"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Khi bị cáo Đinh La Thăng khóc và biện chứng tham nhũng của ông Tổng Bí thư

 .
Ánh Liên (VNTB) Ông Đinh La Thăng hai lần khóc khi tự bào chữa, và để nhẹ tội – ông dẫn hoàn cảnh gia đình, cũng như lời nhắn nhủ ông Tổng Bí thư về ‘kỷ luật nhân văn’.
Biện chứng và khoa học tham nhũng?
 .
Ông Nguyễn Phú Trọng trong một buổi tiếp xúc cử tri trước đây từng nhấn mạnh rằng: Có quyền lực trong tay thì có tham nhũng. Và như ‘Đường Tăng khi xưa đi lấy kinh sang đất Phật cũng phải hối lộ mới lấy được kinh. Cho nên chúng ta phải xem xét bình tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt. Phải có cái nhìn khoa học, biện chứng về tham nhũng’.
 .
Khoa học và biện chứng thực tế là: Có quyền lực trong tay thì có tham nhũng.
 .
Và nếu xét trên phương diện này thì cơ chế nào sẽ nảy sinh ra thứ quyền lực tham nhũng đó. Nếu Đường Tăng đi vào cơ chế tại Việt Nam, thì Đường Tăng cũng phải biết cách ‘hối lộ’ mới mong thỉnh được kinh phật về.
 .
Bởi cơ chế Việt Nam là cơ chế của tham nhũng và hối lộ! Cũng chính vì lý do này, mà không bất kỳ nhà đấu tranh nhân quyền nào nổi bật nhất của Việt Nam cũng lo ngại một ‘anh hùng’ xuất hiện, nhưng nếu không có sự cải đổi thiết chế theo hướng kiểm soát quyền lực thì chẳng mấy chốc, từ người anh hùng sẽ chuyển sang tên đại tham nhũng.
 .
Mugabe – từ anh hùng dân tộc Zimbabwe đến tổng thống tham nhũng bậc nhất cũng là vì vậy.
Nhìn lại vụ án Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh thì có thể thấy rõ, nếu cả hai ông ‘tướng’ này được đặt trong một thể chế kiểm soát quyền lực chặt chẽ, thì có lẽ, cả hai ông đã không ‘biến tướng’ một cách xấu xa, hoặc đã bị ‘trừng phạt’ từ cái thời ngồi ở văn phòng trụ sở PVN rồi, chứ không phải leo cao lên chức Ủy viên Bộ Chính trị hay Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang.
 .
Do vậy, nếu khoa học và biện chứng, thì sẽ đặt tiếp vấn đề là làm thế nào để Đường Tăng đi thỉnh kinh không phải hối lộ hay giới công – nhân – viên chức nhà nước như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh khi thực hiện nhiệm vụ nhà nước sẽ hạn chế thấp nhất tham ô, hối lộ?
 .
Bổ nhiệm cán bộ một cách chặt chẽ hơn? Đúng – nhưng nó chỉ là một phần! Con người nằm trong guồng máy, nếu con người được kiểm soát, mà guồng máy vẫn như cũ thì sẽ đến một lúc con người đó sẽ bị tha hóa.
 .
Kiểm soát quyền lực bằng cách nâng cao vị thế của sự kiểm soát chéo giữa các cơ quan quyền lực nhà nước là điều cần thiết. Và điều này chỉ tồn tại khi và chỉ khi Nhà nước thực hiện được mô hình tam quyền phân lập.
 .
Nhưng vừa qua, Quy định 102/QĐ năm 2017 về xử lý kỷ luật đảng viên vi phạm do Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN ban hành cho biết: Đảng viên sẽ bị kỷ luật bằng hình thức khai trừ nếu đòi thực hiện thể chế ‘tam quyền phân lập’, ‘xã hội dân sự’.
 .
Vậy là Đảng viên – những người nằm trong vị trí chủ chốt vận hành bộ máy nhà nước, thể chế hiện tại sẽ chỉ còn dựa vào cái ‘đạo đức cách mạng’ cực kỳ mơ hồ và có phần phiêu lưu trong thể chế còn nhiều yếu kém về ý thức pháp luật để trở thành một người công chính!
 .
Đó là điều không tưởng! Bởi ông Đinh La Thăng hay Trịnh Xuân Thanh ra tòa cũng xuất phát từ chính sự kỳ vọng về ‘đạo đức cách mạng’ để không nhúng chàm đó chứ đâu?
 .
Cần nhắc lại, tam quyền phân lập và xã hội dân sự từng nhiều lần bị ‘đấu tố’. Vào tháng 3/2013, ông GS.TS Phan Xuân Sơn, khi ‘góp ý dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992’, đã khẳng định, mô hình hoàn toàn tam quyền phân lập không phù hợp với mô hình nhà nước chúng ta, và lý do trọng yếu nhất là lo sợ ảnh hưởng đến quyền lãnh đạo của ĐCSVN.
 .
Nỗi lo về tam quyền phân lập hay xã hội dân sự không khác gì nỗi lo về ‘cơ chế kinh tế thị trường’ trước đây liên quan đến nỗi sợ phai nhạt con đường tiến lên XHCN của Việt Nam.
 .
Nhưng tiến triển xã hội cho thấy, những thành tựu của mô hình Nhà nước tư bản là thành tựu chung của xã hội loại người, và nó sẽ không loại trừ bất kỳ mô hình chính trị riêng biệt nào – nếu mô hình đó không muốn chết yểu và bị cô lập.
 .
Phá và khóc!
 .
Trở về với tham nhũng, liệu các vị Ủy viên Bộ Chính trị sẽ nhìn thấy gương của ông Đinh La Thăng mà không nhúng chàm? Sợ thì có! Nhưng dứt khoát về bản chất sẽ trở về với chiếc cối xoay tham nhũng, bởi cơ chế kiểm soát quyền lực mang tính độc lập đã bị cấm,…
 .
Ông Đinh La Thăng, suy cho cùng cũng chỉ là con bài bị lật ngửa ra trước mà thôi.
 .
Và biện chứng lẫn khoa học về ‘tham nhũng’ nếu loại trừ cơ chế tam quyền phân lập hay xã hội dân sự, thì nó cũng bóc trần đây chỉ là biện chứng ngụy biện, khoa học thụt lùi; tránh né sự thật về tham nhũng; tin tưởng một giải pháp dung hòa giữa giữ quyền lực tuyệt đối nhưng vẫn phòng chống được lạm dụng quyền lực.
 .
Tất nhiên, đó chỉ là điều viển vông.
 .
Và vì viển vông nhưng vẫn được ‘kỳ vọng’, nên ông Đinh La Thăng mới kỳ vọng vào một ‘kỷ luật nhân văn’ của Đảng. Một kỷ luật phá cứ phá, nhưng khi phá xong vẫn mong muốn được hưởng một mức án nhẹ hơn dân thường.
 .
 .
Phá – khóc và cười khi giảm án? Một quy trình đặc quyền của đảng viên khi không có cơ chế kiểm soát.
 .
Như với người viết, thì: Hòa Thân cũng phải chết!
 .
Công – tội phải phân minh, không thể lấy lý do gia đình hay câu nói của bất kỳ ai làm bệ đỡ nhằm giảm đi những tội trạng của mình. Bởi đó là thực thi đúng về nguyên tắc thượng tôn pháp luật (án tại hồ sơ). Nếu không, giá trị phiên tòa về phòng chống tham nhũng sẽ trở về giá trị 0.
 .
Càng đáng xấu hổ hơn nếu đòi hỏi một người như ông Đinh La Thăng phải ‘trắng án’! Và điều kiện như thế mà đặt trong bối cảnh phiên tòa, đồng nghĩa ông Đinh La Thăng và những cán bộ như ông Đinh la Thăng tiếp tục ‘nhúng chàm’, tiếp tục quy trình phá xong rồi khóc, khóc xong rồi cười!
 .
Pháp luật XHCN, tính biện chứng và khoa học về tham nhũng của nhà nước CHXHCNVN có phải là ‘kỷ luật nhân văn’, là sự cổ động ‘các chú cứ phá’ để rồi ‘khoan hồng’ theo tình đồng chí ?
Advertisements

NHỮNG NGƯỜI THÁNG TÁM

BÙi Minh Quốc (bút danh cũ Dương Hương Ly)

Các anh đâu rồi? thấm mệt rồi chăng?

Các anh nghĩ gì sau nếp nhăn vầng trán

“Thế sự du du…” thật giả nhập nhằng!..

Có lẽ nào? có lẽ nào? lịch sử

Lại như con thò lò trong ván bài quỉ dữ

Máu nhân dân tuôn chảy đúc ngai vàng

Bạo chúa ngồi lem lẻm tụng nhân dân?

*

Ơi em gái Trường Sơn mười tám tuổi

Cùng đồng đội đêm nao truy điệu sống cho mình

Và thế cứ dấn thân vào lửa dội

Em nghĩ gì sau cặp mắt kiên trinh?

Em nghĩ tới tương lai tươi thắm ngọt lành?

*

Tương lai ấy bây giờ tôi sống dở

Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa

Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi

Tôi bước đi trên đất nước nghẹn lời.

*

Các anh đâu rồi?

Những người tháng Tám

Chẳng nhẽ khoanh tay nhìn tấn trò bội phản

Dân tộc này bị vỡ nợ Tự Do?

Dân tộc từng sống chết chẳng so đo

Quyết không làm nô lệ

Sao hôm nay người đành cam chịu thế

Mặc thân phận mình dưới ách tà gian.

*

“Việt Nam bao năm ròng rên xiết lầm than”

Câu hát cũ lòng tôi rỉ máu

Kìa em gái Trường Sơn hiện hồn về nhìn tôi đau đáu

Tháng tám ơi! Tháng Tám nước non mình

Tôi lại đi lầm lũi cuộc hành trình

Chỉ có thế thôi! Thơ

Với cường quyền

Đối mặt

Sống trong tôi là triệu người đã khuất

Đang thét đòi món nợ: Tự do

***

BMQ

 
Cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Ảnh: internet

Tham nhũng là thủ phạm giết sống Đảng Cộng sản và chủ thuyết Marx-Lenin trên đất Việt Nam!

Nguyễn Đăng Quang
15-1-2018
 .
Cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vừa có bài viết “Ngay lúc này, Đảng phải kiên quyết hành động”, công bố vào đúng ngày xét xử 2 đại án tham nhũng hôm 8/1/2018 vừa qua. Ngay lập tức bài viết đã nhận được nhiều ý kiến, bình luận, phê phán trên nhiều phương diện khác nhau; có người chê, kẻ khen, và tất cả những người khen hay chê đều có lập luận riêng của mình, khó ai có thể bác bỏ được. Riêng người viết bài này xin có lời hoan nghênh bài viết của ông Tư Sang, vì đây là một bài viết khá tâm huyết, thể hiện nỗi lo âu của người ít ra còn có suy nghĩ về trách nhiệm với dân, với nước.
 .
Việc ông Tư Sang lo cho sự sụp đổ của Đảng, của chế độ là có cơ sở, rất đúng và nhãn tiền. Nhưng việc ông lo cho sự tồn vong của đất nước, tôi cho là ông đã sai và nhầm lẫn. Đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam không thể tiêu vong, sẽ luôn trường tồn và chắc chắn sẽ phát triển, hạnh phúc hơn khi “ĐCSVN không còn đồng hành với dân tộc” nữa.
 .
Đây là điều hiển nhiên. Chính ông Tư Sang đã chứng minh điều đó trong bài viết của mình bằng cách trích dẫn lịch sử nước nhà qua các Vương triều Việt Nam. Lịch sử thế giới cuối thế kỷ XX đã chứng minh hùng hồn: Dân tộc Nga cũng như các nước Đông Âu vẫn trường tồn và lớn mạnh, đất nước của họ càng phát triển và hạnh phúc hơn khi các ĐCS ở đây tan rã và sụp đổ. Nguyên nhân vì sao ư? Đơn giản, bởi thể chế toàn trị mà chế độ độc tài đảng trị đã áp đặt lên các dân tộc và quốc gia này vào nửa sau của thế kỷ XX đã bị người dân đạp đổ không thương tiếc. Đây là một thực tế lịch sử không ai có thể phủ nhận.
 .
Ông Tư Sang là một trong số hiếm hoi các lãnh đạo Đảng và Nhà nước ít có điều tiếng xấu, và sau khi nghỉ hưu còn được ít nhiều người dân quý trọng. Nhân đây tôi cũng xin nhắc lại một câu nói của ông Tư Sang lúc còn đương chức“Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này”.
 .
Còn đối với các ông “nguyên” khác như Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Trần Đức Lương, Lê Khả Phiêu, Nguyễn Sinh Hùng… và đặc biệt là 2 ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, tôi cho là không thể và không dám viết như ông Tư Sang. Lý do vì sao ư? Đơn giản bởi chính các ông này khi còn tại chức đã góp phần và có trách nhiệm không nhỏ làm cho đất nước lụn bại, lâm vào tình cảnh bi đát đến mức mà ông Tư Sang phải thốt lên: “Nếu tham nhũng và suy thoái không được loại trừ, Đảng này, chế độ này, đất nước này sẽ đi về đâu?”.
 .
Người viết bài này cũng đã nhiều dịp bày tỏ chính kiến về quốc nạn tham nhũng ở nước ta. Tham nhũng là một hiện tượng xã hội, ở đâu cũng có, song mức độ thì mỗi nước một khác. Ở nước ta, tham nhũng không chỉ là căn bệnh trầm kha mà nó đang lớn mạnh theo tỷ lệ thuận với chiến dịch chống lại nó. Đây là một nghịch lý kỳ quặc. Tham nhũng là căn bệnh ung thư không chỉ hủy hoại thể chế xã hội mà nó hủy hoại cả ngay chính đảng cầm quyền. ĐCSVN biết rõ điều này nhưng lại khoanh tay bất lực.
 .
Ngay từ Đại hội Đảng lần thứ VII (tháng 6/1991), ĐCSVN đã chỉ ra tham nhũng là 1 trong 4 nguy cơ đe dọa sự tồn vong của Đảng. Nhưng đến nay, đã qua 6 kỳ Đại hội Đảng và 4 đời TBT, căn bệnh ung thư tham nhũng lại càng lớn mạnh thêm. Càng ban hành nhiều chỉ thị, nghị quyết chống nó, thì nó lại càng sống khỏe. Nạn THAM NHŨNG bắt đầu lớn mạnh trong 10 năm khi ông Nông Đức Mạnh làm TBT (2001-2011), và nay nó phát triển lớn mạnh thành đại dịch sau khi ông Nguyễn Phú Trọng thay ông Mạnh làm TBT từ 2011 đến nay. Bọn tham nhũng không chỉ là “bầy sâu” nữa mà đã trở thành “tập đoàn sâu” cả rồi. Hai đại án tham nhũng đang xét xử ở Hà Nội và Tp. HCM chỉ là phần nổi của tảng băng chìm của quốc nạn tham nhũng. Hai đại án trên chỉ là phần nhỏ nhô lên của tảng băng chìm tham nhũng trong ĐCSVN hiện nay.
 .
Cổ nhân đã cảnh báo chúng ta: “Sư tử thân trung trùng thực sư tử nhục”. Câu này có nghĩa là “Chỉ có loài sâu trong thân con sư tử mới ăn được thịt của con sư tử”. Vâng, sư tử khỏe mạnh là chúa tể rừng xanh, một tiếng gầm vang lừng của nó làm muôn thú run sợ, nói chi đến việc dám lại gần nó, dám mó vào dái nó hay vật ngã nó. Đó là những con sư tử khỏe mạnh và như thế nó là vô địch. Nhưng một điều không thể tránh khỏi là con sư tử kia sẽ ngã quỵ một khi bầy sâu trong cơ thể nó ngày một sinh sôi và lớn mạnh.
 .
Chúng ta đều thấy, khắp nơi nơi trên đất nước ta nhan nhản những khẩu hiệu oai phong như“Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm.”, “Chủ nghĩa Marx-Lenine vô địch muôn năm”… làm ta liên tưởng đến sự vô địch của con sư tử. Vâng, nó vô địch thật nếu nó không bị lũ sâu bọ kia đục khoét. Nhưng tiếc thay, con sư tử oai hùng kia đang mang trong cơ thể nó cả một “bầy sâu”. Điều đương nhiên không thể tránh khỏi, con sư tử đó sẽ ngã quỵ một ngày. Đây là quy luật tất yếu.
 .
Cách đây 6 năm, tháng 1/2012, ĐCSVN ban hành Nghị quyết Trung ương 4 (Khóa XI), nhận định:“Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên – trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp – suy thoái về chính trị, đạo đức, lối sống…” Nhưng 6 năm qua nạn tham nhũng và suy thoái trong nội bộ Đảng ngày càng trầm trọng. Bộ phận không nhỏ kia ngày một lớn mạnh. Đầu năm 2013, trước khi bị kết án 2 năm tù giam về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ…”, nhà báo Trương Duy Nhất có viết: “Hồi TBT Nguyễn Văn Linh đã nghe nói ‘nhà dột từ nóc’. Đến giờ, hình như ‘cái nhà’ ấy không những dột từ nóc mà ‘dột nhiều chỗ khác nữa’. ‘Dột nhiều chỗ khác’ là cách nói của TBT Lê Khả Phiêu, chứ thực ra không phải dột mà nhiều chỗ đã thực sự …mục nát rồi”. Rõ ràng là cái nhà đó không chỉ dột từ nóc mà nó dột nhiều nơi, nhiều chỗ khác trong ngôi nhà này rồi. Một ngôi nhà đã dột nát và mục ruỗng khắp nơi như vậy, thử hỏi ai trong chúng ta có thể sống trong ngôi nhà như thế?
 .
Nay nhà báo Duy Nhất đã ra tù, song tình hình suy thoái và vấn nạn tham nhũng trong Đảng như ông đã đề cập không những không bị đẩy lùi, ngược lại nó càng trầm trọng hơn. Đề cập đến quốc nạn tham nhũng ngày nay, nhiều người cho rằng, loại tham nhũng tệ hại và nguy hiểm nhất chính là tham nhũng quyền lực và tham nhũng chính trị. Cấu trúc quyền lực ở Việt Nam là cái nôi sản sinh ra tham nhũng, trong khi ta lại chưa có thiết chế kiểm soát quyền lực.
 .
Chính bọn sâu bọ tham nhũng lại là những kẻ to mồm nhất trong việc hô hào chống tham nhũng và ra sức bảo vệ cái cơ chế đã sản sinh ra chúng. Nói một cách nôm na, bọn chuột bọ tham nhũng sinh ra và ẩn nấp trong cái BÌNH nào thì chúng tìm mọi cách bảo vệ cái BÌNH ấy, không để bất cứ ai ném vỡ nơi trú ẩn của chúng. Nói như tác giả Xuân Dương của báo GDVN là bọn tham nhũng hiện đã liên kết với nhau và đã trở thành các “nhóm lợi ích bán nước, hại dân”, ngang nhiên tồn tại trong nội bộ Đảng và hệ thống chính quyền.
 .
Không thể chống tham nhũng bằng cơ chế độc quyền, độc đảng. Càng không thể tiêu diệt nạn tham nhũng chỉ bằng những văn bản suông như quyết định, nghị quyết, chỉ thị được. Chỉ có thể chống lại nó, ngăn chặn và tiêu diệt được tệ nạn này bằng cơ chế pháp luật nghiêm khắc. Đặc biệt bộ máy nhà nước phải được thiết kế và tổ chức sao cho 3 nhánh quyền lực (gồm luật pháp, hành pháp và tư pháp) phải độc lập thật sự với nhau, phải đối trọng với nhau và có thể kiểm soát và giám sát lẫn nhau, đồng thời phải thiết lập sự kiểm soát từ phía xã hội, nghĩa là phải có xã hội dân sự.
 .
Một cơ chế như vậy mới có thể kiềm chế được quyền lực, và mới đủ sức ngăn chặn các hành vi lạm quyền, lộng quyền, vượt quyền, chuyên quyền và độc quyền như hiện nay. Đó chính là cơ chế tam quyền phân lập của nhà nước pháp quyền thật sự, chứ không thể là cơ chế tam quyền nhất lập XHCN dưới sự chỉ đạo của một thiết chế siêu quyền lực là ĐCSVN như hiện nay.
____________
 .

Trang chủ không tán thành truyện ngắn này vì nhiều lẽ, nhưng vẫn đăng lên để bạn đọc phán xét.

GNLT

BẮT ĐẦU VÀ KẾT THÚC
Truyện ngắn của Trần Quỳnh Nga 
đăng trên Báo Văn Nghệ số 50 (ngày 16-12-2017, các trang 19-20-21)

Nàng đã chọn cho mình một cách sống.
Bởi nàng chỉ có một cuộc đời.

*
1. Bấy giờ, vào khoảng đầu năm Ất Dậu (1285), quân Nguyên đã đánh tới Gia Lâm vây hãm Thăng Long. 
Kinh thành thất thủ nhanh như một hơi rượu.
Quân Trần tan tác. Tàn quân đi thuyền ngược dòng sông Hồng, lên Tam Trĩ rút về Quảng Ninh tản mát dọc các con sông bờ suối rậm rịt um tùm.

Tháng giêng. Tháng lễ hội còn chưa kết thúc. Đâu đó trên các tuyến phố trong kinh thành đèn lồng còn giăng đỏ rực. Những sới vật dở dang, những bãi chọi gà đông đúc, những góc chợ rộn rã cờ lọng giờ tan hoang dưới vó ngựa kẻ thù.
Hoa đào rụng như chém gốc.
Thăng Long kiêu sa lừng lẫy phút chốc buồn như một phế nhân.
*
Thoát Hoan dẫn đại quân Mông Cổ rầm rập tiến vào kinh thành Thăng Long như vào chỗ không người, trong lòng hắn cũng lấy làm đắc ý lắm. Đại Việt vốn dĩ từ trước tới giờ mang tiếng là quân chư hầu nhưng trong lòng không hề chịu khuất phục. Lại thêm việc khước từ cung cấp binh lương cho nhà Nguyên đánh Chiêm Thành như đổ thêm dầu vào lửa làm nên cuộc chiến tranh Đại Việt lần 2. Những tưởng Đại Việt là đấng anh hào, ấy vậy mà mới chỉ vài ba trận đánh nhỏ thôi đã như ong vỡ tổ. Thoát Hoan thừa thắng đã cho quân truy sát đám tướng lĩnh và quân đội nhà Trần. Không lâu nữa sẽ bắt được hai vua cho xứng với câu của tổ phụ: “nhổ cỏ phải nhổ tận gốc cái nòi giống ương ngạnh và không chịu khuất phục của một nước nhược tiểu”. Thoát Hoan cười gằn: “Để rồi xem, vó ngựa Nguyên Mông sẽ khiến cho cỏ nước Nam các người còn sức để vươn lên nữa hay không?”

Đêm đó, Thoát Hoan khao quân ầm ĩ trong kinh thành Thăng Long.
Cũng đêm đó, thuyền nhỏ của hai vua ngược dòng Tam Trĩ. Mùa này nước lớn, dòng sông bị kẹp giữa hai bên vách núi dựng đứng, cao vút khiến dòng sông giống như một khe nước vừa sâu, vừa hẹp, với địa hình vô cùng hiểm trở. Từ trên đỉnh núi nhìn xuống chỉ thấy mây trắng bồng bềnh, những ghềnh đá lởm chởm, những khúc cua nghiêng ngả rợn ngợp.

Thượng Hoàng Trần Thánh Tông ngồi trầm ngâm đầu mũi thuyền lặng lẽ buồn. Chẳng lẽ cứ ở mãi trong chốn tận cùng hiu hắt này để trốn tránh vây bắt trong khi thế nước đang như ngàn cân treo sợi tóc. 
– Hoàng thượng nắm được tình hình thế nào từ phía quân Mông Thát?- Thượng hoàng quay lại hỏi
– Bẩm phụ hoàng, Thoát Hoan là một người trẻ tuổi và rất dũng võ. Dưới trướng lại có những tướng tài nên trong cuộc chiến lần này, ta đã vì chủ quan mà thua thế quân địch. Đọc tiếp »

DIỄN ĐÀN ÔN CỐ TRI TÂN

BÀN VỀ “BI KỊCH ĐOÀN NGỌC HẢI”  VÀ “BI KỊCH HAMLET”

Phùng Hoài Ngọc

***

Mấy bữa nay chuyện Đoàn Ngọc Hải phó CT quận 1 nộp đơn từ chức làm dậy sóng công luận dư luận theo hai chiều trái ngược (chẳng kém vụ án Đinh La Thăng, xét về mặt ý nghĩa sâu xa). Nghe chừng đa số có chiều hướng ủng hộ Đoàn Ngọc Hải nhiều hơn chê trách. Hệ thống chính trị hẳn là cũng không khỏi bị rung động, ngẩn ngơ ngơ ngác. Công luận cũng ngóng xem giải pháp gỡ rối của đảng bộ Sài Gòn đối với lá ĐƠN TỪ CHỨC LỊCH SỬ này.

Trang chủ xin dành một chút thời gian bàn về nhân vật bi kịch chính trị Đoàn Ngọc Hải trong sự liên tưởng với Hamlet nhân vật bi kịch lịch sử đệ nhất thời Phục Hưng (vở kịch “Hamlet” của thi hào William Shakespeare). Tuy hai thời đại cách nhau khá xa, lịch sử không lặp lại, nhưng vẫn có kế thừa. Ngẫm rằng hai bi kịch cũng có ít nhiều nét căn bản giống nhau. 

Bối cảnh 1: thủ đô vương quốc Đan Mạch cuối thế kỷ 16 đầu 17

HOÀNG TỬ HAMLET đang đi du học nước ngoài, chuẩn bị kế vị ngôi vua Đan Mạch… Claudius chú ruột Ham let đã ám sát nhà vua (anh trai của y) để cướp ngôi, sau đó cưới luôn chị dâu. Hamlet được gọi về nước thụ tang cha. Chàng vô cùng đau buồn và tìm cách điều tra vụ án mạng. Người yêu của chàng cũng bị phe cánh tân hoàng đế bao vây khống chế khiến chàng cô độc (chỉ còn Horatio, một người bạn thân nhưng ít có khả năng giúp đỡ, anh ta chỉ là người phản biện những kế hoạch của chàng). Chàng vẫn kiên trì khôn khéo điều tra thủ phạm với mưu kế giả điên. Chàng còn phải khôn ngoan tỉnh táo chống trả những hành động “diệt cỏ diệt tận gốc” của tên hôn quân vô đạo. Cho tới khi đã xác định được kẻ thù, chàng vẫn chưa ra tay. Bởi vì, chàng nghĩ đến một giải pháp cách mạng, phải làm sao tiêu diệt cái cơ chế đẻ ra hôn quân và thói vô đạo đức ở đất nước này. Tuy nhiên trong khi Hamlet còn đang băn khoăn trăn trở suy ngẫm thì kẻ thù ra tay trước. Vua chú Claudius bày đặt một cuộc đấu kiếm giữa Laertes một hiệp sĩ quí tộc (bạn hữu và cũng là anh trai của người yêu Hamlet) thách đấu với chàng. Lưỡi kiếm của đối phương bị lén bôi thuốc độc. Ly rượu trên bàn cũng pha sẵn thuốc độc để phòng nếu Hamlet thắng trận đấu và không bị thương thì mời chàng uống.

Cuộc quyết đấu diễn ra vài hiệp, Hamlet đều cố nhường nhịn, khi bị trúng mũi kiếm nhẹ  của đối thủ, Hamlet loạng choạng…Nhìn lên khán đài thấy hoàng hậu mẹ anh kêu lên và lảo đảo vì vội vã uống nhầm ly rượu độc (đáng lẽ vua chú dành cho chàng). Hoàng hậu mẹ chàng kịp tố cáo thủ phạm trước khi gục xuống, hiệp sĩ quí tộc Laertes đối thủ của chàng đã bị thương sâu, thuốc độc ngấm, cũng tố cáo thủ phạm, xong mmới ngã guc. Hamlet hiểu ra sự tình và âm mưu kẻ thù. Chàng cầm kiếm đuổi theo nhà vua bỏ chạy vòng quanh. Chàng hét lên: “Mũi kiếm à !.. cũng tẩm  độc nữa ! Bây giờ thì, thuốc độc ơi, hãy làm công việc của bạn đi ” (*) (chàng vung kiếm đâm vua chú Claudius, hắn ta gục xuống). [Nguyên văn: “The point !…envenom’d too ! Then, venom, to thy work” (stabs King Claudius, Claudius dies)].

Hamlet lảo đảo. Chợt nghe tin báo hoàng tử Fortinbrad nước Na Uy đang hành quân sắp đi ngang qua Đan Mạch. Chàng cũng kịp dặn dò trăng trối với bạn mình và triều đình. Chàng di chúc dặn sau đây hãy giao đất nước cho hoàng tử Na Uy cai quản.

(Tranh : Hamlet vung kiếm đâm vua chú)HAMLET 

Bối cảnh 2: Quận 1 Sài Gòn TPHCM, Việt Nam, khoảng 400 năm sau thời Phục Hưng.

Đoàn Ngọc Hải- phó chủ tịch quận 1 , “hiệp sĩ vỉa hè”

Lãnh đạo quận 1 ra chủ trương lấy lại vỉa hè lề đường vốn bị cả dân chúng lẫn cơ quan nhà nước lấn chiếm phải trả lại cho khách bộ hành, theo Luật giao thông đường bộ. Lãnh đạo quận giao cho phó CT Hải trực tiếp phụ trách. Bước đầu chiến dịch thành công. Vỉa hè lòng lề đường quận 1 gọn gàng, thông thoáng, sạch sẽ. Ông thủ tướng khen ngợi và yêu cầu các tỉnh thành khác triển khai học tập làm theo, và thành phong trào toàn quốc…Tuy nhiên, các nhóm lợi ích địa phương quận 1 phản ứng ngấm ngầm, gây sức ép lên trên. Lãnh đạo Quận 1 dao động, rụt rè, chùn tay. Viên chủ tịch quận Trần Thế Thuận ra tờ công văn Quyết Định lập 02 tổ liên ngành trật tự đô thị trên địa bàn quận do chính ông này và một Phó CT khác làm tổ trưởng mỗi tổ. Từ đây Quận giao lãnh đạo 10 UB phường chủ động lập kế hoạch và thực hiện. Theo đó, ông Đoàn Ngọc Hải không được tự ý xuống đường giải quyết vi phạm nữa trừ khi được chủ tịch phê duyệt. Kết quả, hầu hết viả hè lại bị tái chiếm bừa bộn gần như cũ. Đoàn Ngọc Hải ngao ngán và phản ứng thế nào đây ?

Đoàn Ngọc Hải bước vào phòng họp của Lãnh đạo quận 1. Khoảng hai chục vị quan chức ngồi sẵn quanh cái bàn gỗ quý, dài, có nhiều chậu hoa ngũ sắc rực rỡ, nét mặt căng thẳng, nhìn ra phiá cửa.

DOAN NGOC HAI

Chàng “hiệp sĩ vỉa hè” bước vào, rút Lá Đơn Từ Chức hai trang vung lên, thét  lớn “Đơn Từ Chức ơi, hãy làm nhiệm vụ của bạn đi”. Các vị đại biểu khả kính bỗng choáng váng như hít phải hơi độc bay ra từ hai tờ giấy.

Vĩ thanh 

Bây giờ từ địa phương Sài Gòn đến Trung ương hẳn đang bàn bạc sự cố “Lá đơn từ chức”.

Có mấy khả năng dự kiến xảy ra. Hiệp sĩ phó chủ tịch Q1 sẽ được/phải chọn 1, lần lượt có thể xảy ra như sau:

a/ Lãnh đạo SG gặp gỡ thân mật, khuyên nhủ chàng rút đơn (khó chấp nhận)

b/ Lãnh đạo SG cảnh báo những khó khăn, thiệt thòi cá nhân nếu chàng từ chức. Hoặc gợi ý chàng nhận một công tác khác (cũng khó chấp nhận)

c/ Lãnh đạo SG đưa ra hình thức kỷ luật đảng viên căn cứ theo Điều lệ “ĐV phải chấp hành tuyệt đối sự phân công của tổ chức”. Nếu không, chàng sẽ bị kỷ luật khai trừ đảng. (chỗ này Hải sẽ phải lăn tăn ít nhiều).

d/ Chàng kiên định lập trường từ đây làm đảng viên thường, làm nhân viên để “suy ngẫm tìm biện pháp căn cơ, nhân văn” giải quyết vỉa hè quận 1 để “không ảnh hưởng mưu sinh của nhân dân”, như trong đơn đã ghi rõ. Nếu tổ chức quyết khai trừ đảng thì …chàng cũng Okey thôi (nhiều khả năng xảy ra).

Kết

Hamlet ngã xuống mà chưa kịp tìm ra giải pháp hữu hiệu cho chế độ phong kiến phương Tây kéo dài lê thê cả nghìn năm trung cổ. Cách mạng tư sản Pháp sau này sẽ đáp ứng nhu cầu của Nhân Dân và Hamlet.

Đoàn Ngọc Hải cũng dành thời gian sau từ chức để tìm giải pháp…

Trên đây là mấy phán đoán nông cạn về tấn bi kịch Đoàn Ngọc Hải thời hiện đại.

Xin rửa tai lắng nghe ý kiến khác của bạn hữu.

Chú thích

(*) Lưu ý: phân tích chi tiết “mũi kiếm và thuốc độc” đặc sắc này:

Hamlet trước sau không muốn giết vua chú.

Hành động cuối cùng: thuốc độc do vua chú lén dùng lại giết ông ta (gậy ông đập lưng ông). “Mũi kiếm” là của chàng, chàng đâm, nhưng vua chú chết vì thuốc độc, không phải vì mũi kiếm.

PHN

 

 

 

Nhận thức muộn và nhầm của cựu Chủ tịch nước

Nguyễn Đình Cống

Hứng khởi trước ngọn lửa lò đang nhen của cụ Tông nên ông Trương Tấn Sang viết mấy dòng cảm tác về lịch sử hào hùng của cha ông. Nhưng ông thừa biết thời đại khác nhau, dù có đốt cháy ra tro Thăng, Thanh hay Nhôm thì đảng của ông cũng làm sao lột xác được khi mà trên thượng tầng sờ vào đâu cũng nhung nhúc cả một bầy sâu, chúng ngày đêm ăn như tằm ăn rỗi: “Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này”. Ông cũng thừa biết cả bầy sâu ấy sinh ra do thể chế, cụ Tổng thổi lò đến bạc tóc mới diệt được vài con, thì vô số những con khác được thể chế ấp ủ đã ngo ngoe trong trứng khiến cụ hụt hơi, phải lệnh cho quân gia chuẩn bị áo xống để thượng phi cơ đi thỉnh thị phương Bắc rồi.

Cho nên ông Sang ca cứ ca, hàng nghìn tài xế nước Việt vẫn mải lo thu gom tiền lẻ và nhích xe từng bước qua các trạm BOT. Còn đoàn lân Hưng Sủi thì kéo đến nhảy múa trước trạm BOT Sóc Trăng phải xả trạm. Cái anh Lịch Sử của nước Nam này anh ta chẳng thèm động tâm trước mấy lời tán tỉnh ngon ngọt của ông cựu Chủ tịch nước đâu mà. Anh ta bảo: Đi đâu mà vội!

Bauxite Việt Nam  

***
Đầu năm 2018 ông Trương Tấn Sang viết bài: “Lịch sử giúp chúng ta hiểu về hiện tại, dự báo tương lai”. Bài được nhiều báo đăng, có lắm người quan tâm và bình luận. Cựu Chủ tịch trình bày việc chính mình quan sát di tích Hoàng thành Thăng long, nhìn ngắm Hồ Tây, xem tiểu thuyết Bão táp Triều Trần, đọc Đại Việt sử ký toàn thư,  ngẫm nghĩ về Thất trảm sớ của Chu Văn An, về 5 nguyên nhân gây mất nước do Lê Quý Đôn tổng kết, v.v…, để rồi tức cổ nghiệm kim, suy nghĩ sâu xa về sự hưng vong của đất nước. Ông hiểu ra rằng đất nước hưng thịnh nhờ có vua sáng tôi hiền. Ông viết: “Con đường đi tới quyền lực và đưa đất nước lên tới đỉnh cao hưng thịnh của các triều đại rất khác nhau, nhưng nguyên nhân suy vong thì chẳng khác nhau là mấy. Ðó là do tài năng yếu kém và đạo đức suy đồi của những người cầm quyền”. Gần cuối bài ông đưa ra nhận xét: “Hôm nay…, niềm tin trong nhân dân đã trở lại, sức khỏe nền kinh tế có phần hồi phục, vị thế đất nước được lan tỏa rộng rãi. Nhìn lại năm ngoái, phải khẳng định một điều, những gì Ðảng ta đã làm trong công tác cán bộ và xây dựng Ðảng là đúng với mong muốn và nguyện vọng của toàn dân”. Nhưng rồi ông lại viết: “Chẳng phải chúng ta đã chứng kiến những kẻ có lòng tham vô đáy lợi dụng kẽ hở của chính sách, lạm dụng quyền lực để móc túi nhân dân, rồi chính những kẻ đó và bè cánh lại tìm mọi cách để chui sâu, leo cao hơn nhằm bảo đảm cho khối tài sản ăn cắp đó tiếp tục sinh sôi, nảy nở?”. Rồi ông đặt câu hỏi: “Ðảng này, chế độ này, đất nước này sẽ đi về đâu? Cuối cùng ông trấn an: “Mỗi chúng ta rồi đây đều phải đứng trước sự phán xét công bằng của lịch sử, của dân tộc. Với niềm tin đó chúng ta cùng phấn khởi bước sang năm Mậu Tuất 2018” (Niềm tin Đảng kiên quyết chống tham nhũng).

Tôi viết nhận thức của ông Sang là muộn, quá muộn vì đạị đa số nhân loại, trong đó có rất nhiều người Việt, đã biết nó từ rất lâu, đã nói và viết từ lâu. Hồi còn làm Chủ tịch nước ông có biết không, nếu không biết thì tại vì cái gì. Ông viết về tài năng yếu kém và đạo đức suy đồi của những người cầm quyền, về lạm dụng quyền lực, về tìm mọi cách để chui sâu leo cao. Ông có tự liên hệ không, có nghĩ đến việc đứng trước sự phán xét công bằng của lịch sử không. Ông có tự biết tài năng ông yếu kém, nhưng vì sao được ngồi vào ghế Chủ tich nước không.

Tôi viết nhận thức của ông Sang là nhầm. Xin giải thích rõ hơn. Những nhận thức đó chủ yếu không sai nhưng không hoàn toàn đúng, chủ yếu là nhầm (riêng các ý sau là không phù hợp thực tế: “Niềm tin trong nhân dân đã trở lại”; và: “những gì Ðảng ta đã làm là đúng với mong muốn và nguyện vọng của toàn dân”).

Trước khi nêu ý kiến cá nhân tôi xin điểm vài nhận xét cúa các tác giả khác.

 Trung Nguyễn (bài: Thư gửi ông Trương Tấn Sang và giới lãnh đạo cộng sản) nhận xét rằng “những kiến thức trong đầu các ông về thế giới và cả về đất nước Việt Nam rất lệch lạc”, rằng chế độ cộng sản không những giống mà còn tệ hơn chế độ phong kiến, thế mà ông chỉ hô khẩu hiệu và lừa dối nhau, rằng thực ra ông chẳng lo gì cho dân cho nước mà chỉ lo cho đảng cai trị .

FB Huỳnh Ngọc Chênh (bài: Nhân chuyện ông Trương Tấn Sang đọc lại lịch sử) cho rằng: “Đọc lại lịch sử để biết vượt qua cái hạn chế của tổ tiên chứ không phải luẩn quẩn trong chuyện “chúa minh” hay “chúa lú”. Đất nước bây giờ đang cần Minh Chế.

Nhà bình luận Tuấn Khanh (Việt Nam Thời báo) cho rằng ông Sang chỉ viết những điều chung chung, không đưa ra được cái gì cụ thể, chỉ dẫn những sự kiện của các Triều Lý, Trần, Lê mà không đả động đến Triều Nguyễn, đã từng có nhiều thành công trong chống tham nhũng và chấn hưng đất nước.

GS Nguyễn Đăng Hưng (bài: Lời bình sau khi đọc bài viết của ông Trương Tấn Sang) nhận xét: Cái nguy hiểm trước mắt là những sai lầm chính trị, những biện pháp đàn áp đáng tiếc, phát sinh ra đối kháng giữa dân và nhà cầm quyền… Các vương triều đất Việt đi ngược lại lòng dân hay làm mất lòng dân đều tạo điều kiện cho phương Bắc thôn tính, nước nhà bước vào vòng nô lệ! Hơn bao giờ hết ngày nay trước hiểm họa lãnh thổ, lãnh hải bị xâm phạm, trước nguy cơ bị chiếm đoạt Biển Đông, chính quyền nên ghi nhận bài học này.

Theo tôi, điều nhầm lẫn lớn nhất của ông Sang cũng như của nhiều lãnh đạo cộng sản khác trong việc đánh giá tình hình đất nước là cho rằng những tai họa mà đất nước và nhân dân phải chịu là do sự tham lam, sự xuống cấp đạo đức của một số người cầm quyền. Họ không thấy, không chịu thừa nhận nguyên nhân gốc gác của mọi tai họa là sự độc tài toàn trị của Đảng theo Chủ nghĩa Mác Lê. Tất nhiên một mình CN Mác Lê chưa đủ để gây ra mọi tai họa mà nó kết hợp với những yếu kém của nền văn hóa, với những tính xấu của người Việt. Chính sự độc tài của cộng sản khi đã nắm chắc  chính quyền đã tạo ra trong giới lãnh đạo những người vừa tham lam vừa thiếu trí tuệ nhưng có thừa mánh lới, có thừa mưu mẹo để leo cao, luồn sâu. Họ kết với nhau thành các nhóm lợi ích. Ngoài mồm họ rêu rao vì nước vì dân, thực chất họ chỉ lo vinh thân phì gia, lo củng cố quyền lực. Các nhóm liên kết với nhau thành một tập hợp lớn để vừa chiếm đoạt, vừa tàn phá tài nguyên của đất nước để làm giàu riêng. Ngày nay tập hợp lớn đó chính là ĐCS. Nói cách khác từ tập hợp lớn chia thành các nhóm lợi ích. Các nhóm này vì quyền lợi mà đấu đá nhau, thanh toán nhau.

Nhưng có lẽ không phải ông Sang và lãnh đạo nhầm, họ thấy rõ nhưng cố tình che giấu. Như vậy đã phạm tội lừa bịp. Họ dựng lên nào là Hội đồng lý luận, nào là các Học viện chính trị, nào là Ban Tuyên giáo các cấp để nghiên cứu, để tuyên truyền, rằng mọi sự xấu xa , mọi đồi bại là do một số người suy thoái đạo đức. Thậm chí họ cố tình làm một việc quá sai là đem trộn lẫn khái niệm suy thoái đạo đức với tự diễn biến về tư tưởng. Họ cố  bế tỏa đầu óc, cố bịt mắt, cố bưng tai để không nghĩ, không  thấy, không nghe đến sự tác hại muôn mặt của chế độ toàn trị của đảng. Phải thấy được chế độ cộng sản còn tồi tệ hơn chế độ phong kiến như Trung Nguyễn, thấy được cái sai lầm về chính trị và sự đàn áp đáng tiếc như  Nguyễn Đăng Hưng, thấy được sự cấp thiết xây dựng một Minh Chế như Huỳnh Ngọc Chênh, thấy được nguyên nhân gốc của mọi tai họa từ trong CNML như Nguyễn Đình Cống (không phải chỉ mấy người ấy mà hàng triệu người đều thấy, họ chỉ là đại diện).

Tôi  chứng kiến rằng có rất nhiều người biết CNML sai ngay từ đầu nên kiên quyết không công nhận (mặc dù một số vì tình thế bắt buộc phải chịu đựng), rằng một số khá đông đảng viên ĐCS, trong đó có các cán bộ lãnh đạo đến gần cuối đời bỗng ngộ ra rằng  con đường cộng sản họ đã từng lựa chọn là sai về cơ bản, sai từ gốc. Nhận ra sai rồi, nhưng phản ứng của mỗi người là khác nhau. Để kết thúc tôi xin lấy ý của Huỳnh Ngọc Chênh, thêm vào một chút như sau: Nếu ông Sang và những cán bộ của Đảng, dù đã nghỉ hưu hay đương chức, nếu có lòng với dân với nước thì hãy dũng cảm lên tiếng kêu gọi đổi mới thể chế. Có xây dựng được thể chế thật sự dân chủ với tam quyền phân lập mới có cơ sở loại bỏ tham nhũng đến tận gốc. Còn bài viết “Lịch sử giúp chúng ta hiểu về hiện tại, dự báo tương lai” chỉ mới chứng tỏ ông Sang đang có những phản tỉnh để làm người tử tế. Rất hy vọng ông sẽ vượt lên được chính mình để có thể vững vàng đứng trước sự phán xét của lịch sử.

N.Đ.C.
Tác giả gửi BVN

 

NHẮN TÌM THÂN NHÂN TỬ SĨ của “QUÂN ĐỘI VIỆT NAM CỘNG HOÀ” (trước 1975)

Kính xin vui lòng phổ biến, Làm phước. Kính cảm ơn nhiều.

Kính xin quý vị, mỗi người nhận, chuyển đi email này đến với bạn bè, người thân của mình. Nó sẽ LAN RA RỘNG và HY VỌNG ĐẠT ĐƯỢC KẾT QUẢ.

CẦU XIN THÂN NHÂN CỦA NGƯỜI ĐÃ KHUẤT BIẾT ĐƯỢC.

ĐÂY LÀ TRƯỜNG HỢP NHÂN ĐẠO RẤT ĐẶC BIỆT, XIN QUÝ VỊ PHỔ BIẾN RỘNG RÃI TIN NÀY.

XIN CHÂN THÀNH CÁM ƠN

THÔNG BÁO

 Chúng tôi có tìm thấy một hài cốt của một quân nhân đã hy sinh tại chiến trường Chi khu Kiến Đức, thuộc tỉnh Daklak (cũ), có Thẻ Bài ghi rõ:

Họ tên (tử sĩ) là Nguyễn An Khang

Số quân: 68/144.681

Loại máu B.Rh+

Vậy, nếu ai là thân nhân của Quân Nhân đã hy sinh nói trên xin vui lòng liên lạc ĐT: 0903698807 (gặp Long) hoặc 0903716345 (gặp Nhung) để nhận lại hài cốt.

Người nhắn tin : LM. Nguyễn Văn Lý

lm.nguyenvanly@fvpoc.org>

Mây thẻ