần thứ 03). 
10. Ngày 22/10/2015, Cơ quan An ninh điều tra của Bộ Công an ra Kết luận điều tra bổ sung số 26/KLĐTBS (Lần thứ 04).
11. Ngày 05/11/2015, VKSND tối cao ra văn bản số 4400/VKSTC-V1 về việc giữ nguyên cáo trạng số 05/VKSTC-V2 ngày 06/02/2015 và chuyển đến Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội để xét xử sơ thẩm theo quy định.
12. Ngày 30/12/2015, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội (TAND Tp.Hà Nội) ra thụ lý số 637/2015/HSST.
13. Ngày 04/01/2016, TAND Tp.Hà Nội ra Quyết định số 04/2016/HSST-QĐ đưa vụ án ra xét xử vào ngày 19/01/2016. Ngày 12/01/2016, Thẩm phán Nguyễn Văn Phổ ra Thông báo hoãn phiên tòa số 45/TB-TA.
14. Ngày 09/03/2016, TAND Tp.Hà Nội ra Thông báo số 86/HS-TB mở phiên tòa vào ngày 23/03/2016.
15. Ngày 23/03/2016, TAND Tp.Hà Nội ra Bản án hình sự sơ thẩm số 96/2016/HSST, tuyên: ông Nguyễn Hữu Vinh 05 (năm) năm tù, tính từ 05/05/2014; bà Nguyễn Thị Minh Thúy 03 (ba) năm tù, tính từ 05/05/2014.
16. Ngày 05/09/2016, TAND cấp cao tại Hà Nội ra giấy báo số 4995, phiên tòa phúc thẩm mở ngày 22/09/2016.
Ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy bị tạm giam tại Trại tạm giam B14, Bộ Công an ở Hà Nội từ ngày 05/05/2014 cho đến nay.
Điều 258. Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân 

1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

2. Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

II. Không có chứng cứ buộc tội:

Điều 64. Chứng cứ

1. Chứng cứ là những gì có thật, được thu thập theo trình tự, thủ tục do Bộ luật này quy định mà Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát và Toà án dùng làm căn cứ để xác định có hay không có hành vi phạm tội, người thực hiện hành vi phạm tội cũng như những tình tiết khác cần thiết cho việc giải quyết đúng đắn vụ án.

2. Chứng cứ được xác định bằng:

a) Vật chứng; 

b) Lời khai của người làm chứng, người bị hại, nguyên đơn dân sự, bị đơn dân sự, người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan đến vụ án, người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo;

c) Kết luận giám định;

d) Biên bản về hoạt động điều tra, xét xử và các tài liệu, đồ vật khác.

Bản án hình sự sơ thẩm số 96/2016/HSST, ngày 23/03/2016 của TAND Tp.Hà Nội đã tuyên, không có đủchứng cứ buộc tội:

Thứ nhất:
Không có một bút lục nào, không có một lời khai nào của ông Nguyễn Hữu Vinh, bà Nguyễn Thị Minh Thúy hoặc lời người khai của người tham gia tố tụng nào khác làm chứng cứ chứng minh ông Vinh, bà Thúy có hành vi liên quan đến việc đăng tải 12 bài viết trên blog “Dân quyền” và 12 bài viết trên blog “Chép Sử Việt” như bản án sơ thẩm nêu.
Thứ hai:
Không có một vật chứng nào để chứng minh ông Vinh, bà Thúy có hành vi liên quan đến việc đăng tải 12 bài viết trên blog “Dân quyền” và 12 bài viết trên blog “Chép Sử Việt” như bản án sơ thẩm nêu. Các cuốn sổ tay thu giữ ở nhà ông Nguyễn Hữu Vinh, không theo trình tự, thủ tục do Bộ luật TTHS 2003 quy định; nội dung không phản ảnh thông tin, hay không chứng minh được những kết luận tại bản án sơ thẩm.
Thứ ba: 
Kết luận giám định của Bộ Thông tin và Truyền thông, ngày 19/09/2014, về 12 bài viết trên blog “Dân quyền” và 12 bài viết trên blog “Chép Sử Việt” không có liên quan đến ông Nguyễn Hữu Vinh, bà Nguyễn Thị Minh Thúy. Nó không phải là chứng cứ để giải quyết vụ án.
Thứ tư:
Các bút lục trong hồ sơ vụ án liên quan đến chứng cứ điện tử được các cơ quan tiến hành tố tụng thu thập không theo quy định của pháp luật, không được xác định là chứng cứ. Tòa án cấp sơ thẩm, đã dựa vào các tài liệu này để làm suy đoán chủ quan, buộc tội ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy là không có căn cứ.

III. Đề nghị:

Kính thưa HĐXX,
Với các lý lẽ trình bày ở trên và căn cứ khoản 1 Điều 107 “Không có sự việc phạm tội”, Điều 251 “Hủy bản án sơ thẩm và đình chỉ vụ án” và khoản 1 Điều 227 “Trả tự do cho bị cáo” của BL TTHS 2003, tôi đề nghị HĐXX xem xét tuyên hủy bản án hình sự sơ thẩm số 96/2016/HSST, ngày 23/03/2016 của TAND Tp.Hà Nội, tuyên bố ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy không có tội và đình chỉ vụ án.
Tôi xin chân thành cám ơn sự lắng nghe của các quý vị.
Hà Nội, ngày 22/09/2016.
Người bào chữa
Luật sư Hà Huy Sơn

Không thể dập tắt phong trào đấu tranh bằng tù đày và bạo lực

Không thể dập tắt phong trào đấu tranh bằng tù đày và bạo lực

  23.9.16

  Nguyễn Tường Thụy (VNTB) Tôi dùng từ anh hùng để gọi chị Cấn Thị Thêu mà không phải băn khoăn. Không có gì quá đang khi gọi chị là anh hùng. Với dân oan, chị là đại diện cho quyền lợi, ý chí của họ chứ không phải là đảng, nhà nước nào hết. Ngược lại, đảng, nhà nước chính là kẻ cướp bóc đất đai của họ, đẩy họ vào cảnh cùng quẫn. Với anh em đấu tranh, hoạt động trong các hội nhóm xã hội dân sự độc lập, chị là tấm gương của lòng hy sinh, quả cảm, có uy tín và biết tổ chức quần chúng. 
Tác giả Nguyễn Tường Thụy và biểu ngữ
Không có chuyện gây rối trật tự công cộng, chỉ là muốn thì bỏ tù
 .
Nhà cầm quyền biết rõ vai trò, uy tín của Cấn Thị Thêu lắm. Chẳng có chuyện gây rối trật tự gì ở đây hết. Chỉ đơn giản là nhà cầm quyền bỏ tù chị để dễ bề cướp đất đai của nông dân mà thôi.
 .
Một phiên tòa có tới 4 luật sư bào chữa cho bị cáo. Luật sư đã chứng minh chị vô tội. Nhưng những bài bào chữa chắc chắn và mạnh mẽ tuy dồn được quan tòa vào thế bí nhưng việc tuyên như thế nào thì họ cứ tuyên. Bài của họ là lờ đi, “không thèm” tranh luận. Những người quan tâm theo dõi vụ án đều nhận thức vẫn là án bỏ túi mà thôi. Không riêng gì những vụ án mang tính chính trị, ở đất nước này, nhiều vụ án khác cũng được chuẩn bị sẵn lời tuyên án do cấp trên, do đồng tiền hoặc những thế lực khác thao túng.
 .
Hy vọng chị Thêu được thả tại tòa, hy vọng một án treo hay một án biết điều nào đó đều là mong muốn của mọi người dù đó là hy vọng mong manh. Và chỉ đợi thông tin về kết quả phiên tòa, mọi người xô cả đến con đường vào tòa, nơi đoàn xe được huy động đến tòa sẽ đi ra, phẫn nộ hô khẩu hiệu, la hét và cả những tiếng chửi bới. Những người ngồi trên xe đều hiểu, thông điệp của đám đông lúc ấy là gì, họ đang té vào mặt các quan tòa, vào mặt ngành công an, tư pháp, tòa án những gì. 
 .
Bên ngoài tòa
 .
Hàng trăm dân oan và những người hoạt động xã hội dân sự độc lập đã đến vì chị Cấn Thị Thêu. Bà con Dương Nội đi từ 5 giờ sáng. Đến nơi còn rất sớm. Nhưng có khoảng 50 người bị bắt ngay từ đầu đường Chùa Láng, phía nối vào đường Nguyễn Chí Thanh, khi còn lâu phiên tòa mới khai mạc. Có một điều oái oăm là, cả hai con trai của chị Thêu là Trịnh Bá Phương và Trịnh Bá Tư cũng bị bắt đi , trong người Phương còn mang theo 3 giấy mời. Nghĩa là mời người ta đến dự tòa nhưng là để bắt.
 .
Vợ chồng tôi đi từ nhà từ sớm nhưng đường kẹt xe, mãi 8 giờ mới đến được 157B phố Chùa Láng. Thấy biển chỉ vào tòa án, tôi rẽ tiếp 100 mét nữa thì gặp một hàng rào chắn, dày đặc công an và dân phòng. Khoảng hơn chục bà con dân oan và anh em khác đang bị chặn trước barie. Một cô phóng viên hãng AFP định vào tham dự phiên tòa cũng bị chặn lại, đang ngơ ngẩn trước chốt canh.
 .
Tôi thản nhiên đi vào nhưng bị hỏi giấy mời. Tất nhiên là không có nên phải quay ra. Tôi đứng giữa đường, hướng thẳng vào đám công an và dân phòng quay video. Được vài phút, một cậu thanh niên đi ngang qua nói nhỏ: “Chú đừng quay, họ cướp máy đấy”. Tôi nghĩ đó là người của công an nhưng kệ, tiếp tục quay thêm 1 lúc nữa.
Trước trạm gác barie. 
 .
Số đứng ở lối rẽ vào tòa, ngoài phố Chùa Láng thì đông hơn. Tôi chợt nghĩ, mọi người tập trung ở đây sẽ tốt hơn vì rất tiện truyền tải thông điệp cho người đi đường. Tôi gọi điện vào bảo mọi người ra hết phía ngoài. Lại nhớ đến phiên xử phúc thẩm Lê Quốc Quân. Khi nghe tin anh bị ngất tại tòa, mọi người phẫn nộ ào vào phá vỡ hàng rào chắn, công an phải chống lại rất vất vả. Cuối cùng, hàng rào công an được củng cố, họ còn điều thêm nhiều xe tải dài chắn mặt đường Nguyễn Chí Thanh thành ra chúng tôi bị cô lập ở giữa. Người đi đường không còn nhìn thấy chúng tôi cũng như không biết chúng tôi hô gì, hát gì, bên trong có chuyện gì?
 .
Vậy là khoảng 100 con người  tập trung ở ngoài phố Chùa Láng. Bây giờ tôi mới nhận ra nhiều gương mặt mới. Người ở các tỉnh thành khác có mặt rất nhiều. Một số anh em ở Sài Gòn ra. Một số bà con ở các tỉnh phía Nam cũng như phía Bắc cũng có mặt như Đồng Nai, Long An, Tuyên Quang, Hải Phòng, Thanh Hóa. Ngoài bà con Dương Nội, có dân oan ba miền đang tá túc xung quanh trụ sở tiếp dân trung ương số 1 Ngô Thì Nhậm nhiều chục năm nay để khiếu kiện.
 .
Quả là ở ngoài phố, hiệu quả truyền tải thông tin rất thuận lợi. Người đi đường qua, đều cho xe chạy chậm lại, thậm chí dừng hẳn tìm hiểu xem có chuyện gì. Mỗi người lại là một tuyên truyền viên giải thích cho họ. Những tiếng hô vang dội cả một đoạn phố. Hô to và khỏe nhất là Trần Phương Yến. Có người đi đường biết chuyện liền chạy đi mua tặng chúng tôi 2 hộp nước uống.
 .
 .
Biểu tình đòi người trước số 6 Quang Trung Hà Đông
 .
Sau khi phiên tòa kết thúc, đón xe xử án để đả đảo, chúng tôi ăn vội chút buổi trưa rồi cùng bà con dân oan đến đồn công an số 6 Quang Trung để đòi người. Mặc dù phiên tòa đã kết thúc lúc 12h15 nhưng chúng vẫn nhốt bà con trong đồn không chịu thả.
 .
 .
Màn đánh người ít khi thiếu trong mỗi cuộc biểu tình hay mỗi phiên tòa mang màu sắc chính trị. Với công an, có lẽ nếu không được đánh, chúng cảm thấy bứt rứt chân tay. Hai con của chị Thêu ít khi thoát trong mỗi lần khủng bố. Lần này thì đến lượt Trịnh Bá Tư. Tư phẫn nộ kể anh bị công an đấm đá vào bụng, vào bộ hạ, siết cổ, dọa giết. Một dân oan khác bị ngất. Mai Phương Thảo bị một tên an ninh dồn vào góc tường định cướp đồ, bắt lột đồ và cướp balô. Chỉ đến khi Thảo tuyên bố sẽ đập đầu vào tường thì nó mới thôi.
 .
Cuối buổi chiều,  ”Sau khi thả hết số bà con bị bắt từ sáng sớm chúng bắt đầu tính tội những người đi đòi người. lúc này khoảng 4 giờ chiều. Chúng xông vào đám đông bắt bớ, xô đẩy, giằng co và đánh đập. Chúng nhằm vào những người mà chúng để ý từ trước và bắt đi 3 người là Trần Phương Yến (facebooker Nam Phương), Phùng Thế Dũng (nick Dung The Phung) và Đặng Phương Bích.
 .
Trần Phương Yến can tội hô khẩu hiệu to và khỏe nhất, chúng gọi cô là “quản ca”.
 ..
Phùng Thế Dũng anh không hô gì nhưng rất cần mẫn ghi hình. Buổi sáng trại trạm barie, anh đang ghi hình thì bị chúng đến gây sự cấm quay chụp. Dũng bị đánh rất đau.
 .
Đăng Phương Bích “can tội” lớn tiếng phản đối bắt bớ đánh người và không chịu đi theo lênh giải tán của chúng.
 . 
Trên mạng, các facebooker đã điểm mặt, đưa hình ảnh kèm theo tên tuổi của ít nhất 5 tên công an tham gia đánh người ở đồn công an số 6 Quang Trung.
 .
Vài mẩu chuyện bên lề:
 .
Chiêu mới của công an
 .
Một chiếc xe gắn loa được điều đến. Lái xe cho hú còi rền rĩ để át đi tiếng hô của bà con. Không biết chiêu này, công an Hà Nội đã áp dụng ở đâu chưa hay là lần đầu tiên họ mang ra thử nghiệm. Có điều là bằng thủ đoạn này, chính công an mới là kẻ gây rối trật tự công cộng. Xin ghi lại một đoạn video để bạn đọc dễ hình dung:
 .
 
 .
Chuyện lạnh người
 .
Hỏi chuyện dân oan Dương Nội, facebooker Lân Tường Thụy nghe được một câu chuyện như sau:
 .
“Trong lúc ngồi chờ nghe bà con Dương nội kể chuyện mà mình cảm thấy lạnh toát cả người. Họ kể rằng sáng hôm cưỡng chế đất Dương nội, có gia đình có cháu bé mới sinh bị chết, họ mới chôn con trên mảnh đất của gia đình. Bố của đứa trẻ quỳ xuống xin cho họ đến chiều để bốc mộ con đưa đi chỗ khác chôn mà chính quyền không nghe vẫn cho máy ủi cày tung mộ và chỉ còn nhìn thấy cái khăn đậy mặt của cháu bé. Tay lái máy ủi hoảng quá liền bỏ chạy”.
 .
Facebooker này chia sẻ: “Thật không thể tưởng tượng nổi. Lúc này mình viết mà vẫn cảm thấy rùng mình kinh sợ. Những kẻ bất chấp lương tâm nhất định sẽ bị quả báo”.
 .
Dư luận viên cao tuổi 
 .
Tại trạm barie chắn lối vào tòa, thấy xuất hiện một bà chừng ngoài 80 tuổi. Thoạt đầu tôi tưởng bà ta là dân oan nhưng thấy lúc sau lại được ngồi ghế cùng với đám dân phòng đang ngồi anh ở đấy. Bà ta luôn giải thích cho mấy bác dân oan rất hăng hái: phải có tội thì người ta mới đem ra xử chứ. Đòi dân chủ phải có bằng chứng chứ không được dân chủ là nói bừa. Mấy bác dân oan nói với nhau không biết bà này có được cái gì không mà đi tuyên truyền những lời trái với lương tâm và đạo đức của một người bình thường.
 .
Cũng không rõ bà ta được giao nhiệm vụ hay là “quần chúng tự phát”.
 .
 .
Dư luận viên cao tuổi
 .
Thấy cảnh bất công này, tôi không chịu được
 .
Lã Việt Dũng gọi cho tôi: Ở đấy có một bác đi xe lăn, anh nhìn thấy chưa? Thấy rồi. Thương binh thật đấy, không phải mật vụ đâu, anh quan tâm đến bác ấy cái nhá.
 .
Tôi đến hỏi chuyện anh mấy câu, vì tình hình lúc ấy phải tính nhiều chuyện không nói được nhiều. 
 .
Đặng Phương Bích hỏi: 
– Bác là dân oan à?
– Không, tôi chả có gì oan ức cả, nhưng tôi thấy cảnh bất công này thì tôi không chịu được. Chúng nó khốn nạn quá. Dân hy sinh tất cả cho chúng nó giành được quyền lực, để giờ chúng quay ra cướp của dân thế này đây. Không! Chúng còn khốn nạn hơn cả bọn cướp. Tôi xem clip chúng đánh người để cướp đất, khốn nạn quá. Tôi không thể tin rằng đó là sự thật. Mẹ kiếp, tôi mà có súng, tôi bắn chết hết mẹ bọn chúng.
 
Tôi mà có súng, tôi bắn chết hết mẹ bọn chúng.
.
Không thể dập tắt phong trào đấu tranh bằng tù đày và bạo lực
 
Nghe tin chị Thêu bị kết án 20 tháng tù, nhiều người bật khóc
 
 .
Sau khi nhận được thông tin chị Cấn Thị Thêu bị tòa án cộng sản tuyên án 20 tháng tù, nhiều dân oan bật khóc. Những tiếng nấc nghẹn thương chị, hiểu thấu sự hy sinh của chị. Không còn niềm tin gì ở chế độ này. Tất cả những người đến ủng hộ chị đều khẳng định chị không có tội, dù tội đối so với luật pháp cộng sản và so với lương tâm, công lý. Nhưng chị vẫn bị kết án tù vì hệ thống tư pháp ở Việt Nam đâu có đại diện cho công lý.
 .
Cấn Thị Thêu, người con kiên trung của nông dân bị cướp đất Dương Nội. Nhà cầm quyền biết rõ tầm vóc của chị, biết rõ ảnh hưởng của chị đối với bà con Dương Nội nói riêng và dân oan ba miền nói chung. Vì vậy, chị vừa mới ra tù mới hơn một năm, họ đã phải bắt chị nhốt trở lại. Lần trước, mặc dù cả chị và chồng chị là anh Khiêm đều bị bắt đi tù, sức đấu tranh của nông dân Dương Nội không phải vì thế mà suy giảm. Nhưng họ chỉ còn cách đó. Thay vì sửa sai, họ lại cay cú bắt chị vào tù. Lợi ích từ việc cướp bóc đất đai của nông dân lớn quá nên họ không còn tỉnh táo mà dấn sâu thêm vào tội ác. Họ đang minh chứng cho những hiện tượng đã từng diễn ra trong lịch sử mà người ta gọi là ngày tàn của bạo chúa.
 .
21/9/2016 (Người viết không có tham vọng đề cập tất cả mọi diễn biến ngoài phiên tòa)

TRƯỚC PHIÊN TÒA, VỢ ANH BA SÀM DÂNG HƯƠNG CẦU NGUYỆN

HÔM NAY 22/9, TÒA ÁN HÀ NỘI

XÉT XỬ PHÚC THẨM VỤ ANH Ba Sàm và chị Nguyễn thị  Minh Thúy

TRƯỚC PHIÊN TÒA, VỢ ANH BA SÀM DÂNG HƯƠNG CẦU NGUYỆN

Một nén nhang cho Ba Nguyễn Hữu Khiếu !

Lê Thị Minh Hà

Vợ Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh

Ba sống cả cuộc đời giản dị trong sáng vì nước, vì dân. Ba thích hoa cúc trắng, tím; Hồng thơm; Đào phai; Hải Đường. Sáng sớm nay thấy hoa Bạch Yến rất đẹp, thơm tinh khiết, con lại mua về cắm lên ban thờ thắp cho Ba một nén nhang.

Ba ơi !

Thập kỉ 30 của thếkỷ 20 Ba đã dấn thân vì lý tưởng CỨU NƯỚC, CỨU NHÀ, GIẢI PHÓNG DÂN TỘC. Bị địch bắt giam, tù đày ở nhà lao Buôn Mê Thuột, trải qua ba cuộc chiến tranh Ba đã cùng đồng bào cả nước giành được ĐỘC LẬP DÂN TỘC.

Mong ước của Ba chưa toại nguyện vì chưa có TỰ DO HẠNH PHÚC thực sự, nông dân chưa có ruộng, DÂN CHỦ và QUYỀN CƠ BẢN của con người thường xuyên bị vi phạm, Hoàng Sa vẫn bị chiếm, hoạ xâm lăng còn đó , nạn “Tham ô chính sách“ chưa có cách gì kiểm soát .

Nhiều ngọn gió nhỏ thành cơn bão lớn, phải “Khai dân trí “ bằng thông tin nhiều chiều cho toàn dân bắt kịp với xu thế phát triển của thời đại, con trai út của Ba đã từ bỏ mọi địa vị, danh vọng, dấn thân làm nhà báo chân chính, không có gì đối lập mà là bước tiếp nối sự nghiệp của cha ông còn dang dở. 

Vậy mà ngày 5 .5 . 2014 con trai của Ba là Nguyễn Hữu Vinh đã bị chính quyền bắt giam, 23/3/2016 TANDTPHN xét xử sơ thẩm , 22/9/2016 TANDCCTPHN xét xử phúc thẩm . Là vụ án oan cho một nhà báo , một đảng viên.

Con xin thắp cho Ba một nén nhang cầu xin Ba sống khôn, thác thiêng , phù hộ độ trì cho con trai của Ba và các anh chị em bạn hữu cùng chí hướng “Chân cứng đá mềm”.

L.T.M.H
———-15 giờ chiều ngày 20/9/2016. Một cuộc điên thoại lạ gọi tới xưng danh là người của Tòa án Nhân dân Cấp cao Hà Nội báo miệng qua điện thoại : Đã xin ý kiến chỉ đạo của chánh toà, của thẩm phán chủ toà phiên toà và các thẩm phán khác, đã đồng ý cho 2 người trong danh sách 7 người đề nghị tham dự phiên toà của chị. Đây là phiên xử công khai, nhưng chị thông cảm vì phòng xử nhỏ và chật , ít ghế nên không thể duyệt hết danh sách đề nghị được .
Hỏi: Sao đề nghị của tôi bằng văn bản sao không trả lời bằng văn bản ? Trả lời : Vì sợ không kịp.
Vậy đúng 10h sáng ngày 21/9/2016 mời chị tới nhận thẻ. Nhờ chị nhắn giúp bà Thuyên mẹ cô Thuý.
Đơn của Bà Nguyễn Thị Thuyên mẹ của Nguyễn Thị Minh Thuý viết tay (Vì không nhờ được ai đánh máy ) và đổi 2 lần xe buýt mới đến được nên từ 8h sáng bà đã có mặt tại toà.
Nộp xong hồ sơ tại văn thư và gọi báo cho cậu thư ký phiên toà , cậu bảo phải trình cấp trên, mọi người vào phòng tiếp dân ngồi. Nhưng phải vạ vật ở ngoài vì phòng tiếp dân chỉ tiếp khách nộp hồ sơ Giám đốc thẩm . Dặt dẹo khắp các chân cột sảnh tầng 1 chờ đến 11h45 cậu cán bộ mới mang thẻ xuống thái độ như ” Cho “. Nhà cô Minh THuý cũng được 2 người là mẹ và anh ruột .
Dù sao cũng còn có phản hồi chứ không câm lặng như TANDTPHN.
Không đặt ăn trưa cho các luật sư được vì các quán ăn quanh khu vực các vài trăm mét đều từ chối không nhận đặt ăn trưa vì lý do : Chủ nhận được lệnh ” Chỉ được mở buổi chiều vì ngày mai có phiên toà chính trị rất lớn “.
Đi nhiều lần cùng các luật sư sau khi đã làm đơn yêu cầu được cung cấp bản copy ” kháng cáo ” của 2 bị can . Cho đến 14h30 ngày 21/9/2013 chưa có luật sư nào nhận được . Thư ký phiên toà phúc thẩm tên Đức vẫn nói chánh án và chủ toạ phiên toà đều đi vắng nên chưa được phê duyệt.
Xem chùm ảnh, lời bình xin dành cho bạn đọc:

6 nhận xét :

  1. Khốn nạn, ti tiện, nhỏ nhen là những từ dành cho chính quyền này.

    Trả lời

  2. Tôi cũng xin đề nghị
    Mọi người hãy thành tâm
    Lặng im trong một phút
    Cầu nguyện cho Ba Sàm

    Trả lời

  3. Cải cách Tư Pháp từ thời CTN Nguyễn Minh Triết, đến Trương tấn Sang và này là Trần đại Quang mà vẫn như thế này đây ! Ổi ! Cái chế độ dân chủ đến thế là cùng đường rồi ! Dân hết đường đi .

    Trả lời

  4. Xin được chia xẻ với chị Hà, gia đình và xin được cùng chị nguyện cầu Vong Hồn Cụ (thân sinh ra Bà Sàm) Sống Khôn, Thác Thiêng Phù Hộ Cho Ba Sàm, những trường hợp như Anh Vinh hoặc tương tự Chân Cứng Đá Mềm. Phù hộ cho Dân Tộc VN!! Diệt trừ bọn quan tham bán nước ….!!! Mong chị Hà và gia đình giữ gìn sức khỏe, để Anh Ba Sàm Vững Tâm hơn!!!

    Trả lời

  5. Từ ban thờ này, tôi muốn thắp một nén nhang khấn bà mẹ của Nguyễn Hữu Vinh, cụ ra đi lúc người con út đã vào tù và hôm nay vẫn chưa hết tang.

    Trả lời

  6. Hết niềm tin vào trần gian rồi thì mới mong cõi âm phù hộ cứu nguy, đất nươc này ngộ quá phải không em !!!

    Trả lời

ĐƠN KHIẾU NẠI TỐ CÁO

ĐƠN KHIẾU NẠI TỐ CÁO

 

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

———o0o———

Hà Nội, ngày 22 tháng 7 năm 2016

ĐƠN KHIẾU NẠI TỐ CÁO

V/v: Không cấp thủ tục thăm gặp chồng không chuyển đơn thư của người bị tạm giam cho gia đình sau phiên xử sơ thẩm ngày 23/3/2016

Kính gửi: Ông Nguyễn Văn Hà, chánh án toà án nhân dân cấp cao tại Hà Nội

I. Người tố cáo:

Tôi là: Lê Thị Minh Hà, sinh năm 1958.

Trú tại: nhà 5/2/4D Đặng Văn Ngữ, phường Trung Tự, quận Đống Đa, Tp. Hà Nội.

Là vợ ông Nguyễn Hữu Vinh, sinh năm 1958.

Hộ khẩu thường trú tại: số 5/2/4D phố Đặng Văn Ngữ, phường Trung Tự, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội.

Trú tại: phòng số 1508, Tòa nhà G03, Khu đô thị Ciputra, phường Xuân La, quận Tây Hồ, thành phố Hà Nội.

II. Người bị tố cáo:

Chánh án Nguyễn Văn Hà chánh án toà án nhân dân cấp cao tại Hà Nội.

III. Nội dung:

Sau 45 ngày kết thúc phiên xử (15 ngày kháng cáo, 30 ngày hoàn tất thủ tục hồ sơ), ngày 7/5/2016 TANDTP Hà Nội đã chuyển toàn bộ hồ sơ Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thuý lên Toà án Nhân dân cấp cao tại Hà Nội.

– Căn cứ vào Công văn số 328/ANĐT- P5 v/v trả lời đơn ngày 9/5/2016. Nội dung: Hiện vụ án đang trong giai đoạn xét xử phúc thẩm, việc giải quyết đơn của bà thuộc thẩm quyền của Toà án Nhân dân cấp cao tại Hà Nội.

– Căn cứ vào Công văn số 305 /2015 HS-GCNNBC ngày 20/5/2016 cấp giấy chứng nhận bào chữa cho luật sư Hà Huy Sơn.

– Căn cứ vào khoản 2, Điều 22 văn bản hợp nhất số 13/2014/VBHN-BCA về ban hành quy chế tạm giam, tạm giữ có quy định người tạm giam sau khi kết thúc điều tra được thăm gặp thân nhân.

– Căn cứ vào bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền năm 1948, Công ước về các Quyền dân sự và chính trị năm 1966 mà Việt Nam đã ký kết và tham gia; và theo Hướng dẫn số 26 năm 2000 của Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc thì việc bắt giữ ông Vinh và bà Thúy chỉ vì họ thực thi các quyền tự do là đã cấu thành hành vi bắt giữ tùy tiện.

Tôi khẳng định hồ sơ của Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thuý đang nằm tại Toà án nhân dân cấp cao tại Hà Nội từ 7/5/2016.

Tôi đã làm đơn xin thăm gặp chồng nộp tại phòng nhận đơn của TANDCC tại 269 Đội Cấn (có bản chứng nhận photocopy đính kèm).

1. Ngày 12/5/2016, người nhận: Vũ Thị Hương.

2. Ngày 18/5/2016, người nhận: Vũ Thị Hương.

3. Ngày 25/5/2016 đã đến hỏi kết quả tại phòng tiếp công dân. Cán bộ tiếp dân Nguyễn Thị Phương Thuý trả lời: Chưa có kết quả.

4. Ngày 29/6/2016 đến TANDCCTHN: Chưa có kết quả. Cán bộ trưởng phòng đã trả lời: Hồ sơ đã nhận từ ngày 7/5/2016.

Trong đề nghị thăm gặp chồng tôi nêu rõ:

– Trong quá trình giam giữ chồng tôi bị mắc bệnh, không rõ sức khoẻ ra sao.

– Có việc gia đình cần hỏi ý kiến và cần giải quyết.

– Con đi học xa về muốn thăm gặp.

5. Chồng tôi đã viết 5 thư gửi cho vợ và gia đình, cho đến nay gia đình không nhận được.

– 23/12/2015 (Trại đã duyệt trước 12 ngày);

– 11/03/2016;

– 06/04/2016;

– 24/06/2016;

– 18/07/2016.

Tính đến thời điểm này là 10 tháng (từ tháng 10/2015 đến tháng 8/2016) – và nếu tính từ phiên xét xử sơ thẩm hồ sơ của chồng tôi nằm tại Toà án Nhân dân cấp cao tại Hà Nội, là gần 4 tháng – tôi chưa được gặp chồng và không nhận được thư chồng.

Vậy tôi làm đơn này tố cáo đến các cơ quan có thẩm quyền về việc Tòa án Nhân dân cấp cao tại Hà Nội vi phạm luật tố tụng hình sự Việt Nam, vi phạm quy định về chế độ đối với người bị tạm giam khi đã kết thúc giai đoạn điều tra và trong khi chờ xét xử phúc thẩm, vi phạm tuyên ngôn nhân quyền quốc tế.

Yêu cầu xử lý ngay các sai phạm trên và đề nghị cấp thủ tục thăm gặp trong thời gian nhanh nhất.

Nơi nhận:

– Như trên

Người làm đơn

Lê Thị Minh Hà

Bà Lê Thị Minh Hà gửi BVN.

Tổng bí thư lần đầu vào Đảng ủy Công an Trung ương – những câu hỏi đặt ra?

Tổng bí thư trở thành “công an” !

Ông Trọng giữ chức gì trong Bộ công an ? Thông báo chỉ nói  ông Trọng vào ban thường vụ (?!) Oái oăm. Ông TRọng không tin ai cả.

  
VOA
Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.
Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hôm 21/9 đã quyết định tham gia vào Đảng ủy Công an Trung ương. Sự kiện lần đầu tiên một Tổng bí thư Đảng Cộng sản chính thức trở thành “công an”, theo nhà bình luận, TS. Phạm Chí Dũng, đã đặt ra nhiều câu hỏi liên quan đến việc chấn chỉnh nội bộ đảng trong thời gian gần đây.
.
Thông Tấn Xã Việt Nam đưa tin 3 nhân vật trong “tứ trụ” lãnh đạo Việt Nam, gồm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, vừa được chỉ định vào Đảng ủy và Ban thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương trong buổi lễ công bố Quyết định của Bộ Chính trị khóa XII, nhiệm kỳ 2015 – 2020.
.
Đây là lần đầu tiên, một Tổng bí thư đảng Cộng sản có mặt trong Đảng ủy Công an Trung ương. Một số nhà quan sát chính trị cho rằng sự kiện này có liên quan đến những “biến động” gần đây trong nội bộ đảng.
.
Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, một nhà bình luận chính trị tại Việt Nam, nói việc không chính thức công bố chức danh cụ thể của ông Nguyễn Phú Trọng đặt ra một số câu hỏi “tế nhị”.
Ông Dũng nói: “Vấn đề đặt ra là ông Nguyễn Phú Trọng là cấp trên hay cấp dưới của ông Tô Lâm? Vì hồi tháng 5 vừa rồi, ông Tô Lâm đã nhận quyết định của Bộ Chính trị phân công làm Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, vậy thì hiện nay, về mặt Đảng ủy Công an Trung ương, ông Tô Lâm đang là bí thư. Như vậy nếu ông Nguyễn Phú Trọng, ông Trần Đại Quang, ông Nguyễn Xuân Phúc cùng nằm trong Ban thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương, thì vai trò của họ là như thế nào, đặc biệt là của ông Nguyễn Phú Trọng? Ông là Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương hay chỉ là một vai trò bình thường?”
.
Nhà quan sát chính trị Việt Nam cho rằng chức danh cụ thể của ông Tổng bí thư trong Đảng ủy Công an Trung ương sẽ cho thấy rõ hơn quyết định của ông Nguyễn Phú Trọng khi “xen” vào một trong những thế lực chính trị quan trọng là Bộ Công an.
.
Ông Dũng cho biết: “Nếu là vai trò bình thường, về mặt đảng trong Đảng ủy Công an Trung ương, thì ông Nguyễn Phú Trọng, ông Trần Đại Quang, ông Nguyễn Xuân Phúc sẽ phải đứng ở vị trí dưới ông Tô Lâm. Còn nếu như ông Nguyễn Phú Trọng trở thành Bí thư Công an Trung ương, thì như vậy ông Tô Lâm là gì? Và như vậy, quyết định phân công ông Tô Lâm làm Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương còn giá trị hay không? Thì lúc đó, tôi phải hiểu rằng ông Tô Lâm một cách nào đó đã bị “cách chức”, không còn là Bí thư Công an Trung ương nữa”.
.
Một câu hỏi nữa, theo TS. Phạm Chí Dũng, có liên quan đến nguyên nhân tham gia vào Đảng ủy Công an Trung ương của ông Trọng và những vụ bê bối trong nội bộ đảng gần đây:
“Bây giờ đang đặt ra một vấn đề hết sức tế nhị là tại sao ông Trọng lại quyết định tham gia vào Đảng ủy Công an Trung ương? Việc này liệu có liên quan gì đến việc gần đây có nguồn dư luận cho rằng Tổng bí thư thậm chí chẳng nắm được Đảng ủy Công an Trung ương và chẳng nắm được Bộ Công an, để Trịnh Xuân Thanh đào tẩu một cách ung dung, ngon lành như vậy? Có lẽ ông Nguyễn Phú Trọng đã tính đến việc đã đến lúc ông muốn giám sát cả hoạt động của Bộ Công an thông qua cơ chế Chính ủy trong Bộ Công an, tức Đảng ủy Công an Trung ương”.
.
Theo quyết định được công bố hôm 21/9, Đảng ủy Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015 – 2020 gồm có 16 người. Ban Thường vụ Công an Trung ương gồm 7 người, bao gồm “tam trụ” vừa được chỉ định tham gia.
.
Báo Quân Đội Nhân Dân nói Thượng tướng Tô Lâm, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Công an “giữ chức Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015 – 2010”, nhưng không nói rõ chức vụ của ông Tô Lâm là bảo lưu hay theo quyết định trước đây. VOA chưa có điều kiện để kiểm chứng thông tin này.
 

Mây thẻ