"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for the ‘Tác phẩm biên dịch’ Category

Gặp gỡ hai mươi năm sau

Truyện ngắn đặc sắc

Nguyên văn tiếng Anh: After Twenty Years

Tác giả: O.Henry

Người dịch: Phùng Hoài Ngọc

Người cảnh sát tuần tra bước đi oai nghiêm trên đại lộ. Một sự oai nghiêm tự nhiên, chắc chắn là không phải để phô trương rồi, vì tối thế này có mấy ai chứng kiến. Thực ra, lúc đó cũng chỉ khoảng mười giờ, nhưng gió lạnh kèm hơi mưa ào ạt thổi về làm phố xá vắng hẳn người qua lại.

Kiểm tra nắm cửa từng ngôi nhà, xoay tròn chiếc dùi cui trong tay bằng những động tác tinh tế ngoạn mục, thỉnh thoảng quay lại nhìn những đoạn phố yên ắng đã đi qua một cách cảnh giác, viên cảnh sát vạm vỡ và tự tin ấy, đã vẽ nên một bức chân dung sống  động đẹp đẽ về  người bảo vệ  bình yên cho xã hội.

Đây là một khu vực mà các sinh hoạt ngừng khá sớm. Thỉnh thoảng  mới thấy ánh đèn hắt ra từ một tiệm thuốc lá, hay từ một quầy bar mở cửa thâu đêm,nhưng đa số những nơi buôn bán đã đóng cửa lâu rồi.

Thế rồi đột nhiên khi đến khoảng giữa một dãy nhà, người cảnh sát đi chậm lại. Ở bậc thềm một cửa hàng bán đồ sắt chìm trong bóng tối, có một người đàn ông đứng dựa lưng vào tường, một điếu xì gà chưa đốt trên môi.

Khi người cảnh sát đến sát bên, người đàn ông vội lên tiếng :        

– Không có gì đâu sếp! Y nói một cách bình thản – Chỉ là tôi đang chờ một người bạn. Vâng, một cuộc hẹn từ hai mươi năm trước. Nghe có vẻ lạ lùng phải không? Vậy hãy để tôi giải thích cho sếp nghe nhé. Hồi trước, chính tại nơi này, từng có một quán ăn tên Big Joe Brady’s.

– Đúng vậy, nhưng năm năm trước- viên cảnh sát nói – người ta đã phá đi rồi. (more…)

Advertisements

Đêm giáng sinh của bé Cherry Cheek

truyện ngắn

(nguyên tác: Cherry Cheek’s Christmas)

Phùng Hoài Ngọc biên dịch

Bé anh đào là một cậu bé ngoan. Cậu bé thân hình tròn quay và có đôi má màu anh đào. Đó là lý do nguời ta gọi cậu là “bé anh đào”. Bé sống trong ngôi nhà nhỏ ven chân núi, ngay bên cạnh một khu rừng linh sam. Bé thường hay đi bộ ra ngoài. Bé đội chiếc mũ đỏ có quả cầu len và đi thăm bạn bè trong vùng núi.

Thỉnh thoảng cậu bé đi bộ lang thang, một con bọ rùa đậu trên ngón tay cậu. Cậu không muốn gạt đi. Và thế là cậu hát “Bọ rùa, tiếng hát tuyệt vời sao!”. Và bọ rùa bay đi, cảm thấy rất hài lòng và nghĩ cậu bé má anh đào thực dễ thương.

Mọi người đều biết và yêu mến cậu bé. Đám cây linh sam nhỏ bé cao ngòng rì rào reo lên “Bé anh đào kìa. Chào bé anh đào”. Và tất cả loài vật cất tiếng hát đồng thanh “Chào bé anh đào”.

cây linh sam(ảnh: cây linh sam)

Mỗi khi cậu bé ngồi xuống chơi trong rừng, các loài vật đều xúm xít đến chỗ cậu. Những con chim, con sóc, con thỏ và cả những con bướm.

CC1

Họ đều đã quen lắng nghe đám cây linh sam già, bởi các cụ có thể kể bao nhiêu chuyện hay… Nhưng hãy để tôi kể chuyện gì xảy ra với cậu bé vào một ngày nọ.

Đó là đêm trước lễ Giáng sinh. Cậu bé hồi ấy có lẽ được sáu tuổi. Cha mẹ đi vào thị trấn và để cậu ở nhà một mình. Mẹ bảo cậu bé ở nhà phải ngoan và cậu đã hứa sẽ kiên nhẫn chờ đợi cha mẹ quay về.

Trước hết cậu bày trò chơi với đám tuyết cùng lũ bạn học, sau đó quay về nhà. Cậu chơi với con mèo và bôi màu lên mình nó.

Khi đêm sụp xuống, cậu bắt đầu thấy chán nản. Cậu đi ra cửa sổ và nhìn ra ngoài trời. Và đó là lúc cậu tự nhủ và ngạc nhiên lo âu về cha mẹ và nghĩ sẽ đi ra ngoài đón họ.

Cậu đội chiếc mũ đỏ với quả cầu len và đi theo con đường nhỏ. Khi trông thấy cậu bé rời nhà, đám cây linh sam*[1] kinh ngạc vì cậu bé có thể đi đâu vào giờ muộn màng thế này.

Cậu bé đứng chờ bên đường, nhưng cha mẹ vẫn chưa về. Ngay lúc ấy mọi thứ tối sầm.

Màn đêm buông xuống bất ngờ, thế là cậu bé quyết định quay đầu thẳng về nhà. Nhưng đôi chân bé nhỏ chẳng dễ cất bước đi trong đám tuyết. Nhưng cậu vẫn dũng cảm bước tới. Thỉnh thoảng cậu ngã sấp xuống tuyết. Cậu đã thấm mệt. Bất ngờ cậu thấy mình đứng trước một cây linh sam to lớn: Cậu không thể nhìn thấy đường đi nữa. Trời tối đen. Cậu đã lạc đường và rét cóng.

Cậu bắt đầu kêu khóc. Đó là lúc cây linh sam cổ thụ nghe thấy tiếng nức nở. Ông lấy cành cây to chạm vào cậu bé. Nhìn thấy cây thẳng đứng, cậu biết đó là ai. Ông già linh sam bảo với tất cả hàng xóm linh sam của ông “Bé anh đào bị lạc đường rồi”. Sau đó ông già linh sam nhấc cậu bé lên bằng những cành cây to và cùng với láng giềng họ làm thành cái võng cho cậu nằm. Để cho cậu bé khỏi bị nhiễm lạnh, đàn sóc và thỏ kéo đến xúm lại ôm ấp để giữ hơi ấm cho cậu.

Cậu bé cảm thấy an toàn hơn nhờ những người bạn xung quanh giữ cho cậu thoải mái và dễ chịu. Cậu lơ mơ dần đi vào giấc ngủ. Nhưng tất nhiên ông già linh sam biết rằng đêm nay là giao thừa lễ Giáng sinh – và họ không muốn cậu bé bị lỡ buổi lễ đó.

CC2

Cậu bé đã ngủ thiếp đi rất nhanh.

Thế là họ chờ và ngóng ông già Nô en. Chẳng mấy chốc họ trông thấy cái xe trượt tuyết của ông ấy, họ liền cất tiếng gọi ông và kể về chuyện rủi ro của cậu bé.
(more…)

Thơ và cuộc đời ngắn ngủi của Hứa Lập Chí

深圳晚间新闻

(Báo Thâm Quyến tin tức buổi chiều)

Phùng Hoài Ngọc dịch và giới thiệu

 Thơ và cuộc đời ngắn ngủi của Hứa Lập Chí

Hứa Lập Chí

 Hứa Lập Chí  (许立志) (1990-2014)  là anh công nhân thứ 18 nhảy lầu tự sát vì cuộc sống bế tắc, ở Thâm Quyến, khu công nghiệp nổi tiếng tỉnh Quảng Đông, thọ 24 tuổi … Anh để lại một số bài thơ báo hiệu một tài năng thi ca. Bạn anh là công nhân Châu Khải Tảo đã viết một bài thơ viếng bạn. Giang Nam lãng tử chọn dịch và giới thiệu 8 bài thơ của Hứa Lập Chí và bài viếng bạn của Châu Khải Tảo. 

Trung Cộng bóc lột xương máu mồ hôi và cướp tuổi trẻ của công nhân để hạ giá thành sản phẩm, xuất khẩu hàng giá rẻ ồ ạt chiếm lĩnh thị trường, vươn lên vị trí nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, chạy đua vũ trang… 

Việt Nam là cửa ngõ hàng giá rẻ TQ…Bạn nghĩ gì về hàng giá rẻ TQ? 

Bài 1. 《冲突Xung đột

Người ta đều nói

 tôi chỉ là đứa trẻ mới biết mấy chữ.

 Nghe vậy tôi không hề phủ nhận

Nhưng thực tế là

dù tôi nói hay không nói

Đều hiểu rằng tôi với xã hội này

phát sinh xung đột .
(more…)

Cuộc hội ngộ sau 20 năm (truyện ngắn)

“Cuộc hội ngộ sau 20 năm”

 Nguyên tác: After Twenty Years. 

Tác giả O. Henry, nhà văn Mỹ

Chuyển ngữ : Quý Chương & Phùng Hoài Ngọc

—————- 

Người cảnh sát tuần tra bước đi trên đại lộ một cách oai nghiêm. Một sự oai nghiêm tự nhiên, chắc chắn là không phải để phô trương rồi, vì có mấy ai chứng kiến đâu ! Thực ra, lúc đó cũng chỉ khoảng 10g đêm thôi, nhưng gió lạnh kèm hơi mưa ào ạt thổi về làm phố xá vắng hẳn người qua lại. 

Kiểm tra nắm cửa từng ngôi nhà, xoay tròn chiếc dùi cui trong tay bằng những động tác tinh tế ngoạn mục, thỉnh thoảng quay lại nhìn những đoạn phố yên ắng đã đi qua một cách cảnh giác, viên cảnh sát vạm vỡ và tự tin ấy, đã vẽ nên một bức chân dung sống động đẹp đẽ về  người bảo vệ sự an bình cho xã hội. 

(more…)

Thư giãn cuối tuần: BỘ VÁY ĐỎ – truyện ngắn giải Nobel 2013

“BỘ VÁY ĐỎ”

 Truyện ngắn, nguyên tác “A Red Dress”, 1946.

Tác giả: nữ văn sĩ Alice Munro, Canada, giải Nobel văn chương 2013

Người dịch: Phùng Hoài Ngọc

( Vũ Thị Phương Anh hiệu đính)

Alice Munro 2

 Mẹ tôi đang làm cho tôi một chiếc váy. Suốt tháng Mười một khi tôi từ trường học về và nhìn thấy mẹ trong nhà bếp, bao quanh bởi những dải vải nhung đỏ và các mảnh mô hình rập bằng giấy. Bà sử dụng một máy may đạp chân cũ, cửa sổ chống lên để có được ánh sáng, và cũng để cho mẹ nhìn ra, qua các dải đất lởm chởm và vườn rau trơ trụi, xem có ai đi ngang qua trên đường. Lâu lâu mới có người đi qua.

 Vải nhung đỏ rất khó may cắt, nó co lại, và kiểu váy mẹ tôi đã chọn cũng không dễ may. Bà không hẳn là một thợ may giỏi. Bà thích chế tạo mọi thứ, nhưng đó chuyện khác.

 Trong khi làm việc bà thường bỏ qua những việc tỉ mỉ của cắt may mà bà chẳng mấy thích thú, như lược vải, ủi li, thùa khuyết, hoặc vắt sổ các mép vải, những việc mà bà tôi hoặc dì tôi luôn thực hiện.

(more…)

Tàu hỏa (truyện ngắn giải Nobel 2013)

Tàu hỏa

 Truyện ngắn, nguyên tác Anh ngữ: “Train”

Tác giả : nữ văn sĩ Alice Munro (Canada)

Giải Nobel 2013 (tặng chung 14 tập truyện ngắn của A.Munro)

 Nguyễn Anh Thư  biên dịch

Phùng Hoài Ngọc hiệu đính

 Dẫu sao đây cũng là tàu chậm, và nó còn chạy chậm hơn tại khúc quành. Jackson là hành khách duy nhất rời khỏi tàu. Khoảng hai mươi dặm nữa là đến ga tiếp theo. Sau đó là các ga Ripley, rồi Kincardine và hồ. Anh đang có cơ hội để nhảy xuống và không thể bỏ lỡ nó được. Anh đã rút vé ra khỏi máy dập vé ở phía trên đầu rồi.

Anh quăng túi và nhìn thấy nó rơi gọn xuống giữa các đường ray. Bây giờ không còn lựa chọn nào khác – con tàu sẽ không thể chạy chậm hơn được nữa.

(more…)

MỨC ĐỘ CUỘC ĐỜI (truyện ngắn giải Nobel 2013)

Nguyên tác: “Dimension”

tác giả: Alice Munro, nữ văn sĩ Canada

Giải Nobel văn chương 2013[1]

Người dịch: Phùng Hoài Ngọc

 

Doreeđã phải đi ba chuyến xe buýt, chuyến đầu đi Kincardine, nơi đây cô lại chờ một chuyến khác đến thị trấn London[2], từ đây cô chờ đợi chuyến xe buýt thành phố đến bệnh viện tâm thần. Cô bắt đầu đi vào ngày chủ nhật lúc chín giờ sáng. Vì thời gian chờ đợi giữa các chuyến xe buýt, phải đến hai giờ chiều cô mới đi được quãng đường hơn một trăm dặm. Tất cả chuyến đi đều phải ngồi, hoặc trên xe buýt hoặc trong bến xe, chẳng phải là điều cô phải phiền não. Công việc hàng ngày của cô không phải là loại ngồi ghế.

Doree là một hầu phòng ở khách sạn Comfort. Cô cọ rửa nhà tắm, dọn giường và phòng nghỉ, hút bụi thảm và lau gương. Cô thích công việc vì nó lấp đi suy nghĩ của mình đến một mức độ nhất định và làm cô mệt mỏi để dễ ngủ vào ban đêm. Cô hiếm khi phải đối mặt với một mớ hỗn độn thực sự xấu xa, mặc dù một số phụ nữ mà cô làm việc cùng có thể kể những câu chuyện làm cho bạn cười đến xoăn tóc. Những phụ nữ lớn tuổi hơn cô, họ đều nghĩ rằng cô nên cố gắng làm việc để tiến bộ hơn. Họ nói rằng cô nên được đào tạo cho một công việc văn phòng trong khi cô vẫn còn trẻ và đáng điệu thanh nhã. Nhưng cô lại bằng lòng làm những gì cô đã làm. Cô không muốn làm công việc phải nói chuyện với nhiều người.  (more…)

Mây thẻ