"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Author Archive

Ông Trần Quang Cơ qua đời

Ông Trần Quang Cơ qua đời

Posted by adminbasam on 28/06/2015

BBC

28-06-2015

 Ông Trần Quang Cơ trong một cuộc tiếp xúc với chuyên gia Liên Xô (ảnh của báo Quân đội Nhân dân)

Nguyên thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngoại giao Việt Nam Trần Quang Cơ vừa qua đời tối hôm thứ Năm 25/6 ở tuổi 89.

Lễ tang ông sẽ được tổ chức tại Nhà tang lễ Quốc gia, số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội, sáng ngày 1/7.

Ông Cơ là người từng khước từ chức bộ trưởng ngoại giao mà Đảng Cộng sản Việt Nam sắp đặt sau khi Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch bị buộc phải ra đi dưới áp lực của Trung Quốc năm 1991.

Ông Trần Quang Cơ sinh năm 1927 tại Nam Định, làm ngoại giao từ 1954 tới khi về hưu năm 1997.

Có thể nói ông là một trong các nhà ngoại giao lão luyện nhất của Việt Nam, từng kinh qua các chức vụ như Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan, Thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngoại giao.

Ông vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN từ năm 1986.

Trong suốt 12 năm kể từ 1979, ông Trần Quang Cơ tham gia các cuộc thương lượng nhằm giải quyết vấn đề Campuchia.

Ông cũng tham gia tiến trình đàm phán bình thường hóa quan hệ với các nước lớn Hoa Kỳ, Liên Xô, và Trung Quốc.

‘Hồi ức và Suy nghĩ’

Năm 2001 ông cho ra cuốn hồi ký mang tựa đề ‘Hồi ức và Suy nghĩ‘ gây tiếng vang vì đụng chạm tới những vấn đề vẫn được giữ kín về chính trị nội bộ và quan hệ với các nước lớn trong đó có Trung Quốc.

Đánh giá về ông, cựu đại sứ Nguyễn Ngọc Trường nói: ” Ông Cơ là một nhà ngoại giao lão luyện, có tầm nhìn chiến lược”.

“Ông có chính kiến, độc lập, đặc biệt là không tán thành cách tiếp cận cơ hội với Trung Quốc như một số nhân vật cấp cao thời bấy giờ.”

Sau khi từ chối chức Bộ trưởng Ngoại giao năm 1991 vì cho rằng không thể làm việc khi một số nhân vật cao cấp trong dàn lãnh đạo Việt Nam lúc đó quá ngả về phía Trung Quốc, cuối năm 1993, ở Hội nghị giữa nhiệm kỳ, ông Trần Quang Cơ cũng tự xin rút khỏi Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN.

(more…)

TẠI SAO VĂN HỌC VN HIỆN NAY KHÔNG CÓ TÁC PHẨM ĐỈNH CAO?

TẠI SAO VĂN HỌC VN HIỆN NAY KHÔNG CÓ TÁC PHẨM ĐỈNH CAO?

 Hoàng Quốc Hải 

Lời dẫn của Trần Nhương: Tham luận này nhà văn Hoàng Quốc Hải đọc tại Đại hội VII Hội Nhà văn VN. Mười năm trôi qua vẫn còn nguyên “nỗi niềm” ấy. Nhân ĐH IX sắp họp, trang nhà xin giới thiệu cùng bạn đọc ý kiến của tác giả Vương triều sụp đổ….  

.
 

Câu hỏi ấy đã bao hàm câu trả lời rồi. Thật ra trên thế giới không phải đã có nhiều quốc gia có nền văn học đỉnh cao. Và cũng không phải thời nào cũng có tác phẩm đỉnh cao. Châu Âu suốt ba thế kỷ ( XVII – XVIII – XIX ), nền văn học xuất hiện nhiều trường phái, đạt nhiều đỉnh cao chói lọi. Nhưng sang thế kỷ XX các đỉnh cao cứ thưa vắng dần, và chỉ còn lại những bình nguyên văn học.

Nước ta không phải không có văn học đỉnh cao. Nhưng người mình thường có tư tưởng vọng ngoại. Cái gì của nước ngoài cũng xem trọng, của ta thì xem thường. Đã thế, người trong nghề lại không chịu thừa nhận ai, ngoài mình. Đó là đầu óc thiếu tự tin, nhưng lại nặng về vị kỷ. Lọai tư duy này làm con người trở nên bé mọn, và thường không được khách quan, sáng suốt.

Mười năm (1932 – 1942) của Tự lực văn đoàn làm nảy sinh các trường phái văn học:

– Lãng mạn.
– Hiện thực phê phán.
– Suy đồi. …

Các trường phái này cọ sát nhau nảy sinh khá nhiều đỉnh cao văn học. Thế nhưng sự đánh giá của cả đương đại và hậu thế khá dè dặt, thậm chí không thừa nhận.

Trong giai đoạn này ta dễ nhận thấy có một nhà văn, nếu ông sinh ở nước khác, và với những cống hiến ấy, đời phải tôn ông là bậc thiên tài. Đó là Vũ Trọng Phụng.

Vũ Trọng Phụng sống và chết trong nghèo khổ. Sinh thời, ông chỉ ao ước: “ Nếu như ở đời có được cơm mà ăn no nhỉ?”. Năm 27 tuổi, ông qua đời vì bệnh lao phổi, để lại một người con và một đống tác phẩm. Không ít trong số mấy chục tác phẩm của ông đạt tầm cao thế giới.

Vậy mà những tác phẩm ấy bị vùi lấp trên nửa thế kỷ, không một lần được tái bản. Bởi một thời gian dài người ta vu cho ông là phần tử Trốt- kít (Trosky). Tới khi tác phảm của ông được tái bản, chị Vũ Mỹ Hằng, con gái ông đã ngoài 50 tuổi, chỉ dán mắt nhìn các tác phẩm của cha mình là tài sản chung của xã hội, theo “Luật bản quyền” vừa mới ban hành.

Chị Hằng và chồng đưa phần mộ của cha mình về ngôi vườn tại quê hương, nơi làng Mọc. Ngôi mộ được xây cất đàng hoàng, ốp đá cẩm thạch mà không có bất kỳ một tài trợ nào từ nhà nước và các hội đoàn. Sự thờ ơ đến bội bạc của đương thời và hậu thế khiến nhiều nhà văn thấy nản lòng.

Lại mười năm nữa (1986- 1995) thường gọi là “văn học thời đổi mới”. Giai đoạn này, các nhà văn Việt Nam bằng văn chương của mình, đã khuấy động toàn xã hội; đem lại cho mọi người một không khí sinh hoạt dân chủ. Công chúng độc giả trong cả nước như bị lên đồng, và họ “ngốn” tác phẩm của nhà văn như người khát trên sa mạc. Báo Văn nghệ in trên 100.000 rồi 200. 000 bản cho mỗi số, vẫn không đủ bán. Tiểu thuyết tirage thấp nhất là 10.000 bản, cao nhất tới gần 100.000 bản cho mỗi đầu sách. Thơ cũng in từ 5000 đến 10.000 bản. Thử hỏi văn chương đó ai viết ? Phần lớn các tác giả của những tác phẩm ấy vẫn còn tồn tại, và một phần không nhỏ có mặt trong Đại hội này.

Thời đó, cái 10 năm vàng son ấy, tuyệt nhiên không có công chúng nào đòi chúng ta phải có tác phẩm đỉnh cao.

(Lãng tử bổ sung chen ngang: có chứ, “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh, Truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp là các đỉnh cao chói lọi chứ ạ !. Bác Hải cũng mắc chút bệnh không thừa nhận đồng nghiệp rồi!).

Liệu có phải những gì chúng ta viết thời đó đều đã ở đỉnh cao, hay bởi giai đoạn đó văn học đã đề cập một cách thỏa đáng khát vọng của công chúng. Có lẽ vậy. Vấn đè là khát vọng của số đông được thỏa mãn.
(more…)

ĐẠI HỘI NHÀ VĂN LẦN THỨ 4 VUI ĐÁO ĐỂ

ĐẠI HỘI NHÀ VĂN VUI ĐÁO ĐỂ
Ngô Minh  

Trần Nhương.net

Thứ năm ngày 25 tháng 6 năm 2015  

 
Mỗi kì Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam đều để lại những kỉ niệm khó quên. Tôi là nhà văn đã dự liên tục nhiều kỳ đại hội Hội Nhà Văn Việt Nam (4, 5, 6, 7,8). Đại hội 9 diễn ra từ ngày 9- 11/7/2015, đã có giấy mời. Như thế tôi đã dự 6 ĐH nhà văn. Nhiều chuyện vui lắm. Đối với tôi, ấn tượng nhất là Đại hội IV họp 6 ngày, từ 26/10 đến ngày 1/11/1989 tại Hội trường Ba Đình. Tôi đã ghi tốc ký đầy một cuốn sổ tay đầy. Dự kiến sẽ viết một cuốn sách, nhưng chưa viết được. Trong Đại hội này các nhà văn đã bàn nhiều chuyện rất nghiêm túc như: không nên có một phương pháp sáng tác duy nhất, tự do sáng tạo, đổi mới văn chương, nghị quyết 05 của Bộ Chính trị về Văn hoá văn nghệ, về việc đổi mới của báo Văn Nghệ , tạp chí Sông Hương. Đại hội bầu trực tiếp Tổng thư ký Hội, quy định một người không giữ chức Tổng thư ký quá hai nhiệm kỳ, thông qua điều lệ mới v.v…Đại hội sôi nổi và căng thẳng giữa 2 phe “cấp tiến” và “bảo thủ” . Nhiều người Hà Nội đến trước Hội trường Ba Đình “biểu tình”, chờ các nhà văn nghỉ giải lao để gửi kiến nghị lên trên. Các bác xích lô Hà Nội thấy tôi đi bộ, đeo phù hiệu ĐH là mời ngồi lên xe về nhà khách Chu Văn An không lấy tiền…Nhân Đại hội Nhà văn IX sắp họp, tôi muốn kể những chuyện rất lạ, rất vui mà chỉ có Đại hội Nhà văn mới có.

MẤT NỬA NGÀY BẦU CHỦ TỊCH ĐOÀN ĐẠI HỘI 4

Nhà văn Nguyễn Đình Thi, Tổng thư ký (TTK) Hội Nhà văn khoá 3 xin Đại hội trù bị biểu quyết cho số lượng chủ tịch đoàn Đại hội 5 hay 7 người và đưa ra danh sách Chủ tịch đoàn dự kiến do BCH cũ giới thiệu gồm, nhưng lại kê sẵn 7 cái ghế Chủ tịch đoàn (CTĐ). Thế là tranh luận. Nhà văn Dương Thu Hương: “Ban chấp hành đưa ra danh sách ngay từ đầu là thiếu khiêm tốn. Đại hội sẽ bầu ra già làng của mình”. Nhà văn Nguyễn Quang Thân: “tôi rất lo lắng cho sức khoẻ của CTĐ, nếu theo danh sách đề nghị của BCH cũ”. Ý nói CTĐ toàn người già. Thế là chuyện già trẻ thành vấn đề tranh cãi. Nhà văn Vũ Thị Thường nói: “Nhà văn phải thương nhau. Đừng áp đảo người già. Thế là ác. 30 năm nữa các anh cũng thành cụ”. Nhà thơ Ý Nhi lên tiếng: “Đẩy vấn đề sang thiện – ác như chị Vũ Thị Thường là không đúng”. Nhà thơ Tạ Vũ ngật ngưỡng rượu bước lên diễn đàn chỉ nói một câu rồi lại ngật ngưỡng về: “CTĐ cũng sai. Sai quá đi chứ!”. Cả hội trường cười ồ. Rồi tranh luận CTĐ cần cơ cấu hay không cơ cấu cũng mất cả tiếng đồng hồ. Tranh luận về nguyên tắc bầu cử giơ tay hay bỏ phiếu kín. Tranh luận căng thẳng tới mức, nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn nói: “Đại hội ta rất vui, rất có ý nghĩa. Nên mua cái catsett để ghi lại”. Nói năng qua lại rồi cuối cùng cũng thống nhất được một danh sách 9 người để bầu 7 vị CTĐ. Bầu bằng giơ tay và đếm. Đến đây thì sinh một chuyện gay cấn. Nhà văn Tô Hoài, đã có vé đi Cai-rô (Ai-Cập). Ngày mai bay, lại có tên trong danh sách bầu CTĐ, nhưng ông không rút. Các nhà văn Nguyễn Kiên, Nguyễn Quang Lập: “Chuyến đi của anh Tô Hoài là có thật. Đề nghị anh làm rõ”. Nhà văn Tô Hoài: “Tôi đã nhận trước BCH, tôi không có ý kiến rút. Công việc của tôi tôi sẽ báo cáo với BCH”. Cuối cùng thì cũng thống nhất bầu CTĐ bằng giơ tay. Các nhà văn trúng CTĐ là: Nguyễn Đình Thi, Trần Bạch Đằng, Chu Văn, Lương Quy Nhân, Phan Tứ, Lê Minh, Ý Nhi, Cao Tiến Lê. Mới khởi đầu mà đã gay go thật. Nhiều nhà văn ngồi CTĐ Đại hội IV ấy bây giờ đã thành người thiên cổ. Nhớ lắm!

(more…)

Vài chuyện nhỏ về ông Nguyễn Văn Linh, người đã ra lệnh bắt tôi…

30/06/2015

Vài chuyện nhỏ về ông Nguyễn Văn Linh, người đã ra lệnh bắt tôi…

  Dương Văn Ba

(Trích hồi ký Những ngã rẽ, 2006, chương XX)

Ông Dương Văn Ba sinh năm 1942, là dân biểu Hạ Nghị viện Việt Nam Cộng hòa khóa 1967-1971, đồng thời cũng là một nhà báo có tiếng, từng viết cho báo Tin sáng, Chủ nhiệm kiêm Chủ bút báo Đại dân tộc và Phó Chủ bút kiêm Tổng thư ký báo Điện tín, trong hàng ngũ những nhà báo cấp tiến thuở bấy giờ như Hồ Ngọc Nhuận, Lý Chánh Trung… Ông đã được đề cử làm Thứ trưởng Bộ Thông tin 3 ngày cuối trong Chính phủ Dương Văn Minh trước khi Sài Gòn thất thủ 30-4-1975. Sau khi chiến tranh chấm dứt, ông được tiếp tục làm báo Tin sáng, miễn đi cải tạo và được mời dự một khóa học đặc biệt của Mặt trận Tổ quốc rồi một năm sau được cấp giấy trả lại quyền công dân. Từ 1984, ông được cấp uỷ Đảng và chính quyền Minh Hải tín nhiệm mời tham gia hoạt động kinh tế giúp cho tỉnh Minh Hải, được cử làm Phó giám đốc Công ty CIMEXCOL Minh Hải. Nhưng đến năm 1987 thì Công ty này bị khởi tố và kết quả vị Phó giám đốc Dương Văn Ba bị kết tội chung thân, nhưng đến ngày 30.4.1995 ông được ra tù trước thời hạn. Thực chất đầu đuôi vụ án này là thế nào? Xin trích một đoạn trong Wikipedia Việt Nam, mục từ “Dương Văn Ba” viết như sau:

Năm 1987, Cimexcol Minh Hải bị TAND tối cao truy tố trước tòa 21 bị cáo theo sáu tội danh: tham ô tài sản xã hội chủ nghĩa; cố ý làm trái những nguyên tắc, chính sách, chế độ quản lý kinh tế của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng; đưa hối lộ, nhận hối lộ; buôn bán hàng cấm và tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Dương Văn Ba bị hội đồng xét xử đánh giá là ‘người cầm đầu, chủ mưu, có vai trò quan trọng nhất và quyết định nhất trong vụ án’, phạm ba tội ‘tham ô tài sản XHCN; cố ý làm trái những nguyên tắc, chính sách, chế độ quản lý kinh tế của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng; đưa hối lộ ’(xem ở đây), bị tuyên phạt tù chung thân”.

Qua báo CAND, theo như Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, phát biểu tại lễ bế mạc kỳ họp Quốc hội, thì đây là một vụ án chính trị: ‘Ở Việt Nam vừa qua trong vụ Cimexcol, có hiện tượng lợi dụng dân chủ, lợi dụng đổi mới, phá hoại nền kinh tế Nhà nước; vô hiệu hoá, đả kích, tấn công các cơ quan pháp luật, tạo điều kiện tâm lý muốn xoá bỏ chế độ ta, chống Nhà nước XHCN ta(xem ở đây)”.

Trang mạng Diễn đàn, của một giới trí thức Paris, khi giới thiệu sách CHUYỆN MỘT VỤ ÁN (Vụ án CIMEXCOL – Minh Hải) của tác giả Hồ Ngọc Nhuận, đã nhận xét: ‘Nhưng qua các tài liệu mà hồ sơ này đưa ra, độc giả có thể thấy rõ phần chìm của ‘vụ án’ này: người chủ trương không ai khác là Nguyễn Văn Linh, và đối tượng là Võ Văn Kiệt. Sự hiềm khích sâu sắc và thái độ tiểu nhân của nguyên Tổng bí thư ĐCSVN đối với ông Võ Văn Kiệt là điều ‘biết rồi, khổ lắm, nói mãi’ trong những lời truyền miệng của ‘giới thạo tin’(xem ở đây)”.

Hồi ký Những ngã rẽ của ông Dương Văn Ba được viết sau khi ra tù và chấm dứt năm 2006, vì tác giả bị tai biến mạch máu não. Trong chương XX đăng lại dưới đây, cũng là chương cuối cùng, viết còn dở dang, GS Trần Hữu Dũng có một câu bình ngắn nhưng đáng chú ý khi liên hệ chương này với một bài ca ngợi ông Nguyễn Văn Linh “người thiết kế công cuộc đổi mới”(xem ở đây) vừa đăng trênVNExpress.net ngày 27-6-2015: “Các nhà viết sử của Đảng lại không dám nói gì về thái độ của Nguyễn Văn Linh đối với Võ Văn Kiệt! Ráng can đảm, trung thực thử xem!”.  (more…)

Trường hợp Trần Quang Cơ

30/06/2015

Trường hợp Trần Quang Cơ

 MỘT CÁI TÊN ĐÃ THÀNH DANH: TRẦN QUANG CƠ

Huy Đức
 
Mấy ngày nay, cái tên Nguyễn Văn Linh tràn ngập báo chí lề phải, như một “kiến trúc sư” của Đổi mới. Toàn dân Việt Nam không còn phải XHCN (Xếp Hàng Cả Ngày), được làm ăn cá thể, là phải nhớ ơn ông Tổng Linh. Ấy, người ta muốn nhét vào đầu nhân dân điều ấy đấy!
 
*
Nhưng sâu xa là để chạy tội: dựng lên một công lao giả đối với Đổi mới (“công lao” của Nguyễn Văn Linh như thế nào, xin đọc Bên thắng cuộc của Huy Đức, thì sẽ rõ một phần), mà bỏ qua một tội ác thật: Nguyễn Văn Linh là tác giả chính của thỏa thuận Thành Đô – nói theo Nguyễn Cơ Thạch, Bộ trưởng Ngoại giao thời đó –, khởi sự cho “một thời kỳ Bắc thuộc mới rất nguy hiểm”.Chạy tội cho ông Tổng Linh, là chạy tội cho cả những người còn sống đang chịu trách nhiệm lãnh đạo cái Đảng mà ông Linh từng là đầu nậu.
 
*
Trong bối cảnh đó, hai bài báo của Huy Đức và của Đinh Hoàng Thắng dưới đây vinh danh khí phách Trần Quang Cơ, có một ý nghĩa đặc biệt. Đánh giá một nhân vật lịch sử chính là phải đứng ở góc độ dân tộc, chứ không phải trên lập trường của một đảng: Người đó đã làm gì cho đất nước, chứ không phải đã làm gì cho đảng. Lịch sử đã đánh giá Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống nghiêm khắc như thế nào, sẽ đánh giá những kẻ đang tâm bán đứng dân tộc qua thỏa thuận Thành Đô, mà di lụy của nó cho đến nay vẫn chưa biết hết, như thế ấy.
Tám trăm tờ báo hay tám ngàn tờ báo theo lệnh trên cũng không thể nào thay đổi được Lịch sử.

Bauxite Việt Nam
 
Tuy từ chối chức Bộ trưởng Ngoại giao, ông Trần Quang Cơ vẫn là một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất lên đường lối đối ngoại của Việt Nam – không phải bằng quyền lực, chức vụ mà bằng những gì ông bạch hóa trong cuốn Hồi ức & Suy nghĩ được “leak” ra hồi đầu thập niên 2000s. Cuốn hồi ký có giá trị cảnh báo nguy cơ Việt Nam rơi vào thời kỳ Bắc thuộc mới.
*
Năm 1991, ông Nguyễn Cơ Thạch chịu nhiều áp lực phải rời khỏi chính trường. Chiếc ghế Bộ trưởng Ngoại giao được chuẩn bị cho ông Trần Quang Cơ nhưng ông từ chối. Khi Quốc hội đã nhóm họp, ông Trần Quang Cơ vẫn “công tác” ở Lào. Ông Đỗ Mười tưởng ông Cơ “đòi” cái ghế ủy viên Bộ chính trị nên hứa là nếu ông Cơ nhận, Trung ương sẽ bổ sung. Ông Cơ kiên quyết từ chối.
*

(more…)

Không phải là VN đang dùng “khổ nhục kế”

BVN 29/06/2015

Không phải là VN đang dùng “khổ nhục kế”

BBC

Nhà báo Phạm Chí Dũng nói các vụ câu lưu, sách nhiễu của an ninh VN đối với ông có thể liên quan tới chuyến thăm TQ của Tổng bí thư Đảng Cộng sản VN.

Một nhà báo độc lập ở Việt Nam cho rằng việc một số người trong chính quyền và ngành an ninh “sử dụng vũ lực”với ông trong hai ngày liên tiếp tuần này cho thấy một điều “bất thường” trước chuyến thăm Mỹ của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam.

Trao đổi với BBC hôm 27/6/2015 từ Sài Gòn, Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, cho rằng các vụ an ninh VN liên tục “câu lưu”, “sách nhiễu” ông ở nơi công cộng, cũng như trước đó là các vụ hành hung các bloggers, nhà hoạt động như Nguyễn Chí Tuyến, Đinh Quang Tuyến, “đánh vào mặt” của họ, để lại các vết thương “dễ thấy”, có thể giúp gây “bất thuận lợi” cho chuyến thăm của ông Nguyễn Phú Trọng tới Hoa Kỳ.

“Tôi không nghĩ là họ có đủ khả năng và cho dù họ có mong muốn thì họ cũng không thể thống nhất được với nhau, đặc biệt từ sau vụ Chân dung Quyền lực, để họ có thể thực hiện được khổ nhục kế”.

Tiến sỹ Phạm Chí Dũng

Chủ tịch Hội nhà báo độc lập Việt Nam cho rằng có thể có quan hệ giữa vụ ông bị câu lưu mới nhất với chuyến đi nói trên và kể cả vụ Giàn khoan HD981 lại được kéo vào khu vực gần Hoàng Sa mà Việt Nam bị Trung Quốc cưỡng chiếm trên Biển Đông.

Tuy nhiên, ông không cho rằng các vụ bị cáo buộc là “bạo lực”, “sách nhiễu”, “hành hung” đối với các bloggers, nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền Việt Nam ở trong nước trước chuyến thăm của ông Trọng tới Mỹ là một “kế khổ nhục” để Việt Nam sử dụng đối phó với Trung Quốc.

Khổ nhục kế?

Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, Tổng biên tập tờ báo mạng Việt Nam Thời Báo, nói:

“Tôi không nghĩ là Việt Nam đủ bản lĩnh để có thể thực hiện khổ nhục kế, đặc biệt là khổ nhục kế về chính trị, thời này khác thời xưa rất nhiều rồi, trình độ, bản lĩnh của những người làm chính trị Việt Nam hiện nay thua xa những người hồi trước.

(more…)

Bí mật 30 năm

Bí mật 30 năm
FB NGuyễn Quang Lập 25 Tháng 6 2015 lúc 5:28
Tặng anh Tống Văn Công

Phùng Quán làm bài thơ Lời mẹ dặn khi mình mới một tuổi ( 1957), mặc dù bị cấm đoán lung tung nhưng đến năm 7 tuổi mình đã biết, còn được đọc cả bài thơ, đơn giản vì ba mình rất thích bài này. Cạnh nhà mình có bác Thông công an, hình như hồi đó bác làm trưởng hay phó ty công an tỉnh Quảng Bình, cũng rất thích bài này.

Khi nào hai cụ ngồi với nhau cũng đều nhắc đến Phùng Quán, Trần Dần. Có người thì hai cụ nói tiếng Pháp, vắng người thì các cụ cứ nói oang oang không kiêng dè gì, mặc kệ mình đứng ôm cột nhà hóng chuyện. Ba mình nói anh đem bài này giáo dục chiến sĩ công an là tốt lắm, bác Thông gật gù, nói đúng đúng. Bác Thông nói anh đem bài này vào sách giáo khoa dạy con nít cũng rất tốt, ba mình gật gù, nói đúng đúng.

Ba mình nhìn bác Thông cười cười, nói nếu trên bảo bắt Phùng Quán, anh có bắt không. Bác Thông cười cái hậc, nói tôi chấp hành nhưng trước khi chấp hành tôi sẽ phản đối. Rồi bác thở dài, nói tôi chỉ làm được có thế thôi, khó lắm khó lắm.

(more…)

Mây thẻ

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 102 other followers