"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Hồ Chí Minh dưới góc nhìn của một cựu phiên dịch thân cận

Hồ Chí Minh dưới góc nhìn của một cựu phiên dịch thân cận
VOA 15/08/2017
Ông Đoàn Sự (hàng đầu bên phải) và Hồ Chí Minh tại Bắc Kinh năm 1957. Ảnh do Đại tá Đoàn Sự cung cấp.

Ông Đoàn Sự (hàng đầu bên phải) và Hồ Chí Minh tại Bắc Kinh năm 1957.

Ảnh do đại tá Đoàn Sự cung cấp.

“Sống với ông Cụ thì thấy vinh dự, nhưng mà rất khó sống… vì ông Cụ khó tính lắm, chứ không phải dễ đâu. Cụ chỉ dễ tính với mấy bà phụ nữ thôi… muốn cái gì cho cái đó, rất là thân thiết… Còn mấy ông con trai, nhất là mấy ông có tuổi đến, là Cụ mắng cho sa sả đấy…”

“Tư tưởng Hồ Chí Minh là gì? Tư tưởng Hồ Chí Minh là đa nguyên đa đảng. Lúc đầu, năm 1945, Cụ cho thành lập Đảng Dân chủ, Đảng Xã hội. Ngoài ra còn có Quốc dân đảng, Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội. Năm đảng cơ mà…”

“Cụ bảo, lúc nào trong con người ta cũng có cái nhân và cái nghĩa, có cái thiện và cái ác. Có người cái thiện nhiều, cái ác ít. Nhưng người nào cũng có cả. Cho nên phải làm thế nào để giảm bớt cái ác, phát huy cái thiện của người ta. Đừng quan niệm rằng đã là kẻ thù là xấu…”

“Thực ra ban đầu Cụ về, Cụ rất muốn đi theo con đường quan hệ với Mỹ đấy… Tôi còn có tài liệu về việc Cụ gửi cành đào cho ông Ngô Đình Diệm. Chính Cụ rất muốn lợi dụng chuyện đó… Xẩy ra cuộc chiến tranh Việt – Pháp là Cụ đã hết sức nhân nhượng rồi, nhưng vì rằng tình thế lúc đó, cộng với các nước cộng sản đã muốn rằng đây là một chiến trường để thử thách. Do đó buộc ta phải nhảy vào chiến tranh. Trong chiến tranh, về sau này, khi trận Điện Biên Phủ xong rồi… chuyển sang thời kỳ đánh Mỹ. Quan điểm của Cụ về chuyện đó là khác. Cụ rất muốn để cuộc chiến tranh ấy cố gắng giữ ở mức độ nào đó để Mỹ không vào được. Nhưng mà các ông nhà ta cứ làm…”

“Khi thành lập nước, Cụ Hồ cho giải tán trường luật. Điều đó là không được, vì lúc đó Cụ quan niệm trường luật là theo luật pháp của đế quốc, cho nên Cụ giải tán. Chính ra là phải bảo vệ trường luật để sau này xây dựng hệ thống pháp luật.”

Ông Đoàn Sự vừa sang Quảng Châu từ ngày 30/5 – 9/6, thăm di tích trụ sở Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội. Ông tìm ông Hoàng Tranh, nguyên Phó Viện trưởng Viện Khoa học xã hội Quảng Tây, người từng viết một cuốn sách về bà Tăng Tuyết Minh, nhưng không gặp. Năm 1955, ông từng đến thăm bà Tăng Tuyết Minh. Lần này ông đến thì bà đã mất (từ năm 1991). Người ta nói là phần mộ của bà không có, vì khi mất, bà yêu cầu thiêu xác và thả tro xuống dòng sông Hồng.

“Cụ Hồ có bao nhiêu vợ thì tôi không lạ gì, nhưng trong số những người quan hệ với Cụ thì chỉ có bà Tăng Tuyết Minh là có làm lễ thành hôn rõ ràng…”

Khoảng năm 1955-1956, Hồ Chí Minh gặp Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Đông Đào Chú. Trong cuộc gặp đó, Đào Chú muốn đưa bà Tăng Tuyết Minh về với Hồ Chí Minh, nhưng ông Hồ từ chối, nói rằng với vị trí của mình lúc này mà có vợ là người nước ngoài thì sẽ mang tiếng. Ý kiến của Bộ Chính trị là không nên, mà chỉ yêu cầu Trung Quốc giúp đỡ cho bà tồn tại thôi. Bà Tăng Tuyết Minh không lấy ai cả. Khi về hưu bà được hưởng trợ cấp đặc biệt. Năm 1955, ông Đoàn Sự đã cùng Đại sứ Hoàng Văn Hoan bí mật đến thăm bà. Lúc bấy giờ ông Hồ Chí Minh giao cho ĐSQ hàng năm đến thăm và tặng quà cho bà. Ông Hoàng Văn Hoan dặn ông là phải giữ bí mật về chuyến đi, không được nói cho ai biết. (Ông Hồ Chí Minh không gặp lại bà Tăng Tuyết Minh lần nào nữa.)

“… Tôi còn tìm hiểu và biết là Cụ Hồ còn nhiều đám lắm… Nguyễn Thị Minh Khai, kể cả với bà Tống Khánh Linh… Năm 1924 [?] cụ từng sang Vienna, cụ yêu cả bà Tống Khánh Linh đấy. Khi tôi đưa Cụ về Thượng Hải để thăm bà Tống Khánh Linh thì đi chiếc xe mui trần. Lúc bấy giờ bà Tống Khánh Linh là Phó Chủ tịch nước… Hôm đó tháng Sáu, tháng Bảy gì đó… Cụ Hồ ngồi bên cạnh bà Tống Khánh Linh… Giời nắng, ông cụ lấy cái mũ chụp lên đầu bà ấy… Khi về đến chỗ ở của bà Tống Khánh Linh, Cụ Hồ gọi Tống Khánh Linh là “Tống muội”… Bọn tôi mới thầm thì: “Gớm, sao mà đẹp đôi thế!”… Bác Hồ không kể [chuyện tình với bà Khánh Linh], nhưng qua những chuyện đó, rồi qua [việc] ông Vũ Kỳ kể lại những mối tình của Bác… Ông ấy [Vũ Kỳ] kể cả bà Tống Khánh Linh, ông ấy kể cả vợ của ông Hồ Tùng Mậu nữa cơ… vân vân… nhiều lắm… Tại vì thế này này, thời kỳ hoạt động cách mạng, các ông ấy cứ ghép nhau… Cũng như là bà Nguyễn Thị Minh Khai, có dạo sống với Cụ Hồ đấy chứ, mà đăng ký đi học là vợ chồng đấy chứ…”

“Thế nhưng những chuyện đó là bình thường thôi… ta bây giờ cứ xoay vào đó, rồi thì là khoét sâu nó… thực ra chẳng ra gì cả. Khi tôi ở Hàng Châu với Cụ, có hôm thứ Bảy rỗi rãi, tôi mới bảo bà Tống Minh Phương là hỏi xem người yêu của Cụ Hồ có những ai và ở đâu, vì anh Vũ Kỳ cứ bảo rằng ông ấy [HCM] có quyển sổ tay ghi tháng nào thì phải gửi thư cho bà Madam này, Madam kia… Mình mới gạ hỏi… Đang vui vẻ cười thế này. Bà Tống Minh Phương với Cụ Hồ bình thường rất là thân, cho nên bà mới bạo dạn bảo: ‘Bác ơi, Bác kể những mối tình của Bác cho chúng tôi nghe với nào.’ Thế là Cụ nghiêm mặt lại Cụ bảo: ‘Bây giờ có lẽ không còn chuyện gì để moi chuyện tôi nữa nên các cô các chú lại… Kể ra bây giờ thì chưa phải lúc. Nhưng mà thôi, hôm nay tôi cũng nói sơ cho cô chú… Tôi là người, chứ tôi không phải là ông thánh. Tôi có nhu cầu tất cả mọi thứ. Khi ra ngoài tôi ở đâu tôi cũng có người yêu cả. Mà người yêu không phải chỉ là [quan hệ] vớ vẩn, người yêu là phải sống với nhau như vợ chồng đấy. Nhưng mà tôi phải có nghị lực…’ Sau rồi Cụ mới chỉ vào mình…: ‘Khi tôi ở nước ngoài, tôi diện hơn các cô các chú nhiều lắm. Tôi không ăn mặc thế này đâu. Sau này về Trung Quốc rồi, tôi thấy mặc thế này nó tiện hơn. Nó phù hợp với Á Đông hơn…’.”

“Ông Cụ cũng có những cái hóm hỉnh lắm. Thí dụ như hôm tôi đưa Cụ đi đảo Hải Nam về, [chỉ tay lên tường] khi chụp cái ảnh này này. Khi lên bên Châu Giang ở Quảng Châu… [người ta] huy động dân Quảng Châu đông lắm, đứng ở bên sông hoan nghênh. Ô tô từ trên tàu chạy thẳng lên. Cụ ngồi trên xe vẫy tay. Về chỗ nghỉ rồi chúng tôi mới hỏi, ‘Tại sao dân hoan nghênh đông thế nhỉ?’ Cụ bảo, ‘Chú Sự xem tại sao?’ ‘Thưa Bác, vì Bác là bạn thân của ông Mao, bạn thân của ông Lưu Thiếu Kỳ, bạn thân của ông này ông khác… Chứ cháu ở Trung Quốc 8 năm nay rồi, cháu đi rất nhiều nơi rồi, nhưng mà cháu chưa thấy các nguyên thủ quốc gia các nước khác đến các tỉnh người ta hoan nghênh lắm, người ta bình thường thôi, chỉ mấy ông lãnh đạo gặp nhau thôi.’ Thế là Cụ cười, Cụ bảo, ‘Ờ, thế cũng có lý. Nhưng mà này, người ta hoan nghênh chúng ta là người giương cao ngọn cờ giải phóng dân tộc, người ta không hoan nghênh chúng ta bởi chúng ta là cộng sản đâu.’ Lúc bấy giờ cách đây 60 năm nhé. Tôi mới thấy lạ quá. Tôi không dám hỏi gì. Tôi im. Sau tôi quay lại tôi hỏi ông Vũ Kỳ, ‘Quái nhỉ. Cụ Hồ 100% là cộng sản mà sao Cụ nói câu gở thế nhỉ?’ Ông Vũ Kỳ vuốt râu bảo, ‘Cái này phải suy nghĩ lâu dài. Ông cụ nói là có hàm ý sâu sắc lắm đấy.’

“60 năm sau, tôi nhớ lại chuyện này. Vừa rồi tôi sang [Trung Quốc] tôi đã đến bến Châu Giang, cái nơi mà tôi đón Cụ Hồ để tôi nhớ lại cái đó, là ngay từ đó Cụ Hồ đã có cái suy nghĩ như vậy. Do đó nên vừa rồi rất nhiều người viết rất nhiều chuyện về Cụ Hồ… thì có cái tôi công nhận [đúng].”

  • 16x9 Image

    Lê Anh Hùng

    Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.

HỊCH TÀI XẾ CHIẾN BOT

 

Ảnh: Các bác tài cúng heo quay trước trận chiến chống BOT #Cai_Lậy chiều 13/08/2017.

HỊCH TÀI XẾ CHIẾN BOT

Hỡi các bác tài toàn quốc!

Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, bọn thực dân BOT càng lấn tới, càng bóp dữ, vì chúng muốn cướp bát cơm của ta, cướp áo của ta và cướp sữa của con chúng nhiều lần nữa!

Không! Chúng ta thà hy sinh tiền lẻ, chứ nhất định không chịu mất cơm, mất áo, nhất định không chịu mất sữa..!

Hỡi các bác tài, 
Chúng ta phải đứng lên!

Bất kỳ tài to, tài nhỏ, bất kỳ tài già, tài trẻ, không phân biệt lớn nhỏ, tôn giáo, dân tộc. Hễ là tài Việt Nam thì phải đứng lên đánh đổ bọn BOT để cứu nồi cơm, ai có tiền lẻ dùng tiền lẻ, ai có tiền chẵn dùng tiền chẵn, không có tiền lẻ thì đi đổi, không có tiền chẵn thì đi vay, tiền xu, ngoại tệ… cho vào chai nước… Ai cũng phải ra sức chống thực dân BOT cứu lấy nồi cơm. 

Hỡi anh em binh sĩ, tự vệ, dân quân! Giờ đánh BOT đã đến. Ta phải hy sinh đến đồng tiền lẻ cuối cùng để ủng hộ các bác tài.

Dù phải đi qua đi lại nhiều lần, nhưng với một lòng kiên quyết hy sinh, thắng lợi nhất định về với các bác tài! BOT nhất định thua ta ! 

Việt Nam độc lập và thống nhất muôn năm ! Kháng chiến thắng lợi muôn năm.

Lời: Lượm trên mạng.

Muốn gì ở việc chứng lý lịch?

Muốn gì ở việc chứng lý lịch?

13/08/2017 

TTO – Chỉ vì gia đình chưa đóng các khoản tiền theo huy động mà một cử nhân và một tân sinh viên đã bị lãnh đạo UBND xã xác nhận vào sơ yếu lý lịch với nội dung: “Bản thân và gia đình chưa chấp hành và thực hiện tốt quy định của địa phương”. Chuyện xảy ra ngay tại Hải Dương và TP Hà Nội.

Muốn gì ở việc chứng lý lịch?
Lãnh đạo xã An Bình bút phê vào bản khai sơ yếu lý lịch của cô gái vừa tốt nghiệp đại học làm hồ sơ xin việc – Ảnh: DANH CƯỜNG

Càng đáng giận hơn khi đây là một sai phạm tái diễn, bởi lẽ cách đây hơn 3 năm Bộ Tư pháp từng ra văn bản chấn chỉnh sau khi những câu chuyện vô lý khó hiểu ấy xảy ra tại một số tỉnh phía Nam.

Vậy một lần nữa phải hỏi các cơ quan có yêu cầu xác nhận lý lịch và UBND cấp xã có thẩm quyền chứng lý lịch là “muốn gì ở việc chứng lý lịch?”.

Trừ cán bộ, công chức, viên chức có mẫu sơ yếu lý lịch riêng (chỉ cần cơ quan, đơn vị xác nhận), có thời điểm người dân hay sử dụng mẫu sơ yếu lý lịch do Bộ LĐ-TB&XH ban hành dành cho những trường hợp tuyển dụng lao động của các doanh nghiệp, tổ chức kinh tế…

Cũng có khi, như hai trường hợp ở Hải Dương và Hà Nội sử dụng mẫu của Bộ GD-ĐT dành cho học sinh, sinh viên trúng tuyển vào trường đại học, cao đẳng.

Các mẫu lý lịch đều đòi hỏi phải có xác nhận của UBND xã nơi cư trú nhưng xác nhận gì thì không nêu hoặc nêu như kiểu đánh đố, thử thách người có quyền chứng vào sơ yếu lý lịch. Chẳng hạn có mẫu đề nghị nhận xét thêm về tư cách nghề nghiệp và hoàn cảnh của người xin việc (?).

Riêng mẫu cũ của Bộ GD-ĐT thì là “xác nhận hộ khẩu thường trú” (mặc dù nếu cần thì học sinh, sinh viên có thể nộp bản photo hộ khẩu để thể hiện nội dung này) và “việc thực hiện nghĩa vụ công dân và chấp hành pháp luật của học sinh, sinh viên tại địa phương”.

Dù theo quy định, UBND xã chỉ được quyền chứng thực chữ ký nhưng từ những yêu cầu xác nhận mơ hồ nêu trên đã dẫn đến chuyện mạnh ai nấy chứng. Có nơi chứng “khai đúng sự thật”, có nơi “xác nhận thường trú”, lại có nơi “chứng thực chữ ký”.

Cũng có nơi xác nhận về… gia đình của đương đơn như một hình thức cậy quyền để “bôi xấu” lý lịch nhằm bắt chẹt, o ép người dân mà hai trường hợp mới ở Hải Dương và Hà Nội là đơn cử.

Theo ý kiến của Cục Hộ tịch, quốc tịch, chứng thực (Bộ Tư pháp) nêu tại công văn 1520 ngày 20-3-2014, nội dung xác nhận “không chấp hành pháp luật, chủ trương của Nhà nước” vì không nộp đầy đủ các khoản thu của địa phương như trên đã làm ảnh hưởng đến quyền, lợi ích hợp pháp của công dân.

Vì thế, nơi này lưu ý UBND cấp xã chỉ chứng thực chữ ký của người khai sơ yếu lý lịch; người khai phải tự chịu trách nhiệm về nội dung đã khai trong lý lịch. Trường hợp biết rõ về nhân thân của người khai sơ yếu lý lịch thì xác nhận nội dung sơ yếu lý lịch là đúng…

Cần phải thống nhất với nhau rằng những đòi hỏi không cần thiết, không có liên quan trực tiếp đến việc học hành, lao động… của đương sự thì các cơ quan chức năng dứt khoát phải loại bỏ.

Và hơn ai hết, lãnh đạo UBND các xã cần nắm rõ mình được “phết” gì, không được “phẩy” gì trong sơ yếu lý lịch và phải chấm dứt những bút phê gây bất lợi cho công dân.

Dưới đây là Lí lịch  đi học ĐH của em Ngô Văn A ở Hà Nội:

chu tich xa 2

BÁ TRUNG

QUỐC HỘI TRẢ Tự DO CHO VĂN NGHệ SĨ,  LÃNH ĐạO VĂN NGHỆ CHốI Từ KHÔNG NHậN !

QUỐC HỘI TRẢ Tự DO CHO VĂN NGHệ SĨ,  LÃNH ĐạO VĂN NGHỆ CHốI Từ KHÔNG NHậN !

*** 

LÃNH dao văn nghệ

Lãnh đạo văn nghệ năn nỉ xin thủ tướng cứ cho mất tự do

Đôi khi người sáng tác làm việc bản thảo với biên tập viên rất khó chịu.  BTV đòi cắt, sửa và giải thích vì lý do chính trị. Mỗi khi tranh cãi  đuối lý về bản thảo, biên tập viên hay tổng biên tập thường nói “chúng ta là hội chính trị -xã hội- nghề nghiệp nên phải vậy thôi, thông cảm nhé”.

Tranh luận kiểu gì rồi tác giả cũng phải nghe theo BTV thôi, nếu không muốn cầm bản thảo về nhóm bếp.

Năm ngoái, Dự thảo Luật về Hội do Bộ Nội vụ chủ trì soạn thảo đã được hoàn thiện vào ngày 10/10/2016 . QH  đưa ra thảo luận trong kỳ họp cuối năm, nhưng sau đó thì hoãn lại chưa phê chuẩn vì bị phản đối nhiều.

Dự thảo Luật về Hội không áp dụng đối với  6 tổ chức đặc biệt: Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, Công đoàn, Hội Nông dân, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Phụ nữ và Hội Cựu chiến binh.  Theo đó, đây không phải là Hội thông thường, mà là 6 cánh tay nối dài của Đảng.

Các Hội còn lại từng mang biển “chính trị” đứng đầu nay phải biến thành hội bình thường (xã hội, nghề nghiệp). Những Hội ấy không còn là “cơ quan nhà nước” nữa. Hội tự lo kinh phí, trụ sở, phải xin phép thành lập lại từ đầu theo qui trình thủ tục. HỘi phải chết đi rồi sống lại  sau!

Vậy là, Đảng QH  dự kiến tuyên bố trả tự do cho văn nghệ sĩ.

Phàm là văn nghệ sĩ ai cũng muốn được tự do sáng tác. Xưa nay hai chữ “chính trị” gắn đầu tên Hội như con kỳ đà cản mũi, đa số văn nghệ sĩ chân chính thì phàn nàn, than thở.

 Tưởng là ai nấy mừng rỡ, nói lời đa tạ với Đảng và quốc hội.

Chẳng ngờ nhà thơ Hữu Thỉnh và các nghệ sĩ lãnh đạo Liên hiệp Hội kêu trời thảm thiết và xin gặp Thủ tướng, năn nỉ xin lại hai chữ “chính trị”. Ông Hữu Thỉnh nói huỵch tẹt luôn: xin cấp kinh phí thường xuyên, xe con mới cho lãnh đạo và 300 nhà ở cho văn nghệ sĩ có công.

Này ba ông nhà thơ Hữu Thỉnh, hoạ sĩ Trần Khánh Chương, nhạc sĩ cổ Tô Ngọc Thanh. Các ông đã xin ý kiến của 40000 (4 vạn) hội viên tài hoa của mình hay chưa ?  – Tôi e là các ông chưa thèm hỏi ý kiến của ai. Hội văn nghệ mà cũng mất dân chủ trầm trọng như thế, trách nào nhà cầm quyền !

Báo Tuổi Trẻ  tường thuật cuộc gặp gỡ, chạnh lòng thương xót văn nghệ sĩ, trách cứ chính phủ với tựa bài báo  rằng:  “Đừng biến nghệ sĩ thành người đi xin tiền”.

 Một văn sĩ Hà thành góp ý: nên đổi vị trí hai chữ thôi, để gửi luôn cho văn nghệ sĩ:

“Nghệ sĩ, đừng biến thành người đi xin tiền”.

 Những đứa bé chưa thể kiếm ăn mới phải nhờ bầu sữa mẹ. Các hội văn nghệ tự hào “đồng hành cùng dân tộc” hơn nửa thế kỷ mà gan lỳ chưa chịu cai sữa.

Trong nền kinh tế thị trường, dù là “định hướng XHCN” văn nghệ cũng phải chấp theo. Mặc dù ở các nước, chính phủ người ta cũng tài trợ sáng tác khi cần thiết, nhưng sòng phẳng ký hợp đồng. Không thể coi tài trợ là nghĩa vụ thường xuyên của nhà nước.

Văn nghệ sĩ là người tự do, hoạt động cá nhân, sao lại đâm đầu vào làm công chức ?

 Đại diện cho Liên hiệp hội, ông Hữu Thỉnh đã nêu tới 9 kiến nghị (thực chất gọi là xin xỏ) để giải quyết khó khăn trong hoạt động của Liên hiệp Các hội văn học nghệ thuật và các tổ chức thành viên, chủ yếu là về cơ sở vật chất (cho lãnh đạo), kinh phí và đời sống của văn nghệ sĩ:

Tôi từng là người lính, qua mấy cuộc kháng chiến, phương tiện đi lại với người lính không có vấn đề gì. Nhưng đối với người đứng đầu Liên hiệp Các hội văn học nghệ thuật thì không thể đi chiếc xe đi mượn rách nát như vậy” – ông Thỉnh giãi bày. 

Điệp khúc này gọi là thói kiêu binh chiến tranh.

 Nhân ngày thơ Nguyên Tiêu 2017, ông Thỉnh bày ra triển lãm thơ chủ đề “ĐỒNG HÀNH” ở sân Văn Miếu. Ông nhắc rằng chúng tôi văn nghệ sĩ đã “đồng hành cùng cách mạng”. Này đừng bỏ rơi bạn đồng hành, coi chừng chúng tôi bỏ cuộc chơi đấy nhé.

Điệp khúc này nữa thì gọi là thói kiêu binh văn nghệ sĩ.

Còn ông hoạ sĩ Trần Khánh Chương chủ tịch Hội Mỹ thuật VN, cũng bức xúc về kinh phí hỗ trợ sáng tác. 

Bây giờ cơ chế thị trường, nếu sáng tác các đề tài bảo vệ Tổ quốc thì không ai mua, đến bảo tàng, chính quyền cũng không mua”… “Dưa thì có thể giải cứu được chứ tranh thì không giải cứu được. Chúng tôi rất khổ. Giờ không ai muốn về đây làm. Tôi già rồi muốn có người thay thế nhưng đi mời chẳng ai chịu về” – ông Chương bày tỏ với thủ tướng. 

Hoạ sĩ Chương, hoà giọng cùng nhạc sĩ cổ Tô Ngọc Thanh, đe doạ thủ tướng:cắt chữ chính trị thì rất nguy hiểm và các hội văn học nghệ thuật sẽ vỡ trận” !

KẾT

 Hùa theo cảm hứng tự hào của TBT Nguyễn Phú Trọng, tôi muốn kêu lên “Nền văn học nghệ thuật nước ta bao giờ được thế này chăng ?”.

 Than ôi, sĩ khí văn nghệ sĩ nước Nam ngàn năm văn hiến đi đâu mất tiêu hết cả rồi ?!

PHN

***

 

XƯỞNG PHIM TRUYỆN BỊ BÁN: NỮ NGHệ SĨ MẾU MÁO, NAM ĐạO DIỄN KỂ CÔNG VÀ… ĐE DOẠ THỦ TƯỚNG

XƯỞNG PHIM TRUYỆN  VIỆT NAM BỊ BÁN: Phản ứng của nghệ sĩ điện ảnh ghê quá !

MINH CHAU KHOC MEU nghe xuong phim bi ban

Xưởng phim truyện Việt Nam rộng hơn nghìn mét vuông đất vàng ở gần Tây Hồ, Hà Nội bị cổ phần hoá cho Cty vận tải Thuỷ. Chủ mới đã tiếp quản, số cán bộ công chức Xưởng gan lỳ tử thủ không chịu rời nhà đi.

THỈNH CẦU THƯ CỦA 50 cựu diễn viên

Nữ diễn viên NSND Trà Giang mang bức tâm thư của 50 cựu diễn viên điện ảnh sân khấu đang ở Sài Gòn bay ra Hà Nội gặp Bộ trưởng Văn hoá- TT-DL.

Nội dung thư chủ yếu là kể công dông dài và tiếc nuối Xưởng phim:

Một chị Tư Hậu với NSND Trà Giang, một chị Vân, một trung úy Phương với NSƯT Thụy Vân và NSND Thế Anh trong Nổi gió, một cô Thoan với NSƯT Minh Đức trong Người chiến sĩ trẻ, một anh hùng dân tộc Hoàng Hoa Thám với NSND Đoàn Dũng trong phim cùng tên… Và còn hàng loạt các nhân vật được các nghệ sĩ thể hiện nhằm tôn vinh khí phách anh hùng, với tâm hồn cao cả của nhân dân ta.”… “Đây chỉ là mới điểm qua vài nhân vật lẫy lừng quanh chúng tôi hiện đang sống ở phía Nam này. Nếu kể cả phía Bắc thì e rằng không kể xiết. Đây là những tượng đài gây tiếng vang rộng lớn trong tâm hồn nhân dân ta và bạn bè trên thế giới”.
(trích)

Chúng ta thông cảm rằng các diễn viên sân khấu và điện ảnh vốn chỉ học phát âm chuẩn và diễn xuất tốt dựa theo lời thoại của nhà văn. Các anh chị vốn đã ít chữ, lại ít chịu đọc, ví như đọc thơ “DI CẢO” của Chế Lan Viên, Lưu Quang Vũ. v.v…

Bởi vậy các anh chị điện ảnh chiến tranh vẫn cứ “ăn mày quá khứ”, vẫn lầm tưởng mình là “điện ảnh cách mạng”. Tự thần thánh hoá bản thân, 50 anh chị bất chấp khán giả ngày nay đã nhìn nhận lại một thời điện ảnh minh hoạ. Xưởng phim nổi tiếng (cả miền Bắc chỉ có một xưởng phim thì đâu cần cạnh tranh với ai nữa !). Nó đã hết vai trò tuyên truyền minh hoạ. Bây giờ ở Xưởng, nhà văn không viết nổi kịch bản “điện ảnh cách mạng” thì dựng phim bằng gì ? Hàng năm XƯỞNG nặn ra vài bộ phim lẹt đẹt dở dở ương ương lại không phục vụ đắc lực cho đường lối chính trị. Đảng phát chán các anh chị rồi. Bây giờ thủ tướng chỉ cần tiền, đâu cần phim minh hoạ nữa.

Vốn là ít chữ nghĩa hơn người khác, các anh chị điện ảnh thường thích xài từ ngữ xáo rỗng, quen miệng “điện ảnh cách mạng”. Xin hãy gọi đúng danh xưng là “điện ảnh chiến tranh, điện ảnh nội chiến”. Xem lại phim của mình đi, có chất “cách mạng” gì đâu ?

Các nghệ sĩ “nhân dân, ưu tú” đã lãnh nhiều huân chương, huy chương, giải thưởng, đã hưởng đủ bổng lộc rồi. Chẳng lẽ, các anh chị cựu còn hùng hồn kể công mà không tự so mình với hàng triệu liệt sĩ, thương binh và hàng triệu nạn nhân da cam đã đến thế hệ thứ 3 ?

(ảnh: diễn viên điện ảnh Minh Châu nổi tiếng với vai “Cô gái điếm sông Hương”, ký tên Tâm thư).

Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn gửi “tối hậu thư” cho thủ tướng

Đỗ Minh Tuấn là đạo diễn điện ảnh nhà thơ có tiếng ở Hà Nội. Bộ phim lừng danh nhất của anh là “Thằng cuội” và nhiều giải thưởng thơ, tiểu thuyết trong nước và giải điện ảnh trong ngoài nước.

Đạo diễn nhà thơ Đỗ Minh Tuấn ở Hà Nội bỏ qua Bộ trưởng, anh gửi thẳng Thư Ngỏ kiêm tối hậu thư cho Thủ tướng.

MỞ đầu THƯ NGỎ, đạo diễn kể chút công và khen thủ tướng 1 câu”:

Là nghệ sỹ từng viết kịch bản và đạo diễn đưa Thủ tướng lên sân khấu “Lễ tưởng niệm các nạn nhân giao thông” lần đầu ở VN năm 2012, tôi biết Thủ tướng rất chân tình và sâu sát”.

Tuy nhiên, cũng không khá hơn gì 50 cựu diễn viên, anh Tuấn quá đề cao thành tích của điện ảnh “cách mạng” Việt Nam, nhằm “đánh” vào tình cảm của Nguyễn Xuân Phúc vốn là khán giả cũ của điện ảnh chiến tranh. Các vị quên rằng bây giờ ông Phúc đã là thủ tướng kinh tế rồi. Ông ấy còn phải lo túi tiền cho Đảng sống còn chứ.

Quả là một nhà thơ lãng mạn, trong thư ngỏ, anh gọi Xưởng phim truyện là “một ngôi đền nghệ thuật cách mạng lừng danh trong nước và thế giới”, “từng được Hồ Chí Minh đến thăm”.

Đồng thời đạo diễn cũng kể khổ theo chủ nghĩa hiện thực và đe doạ thẳng thừng:

Các nghệ sĩ bị bắt đi cửa sau chui lủi, không được đi cổng trước”…“Không thể nói trước được điều gì sẽ xảy ra ở số 4 Thuỵ Khuê khi các nghệ sỹ bị dày xéo trắng trợn sôi sục căm thù vì bị xúc phạm thô bạo”, “Đã có lúc các nghệ sỹ thấy đạn xuyên qua cửa kính chỗ họ ngồi.”(Chủ mới thuê côn đồ bắn doạ chứ ai nữa?- PHN),.. “Đã có dấu hiệu sắp xảy ra một vụ án hình sự lớn từ sự phản ứng quyết liệt tức nước vỡ bờ của các nghệ sỹ…”. (nguồn: FB Đỗ Minh Tuấn)

Quả là Xưởng phim truyện Việt Nam bây giờ xảy ra cảnh thương tâm nhục nhã chưa từng thấy.

KẾT

Hùa theo cảm hứng tự hào của TBT Nguyễn Phú Trọng, tôi muốn kêu lên “Nền văn học nghệ thuật nước ta bao giờ được thế này chăng ?”.

Than ôi, sĩ khí văn nghệ sĩ nước Nam ngàn năm văn hiến đi đâu mất tiêu hết cả rồi ?!

PHN

***

Văn hóa – nghệ thuật “giãy chết” hay là tư tưởng bám rễ ngân sách

Văn hóa – nghệ thuật “giãy chết” hay là tư tưởng bám rễ ngân sách

 
 
Anh Văn (VNTB) “Nếu không tâm huyết với Đảng, với cách mạng thì không ai đề nghị rằng hội chúng tôi phải là hội chính trị-xã hội-nghề nghiệp”.
Liên quan đến vấn đề văn hóa – nghệ thuật của nước nhà. Truyền thông nhà nước đưa tin, vào chiều ngày 4/8, tại Hà Nội, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã làm việc với Đoàn Chủ tịch Liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Việt Nam “để lắng nghe, giải quyết các kiến nghị nhằm giúp Liên hiệp Hội hoàn thành tốt nhiệm vụ, sáng tạo nhiều sản phẩm có giá trị.”
.
Trong một chia sẻ đáng chú ý, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh, ông ủng hộ quan điểm Liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Việt Nam là hội chính trị – xã hội – nghề nghiệp.
.
“Nếu không tâm huyết với Đảng, với cách mạng thì không ai đề nghị rằng hội chúng tôi phải là hội chính trị-xã hội-nghề nghiệp”.
.
“Thủ tướng luôn lắng nghe bất cứ văn nghệ sĩ nào có những ý tưởng xây dựng đất nước” trên tinh thần tạo môi trường tập hợp, sáng tạo cho các văn nghệ sĩ, đổi mới công tác lý luận – phê bình văn học nghệ thuật và phòng chống sự thâm nhập của các sản phẩm phi văn hóa và âm mưu “diễn biến hòa bình”.
.
Là hội chính trị – xã hội – nghề nghiệp vì ngân sách?
.
40.000 văn nghệ sỹ và 74 tổ chức thành viên trong cả nước, Liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Việt Nam là một tổ chức bao trùm lên cả nước. Vấn đề là, trong 9 kiến nghị với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, kiến nghị đầu lại là muốn tổ chức này được chỉ định là tổ chức chính trị, xã hội và nghề nghiệp (thay vì tổ chức xã hội, nghề nghiệp đơn thuần), và chỉ định bản thân tổ chức là một hoạt động chính trị dưới lớp văn học – nghệ thuật.

(more…)

Cuộc chiến nội bộ đang được châm ngòi bởi giới blogger ‘lề đảng’

ĐẢNG RẤT GHÉT INTERNET,

NHƯNG ĐẢNG CŨNG TẬN DỤNG NÓ CHO VIỆC RIÊNG CỦA MÌNH

GNLT

  
Thiền Lâm
.
Vietnam – Cali Today News – Dấu hiệu về một cuộc chiến giữa hai hoặc ba phe phái trong nội bộ đảng, có thể mang tính “sống mái” về quyền lực và lợi ích, đã lộ hẳn ra sau bài viết có tựa đề “Nguyên thủ quốc gia & định chế chủ tịch nước” của blogger Huy Đức đăng trên facebook của ông vào ngày 10/8/2017.
.
Sau khi khẳng định “Đại tướng Trần Đại Quang đi chữa bệnh từ tối 25-7-2017”, blogger Huy Đức có vẻ hướng chủ đề bài viết sang một khía cạnh hết sức nhạy cảm chính trị: ông Trần Đại Quang cần “bàn giao quyền lực” ngay cho người khác.
.
Một chi tiết cần chú ý là trong bài viết trên. Huy Đức đã chỉ gọi là “Đại tướng Trần Đại Quang”, thay vì “Chủ tịch nước Trần Đại Quang” theo đúng chức danh.
.
Vào năm ngoái, báo Quân Đội Nhân Dân – cơ quan ngôn luận của Bộ Quốc phòng Việt Nam – cũng từng dùng cụm từ“Đại tướng Trần Đại Quang” mà không kèm theo “chủ tịch nước”, cho dù tờ báo này thừa biết nhân vật chủ tịch nước được dành cho cơ chế “thống lĩnh các lực lượng vũ trang”.  
.
Ngay sau bài viết trên của Huy Đức, trên các trang mạng nguyentandung.org và nguyenphutrong.org đã xuất hiện một bài “Tại sao Osin Huy Đức tấn công Chủ tịch nước Trần Đại Quang?” của tác giả ký tên Huy Phong, với thái độ lộ rõ vẻ hằn học, cay cú, dùng nhiều từ ngữ mạt sát Huy Đức. Tác giả Huy Phong còn khẳng định Huy Đức là người của… Tình báo Hoa Nam (Trung Quốc).
 
Trang nguyentandung.org công kích, mạt sát tác giả Huy Đức.
.
Nhưng đáng lưu ý nhất là bài viết của tác giả Huy Phong đặt dấu hỏi “Huy Đức đang viết bài phục vụ cho ai? Ý đồ chính trị của ông là gì khi cho rằng cần công bố thông tin để trong trường hợp ban bố “tình trạng khẩn cấp” (về quốc phòng và chiến tranh), theo Điều 30 Luật Quốc phòng năm 2005, người dân không khỏi bất ngờ?”.
.
Đã từ rất lâu nay, các trang mạng
bị nhiều dư luận đồn đoán là có nguồn gốc và sự tham gia của cơ quan an ninh Việt Nam, được tài trợ bởi một nhóm lợi ích nào đó trong đảng.
.
Đặc điểm chung của các trang mạng trên là có được nguồn tin tức nhanh hơn và sâu hơn so với khối báo chí nhà nước nói chung, thỉnh thoảng còn đăng cả những tin tức nội bộ trong ngành công an mà báo chí ngoài ngành này khó mà có được.
.
Một đặc điểm khác của các trang mạng trên là quan điểm công kích, mạt sát không thương tiếc đối với những người đấu tranh cho dân chủ nhân quyền ở Việt Nam. Nhiều bài viết đăng trên các trang mạng này trong những năm qua để lại dấu ấn rất rõ rệt của giới dư luận viên (bao gồm dư luận viên của cơ quan công an và dư luận viên của cơ quan tuyên giáo đảng).
.
Nhưng chủ đề mang tính đấu đá nội bộ cũng đã trở thành một nội dung chính của các trang mạng trên. Không thiếu dấu hiệu và biểu hiện cho thấy những trang mạng này nhiệt tình ủng hộ vài ba ủy viên bộ chính trị, trong khi lại “nói không tốt” về vài ba ủy viên bộ chính trị khác. Khoảng thời gian cuối năm 2015 và trước đại hội 12 của đảng cầm quyền là một thời đoạn xung khắc như thế.
.
Tuy nhiên, các trang mạng bị coi là giả danh trên vẫn tồn tại đến nay, bất chấp việc Bộ Thông tin và Truyền thông của ông Trương Minh Tuấn luôn tuyên bố sẽ “siết chặt mạng xã hội”.
.
Nhiều người cho rằng đứng sau các trang mạng trên phải là một thế lực chính trị lớn, tuy nhiên không thể đánh đồng thế lực này với toàn thể giới an ninh, vì theo môt số dư luận thì “công an bây giờ cũng năm bè bảy phái”.
.
Trong khi đó, blogger Huy Đức đã có vẻ lộ rõ quan điểm và con đường của ông sau bài “Bộ Tứ” viết vào cuối năm 2015, trước đại hội 12 của đảng cầm quyền. Trong đó, quan điểm ủng hộ Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, đặc biệt về tinh thần “thoát Trung” mà Huy Đức nêu ra đã bị nhiều dư luận cho rằng rất thiếu cơ sở thực tế.
Sau “Bộ Tứ”, Huy Đức còn viết khá nhiều bài chính luận cho đến nay. Nhưng càng viết, ông lại càng thể hiện mình mang tính “lề đảng” nhiều hơn hẳn mục tiêu dân chủ hóa mà ông vẫn nói đến bằng những từ ngữ trân trọng – như thể một tấm bình phong đẹp đẽ. Một số ý kiến đánh giá rằng có lẽ do thành công với tác phẩm “Bên thắng cuộc”, Huy Đức đã có chút ảo tưởng rằng ông có thể “hướng lái” dư luận, trong khi điều kiện cần để dư luận được chinh phục là sự thành tâm và khách quan trong phân tích và bình luận sự kiện chính trị, chứ không mang tư tưởng chỉ phục vụ cho đấu đá và thanh trừng phe phái. 
.
Cứ xét theo bài viết của Huy Đức và nếu quả thực ông Trần Đại Quang cần phải bàn giao quyền lực càng sớm càng tốt, hoặc theo cái cách mà người công kích Huy Đức cho rằng “đảo chính Chủ tịch nước Trần Đại Quang”, ai sẽ là người nhận bàn giao và người đó thuộc về phe chính trị hưởng lợi nào?
.
Sau cuộc chiến tại đại hội 12, một cuộc chiến khác lại đang tiếp biến.
.
Trong đặc thù Việt Nam đương đại, cuộc chiến quyền lực lại được đặc trưng bởi cuộc chiến truyền thông. Trong khi hơn 800 tờ báo nhà nước, vì nhiều nguyên do, vẫn co rúm và im bặt, truyền thông xã hội lại chiếm vị trí đột phá khẩu trên mặt trận rộng lớn đang mở toang.
.
Nhưng lại đang hình thành hai tuyến truyền thông xã hội: truyền thông xã hội “lề dân” và truyền thông xã hội “lề đảng”.
.
Có cảm giác, sau trận động đất tạo ra bởi trang “Chân Dung Quyền Lực” vào cuối năm 2014, vài bản sao của trang này đang tái hiện, thậm chí còn “lợi hại hơn xưa”.
Sau hàng loạt biến động về kỷ luật nhân sự từ vụ Đinh La Thăng đến những vụ bắt quan chức gần đây lẫn vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh”, chính trường đang bừng bừng cuộc chiến quyền lực lao đến giai đoạn cuối mà không còn đường lùi cho bên nào. 

Mây thẻ