"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Author Archive

P-8A bay trên đầu Trung Quốc: Mỹ nhìn thấy những gì?

P-8A bay trên đầu Trung Quốc: Mỹ nhìn thấy những gì?

 ( Ảnh nóng) – Trong chuyến bay gần bãi đá tại Trường Sa của Việt Nam do Trung Quốc chiếm đóng phi pháp, máy bay P-8A của Mỹ đã bị cảnh báo tới 8 lần.  

 
 
Theo thông tin được CNN công bố sau chuyến bay tuần tra Biển Đông hôm 20/5 của máy bay P-8A, phóng viên CNN đã không phải đợi quá lâu để được biết Trung Quốc khó chịu ra sao trước sự xuất hiện của Mỹ.

 
 
Lời cảnh báo này được Trung Quốc đưa ra khi chiếc máy P-8A bay tới gần hòn đảo nhân tạo mà Trung Quốc đang xây dựng phi pháp trên bãi đá Chữ Thập thuộc chủ quyền của Việt Nam. Khi đó, chiếc P-8A đang bay ở độ cao chỉ khoảng 4.500 mét.
 
 

 
 
Đây là Hải quân Trung Quốc… Đây là Hải quân Trung Quốc… Hãy đi đi... để tránh hiểu nhầm” – một giọng nói bằng tiếng Anh vang lên trên sóng radio. Có lúc anh ta đã cáu kỉnh: “Đây là Hải quân Trung Quốc… Các người cút đi!”, Đại úy Mike Parker, chỉ huy phi đội máy bay trinh sát P-8 và P-3 của Mỹ ở châu Á cho biết. (Cảnh Trung Quốc cải tạo đảo phi pháp nhìn từ máy bay)

 
 
Theo những hình ảnh được CNN công bố cho thấy, những doanh trại quân đội, một tháp canh gác đồ sộ và một đường băng dài đủ cho máy bay quân sự hạ cánh đang được xây dựng trên bãi đá Chữ Thập, khiến nhiều người gọi đây là “tàu sân bay không thể chìm” của Trung Quốc.
 

 
 
Theo những hình ảnh được CNN công bố cho thấy, những doanh trại quân đội, một tháp canh gác đồ sộ và một đường băng dài đủ cho máy bay quân sự hạ cánh đang được xây dựng trên bãi đá Chữ Thập, khiến nhiều người gọi đây là “tàu sân bay không thể chìm” của Trung Quốc.

 
 
Đại úy Parker cho biết: “Chúng tôi chứng kiến hoạt động này mỗi ngày. Tôi cho rằng họ làm thông cả những ngày cuối tuần, vì lúc nào bay qua đây chúng tôi đều nhìn thấy họ làm việc”. Để “bảo vệ” các bãi đá này, Trung Quốc bố trí nhiều tàu chiến, tàu hải cảnh và các vị trí phòng thủ chặt chẽ, chứng tỏ Trung Quốc rất coi trọng giá trị của những hòn đảo nhân tạo phi pháp này, CNN cho biết thêm. 
 

 
 
Hiện nay, Hải quân Mỹ đang xem xét việc cho các máy bay trinh sát áp sát gần hơn nữa với những hòn đảo nhân tạo phi pháp của Trung Quốc, cũng như điều tàu chiến tiến vào khu vực 12 hải lý quanh đảo để phản đối tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với những đảo nhân tạo này.
 

 
 

P-8A là thế hệ máy bay tuần tra săn ngầm thế hệ mới nhất của Hải quân Mỹ. Để thực hiện nhiệm vụ, P-8A được trang bị radar giám sát biển AN/APY-10 do Texas Instrument phát triển cho nhiệm vụ tuần tra biển, giám sát hàng hải, cùng hệ thống định vị thủy âm, hệ thống phát hiện từ tính lạ, các cảm biến hồng ngoại cho phép phát hiện hiệu quả, nhanh nhất mục tiêu trên biển, dưới biển, trên đất liền.
(Trong ảnh: Cận cảnh công trình Trung Quốc xây dựng trái phép nhìn từ máy bay P-8A)

 
 
Trong tác chiến chống mục tiêu trên mặt nước và trên bộ, P-8A có thể mang theo các tên lửa hành trình đối đất AGM-84H/K SLAM-ER (tầm bắn 270Km) và tên lửa chống hạm AGM-84 Harpoon. Trong tác chiến chống ngầm, P-8A có thể mang theo ngư lôi hạng nhẹ 324mm Mk54, thủy lôi, bom chìm chống ngầm. (Trong ảnh: Cận cảnh công trình Trung Quốc xây dựng trái phép nhìn từ máy bay P-8A).
 

  

ĐẠI HỘI NHIỀU NHẤT NHẤT

ĐẠI HỘI NHIỀU NHẤT NHẤT

Trường Nhân
 

27 tháng 5 năm 2015 

TNc: Đại hội 8 Hội Nhà văn Việt Nam diễn ra từ ngày 4 đến 6-8-2010.

Ngay từ dịp đó trang nhà đã thống kê những cái Nhất của Đại hội. Nhân dịp ĐH 9 sắp tới trang nhà đưa lại mẩu vui này coi như một “kí họa” chân dung ĐH. Cũng vui là chính và tạo không khí để chuẩn bị vào ĐH. 

– Đại hội đông nhất, có tới 736 nhà văn có mặt

– Đại hội quy tụ hơn 600 đảng viên trên 923 hội viên. Tỉ lệ lãnh đạo chiếm 2 phần quần chúng.

– Đại hội hoành tráng nhất: nơi họp tại Học viên CT-HC quốc gia HCM. Sáng nào cũng có xe cảnh sát rú còi để nhân dân dẹp nhường đường cho nhà văn đi .

– Đại hội có nhiều mái đầu tóc bạc nhất “Hội trường tóc trắng như mây”.

– Đại hội coi trọng bầu cử nhất, còn các công việc khác chả là cái đinh gì.

– Đại hội có nhiều tham luận nhất, gần 100, tính ra cứ 7 nhà văn có một tham luận. Đúng là hội nhiều chữ nghĩa.

– Đại hội có nhiều tiếng vỗ tay nhất. Có tới 90% tham luận được vỗ tay mời xuống. Điều đó chứng tỏ nhà văn chúng ta rất chịu khó tập thể dục nên chi trên khỏe mạnh.

– Đại hội có nhiều nhà văn ốm đau, ngã bị thương, cấp cứu vì huyết áp (Trần Chính Vũ, Hồ Khải Đại, Hà Khánh Linh, Tạ Kim Hùng, Thái Vũ…và không nắm hết)

– Đại hội nhiều sự cố kĩ thuật nhất (hỏng micro, đang phát biểu thì CTĐ tuyên bố nghỉ…)

– Đại hội có số người rút lui nhiều nhất, 12 người trong danh sách 30 (gần 50%). Có tới 4 trong 6 vị BCH cũ xin nhường trách nhiệm vinh quang này cho đồng nghiệp.

– Đại hội bầu cử lộn xộn nhất. Không biết số chính xác có mặt vào lúc đó là bao nhiêu. Phiếu in đến đâu phát tới đó, có người được phát hai ba lần phiếu. Do đó số phiếu thu về chưa chắc là số người có mặt tại lúc đó.

– Đại hội có đoàn chủ tịch, thư kí hùng hậu nhất (18 chủ tịch , 6 thư kí)

– Đại hội có chất võ biền nhất, nhiều tiếng nói to nhất.

– Đại hội bầu được BCH đông nhất trong vòng 20 năm qua. Có tới 13 vị mới tinh, có 13 đàn ông, 2 đàn bà. Con số 13 ứng với số 13 vị thánh tông đồ. BCH phản ảnh chân dung thời đại và diện mạo văn học nhất. Trong hội trường khi nhìn BCH mới ra mắt đã có người nào đó đọc:Cứ nhìn bác ấy nhà ta / Đủ biết hậu vận hội nhà ra sao…

– Đại hội có đông cựu chiến binh nhất vào BCH, số hưu trí và quá tuổi hưu đên 9 người.

– Đại hội bầu BCH có tới 7 vị là học viên khóa 1 Nguyễn Du.

– Đại hội mất đồ và bỏ quên nhiều nhât, túi và kính là hai thứ được ưa chuộng.

– Đại hội có nhiều người phục vụ ăn theo nhà văn nhất.

– Đại hội có nhiều nhà văn từ nước ngoài về dự nhất.

– Đại hội có nguồn tài chính rủng rỉnh nhất.

– Đại hội được xã hội quan tâm nhất, báo nhà nước, báo dân viết nhiều bài nhất.

– Đại hội lần đầu tiên được tường thuật tại chỗ qua đường truyền internet (Trannhuong.com và Nguyenxuandien blog thực hiện)

– Đại hội làm văn nhân và nhân dân thất vọng nhất (ý kiến riêng của TN)

– Đại hội mà hội trường không phải chiến trường nhưng cả tướng, cả lính đôi bên đều phơi xác.

– Đại hội đã làm sinh động nhất mấy câu tục ngữ Mèo mù vớ cá rán….

Nguồn: TranNhuong.net

Tướng công an bác quyền im lặng vì muốn phá ản… giỏi?

VNTB – Tướng công an bác quyền im lặng vì muốn phá ản… giỏi?

27.5.15

Lê Vân (VNTB) Quyền im lặng, một trong những quyền được áp dụng trên thế giới nhằm bảo đảm tối đa quyền con người của bị can, bị cáo (quyền im lặng là quyền không khai báo khi không có sự tư vấn của Luật sư để tránh việc tự buộc tội mình) đã bị các ĐBQH là tướng công an bác bỏ, trong buổi nhóm họp tổ Quốc hội để thảo luận dự án Bộ luật Tố tụng hình sự (sửa đổi) chiều 27/05 [1].
Thượng tướng Đặng Văn Hiếu cho rằng, “những quy định không buộc phải đưa ra lời khai chống lại chính mình hoặc tự nhận mình có tội thì không chuẩn lắm, làm khó khăn cho hoạt động điều tra.”

Đại biểu Quốc hội, thiếu tướng Trịnh Xuyên cho rằng nêu ra quyền im lặng là rất vô lý – Ảnh: Việt Dũng

Đồng tình với quan điểm của Thượng tướng Hiếu, thiếu tướng Trịnh Xuyên (Giám đốc Công an Thanh Hóa) cho biết: “Tôi cho rằng người bị bắt, bị tạm giữ trước hết phải có quyền và nghĩa vụ trình bày diễn biến, hành vi của mình và có quyền chứng minh mình không phạm tội, đồng thời cũng có trách nhiệm phải nhận hành vi phạm tội của mình trước pháp luật.”

Trước đó, ông Nguyễn Ngọc Anh (Vụ Pháp chế – Bộ Công an) cũng có quan điểm, “quyền im lặng không phù hợp với thực tiễn văn hóa nước ta.” Lý do, “đa phần người bị tình nghi khi bị bắt đều kêu oan, chứ không im lặng.”

Vì sao cần phải đưa quyền im lặng vào Luật?

Nhiều người ủng hộ đưa quyền im lặng vào Luật Tố tụng hình sự, bởi quyền này đã được ghi nhận trong Hiến pháp 2013. Tại Khoản 4, Điều 31 Hiến pháp năm 2013 có quy định: Người bị bắt, tạm giữ, tạm giam, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử có quyền tự bào chữa, nhờ luật sư hoặc người khác bào chữa.

Bên cạnh đó, khi bị bắt hay tạm giam, thì người bị tình nghi (bị can) diễn ra tâm lý lo sợ, chưa kể việc phải đối diện với việc khảo cung, ép cung, đe cung, mớm cung của điều tra viên, dẫn đến việc thừa nhận hành vi không thực hiện (oan sai), do đó quyền im lặng sẽ được xem như một phương pháp ổn định tâm lý, tránh các trường hợp nêu trên. Quyền im lặng cũng là giúp cho bị can, bị cáo giảm thiểu khả năng “bắt nhận gấu thành thỏ” để làm nên thành tích “Cơ quan điều tra thuộc hàng giỏi nhất thế giới” (Việt Nam) – và tạo ra những “Nguyễn Thanh Chấn”.
(more…)

Đại biểu quốc hội hối thúc Luật Biểu tình khi Trung Quốc xâm phạm chủ quyền

TRUNG QUỐC ĐANG LĂM LE XÂM LƯỢC, DÂN MUỐN BIỂU TÌNH

 Đại biểu hối thúc Luật Biểu tình khi Trung Quốc xâm phạm chủ quyền 

Thứ Tư, 27/05/2015 – 13:26
 
“Trong bối cảnh Trung Quốc xâm phạm chủ quyền quốc gia, xâm phạm sự toàn vẹn lãnh thổ, người dân rất mong muốn có điều kiện để bày tỏ tâm tư, nguyện vọng. Do vậy, nếu có Luật Biểu tình thì rất tốt”, đại biểu Đặng Ngọc Tùng, Chủ tịch Tổng LĐLĐ Việt Nam nói.
*
Sáng 27/5, Quốc hội thảo luận tại hội trường về dự kiến Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của Quốc hội năm 2016, điều chỉnh Chương trình xây dựng luật, pháp lệnh khóa XIII và năm 2015. Tại đây, các đại biểu đề cập đến việc một số dự án luật bị “treo” qua nhiều kỳ họp không xong. Cho ý kiến về vấn đề trên, đại biểu Đặng Ngọc Tùng – Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam – đề cập đến Luật Biểu tình cần sớm được thông qua. “Trong bối cảnh Trung Quốc xâm phạm chủ quyền quốc gia, xâm phạm toàn vẹn lãnh thổ, người dân rất muốn có điều kiện bày tỏ tâm tư, nguyện vọng. Do vậy, nếu có Luật Biểu tình thì rất tốt”, đại biểu Đặng Ngọc Tùng nêu quan điểm.
 
Người dân biểu thị lòng yêu nước khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương-981 vào vùng biển của Việt Nam
*
Quan tâm đến vấn đề trên, đại biểu Trương Trọng Nghĩa đưa ra nhận xét, Luật Biểu tình chính là để thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân đã được quy định trong Hiến pháp. Để bảo đảm chính sách đó, đại biểu Nghĩa đề nghị đưa Luật Biểu tình ra kỳ họp thứ 10 và thông qua vào kỳ họp 11.

(more…)

Khi đàn ông ghen

FB bọ Lập

Khi đàn ông ghen

Xưa nay đàn ông mới lắm bồ bịch chứ không phải đàn bà. Đàn bà cô nào máu lắm cũng chỉ yêu được một lúc năm bảy anh là cùng, đa số chỉ chăm chỉ về nhà ăn cơm, thi thoảng mới tạt ngang kiếm bát phở rồi lại ba chân bốn cẳng chạy về nhà ăn cơm hay cho cơm ăn. Thế thôi.

Đàn ông khác, một ngàn ông thì may ra kiếm được một ông như bác Đức Trung Nhà hát kịch Tuổi trẻ cả đời chỉ biết một cái, đa phần đều có năm bảy bồ trở lên cả, ông nào không bồ bịch được coi là đù, là cú đỉnh.

Bây giờ mode sắm bồ đang thịnh hành, đặc biệt trong khu vực công chức Nhà nước. Cùng với công cuộc tham nhũng đang thành công rực rỡ, bây giờ ra đường thấy ông nào lắm bồ biết ngay ông này quan trọng, không to quyền cũng lắm tiền.

Ở  nước ta nhiều bồ như ông Xu Qiuyao cục trưởng cục xây dựng Trung Quốc có tới 146 bồ có lẽ không có, chứ năm bảy chục bồ thì cầm chắc phải dăm bảy anh. Trung Quốc bây giờ đã có dự luật cấm công chức sắm bồ, nước ta rồi thì cũng thế.

Dự luật cấm sắm bồ chỉ nhắm vào đàn ông thôi, đàn bà coi như cho qua, cho thấy nạn ngoại tình do đàn ông gây ra là chủ yếu, thế mà ghen tuông ghê gớm nhất lại chính là đàn ông, thế mới kì.
(more…)

ĐẠI HỘI NHÀ VĂN KHỐI TP HÀ NỘI- KHÉP LẠI RỒI, 9 ĐẠI HỘI NHÀ VĂN LẺ TẺ ĐÌ ĐẸT CÁC KHU VỰC

chú Tễu

KHÉP LẠI RỒI, 9 ĐẠI HỘI NHÀ VĂN LẺ TẺ ĐÌ ĐẸT CÁC KHU VỰC

 
ĐẠI HỘI NHÀ VĂN KHỐI TP HÀ NỘI
 
Trần Nhương
Thứ hai (25 tháng 5 năm 2015)
TNc: Sau khi đi dọc chiều dài đất nước, hôm nay 25-5-2015 đại hội nhà văn khu vực Hà Nội đã khép lại cuộc việt dã ngoạn mục. Như vậy 9 đại hội khu vực đến hôm nay kết thúc để BTC lo liệu cho ngày Đại hội toàn quốc. Các lá phiếu giới thiệu nhân sự BCH và chức danh Chủ tịch, các phó chủ tịch đã niêm phong đưa về Văn phòng Hội.Hà Nội sau vụ cây xanh bị hạ bỗng nắng lên khá dữ dội. Ha ha có lẽ cụ Trời chơi quả thử thách sức chịu đựng con dân đất kẻ chợ…
*
Nắng vậy mà Đại hội khu vực Hà Nội không kém đông vui, đã có 49 nhà văn trên tổng số 74, vắng 25 quý vị. Nhiều lão tướng lừng danh như Xuân Thiêm, Nguyễn Xuân Khánh, Ông Văn Tùng, Lý Thị Trung, Lê Khả Sỹ. Nhiều nhà văn bệnh trọng vẫn tươi vui có mặt như Tân Linh…
*
Chủ tịch đoàn là những gương mặt khả ái Bằng Việt, Phan Thị Thanh Nhàn, Thu Huệ, Trần Gia Thái, Lại Hồng Khánh. Hiềm một nỗi chật quá các vị ngồi sát sàn sạt vào nhau. Trời nóng chỉ e ngan ngát “hương thầm”. Ha ha tếu vui chút nhé…Thư kí đoàn là người đẹp Lê Hồng Nguyên và Bùi Việt Mỹ…

*

Vẫn theo thông lệ các báo cáo tổng kêt nhiệm kỳ, kiểm điểm BCH khóa 8. Cái mới là đọc dự thảo Điều lệ sửa đổi lần này do Phan Thị Thanh Nhàn chứ không do người của BTC.

 *
Nữ sỹ Phan Thị Thanh Nhàn đọc sửa đổi Điều lệ
Phần thảo luân nhà thơ Đặng Huy Giang nổ phát đầu tiên ăn giải nhanh nhạy. Ông cho rằng Ban vận đông VĐĐL có tuyên ngôn, có trang web mà chưa được phép là tổ chức bất hợp pháp rồi, Tây Tầu đều thế đâu chỉ nước mình. Tôi đồng tình với trả lời của Chủ tịch Hữu Thỉnh trên báo Văn nghệ. Tự do là do mình, có khi ngồi tù vẫn tự do ! (Ý này rất độc đáo) Nhà Phật cũng nói thế ! Gần đây có một vài trang mạng chửi Hội Nhà văn thậm tệ, tôi đề nghị Hội phải có công văn chính thức phản đối. Về nhân sự có vùng miền nam nữ. Ai đi không vững thì không nên vào chấp hành, BCH mà đọc văn không hiểu thì sao thẩm định văn chương hội viên được. Chủ tịch hội đồng là BCH thế nếu không biết ngoại ngữ có làm chủ tịch hội đồng dịch hay không ? Giải thưởng NN ối người chả có tác phẩm gì đáng kể.
*
Nhà thơ trào phúng Lê Khả Sỹ ngoại 80 nhanh nhẹn bước lên bục. Ông ngợi ca BCH khóa 8 làm nhiều việc. Ông chê mặt LLPB thì tụt đến đáy. Thụ động, né tránh quan to. Sao lại bốc thơm Hoàng Quang Thuận quá mức như vậy ? Tôi xấu hổ đến mức không dám nhận mình là hội viên…
*
Sao GS Vũ Khiêu lại ủng hộ thô thiển hóa Truyện Kiều ? Ngày Thơ cứ thả thơ lên trời những câu thơ vớ vẩn thì thật kì cục cho Hội mình. Lần này ta bầu cho Nguyễn Quang Thiều. (bác PR công khai phết).
*
Nhà dịch giả khả kính Ông Văn Tùng lên tiếng. Ông nói dọc con đường từ Vinh lên Nam Đàn từng cây số đều có các danh nhân Hồ Chí Minh, Mai Hắc Đế, Ông Văn Tùng…Quả là vùng địa linh nhân kiệt. Ông kể tôi ở đâu cũng bị đánh chỉ đến Hội Nhà văn là không. Ôi chao sao lắm người chơi bác thế ! Tôi khổ về cái họ Ông của tôi suốt từ khi đi học đến giờ…Tất cả có thể quên nhưng Nguyễn Du, Lý Bạch, Ta go…thì không thể quên. Tôi dịch hàng trăm cuốn và không ai chửi. Chả hiểu sao bác lại nhắc đến câu thơ cũ mèm từ thời nảo thời nào “nhà văn An Nam khổ như chó”.

*

Đàm Khánh Phương mong sẽ bầu được một BCH xứng đáng đại biểu cho những người cầm bút. Việc bầu một nửa số hội viên đi dự vì chuyến bay chỗ ngồi có hạn chứ còn chúng ta ai cũng xứng đáng. Tôi chắc còn chờ vài ba kỳ đại hội nữa đi dự cũng không sao. (Xin lỗi nhà thơ Đàm Khánh Phương vì nhầm lẫn do tuổi già nên lúc trước viết không đúng lời phát biểu của anh).

 *
Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và nhà thơ Đinh Nam Khương
 *
Nhà thơ Chử Văn Long giọng khàn khàn nói rằng văn chương đang nhiều bụi bặm. Mơ ước một thời văn chương trong sáng. Văn chương hãy an ủi những thân phận đau khổ. Hình như văn chương bây giờ như đun nước bằng ấm siêu tốc, nhanh sôi đấy nhưng cũng không còn ngon ngọt…Tập thơ tuyển giai đoạn chống Mỹ mất công bằng, tùy tiện. Cuối cùng ông tấu lên một bài thơ tình với sự trầm mặc và run rảy.!
*
Bước vào bầu cử và giới thiệu nhân sự. Khối Hà Nội được chọn 50 đại biểu đi dự Đại hội 9. Cách bầu khoanh tròn vào số thứ tự người mình bầu lại được áp dụng. Sáng kiến tuyệt vời này rất nên nhân rộng cho các hội đoàn và đề nghị Hội đăng kí tác quyền kẻo anh nào nó thuổng mất. Ha ha…
*

Nhà văn Nguyên Ngọc: “Chúng tôi không coi văn học và nhà văn là công cụ của ai hết” (trả lời phỏng vấn báo Người Việt)

27/05/2015

Nhà văn Nguyên Ngọc: “Chúng tôi không coi văn học và nhà văn là công cụ của ai hết” (trả lời phỏng vấn báo Người Việt)

Liêu Thái thực hiện

Nguyen-Ngoc-400

Nhà văn Nguyên Ngọc. (Hình: Nhà văn cung cấp)

Thưa nhà văn, là một người thuộc vào hàng “công thần khai quốc“ của Hội Nhà Văn Việt Nam, đồng thời cũng là chủ khảo của nhiều giải văn học của Hội Nhà Văn Việt Nam (HNVVN), có thể nói là bề dày cống hiến của ông với HNVVN rất dày. Nhưng ông vừa có quyết định từ bỏ HNVVN, ông vui lòng cho biết nguyên nhân và lý do dẫn đến quyết định này? Và HNVVN đã có phản ứng gì với quyết định cùa ông?

 Tôi có dự đại hội thành lập HNVVN năm 1957. Tất cả những người dự đại hội đó đều được coi đương nhiên là “hội viên sáng lập”. Tôi là một kiểu “công thần khai quốc” như thế đấy thôi! Hồi đó tôi còn rất trẻ, từ tỉnh lẻ xa xôi mới ngơ ngác về Hà Nội và vừa có tác phẩm đầu tay. Được vào Hội là thích lắm rồi. Về sau mới dần dần hiểu ra và nghĩ khác.

Năm 1979, tôi có lần nói với ông Lê Đức Thọ, bấy giờ là người có vị trí rất cao trong Đảng Cộng sản Việt Nam: Theo tôi quy luật tự nhiên của đời sống văn học là những người cầm bút chơi với nhau, tập họp nhau thành từng nhóm, hoặc vì cùng khuynh hướng nghệ thuật, hoặc vì nhu cầu giúp đỡ nhau thế nào đó, hoặc cũng có thể đơn giản vì thích tính nhau, gần gũi nhau sao đó… Trong từng nhóm như vậy, họ trao đổi với  nhau về nghề nghiệp, về xã hội, về mọi thứ…, nhắc nhở, động viên, an ủi nhau trong công việc khó khăn nhất, tuyệt đối độc đảm, chẳng ai thay thế hay làm giùm ai được, là viết, đối mặt với trang giấy trắng; rồi ra sách, đưa sáng tác của mình đến công chúng; giúp nhau trong đời sống, bảo vệ nhau về nghề nghiệp và về xã hội. Một nền văn học phát triển một cách tự nhiên và lành mạnh là từ những nhóm như vậy. Ở ta trước đây và ở hầu khắp thế giới xưa nay đều như thế, tạo nên một đời sống văn học nhẹ nhõm mà đa dạng, giàu có. Từ sau 1945 ta lùa tất cả vào một hội, lại là hội của nhà nước, là phi tự nhiên, chỉ chật chội và làm nghèo văn học. Trong chiến tranh, còn chừng nào chấp nhận được; trong hòa bình rất không nên… Tôi nói với ông Lê Đức Thọ rằng trước sau đời sống văn học cũng sẽ đi theo con đường đó, nếu Đảng muốn lãnh đạo thì Đảng nên chuẩn bị để thích ứng với tình hình đó. Vả chăng, theo tôi, cũng chẳng nên lãnh đạo. Nếu xã hội cần văn học, ấy là cần tiếng nói riêng, khác biệt, độc đáo của từng nhà văn, góc nhìn, cách nhìn riêng của họ, từng người, từng nhân cách và từng tài năng, bằng cách chỉ có văn học làm được, không ai giống ai. Dồn hết họ vào một hội, để chỉ đạo thống nhất, buộc họ nghĩ giống nhau, tức triệt tiêu mất cái riêng họ có, riêng nhà văn mới có để đóng góp, khiến họ chỉ có thể là công cụ tầm thường, vô dụng, còn tai hại nữa, vì khi đó họ chỉ có thể nói theo, nói dối… Rất lạ là ông Lê Đức Thọ bảo: “Nghe cũng phải, để xem…”. Nhưng rồi về sau không thấy ông nói gì, làm gì nữa. Chắc ông còn những lo toan khác, nghiêm trọng hơn, ở chốn cung đình. Mà về phần tôi, tôi cũng không chờ đợi gì ở ông. Nếu đến một lúc nào đó chúng ta có một đời sống văn học thực sự, bình thường, tự nhiên, thì đó cũng do chính những người cầm bút làm ra. Chứ không phải chờ ai cho. Như vậy cái lúc đó nay đã đến. Việc từ bỏ HNVVN hôm nay của chúng tôi là một bước tất yếu theo con đường đó.

(more…)

Mây thẻ

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 99 other followers