"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for the ‘Thông tin và Tư liệu văn học, nghệ thuật’ Category

Đêm giáng sinh của bé Cherry Cheek

truyện ngắn

(nguyên tác: Cherry Cheek’s Christmas)

Phùng Hoài Ngọc biên dịch

Bé anh đào là một cậu bé ngoan. Cậu bé thân hình tròn quay và có đôi má màu anh đào. Đó là lý do nguời ta gọi cậu là “bé anh đào”. Bé sống trong ngôi nhà nhỏ ven chân núi, ngay bên cạnh một khu rừng linh sam. Bé thường hay đi bộ ra ngoài. Bé đội chiếc mũ đỏ có quả cầu len và đi thăm bạn bè trong vùng núi.

Thỉnh thoảng cậu bé đi bộ lang thang, một con bọ rùa đậu trên ngón tay cậu. Cậu không muốn gạt đi. Và thế là cậu hát “Bọ rùa, tiếng hát tuyệt vời sao!”. Và bọ rùa bay đi, cảm thấy rất hài lòng và nghĩ cậu bé má anh đào thực dễ thương.

Mọi người đều biết và yêu mến cậu bé. Đám cây linh sam nhỏ bé cao ngòng rì rào reo lên “Bé anh đào kìa. Chào bé anh đào”. Và tất cả loài vật cất tiếng hát đồng thanh “Chào bé anh đào”.

cây linh sam(ảnh: cây linh sam)

Mỗi khi cậu bé ngồi xuống chơi trong rừng, các loài vật đều xúm xít đến chỗ cậu. Những con chim, con sóc, con thỏ và cả những con bướm.

CC1

Họ đều đã quen lắng nghe đám cây linh sam già, bởi các cụ có thể kể bao nhiêu chuyện hay… Nhưng hãy để tôi kể chuyện gì xảy ra với cậu bé vào một ngày nọ.

Đó là đêm trước lễ Giáng sinh. Cậu bé hồi ấy có lẽ được sáu tuổi. Cha mẹ đi vào thị trấn và để cậu ở nhà một mình. Mẹ bảo cậu bé ở nhà phải ngoan và cậu đã hứa sẽ kiên nhẫn chờ đợi cha mẹ quay về.

Trước hết cậu bày trò chơi với đám tuyết cùng lũ bạn học, sau đó quay về nhà. Cậu chơi với con mèo và bôi màu lên mình nó.

Khi đêm sụp xuống, cậu bắt đầu thấy chán nản. Cậu đi ra cửa sổ và nhìn ra ngoài trời. Và đó là lúc cậu tự nhủ và ngạc nhiên lo âu về cha mẹ và nghĩ sẽ đi ra ngoài đón họ.

Cậu đội chiếc mũ đỏ với quả cầu len và đi theo con đường nhỏ. Khi trông thấy cậu bé rời nhà, đám cây linh sam*[1] kinh ngạc vì cậu bé có thể đi đâu vào giờ muộn màng thế này.

Cậu bé đứng chờ bên đường, nhưng cha mẹ vẫn chưa về. Ngay lúc ấy mọi thứ tối sầm.

Màn đêm buông xuống bất ngờ, thế là cậu bé quyết định quay đầu thẳng về nhà. Nhưng đôi chân bé nhỏ chẳng dễ cất bước đi trong đám tuyết. Nhưng cậu vẫn dũng cảm bước tới. Thỉnh thoảng cậu ngã sấp xuống tuyết. Cậu đã thấm mệt. Bất ngờ cậu thấy mình đứng trước một cây linh sam to lớn: Cậu không thể nhìn thấy đường đi nữa. Trời tối đen. Cậu đã lạc đường và rét cóng.

Cậu bắt đầu kêu khóc. Đó là lúc cây linh sam cổ thụ nghe thấy tiếng nức nở. Ông lấy cành cây to chạm vào cậu bé. Nhìn thấy cây thẳng đứng, cậu biết đó là ai. Ông già linh sam bảo với tất cả hàng xóm linh sam của ông “Bé anh đào bị lạc đường rồi”. Sau đó ông già linh sam nhấc cậu bé lên bằng những cành cây to và cùng với láng giềng họ làm thành cái võng cho cậu nằm. Để cho cậu bé khỏi bị nhiễm lạnh, đàn sóc và thỏ kéo đến xúm lại ôm ấp để giữ hơi ấm cho cậu.

Cậu bé cảm thấy an toàn hơn nhờ những người bạn xung quanh giữ cho cậu thoải mái và dễ chịu. Cậu lơ mơ dần đi vào giấc ngủ. Nhưng tất nhiên ông già linh sam biết rằng đêm nay là giao thừa lễ Giáng sinh – và họ không muốn cậu bé bị lỡ buổi lễ đó.

CC2

Cậu bé đã ngủ thiếp đi rất nhanh.

Thế là họ chờ và ngóng ông già Nô en. Chẳng mấy chốc họ trông thấy cái xe trượt tuyết của ông ấy, họ liền cất tiếng gọi ông và kể về chuyện rủi ro của cậu bé.
(more…)

TRAO ĐỔI VỚI ÔNG TRẦN THẾ KỶ về việc ông Ban Ki Moon thăm nhà thờ và bái tổ họ Phan ỏ Sài Sơn-Quốc Oai, Hà Nội

TRAO ĐỔI VỚI ÔNG TRẦN THẾ KỶ về việc

 ông Ban Ki Moon thăm nhà thờ và bái tổ họ Phan ỏ Sài Sơn.

 Phùng Hoài Ngọc

Nhân đọc bài viết của ông Trần Thế Kỷ “Tin nên tin: Nếu ông Ban Ki Moon là anh hốt rác” đăng trên VNTB (Việt Nam Thời Báo) ngày 15/11, chúng tôi thấy ông Kỷ đã hiểu lầm lung tung. Vậy xin có mấy lời trao đổi cùng tác giả.

 Tổng thư ký LHQ chủ động đi nhận họ Phan Huy ở Việt Nam

Theo tôi biết, ngày 30 /10 blog chú Tễu khởi đăng “Tin chấn động: ÔNG BAN KI-MOON LÀ HẬU DUỆ CỦA CỤ PHAN HUY CHÚ”.  Vài hôm sau, hàng chục tờ báo quen thuộc trong nước từ Hà Nội tới Sài Gòn liên tục đăng bài và ảnh của các phóng viên đến tận nhà thờ họ Phan Huy ở xã Sài Sơn tác nghiệp mục sở thị. Sau nữa. đài BBC đăng tin phỏng vấn người phát ngôn của ông Ban Ki Moon xác nhận việc kể trên. Dư luận thôi bàn tán.

Đọc bài đầu tiên ở đây:

http://xuandienhannom.blogspot.com/2015/10/tin-ac-biet-ong-ban-ki-moon-la-hau-due.html

 Ban đầu, đó là một tin kỳ lạ, làm giật mình bất kỳ ai, nhất là với những người từng biết dòng họ Phan Huy ở xã Sài Sơn huyện Quốc Oai, Hà Nội và/hoặc từng biết tên ông Ban Ki Moon. Do bản tin khởi đầu đăng trên một blog tự do nên báo chí nhà nước nửa tin nửa ngờ, phải cử phóng viên đi tận nơi mục sở thị. Làm báo như thế là đúng với chức năng nhà báo (có điều, khi dẫn nguồn, các báo chỉ đều nói “theo trang mạng xã hội”, không dám nói “blog chú Tễu”- có lẽ theo nguyên tắc nội bộ tờ báo của họ).

 Đọc toàn bộ các bài báo về việc ông Ban Ki Moon tổng thư ký LHQ người Hàn quốc đến Việt Nam nhận họ Phan Huy, tôi không thấy dòng chữ nào có vẻ khoe khoang hay “phổng mũi” về việc đó. Ngay cả ý kiến của đại diện họ Phan Huy cũng rất chân thật, không hề tỏ ra tự hào xác nhận ông Ban cùng họ tộc. Ông Phan Huy Thanh đại diện dòng họ còn nói rõ, khi nào có bằng chứng hoặc gia phả thì mới nhận họ được.

(more…)

CHARLIE HEBDO TRÀO LỘNG TÌNH HỮU NGHỊ VIỆT-TRUNG

BVN 19/01/2015 

Trần Thu Dung

Charlie Hebdo là một tờ báo trào phúng nổi tiếng ở Pháp. Các nhà hí họa rất nhanh nhạy với mọi tình hình thời sự, chính trị, và mọi khía cạnh trên thế giới. Họ đã mạnh dạn dùng bút vẽ để trào lộng những vấn đề được coi là nhạy cảm xã hội như tôn giáo. Mọi thứ lố bịch làm ảnh hưởng đến tự do nhân quyền con người họ đều đem ra chỉ trích dưới hình thức châm biếm. Chính vì thế họ đã bị bọn khủng bố theo đạo Hồi quá khích bắn chết khi đang họp ngày 07/01/2015 ở Paris. Mặc dù trụ sở đã từng bị đốt, từng bị đe dọa mạng sống, họ vẫn can đảm lên tiếng vì lý tưởng tự do ngôn luận, và vì hòa bình trên thế giới. Không chỉ trào lộng đạo tôn giáo mà những mối quan hệ chính trị của nhiều nước trên thế giới như quan hệ Trung – Mỹ, Việt – Trung, Mỹ – Nga Xô cũng bị họ đưa ra trào lộng.

(more…)

Lãnh đạo chính trị và phê bình văn nghệ

Nguồn: quechoa.11-08-2014

Trích hồi ký Đèn Cù
Trần Đĩnh/ Văn Việt

Trần Đĩnh, nhà báo, nhà văn, dịch giả. Đã viết (chỉ kể từ 1960): Chủ tịch Hồ Chí Minh, tiểu sử chính thức đầu tiên của Hồ Chí Minh, tháng 5-1960, Trong xà lim án chém, các hồi ký của Phạm Hùng, Lê Văn Lương; Gặp Bác ở Paris của Bùi Lâm, Bất khuất (hồi ký tù Côn Đảo của Nguyễn Đức Thuận). Hai truyện vừa cho Nhà xuất bản Phụ nữ năm 1976, 1977.

 Các tiểu thuyết đã dịch: Rebecca của Daphne du Maurier, Nụ hôn của ngọn gió đêm (The kiss of the night wind của Janelle Taylor), Người chìa khóa(The keylock man của Louis Lamour, Đời tỉ phú(Le Grec), Đồng tiền thấm máu (Out của Pierre Rey), Linh Sơn của Cao Hành Kiện (dịch từ tiếng Pháp), Máu lạnh (In cold blood của Truman Capote, Những con chim hồng hộc (The wild swans của Trương Nhung), Bồ câu cô đơn (Lonesome Dovecủa Larry McMurtry, Ngầm (Underground của Haruki Murakami), cùng khỏang hai chục tiểu thuyết khác nữa. Sách thường dịch từ tiếng Anh, tiếng Pháp, trừ quyển Vòm không của lịch sử, tiểu thuyết bằng tiếng Trung Quốc (nguyên tác Lịch sử đích thiên không– Lãng tử chú thích)

 Bài đầu là viết phê bình Khói trắng, phim ca ngợi công nhân nhà máy xi măng Hải Phòng đã ngừng sản xuất bất cần đảng ủy và ban giám đốc để chữa máy cho có năng suất cao. Phạm Văn Đồng giục báo phê bình. Hoàng Tùng [Tổng Biên tập báo Nhân dân – Văn Việt] bảo tôi – phải thấy anh quần soóc tìm tôi đang tập thể dục ở sau cây đa và một lần nữa xuống tận nhà ăn còn có mình tôi – tập thể dục muộn – để nhắc tôi lần thứ ba.Tôi nói: có đáng om xòm gì đâu anh? Nhưng vẫn đành viết. Chiếu lệ. Ký một cái tên vu vơ. Cái gì Nguyễn Thành.
(more…)

Giới thiệu ÐÈN CÙ, Số phận Việt Nam dưới chế độ Cộng sản của TRẦN ÐĨNH (Tự truyện của người từng viết tiểu sử Hồ Chí Minh)

(Nguồn: BVN.10/08/2014)

Giới thiệu ÐÈN CÙ, Số phận Việt Nam dưới chế độ Cộng sản của TRẦN ÐĨNH (Tự truyện của người từng viết tiểu sử Hồ Chí Minh)

Ngô Nhân Dụng

clip_image002

Quý vị phải lắng yên nghe bài “Đèn cù”. Tự mình hát lên, hát cho thấm thía vào lòng, cho những câu dân ca văng vẳng trong đầu trong khi đọc Đèn cù của Trần Đĩnh. Khen ai khéo vẽ (ối a) đèn cù. Voi giấy (ối a) ngựa giấy, tít mù nó chạy vòng quanh… Voi giấy (ối a) ngựa giấy, vòng quanh nó chạy tít mù. Đèn cù, cũng gọi là đèn kéo quân, là một trong số đèn Trung thu, đồ chơi cho trẻ em và cho cả người lớn. Quý vị sẽ dần dần nhìn thấy hoạt cảnh xã hội Việt Nam những hình nhân voi giấy, ngựa giấy tít mù nó chạy vòng quanh trên màn ảnh đèn cù trong hơn nửa thế kỷ. Trong đó có Trần Đĩnh. Một nhân chứng, một người tham dự trong đám Voi giấy (ối a) ngựa giấy lần lần hồi tưởng lại những cảnh cùng nhau chạy vòng quanh (ối a) tít mù. Nhiều tác giả đã viết về xã hội miền Bắc Việt Nam dưới chế độ cộng sản, dưới dạng hồi ký, tiểu thuyết, biện thuyết và lý luận, vân vân. Đèn cù nổi bật lên trong tủ sách đó. Nếu không phải là kho chứng liệu quan trọng và đầy đủ nhất thì đây là cuốn sách đọc lý thú nhất. Rất nhiều chuyện mới nghe lần đầu. Rất nhiều chuyện cũ được nhìn dưới con mắt khác, thấy những khía cạnh chưa ai từng thấy. Quý vị sẽ cười, sẽ khóc, sẽ thắc mắc, sẽ dằn vặt, thao thức, kinh tởm, giận dữ, xót thương, khi bị cuốn theo những Voi giấy (ối a) ngựa giấy chạy quanh trong cái đèn cù.

(more…)

RẰM THÁNG BẢY- theo hành trình một bài Từ từ Trung Quốc đến xứ Việt Nam

Phùng Hoài Ngọc 

Ngày mai là Rằm tháng Bảy âm lịch, được coi là ngày Lễ “xá tội vong nhân”, đồng thời là ngày lễ Vu Lan báo hiếu cha mẹ. Nói chung, ngày Lễ chăm sóc đến tất cả vong hồn. Vong hồn,theo tín ngưỡng dân tộc có ba loại. Vong hồn được thờ cúng. Vong hồn (cô hồn) không có ai thờ cúng nên thường hay bị đói khát. Vong hồn mắc tội trần gian đang bị trừng phạt ở địa ngục). 

Nhân dân lao động hai nước Trung Quốc và Việt Nam vốn phải chịu đựng quá nhiều chiến tranh, kể cả thiên tai, biết bao tổn thất sinh mạng từ cổ đại đến hiện đại. Riêng người Việt Nam đang trăn trở việc Thoát Trung để đạt được độc lập thực sự sau cả ngàn năm lệ thuộc và nguy cơ ngày càng lệ thuộc do sự câu kết của hai Đảng cộng sản… Tuy nhiên, về văn hóa cổ truyền TQ và VN thì tự nhiên nhi nhiên, tức là hai dân tộc đồng cảm, đồng điệu tự nhiên thì vẫn có thể hát chung một bài ca. “Văn tế thập loại chúng sinh” của Nguyễn Du dành cho tất cả, còn “Số phận anh hùng” (nguyên tác Lâm giang tiên) dành cho người chết trận. 

Mở đầu Tam quốc diễn nghĩa, La Quán Trung mượn bài Từ “Lâm giang tiên” của Dương Thận, cùng thời nhà Minh, làm đề từ:

Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông

Sóng vùi dập hết anh hùng

Được thua phải trái thoắt thành không

Non xanh nguyên vẻ cũ

Mấy độ bóng tà hồng !

Bạn bạc đầu ngư tiều trên bãi

Đã quen nhìn thu nguyệt xuân phong

Một bầu rượu vui vẻ tương phùng

Xưa nay bao nhiêu việc

Phó mặc nói cười suông

 (Bản dịch của cụ Phan Kế Bính, Tam quốc diễn nghĩa, 1999)

Cảm hứng với tứ thơ toát ra từ bài Từ trong Tam quốc diễn nghĩ, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp viết một truyện ngắn đặt tên Chảy đi sông ơi.  Tại sao Lãng tử dám cả quyết như vậy? Anh Thiệp là giáo viên lịch sử tốt nghiệp từ Trường Đại học Sư phạm Hà Nội, nhưng đọc nhiều và am hiểu sâu sắc văn học Trung Quốc cổ điển. Bằng chứng là anh thưởng thức bài thơ “Tử khâm” trong Kinh Thi, có 12 câu bốn chữ mà anh nhìn bài thơ thấy ra một truyện ngắn. Nhà giáo sử học Nguyễn Huy Thiệp không thể không đọc tiểu thuyết lịch sử “Tam quốc diễn nghĩa” (anh Thiệp ở trong số rất ít nhà văn Việt Nam đạt sự uyên thâm về văn học cổ điển TQ).

(more…)

Tàu hỏa (truyện ngắn giải Nobel 2013)

Tàu hỏa

 Truyện ngắn, nguyên tác Anh ngữ: “Train”

Tác giả : nữ văn sĩ Alice Munro (Canada)

Giải Nobel 2013 (tặng chung 14 tập truyện ngắn của A.Munro)

 Nguyễn Anh Thư  biên dịch

Phùng Hoài Ngọc hiệu đính

 Dẫu sao đây cũng là tàu chậm, và nó còn chạy chậm hơn tại khúc quành. Jackson là hành khách duy nhất rời khỏi tàu. Khoảng hai mươi dặm nữa là đến ga tiếp theo. Sau đó là các ga Ripley, rồi Kincardine và hồ. Anh đang có cơ hội để nhảy xuống và không thể bỏ lỡ nó được. Anh đã rút vé ra khỏi máy dập vé ở phía trên đầu rồi.

Anh quăng túi và nhìn thấy nó rơi gọn xuống giữa các đường ray. Bây giờ không còn lựa chọn nào khác – con tàu sẽ không thể chạy chậm hơn được nữa.

(more…)

Mây thẻ