"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Author Archive

Việt Nam tới đâu từ đây?

Việt Nam tới đâu từ đây?

  

Jonathan London

Trong khi được mô tả như một cuộc đấu lãnh đạo của Đảng giữa đương kim Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Đại hội 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng có thể được nhớ tới như dấu mốc khởi đầu của một sự chuyển dịch thế hệ trong giới lãnh đạo cấp cao của Đảng. Nhưng một sự chuyển dịch thế hệ không nhất thiết kéo theo những thay đổi lớn. Quả thật, sau mọi sự phấn khích và căng thẳng bao quanh Đại hội, ở Việt Nam hiện nay là một tâm trạng phản cao trào.
Gs Jonathan London
.
Vậy chuyện gì đã xảy ra? Thông qua sự kết hợp giữa các phương tiện mang tính thủ tục (quyết định số 244-QĐ/TW chẳng hạn) và vận động chính trị khôn khéo gây bất ngờ cho nhiều người, Nguyễn Phú Trọng đã giành cho mình một nhiệm kỳ Tổng Bí thư thứ hai. Trong quá trình này, dường như ông cùng những người ủng hộ về cơ bản đã làm đoản mạch sự nghiệp chính trị của Nguyễn Tấn Dũng, người tự nhận mình có tư tưởng chính trị độc lập – vị thủ tướng đương nhiệm cho đến cách đây vài tháng vẫn còn được nhiều người kỳ vọng vào vị trí lãnh đạo.
 .
Di sản của ông Dũng chính là sự sụp đổ của ông. Dù được dán nhãn rộng rãi là một nhà cải cách, thành tích của ông Dũng chưa bao giờ vừa vặn với cách mô tả đó. Ông chủ yếu là một chính trị gia đã dựng nên một mạng lưới bảo trợ vững chắc và bắt đầu những cải cách thúc đẩy lợi ích của những người có vị thế và một số nhà đầu tư nước ngoài được chọn. Đôi khi những “cải cách” và hành động của ông có vẻ như đã làm tổn hại đến thành tựu kinh tế của đất nước.

(more…)

CÁC VỊ CÒN CHỜ GÌ NỮA

04/02/2016

CÁC VỊ CÒN CHỜ GÌ NỮA

 

Công Ngô Dụng

Tôi là một trí thức già không đảng phái. Vừa rồi đọc thông báo từ bỏ ĐCSVN của GS Nguyễn Đình Cống mà cứ ngẫm nghĩ cái sự đời. Trước đây, khi đọc những bài ông viết, vạch ra sai lầm của Mác và phê phán Chủ nghĩa Mác Lênin (CNML), muốn được đối thoại với Tuyên huấn của Đảng, đề nghị Đảng thay đổi thể chế chính trị, tôi vừa cảm phục vừa coi thường. Cảm phục vì một trí thức, một đảng viên CS đã  thắng được sợ hãi mà viết ra những điều nhiều người biết rõ nhưng không dám nói, không dám viết. Coi thường vì ông đã thấy CNML là sai mà vẫn đeo bám đảng, không dám từ bỏ đảng như nhiều người khác đã làm, trong đó tôi  biết một số như Nguyễn Hộ, Nguyễn Kiến Giang, Nguyễn Đăng Quang, Phạm Đình Trọng, Bùi Minh Quốc, Nguyễn Hữu Vinh, Trần Anh Kim, Vi Đức Hồi,  Đặng Xương Hùng, Ngô Xuân Thọ, Ngô Xuân Phú và nhiều người khác nữa. Tôi đoán ông Cống này khi vào đảng cũng nhằm kiếm chút lợi lộc gì đó và cố ở lại cũng để được cái danh hão năm mươi, sáu mươi, bảy mươi năm tuổi đảng. Thế nhưng, sau khi đọc thông báo từ bỏ ĐCS của ông thì té ra không phải như thế, có thể tôi đã nghi oan cho ông, tôi không còn coi thường nữa.

.

Tôi không phải đảng viên và không để tâm tìm hiểu điều sau: Các đảng viên,  đặc biệt là các trí thức,  đã thấy rõ CNML là sai, Chủ nghĩa cộng sản là không tưởng, đã  thấy sự lãnh đạo của Đảng thực chất là sự toàn trị, mất dân chủ, thế mà họ vẫn cúi đầu chấp nhận thì họ phải chịu sự mâu thuẩn trong nội tâm đến như thế nào, tư tưởng, tình cảm bị giằng xé đến mức nào. Đáng lẽ như vậy thì họ không nên vào Đảng, đã lỡ vào rồi thì tìm cách ra khỏi càng sớm càng tốt. Tại sao các vị không ra khỏi Đảng, các vị còn chờ gì nữa?  Các vị  không muốn hay là không dám?

Không muốn ra khỏi Đảng vì còn trông chờ gì đó hoặc ngại phải làm thủ tục này kia. Có gì mà phải thủ tục? Xin vào mới phải thủ tục chứ từ bỏ thì chỉ nói cho người ta biết là được. Không dám từ bỏ Đảng có lẽ chủ yếu là sợ. Cái sợ này do Đảng tạo ra để khống chế mọi người. Đã mang danh là trí thức thì cũng nên giảm bớt đến vứt bỏ nỗi sợ. Sợ lắm làm người ta trở nên hèn yếu và có thể rơi vào cảnh chịu nhục nhã. Tại các nước cộng sản Đông Âu, trước khi nổ ra cuộc cách mạng 1989 có rất nhiều đảng viên cộng sản từ bỏ đảng, trong đó ở Ba Lan có trên 50% đảng viên, chủ yếu là trí thức và công nhân  đã vứt bỏ thẻ đảng.

(more…)

HÃY ỨNG CỬ ĐỂ BIẾN QUYỀN HÃO DẦN DẦN THÀNH QUYỀN THỰC VÀ GIÚP ÔNG TRỌNG CHỨNG MINH “DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG”

HÃY ỨNG CỬ ĐỂ BIẾN QUYỀN HÃO DẦN DẦN THÀNH QUYỀN THỰC VÀ GIÚP ÔNG TRỌNG CHỨNG MINH “DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG”

 

FB Nguyễn Quang A

Bầu cử Quốc hội khóa 14 sẽ diễn ra vào ngày 22-5-2016. Nghe nói ĐCSVN đang chuẩn bị đề cử 896 ứng viên (trong đó có 80 ủy viên Ban chấp hành Trung ương của ĐCSVN) cho cuộc bầu cử này. Việc một đảng chính trị chuẩn bị đề cử các đảng viên và cảm tình viên của mình ra tranh cử Quốc hội là việc bình trong một xã hội dân chủ, tuy nhiên trong xã hội “dân chủ đến thế là cùng” của chúng ta việc này không bình thường cho lắm.
.
Không có các đảng chính trị khác cạnh tranh với ĐCSVN, nên việc đề cử là độc quyền của ĐCSVN và các tổ chức nối dài của ĐCSVN. Cho đến nay đã có rất ít người tự ứng cử. Ngoài vài người được ĐCSVN ngầm chọn để ra tự ứng cử, hầu hết những người tự ứng cử bị các thủ tục “dân chủ đến thế là cùng” loại bỏ một cách không thương tiếc, bất chấp quyền ứng cử của công dân đủ 21 tuổi vào Quốc hội đã được Điều 27 của Hiến pháp long trọng đảm bảo.
.
1- HÃY BIẾN QUYỀN HÃO THÀNH QUYỀN THỰC MỘT CÁCH TỪ TỪ
.
Quyền ứng cử cơ bản vẫn chỉ là quyền hão. Phải sửa luật bầu cử để không cho phép bất cứ ai tước quyền ứng cử của người dân, tuy nhiên trong hơn một tháng, từ nay đến 13-3-2016 (70 ngày trước ngày bầu cử, ngày nộp đơn ứng cử cuối cùng), người dân vẫn có thể làm rất nhiều việc để giúp biến quyền hão dần dần thành quyền thực.

(more…)

EM ƠI ĐỪNG RA PHỐ

EM ƠI ĐỪNG RA PHỐ

Vũ Lê Văn

Em ơi! Đừng ra phố

Nghe đâu trưng dụng(*) nhiều

Iphone va Ipad…

Coi chừng ”trưng” sạch luôn !

 

Nếu chiều nay phố đẹp

Nắng hồng lung linh trôi

Đường”uốn cong mềm mại” (**)

Đừng ra phố em ơi !

 

Phố chiều nay lãng mạn

Ôi rừng hoa-đường hoa

Đừng mềm lòng em nhé

Ra phố tai vạ bay!

 

Đêm nay phố Tết hồng

Thịt da ngàn mỹ nhân

Đừng ra phố em nhé

Coi chừng…trưng dụng luôn!

 

Bốn ngàn năm ngọt đắng

‘’Trưng” nhốt vào Mác-Lê

‘’Dụng” luôn, gọn và sạch

”Đường cong mềm” u mê !

 

Ngày mai anh chẳng đến

Đừng ngóng đợi em ơi

Là anh bị trưng dụng

Cả linh hồn-cuộc đời

 

Vì sao?Vì sao thế?

Ôi một điều giản đơn

Thơ tình trong Ipad

Hình em trong Iphone

 

Là tất cả,là xong !

Anh còn gì để nói?

Bằng chứng tình yêu đó

Tan biến vào hư không

 

Hỡi trời! Trưng và dụng

Anh quyết đợi và chờ

Trong đồn công an mãi

Lấy lại hình và thơ

Nếu ngày nao được tin

Anh ” tự tử” trong đồn

Đừng khóc,em đừng khóc

Anh chết đồn công an

”Tự tử” hay bị giết

Có gì khác nhau đâu?

Mộ sâu anh gào thét

Vĩnh biệt em ngàn thu

Em ơi ! Xin đừng khóc

Bởi bằng chứng tình yêu

Anh đã không giữ được

Nên trời phạt chia lìa

Linh hồn anh gào khóc

Liêu xiêu cõi nhân gian

Người ơi! Không Tablet

Cũng đừng Smartphone!…

Tác giả: Vũ Lê Văn, 05/02/2016

  CHÚ THÍCH:

         (*): Thông tư 01/2016/TT-BCA của Bộ Công an bắt đầu có hiệu lực vào 15/02/2016,cho phép Cảnh sát giao thông được trưng dụng thiết bị,phương tiện của người dân,trái với tinh thần luật chuyên ngành (Luật trưng mua, trưng dụng tài sản 2008), bị dư luận toàn quốc phản ứng mạnh

           (**): TP Hà Nội làm đường phố cong queo (tránh nhà quan chức), khi bị chất vấn, đã giải thích đại ý: đường tuy cong, nhưng là cong mềm mại ( !?)

Điểm lại mấy vấn đề then chốt sau Đại hội Đảng

BVN 03/02/2016

Điểm lại mấy vấn đề then chốt sau Đại hội Đảng

 Nguyễn Quang Dy

Một tuần rét đậm (thậm chí có tuyết rơi tại một số nơi) cũng không làm cho không khí chính trị tại Hà Nội kém nóng bỏng vì họp Đại hội Đảng (20-28/1/2016). Cụ rùa hồ Hoàn kiếm chết chắc không phải vì thời tiết Hà Nội quá lạnh, hay vì không khí chính trị quá nóng, mà có lẽ vì cụ quá già, hoặc nguồn nước quá ô nhiễm. Nhưng dù sao người ta vẫn tin rằng đó là một “điềm xấu”.

Đại hội Đảng đã kết thúc như một vở bi hài kịch hạ màn, làm nhiều người hẫng hụt, không hẳn vì phe họ ủng hộ bị thua, mà vì vở kịch kết thúc hơi đột ngột, làm người xem vẫn còn thòm thèm. Những bình luận viên và cổ động viên đã góp phần làm không khí chính trị ồn ào và nóng lên (như trong một trận chung kết bóng đá), nay dường như hết hứng thú khi trận đấu kết thúc. 

Đối với những khán giả thực sự quan tâm đến tương lai đất nước thì vấn đề không phải là theo dõi diễn biến trận đấu xem đội nào thắng hay thua, mà là phải bình tĩnh tìm hiểu thực chất trò chơi quyền lực, và những hệ quả của nó đối với vận mệnh quốc gia. Trong bối cảnh hiện nay, mọi chia rẽ và xung đột nội bộ (vì lợi ích cá nhân hay phe nhóm) chỉ có lợi cho Trung Quốc và có hại cho dân tộc. 

Ai thắng ai thua

Cuối cùng Nguyễn Phú Trọng đã thắng và Nguyễn Tấn Dũng đã thua. Lý do thua khá rõ: Thứ nhất, Nguyễn Phú Trọng đã thay đổi luật chơi, áp đặt được Quyết định 244 để dồn Nguyễn Tấn Dũng vào ngõ cụt và cuối cùng đã trói được đối thủ (sau 3 lần bị thua cay đắng trong 5 năm qua). Tuy còn nhiều người ủng hộ và bỏ phiếu cho Nguyễn Tấn Dũng tại Đại hội, nhưng vẫn không đủ phiếu (theo luật chơi mới). Bằng cách này, Nguyễn Phú Trọng đã kiểm soát được cả Bộ Chính Trị lẫn Ban Chấp Hành Trung Ương cũng như Đại hội. Không biết Tô Huy Rứa hay ai đã nghĩ ra kế sách này, nhưng nó rất giống “cờ vây” của Trung Quốc. Thứ hai, Nguyễn Phú Trọng đã lôi kéo được Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng và nhiều người khác cùng vây hãm và cô lập Nguyễn Tấn Dũng (ba đánh một chẳng chột cũng què). Nguyễn Phú Trọng đã vô hiệu hóa được ý đồ của cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh, muốn Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang hợp lực để cùng ở lại.   

Nhưng vấn đề còn chưa rõ là tại sao Nguyễn Tấn Dũng lại xin rút và chấp nhận để bị trói bằng Quyết Định 244, mà không dám làm liều để lật ngược bàn cờ bằng một hành động táo bạo, có thể biến bại thành thắng (như nhiều người mong đợi). Có giả thuyết cho rằng đã có một sức ép rất lớn buộc Nguyễn Tấn Dũng chấp nhận phải nghỉ, bằng một sự dàn xếp ngầm (như có một bàn tay vô hình). Sức ép này còn lớn hơn cả sức ép của Lê Đức Anh (với bức thư ngỏ) phản đối việc thay đổi luật chơi, cho rằng Quyết Định 244 vi phạm điều lệ Đảng. Có lẽ điều này liên quan đến chuyến thăm Trung Quốc bất thường của Nguyễn Sinh Hùng và những động thái mới của Trung Quốc vào đúng dịp này, như thông qua luật chống khủng bố (cho phép Giải Phóng Quân Trung Quốc can thiệp vào nước khác), cho máy bay liên tiếp vi phạm không phận Việt Nam, và điều dàn khoan HD 981 đến cửa Vịnh Bắc Bộ. Trong khi đó, lãnh đạo Việt Nam đã điều động hơn 5000 quân thiện chiến bảo vệ Đại hội, như một sự răn đe bất thường.

Nếu đúng là có sự dàn xếp nào đó, thì chưa chắc đã có phe nào thực sự thua (hoặc chỉ là thua tương đối). Nguyễn Tấn Dũng tuy không được làm Tổng Bí Thư (như mong muốn) và phải nghỉ, nhưng vẫn còn thế lực. Con của Nguyễn Tấn Dũng vẫn trúng Ủy Viên Trung Ương khóa này, và phe cánh trong Bộ Chính Trị và Ban Chấp Hành Trung Ương mới vẫn còn mạnh. Có người nói Nguyễn Tấn Dũng “thua trong danh dự” và “hy sinh đời bố để củng cố đời con”.  Nhưng có người lại đoán (hay mong đợi) Nguyễn Tấn Dũng và phe cánh sẽ trở thành nạn nhân của chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” (như bên Trung Quốc). Nhưng lấy ai để “đả hổ”? Dù Nguyễn Bá Thanh có sống lại thì cũng không làm gì được, vì đánh chuột lại sợ “vỡ bình”. Nói cách khác, tham nhũng đã trở thành hệ thống và thể chế hóa, như nồi cơm chung. 

(more…)

RẤT THÚ VỊ, LỜI GHI TRÊN CÁC TỜ LỊCH HÔM NAY 3/2/2016

Ngày 3-2- 2016

LỜI BÀN

Các nhà xuất bản nước ta sản xuất rất nhiều loại lịch tường có ghi thêm danh ngôn, lời hay ý đẹp. Kỳ lạ thay, họ đều ghi vào ngày 3 tháng 2  nhưng năm 1932 (?) những câu  răn đời giàu ý nghĩa. Hay đây là lịch giả ? Không biết của  nhà xuất bản nào ?

GNLT

nguồn chú Tễu: RẤT THÚ VỊ, LỜI GHI TRÊN CÁC TỜ LỊCH HÔM NAY 3/2/2016

Hôm nay ngày 3 tháng 2 năm 2016, là ngày thành lập đảng Cộng sản Việt Nam. Cư dân mạng bóc lịch và chụp ảnh các tờ lịch rồi cùng đưa lên mạng. Thật thú vị, dù chẳng có liên quan giữa ngày thành lập của đảng Cộng sản Việt Nam với những câu răn đời bên dưới, nhưng nó vẫn cứ…bóng gió như những câu sấm truyền. 

Mời các ông bà  đảng viên đảng CSVN đọc, rồi mà suy ngẫm!

Ảnh: FB JB Vinh và các FB.

Chúc mừng Tổng Bí thư mới

Chúc mừng Tổng Bí thư mới

3.2.16

Bùi Tín

*Thế là ông Nguyễn Phú Trọng đã được bầu lần thứ hai vào chức tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam. Xin được cứ gọi ông là tổng bí thư mới, với ước mong rằng sang nhiệm kỳ 2 ông sẽ không còn như nhiệm kỳ một, khi người Hà Nội gọi ông là “Trọng Lú”.

Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng phát biểu trong cuộc họp báo sáng 28/1/2016.

*

Tôi từng quen biết ông Trọng khá rõ, nhất là khi ông làm thư ký biên tập của Tạp chí Cộng sản, ông đã ghé nhà tôi để yêu cầu viết bài bình luận quốc tế cho tạp chí. Lúc ấy tôi chưa thấy ông “lú” ở chỗ nào.

Sau khi được biết ông đã trúng cử sau những cuộc đấu đá ly kỳ gay gắt, tôi chúc mừng ông bằng một ý kiến nhỏ (nhưng tôi cho là lớn), viết lúc nửa đêm, đúng giờ Ngọ, phút đầu tiên của ngày 28 tháng 1 năm 2016, ngày ông chính thức nhậm chức.

Tôi quan sát và phỏng đoán rằng trong nhiệm kỳ 1, ông tuy có nhiều thiện chí nhưng không hoàn toàn có tự do hành động, do những mâu thuẫn phe nhóm ngay trong Bộ Chính trị. Nay tình hình đã đổi khác thuận lợi hơn cho ông để thực thi nhiệm vụ cao quý và hệ trọng là tổng bí thư của đảng có hơn 4 triệu đảng viên. Tôi hy vọng ở nhiệm kỳ mới ông sẽ tận dụng uy tín và quyền lực của tổng bí thư để kiên định, mạnh dạn giải quyết nhiều vấn đề về quốc kế dân sinh.

Qua lá thư này, tôi chỉ mong, trong không khí vui mừng tự tin ở tránh nhiệm mới, ông vui lòng nghĩ đến thân phận của một phụ nữ và 2 con nhỏ đang ở trong tình hình cực kỳ bi đát, khi những ngày giáp Tết Bính Thân đang tới.

Đó là tình trạng hiện nay của cô Nguyễn Thị Minh Thúy, người cộng tác cũng là làm thuê cho ông Nguyễn Hữu Vinh, chủ của Blog Anh Ba Sàm từ khi ông Vinh còn mở một công ty luật nhỏ nhằm bảo vệ dân oan. Ông Vinh và cô Minh Thúy bị bắt khẩn cấp ngày 5 tháng 5 năm 2014, gần 2 năm rồi vẫn chưa được xét xử; mới đây định xử vào ngày 19 tháng 1, ngay trước ngày khai mạc đại hội đảng, lại bị hoãn vô thời hạn, không một lời giải thích.

Theo bà Thuyên, mẹ cô Thúy, người vẫn đi thăm con hàng tháng, con gái bà gầy yếu vì nhiều bệnh, từ bệnh tiêu hóa đến bệnh phụ nữ. Tinh thần cô bấn loạn vì vụ án để mãi không xét xử, đã 5 lần vi phạm hạn định tạm giam trong 4 tháng phải xử án. Cô lại gặp nghịch cảnh chồng chất, chồng cô đi lấy vợ khác sau khi cô bị tạm giam, trong khi 2 con trai sinh đôi của cô và chồng cũ, nay 8 tuổi, học lớp Ba, gần như bị bỏ rơi, không có tiền đóng học phí, cơm ăn bữa đói bữa no (theo lời kể của anh Lưu Văn Minh trên facebook ngày 21/1). Do sống cô đơn, hai người con này suýt bị bắt cóc. Cô Thúy cho biết cô nghèo khổ, mỗi tháng lương trước kia chỉ 2 triệu, khi bị bắt còn nợ bà con láng giềng 20 triệu.

Được các luật sư góp ý, Cô Thúy và mẹ đã làm đơn gửi Tòa án tối cao, Viện Kiểm sát tối cao, Bộ trưởng Tư pháp xin được tại ngoại khi chưa xét xử, và xin tại ngoại trước Tết, nhưng không được trả lời.

Tôi coi bài báo rất ngắn này cũng là lời chúc mừng ông tổng bí thư mới, mong rằng trong không khí hân hoan mừng thắng lợi, ông hãy vui lòng chia sẻ tý chút niềm vui cho cô Thúy, bà mẹ cô và hai con trai bé bỏng của cô, như một biểu hiện của nhiệm kỳ mới. Hy vọng sẽ có biến chuyển theo hướng tiến lên trong mô hình cai trị mới, có tính nhân văn, khoa học và có tinh thần pháp trị hơn hẳn nhiệm kỳ vừa qua.

Ông Trọng đứng đầu toàn đảng có 4 triệu đảng viên. Chỉ cần ông gọi một cú điện thoại cho Viện trưởng Viện Kiểm sát tối cao, Chánh án Tòa án tối cao, và bộ trưởng Tư pháp hỏi về vụ cô Thúy và Anh Ba Sàm sao chậm xử lâu đến vậy, và chỉ thị cho các quan chức này hãy động lòng đôi chút về nghịch cảnh của các công dân bất hạnh vừa kể và nên xét ngay cho họ ra tại ngoại trong dịp Tết âm lịch sắp đến.

Ông hãy mở đầu nhiệm kỳ mới bằng một cử chỉ lãnh đạo mang tính nhân văn, mang tình người xưa nay hiếm, tỏ rõ ý chí đổi mới toàn diện bộ máy lãnh đạo và cai trị trong suốt 5 năm tới.

Chúng tôi ngóng chờ. Xin đừng để chúng tôi thất vọng.

Theo Bùi Tín (VOA)

Mây thẻ

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 103 other followers