"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for the ‘Bài viết của bạn hữu’ Category

ĐẤT NƯỚC, NHÌN THẬT GẦN

Đất Nước, nhìn thật gần *

Lê Minh Hà

“Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng… ” (
Nguyễn Đình Thi)

Đất nước
Không của người thường
Bố mẹ không đẻ ra con mà ra trứng
Trứng nở thành anh thành em
Bố mẹ bỏ nhau anh em đôi ngả
Đánh nhau triền miên
Không tin nổi nhau ngay cả lúc ôm nhau khóc
Ngày đoàn viên

Đất nước
Không của người thường
Ngày chiến tranh ra ngõ gặp anh hùng
Ngày không chiến bước khỏi cửa gặp siêu sao hoa hậu
Năm tháng tưng bừng
Pháo hoa quên đói nghèo
Pháo hoa mừng chiến thắng
Sướng khổ tột cùng 
Chung nhau mong mỏi
Gửi vào hương khói 
Bay lên trời rồi không biết đi đâu
Ông bà ông vải nằm dưới đất sâu
Phật với Chúa ở bên người
Chỉ nhớ được lúc rơi
Rơi
Rơi
Rơi
Tận đáy đời
Đồng thanh mong cầu oán thán

Đất nước
Những đứa con theo cha sống đời những dòng sông mắc cạn
Vật vờ ra biển
Biển quê hương
Lừng lững tàu tuần dương 
Kéo cờ nước lạ
Đất nước
Những đứa trẻ theo mẹ về với rừng sâu núi cả
Núi nung vôi
Rừng kiệt mất rồi
Bão lũ đủ làm trôi tất tật
Ai cố sức quắp mình vào với đất
Ai ra đi làm người của đô thành
Những đô thành xanh xanh đỏ đỏ
Những đô thành âm thanh nứt vỡ
Những đô thành khói bụi quẩn quanh
Những đô thành chìm trong nước cống
Cho nhà nhà nhà cao nhanh

Đất nước
Của em và anh 
Những người đàn bà chịu đựng mãi thành cay nghiệt
Sau bao nhiêu thăng trầm
Những người đàn ông nông nổi và hãnh tiến
Sau một vài thành công
Chúng ta lên rừng chúng ta xuống bể
Chúng ta ngợi ca đất nước của mình
Ôi Tổ Quốc
Thế kỉ nào đẹp nhất
Câu trả lời: thế kỉ chiến tranh

Những người đàn bà trẻ trung
Yêu và lo và nhớ người ra trận
Đêm không dám sờ thịt da mình
Héo hắt dần không phải vì nghĩa vụ
Những người đàn bà như bếp lửa
Lụi dần đi trong vô vọng đợi chờ
Anh, hãy để cho em nói
Em đã không thành người phản bội
Không phải vì em nhất mực thủy chung
Tất cả những người đàn ông đẹp nhất
Đều đang như anh ở ngoài mặt trận
Đều đang như anh trở thành anh hùng
Những anh hùng trở về ngày chiến thắng
Dậm dụi với đời thường 
Chẳng mấy khi nhắc nhớ
Những năm chiến trường gian khổ
Lúc về già xoè bàn tay 
Gió thổi ngang qua bàn tay
Gió làm thốc lại cơn say
Một thời đã ước ao đã yêu và đã trẻ
Anh, anh đừng tự hào anh nhé
Những ngày xưa rất buồn

Những ngày này buồn hơn
Chiến tranh kết thúc rồi hòa bình rồi gần nửa thế kỉ rồi
Đất nước vô vàn đổi khác
Chỉ không khác là nước mắt
Như lũ rừng
Trào lên từ vô vàn dòng suối cạn
Rút hết rồi vẫn bàng hoàng mặt đất
Sắt se mặt người
Không biết có gì ở đâu để mà ao ước nữa
Ngoài một nồi cơm vơi
Ngoài một nỗi đau đủ đầy thừa mứa
Vẫn biết lòng khắc khoải nỗi khôn nguôi

Đất nước
Bốn ngàn năm Lang Liêu làm ra bánh Trời bánh Đất
Ngày hôm nay con cháu sợ quay nhìn
Môn lịch sử không còn người muốn học
Về lịch sử không còn ai muốn đọc
Ừ đọc làm gì nữa
Hôm qua cũng thể hôm nay
Người vẫn hai bờ giàu nghèo tưởng bở
Ừ đọc làm gì nữa
Đất nước đủ tượng đài cho lịch sử
Đài Tổ Quốc ghi công liệt sĩ
Tượng cảm tử quân
Tượng bà mẹ anh hùng
Sống hay chết đều là vì nước
Dù có là tự nguyện hay không

Đất nước 
Của những người không thường
Chui ra từ một bọc
Kiểu gì chẳng phải huých đạp 
Chia nhau thành bí thành bầu
Thương nhau lá rách bọc nhau
Dạy nhau ở đời nhìn trước ngó sau
Khôn ngoan biết chơi biết lừa với lửa
Lửa thiêu được tất cả
Chẳng ngại ngần chi khi chấp nhận chiến tranh
Đốt cả dãy Trường Sơn nếu cần nếu phải
Sá gì tóc trắng tuổi xanh
Máu chẳng có gì xa xỉ
Ai có thể kiêu hãnh hơn chúng ta được nhỉ
Sau bóng tượng đài tôn vinh mẹ
Lớp lớp con dân xơ xác gầy mòn
Những đứa trẻ bập bềnh vượt suối
Những đứa trẻ bấm chân vượt núi 
Để tới trường nuôi giấc mộng con con
Những thiếu nữ tự bán mình qua biên giới
Những thiếu phụ gửi con ra thành phố gánh gồng
Vợ con nheo nhóc những người đàn ông
Nhẫn nhục đứng ngồi đầu đường chờ bán sức
Ta cách nhau trời ơi một lớp kính một khung cửa một bữa ăn thôi mà thành ra cách nhau tất cả
Có ai nhìn mắt họ thấy ta không

Đất nước 
Không của người thường
Của bao nhiêu là chí khí
Người ngã xuống trong chiến tranh
Xương thịt nát vẫn còn trong đất mẹ
Người ra đi trong hòa bình
Sang tới xứ người tiếp tục cuộc trường chinh
Chui vào container 
Bám gầm xe tải 
Đường rất dài
Đích là người ở lại
Mẹ cha anh em sẽ hết đói nghèo
Một tích tắc buông tay hoảng hốt
Chết trên đất của nước nào không biết
Cũng có người đi chốc nhát đã giàu
Rồi một ngày thôi lận đận
Những chua xót trồi ngược lên gặm cắn
Miệt mài sống tự gây tê
Biết sung sướng không phải là hạnh phúc
Người tỉnh rồi ghen tị với người mê

Đất nước
Chúng ta lên lên xuống xuống dọc dọc ngang ngang 
Này đồng hoa cải này ruộng bậc thang
Này nếp nhà trong sương phủ chon von
Này mũi đất xé sóng mà trụ lại
Này nước nổi đất chìm chim thiên di mãi
Những phận người ở lại
Vui cùng nhau lo cùng nhau nỗi no đói từng ngày
Ta đi dọc ngang mình đất nước
Nhìn nhau tiêu tiền giải quyết khâu oai
Rồi đến lúc đất nước không còn mênh mông nữa
Hò hẹn xứ người hớn hở offline

Đất nước
Mẹ không thường cha không thường
Sống dạy nhau phải biết biết ơn
Ở tròn trong bầu ở dài trong ống
Gừng thì cay muối thì mặn
Buộc bụng thắt lưng mà dặn
Một điều tưởng vĩnh viễn mai sau
Đừng bóc ngắn cắn dài
Ăn trông nồi ngồi trông hướng
Biển một bên mà đói kém chỉ bỏ xóm bỏ làng kéo nhau lên miền ngược
Bốn ngàn năm thấy đúng một lần
Người ra biển thoát được rồi ngoảnh nhìn về đất
Nghĩ hết đời thành kẻ mất quê hương
Nửa thế kỉ sắp qua rồi vẫn bị đời phỉ nhổ
Lũ hai lòng lũ phản động lũ vô ơn
Không ai muốn biết một điều gì khác 
Điều gì khác trở thành không được phép
Chúng ta soi mói nhau chúng ta đọa đày nhau
Chúng ta đạp cẳng nhau chúng ta chẹn ngực nhau
Chen về phía trước
Có ai buồn nữa không
Có ai ngạc nhiên nữa không
Khi ta gửi cháu con ra nước ngoài ăn học
Chẳng mấy ai mong con cháu quay về
Những đất nước cừu thù thành đất hứa
Đất nước bồn chồn trong một cuộc dinh tê
Mới
Các dự án mọc lên tơi tới
Trả nợ đến đời nào
Để mai tính
Nói trước làm gì những chuyện của ngày sau

Đất nước

Bừng bừng bừng trong cơn lễ hội
Lễ hội nào cũng cờ phướn giăng giăng
Những lão ông lão bà xúng xính áo đỏ quần xanh
Mốt cào cào châu chấu chẳng biết truyền từ đời nào lại
Những đứa trẻ như chúng ta hơn nửa thế kỉ rồi vẫn khăn quàng đỏ trên vai phấp phới
Những người có tuổi có tên
Nói những điều ai cũng biết
Ai cũng biết nên cùng nhau ngủ gật
Ngủ gật nửa vời rồi cùng bừng thức
Vỗ tay 
Cồn cào cơn say
Thi đua lập thành tích vì những không những có
Cờ biển xanh xanh đỏ đỏ
Phát động tổng kết chào mừng
Khánh thành tưởng niệm khai trương
Năm tháng hân hân hoan hoan
Chỗ nào cũng lễ cũng hội
Mùa xuân mở hội non sông
Nào ai còn biết anh hùng là ai
Hội cướp hoa roi cướp phết
Hội cướp ấn cướp trầu
Cướp của nhau rồi rồi lại sống với nhau
Chỗ nào cũng hội cũng lễ
Lễ đặt tên đường lễ gắn biển tường
Lễ sinh lễ tử
Lễ thả cá thả chim 
Phớn phở
Đình đạp đi rồi
Chùa phá đi rồi
Trùng tu xây mới
Khấn khấn cầu cầu
Ông bà ông vải ở đâu
Hồn thiêng liệt sĩ còn lâu chưa về
Về rồi lạc lối đường quê
Lễ hội cháu con làm lớn lắm
Tivi truyền sống
Hoành tráng màn hình
Rực rỡ kém gì lễ hội nước anh em
Nước anh em gắn bó môi răng
Răng vập xuống và môi tứa máu

Đất nước
Dân từng ngày đau đáu
Ăn gì chơi đâu
Đất trồng lúa trồng rau
Rau quả xơi vào vào thấp tha thấp thỏm
Tết nhất giỗ chạp
Phố thành làng
Rủ nhau đụng thịt mới sang
Chẳng vì truyền thống
Mặt đất như thể là địa ngục
Thành nơi đăng kí trước linh hồn
Dọc dọc ngang ngang đất nước
Hạ ra với biển xuân lên với rừng
Hồn đi tìm những nơi còn heo hút
Còn thẳm còn xanh còn mộc mạc tận cùng
Tạm trốn tháng ngày loè loẹt
Mông lung khát vọng anh hùng
Hồn tới những miền đất lạ
Vỡ ra nghĩa chữ đời thường
Ôi xinh đẹp vô cùng Tổ Quốc
Hồn hát hồn cười phát sặc

Đẹp vô cùng Tổ Quốc
Của tây

Gió còn thổi 
Mây còn bay
Ta say tình yêu đất nước
Ta con mẹ Tiên bố Rồng
Trăm năm lộn lại một vòng
Thương quá những người đi trước
Ôm theo ao ước đại đồng
Thương những dòng sông
Tưởng mình không bao giờ cạn
Thương chúng mình
Em và anh
Những tình yêu tình bạn
Sao phải gieo neo để không thể tàn phai
Ta mầm xanh chột từ khi chưa mọc 
Suốt một đời tặc lưỡi: ngày mai

Anh
Đến ngày em không còn thở 
Hãy đặt em vào nơi
Nóng cháy hơn cả lửa
Cho em thành tro bụi tinh cầu này
Khi nào gió nổi
Em xin mình buông tay 
Em không biết em sẽ đi về đâu
Có thể là phương ấy
Nơi chúng ta nói với con là đất nước
Nơi chúng ta có lúc còn căm ghét 
Căm ghét vì không thể không yêu
Những cánh đồng chắp vá
Những phố phường ầm ĩ hoang liêu
Những mặt người nhẫn nhục
Như tuổi trẻ chúng mình
Ngày ấy
Ngày gặp nhau ngày biết đợi chờ
Rồi cũng đi qua vật vã
Áo cơm và ước mơ
Chúng mình từng ước một ước mơ
Như chiếc bong bóng khổng lồ
Tưởng lên với trời cao
Thủng lúc nào không biết
Có những điều bao giờ cũng muộn khi hối tiếc
May vẫn còn mặt đất này
Cho ta rơi

Tự do
Ta tro bụi tụ về thành hình hài đất nước
Ta bốn phương chín trời

Berlin. 02. 2016

 * Note: Vốn nhút nhát trước thơ, nên đặt tên bài là BÀI KHÔNG LÀ THƠ KHÔNG TÊN, người biên tập từng đề nghị đổi một tên khác. Quyết định đổi lại theo đề nghị đó và post lại. Như một lời tạ lỗi với các bạn đã gọi hỏi sẻ chia trên FB mà chỉ thấy chủ nhà im lặng.

LMH

EM ƠI ĐỪNG RA PHỐ

EM ƠI ĐỪNG RA PHỐ

Vũ Lê Văn

Em ơi! Đừng ra phố

Nghe đâu trưng dụng(*) nhiều

Iphone va Ipad…

Coi chừng ”trưng” sạch luôn !

 

Nếu chiều nay phố đẹp

Nắng hồng lung linh trôi

Đường”uốn cong mềm mại” (**)

Đừng ra phố em ơi !

 

Phố chiều nay lãng mạn

Ôi rừng hoa-đường hoa

Đừng mềm lòng em nhé

Ra phố tai vạ bay!

 

Đêm nay phố Tết hồng

Thịt da ngàn mỹ nhân

Đừng ra phố em nhé

Coi chừng…trưng dụng luôn!

 

Bốn ngàn năm ngọt đắng

‘’Trưng” nhốt vào Mác-Lê

‘’Dụng” luôn, gọn và sạch

”Đường cong mềm” u mê !

 

Ngày mai anh chẳng đến

Đừng ngóng đợi em ơi

Là anh bị trưng dụng

Cả linh hồn-cuộc đời

 

Vì sao?Vì sao thế?

Ôi một điều giản đơn

Thơ tình trong Ipad

Hình em trong Iphone

 

Là tất cả,là xong !

Anh còn gì để nói?

Bằng chứng tình yêu đó

Tan biến vào hư không

 

Hỡi trời! Trưng và dụng

Anh quyết đợi và chờ

Trong đồn công an mãi

Lấy lại hình và thơ

Nếu ngày nao được tin

Anh ” tự tử” trong đồn

Đừng khóc,em đừng khóc

Anh chết đồn công an

”Tự tử” hay bị giết

Có gì khác nhau đâu?

Mộ sâu anh gào thét

Vĩnh biệt em ngàn thu

Em ơi ! Xin đừng khóc

Bởi bằng chứng tình yêu

Anh đã không giữ được

Nên trời phạt chia lìa

Linh hồn anh gào khóc

Liêu xiêu cõi nhân gian

Người ơi! Không Tablet

Cũng đừng Smartphone!…

Tác giả: Vũ Lê Văn, 05/02/2016

  CHÚ THÍCH:

         (*): Thông tư 01/2016/TT-BCA của Bộ Công an bắt đầu có hiệu lực vào 15/02/2016,cho phép Cảnh sát giao thông được trưng dụng thiết bị,phương tiện của người dân,trái với tinh thần luật chuyên ngành (Luật trưng mua, trưng dụng tài sản 2008), bị dư luận toàn quốc phản ứng mạnh

           (**): TP Hà Nội làm đường phố cong queo (tránh nhà quan chức), khi bị chất vấn, đã giải thích đại ý: đường tuy cong, nhưng là cong mềm mại ( !?)

Lập công đoàn riêng

Tản văn đoản kiếm 5:

      Lập công đoàn riêng

      Đời sống công nhân muôn vàn khó khăn, trăm bề thiếu thốn…Mức lương rất thấp, không xứng với sức lao động bỏ ra. Công nhân bị giới chủ o ép, tước đoạt nhiều quyền lợi.

      Hiệp định TPP được ký kết giữa Mỹ, Nhật ,Việt nam và 9 nước nữa, sẽ tạo điều kiện cho công nhân được thành lập tổ chức công đoàn riêng cho mình (gọi là công đoàn độc lập). Công nhân không còn phải đóng phí nuôi bộ máy công đoàn cũ (của nhà nước), chỉ biết chạy theo đuôi giới chủ, không biết cách bảo vệ công nhân, không biết tổ chức đấu tranh tăng lương cho công nhân.Từ khi có công đoàn độc lập của mình (dĩ nhiên công nhân phải tinh ý, không để lọt vào Ban chấp hành công đoàn những người điệp viên hai mang, được công đoàn cũ cài sang nằm vùng trong công đoàn độc lập), đời sống công nhân, kể cả đời sống vật chất lẫn đời sống tinh thần, sẽ được cải thiện thấy rõ, hơn nhiều so với trước đây!

Mừng thay ! Vậy có thơ rằng:

   Công nhân khổ như Vịt què

Bị đấm bị đạp bị đè, muốn điên !

   Đứng lên ! Ta phải đứng lên!

Từ nay ta phải lập riêng Công đoàn

Tú Da , 26/01/2016

Quyền của công nhân

Quyền của công nhân

Tú Da

Công nhân cũng là người, nên có các quyền lợi do tạo hóa ban cho từ lúc họ mới sinh ra đời:

Quyền được sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc, v.v…

Bài này nói về quyền được sống của công nhân.

Hiện nay, mức lương do giới chủ (chủ tịch,giám đốc nhà máy,..) trả cho công nhân quá thấp, không tương xứng với sức lao động công nhân đã bỏ ra trong quá trình làm việc phục vụ nhà máy. Đồng lương ngày càng teo tóp so với tốc độ mất giá trị của đồng tiền Việt, làm cho đời sống công nhân điêu đứng ! Để sống lây lất qua ngày đoạn tháng, người công nhân phải tự bóp chết mình bằng những cách ”chết dần chết mòn” như sau: ăn uống thực phẩm rẻ ôi độc hại, phần lớn có nguồn gốc từ Trung Quốc, ở nhà trọ chật chội, ẩm thấp, nóng bức, mất vệ sinh, con cái không được chăm sóc đủ về thể chất, tinh thần, nhiều đứa trẻ không có sữa uống, bỏ học vì cha mẹ hết tiền đóng cho trường,..

Họ đã vắt kiệt sức sống căng tràn của tuổi thanh xuân để phục vụ cho nhà máy, phục vụ đất nước…, nhưng đến khi kiệt sức vì điều kiện đồng lương thấp, lao động nặng nhọc, môi trường lao động không đảm bảo, nên hầu như mọi công nhân đều ”hết xí quách” khi lê về quê cũ.Thương thay! Như thế, sao gọi là sống? Sống không ra sống, chết không ra chết, gọi là sống mòn thì đúng hơn!

Người công nhân phải làm gì để đấu tranh giành lấy quyền được sống của mình?

Nên có thơ rằng:

      Công nhân sống kiếp đọa đày

Sống mà như chết cả đời đắng cay

      Con đường tự cứu là đây

Công đoàn độc lập, gấp xây cho mình.

Tú Da, 25/01/2016

“2Đ và ĐN”

Tản văn đoản biếm 3:

Tú Da

A – Sao gọi là cán bộ 2Đ?

B – Đ= Đất, và Đ= Đô la !

A – Sao kỳ dzậy? Sao không gọi là cán bộ ĐN?

B – ĐN là gì?

A – Đ= Đất , N= nước !

B – Sai rồi! Đất nước chỉ để ca ngợi,không được ăn, găm nhấm.

A – Ông mới sai! Họ (bọn tham nhũng) vứt”Nước” đi chỗ khác, chỉ giữ lại ”Đất” thôi!

B – Hèn chi có thơ nầy, tôi đọc ông nghe:

” Đất Nước” mà phải chia ra

       Bỏ đi phần ”Nước” thì là ”Đất” chi?

            Thưa rằng: Cán (*) đớp phần ni

       Đất đô quyết hốt, không gì quý hơn!

 

Tú Da , 23/01/2016

Chú thích: (*) : là cán bộ 2Đ

“Công nhân”

Tú Da

Tản văn đoản biếm 1 :

“Công nhân”

  A – Ông tổ cộng sản (Các Mác) nói: Giai cấp công nhân là giai cấp tiên tiến nhất của mọi thới đại.

  B – Đúng rồi! Vì họ xông (tiến) lên trước (tiên), chịu máu đổ, đầu rơi,…để cướp chính quyền từ tay đế quốc, thưc dân, tư sản.

  A – Vậy chắc là bây giờ, công nhân cũng đi trước (tiên tiến) trong làm giàu và có nhiều biệt thự Phú Mỹ Hưng, nhiều bất động sản và tiền đô gửi ngân hàng Mỹ, Âu, Úc,…vì được hưởng quá xá nhiều đặc quyền do đã cướp được chính quyền vế tay giai cấp mình?

  B – Điều trước thì ĐÚNG, điều sau thì KHÔNG !

Vậy có thơ rằng:

     Công nhân đi trước ai ơi !

Xưa  bao máu đổ, đầu rơi lót đường

     Nay sao cực khổ muôn phần?

Trăm bề đói rách, ngàn lần khổ đau !

“NHÂN DÂN”

Tú Da

Tản văn đoản biếm 2:

    * NHÂN DÂN*

   Nhân dân là gì? Mà sao nghe quen quen, không phải ”lạ”?

   Bọn phát xít Hít-Le, bọn khủng bố-IS, bọn tham nhũng, bán nước đều đưa nhân dân ra làm bình phong cho chúng!

Này nhé, có lúc nhân dân là cha mẹ thiên hạ, bởi mọi chính quyền đều lên giọng: Chính quyền là của dân, do dân, vì dân.

Các chính đảng cũng la to: đảng chỉ có một mục tiêu duy nhất,đó là quyền lợi của nhân dân.

Quân đội nhiều nước cũng hò hét: Vì nhân dân mà chiến đấu.

Thế nhưng, nhiều lúc, nhân dân trở thành con cái người ta !

Này nhé, bà Tôn Nữ Thị Ninh là PCN UBĐN Quốc hội Việt Nam, Đại sứ,… có lần nói đại ý: nhà nước là cha mẹ, nhân dân là con cái (!?)

Thế đấy !! Nhân dân có mặt khắp nơi, từ núi đồi (sơn dân), ruộng đồng (nông dân), sông hồ, biển cá (diêm dân, ngư dân), biến hóa muôn phần, bị bắt làm”con tin”, làm bình phong cho nhiếu thế lực, lúc là cha mẹ, lúc là con cái,.. lúc là gì gì nữa thì chỉ có trời mới biết.

Nhân dân là gì? Sao nghe mênh mang, khó hiểu vậy?

Nhưng dù là gì, chắc chắn như đinh đóng cột rằng: Nhân dân là quen, không phải là ”lạ” !

Biến hóa gì thì biến hóa, nhân dân không bao giờ chơi với bọn: Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống,…

Nên có thơ rằng

Nhân dân: biến hóa không cùng

Lúc đầu CHA MẸ, sau cùng là CON

Nhân dân: chịu tiếng muôn phần

Ai ăn cơm thịt, phận mình cơm thiu!

Tú Da , 22/01/2016

Mây thẻ