"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Author Archive

Formosa Hà Tĩnh: miếng “gân gà” ăn hay bỏ?

Formosa Hà Tĩnh: miếng “gân gà” ăn hay bỏ?

 

Thiên Luân

Tác giả gửi tới Dân Luận

Trong Tam Quốc Chí có một điển tích rằng: Tào Tháo đem quân đánh Thục, Quân Thục chống trả quyết liệt khiến quân Tào rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Tào Tháo tâm trạng hết sức buồn bực, vào một đêm viên tùy tướng đến hỏi mật khẩu giao ban đêm nay là gì, Tào Tháo thở dài nói “kê cân”. Dương Tu nghe được liền chẩn bị đồ đạc cho việc rút quân. Thấy lạ các tướng hỏi, Dương Tu trả lời, Thừa tướng ban mật khẩu “kê cân” (gân gà) là ý muốn nói ăn không được vứt cũng không xong, việc rút quân chỉ là nay mai. Tào Tháo biết chuyện liền cho chém đầu Dương Tu vì tội tiết lộ quân cơ. Không lâu sau Tào Tháo ra lệnh rút quân.

Kể một chút về tích xưa là muốn liên hệ với việc ngày nay. Đó là vấn đề Formosa Hà Tĩnh – miếng gân gà của Chính quyền Việt Nam, ăn thì khó nuốt, bỏ đi thì không đành.

Tính đến thời điểm hiện nay, hiếm có doanh nghiệp nước ngoài nào được Chính phủ Việt Nam ưu ái như tập đoàn Formosa. Trong hợp đồng thuê đất của Formosa có viết, đảm bảo không thu hồi đất vì mục đích cộng đồng và phát triển kinh tế hay các mục đích khác; đối với thu hồi đất vì lý do quốc phòng, an ninh, hai bên tiến hành thảo luận đi đến thống nhất bồi thường dứt điểm trước khi thực hiện. Ngoài ra còn miễn tiền thuê đất 15 năm, thuế thu nhập doanh nghiệp 10% từ năm có thu nhập chịu thuế (thông thường là 25%), mà 4 năm được miễn thuế thu nhập doanh nghiệp, sau đó giảm 50% trong 9 năm tiếp theo và được miễn thuế đối với các mặt hàng tạm nhập tái xuất, miễn thuế nhập khẩu đối với các mặt hàng tạo tài sản cố định… Mặc dù được ưu ái là vậy nhưng Formosa thấy chưa đủ. Vào tháng 6/2014 Formosa đề xuất lập đặc khu kinh tế gang thép Vũng Áng. Tuy nhiên đề xuất này đã bị Chính phủ Việt Nam bác bỏ.

Theo như thông tin đã công bố, tổng số vốn đầu tư của Formosa vào khu công nghiệp Vũng Áng khoảng 10 tỷ USD, trong đó thực vốn chỉ có 3,8 tỷ còn 7 tỷ là vay từ các ngân hàng trong và ngoài nước. Khoản vay ngân hàng nước ngoài được CP Việt Nam bảo lãnh. Còn tiền vay của ngân hàng thương mại trong nước là tiền của người dân: Thông báo ngày 219/TB – CP ngày 2/6/2014 của VP Chính Phủ đồng ý hạn mức cho Formosa vay tiền NHTM gấp 4 lần số vốn đăng ký. Theo đó họ sẽ được vay tới 40 tỷ USD, đó là tiền của người dân Việt Nam.

Thảm họa cá chết miền Trung năm 2016, chính Formosa là thủ phạm nhưng Chính phủ Việt Nam không có biện pháp nào trừng phạt thích đáng. Formosa đền bù số tiền 500 triệu USD để khắc phục hậu quả, trong khi đó Chính phủ Việt Nam lại hoàn thuế cho họ tới 14.600 tỷ đồng. Đây là một việc làm khó hiểu.

Trước những ưu ái lớn, bất thường như vậy khiến không ít người hoài nghi rằng, có một sự thỏa thuận ngầm nào đó giữa Formosa và Chính phủ Việt Nam, nếu không tại sao họ có thể tự tung tự tác như vậy được. Sau sự việc xả thải gây cá chết hàng loạt vào tháng 4/2016, Formosa xin lỗi hôm trước thì hôm sau lại có sự việc phát hiện 100 tấn chất thải của Formosa chôn trên đất liền, rồi việc người dân phát hiện tàu có ký hiệu HN-111 xả thải ra vùng biển Vũng Áng (20/11/2016) và mới đây nhất là chuyện vệt nước màu đỏ ở Vũng Áng.

Phía Formosa dường như đang thách thức lời tuyên bố của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “Đóng cửa nếu Formosa tái phạm” khi liên tiếp vi phạm thỏa thuận, tiếp tục xả thải gây ô nhiễm môi trường. Họ cũng không quan tâm tới phản ứng của người dân vì đã có Chính quyền Việt Nam đảm bảo an ninh. Ngay cả việc người dân đi kiện ôn hòa cũng bị chính quyền đàn áp bằng vũ lực.

Nếu đóng cửa Formosa, chính quyền Việt Nam sẽ bị họ khởi kiện đòi bồi thường hợp đồng. Và quan trọng hơn nữa là số tiền Formosa đầu tư ở Vũng Áng là tiền của Việt Nam. Một khi họ bị đóng cửa thì các ngân hàng ở Việt Nam sẽ phải ôm đống sắt vụn. Còn nếu tiếp tục để Formosa tiếp tục hoạt động thì nhiễm môi trường sẽ vẫn tiếp tục bị tàn phá mà thảm họa hồi đầu năm 2016 chỉ là sự khởi đầu.

Còn nữa, việc để Formosa triển khai dự án ở Hà Tĩnh không phải quyết định của một người mà là của cả một tập thể. Cụ thể ở đây là chủ trương của Đảng, sự đồng ý của Bộ Chính Trị. Nếu bây giờ đóng cửa Formosa, hậu quả ai chịu trách nhiệm?

Chính quyền Việt Nam dường như đang bế tắc trong vấn đề này. Những hi vọng tốt đẹp khi dự án mới triển khai giờ đang nhường chổ cho những khó khăn. Cho nên có thể nhận định việc Chính phủ Việt Nam cấp phép đầu tư cho Formosa là sai lầm.

Ngành công nghệ sắt, thép không còn là xu hướng lựa chọn của nhiều nước trên thế giới vì nó không mang lại lợi ích phát triển cho quốc gia và hơn thế nữa là những tác động của nó tới môi trường. Trên thế giới nhu cầu tiêu thụ thép giảm. Tại Mỹ năm 2013, ngành công nghiệp thép của Mỹ đã báo cáo lỗ ròng tới 1,2 tỷ USD. Trong nước, nhiều nhà máy chỉ chạy 50 – 60% công suất. Tổng công ty thép Việt Nam (VNSTEEL) với quả đấm thép Công ty Gang thép Thái Nguyên (TISCO) từ khi thành lập (1959) không tạo sự thần kỳ nào, thập chí hiện tại là gánh nặng của ngành thép Việt Nam.

Mức độ thiệt hại thảm họa môi trường do Formosa Hà Tĩnh gây ra là vô cùng lớn. Biển chết, nguồn nước, không khí ô nhiễm và đặc biệt cuộc sống của hàng triệu người dân 4 tỉnh Miền Trung đang đối diện với một tương lai mịt mờ. Họ mong chờ trách nhiệm phía Formosa trong việc tái thiết, đền bù nhưng chính quyền luôn tìm mọi ngăn cản. Chính quyền đang bảo vệ miếng “gân gà” Formosa thay vì quyền lợi của người dân. Nhưng liệu có nuốt nổi miếng gân gà đó không? Chắc chắn là không.

Đã đến lúc phải giải quyết dứt điểm vấn đề của Formosa. Nhà máy phải đóng cửa và Formosa rút khỏi Việt Nam. Nếu không thảm họa sẽ còn tiếp tục, người dân còn phản đối và đấu tranh và mâu thuẩn giữa chính quyền và người dân ngày càng cao.

T.L.

Nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20170222/formosa-ha-tinh-mieng-gan-ga-an-hay-bo

‘Viện Phan Chu Trinh’ có hướng đến tinh thần Phan Chu Trinh?

‘Viện Phan Chu Trinh’ có hướng đến tinh thần Phan Chu Trinh?

Phạm Chí Dũng
VOA
Nhà văn Nguyên Ngọc phát biểu tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh.
Nhà văn Nguyên Ngọc phát biểu tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh.
.
Phản ứng thờ ơ
Một hiện tượng “lạ” vừa xảy ra trong buổi giao thời Việt Nam: Viện Phan Chu Trinh mới được thành lập của cựu Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình và tác giả Đất nước đứng lên – nhà văn Nguyên Ngọc – đã không nhận được phản ứng tích cực từ giới truyền thông xã hội.
.
Vào thời buổi mà truyền thông xã hội đã phát triển đến mức có đến hơn một nửa dân số Việt Nam sử dụng mạng này và bất cứ một đề tài mang khí sắc dân chủ nào cũng được dư luận chào đón, hiện tượng truyền thông và chính trị – xã hội vừa kể là rất đáng mổ xẻ.
.
Bởi lẽ ra, Viện Phan Chu Trinh cùng tinh thần khai trí của bậc tiền nhân này về tam quyền phân lập và dân chủ tự trị đã phải được cổ xúy mạnh mẽ bởi các trang mạng chuyên về dân chủ và nhân quyền. Nhưng sau khi được thành lập vào ngày 7/2/2017 tại Hội An, Quảng Nam, Viện Phan Chu Trinh cùng người điều hành chủ yếu là nhà văn Nguyên Ngọc đã chỉ được thông tin trên một số tờ báo nhà nước, trong lúc đại đa số các trang mạng dân chủ nhân quyền lại im lặng một cách khác thường.
.
Nếu nhìn lại, nhà văn Nguyên Ngọc đã từng chủ xướng thành lập Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam vào đầu năm 2014. Vào thời gian đó, tổ chức xã hội dân sự độc lập này đã được các trang mạng dân chủ nhân quyền thông tin và cổ xúy khá rộng. Tinh thần tự do sáng tác không chịu ách kềm tỏa của đảng cầm quyền được xem là một dấu son của giới nhà văn độc lập.
.
Vậy vì sao giới đấu tranh dân chủ nhân quyền lại có vẻ thờ ơ, thậm chí gần như lạnh nhạt với sự kiện thành lập Viện Phan Chu Trinh – cũng cùng người chủ xướng là nhà văn Nguyên Ngọc?
.
Một trong những nguyên nhân, có thể là thành phần lãnh đạo của viện này – một câu chuyện mà dư luận xã hội thường rất quan tâm theo cách nhìn “việc theo người”.
.
‘Việc theo người’
Trong buổi ra mắt, Viện Phan Chu Trinh đã giới thiệu một số lãnh đạo chủ chốt của Viện gồm: Bà Nguyễn Thị Bình, cựu Phó Chủ tịch nước, Chủ tịch Quỹ Văn hóa Phan Chu Trinh là Chủ tịch danh dự của Viện; ông Nguyên Ngọc là Chủ tịch Hội đồng Viện; ông Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, là Phó Chủ tịch Hội đồng Viện; ông Nguyễn Sự, cựu Bí thư Thành ủy Hội An, là Phó chủ tịch Hội đồng Viện; ông Vũ Thành Tự Anh, giảng viên trường Đại học Fulbright, là Ủy viên Hội đồng Viện.
.
Ngoài ra còn có sự tham gia của một nhân vật đáng chú ý khác: ông Vũ Ngọc Hoàng, cựu Phó Trưởng ban Tuyên giáo trung ương – người có tâm trạng và tư duy cải cách, nhưng theo một mảng dư luận thì vẫn chưa thoát khỏi “ý thức hệ Nguyễn Phú Trọng”.
.
Cũng có một số dư luận cho rằng thành phần lãnh đạo của Viện Phan Chu Trinh gồm khá nhiều cựu quan chức. Có thể, việc các cựu quan chức tham gia vào tổ chức dân sự là quyền của họ và nên xem là điều tự nhiên. Nhưng cung cách tham gia này lại có nét nào đó khá tương đồng với cơ chế “hết quan lập hội” của nhiều quan chức nhà nước mà từ lâu chính báo chí nhà nước đã phải mỉa mai, và gần đây chính giới quan chức cao cấp đương chức đã phải tìm cách hạn chế ngân sách cấp cho những “hội đoàn quan chức về hưu” như thế.
.
Trong khi một số gương mặt của ban lãnh đạo Viện Phan Chu Trinh có thể tiêu biểu cho khuynh hướng “phản biện trung thành”, thì lại không có được khuôn mặt phản biện độc lập nào. Ngay cả một ít nhân vật mang tính phản biện trong tổ chức Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam cũng không thấy có mặt trong ban lãnh đạo và thành phần điều hành của Viện Phan Chu Trinh.
.
Lại cần nói về chiều dài của Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam. Sau 3 năm thành lập tính từ năm 2014, cho tới nay tổ chức này vẫn còn nguyên là… ban vận động. Rất đáng lưu tâm, đây là tổ chức xã hội dân sự duy nhất vẫn duy trì hình thức “ban vận động” trong khoảng ba chục tổ chức xã hội dân sự độc lập ở Việt Nam.
.
Rất nhiều người trực tiếp đấu tranh dân chủ nhân quyền và người ủng hộ phong trào này đã đặt câu hỏi sâu sắc về việc tại sao sau một thời gian quá dài, Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam vẫn như cố giữ một tư thế an toàn thái quá trong đối sách và trong quan hệ với chính quyền, cho dù nếu tổ chức này có dũng khí hơn để cắt bỏ cụm từ “ban vận động” thì chắc chắn cũng không bị công an đàn áp mạnh.
.
Trong thực tế, Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam có thể được xem là tổ chức ít bị công an trấn áp, đàn áp và sách nhiễu nhất trong số các tổ chức xã hội dân sự độc lập. Hoạt động chủ yếu của Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam là trang Văn Việt do vài nhân sự điều hành, nhưng không phải là nhà văn Nghuyên Ngọc.
.
Viện Phan Chu Trinh thuộc ai?
Trước tết Nguyên đán 2017 đã rậm rịch thông tin về một số cựu quan chức và trí thức “đang thiết lập kênh tiếp cận Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc”, với mục đích “xin gặp để phản biện”. Sau đó lại có thông tin Viện Phan Chu Trinh sắp được thành lập và được ngân sách nhà nước cấp kinh phí hoạt động.
.
Dư luận bán tín bán nghi về thông tin trên, nhất là về chuyện “cấp ngân sách”. Nhưng tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh thì sự việc đã trở nên rõ ràng.
.
Theo báo Dân Trí: “Ông Nguyên Ngọc thông báo, Thường vụ Tỉnh ủy Quảng Nam đã giao cho Viện biên soạn bộ Toàn chí Quảng Nam, được quan niệm như một bộ bách khoa toàn diện về Quảng Nam. Đây sẽ là một bộ sách lớn, dự kiến gồm trên 20 tập, hoàn thành trong 5 năm.
Song song với bộ Toàn chí, Viện sẽ triển khai công trình nghiên cứu về vai trò của tư tưởng Phan Chu Trinh trong lịch sử tư tưởng cận đại và hiện đại Việt Nam; công trình tổng kết 30 năm phát triển của Hội An và những thách thức mới của Hội An hiện nay; công trình điều tra về xã hội học ở miền đông Quảng Nam trong dự án phát triển vùng đất này”.
.
Một câu hỏi đặt ra là tại sao Viện Phan Chu Trinh mới ra đời nhưng đã có ngay 4 công trình nghiên cứu mà có thể nhận ngân sách nhà nước, trong khi nhiều hội đoàn nhà nước đang bị cắt giảm đến 50% hoặc hơn từ ngân sách hàng năm?
.
Với việc nhận ngân sách nhà nước để nghiên cứu, một câu hỏi khác được đặt ra là về bản chất, Viện Phan Chu Trinh là một tổ chức xã hội dân sự độc lập hay là một hội đoàn mới của chính quyền và trực thuộc… tỉnh ủy Quảng Nam?
.
Câu hỏi trên sẽ hoàn toàn có cơ sở khi cụm từ “Thường vụ Tỉnh ủy Quảng Nam đã giao cho Viện…” là rất quen thuộc trong văn phong hành chính nhà nước hoặc đảng văn. Nếu Viện Phan Chu Trinh là một tổ chức xã hội dân sự độc lập hoặc một tổ chức phi chính phủ, sẽ chẳng bao giờ có chuyện một cơ quan đảng như Thường vụ Quảng Nam dám “giao việc” như thế.
.
Còn nếu thực sự nhận “kinh phí nghiên cứu khoa học” của chính quyền, liệu viện này còn tư thế độc lập để nói lên tinh thần tam quyền phân lập và dân chủ tự trị của tiền nhân Phan Chu Trinh?
.
Cần nhắc lại, một trong những đối sách tạo ly tán và phân hóa của chính quyền đối với phong trào dân chủ là chủ trương chính quyền cấp tài chính, trụ sở, phương tiện, tạo công ăn việc làm cho quan chức về hưu để vừa có chức mới vừa tránh bất đồng chính kiến có thể “gây ảnh hưởng cho an ninh quốc gia”.
.
Lại một câu hỏi không thể không phòng hờ: Liệu có một chủ trương của chính quyền để Viện Phan Chu Trinh trở thành nơi thu hút những người nhà dân chủ nửa vời và vẫn nằm nguyên trong quỹ đạo “đổi mới không đổi màu” của đảng?
.
* Blog của nhà báo Phạm Chí Dũng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Ngày 10/12/2017 sẽ chế tài một số quan chức CSVN vi phạm nhân quyền?

Ngày 10/12/2017 sẽ chế tài một số quan chức CSVN vi phạm nhân quyền?

 
Ngày 10/12/2017 sẽ chế tài một số quan chức CSVN vi phạm nhân quyền?Chính quyền cưỡng chế, đập nát nhà thờ giáo xứ Đông Yên, Kỳ Anh, Hà Tĩnh – Ảnh: YouTube
.
Ủy Ban Cứu Trợ Người Vượt Biển (BPSOS) với đại diện là Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng mới đây đã thông tin về một dấu mốc rất quan trọng:  tổ chức này đã đồng ý về một phương án hành động chung, với mốc điểm chính là ngày 10 tháng 12, 2017, tức Ngày Quốc Tế Nhân Quyền. Mục tiêu là vào ngày ấy, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ sẽ chế tài một số giới chức chính quyền thuộc các quốc gia trọng điểm được đề nghị, trong đó có Việt Nam.
.
Hiện nay, BPSOS đang tiến hành một số bước về lập hồ sơ vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Đầu tháng 1/2017, BPSOS đã nộp danh sách 75 tù nhân tôn giáo, và yêu cầu Bộ Ngoại Giao đưa vào bản phúc trình cho năm 2016, theo đòi hỏi của luật tăng cường tự do tôn giáo quốc tế mới được ban hành. Đầu tháng 2/2017, BPSOS gửi cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ khoảng 20 hồ sơ đàn áp tôn giáo và nhân quyền, kèm với danh tính thủ phạm. BPSOS cũng sẽ chọn khoảng 5 hồ sơ điển hình để Quốc Hội Hoa Kỳ chuyển cho Bộ Ngoại Giao. Hồ sơ đầu tiên được chọn là vụ đàn áp tôn giáo ở Giáo Xứ Đông Yên đã được chuyển cho Bộ Ngoại Giao.
.
Nếu dữ liệu của BPSOS là hợp lý, không khó để cho rằng ngay trong nửa đầu 2017, giới hoạt động nhân quyền Việt Nam sẽ gửi cho chính phủ Mỹ và các tổ chức nhân quyền quốc tế tên một số quan chức công an trong hồ sơ yêu cầu chế tài nhân quyền. Và một trong số họ sẽ bị công bố chế tài vào dịp 10 tháng 12 năm nay.
.
Cần nhắc lại, Luật Nhân quyền Magnitsky Toàn cầu đã được Quốc hội Mỹ chính thức thông qua vào tháng 12/2016, và được Tổng thống Mỹ ký ban hành trong cùng tháng. Những cái tên quốc gia đặc biệt nhất nằm trong bộ luật này chắc chắn sẽ là những địa chỉ có “thành tích nhân quyền” tai tiếng nhất: Bắc Triều Tiên, Trung Quốc, Việt Nam, Cuba…
.
Tại Việt Nam, công an vi phạm nhân quyền ngày càng công khai, trắng trợn và tàn bạo. Kể từ thời điểm  có đến 6/15 khách mời của Tổng thống Obama bị công an Việt Nam thẳng tay ngăn chặn khi Obama đến Hà Nội vào tháng 5/2016, hàng loạt nhà hoạt động nhân quyền đã bị công an tống giam như Cấn Thị Thêu, Lưu Văn Vịnh, Nguyễn Văn Đức Độ, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Hóa, Nguyễn Văn Oai…
.
Mới đây, công an Nghệ An đã đàn áp dã man một cuộc tuần hành khiếu kiện của giáo dân giáo xứ Song Ngọc. Rất nhiều giáo dân đã bị công an và “côn đồ công vụ” đánh đổ máu. Cả Linh mục Nguyễn Đình Thục – người dẫn đầu đoàn tuần hành khiếu kiện – cũng bị đánh đến rách môi.
.
Một số bài viết từ giới đấu tranh dân chủ nhân quyền trong nước trong thời gian gần đây đã khẳng định Luật Nhân quyền Magnitsky Toàn cầu là một sự khích lệ và niềm vui lớn đối với giới đấu tranh. Nhà báo Nguyễn Tường Thụy – Phó chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam – cho biết một số tổ chức xã hội dân sự độc lập đang gấp rút nghiên cứu cách thức lập hồ sơ, và gửi hồ sơ vi phạm nhân quyền của các quan chức CSVN cho các cơ quan và tổ chức quốc tế.
.
Trong thời gian tới, có khả năng một vài tổ chức xã hội dân sự độc lập sẽ đứng ra làm đầu mối nhận hồ sơ của người dân, liên quan đến các trường hợp dân oan đất đai, nạn nhân bị công an bạo hành, những trường hợp “tự chết” trong đồn công an…
.
Cũng đang có tín hiệu tích cực từ phía Quốc hội Hoa Kỳ cùng nhóm Vietnam Caucus (Nhóm quan tâm những vấn đề Việt Nam) về nhân quyền. Nhóm này sẽ tạo áp lực đối với Chính phủ Hoa Kỳ, để gắn chặt các điều kiện nhân quyền với lộ trình thực hiện các thỏa thuận thương mại và cả quân sự giữa Mỹ với chính quyền CSVN.
.
Lê Dung / SBTN

Sau một chuyến đi tìm công lý

Sau một chuyến đi tìm công lý 

BVN

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam

clip_image002

Nhiều giáo dân bị công an Nghệ An đánh đập dã man khi đi khiếu kiện hôm 14/2/2017. Courtesy of tintuchangngayonline.com

Trong hai ngày qua, các trang mạng xã hội nóng lên vì câu chuyện đi tìm công lý của các ngư dân Nghệ An bị đàn áp đổ máu và mọi đường đi tới đều bị cắt, buộc phải quay trở về. Và mọi chuyện dường như rơi vào bế tắc. Vấn đề bế tắc mà chúng tôi muốn nói đến ở đây không phải là chuyến đi của người dân Nghệ An vào Hà Tĩnh khởi kiện Formosa bế tắc mà chính công lý Việt Nam đang bế tắc. Vì sao?

Công lý bị phủ bụi

Một nữ giáo dân trong đoàn khiếu kiện đã bị hành hung cho hay: “Tôi đi đường, khi đi đường tôi bị công an mặc áo vàng đánh đập tôi. Họ xúm bảy người lôi tôi vào xe tù và đánh tôi, dùng dùi cui đập vỡ nón bảo hiểm, đánh tôi toạc phần má nuốt nước miếng rất khó, họ vặn cánh tay tôi sưng to và dùng dùi cui dộng vào ngực. Họ nhủ là đập cho chết để khỏi đi kiện. Họ nói là nếu quay về thì họ thả xuống xe, chứ không về thì đóng cửa xe đập tiếp…”.

Vị nữ giáo dân này yêu cầu chúng tôi công khai tên tuổi nhưng chúng tôi quyết định không nêu tên. Vị này chia sẻ thêm về niềm tin của mình vào công lý. Và vị này cũng định nghĩa thêm về công lý mà bà đang tin không phải là công lý của nhà nước hiện tại. Bởi công lý hiện tại đang bị phủ bụi bởi kiểu điều hành công an trị và lấy bạo lực làm kim chỉ Nam để đối phó với người dân. Đây là điều bà hoàn toàn không tin rằng sẽ có công lý.

Nhưng bà cũng khẳng định rằng công lý chỉ bị phủ bụi bởi một số ít người đang nắm quyền lực chứ không phải công lý không có. Bởi bà tin rằng khi đứng trên sự chính nghĩa của dân tộc, đứng trên quyền lợi chính đáng của người dân và vì sự tồn vong của môi trường Việt Nam thì nhất định công lý sẽ mỉm cười với bà cũng như những người đồng cảm với bà.

Vị này cho biết thêm là chưa bao giờ cảnh một đoàn người đi kiện trong ôn hòa lại bị chặn xe, nhà cầm quyền buộc nhà xe phải đơn phương cắt hợp đồng và khi đoàn khiếu kiện đi xe gắn máy thì tiếp tục bị chặn, đến khi đoàn người tiếp tục đi bộ thì bị tấn công, bị ném lựu đạn cay và những ai thoát ra được khỏi đám khói mù thì bị hốt lên xe, bị bắt… Cuối cùng, cả đoàn khiếu kiện mới hiểu ra rằng công lý không thuộc về những người đang chịu bất công mà thuộc về những kẻ có đủ khả năng sai khiến người khác bẻ gãy cán cân công lý.

Bà chua xót nói thêm rằng ở đây, một đoàn người Việt Nam, là nạn nhân đi khiếu kiện một tập đoàn kinh tế của Đài Loan vì tập đoàn này đã xả độc vào biển, làm hỏng môi sinh Việt Nam và đập nát sinh kế của họ. Những tưởng nhà nước sẽ tạo điều kiện để người dân đi khiếu kiện và câu chuyện đúng sai còn có tòa án giải quyết, cho ra kết quả cuối cùng.

Đằng này thì không, chính nhà cầm quyền đã đưa an ninh ra chặn khi đoàn người đi tìm công lý, tìm lẽ phải chưa kịp đến nơi. Như vậy, suy cho cùng, cái giá của đi tìm công lý, đi tìm lẽ phải trong hiện tại là bị đánh vỡ mặt, bị đàn áp không thương tiếc và bị xuyên tạc, bóp méo hình ảnh và thậm chí bị mạ lị không thương tiếc bởi báo chí nhà nước.

Ngọn lửa tìm công lý vẫn tiếp tục cháy

Một bạn trẻ ở Nghệ An, Hà Tĩnh, người đã tham gia đồng hành cùng đoàn người đi khởi kiện ở Nghệ An, chia sẻ: “Đi ra đến đó thì bị đuổi theo, dân đi kiện Formosa làm hại môi trường biển thì bị công an tỉnh lừa, họ bảo đi chung một xe, dồn mình lên một xe rồi sau đó đưa mình quay về, mình không quay về thì bị đánh đập, ngay cả Cha Thục cũng bị đánh đập tàn bạo.”…

Bạn trẻ này cho biết thêm là hiện tại, sự quay trở về của đoàn người khiếu kiện hoàn toàn không có biểu hiện sợ hãi hay bỏ cuộc. Mà bởi có nhiều người phải đi bệnh viện sau những cú đòn nặng nề nên buộc phải quay trở lại để dưỡng thương và cùng tựa vào nhau mạnh mẽ hơn.

Dường như chưa có đoàn khiếu kiện nào bị đánh đập dã man như chuyến đi khiếu kiện của bà con Nghệ An, ngay cả Linh mục Nguyễn Đình Thục cũng bị đánh bầm dập, bị theo dõi ráo riết và bị nhà các đài truyền hình, báo chí nhà nước vu cho ngài tội khích động quần chúng nổi loạn. Chưa có nhà cầm quyền nào lại đối xử với dân oan theo cách này.

Hiện tại, hầu như đoàn người chỉ còn biết tin vào công lý, bản thân bạn trẻ này cũng chỉ biết tin vào công lý. Mặc dù công lý đã bị phủ bụi bởi kiểu hành động mang tính trù dập của nhà cầm quyền nhưng dường như ngọn lửa niềm tin vào công lý vẫn cháy trong mỗi người. Bởi công lý giống như ngọn lửa trước gió, gió càng mạnh thì lửa cháy càng lớn.

Đương nhiên, bạn trẻ này tỏ ra hết sức thất vọng với cách hành xử của những kẻ nắm quyền lực trong tay. Bởi một khi thương dân, có trách nhiệm với nhân dân, với dân tộc và đất nước, sẽ không có ai chơi trò vùi dập một đoàn người đi tìm công lý bằng bạo lực, máu đổ và tiếng kêu đau, kêu oan thấu trời như vậy.

Bạn trẻ này cũng tỏ ra thất vọng với nền báo chí nhà nước hiện tại và không ngại gọi báo chí nhà nước đã loan tin trù dập, xuyên tạc và mạ lị Linh mục Nguyễn Đình Thục là báo chí phổi bò. Bởi chỉ có báo chí phổi bò mới dám mạ lị người khác và dám ngồi xổm trên công lý, dám đứng che mặt tòa án để kết tội người khác tội khích động quần chúng. Bởi theo bạn trẻ này, Linh mục Nguyễn Đình Thục có tội hay không có tội, tội như thế nào phải do tòa án kết luận chứ không có bất kì cơ quan nào khác được phép phát ngôn về tội lỗi của ngài trong lúc tòa án chưa có bất kì bản án nào về tội đó.

Có thể nói rằng câu chuyện đoàn người đi tìm công lý từ Nghệ An, bị chặn ở cầu La Gi và quay trở về sau khi bị hành hung đến tả tơi là một câu chuyện về sự thất bại của công lý tại Việt Nam. Tiếp sau đó là những trò phát ngôn hết sức vi phạm pháp luật của các cơ quan ngôn luận nhà nước có liên quan đến sự vụ. Bởi đứng trên góc nhìn công lý, họ hoàn toàn không được phát ngôn áp đặt và vô căn cứ như đang có.

Nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/reportfromvn/after-a-trip-f-justice-seeking-ttvn-02202017071555.html

HÀ NỘI LẠI GIỞ TRÒ MÓC TIỀN CỦA DÂN: HN làm “đại lộ danh vọng”, Thu phí đi dạo hồ Gươm?

HÀ NỘI LẠI GIỞ TRÒ MÓC TIỀN CỦA DÂN 

HN làm “đại lộ danh vọng”: Thu phí đi dạo hồ Gươm? 

Dân Việt
Thứ Bảy, 18/02/2017 07:30

Đừng thương mại hóa một con đường của thủ đô, phá hoại đi không gian công cộng vốn có, chỉ vì lợi ích của doanh nghiệp.

 

Không cần thiết 

Cuối tháng 1 vừa qua, khi UBND quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) tổ chức triển lãm các phương án xây dựng, chỉnh trang khu vực trung tâm để lấy ý kiến người dân. 

Theo đó, nằm sát cạnh Hồ Gươm, phần vỉa hè phía Tây trục phố Đinh Tiên Hoàng kéo dài từ tháp Hòa Phong tới nghi môn đền Bà Kiệu được đề xuất xây dựng “tuyến đường ghi danh”. Tuyến đường này sẽ khắc tên những nghệ sĩ, danh nhân, nhà khoa học, nhà nghiên cứu… có đóng góp lớn cho sự phát triển của Hà Nội.

Ngay sau khi ý tưởng “Tuyến đường ghi danh” được đưa ra, Công ty Cổ phần Đầu tư AMD đã có đề xuất lên UBND Thành phố Hà Nội xin đầu tư tuyến đường này dưới hình thức BOT. Theo thỏa thuận, AMD sẽ bỏ tiền ra xây dựng sau đó kinh doanh còn phương án kinh doanh sẽ xem xét dựa trên những ý kiến đóng góp của nhiều bên. 

Trước thông tin trên, trao đổi với Đất Việt, TS Nguyễn Xuân Thủy – Nguyên Giám đốc NXB Giao thông cho biết: “Về tuyến đường ghi danh này theo tôi, thứ nhất, chủ trương như vậy là hơi sớm. Đất nước đang khó khăn, ùn tắc giao thông tràn lan, nền kinh tế yếu kém, phải cân nhắc việc gì nên làm trước.

Thứ hai, ai là người sẽ được vinh danh, trong khi, nhiều người nghệ sĩ không làm được gì cũng được phong danh hiệu. 

HN lam
Đại lộ Danh vọng Hollywood

Tôi thấy các chương trình tivi hiện nay hầu hết dành cho văn hóa, các nghệ sĩ, còn các nhà khoa học thì rất ít khi được nói đến, mà họ là những người cống hiến rất nhiều, nên vấn đề vinh danh ai, đối tượng nào, hình thức ra sao thì lựa chọn theo tiêu chí nào, rất nan giải. Biết bao nhiêu người hy sinh vì đất nước, có được vinh danh hay không, trong khi một số nghệ sĩ toàn scandal cũng được vinh danh. 

 Hiện nay còn tồn tại thực trạng, một số nhà khoa học, nhà cách mạng nổi tiếng thì tuyến phố rất hẹp. Ví dụ Cù Chính Lan, Phan Đình Giót, Nguyễn Quốc Kỳ…những anh hùng đầu tiên của đất nước, có phố thì cũng rất nhỏ, hẹp. Nói vậy để thấy, những việc chúng ta làm thời gian qua không tương xứng, không phù hợp và không công bằng nên dư luận không đồng tình, nó mang tính chất địa phương”.

Bên cạnh đó, theo ông Thủy, việc tuyến đường ghi danh thì nghe qua có thể thấy tôn trọng văn hóa nhưng thực sự nó lại làm giảm giá trị văn hóa, nếu không làm đúng mức độ của nó thì sẽ không phù hợp, không nâng cao tính bảo tồn, cũng như vấn đề tôn vinh những người có tiếng. 

Vì đi quanh bờ Hồ thấy các tượng đài nghệ thuật còn quá ít. Ở nước ngoài như bờ Hồ, quảng trường, công viên họ xây dựng nhiều tượng đài các doanh nhân nổi tiếng của đất nước, doanh nhân thế giới, nó thể hiện sự tôn vinh, cao thượng, sự vinh quang của một đô thị. Thiết nghĩ, hãy biến Hà Nội không những thành thành phố thủ đô mà còn là thành phố văn hóa, bằng các tượng đài hợp lý trước. 

“Tôi nghĩ, in tên trên đá rồi mọi người đi trên đó, nó phù hợp với văn hóa châu Âu chứ không phải Việt Nam, nên khi làm cần xem nó có hợp với văn hóa Việt Nam hay không, khi làm ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám chúng ta ghi tên Tiến sĩ lên các tấm bia trên lưng rùa chứ không ai để dưới đất.

Đặc biệt, nếu biến không gian đó thành hợp đồng BOT càng không hợp lý, sau một tuần làm việc vất vả, người dân muốn lên khu vực đó đi bộ là phải trả tiền. Đừng thương mại hóa một con đường của thủ đô, đường xá là phương tiện công cộng của người dân đi lại, sinh sống và làm việc chứ không phải nơi để thương mại hóa một cách đơn giản như vậy. 

Việc thương mại hóa các con đường giao thông công cộng sẽ gây ách tắc giao thông, phản cảm, làm cho không gian vốn có biến mất, nhiều người đi phải tránh, trong khi các tuyến đường ghi danh có làm ra thì cũng phải mời người dân đến, chứ không phải thu phí, giống như tuyến phố đi bộ Nguyễn Huệ ở TPHCM đang làm rất tốt.

Hơn nữa, khi đã có BOT thì phải giám sát mức thu phí, thời gian thu phí, hiệu quả hoạt động, mà khi đó sẽ không còn là một tuyến đi bộ thong dong, đặc trưng cho văn hóa”, ông Thủy phân tích.

Phải xem xét ý, trưng cầu ý dân

Cũng đưa ra quan điểm về vấn đề này, PGS.TS Nguyễn Văn Hùng – Nguyên Hiệu trưởng Trường Đại học Xây dựng Hà Nội cho rằng, làm gì cũng phải tính đến hiệu quả của nó. Không có chuyện chỉ tính đến thu tiền của dân, để thấy nếu làm công trình này cái mất nhiều hơn là cái có được. 

Riêng khu vực hồ Gươm hiện nay là không gian hưởng thụ văn hóa của người dân thủ đô, mà đó là quyền của công dân, vì họ đã đóng tiền thuế để làm đường, giờ tự xây thêm một phố đi bộ ghi danh mà thu phí của dân là bất hợp lý. 

Mặt khác, nói là tuyến đường ghi danh thì thử đặt ra câu hỏi hiện nay chúng ta đã vinh danh đúng hay chưa, ảnh hưởng thực sự của nó đến đời sống xã hội ra sao, có làm cho cuộc sống của người dân Hà Nội phát triển hơn không?.

Đặt ra bài toán BOT làm đoạn đường đó có cần thiết chưa, hay để mọi người dân hưởng thụ một cách vô tư, trong sáng. Thử tính xem từ thời kỳ chiến tranh đến nay, nhân dân đã đấu tranh rất nhiều, kể cả xương máu, cho nên toàn bộ tài sản là của toàn dân sở hữu, nhà nước quản lý để mọi việc được sử dụng đúng mục đích của nó. Vì thế phải xem dân có cần tuyến đường đó hay không?.

Tuyến phố được dự trù làm tuyến đường ghi danh

“Chuyện để ghi danh thì có lẽ không phải in dấu trên các bía đá, in dấu trên các con đường, tất cả không có gì bằng trong tâm can, trái tim mọi người, ý nghĩa đó mới vô cùng cao cả. 

Đừng đánh mất không gian chung của mọi người, để cho một số nhóm lợi ích, nghĩ ra dự án làm để ăn tiền. Với đề xuất này thì phải xem xét kỹ, nghiên cứu nghiêm túc, xin ý kiến của nhiều bên, cần thiết phải xin ý kiến thăm dò dư luận. Tránh lạm dụng việc xã hội hóa, nhằm tới các lợi ích khác, khi đã mất đi các địa điểm thì khó lấy lại.

Tôi tin sẽ không có người dân nào đồng ý với đề xuất này”, ông Hùng nhấn mạnh.

Có muốn móc tiền của dân?

Nhìn nhận vấn đề ở góc độ khác, PGS.TS Nguyễn Đình Thám – Trưởng khoa Công nghệ và vật liệu xây dựng, Đại học Xây dựng Hà Nội bày tỏ quan điểm: “Tôi xin nói rõ, nước Mỹ có 200 năm lịch sử, còn Việt Nam ta là 4000 năm lịch sử, hai nền văn hóa hoàn toàn khác nhau, nên đừng áp đặt một cách dập khuân khi biết trước nó không hiệu quả. 

Làm theo hình thức BOT để dân phải nộp tiền là bất hợp lý. Nguyên tắc của BOT là không làm ảnh hưởng đến đời sống của dân, giờ cứ mượn vào cớ đó bắt dân nộp tiền. 

Chỗ nào cũng BOT thì dân phải nộp tiền, dân mở mắt đi ra khỏi cửa nhà là nộp phí như vậy rất đáng lo ngại”. 

Theo ông Thám, thực tế hiện nay, các tuyến đường xây dựng bằng ngân sách của nhà nước, đó chính là tiền thuế của dân, dân đi đã đóng góp bằng thuế bảo trì đường bộ, rồi bây giờ quy hoạch lại tuyến đường, làm thêm một công trình rồi tiến hành thu phí tiếp, vậy là cùng một tuyến đường dân chi tiền xây rồi lại đóng phí làm giàu cho doanh nghiệp, sao lại ngược đời vậy. 

Trong khi, hình thức BOT là huy động tiền của xã hội để phát triển cơ sở hạ tầng, nếu các đoạn đường quá cần thiết mà chưa đủ vốn thì có thể làm theo hình thức này, nhưng các tuyến đường đang sinh hoạt, sử dụng bình thường thì không nên sinh ra công trình, lợi dụng BOT mà thu phí là không chấp nhận.

Châu An

Chính trường Việt Nam: Ăn Tết xong rồi, làm gì nữa?

Chính trường Việt Nam: Ăn Tết xong rồi, làm gì nữa?

 
Phạm Chí Dũng
 
VOA
 
Ai sẽ trở thành tổng bí thư, nếu ông Nguyễn Phú Trọng ‘giữ đúng cam kết ngồi 2 năm’?
Ai sẽ trở thành tổng bí thư, nếu ông Nguyễn Phú Trọng ‘giữ đúng cam kết ngồi 2 năm’?
 

Cái tết Nguyên đán lê thê mệt đứ đừ cuối cùng cũng đã “hoàn thành nhiệm vụ”. Những màn hiếu hỉ quan chức ở đủ mọi cấp trước Tết và trong Tết rốt cuộc cũng “hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ”.

Bây giờ thì còn lại cái gì?

Ai sẽ xử lý ít nhất 25 tỷ USD nợ xấu trong hệ thống ngân hàng mà nhiều năm qua đã hầu như không bán được nợ cho ai?

Ai sẽ xử lý số nợ công quốc gia lên đến 210 phần trăm GDP mà mỗi năm ngân sách phải xuất ra hàng chục tỷ USD để trả nợ quốc tế?

Ai sẽ bảo đảm cho ngân sách hai năm 2017 và 2018 không đến nỗi kiệt quệ để không còn tiền trả lương cho một đội ngũ công chức có đến 30% “không làm gì cả”?

Ai sẽ chống đỡ cho vị thế chính trị của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc để ngân sách Việt Nam khỏi rơi vào cảnh “sụp đổ tài khóa quốc gia” như ông cảnh báo vào đầu năm 2017?

Ai sẽ trở thành tổng bí thư, nếu ông Nguyễn Phú Trọng “giữ đúng cam kết ngồi 2 năm”?

Ai hoặc những ai mang khuynh hướng “muốn thay đổi” để ít nhất tiến hành cải cách thể chế một cách thực chất chứ không phải chỉ nhằm mị dân, trong một đường hầm hun hút chưa lóe ra tia sáng nào?

Hoặc ai sẽ xuất hiện như một “minh quân” để cứu vãn dân tộc khỏi sụp đổ kinh tế và rơi vào móng vuốt Trung Quốc?

Quá nhiều câu hỏi đang bám chặt lấy cơ thể tàn tạ của đất nước và những gì còn lại của chân đứng chế độ.

Nhưng tuyệt nhiên chưa có câu trả lời.

Chẳng lẽ ngồi trơ mắt nhìn nhau?

Trong lúc đó, “kênh Mỹ” lại biến động đến đáng kinh ngạc. Những người hài hước nhất mô tả rằng giới lãnh đạo Việt Nam từ cao xuống thấp đều “ngơ ngác” vì đã mất “mối” Hillary, người mà họ còn có thể phần nào đoán được và phần nào tái diễn chính sách đu dây cũ. Còn với Trump thì mọi việc gần như phải làm lại từ đầu…

Làm lại từ đầu… trong bối cảnh quá nhiều câu hỏi vẫn nguyên trạng khủng hoảng trong tâm não chính khách. Tìm ra lối thoát tập thể nhưng tối hậu là lối thoát cá nhân vào lúc này xem ra đau đầu tương đương với chuyện xử lý nợ xấu và nợ công.

Trong khi đó, Tổng Bí thư Trọng vẫn tiếp tục kiên định “định hướng xã hội chủ nghĩa”, dù từ năm 2015 một quan chức chính phủ là ông Bùi Quang Vinh đã nói toạc ra rằng “có thứ đó đâu mà tìm”. Ông Trọng vẫn hô hào “chống tự diễn biến, tự chuyển hóa”, bất chấp cho tới giờ ông ta còn chưa thấy tăm hơi “tử thù” Trịnh Xuân Thanh ở đâu, còn những kẻ khác như Vũ Đình Duy và Lê Chung Dũng của Tập đoàn Dầu khí PVN lại đã theo chân Thanh biệt xứ.

Rõ ràng mọi thứ đã bế tắc, hoàn toàn bế tắc. Bế tắc toàn diện.

Chẳng lẽ không thể tìm được nút tháo?

Ăn tết xong rồi thì làm gì?

Làm gì để có tiền trả lương, trả nợ và để “đầu tư phát triển”?

Làm gì để duy trì được quyền lực chính trị, lợi ích nhóm? Kể cả một tương lai được bảo đảm sẽ không bị “hồi tố” trong hoàn cảnh chẳng ai thật sự an toàn?

Làm gì để một bộ phận dân chúng khốn quẫn nhất khỏi vùng lên nổi loạn?

Nếu không có một tia lửa phát ra, mọi chuyện sẽ vẫn như cũ trong năm 2017, để đến cuối năm nay vẫn tiếp tục bài ca bế tắc. Khi đó, chắc chắn sẽ còn những quan chức khác dám nói công khai đến chuyện “sụp đổ”, sau lời cảnh báo của Thủ tướng Phúc.

Vài ba khuôn mặt mới nổi hoặc có vẻ mới nổi, chẳng hạn như “chính phủ liêm chính – kiến tạo – hành động” của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, gương mặt thâm trầm nhưng khó mà yên tĩnh nổi của Chủ tịch nước Trần Đại Quang, vẻ từ tốn đều đều như đang cân nhắc tình thế của Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Chưa kể “nhóm quân đội” và những nhân sự chính ở thủ đô lẫn “thành đô”…

Nhưng nói gì thì nói, cái tết Nguyên đán vừa trôi qua đã chưa thể tạo ra được “tia lửa” nào.

Nói gì thì nói, vẫn chưa có gì được coi là “Làm gì?” như một trước tác của Vladimir Ilich Lenin đã dạy họ.

Hay mọi chuyện phải chờ đến sau Tết – Hội nghị trung ương 5 và cả Hội nghị trung ương 6?

Sau những màn hiếu hỉ bất tận và cực kỳ đãi bôi? Sau những nụ cười giễu cợt mà có thể ngầm hiểu như động tác sẵn lòng “rút súng sau lưng”?

Nhưng hình như không ai biết được khi nào sẽ là quá muộn để hành động.

Hình như tất cả đều chờ nhau. Còn lớp dân đen lại ngóng cổ chờ “ơn mưa móc” hoặc những cú giáng từ trên trời xuống kiểu “cá chết Formosa”.

Việt Nam năm thứ 72 của triều đại cộng sản tính từ 1945, kém thua đúng một năm của chiều dài 73 năm đảng cộng sản Liên Xô tính từ 1917. Ai muốn tồn tại, kẻ đó phải dựa vào dân, phải mở dân chủ, và phải quên đi thời hoàng kim chỉ hùng hục một đảng.

Hãy coi chừng: bài học lịch sử lớn nhất là chẳng có kẻ nào rút ra được gì từ lịch sử. Muôn đời vẫn thế.

Chẳng cần nói cũng biết, bất cứ ai muốn “kiến tạo” và “hành động” đều cần phải phát ra ít nhất vài ba tín hiệu nào đấy, dù chỉ là tín hiệu gián tiếp.

Những tín hiệu ấy, dù có thể chưa đến mức can đảm lộ diện công khai, tối thiểu cũng phải được phát lộ một cách âm thầm, nhưng lại không thể kín lặng đến mức chẳng ai hiểu được đó là cái gì.

Cũng không còn cái thời chỉ rặt một thứ dân chủ giả hiệu. Bây giờ, vào buổi hoàng hôn chân tường, giả hiệu phải biến thành thực chất.

Chẳng hạn, có xét lại Luật về Hội với những nội dung phải cởi mở hơn hẳn so với chế độ siết bức trong bản dự thảo gần nhất vào cuối năm 2016?

Hay rộng hơn nữa, thỏa mãn phần nào quyền tự do biểu tình, tự do báo chí của người dân như những gì mà Hiến pháp từ tận năm 1992 đã hứa nhưng trắng trợn nuốt lời?

Và chẳng hạn, có đưa đảng Cộng sản trở về tên cũ – đảng Lao Động?

Hay những kịch bản khác cho một thể chế hỗn hợp?

Để liệu sẽ có một làn sóng cựu quan chức cao cấp “tái xuất giang hồ” trong những vai trò mới nào đó?…

Một phương trình quá nhiều ẩn số.

Nhưng tệ hại nhất là thói quen lâu năm cung cúc trong thế nín thở qua sông và kiểm điểm đảng viên đã khiến chữ DŨNG của những kẻ muốn làm việc lớn đã mất sạch từ bao giờ.

Mơ mộng thì nhiều nhưng có lẽ chẳng ai dám trở thành “ngọn cờ” mà có thể sẽ bị gió quật gãy.

Thôi thì đành thế.

Tất cả cùng chết.

* Blog của nhà báo Phạm Chí Dũng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Chiến tranh Biên giới 1979: KHÔNG THỂ LÃNG QUÊN

Chiến tranh Biên giới 1979: KHÔNG THỂ LÃNG QUÊN

 TuanVietNam

17-02-2015

Nhắc để dân ta nhớ, biết ơn và tôn vinh những chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh để bảo vệ biên cương tổ quốc, như chúng ta đã và sẽ vẫn tôn vinh bao nhiêu anh hùng liệt sĩ trong cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. Không thể quên lãng.

Tưởng niệm cuộc chiến 1979: Không có gì nhạy cảm/Sòng phẳng với lịch sử không phải kích động hận thù/Trung Quốc phải thừa nhận/Thiếu quân chủ lực vẫn đánh thắng/Luận về cuộc chiến, cần sự ngay thẳng

LTS:Nhân kỷ niệm 35 năm ngày mở đầu Chiến tranh biên giới phía Bắc 17/2/1979, Tuần Việt Nam ghi nhận ý kiến của các học giả, tướng lĩnh quân đội, nhân chứng… về nguyên nhân, diễn biến quanh cuộc chiến và bài học rút ra cho mối quan hệ Việt – Trung trong hiện tại.
.

Ảnh: Mạnh Thường

Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên viện trưởng Viện chiến lược, Bộ công an:

Tưởng niệm cuộc chiến 1979: Không có gì nhạy cảm

– Sau 35 năm nhìn lại cuộc chiến tranh biên giới (CTBG) phía Bắc năm 1979, theo ông, chúng ta cần vạch ra rõ ràng, dứt khoát về bản chất và vị trí của cuộc chiến này trong lịch sử như thế nào?

Thiếu tướng Lê Văn Cương: Đây là một cuộc kháng chiến chống xâm lược của dân tộc VN. Về bản chất, nó không khác gì các cuộc kháng chiến oanh liệt trong lịch sử như nhà Lý chống quân Tống, nhà Trần chiến thắng quân Nguyên, nhà Lê tiêu diệt quân Minh, và Quang Trung Nguyễn Huệ đánh thắng nhà Thanh.

Làm một phép so sánh thế này, năm 1788 đầu 1789, trong vòng 10 ngày, Quang Trung Nguyễn Huệ đã hành quân thần tốc để giải phóng và tiêu diệt 29 vạn quân Thanh vào ngày mồng 5 tháng Giêng năm Kỷ Dậu 1789. Hàng năm ta vẫn kỷ niệm sự kiện này trong lễ hội Gò Đống Đa.

Thiếu tướng Lê Văn Cương. Ảnh: Nguyễn Khánh/TTO

Còn cuộc kháng chiến năm 1979, với khoảng thời gian hơn 17 ngày (tính từ 17/2 khi TQ tràn qua biên giới VN đến 5/3/1979 khi TQ bắt đầu rút quân – PV), ta đã đuổi được 60 vạn quân TQ ra khỏi bờ cõi. Một cuộc kháng chiến chống xâm lược như vậy rất oanh liệt, vĩ đại chứ.

-Thế nhưng, nếu như chiến thắng của Quang Trung Nguyễn Huệ đã được ghi lại đậm nét, được tưởng nhớ hàng năm, thì cuộc kháng chiến 1979 đến nay dường như vẫn vắng bóng trong lịch sử VN?

Trong hơn 20 năm nay, có lẽ từ khi bình thường hóa quan hệ Việt Trung năm 1991, chúng ta không tổ chức kỷ niệm, hệ thống truyền thông không đưa tin sự kiện CTBG tháng 2/1979, ngay cả trong những năm kỷ niệm chẵn như 1989, 1994, 1999, 2004, 2009.

Hệ thống giáo trình chuẩn quốc gia các cấp học phổ thông, trung học, đại học và sau đại học đều không đưa cuộc kháng chiến này vào. Thế hệ trẻ không biết gì về cuộc chiến này.

Theo tôi, không có gì nhạy cảm ở đây, khi tưởng niệm một chiến công oanh liệt đến thế của dân tộc. Nó hoàn toàn khác và không liên quan gì đến kích động chủ nghĩa dân tộc cả.

Nước nào trên thế giới cũng tổ chức những ngày kỷ niệm tương tự như vậy. Nhật Bản và Mỹ hiện là đồng minh chặt chẽ. Nhưng chẳng hạn với sự kiện Trân Châu Cảng 7/12/1941, hàng năm nước Mỹ vẫn kỷ niệm và thế hệ sau vẫn hiểu rất sâu sắc thảm họa. Còn thanh niên Nhật vẫn tỏ tường tội ác của Mỹ khi ném 2 quả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki. Nước Nhật ghi rõ sự kiện này trong SGK và cũng tưởng niệm hàng năm.

Ở châu Âu, thanh niên Anh, Pháp… vẫn hiểu tường tận tội ác của phát-xít Đức giai đoạn 1940-1945. Tất cả hệ thống sách giáo khoa sử của Mỹ, Nhật, Anh… đều có những trang đen tối như vậy cả, trong khi hiện họ là đồng minh của nhau.

Đối với VN, việc kỷ niệm những sự kiện như chiến thắng Ngọc Hồi, Đống Đa, chiến thắng Điện Biên Phủ, thống nhất đất nước 1975, CTBG 1979… chính là để các thế hệ hiện tại khắc cốt ghi tâm, tưởng nhớ đến những người đã chiến đấu bảo vệ đất thiêng. Và cũng là để hun đúc cho họ ý chí quật cường yêu nước.

-Vậy chúng ta cần có hành động gì để trả lại vị trí xứng đáng cho cuộc chiến chống xâm lược 1979, và ghi tạc công lao của những người đã ngã xuống vì đất nước?

Có một số việc cần làm:

Đưa sự kiện này vào thành chương/ phần trong giáo trình chuẩn quốc gia tại các cấp học, giống như đã làm với các cuộc kháng chiến khác. Muộn còn hơn không, tôi đề nghị Bộ Giáo dục và Đào tạo cần biên soạn một chương riêng về cuộc chiến, đưa vào hệ thống giáo trình chuẩn quốc gia (phổ thông, đại học, và sau đại học…).

Tổ chức kỷ niệm trang trọng chiến thắng oanh liệt này. Rà soát tổng kiểm kê lại những người có công trong cuộc kháng chiến.

Lên tiếng để thế giới hiểu

-Từ những nghiên cứu của bản thân, xin ông cho biết dư luận thế giới nhìn nhận thế nào về bản chất cuộc chiến 1979, và về TQ trong cuộc chiến tranh này?

Cuộc xâm lược của 60 vạn quân TQ trên toàn tuyến biên giới VN có bằng chứng rõ ràng, được ghi âm, ghi hình, cả thế giới biết và hầu hết đều có cái nhìn thống nhất đó là cuộc chiến tranh xâm lược VN.

Cuộc xâm lược 1979 đã khiến thế giới hiểu rõ bản chất của TQ. Nó khiến họ mất uy tín quốc tế, bộc lộ bản chất bành trướng Đại Hán, bản chất nói một đằng làm một nẻo, không hề chứng tỏ chủ trương “phát triển hòa bình” của TQ khi đó.

Trong khi hơn 20 năm nay chúng ta không tổ chức kỷ niệm CTBG 1979 thì bạn bè tôi đã tập hợp được ở TQ vào những năm kỷ niệm chẵn, họ làm rất rầm rộ. Có hàng 500 – 700 bài báo với tiêu đề kiểu “Chiến công oanh liệt của Quân Giải phóng Nhân dân TQ phản công quân VN xâm lược”, “Quân xâm lược VN đã phải trả bài học đắt giá”, v.v… Một sự xuyên tạc, đổi trắng thay đen.

Còn chúng ta? “Gieo cái gì thì gặt cái đó”, khi chính VN im lặng về một cuộc chiến chính nghĩa như vậy, thì thế giới làm sao bày tỏ sự ủng hộ?

-Qua sự kiện CTBG 1979, theo ông có bài học quan trọng nào chúng ta cần rút ra?

Qua cuộc chiến tranh này, chúng ta phải nhận thức được bản chất của lãnh đạo TQ. Về bản thân người dân TQ, tôi nghĩ về cơ bản là hòa hiếu, muốn giao hảo, hữu nghị với VN.

Là một nước láng giềng chung đường biên giới 1.450 km với chúng ta, không thể không hiểu họ.

Với tập đoàn lãnh đạo TQ vào thời kỳ 1979 và ít ra trong khoảng 10 năm sau đó, toàn bộ hệ thống lý luận Mác – Lê nin không có điểm nào biện minh cho việc lãnh đạo nước này xâm lược VN – một quốc gia trong hệ thống XHCN cả.

Qua cách xâm lược đó, tập đoàn lãnh đạo TQ cho thấy họ là ai? Họ theo Chủ nghĩa Mác hay theo Chủ nghĩa bá quyền nước lớn?

Quan hệ 16 chữ vàng hay cái gì đi nữa cũng sẽ chỉ là “ứng vạn biến”. Còn cái “dĩ bất biến” luôn phải là độc lập, chủ quyền của Tổ quốc. Không được mơ hồ lấy cái “ứng vạn biến” để thay “dĩ bất biến”.

-Có một thực tế mà chúng ta đều hiểu, VN là một nước nhỏ ở bên cạnh một nước lớn như TQ, vậy chúng ta cần một triết lý ứng xử thế nào cho phù hợp?

Đây là một bài toán khó với hầu hết các nước trong tình trạng tương tự. Chẳng hạn Canada, Mexico… khi ở cạnh Mỹ, hay các nước nhỏ xung quanh Nga. Tất nhiên mức độ không như ta ở cạnh TQ.

Trong trường hợp này, tôi thấy có thể dẫn ra 1 câu nói của ông Lý Quang Diệu, mà tôi coi như một trong những câu hay nhất thế kỷ. Đại ý rằng thời nào cũng thế, cá lớn nuốt cá bé. Vì thế Singapore phải biến thành một con cá bé độc, để không ai dám ăn, ăn là chết.

Đó cũng là một gợi ý tốt cho VN. Nhưng làm như thế nào, câu trả lời thuộc về những nhà lãnh đạo!

Mỹ Hòa (thực hiện)

Mây thẻ