"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Author Archive

Báo Australia: ‘Gộp hết lễ hội lớn của Úc cũng không bằng diễu binh 2/9 ở Việt Nam’?

Báo Australia: ‘Gộp hết lễ hội lớn của Úc cũng không bằng diễu binh 2/9 ở Việt Nam’?

  

Phương Thảo

Cô gái ‘đóng thế’ còn trẻ măng nhưng diện quân hàm trung tá tại diễu binh 2/9
(VNTB) – VTC.NEWS.VN lại đăng lại với giọng văn đầy tự hào rằng “trong bài tường thuật, Philip viết: ‘gộp hết tất cả lễ hội lớn của Australia, các cuộc diễu hành, từ lễ hội Mardi Gras ở đường Oxford cho tới lễ hội Moomba ở Melbourne, cộng lại tất cả những đám đông đã đến dự Thế vận hội Sydney, hay những trận đấu bóng đá, cũng không bằng sự kiện 2/9 ở Việt Nam’”. Lẽ nào vtcnews lại không nhận ra được giọng văn trào phúng, châm biếm so với lối viết thường hay sao?
.

 Ngày lễ quốc khánh của Việt nam đã qua và dĩ nhiên hình ảnh hàng vạn người đã tham gia duyệt binh, diễu hành kỷ niệm ngày lễ này tràn ngập báo đài và cả trên internet. Báo chí trong nước dùng mọi mỹ từ để tường thuật lại sự kiện này cùng các hình ảnh hoàn nhoáng. Nhà báo Phillip Adams thật ra đã mô tả đây là một sự kiện rực rỡ, đầy màu sắc,  tuyệt vời mà không có sự kiện nào ở Úc đã từng được tổ chức như vậy nhưng bằng một giọng văn trào phúng để mô tả lại sự kiện đầy tốn kém này.

Bài phát biểu của chủ tịch nước chỉ là bài diễn văn theo mẫu có sẵn, với các cụm từ tiêu chuẩn được sao chép và cắt dán để “ca ngợi cuộc đấu tranh lâu dài giành độc lập, tự do khỏi người ngoại quốc và tầng lớp phong kiến, biểu lộ sự lạc quan về chính trị và văn hoá lớn”. Ngoài ra ông cũng đề cập đến “một chút tự phê rằng nạn tham nhũng vẫn tồn tại và thiếu đạo đức trong sạch ngay cả trong hàng ngũ đảng viên lãnh đạo đảng” cho nên việc liên tục tái tạo và nạp năng lượng lại cho Đảng là điều cần thiết. Adams hi vọng điều này sẽ không dẫn đến “việc sao chép một cuộc cách mạng văn hóa”.
 .
Ông ghi nhận đoàn người đại diện cho 54 dân tộc thiểu số Việt nam thật ra là người Hà nội được hóa trang thành người dân tộc và mục đích không gì khác hơn là để giảm đi chi phí trong trường hợp phải đưa người thật về đến tận thủ đô tham gia tập dượt kéo dài hàng tháng. Cuộc diễn binh lớn như thế này chỉ có thể diễn ra ở Trung quốc, Triều Tiên, ở Nga thời của Stalin và cũng là truyền thống của các quốc gia cộng sản. Với 8 triệu quân nhân của thì việc tổ chức một cuộc diễu binh lớn như thế nào là điều dễ dàng.
 .
Điều mà Adams thấy thiếu vắng là sự hiện diện của đội ngũ trí thức trong đoàn diễu hành có đủ cả mọi tầng lớp từ cựu chiến binh, công nhân, nông dân, doanh nhân, công nhân trẻ, phụ nữ cho đến các dân tộc thiểu số. Người trí thức vốn không có kỷ luật nên chỉ có thể đã lại đi lẫn vào đám đông.

(more…)

Thư cho con ngày khai trường: Mẹ phải nhắc đến “sự thật”…

Thư cho con ngày khai trường: Mẹ phải nhắc đến “sự thật”…

 Hồng Loan
(VNTB) – Mẹ nhắc đến “sự thật” là bởi vì mẹ cảm thấy lo lắng lắm. Mẹ không muốn con bị nhồi nhét, ngộ nhận tin vào những điều giả dối, sống chung với những điều giả dối để rồi con sẽ phải hụt hẫng, thất vọng về con người, về xã hội giống như mẹ đã từng vào một ngày mẹ nhìn ra chân lý.
 .
Con yêu thương,
Vậy là con sắp bước vào lớp 1, con sắp bước vào một hành trình học hỏi và tìm kiếm tri thức. Mẹ viết thư này cho con, mẹ mong đến ngày con đọc được tâm tình của mẹ, con sẽ hỏi mẹ những điều con chưa thể hiểu và mẹ hy vọng mẹ có thể giải thích rõ ràng cho con!
.
Con yêu, học là một chặng đường rất dài, học có thể sẽ chỉ kết thúc cho đến khi cuộc đời con người ta chấm dứt. Bài học đầu tiên mẹ muốn dạy con và bắt con học thuộc lòng là bài học về tình yêu thương, biết chia sẻ, biết tôn trọng và nâng đỡ, hỗ trợ người khác. Đó là lý do mẹ luôn khuyến khích con nói yêu, ôm hôn mẹ, giúp đỡ mẹ và mọi người, biết cảm thương người khốn khổ, nhường đồ chơi cho bạn, không được bắt nạt, xúi bẩy bạn làm điều xấu và hãy biết hỏi thăm, động viên bạn khi bạn khóc…
.
Bài học thứ hai: con hãy học mọi thứ vì chính mình, vì bản thân con, con đừng học cho mẹ hay cho bất kỳ một ai khác. Thật khó khăn để mẹ có thể dạy cho con được ý thức tự lập và tự chủ, thật không dễ dàng để con có thể hiểu mục đích của việc học hành và áp dụng những điều học được vào cuộc sống. Mẹ ước mẹ có thể chia sẻ được với con những trăn trở của mẹ về hệ thống giáo dục hiện tại. Mẹ và rất nhiều các thế hệ khác đã bị nhồi nhét kiến thức và những hệ tư tưởng để rồi khó khăn lắm mẹ mới thoát ra khỏi kiếp làm “gà công nghiệp” và tách rời “bầy cừu”. Mẹ thật sự cảm thấy sợ hãi và thật đáng tiếc vì cho đến đời con, mẹ cũng chẳng làm được gì khác hơn là mặc nhiên chấp nhập để con bước vào một guồng máy giáo dục mà bao năm qua đã cải tới cải lui nhưng chẳng thể nào tiến được. Mẹ bọc sách vở cho con mà muốn rơi nước mắt, mẹ thương con trai mẹ và những đứa trẻ khác sắp sửa đeo trên vai một cái cặp trĩu nặng, tụi con sẽ chẳng còn tuổi thơ khi phải chạy đua học thêm học nếm và gồng gánh trên vai thành tích, thi đua của nhà trường. Mẹ nghĩ rằng mẹ sẽ cương quyết không bắt ép con học theo kiểu tư duy lối mòn và bắt con phải so đo, hơn thua với chúng bạn nhưng liệu mẹ có thể yên tâm khi thấy con phải đơn độc chỉ bởi con là một đứa trẻ có quá nhiều khác biệt…
.
Con yêu, con phải sống một cuộc đời khác mẹ đã sống. Nghĩa là con đừng sợ, con phải có chính kiến riêng của bản thân mình. Điều gì con không hiểu hãy cứ hỏi, điều gì con cảm thấy vô lý, bất hợp lý thì hãy mạnh dạn tỏ bày ý kiến. Con phải biết tôn trọng Thầy Cô nhưng không có nghĩa là con không dám phản biện lại những điều Thầy Cô giáo huấn. Hãy bộc bạch những suy nghĩ thật của mình, những nhận xét của riêng cá nhân con để con cảm thấy tự tin và mạnh mẽ hơn khi đối diện với mọi vấn đề. Con đừng sợ thầy cô và bạn bè chê bai, góp ý hay phán xét con, chỉ cần con nhận thức rõ được việc con làm, con biết, con hiểu và con dám nhận lỗi, sửa chữa sai lầm thế là đủ. Cha mẹ, thầy cô hay bạn bè không thể sống dùm cuộc đời của con. Do vậy, hãy mạnh dạn làm những điều con muốn và con cảm thấy đúng, con phải sống cuộc đời của chính con, đừng bao giờ quên điều đó!
.
Con hãy nhớ người con đáng tin cậy nhất là mẹ, mẹ sinh ra con, mẹ cực khổ trăm bề nuôi con khôn lớn nên không bao giờ là vô nghĩa khi con đặt niềm tin vào mẹ. Hãy chia sẻ với mẹ tất cả mọi điều con cảm thấy khó khăn, con không hiểu hay bế tắc. Mẹ không phải là người mẹ hoàn hảo để có thể cung cấp cho con mọi lời giải đáp nhưng mẹ sẽ song hành cùng con trên con đường tìm kiếm tri thức, chân lý và sự thật. Mẹ nhắc đến “sự thật” là bởi vì mẹ cảm thấy lo lắng lắm. Mẹ không muốn con bị nhồi nhét, ngộ nhận tin vào những điều giả dối, sống chung với những điều giả dối để rồi con sẽ phải hụt hẫng, thất vọng về con người, về xã hội giống như mẹ đã từng vào một ngày mẹ nhìn ra chân lý. Việc quan trọng mẹ muốn con làm là con hãy sống ngay thẳng với chính mình và trung thực với tất cả mọi người. Mẹ không muốn và không cần con của mẹ phải khoác lên mình những tấm áo hư ảo của danh vọng, địa vị, tiền tài mà tâm hồn chẳng một phút an nhiên, tự tại!
.
Con yêu, mẹ chỉ nhắc lại với con rằng, mẹ chưa và không bao giờ là người mẹ hoàn hảo, đương nhiên tất cả mọi người và ngay cả con cũng thế. Do vậy, con đừng quá coi trọng tất cả mọi lỗi lầm để rồi phải đặt một cục đá tảng vào tâm trí và cuộc sống của mình. Con chỉ cần nhớ một nguyên lý: chẳng bao giờ là quá muộn, đời sẽ thay đổi khi chúng ta thay đổi; một cánh cửa đóng lại sẽ có nhiều cánh cửa mở ra…Mẹ mong con hãy luôn giữ những nhịp đập thanh thản và bình an cho trái tim mình, hãy lạc quan yêu người – yêu đời và đặc biệt: khi con biết trao tấm lòng nhân ái, khoan dung cho tha nhân, mẹ chắc chắn rằng con sẽ được nhận lại nhiều hơn gấp bội…
.
Lời cuối, mẹ muốn nhắn nhủ với con rằng: dù con thế nào, dù con ra sao, dù con thành công hay thất bại thì mẹ vẫn luôn là mẹ của con và sẽ mãi ở bên con, cho dù có thể một ngày gần hay xa con không còn có thể trông thấy mẹ!
.
Mẹ yêu con hôm qua, hôm nay và mãi mãi!

Mẹ của con!

 

Xin lỗi em “trung tá”… Sơn Quỳnh

XIN LỖI EM….NGÀN LẦN XIN LỖI EM …. 

Xin lỗi em “trung tá”… Sơn Quỳnh

FB Lưu Trọng Văn
3-9-2015

.

Em: Sơn Quỳnh. Em: Thiếu úy. Em: Xinh. Kẻ nào đã đeo lon trung tá lên cầu vai em vậy?
 

Gã kính nể em khi em đã khổ luyện nhiều tháng trời để trở thành cô lính đi đẹp nhất trong hàng quân… gái. Gã thích khi em nói với ba em một người cũng là lính rằng, ba ơi con sẽ quyết không làm ba hổ thẹn.

Nhưng…

Nếu gã là ba của em thì gã sẽ cúi mặt xuống vì hổ thẹn đấy Sơn Quỳnh ơi, vì cô con gái cưng đáng yêu nhất của mình đã có thể rất vô tình, có thể rất ngây ngô bị biến thành kẻ dối trá, thành kẻ hám danh, hám chức tước khi không thẳng thừng bác bỏ cái quân hàm trung tá mà ai đó đã đưa cho mình để được là chính mình dù là binh nhì hay binh nhất.

Cái lon trung tá đó đã làm khuôn mặt thánh thiện của em trở nên bi hài trước thiên hạ.

Em không thể nói rằng em không có lỗi khi em đã 22 tuổi, cái tuổi thường trực sự nhậy cảm trong chuyện trai gái, tình duyên luôn cảnh giác trước muôn trùng sự đường mật của dối trá và thừa biết cái giá trị nhất của một con người chính là sự trung thực.

Còn em sẽ bảo rằng duyệt binh cũng là màn trình diễn như các nghệ sĩ trình diễn trên sân khấu, như đánh trận giả ấy mà. Có nghệ sĩ được phân vai vua, còn em được phân vai trung tá quân y. Thế thôi.

Nếu vậy thì gã thành thực xin lỗi em, vì xưa nay gã cứ ngây thơ tin rằng duyệt binh trong ngày lễ Độc lập quốc gia là biểu dương sức mạnh quân đội một dân tộc, là cảnh báo cho những kẻ đang nhăm nhe xâm chiếm biên cương: Hãy liệu hồn!

Mà sức mạnh ấy chỉ có thể có được khi những người lính của quân đội ấy là những con người trước khi trung với nước, trung với tổ tiên, trung với dân tộc phải là trung thực với chính mình.

Vì, hơn ai hết họ biết máu mình nếu đổ ra cho tổ quốc là máu thật của mình và nước mắt của mẹ mình đổ ra khi biết tin mình ngã xuống không bao giờ là nước mắt của trận giả, của sân khấu, của phim…

Xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em.

Hình như đó là lời một bài hát… sến.

 

Hà Tĩnh: Hơn 200 giáo viên bị chấm dứt hợp đồng ở Kỳ Anh kêu cứu và tiết lộ mức chi khủng ‘chạy’ việc

Hà Tĩnh: Hơn 200 giáo viên bị chấm dứt hợp đồng ở Kỳ Anh kêu cứu và tiết lộ mức chi khủng ‘chạy’ việc

 
Trước việc sẽ bị chấm dứt hợp đồng lao động vào ngày 30.9 tới, tập thể 214 giáo viên của hai đơn vị Thị xã Kỳ Anh và huyện Kỳ Anh (Hà Tĩnh) đã viết “Đơn kêu cứu” gửi tới Bộ Nội vụ, Bộ GD&ĐT cũng như nhiều cơ quan báo chí thường trú trên địa bàn Hà Tĩnh tìm kiếm sự giúp đỡ.

TIN LIÊN QUAN
Ấn định ngày chấm dứt hợp đồng với gần 200 giáo viên ở Kỳ Anh
Giáo viên TX Kỳ Anh sẽ có lương trong trong vài ngày tới
Vụ hàng trăm giáo viên ở huyện Kỳ Anh nguy cơ mất việc, có sai sót văn bản?
Tạm hoãn việc cắt hợp đồng của hàng trăm giáo viên ở huyện Kỳ Anh
Hàng trăm giáo viên huyện Kỳ Anh có nguy cơ “bị đẩy” ra đường
Tuyển giáo viên, huyện “cầm đèn chạy trước… tỉnh”
“Đơn kêu cứu” của 214 giáo viên
Như Tầm Nhìn đã đưa tin, ngày 23.4.2015, Chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh (huyện cũ) đã ký văn bản số 570/UBND-NV về việc thực hiện công tác đối với cán bộ hợp đồng. Trong đó, yêu cầu các trường lập danh sách đề nghị UBND huyện chấm dứt hợp đồng đối với các trường hợp là giáo viên, nhân viên đã được UBND huyện ký hợp đồng vào làm việc. 
Theo đó, vào ngày 30.9 tới đây, 214 giáo viên của cả hai huyện sau khi chia tách sẽ chính thức bị chấm dứt hợp đồng.
   
   
  Đơn kêu cứu của 214 giáo viên gửi các cơ quan chức năng liên quan cũng như tới các cơ quan báo chí bày tỏ hoàn cảnh và nguyện vọng của mình.  
Trước nguy cơ mất việc cận kề, các giáo viên trên đã làm đơn kêu cứu gửi các cơ quan chức năng liên quan cũng như tới các cơ quan báo chí bày tỏ hoàn cảnh và nguyện vọng của mình.
.
Trong “đơn kêu cứu”, nhiều giáo viên có thâm niên công tác lâu năm, có người đến 12 năm cho rằng trong quá trình giảng dạy họ đều đã cống hiến hết mình và tâm huyết với nghề . Hơn nữa, dù là giáo viên hợp đồng nhưng họ luôn hoàn thành tốt và xuất sắc các nhiệm vụ được giao.
.
“Với chúng tôi, có những giáo viên đã có thâm niên công tác 12 năm đã từng cống hiến hết mình cho sự nghiệp giáo dục. Nhiều trong số những giáo viên này được giao những nhiệm vụ quan trọng như: Bồi dưỡng đội tuyển học sinh giỏi, công tác tuyển sinh, thậm chí có những giáo viên đã được các đồng nghiệp tin tưởng giao trọng trách là tổ trưởng, tổ phó chuyên môn. Ở bất cứ vị trí nào chúng tôi đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ”, trong đơn viết.
.
Đơn kêu cứu còn cho biết, ngày 25.8.2015, các giáo viên đã được triệu tập đến hội trường UBND huyện Kỳ Anh và Thị xã Kỳ Anh để lắng nghe UBND huyện đọc quyết định của UBND tỉnh về việc yêu cầu xử lý giáo viên đôi dư, hợp đồng tại hai địa phương này. Tại cuộc họp, nhiều giáo viên đã đề xuất nguyện vọng muốn được tiếp tục công tác và ổn định đời sống nhưng phía lãnh đạo không có câu trả lời.
.
Đơn thư khẳng định việc chấm dứt hợp đồng đã khiến hơn 200 giáo viên này rơi vào hoàn cảnh khó khăn và khủng hoảng tâm lý.
.
“Các thầy cô nên rẽ sang hướng khác!”
Việc chấm dứt hợp đồng lao động đối với hơn 200 giáo viên của cả hai địa phương đang gây nhiều ảnh hưởng tới cuộc sống và tâm lý của những người trong cuộc. Ảnh hưởng, không chỉ về mặt kinh tế, khiến cuộc sống người giáo viên và gia đình vốn đã khó khăn nay càng vất vả hơn. Nhưng hơn hết là ảnh hưởng về mặt tinh thần.
“Nhiều giáo viên có thâm niên công tác lâu dài, thậm chí có người tới 12 năm nay bỗng dưng bị chấm dứt hợp đồng khiến ai cũng khủng hoảng tâm lý. Về gia đình, làng xóm có người không hiểu thì lại nghĩ chúng tôi bị đuổi việc. Phụ huynh thì nhiều người cho rằng có lẽ do chúng tôi dạy không đảm bảo chất lượng nên phải nghỉ. Trên lớp thì học sinh hoang mang, dị nghị, thắc mắc rằng vì sao tự nhiên cô lại không đi dạy nữa…tất cả khiến chúng tôi áp lực đủ đường…”, cô Lương Thị Hải, giáo viên trường THCS Giang Đồng chia sẻ.
   
  Các giáo viên trình bày hoàn cảnh, nguyện vọng với PV  
Tình trạng sắp bị mất việc đã đẩy nhiều thầy cô giáo vào hoàn cảnh hết sức khó khăn.
Cô Trần Thị Hồng, vốn là giáo viên dạy văn của trường THCS Kỳ Khang. Cô đã có thâm niên 9 năm công tác (hợp đồng tại trường 4 năm, tại huyện 5 năm). Hiện chồng cô chưa có việc làm, con cái còn nhỏ, cô lại chuẩn bị mất việc khiến cuộc sống rất vất vả. Hay trường hợp của cô Trần Thị Nga, giáo viên trường THCS Kỳ Xuân. Cô Nga có thâm niên công tác tới 12 năm, cũng vốn là con của thương bệnh binh.
“Có thâm niên công tác tới 12 năm, nay lại mất việc, phải làm lại từ đầu thực sự khiến tôi bây giờ không biết nên làm thế nào”, cô Nga tâm sự.
Một số giáo viên cho biết, trong cuộc họp chiều 25.8 vừa qua, ông Nguyễn Minh Hoàn, Phó chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh sau khi phát biểu nói lời cảm ơn và xin lỗi đã khuyên giáo viên: “Đứng giữa ngã ba đường các đồng chí nên rẽ sang hướng khác”. 
Cô Hoàng Thị Ngọc Anh, giáo viên trường Tiểu học Kỳ Tiến đã thể hiện sự bế tắc : “Sau khi nghe ông Hoàn nói, tôi đã đứng lên phát biểu bày tỏ ý kiến ngay trong cuộc họp. Ông ấy nói chúng tôi nên rẽ sang hướng khác, nhưng là hướng nào đây? thực sự, chúng tôi đang mất phương hướng. Với tấm bằng sư phạm và đã đi dạy bao nhiêu năm nay, nay bị nghỉ việc thì biết nên làm nghề gì. Ngay cả ngành giáo dục cũng đã “từ chối”, “đuổi khéo” chúng tôi sau bao năm gắn bó thì giờ nên đi hướng nào…??”.
Các giáo viên cho biết, nếu như đã bắt buộc phải chấm dứt hợp đồng, thì nguyện vọng lớn nhất hiện nay của các cô, các thầy là trong các đợt xét và thi tuyển giáo viên sắp tới, phải có sự ưu tiên nào đó đối với các giáo viên có thâm niên.
“Các cán bộ huyện cũ làm sai, nhưng người chịu hậu quả lại là các giáo viên. Nên có một sự ưu tiên và tạo điều kiện việc làm cho những giáo viên có thâm niên công tác lâu trong ngành. Nếu như thi tuyển thì phải dựa trên giờ dạy, còn xét tuyển thì phải được đánh giá trên năng lực của giáo viên đó. Còn dựa trên bằng cấp, nhất là ưu tiên bằng giỏi theo chúng tôi thấy sẽ không công bằng. Vì bằng cấp mỗi thời kỳ khác nhau. Trước đây khi chúng tôi học, để có tấm bằng khá đã rất khó chưa nói đến bằng giỏi, nhưng hiện nay bằng giỏi quá nhiều và không khó để đạt được…nếu dựa trên bằng cấp vậy sẽ rất thiệt thòi cho giáo viên đi trước…”, cô Lương Thị Hải (Trường THCS Giang Đồng) chia sẻ.
“Chúng tôi phải bỏ tiền để có hợp đồng?”
Nhiều người trong số 214 giáo viên chia sẻ thêm, để được một suất vào dạy hợp đồng tại các trường trên địa bàn Kỳ Anh, rất nhiều giáo viên đã phải bỏ ra một khoản tiền rất lớn. Người ít thì cũng 40 -50 triệu, nhiều phải 80 -100 triệu, tuy nhiên do hoàn cảnh bắt buộc nên đành phải chấp nhận. Bây giờ, tiền thì bị mất, hợp đồng thì bị cắt, đúng là “tiền mất, tật mang”.
Cô N.T. H tâm sự, sau khi ra trường biết không thể có công chức vì thế để có một suất hợp đồng đi dạy chờ thời cơ thi tuyển đã phải bỏ ra hơn 50 triệu đồng lo lót, mặc dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn nhưng cũng đành phải chạy vạy, vay mượn. Ai ngờ, mới hợp đồng được 4 năm thì đùng một cái có thông báo chấm dứt làm tôi như chết đứng, không biết rồi đây sẽ như thế nào khi việc làm không có, số tiền vay để lo việc đến nay cũng chưa trả hết. Nhiều giáo viên ngẹn ngào khi bị huyện Kỳ Anh cho ăn quả đắng, bây giờ không biết kêu ai… 
Tầm nhìn sẽ tiếp tục thông tin về việc này…
Mai Nguyễn – Hà Vũ – Đình Sơn
Tầm nhìn

Phạm Lê Vương Các: NÓI VỚI THẦY CÔ

Phạm Lê Vương Các: NÓI VỚI THẦY CÔ

 
Phạm Lê Vương Các:
 
 
Đính chính và lời xin lỗi

Trong bài tường thuật ““EM HÃY RÚT HỒ SƠ VÀ NGHỈ HỌC Ở TRƯỜNG NÀY ĐI”- người mà tôi làm việc hôm đó là Thầy Trưởng Khoa Đại học Liên thông – kiêm Phó Hiệu trưởng nhà trường, chứ không phải là Thầy Chủ Nhiệm Khoa.



Tôi học liên thông Luật kinh tế, nên Khoa Luật Kinh tế chỉ thực hiện công tác đào tạo chuyên môn, còn Khoa Đại học Liên thông sẽ thực hiện công tác quản lý hành chính.

Vì hôm làm việc, tôi chỉ nghe thầy dẫn lên giới thiệu là Trưởng Khoa mà không rõ là Khoa nào, vì vậy đã gây ra sự nhầm lẫn.

Sau khi đã xác minh lại bằng hình ảnh, người mà tôi làm việc hôm đó là thầy Thầy Trưởng Khoa Đại học Liên thông – kiêm Phó Hiệu trưởng nhà trường.

Qua đây tôi gửi lời xin lỗi chân thành đến Thầy Chủ Nhiệm Khoa vì sự nhầm lẫn chức danh này.

NÓI VỚI THẦY CÔ

Để thụ hưởng quyền tự do học thuật, trong đó có việc tự do nghiên cứu và tự do giảng dạy luôn phải đòi hỏi quyền tự trị của các tổ chức giáo dục đại học.

Tự trị của các tổ chức giáo dục đại học, có thể ở nhiều mức độ khác nhau, nếu như không thể đuổi được các lực lượng chính trị ra khỏi học đường, thì chỗ đứng của nó phải là ở ngoài hành lang hoặc trong căn tin, chứ không thể là ở trong phòng học.
Gia nhập đảng phái chính trị là quyền của thầy cô, nhưng đừng dùng sự giảng dạy và nghiên cứu để lồng ghép tuyên truyền cho đường lối, chính sách của đảng phái mình và kêu gọi học trò tuân theo.
Chức năng của thầy cô không phải là đi tuyên truyền cho đảng phái chính trị mà là hướng dẫn học trò chạm tới mọi ngóc ngách của tri thức nhân loại và giải quyết các nan đề từ cuộc sống đang đặt ra.
Tuyên truyền, bản thân của nó cũng là một hình thức của nhồi sọ để mọi người nghe theo, điều này là phi khoa học và phi giáo dục.
Bỡi lẽ, khoa học chân chính và giáo dục ưu việt không bao giờ cần đến sự tuyên truyền, mà nó phải là phản tuyên truyền, biết phê phán và tranh luận.
Dẫn dắt học trò của mình với mục đích để mai này phục vụ cho một lực lượng chính trị là con đường ngắn nhất để biến học trò của mình thành một thứ công cụ quyền lực trong tay kẻ khác.
Một cậu bé lớp 8 đã diễn tả hiện trạng của nền giáo dục nước nhà bằng hai từ: “thối nát”. Có bao giờ thầy cô tự hỏi nguyên nhân của sự sự thối nát đó bắt nguồn từ đâu hay chưa?

KHI DỐI LỪA LÀ ….SỰ THẬT

Hà Văn Thịnh: KHI DỐI LỪA LÀ ….SỰ THẬT

Giang Nam bổ sung: Khi dối lừa là…qui định!

 chú Tễu blog

Khi dối lừa là ….sự thật

son-quynhstme_SDXN

Hà Văn Thịnh
3-9-2015

Đọc những bản tin về Lễ diễu binh nhân Kỷ niệm 70 năm ngày Quốc khánh (tôi không xem TV), không thể tin ở mắt mình: Một sĩ quan Quân y, đeo quân hàm trung tá (trên ve áo), sinh năm 1993(!), ngực gắn đầy huân, huy chương các loại? Cái tức chỉ mới ở cấp độ… vừa vừa. Thế nhưng, đọc tiếp, thấy ông Trung tướng Võ Văn Tuấn, Phó Tổng tham mưu trưởng, trả lời báo chí rằng, tuy là thiếu úy, nhưng theo quy điịnh, phải đeo hàm trung tá cho… thống nhất (Motthegioi.vn; 09:55, 3.9.2015) thì sự uất nghẹn lên đến tận cùng! Thì ra, để đảm bảo tính THỐNG NHẤT, DUY NHẤT, người ta có thể đạp đổ mọi giá trị?
.
Chưa bàn đến chuyện cộng đồng mạng đang xôn xao: Thiếu úy Quân y Phạm Trúc Sơn Quỳnh là… sinh viên trường Đại học Thương mại (vì chưa kiểm chứng được); chỉ xin luận về cái việc giả dối luôn được coi là sự thật, nó nguy hại và mang tính “truyền thống” khủng khiếp đến mức nào.
.
Thứ nhất, xin hỏi ông trung tướng rằng, từ cổ chí kim, ở bất kỳ quốc gia nào (không kể mấy nước XHCN), có chuyện quân hàm, huy chương, được đeo một cách tùy tiện để diễu qua diễu lại trước mắt hàng triệu con người như thế hay không? Ở đây, công khai trước mắt toàn dân tộc mà lại ủ mầm dối trá thì người dân biết tin vào ai? Không lẽ, dối trá, tùy tiện lại trở thành quy định của ta? Làm sao để có quân lệnh như sơn, làm sao việc tôi hay ai đó đeo quân hàm thì bị bắt ngay lập tức mà trong diễu binh lại coi là bình thường?
.
Những tấm huy chương đó do một cô gái trẻ đeo, chẳng lẽ cũng lại là quy định? Nếu đúng thế thì đó là sự sỉ nhục đối với những người vào sinh ra tử để có được chúng? Xét về tuổi, sinh năm 1993, đeo được quân hàm thì chỉ có thể tốt nghiệp trung cấp y-dược; tức là… y tá hay hộ lý, dược tá vì, chưa thể tốt nghiệp đại học y – dược 6-7 năm. Sự kệch cỡm và trơ tráo là không thể chối cãi. Có lẽ, đây là cách tốt nhất để vả vào mặt hàng loạt sĩ quan cấp tá khác, có phải vậy không?
.
Thứ hai, báo chí cho biết có 70% trong đội ngũ nữ “quân y” đã có gia đình; vậy, căn cứ vào đâu để đề nghị cấp bằng khen cho một cô gái còn son trẻ? “Động tác” chuẩn, đẹp, tập luyện cả đêm ngày…; chỉ là sự tư biện trắng trợn. Bốn tháng trời tập có mỗi đi đều, vung tay cho đúng thỉ chỉ có ai đó thiểu năng mới không làm được. Còn tập đêm, tập ngày chỉ là do kém mà thôi. Tại sao không đặt ngược câu hỏi rằng 70% của 200 người , tức là trên dưới cả trăm phụ nữ có con mọn không cần tập như thế vẫn đi đúng, đẹp chẳng kém gì? Nói rằng cô thiếu úy – trung tá đẹp hơn về vòng 1 hay gương mặt thì còn khả dĩ, chứ cho rằng đẹp hơn trong một khối 200 người thì quả là sự phỉ báng tư duy: Đẹp hơn có nghĩa là khối đó có hàng trăm người không đẹp bằng – tức là đi đều sai, chào không đúng, cũng đồng nghĩa là khối nữ quân y diễu binh thất bại. Nếu quả là vậy thì “khối trưởng” có gì đáng tặng bằng khen? Một đất nước mà cái gì cũng GIẢ, từ cấp bậc đến huân chương, danh hiệu anh hùng, đẹp, chuẩn…, là phải hiểu sao đây?
.
Thứ ba, riêng chuyện bố của cô thiếu úy – bà trung tá, là sĩ quan (cao cấp – vì ít khả năng có chuyện con dám đeo quân hàm cao hơn bố, trong khi quy định, thượng tá là cán bộ cao cấp) ở Tổng cục Hậu cần, đủ để biết cái “thị trường” sao – vạch là hình như có vẻ đúng? Biết bao nhiêu phụ nữ (trong số 140 người) trong khối quân y vừa là con dân đen, vừa nuôi con nhỏ xứng đáng hơn mà không được khen? Thì ra, khen hay chê không phải do tài năng, phẩm hạnh mà có phải là CCCC hay không mà thôi. Phải chăng chính ông trung tướng đang ngầm khẳng định cho cái ‘chân lý’ không có ai chịu nổi là vì mục tiêu thống nhất, duy nhất, các vị muốn làm gì thì làm, diễn ra sao thì diễn?
.
Thứ tư: tôi được biết các tàu bệnh viện, xe cứu thương trên thế giới đều in dấu chữ thập đỏ trên nóc, 4 phía để đối phương không bắn nhầm (quy định quốc tế, xem ảnh chụp tàu bệnh viện Mỹ vừa đến Đà Nẵng). Thế, tại sao bác sĩ, y tá quân đội ta, cô nào cũng cầm AK (trừ chỉ huy là súng ngắn), mặt đằng đằng sát khí? Họ ra trận để cứu người hay bắn người? Nếu họ bắn rồi bị bắn chết thì lấy ai cứu thương binh; hoặc giả, để thương binh… chết luôn?
.
Trên đây là 3 câu hỏi xin ông trung tướng trả lời. Nếu tôi sai (cầu mong là thế – vì, tôi sai thì đất nước được nhờ), là do kiến thức hạn hẹp, không hiểu hết cái ý thâm, nghĩ ngắn rõ ràng như của các ông. Tuy nhiên, bài này rất tình cờ được viết trong ngày kỷ niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh từ giã cõi đời (suốt mấy chục năm trời, thế hệ chúng tôi thắp hương vào ngày… 3.9!), nên có liên tưởng về “truyền thống” dối trá đắng cay. Xin kể ông nghe.
.
Thuở đó, tôi cũng như nhiều học sinh lớp 7, lớp 8 khác, đã khóc Bác rất chân thành – khóc dàn dụa đến hết nước mắt theo đúng nghĩa đen của từ này. Sau đó, chúng tôi lùng, tìm để học thuộc nhiều bài thơ viết về nỗi đau “tả” cái đau đớn thật sự của hàng triệu con người. Tất nhiên, cũng có bài thơ không hay (thậm chí là phản động) như bài Bác ơi của Tố Hữu. Tố Hữu kể rằng ngày Bác mất, ổng đang bỏ đi chơi đâu đó:Chiều nay con chạy về thăm Bác. Rồi, ổng miêu tả ổng đang lần mò, rình rập nhà bác; không thèm thắp cho người chết một đốm nến tàn:Con lại lần theo lối sỏi quen… Phòng lạnh, rèm buông, tắt ánh đèn…
.
Tạm không bàn đến những câu thơ dở mà hãy nói đến những câu thơ hay, trong đó có những câu này (tôi quên tên tác giả, nhờ bạn đọc tìm dùm):
.
Hôm nay, tháng Chín, ngày ba
Bác mất
Từ đó
Những bình minh khổ đau
Những hoàng hôn nước mắt
Lên đường cùng chúng ta…
.
Lại xin không bàn về cái tài tiên tri của nhà thơ; quả là từ khi đó đến giờ, có không ít khổ đau và nước mắt đã “lên đường”; mà chỉ xin nhấn mạnh rằng, mấy chục năm sau, tôi nghe đính chính rằng thực ra Bác mất ngày 2.9 chứ không phải ngày 3. Thật là đau đớn cho ông nhà thơ nọ vì nếu là ngày 2 thì không thể vần với chữ ta ở câu sau. Thành thử đành phải vất vào sọt rác cái chữ “hay”.
.
Rồi, tôi còn được biết rằng, Bác viết trong Di chúc là cuộc kháng chiến chống Mỹ kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa; nhưng Đảng ta đã quyết định xóa bỏ “20 năm”(!)
.
Tất cả đều nhằm mục đích… thống nhất?
Đến đây thì hẳn là ông trung tướng đã buộc phải đồng ý với tôi rằng, khi người ta có thể sửa cả di chúc, tức là, hoàn toàn có thể dối lừa mọi chuyện?
.
Bước khởi đầu của dối trá (tạm tính là khởi đầu) tai họa đó, cứ nghĩ là do… chiến tranh, không làm rối loạn lòng dân, nên nghe đôi khi, cũng xuôi xuôi. Bây giờ, tra trốc, mốc trọ rồi tôi lại còn nghe thêm lý ‘trấu’ là do thống nhất, từ ông, thì quả là hết thuốc chữa.
.
Các ông cứ nghĩ dối trá ‘cho vui’, dân ngu khu đen chẳng biết, chẳng dám nói gì thì quả đúng là khủng khiếp…
.
Viết bài này, mong các ông đọc và bớt dối trá đi cho người dân đỡ khổ, đỡ đau. Đừng đưa “quy định” ra để lấp liếm: Tôi từng biết có người cấp bậc đại úy làm trưởng phòng CSGT trong khi cấp trung tá là phó phòng (nghe đâu bây giờ sắp thay đổi).
.
Xin lưu ý các ông là lần diễu binh sau (kỷ niệm 80 năm, nếu có) đừng cho bất kỳ cô bé mặt búng ra sữa nào đeo lon trung tá, bởi như thế là làm tái phát vết thương chiến tranh của hàng triệu cựu chiến binh đang buộc phải lặng im dù bị sỉ vả đắng cay!…
Huế, 3.9.2015

_____

Thật thà là cha mách qué

Nguyễn Thông
3-9-2015

Chả có gì bằng thật thà.
 
Diễu binh cũng đã xong. Thời tiết tốt, đội hình đẹp, cán bộ phấn khởi. Chỉ có chút lăn tăn của dư luận về hình thức: sao lắm huân huy chương thế, chú lính trẻ măng cũng ngực đầy huân chương; sao lắm sĩ quan thế, cô bộ đội non choẹt cũng hàm trung tá? Một vị tướng, ông Võ Văn Tuấn, Phó tổng tham mưu trưởng đứng ra giải thích rằng quy định diễu binh nó vậy.
.
Đành rằng “binh bất yếm trá” (việc binh không ngại sự giả dối) nhưng giả dối trong việc “binh” này thì quả là không nên. Nó chỉ tạo sự màu mè không thật. Nó tôn vinh sự dối trá một cách công khai. Nó hạ thấp giá trị của các huân huy chương và hàm sĩ quan, những thứ mà người ta cần phải đổ mồ hôi, máu, thời gian cuộc đời, thậm chí cả sinh mạng của mình mới có được, thì nay bị xem như thứ đồ hàng mã.
.
Thử hỏi, nếu cứ để những người lính mặc quân phục chỉnh tề, đeo đúng hàm lính hoặc sĩ quan của mình, đúng huân huy chương mà mình có khi tham gia diễu binh, thì mất gì nào. Chả mất gì cả, chỉ tôn vinh vẻ đẹp người lính.
.
Quy định là do con người đặt ra. Ai đặt ra thứ quy định này, đúng là ngu xuẩn.
.
Chả có gì bằng sự thật thà. Các cụ xưa đã dạy con cháu vậy.
.
Sáng 3.9, một ngày sau buổi diễu.

Bóp méo lịch sử, Trung Quốc diễn binh để xưng tụng « Đảng cộng sản thắng Nhật »

Bóp méo lịch sử, Trung Quốc diễn binh để xưng tụng « đảng cộng sản thắng Nhật »

mediaTập Cận Bình và lãnh đạo các nước trên khán đài danh dự chứng kiến diễn binh, 03/09/2015.
.
Các tài liệu chính thức phân phát cho báo chí nhân dịp diễn binh mô tả đảng Cộng sản là tổ chức « lãnh đạo » phong trào kháng chiến Trung Hoa, và cuộc du kích chiến mà đảng tiến hành chính là « cuộc chiến chủ yếu chống lại quân Nhật ». Nhưng thực ra đại đa số các trận đánh quy ước lớn là do các lực lượng liên minh Quốc dân đảng của Thống chế Tưởng Giới Thạch – kẻ thù không đội trời chung của phe cộng sản – tổ chức.
..
Tuy gia đình mình từng tích cực tham gia cuộc chiến đẩy lùi quân Nhật ra khỏi Trung Quốc trong Đệ nhị Thế chiến, nhưng khi nhắc đến cuộc diễn binh vĩ đại ngày hôm nay 03/09/2015 tại Bắc Kinh, TT Chen, người thợ làm bánh ngọt lại cảm thấy nghẹn lời.
.
« Tôi không coi cuộc diễn binh này là để chứng tỏ lòng ái quốc, mà là một sự phô trương vô học »– người thợ 69 tuổi nói. Cha và các cậu, chú của ông đều là các nhân vật cấp cao phục vụ trong chính phủ và quân đội Quốc dân đảng đã từng chiến đấu với quân Nhật.
.
Trên toàn quốc, các màn ảnh xi-nê và truyền hình tràn ngập những hình ảnh quân xâm lăng Nhật, vào lúc gần đến dịp diễn binh – điểm nhấn ngoạn mục của buổi lễ mà chế độ cộng sản tổ chức nhân kỷ niệm 70 năm Nhật Bản đầu hàng đồng minh.
.
Người hùng không thể tranh cãi của « Ngày Chiến thắng » vừa được tuyên bố và vô số phim ảnh truyền hình cũng như điện ảnh nói về đề tài này, chính là bản thân Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Đảng tự khoe khoang đã làm nên một chiến thắng mà chủ yếu là do xương máu của những chiến binh từ các tổ chức khác.
.
Khoảng 15 đến 20 triệu người Trung Hoa đã thiệt mạng trong tám năm trời (1937-1945) bị chiếm đóng và chiến đấu với quân phiệt Nhật Bản có trang bị tốt hơn, lại phạm nhiều tội ác chiến tranh, vẫn còn gây thù hận cho đến bây giờ.
.
Vai trò bị che lấp của Quốc dân đảng
Các tài liệu chính thức phân phát cho báo chí nhân dịp diễn binh mô tả ĐCSTQ là tổ chức « lãnh đạo » phong trào kháng chiến Trung Hoa, và cuộc du kích chiến mà đảng tiến hành chính là « cuộc chiến chủ yếu chống lại quân Nhật ».
.
Nhưng « đại đa số các trận đánh quy ước lớn là do các lực lượng liên minh Quốc dân đảng của Thống chế Tưởng Giới Thạch – kẻ thù không đội trời chung của phe cộng sản – tổ chức ». Rana Mitter, nhà sử học chuyên nghiên cứu về thời kỳ này tại trường đại học Oxford, phản đối. Và« sự hỗ trợ quốc tế của phe đồng minh là nhân tố quyết định cho chiến thắng » – ông nhấn mạnh.
.
Một sự thật được những người ở cấp cao nhất trong phe cộng sản thời đó công nhận. Lý Nam Ương (Li Nanyang), con gái của Lý Nhuệ (Li Rui), cựu thư ký của Mao Trạch Đông, năm nay 98 tuổi, trong tuần này cũng xác nhận với hãng tin Pháp AFP : « Theo lời kể của cha tôi, rõ ràng là cuộc chiến chống Nhật không phải do đảng Cộng sản lãnh đạo ».
.
Ông Lý Nhuệ từng nằm gai nếm mật, ẩn náu với Mao tại căn cứ địa của phe cộng sản ở Diên An (Yan’an) thuộc miền bắc Trung Quốc. Bà Lý Nam Ương khẳng định cha mình « chẳng làm gì cả trong việc tấn công trực diện vào quân Nhật ».
.
Đảng Cộng sản Trung Quốc, luôn kiểm duyệt tất cả tranh luận công khai về lịch sử, nhân dịp này đã đặt hàng một số lượng lớn phim truyện, phim tài liệu và các tác phẩm ca ngợi vai trò của những người cộng sản.
.
Dù vậy hôm thứ Ba 1/9 vừa rồi, ông Tập Cận Bình trước một chính khách Đài Loan đến thăm, đã nhìn nhận rằng hai phe Quốc dân đảng và Cộng sản đã « hợp tác và có liên lạc với nhau »trong cuộc chiến, « cả hai phe đã đóng góp đáng kể cho chiến thắng ».
.
Đó là những sự thật « luôn ít được công chúng Trung Quốc hiện nay biết đến ». Chang Li, nhà sử học Đài Loan thuộc Academia Sinica lấy làm tiếc.
.
Vương miện cho Tập Cận Bình ?
.
Cuộc diễn binh hôm nay nhằm củng cố tính chính danh của ĐCSTQ « qua việc nhào nặn nên ý tưởng là không có đảng Cộng sản, sẽ không có một nước Trung Quốc tân tiến ngày nay ». Ông Lâm Hòa Lập (Willy Lam), chuyên gia về Trung Quốc của trường đại học Hồng Kông nhận xét.
.
Ông khẳng định : « Tập Cận Bình và đảng Cộng sản muốn chiếm đoạt lấy vinh dự đã chiến thắng quân Nhật, cho dù một dấu hỏi rất lớn vẫn treo lơ lửng trên mưu đồ này ».
.
Lâm Hòa Lập phân tích : « Một cuộc diễn binh là một lề thói chính trị đã được bắt rễ vững chắc. Một khi người lãnh tụ tối cao mới không tổ chức duyệt binh để đứng ở vị trí cao nhất, ông ta không thể trở thành nhân vật số một không tranh cãi được ». Chuyên gia này cho rằng cuộc diễn binh hôm nay là « chiếc vương miện » gắn lên đầu ông hoàng đế đỏ, lên cầm quyền năm 2012.
.
Sau chiến thắng năm 1945, hai phe Quốc Cộng đã lao vào cuộc nội chiến, và nhờ được Liên Xô giúp đỡ, đảng Cộng sản Trung Quốc đã giành được quyền lực vào năm 1949, khiến phe Quốc dân đảng phải chạy sang Đài Loan. Đài Bắc mới đây đã lên án cuộc diễn binh ở Bắc Kinh là một sự bóp méo lịch sử.
.
Người thợ làm bánh TT Chen đến Đài Loan năm mới lên ba tuổi cùng với gia đình, vốn là một trong bốn đại gia tộc của chính quyền Quốc dân đảng. Cách đây hơn chục năm, ông quay lại Hoa lục và mở tiệm bánh ngọt tại Bắc Kinh. Cũng giống như các cửa hàng khác ở thủ đô Trung Quốc, ông phải đóng cửa tiệm trong thời gian duyệt binh. Đối với ông, « tất cả những thứ đó chỉ để phục vụ cho tuyên truyền cộng sản ».
.
RFI
 
 

Mây thẻ

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 102 other followers