"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Ai là ai: củi khô, củi vừa, củi tươi

 VNTB 
Kỳ Lâm (VNTB) Rõ ràng củi khô là Trịnh Xuân Thanh, củi vừa vừa là Đinh La Thăng, và củi tươi chính là ông Nguyễn Tấn Dũng.
 .
Bộ GTVT – theo kết luận của Thanh Tra Chính phủ và Đoàn giám sát của UBTV Quốc Hội chỉ ra là chỉ định chủ đầu tư yếu và thu ai quy định. Ngoài ra, thông tin thêm cho biết, từ tháng 9/2015 đến nay, Bộ GTVT triển khai 78 dự án đầu tư theo hình thức BT và BOT với chiều dài khoảng 2.200 km, tổng mức là 219.000 tỷ đồng, trong đó 202.000 tỷ đồng là dự án BOT.
 .
Trở lại BOT Cai Lậy, được sự chống lưng của Bộ GTVT, chủ đầu tư liên tục cứng rắn với những tài xế đang đòi hỏi quyền lợi của mình, từ việc đe doạ báo công an xử tội cho đến việc chụp bản số để răn đe.
 .
Nhưng trên hết, là những phát ngôn của lãnh đạo Bộ GTVT thực sự mang tính thách thức dư luận. Từ việc Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Nhật vẫn cho rằng bộ cho phép, nhà đầu tư thu phí là đúng và kiên quyết “không dời trạm thu phí BOT Cai Lậy”; cho đến việc ông Bộ trưởng Bộ GTVT đăng đàn tự vấn về quy định 70km đặt trạm phí, và nhấn mạnh “tôi không hiểu dựa trên căn cứ nào để đưa ra quy định ấy?”. Và mới nhất đây, Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Ngọc Đông lên tiếng khẳng định không sai, không dời, không mua lại, và cho biết nếu tài xế tiếp tục trả tiền lẻ thì tỉnh Tiền Giang phải chỉ đạo xử lý.
 .
Nếu phát biểu của Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Nhật là “vô cảm”, thì phát biểu của ông Bộ trưởng Bộ GTVT và ông Thứ trưởng Bộ GTVT là Nguyễn Ngọc Đông là “thách thức dư luận”. Thậm chí, việc ông Thứ trưởng Nguyễn Ngọc Đông đòi xử lý tài xế trả tiền lẻ là sự chà đạp lên pháp luật nhà nước [Nghị định 96/2014/NĐ-CP xử phạt vi phạm hành chính lĩnh vực tiền tệ và ngân hàng].
 .
Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là tại sao lại như vậy? Thế lực nào? Ý đồ nào đang khiến Bộ GTVT đứng ra ngoài vòng pháp luật và hành xử như một đứa trẻ chưa trưởng thành về nhận thức pháp luật? Điều đặc biệt, nó diễn ngay trong thời điểm mà ‘lợi ích nhóm” đã và đang là cụm từ vô cùng nhạy cảm, và ông Đảng trưởng đang đun lò?
 .
Nhưng qua nhiều nguồn tin, từ việc “khai quật” lại lý lịch của ông Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Nhật với câu hỏi: “Ai đã bổ nhiệm, đề bạt ông Nguyễn Nhật với những vi phạm và khuyết điểm đã được nêu rõ và có kết luận như vậy?” cho đến Osin Huy Đức – người đặt dấu hỏi thẳng thắn hơn khi nhắc đến tên ông “Dũng” với hàng loạt vấn đề liên quan đến ngân hàng, bất động sản, trạm BOT và sự lạm thu, và câu tự vấn của ông Bộ trưởng Bộ GTVT hiện tại đã cho thấy, ông Đinh La Thăng chỉ là một con cờ được nhắc đến, nhưng chủ chốt vẫn là người tử tế mang tên Nguyễn Tấn Dũng.
 .
Nhưng muốn đi đến tràm tướng “người tử tế”, thì “con mã” sẽ bị phanh phui và đấu tố trước, bằng nhiều cách khác nhau. Cũng chính vì vậy, nên ông Bộ trưởng Bộ GTVT mới trả lời chất vấn trực tiếp Ủy ban Thường vụ Quốc hội hôm 15/8 rằng: “Tự nhiên chúng ta đưa ra 70km. Tôi không hiểu dựa trên căn cứ nào để đưa ra quy định ấy?”.
 .
Tự nhiên, không hiểu, căn cứ“? Đó là những câu hỏi không hẳn ngô nghê, mà muốn vạch ra rõ ràng rằng, tại sao lại có quy định đó mà chính bản thân ông Bộ trưởng Bộ GTVT còn không hiểu nỗi, nếu hiểu theo cách khác thì đó là cách chửi khéo ông Trương Quang Nghĩa với người tiền nhiệm là ông Đinh La Thăng.
 .
Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng, người từng chia sẻ: “Khi tiếp xúc cử tri, tôi hay nói: Cái lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào đây cũng phải cháy. Củi khô, củi vừa vừa cháy trước, rồi cả lò nóng lên”.
 .
Rõ ràng, giờ đây có thể hiểu củi khô là Trịnh Xuân Thanh, củi vừa vừa là Đinh La Thăng, và củi tươi chính là ông Nguyễn Tấn Dũng và một vị nguyên Tổng Bí thư.
 .
Và để “thuận lòng dân” hay “đúng quy trình”, thì trước hết cần phải tranh thủ dư luận, và việc đưa BOT Cai Lậy, thậm chí đẩy sự việc lên quá đà với những phát ngôn coi trời bằng vung của Bộ GTVT, đã là một chiêu trò “đốt nóng dư luận” để chĩa mũi duồi vào những sai phạm thời kỳ trước đó. Làm thế này, sẽ là một cách thức triệt hạ đối thủ hay nhất, đúng theo cung cách rất sĩ phu Bắc Kỳ mà ông Đảng trưởng từng nhiều lần thể hiện.
 .
Nhưng mặt khác, cần phải tính đến việc, Bộ GTVT đang bị mắc vào nhóm lợi ích quá lớn và không thể buông thả. 202.000 tỷ đồng là dự án BOT, với hàng loạt sai phạm thì sẽ có bao nhiêu tỷ đồng được chia chác bởi các quan chức trước và sau này của Bộ GTVT. Lúc này, chống BOT chính là chống ta, sẽ là nghiệm của phương trình mà bản thân quan chức Bộ này hoàn toàn không muốn giải ra. Nói một cách khác, thay thế siêu bộ Bộ Công thương với nhóm lợi ích chằng chịt thì giờ đây, Bộ GTVT đang đảm nhiệm vai trò thay thế đó, và bằng mọi cách Bộ này đang có xu hướng ôm chặt tính lợi ích bên trong, để nó không bị lộ đến mức một vài quan chức phải bị bêu tên trong bảng phong thần “chống tham nhũng”.
 .
Dù BOT Cai Lậy là thứ để chống bè phái hay lợi ích nhóm, thì nó cũng cho thấy rằng, thủ đoạn trong chính trị Việt Nam là sự thoả hiệp, sự triệt tiêu dường như rất hiếm hoi. Mọi sự kiện dù nóng đến mấy thì sau thoả hiệp là sự chìm lặng, và Biệt phủ Yên Bái đang là một ví dụ rõ nét nhất. Người dân hay thậm chí hệ thống báo chí trong nước, (lên tiếng mạnh như báo Tuổi Trẻ) cũng chỉ là sự chăn dắt của các thủ đoạn chính trị đang cơn giằng xé, nhất là khi ĐH Đảng đang liền kề, nơi sự thoả hiệp – chia chác quyền lực được tiến hành qua các bước khác nhau, mà bới móc sai phạm và đấu tố là một trong những bước đi đó.
 .
Và bộ GTVT liên tục thách thức dư luận cũng là một nhịp trong những bước đi đó.

DÃ SỬ (KỲ 2): Trần Ách Tắc Ngoại Truyện

Chu Mộng Long

***

chan dung tran ich tac

(Chân dung Trần Ích Tắc)

Sau khi bị cho về vườn đuổi gà cho vợ, ngày 15 tháng 3 năm 1286, Trần Ách Tắc đem cả gia đình đi hàng giặc và được Hốt Tất Liệt phong làm “An Nam quốc vương” rồi chờ ngày về nước.

Tháng 3 năm 1286, Hốt Tất Liệt lại lệnh cho Thoát Hoan đi đánh Đại Việt một lần nữa. Sau hơn một năm chuẩn bị, cuối năm 1287, Thoát Hoan mang đại quân lên đường cùng Trần Ách Tắc. Trước khi lên đường, Thoát Hoan nói với Trần Ách Tắc:

– Lần này ngươi đi tiên phong, cho di dời các bot vào đường tránh, không nên đặt ở các con đường độc đạo nữa. Lợi bất cập hại. Lần trước ta suýt chết vì mấy cái bot của ngươi.

Trần Ách Tắc nói:

– Các bot này đã đặt đúng quy trình. Không thể di dời được. Thần đã vay nóng và lót tay hàng ngàn tỉ cho cả tộc nhưng chưa lấy lại vốn, di dời vào đường tránh có mà ăn cám.

Thoát Hoan nổi điên quát:

– Ngươi ăn cám bằng ta ăn tên độc của quân Trần không ?

Trần Ách Tắc vẫn kiên định lập trường:

– Bẩm Trấn Nam Vương đừng cả giận mất khôn. Quân Trần có tên độc, ta có ống đồng thì lo gì. Cứ giữ các bot để thu tiền, phòng khi bị cô lập thì còn có lương mà ăn. Duy lần này thần sẽ ra lệnh các bot chỉ thu tiền chẵn, bất cứ ai qua bot trả tiền lẻ dưới 500 bạc đều bị truy tố hình sự. Khi đánh xuống Thăng Long thì ta đi đường bộ, nếu thua rút chạy thì đi về đường thủy, lo gì bị các bot chặn đường không thoát được?

Thoát Hoan thấy có lí, bèn đốc quân lên đường.

Trần Nhân Tông cho triệu Hưng Đạo Vương hỏi kế phá giặc. Hưng Đạo Vương trả lời:

– Năm nay thế giặc nhàn! Cứ để giặc tự do tiến đường bộ, khi chúng thoái thì ta chặn đánh đường thủy.

Trần Nhân Tông y kế mà làm. Suốt dọc các con đường độc đạo cho đến kinh thành Thăng Long, dân sơ tán hết thành vườn không nhà trống. Trong nhà không ai được trữ tiền chẵn.

Ngày 3 tháng 9, quân Nguyên dưới quyền tổng chỉ huy của Thoát Hoan chia làm 3 đạo đánh xuống phương Nam. Đạo thứ nhất do Aruq chỉ huy theo đường Vân Nam tiến xuống sông Thao và sông Lô như lần trước. Đạo thứ hai là quân chủ lực đi đường châu Khâm, châu Liêm do Thoát Hoan cùng Trình Bằng Phi, Áo Lỗ Xích, dẫn theo Trần Ích Tắc tiến vào biên giới đông bắc. Đạo thứ ba là thủy quân do Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp chỉ huy 500 chiến thuyền cùng đoàn vận lương do Trương Văn Hổ phụ trách kéo theo sau.

Trần Ách Tắc dẫn quân tiên phong đi trước Thoát Hoan một ngày để làm chủ các bot. Ách Tắc không ngờ đường đi không một chút ách tắc nên làm chủ các bot một cách dễ dàng. Nhưng quân Trần Ách Tắc lại không thu được một xu vì dân không có tiền chẵn để đi qua các bot. Rốt cuộc các bót chỉ có thu tiền mãi lộ từ quân của Thoát Hoan. Quân Thoát Hoan vừa trả tiền lộ phí vừa chửi:

– Đù móa, cứ chơi trò này khi đến Thăng Long không còn một xu dính túi.

Quân của Thoát Hoan đến được Thăng Long mà không gặp bất cứ sự kháng cự nào. Quân của Aurq đến Sông Đuống thì hợp với quân Ô Mã Nhi Phàn Tiếp. Trần Ách Tắc sung sướng tâng công:

– Trấn Nam Vương thấy chưa? Đã thu được nhiều tiền lại không hề bị ách tắc. Quân Trần sợ vãi tè chạy trốn hết rồi. Bây giờ chỉ còn truy tìm chúng mà giết…

Thoát Hoan cũng vui mừng rạng rỡ:

– Ngươi xứng đáng là An Nam quốc vương.

Nói đoạn làm lễ đưa Trần Ách Tắc lên ngai vàng. Trần Ách Tắc lập tức tổ chức thi hoa hậu để tuyển gái hầu hạ Thoát Hoan. Thăng Long vườn không nhà trống, lùng sục mãi mới bắt được hơn 30 gái chân dài (toàn là người mẫu, ca sĩ, diễn viên) của chế độ cũ cho nhập cung. Thoát Hoan chơi được vài ba em thì mệt lử và lo ngủ vùi.

Vừa kịp lúc quân báo phát hiện hơn 1000 thuyền quân Trần đóng ở gần Vạn Kiếp, Thoát Hoan còn đang cởi truồng chim dái lòng thòng đã ngồi bật dậy phi ngựa ra xem. Lập tức ra lệnh cho đạo quân Ô Mã Nhi và Phàn Tiếp tấn công và Aruq đánh chặn đường rút của vua Trần. Ô Mã Nhi nhận lệnh bắn tin sang thuyền quân Đại Việt: “Ngươi chạy lên trời ta theo lên trời, ngươi chạy xuống đất ta theo xuống đất, ngươi trốn lên núi ta theo lên núi, ngươi lặn xuống nước ta theo xuống nước”.

Quân Trần văng tiếng kinh đô: “Đéo sợ! Đéo sợ! Đéo sợ!

Quân Ô Mã Nhi không hiểu gì cứ cho quân đánh tới. Quân Trần bỏ thuyền lên bộ và chui hết vào các bot, dùng tên bắn ra. Quân Ô Mã Nhi vừa tấn công vừa phải trả tiền qua bot nên không thể rượt đuổi được vua Trần, cuối cùng lại phải xuống thuyền đi đường thủy để tìm cách hợp quân với Thoát Hoan. Vua Trần nhờ đó thoát về Thanh Hóa rồi bí mật quay lại bố trí quân dọc khắp các con sông chờ địch.

Trong khi đó tại Vân Đồn, thuyền lương của Trương Văn Hổ vừa đến. Trấn thủ Vân Đồn Trần Khánh Dư ra chặn lại:

– Không trả tiền mãi lộ không thể qua trạm này.

Trương Văn Hổ ngẩn ngưởi ra:

– Á đù, sao bảo đường thủy không có bot? Quân ta chỉ có lương, làm gì có tiền mà trả?

Trần Khánh Dư cười khanh khách:

– Đường thủy không quy định trả tiền chẵn hay lẻ. Trả bằng lương cũng được.

Nói đoạn cho quân đánh úp. 100 thuyền vận tải chở 17 vạn thạch lương của Trương Văn Hổ bị thu sạch.

Tại kinh thành Thăng Long, thấy Thoát Hoan đang say gái, Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp cũng vào cuộc ăn chơi. Riêng Aruq không dám chơi, suốt ngày ở trên thuyền thủ dâm. Tiền chẵn mang từ Thiên triều sang để qua bot chỉ tiêu vài ngày là hết sạch. Lại nghe tin thuyền lương của Trương Văn Hổ bị quân Trần Khánh Dư cướp sạch, cả bọn Thoát Hoan, Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp hoảng hốt. Thoát Hoan triệu Trần Ách Tắc đến hỏi:

– Tiền lộ phí ngươi thu được đâu, mang đến cho ta nuôi quân?

Tràn Ách Tắc lệnh cho quân mang đến cả tấn để cống nạp. Thoát Hoan cho người mang tiền đi đổi lương thực. Nhưng đi đến đâu vườn không nhà trống đến đó. Vả lại tiền chẵn mệnh giá quá cao, dân Việt cũng chẳng có lương thực đủ để bán. Thoát Hoan càng nổi cơn điên, ra lệnh cướp bóc thẳng thừng không cần mua bán, nhưng vẫn không đủ nuôi quân. Quân Nguyên ốm đói lại không đủ sức chống bệnh tật nên chết la liệt. Thoát Hoan và các tướng cũng không còn đủ sức chơi gái, chỉ biết suốt ngày ngậm vú các em chân dài mà ngủ. Vú không có sữa, đến lượt quan tướng cũng đói cồn cào. Thoát Hoan chỉ thẳng roi ngựa vào mặt Trần Ách Tắc:

– Đù móa thằng khốn! Thế này thì lo rút quân thôi. Tiền cả đống cũng không ăn được. Ngươi ở lại ăn cho hết số tiền đó.

Nói đoạn lệnh cho quân theo đường thủy rút quân về. Quân Nguyên rút quân bằng đường thủy vì an tâm không có bot nào chặn đường mãi lộ. Chúng ung dung vừa đi vừa chơi gái vừa hát. Đến cửa Bạch Đằng, cả bọn đang nghêu ngao hát bài “Con đường xưa em đi vàng lên mái tóc thề”… thì thấy tên nỏ ở hai bên bờ bắn xuống như mưa. Thoát Hoan đái một quần, bèn mang 30 em chân dài ra làm bia đỡ tên. 30 em chết hiên ngang không cần che mặt giấu tên. Thoát Hoan nói với Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp:

– Các ngươi rút về đường thủy để phân tán lực lượng của địch. Còn ta chạy lên đường bộ cướp đường về nước.

Thoát Hoan cứ trần truồng như nhộng mà chạy. Qua các bot, lính canh tưởng thằng điên nên cho qua. Chạy suốt mấy ngày đêm thì về được Tư Minh.

Quân của Aruq nghe tin Thoát Hoan bại trận cũng vượt sông chạy bạt mạng về biên giới.

Ô Mã Nhi và Phàn Tiếp tiếp tục chống cự trên sông Bạch Đằng. Vượt sông không được đành rút quân ra biển. Thuyền quân Nguyên to lớn lại va phải cọc nhọn đã được quân Trần đóng chặn từ trước nên chìm vô số kể. Lúc chới với trên sông, Phàn Tiếp còn chửi:

– Đù móa cái xứ sở kì lạ! Đến cái cọc nhọn mà cũng biết làm bot. Ta dù chết cũng không còn tiền để chi trả.

Nói xong chìm nghỉm xuống sông. Quân Trần dùng câu liêm móc Phàn Tiếp lên và bắt sống. Ô Mã Nhi cũng bị bắt sống. Trên đường giải về kinh thành, cả hai luôn mồm chửi Trần Ách Tắc ngu mà tham. Theo Nguyên sử, cả hai sau đó bị đầu độc bằng phóng xạ mà chết.

Cũng theo Nguyên sử, Thoát Hoan sau đó vào chùa tu hành để làm người tử tế. Riêng Trần Ách Tắc bị kỉ luật và đổi sang họ Đinh, toàn bộ gia sản bị tịch biên.

 (nguồn: blog Chu Mong Long)

CHUMONGLONG

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn.

Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu.

Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ.

Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương.

Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư cũng là phường vô đạo!

Dã sử: Trần Ách Tắc ngoại truyện

 Chu Mộng Long
 

Năm 1282, Nguyên Thế tổ Hốt Tất Liệt sai tướng Toa Đô mang quân theo đường biển đi đánh Chiêm Thành, nhưng đường biển xa xôi, lại bị sóng gió đập cho tơi bời phải quay về nước. Bèn mượn cớ sai Thoát Hoan mượn đường bộ đi qua nước Đại Việt để đánh Chiêm. Biết âm mưu của địch, Chiêm mất thì Việt cũng chẳng còn, Trần Thánh Tông hết sức lo lắng.

Trần Ích Tắc hiến kế:

 .
– Bệ hạ khỏi phải lo. Từ Nam Quan đến Đèo Ngang ta cho lập bot thật nhiều, quân Nguyên đi qua phải trả tiền mãi lộ. Ta làm được một công đôi việc, vừa thu được tiền vừa làm chậm lại sự tiến quân của địch.
 .
Hưng Đạo Vương trầm ngâm không nói gì.
 .
 .
Trần Thánh Tông y kế mà làm. Bộ Công Lộ lập tức cho đấu thầu trạm bot (thực ra ngầm chỉ định thầu). Trần Ích Tắc và các cận thần họ Trần đứng ra nhận thầu. Tiền vay từ ngân khố, lời chúng ăn, lỗ triều đình chịu. 
 .
Vậy là con cháu Trần Ích Tắc ngày đêm cho quân xây lắp trạm bot. Các con đường độc đạo đều bị chặn.
 .
Chưa thấy quân Nguyên tấn công thì đã thấy con buôn khốn khổ vì phải trả tiền mãi lộ suốt từ Bắc chí Nam. Vật giá leo thang vì hàng hóa chuyên chở đường dài phải gánh thêm phí mãi lộ. Dân tình kêu rên thảm thiết.
 .
Biết nói thế nào vua cũng không nghe lời, Hưng Đạo Vương bí mật cho người đổi tiền chẵn ra tiền lẻ cấp cho bọn con buôn. Bọn con buôn đến trạm dừng xe đưa cả chục ký tiền lẻ, quân trạm đếm đến mỏi tay. Các trạm bị nghẽn, bèn nổi còi báo động. 
 .
Trần Thánh Tông nổi giận triệu tập Trần Ích Tắc đến hỏi tội:
 .
– Quỷ kế của ngươi thật hại dân hại nước. Chống giặc ngoại xâm đâu chưa thấy chỉ thấy thêm giặc nội xâm.
 .
Ích Tắc tâu:
 .
– Thần chắc chắn có bọn thù địch phản động kích động làm loạn. Bệ hạ cho điều tra xem tiền lẻ ở đâu ra?
 .
Hưng Đạo Vương cười ruồi. Trần Thánh Tông nhíu mày suy nghĩ.
 .
Trần Ích Tắc lại tiếp:
 .
– Bệ hạ chỉ thấy cái hại trước mắt mà chưa thấy cái lợi lâu dài. Việc nghẽn đường hôm nay cho thấy hiệu lực của bot. Nay mai quân Thoát Hoan tràn xuống hàng vạn, chúng chỉ có thể chắp cánh mà bay mới đến được Thăng Long chứ đừng nói đến được Chiêm Thành.
 .
Hưng Đạo Vương trầm ngâm không nói gì.
 .
Trần Ích Tắc nói tiếp:
 .
– Đối với dân buôn thì nên nghiêm cấm không cho chúng dùng tiền lẻ qua bot. Nhưng đối với quân Nguyên thì nên khuyến khích chúng trả tiền lẻ. Tiền càng lẻ càng tốt.
 .
Trần Thánh Tông thấy có lí bèn chuẩn y.
 .
Tháng 12 năm 1284, Thoát Hoan dẫn các tướng Toa Đô, Ô Mã Nhi, Lý Hằng… chia làm ba đạo mượn đường Đại Việt tiến đánh Chiêm Thành. Quân Thoát Hoan đi đến đâu gặp bot chặn đến đó. Biết là “diệu kế” của Trần Ích Tắc, Thoát Hoan càng cho quân đi chậm lại. Lại đổi tiền chẵn ra tiền lẻ thật nhiều để quân Nguyên càng đi chậm hơn, có cớ mà đóng quân trên đất Đại Việt để uy hiếp nhà Trần.
 .
Các bot bấy giờ tràn ngập quân Nguyên. Chúng đóng quân và ngang nhiên ăn ở tại bot. Lại cho người đến tận kinh thành uốn lưỡi cú diều sỉ mắng triều đình, thả cho lính tha hồ hiếp dâm đàn bà con gái Đại Việt.
 .
Nửa đêm Hưng Đạo Vương gặp Trần Thánh Tông, hiến mật kế trao An Tư công chúa cho Thoát Hoan, lấy tình thông gia để hòa hiếu. Lại cho quân ém sẵn mai phục ở các bot, chờ lệnh tấn công. An Tư thân ngà mình ngọc làm ngây ngất Thoát Hoan. Thoát Hoan suốt ngày lo chịch gái nên không đề phòng.
 .
Ngày 10 tháng 6 năm 1285, Hưng Đạo Vương cùng tướng Trần Tung dẫn hơn 2 vạn quân tấn công Thoát Hoan ở bờ Bắc sông Hồng. Thoát Hoan cử Lưu Thế Anh dẫn quân ra đối phó, nhưng đại bại. Quân Nguyên rút chạy về phía Bắc. Khi đi qua các bot lại bị đòi tiền mãi lộ nên khó có thể chạy nhanh qua biên giới. Tại các bot, quân mai phục được lệnh tấn công, tên bắn xuống như mưa. Quân Nguyên chết la liệt, máu chảy thành sông. Quân nội gián của Hưng Đạo Vương trong các bot thừa cơ chất tiền lẻ làm hỏa công đốt các bot. Khỏi lửa ngợp trời, thịt quân giặc cháy hoà với khói tiền lẻ đẫm mồ hôi dân lao động bốc ra khét lẹt. Hưng Đạo Vương lại đốc thúc quân truy kích, quyết bắt bằng được Thoát Hoan để y phải khai ra đã thông đồng với Trần Ích Tắc. 
 .
Thoát Hoan núng thế bèn chui vào ống đồng cho quân lính khiêng để chạy trốn thoát về Tư Minh. Trần Ích Tắc nhờ thế cũng thoát nạn bị truy vấn là kẻ bán nước hại dân.
 .
Sử gia mấy đời đều ghi Trần Thánh Tông nhân từ tha tội chết cho Trần Ích Tắc bằng cách đốt danh sách bọn phản tặc rồi cách chức và xoá hết chức cũ cho về vườn đuổi gà. Nhưng thực ra là Trần Thánh Tông viện cớ đập chuột sợ vỡ bình, coi như không có bằng chứng để kết tội Trần Ích Tắc.
 .
Ngày nay di tích các bot vẫn còn khắp trên nước Việt.

GS. Nguyễn Đình Cống
16.08.2016

VÀI ĐÁNH GIÁ NHẦM TRONG CM THÁNG 8

Nhân dịp kỷ niệm CM tháng 8, ngoài những điều nhiều người đã biết, đã thuộc lòng, cũng nên nhìn vào vài đánh giá và tuyên truyền nhầm, sai sự thật để hiểu thêm lịch sử. 

Xin bắt đầu từ tháng 5- 1941, khi Đảng Cộng sản thành lập Mặt trận Việt Minh (VM) với mục tiêu : “Liên hiệp tất cả các tầng lớp nhân dân, các đảng phái cách mạng, các đoàn thể dân chúng yêu nước, cùng nhau đánh đuổi Nhật – Pháp, làm cho Việt Nam hoàn toàn độc lập”. 

Tuyên bố công khai là thế, mục tiêu trước mắt là như vậy, rất tốt đẹp, rất rõ ràng, nhưng xét ra việc thực tế đã làm được, mục tiêu chính và lâu dài không hoàn toàn đúng như thế.

Đêm 9 tháng 3- 1945 Nhật đảo chính Pháp. Trên đất VN không còn một người Pháp cai trị. Ngày 11 -3 vua Bảo Đại tuyên bố Việt Nam độc lập, xóa bỏ mọi hiệp ước đã ký với Pháp. Tháng 4- 1945 giải tán Triều đình phong kiến với các Thượng thư, lập Chính phủ do Thủ tướng Trần Trọng Kim đứng đầu và các Bộ trưởng. Ngày 15 – 8 Nhật đầu hàng Đồng minh. Ngày 17 – 8 Chính quyền Hà nội tổ chức Mit tinh, treo Cờ Quẻ Ly để chào mừng nước Việt Nam độc lập. Cuộc mit tinh này đã bị người của VM cướp đoạt, hạ cờ Quẻ Ly xuống, giương Cờ đỏ sao vàng lên và kêu gọi đi theo VM. 

Từ trước ngày 17 – 8 thủ tướng Trần Trọng Kim, bộ trưởng Hoàng Xuân Hãn đã 5 lần tiếp xúc, hội đàm với đại diiện của VM tại Hà nội (Lê Trọng Nghĩa, Nguyễn Khang) với đề nghị mời người của VM tham gia Chính phủ hoặc hợp tác lập Chính phủ liên hiệp để chuẩn bị đón tiếp quân Đồng minh, nhường quyền kiểm soát phần lớn đất nước cho VM một cách hòa bình. Nhưng cả 5 lần đều bị đại diện VM từ chối với tuyên bố là VM đủ lực lượng để cướp toàn bộ chính quyền mà không cần sự hợp tác nào hết, chỉ có đấu tranh “một mất một còn”. 

Để tỏ rõ thiện chí không dùng bạo lực, chính phủ ông Kim và Bảo Đại không thành lập quân đội, không có Bộ Quốc phòng. 

Ngày 19- 8 VM cướp chính quyền ở Hà nội. Sau đó việc cướp chính quyền lan rộng ra toàn quốc. Việc cướp này diễn ra dễ dàng, nhanh chóng vì không gặp phải sự chống đối . Ngày 25-8 vua Bảo Đại thoái vị.

Về việc tuyên bố độc lập của Bảo Đại và sự hoạt động của Chính phủ Trần Trọng Kim hiện có 2 luồng nhận định rất khác nhau. Theo tuyên truyền của VM thì bọn ông Kim chỉ là một lũ bù nhìn, tay sai cho Nhật, là bọn Việt gian bán nước. Ngược lại, theo nghiên cứu và công bố của một số sử gia độc lập thì Tuyên bố Việt Nam độc lập của Bảo Đại và Chính phủ Trần Trọng Kim có đủ cơ sở và giá trị pháp lý, Chính phủ bao gồm nhiều nhân sĩ trí thức yêu nước, có trình độ cao, có tinh thần dân tộc mạnh và đã làm được nhiều điều có ích lợi cho dân tộc. Nếu như VM không kiên quyết tiêu diệt mà hợp tác với họ thì vận mệnh đất nước có lẽ đã khác nhiều. Việc này như thế nào xin để lịch sử phán xét.

Riêng chuyện CM tháng 8 đã đánh Pháp, đã đuổi Nhật và giành độc lập mà trên 70 năm qua nhiều người Việt vẫn tin và khẳng định như vậy thì thực tế lịch sử đã chỉ ra rõ ràng là không đúng. Trong thời gian diễn ra CM tháng 8 VM không hề đánh một đơn vị Pháp nào, không hề đuổi một đơn vị Nhật nào. VM quả thực đã lợi dụng được thời cơ và điều kiện rất thuận lợi để cướp chính quyền của chính phủ Trần Trọng Kim khi Pháp đã bị Nhật loại bỏ, Nhật đã đầu hàng, chính quyền hợp pháp không có quân đội, không chống lại. Hơn nữa khi CM sắp nổ ra, tổng chỉ huy quân Nhật tại VN có đề nghị với Bảo Đại và Trần Trọng Kim, rằng nếu phiá VN yêu cầu thì quân đội Nhật sẽ giúp bảo vệ chính quyền và đánh tan VM. Nhưng các ông đã không đồng ý, nghĩ rằng như thế là huynh đệ tương tàn, là làm đổ máu của người Việt một cách không cần thiết.Ông Kim còn đòi Nhật thả nhiều thanh niên VM bị Nhật bắt giam trước đó. Nhật đã thả họ. Trong tuyên ngôn thoái vị Bảo Đại nêu cao tình đoàn kết dân tộc, vì tự do và hạnh phúc của nhân dân.

Ngày 2-9-1945 Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập. VM cho rằng đây là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên, có ý nghĩa lịch sử trọng đại sau gần một thế kỷ đất nước bị đô hộ. Nhưng nhiều nhà nghiên cứu lại chỉ ra rằng trước đó mấy tháng nước VN đã độc lập, đã thoát khỏi ách cai trị của thực dân Pháp. Mặc dầu lúc đó trên lãnh thổ còn có quân Nhật, nhưng Nhật không đặt chế độ cai trị, Nhật không xem VN là thuộc địa, VN có chính phủ riêng, Bảo Đại đã tuyên bố Việt Nam độc lập. Nếu cứ khăng khăng cho rằng Bảo Đại và Trần Trọng Kim bị lệ thuộc vào Nhật thì sau khi Nhật đầu hàng họ cũng đã thoát khỏi sự lệ thuộc đó và độc lập của VN được bảo đảm. Như vậy thì CM tháng 8 đã không đánh Pháp, không đuổi Nhật, càng không giành độc lập cho đất nước. Từ tháng 4- 1945, và đặc biệt từ sau 15- 8 nước VN đã hoàn toàn độc lập. CM tháng 8 chỉ làm một việc duy nhất là cướp chính quyền để thay đổi chế độ và bản tuyên ngôn độc lập của Hồ Chí Minh là tuyên ngôn lần thứ hai, sau tuyên ngôn của Bảo Đại.

Đảng Cộng sản đang trên đà thắng lợi thì ngày 01 tháng 11- 1945 tuyên bố tự giải tán. Một số người cho rằng đây là một nước cờ khá cao của Đảng, nhằm bảo toàn lực lượng trước sự phá hoại, khủng bố của các thế lực thù địch. Nhưng nhiều nhà nghiên cứu không chấp nhận lời giải thích ấy, cho rằng đó là một sự dối trá, một nước cờ quá thấp, định dùng nó để đánh lừa chính phủ Mỹ nhưng đã không qua mắt được tình báo của họ. Nguyên do là Hồ Chí Minh biết Mỹ ủng hộ việc giải phóng thuộc địa, đặc biệt là thuộc địa của Pháp.VM đã từng xem Mỹ là bạn, đã nhận nhiều viện trợ của họ. Hồ Chí Minh cũng rất biết Mỹ không ưa gì cộng sản, vậy muốn nhận được sự ủng hộ chân thành và tận tình của Mỹ thì phải xa rời cộng sản. Nhưng rồi mưu mô dối trá tự giải tán của CSVN đã không lừa được Mỹ, cho nên Tổng thống Mỹ không trả lời những bức thư của Hồ Chí Minh liên tiếp gửi đến. Mỹ ủng hộ Pháp trở lại VN với mong muốn dùng Pháp ngăn chặn làn sóng cộng sản. Thế rồi CS VN mắc mưu Mao Trạch Đông biến Mỹ từ bạn thành thù.

Khi vận động thành lập VM, Đảng CS kêu gọi liên hiệp các tầng lớp nhân dân yêu nước, các đảng phái cùng đánh đuổi Nhật Pháp, giành độc lập. Tham gia vào VM có các đảng như : VN Quốc dân đảng, đảng Cách mệnh VN, đảng Đại Việt, đảng Hưng Việt, đảng Việt cách. Khi VM cướp được chính quyền thì ban đầu cũng có nhường cho các đảng một số ghế trong Quốc hội, nhưng về sau các đảng khác đều bị gắn nhãn việt gian, phản động, bị tiêu diệt công khai hoặc ngấm ngầm. Ngay Đảng Dân chủ, đại diện cho doanh nhân và Đảng Xã hội, đại diện cho trí thức được hoạt động một thời gian rồi cũng bị giải tán. Không những thế, sau này trong kháng chiến chống Pháp, trong cải cách ruộng đất, trong nhiều phong trào khác nhiều người yêu nước đã bị hãm hại chỉ vì họ là địa chủ, tư sản hoặc có vài ý kiến bất đồng. Làm như vậy phải chăng để CS thực hiện mục đích chính là độc chiếm vai trò thống trị.

Một số người lập luận rằng nếu không có đảng CS lãnh đạo làm CM tháng 8 thì đất nước VN không có được như ngày nay. Đó là một kiểu ngụy biện. Và ngày nay của VN như thế nào, có đáng mơ ước và tự hào không. Nếu năm 1945 những người theo Đảng làm CM tháng 8 biết được tương lai của VN sau 70 năm sẽ như bây giờ, rất nhiều giá trị bị đảo ngược, nếu họ biết Tổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Văn Linh nói : “Biết đi với Trung quốc thì mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng” thì liệu có bao nhiêu người hăng hái theo Đảng, hy sinh cho Đảng. Hà Sĩ Phu bình luận câu nói của ông Linh là rất dại, rất ngu, rất phản động. Thực ra rất đau xót và nhục nhã cho dân tộc vì con đường đi với Trung quốc đó đang được một số người có chức quyền ra sức thực hiện chỉ vì lợi ích nhóm của ĐCS, còn một số khá đông khác thuộc nhân dân thì vì sợ đủ mọi thứ mà chịu yên lặng, chịu hèn yếu chấp nhận sự hủy hoại, sự diệt chủng do Trung cộng gây ra cho dân Việt một cách từ thâm trầm đến ào ạt.

Nhân kỷ niệm lần thứ 71 CM tháng 8, viết ra vài sự thật đã từng ít được quan tâm để đóng góp vào việc hiểu thêm lịch sử.

LS. Trần Vũ Hải: TÔI CÓ LỖI ĐỂ BOT VÔ PHÁP NHƯ HIỆN NAY!

 

Tôi có lỗi để BOT vô pháp như hiện nay! 

Tôi sẽ chuộc lỗi!

Luật sư Trần Vũ Hải

 BOT là từ viết tắt của tiếng Anh: Build-Operate-Transfer, có nghĩa: Xây dựng-Vận hành-Chuyển giao. Chính phủ có thể kêu gọi các công ty bỏ vốn xây dựng trước (build), sau đó khai thác vận hành một thời gian (operate) và sau cùng là chuyển giao (transfer) lại cho nhà nước sở tại. 

Cách đây 20 năm, tôi bắt đầu tư vấn về những dự án BOT, nhưng về sản xuất điện. Khi đó, tôi đại diện cho phía Việt nam, đàm phán từng điều khoản lẫn những công thức khó nhằn do nhà đầu tư nước ngoài đưa ra. Khung pháp lý về BOT khá sơ sài, mặc dù ưu đãi cho các dự án BOT là cao nhất. Tôi đã nhiều lần phát biểu với những quan chức cấp cao lẫn cấp trung, rằng một đạo luật về hợp tác công tư lẽ ra cần phải ban hành, quy định cụ thể về những dự án công tư, cách thức chọn nhà đầu tư, những hợp đồng mẫu hợp tác công tư (trong đó có BOT), và những ưu đãi của nhà nước dành cho tư nhân. Nhưng có vẻ một vấn đề rất lớn đó không được các quan chức quan tâm, thấu hiểu. 

Hơn 10 năm sau, năm 2009, tôi lại tham gia tư vấn cho các doanh nghiệp vận tải cho vụ BOT Xa lộ Hà nội, tại TP Hồ Chí Minh. Gọi Xa lộ Hà nội cho oai, thực ra công ty CII không phải là chủ đầu tư xây dựng Xa lộ Hà nội, mà chỉ là công ty được lập lên để hoàn trả khoản đầu tư xây dựng đường Điện Biên Phủ mở rộng. Thế nhưng CII lập Trạm Thu Phí Xa Lộ Hà nội, làm như họ là nhà đầu tư Xa lộ này để thu phí xe cộ đi lại trên Xa lộ Hà nội, kể cả những phương tiện không đi qua đường Điện Biên Phủ. 

 

http://m.baomoi.com/nen-dat-tram-thu-phi-xe-o…/c/3409492.epi
http://m.baomoi.com/da-co-nhieu-uu-ai-danh-ch…/c/3679670.epi
 

Cuộc chiến dằng dai, đã tưởng có lúc chúng tôi thắng, buộc công ty CII hoặc phải lập trạm ở đường Điên Biên Phủ mở rộng hoặc chấm dứt việc thu phí do thành phố không gia hạn thời hạn thu phí. Thế nhưng đằng sau công ty CII là những thế lực lớn của thành phố này, họ tuy có di chuyển trạm (nhưng không vào đường ĐBP mở rộng) nhưng kéo dải thêm thời hạn đến 2045 với lý do có thêm những dự án BOT khác. Chúng tôi đã khởi kiện công ty CII ra toà, yêu cầu toà buộc CII chấm dứt hành vi thu phí những chủ xe không sử dụng đường Điện Biên Phủ mở rộng và phải hoàn phí do việc thu sai. Người khởi kiện là một doanh nghiệp vận tải, nhưng đáng tiếc chủ doanh nghiệp này đã mất khi vụ kiện dang dở! Cá nhân tôi đã trực tiếp đến Tổng cục Đường bộ, Bộ Tài chính, gửi văn bản đến Thủ tướng….nhưng đáp lại chỉ là một vài công văn, một hai cuộc tiếp xúc lấy lệ!

Giờ đây, nhìn lại với tư cách một công dân và một luật sư, tôi xin nhận trách nhiệm đã chưa làm hết nhiệm vụ, lẽ ra tôi đã chặn đứng tệ BOT đường bộ, làm một nơi thu phí một nơi nhan nhản trên đất nước này. 

Tôi xin lỗi các bạn, đã bị thu phí oan. Và để chuộc lỗi lầm, tôi quyết định sẽ giúp các doanh nghiệp vận tải hay những lái xe kiện các doanh nghiệp BOT thu phí sai! Ngay từ hôm nay.

Hồ Chí Minh dưới góc

Ngày 15/8/2017, VOA đã đăng bài “Hồ Chí Minh dưới góc nhìn của một cựu phiên dịch thân cận”, ghi lại cuộc trò chuyện giữa tác giả với Đại tá Đoàn Sự, người từng làm phiên dịch cho ông Hồ Chí Minh. Đây là phần tiếp theo của câu chuyện, đặc biệt là nhằm trả lời câu hỏi mà nhiều người quan tâm: “Hồ Chí Minh có phải là Hồ Tập Chương không?”[i]

“[…] Thứ hai, Cụ sống rất là keo kiệt. Nói thật là thế. Cho nên gần Cụ thì vinh dự nhưng mà sợ lắm. Ăn uống, sinh hoạt rất là khổ. Không có được cái gì tự do cả. Bảo bác, ‘Cái hoàn cảnh tôi ngày xưa… thực ra con quan thật đấy, nhưng mà nghèo lắm, đói lắm… Các chú biết không, Nghệ Tĩnh có câu “dân cá gỗ mà”…

“Bác hỏi thì mình trao đổi, mình nói nhưng mình không dám nói hết. Thực ra, tôi thấy Bác có mấy chỗ này. Thứ nhất, Bác rất máy móc trong việc thiểu số phục tùng đa số. Cho nên trong Cải cách Ruộng đất, trong Nghị quyết 9, trong tất cả các thứ, Bác không đồng ý, nhưng mà khi mình là thiểu số thì Bác vẫn thuận theo. Nhưng mà sau này thấy sai rồi, đáng lẽ Bác phải can đảm, dùng cái uy lực của mình để chặn cái chuyện đó lại thì lúc ấy Bác lại không làm. Bác coi như một cuộc thí điểm, mà thí điểm tai hại không biết chừng nào. Thứ hai, thực ra mà nói, cả cuộc đời mình, ông cụ đi từ lòng yêu nước thôi, sang đến bên kia Cụ mới giác ngộ giai cấp, Cụ vào Đảng Xã hội, sau đó Cụ mới vào cái đảng của Lenin, trong đó có vấn đề đấu tranh cho thuộc địa mà… Trong vụ khủng bố Bukharin – Zinoviev [tức V án Moskva], Cụ đã thấy rằng ở Nga có vấn đề. Cụ đã có suy nghĩ rồi. Cho nên tư tưởng của Cụ, tuy rằng theo Marx-Lenin nhưng ngả dần về phía Tôn Dật Tiên, về chủ nghĩa tam dân…

“Vừa rồi tôi sang địa chỉ của Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, tôi giở những tài liệu giảng dạy ra. Trong đó có 3 người dạy. Người thứ nhất là ông Lưu Thiếu Kỳ, lúc bấy giờChủ tịch Công hội Trung Quốc. Ông đến giảng về phong trào công đoàn. Người thứ hai là ông Bành Bái, lãnh tụ phong trào nông dân. Ông giảng về phong trào nông dân của Trung Quốc. Còn ông cụ, tất cả bài giảng của ông cụ là con đường cách mạng, trong đó phảng phất chủ nghĩa tam dân. Tuy rằng cũng có lồng chủ nghĩa Marx-Lenin đấy, nhưng mà nó có hơi hướng của chủ nghĩa tam dân. Bây giờ còn lại bút tích như thế. Thế cho nên mình mới thấy là ông cụ cũng có cái khác, củng cố nhận thức của tôi, là Cụ theo chủ nghĩa Marx-Lenin, Cụ dùng Marx-Lenin làm phương tiện, nhưng còn mục đích thì Cụ không nói.

“Cho nên vừa rồi ông Trương Minh Tuấn có viết cái bài về việc Bác Hồ xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa [bài Kinh tế th trường đnh hướng XHCN to ra phát trin ngon mc cho đt nước” của Bộ trưởng TT-TT] thì tôi bảo là không phải đâu. Câu ấy là người ta ghép cho Cụ Hồ thôi, chứ trong Di chúc, Cụ có nói gì về chuyện ấy đâu. Cụ có nói gì đến chuyện xây dựng CNXH đâu. Chính Cụ lại do dự chuyện ấy. Cho nên vừa rồi ông [GS] Chu Hảo và cả ông [GS Nguyễn Khắc] Mai nữa đã nói rằng, đến giai đoạn giải phóng dân tộc là Cụ bắt đầu bế tắc…

“Có những trường hợp Cụ biết, như vụ Xét lại này này. Cụ biết chứ sao không biết, là vì xử trí ông Vũ Đình Huỳnh, thư ký của Cụ; xử trí ông Võ Nguyên Giáp là tay chân của Cụ, v.v. Cụ biết cả. Nhưng lúc bấy giờ Cụ bị sức ép. Sức ép thứ nhất là do đã phải dựa vào Trung Quốc, cho nên nó chỉ đạo, nó ép Cụ. Sức ép thứ hai là bộ phận tả khuynh của ta đã tranh thủ điều đó để nắm lấy quyền lực. Cụ thấy như thế cho nên trong những trường hợp đó, với vị trí của Cụ, Cụ cũng gần như là để thí điểm xem nó thế nào. Trong vụ Nhân văn Giai phẩm cũng thế. Cụ để cho ông Tố Hữu và ông Nguyễn Chí Thanh làm, chứ Cụ có dính gì đâu. Nhưng mà cái dở nhất của Cụ là thế này, sau khi biết làm có kết quả sai rồi thì phải mạnh dạn nhận ra mà trấn chỉnh cái đó lại thì Cụ lại không dám làm. Và Cụ bịnh hưởng [bởi] cái đó rất mạnh…

“Khi ra Nghị quyết 9, chuyển sang đấu tranh vũ trang chính thức ở Miền Nam thì Cụ không tán thành. Và lúc bấy giờ Trung Quốc khuyên thế này: Đánh nhau thì đánh, có lực lượng thì chuẩn bị, cứ dần dần mà làm, nhưng mà không nên làm quy mô lớn. Vì nếu làm quy mô lớn lên thì Mỹ sẽ nhảy vào đấy. Kinh nghiệm Triều Tiên mà. Cho nên Cụ cho rằng vẫn tổ chức đấu tranh ở Miền Nam, vẫn thế này thế khác, nhưng mà gây dựng dần dần về ý thức, như vết dầu loang thôi, chứ chưa phải đánh nhau lớn được. Nhưng mà các cụ nhà ta lại hăng hái quá, cứ kiên quyết phải đánh, rồi thì là lập Đường 559… Cụ không tán thành.

“Hôm bỏ phiếu Cụ bỏ ra ngoài, không tham gia bỏ phiếu. Ông Võ Nguyên Giáp, Ung Văn Khiêm, v.v. không tán thành, cho nên bị kỷ luật cả nút đấy. Nhưng mà đa số, ông Duẩn, ông Thọ, ông Trường Chinh… thì lại theo quan điểm này rồi. Thế thì khi xẩy ra, Cụ rất đau lòng. Lúc bấy giờ ông [Võ Nguyên] Giáp giao cho ông [Lê Trọng] Nghĩa và ông Đỗ Đức Kiên [Cục trưởng Cục Tác chiến] chuẩn bị một cuộc chiến đấu có quy mô lớn, chứ chưa phải cuộc tổng phản công – một cuộc chiến đấu về vấn đề chiến lược, đánh mạnh để tạo áp lực, chứ chưa phải tổng phản công, vì điều kiện chưa đầy đủ. Thế nhưng các cụ nhà ta lại nghe các báo cáo ở Miền Nam ra – bây giờ khắp nơi tốt lắm rồi, bây giờ nổi lên một cái là nó lật nhào ngay… Nhân thể đó đả luôn ông Giáp, bắt một loạt tay chân của ông Giáp, từ Cục trưởng Tác chiến, Chánh Văn phòng, Cục trưởng Tình báo… kể cả ông Nguyễn Văn Vịnh, Trung tướng, Chủ nhiệm Uỷ ban Thống nhất. Và cô lập Cụ, không cho Cụ tham gia gì cả, cứ lấy lý do là Cụm đau mà, rồi tống Cụ đi.

“Chính sai lầm đó mà sau này một bà nhà văn Pháp đã viết một cuốn sách mà ta có dịch ra nhưng cắt phần đó đi. Bà nói, chính sai lầm Mậu Thân đã dẫn đến cái chết của ông Hồ Chí Minh. Chứ với điều kiện ấy, ông Hồ Chí Minh [lẽ ra] chưa chết đâu. Nhưng vì ông bị thất bại quá nhiều, trong việc thí điểm, nào là vụ Nhân văn, v.v. rồi dồn đến cái cuối cùng là không thực hiện được ý đồ, mà bị các ông kia lấn át, cho nên ông suy nghĩ, suy sụp và dẫn đến cái chết của ông.

“Ngay từ hôm chuẩn bị Tết Mậu Thân, ông cụ đi máy bay từ Bắc Kinh về Hà Nội, xuống đến sân bay thì sân bay xẩy ra sự cố [ông Vũ Kỳ từng kể về sự cố bí hiểm có thể dẫn đến tai nạn này – đèn chỉ huy trên sân bay bị chệch 15 độ – trong bài Bác H vi Tết Mu Thân năm y” trên Văn Nghệ số Tết Mậu Dần 1998]. Lúc đó ra đón chỉ có ông Duẩn, ông Đồng, ông Thọ thôi…

“Đến Tết, theo quyết định của Bộ Chính trị, Cụ lại đi [Trung Quốc] nghỉ. Cụ đi nghỉ mà có mang gì đâu, mỗi một ông Vũ Kỳ thôi. Hệ thống điện đài, hệ thống thông báo cho Cụ đều bị cắt hết. Cho nên Cụ có biết gì đâu. Vì vậy Cụ rất khổ tâm trong chuyện này. Cho nên ở trong Cụ Hồ nếu nhìn cho kỹ thì nó có cái bi kịch, bi kịch cuộc đời, không đơn giản đâu. Nhưng bây giờ tôi rất phản đối có những người với ý đồ xấu [với Cụ], hết chuyện này chuyện nọ

“Cậu đã có cuốn ‘Hồ Chí Minh sinh bình khảo’ chưa? Tôi sẽ cho cậu một cuốn… Là vì thế này, khi tôi sang Quảng Châu [thăm trụ sở Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội], tôi vào cái buồng mật thì [ở đó] có cả cuốn này. Người ta [những người phụ trách di tích] hỏi tôi, ‘Cụ thấy cuốn này thế nào?’ Tôi hỏi lại, ‘Các vị thấy thế nào?’ Họ bảo, ‘Làm gì có cái chuyện này. Đây là họ phịa ra thôi, nhưng mà chúng tôi lưu lại đây để tham khảo.’

“Trên gác hai di tích trụ sở Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội có một buồng rất to, ảnh rất nhiều. Lúc mình đến, đầu tiên họ không cho vào. Mình mới trình bày thì họ hẹn: ‘10h ngày mai mời Cụ đến’. 10h hôm sau mình đi ô tô đến thì mình thấy họ đã sắp xếp lại. Những ảnh nào có những người thân thiết với Cụ Hồ nhà mình thì họ để, nào là Mao, Chu Đức, Lưu Thiếu Kỳ… còn những người nào mà mình không khoái (như Đặng Tiểu Bình) thì họ cất đi. Nhưng họ lại để nhiều hình ảnh của ông Hoàng Văn Hoan, khi sang Trung Quốc thế nào. Khi xem thì tôi chỉ xem qua, vì tôi biết rồi. Bà phụ trách (ở đó chỉ 2-3 người thôi) nói: ‘Ở đây còn một buồng mật, chúng tôi chỉ mở cho một số cán bộ nghiên cứu, cần biết thì xem thôi. Ông có muốn xem không?’ ‘Ồ, thế thì hay quá!’ ‘Nhưng chỉ ông xem thôi nhé. Những người đi với ông không vào được đâu nhé.’ Thế là họ mở, buồng nhỏ thôi. Trong đó có cả ‘Hồ Chí Minh sinh bình khảo’, có cả những tài liệu của Hoàng Văn Hoan và những tài liệu khác… Mình xem qua một lượt xong thì họ hỏi mình, mình bảo: ‘Tôi thì tôi nói thật tôi tuy không lâu nhưng cũng đã tiếp xúc với Cụ Hồ. Và ngay từ thời kỳ đó tôi thấy là không thể đóng giả Cụ Hồ được. Đóng giả Cụ Hồ thế nào được. Sau này [gặp] bà Tống Khánh Linh, bà… v.v. rồi về phụ trách lớp học cán bộ cao cấp của ta ở trường đảng thì những Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong… đều biết Cụ Hồ chứ sao không biết. Chuyện đó không giả được, mà chỉ là phịa thôi…

“Hiện nay tôi có 2-3 bản [Hồ Chí Minh sinh bình khảo] gì đấy. Nếu cậu thích thì lấy về tham khảo thôi. Chứ còn tất cả tài liệu đó, nó viết nó phịa lắm, mà nó có những cái vô lý lắm. Vừa rồi ông Hà Tuấn Trung [nguyên Uỷ viên Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, TBT Tạp chí Kiểm tra] đã vạch ra cái sai trái của chuyện này rồi. Nhưng ông mới chỉ vạch sơ thôi…

“Đứng về chữ nghĩa mà nói, Cụ Hồ chỉ có 4 thứ tiếng giỏi thôi… Còn những thứ tiếng khác nói thế thôi chứ không giỏi đâu… Cụ giỏi Tiếng Pháp nhất. Sau rồi đến Tiếng Trung… là vì ở nhà Cụ đã học tam thư ngũ kinh Tiếng Hán rồi. Sau này sang Nga, Cụ lại học ba khoá Tiếng Nga… nên Tiếng Nga của Cụ rất khá… Từ Tiếng Pháp cụ lần ra Tiếng Anh, nhưng Tiếng Anh của Cụ thì vừa phải thôi…

“Khi nó viết cái cuốn ấy [‘Hồ Chí Minh sinh bình khảo’] là nó có ý đồ xấu rồi. Cho nên nó lợi dụng tất cả các khía cạnh. Ngay trong cuốn ấy cũng có những chi tiết mâu thuẫn nhau cơ mà…

Tác giả [Lê Anh Hùng] nói với Đại tá Đoàn Sự (về cuốn “Hồ Chí Minh sinh bình khảo”): “Đây là âm mưu của cả Trung Quốc lẫn ban lãnh đạo Việt Nam. Trung Quốc thì rõ ràng rồi. Lãnh đạo Việt Nam thì muốn trên không gian mạng, công chúng cứ cãi nhau về một chuyện vớ vẩn, vô bổ, một chuyện không có thật, làm mất thời gian và gây chia rẽ. Riêng chuyện này đã gây chia rẽ rồi. Đó là thứ nhất. Thứ hai, họ có ý đồ là muốn dân chúng hiểu rằng ‘Ừ, bây giờ Việt Nam đang lệ thuộc Trung Quốc đấy, nhưng chúng tôi đang phải giải quyết hậu quả của cái ông Hồ Tập Chương kia để lại.’ Lý do thứ ba là họ muốn tạo điều kiện, dọn đường về dư luận cho Hoàng Trung Hải lên nữa.”

*Xem toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Đại tá Đoàn Sự và nhà báo Lê Anh Hùng trên Youtube tại địa chỉ: https://youtu.be/2B4j2xGoAss.

 

Hết

Hồ Chí Minh dưới góc nhìn của một cựu phiên dịch thân cận
VOA 15/08/2017
Ông Đoàn Sự (hàng đầu bên phải) và Hồ Chí Minh tại Bắc Kinh năm 1957. Ảnh do Đại tá Đoàn Sự cung cấp.

Ông Đoàn Sự (hàng đầu bên phải) và Hồ Chí Minh tại Bắc Kinh năm 1957.

Ảnh do đại tá Đoàn Sự cung cấp.

“Sống với ông Cụ thì thấy vinh dự, nhưng mà rất khó sống… vì ông Cụ khó tính lắm, chứ không phải dễ đâu. Cụ chỉ dễ tính với mấy bà phụ nữ thôi… muốn cái gì cho cái đó, rất là thân thiết… Còn mấy ông con trai, nhất là mấy ông có tuổi đến, là Cụ mắng cho sa sả đấy…”

“Tư tưởng Hồ Chí Minh là gì? Tư tưởng Hồ Chí Minh là đa nguyên đa đảng. Lúc đầu, năm 1945, Cụ cho thành lập Đảng Dân chủ, Đảng Xã hội. Ngoài ra còn có Quốc dân đảng, Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội. Năm đảng cơ mà…”

“Cụ bảo, lúc nào trong con người ta cũng có cái nhân và cái nghĩa, có cái thiện và cái ác. Có người cái thiện nhiều, cái ác ít. Nhưng người nào cũng có cả. Cho nên phải làm thế nào để giảm bớt cái ác, phát huy cái thiện của người ta. Đừng quan niệm rằng đã là kẻ thù là xấu…”

“Thực ra ban đầu Cụ về, Cụ rất muốn đi theo con đường quan hệ với Mỹ đấy… Tôi còn có tài liệu về việc Cụ gửi cành đào cho ông Ngô Đình Diệm. Chính Cụ rất muốn lợi dụng chuyện đó… Xẩy ra cuộc chiến tranh Việt – Pháp là Cụ đã hết sức nhân nhượng rồi, nhưng vì rằng tình thế lúc đó, cộng với các nước cộng sản đã muốn rằng đây là một chiến trường để thử thách. Do đó buộc ta phải nhảy vào chiến tranh. Trong chiến tranh, về sau này, khi trận Điện Biên Phủ xong rồi… chuyển sang thời kỳ đánh Mỹ. Quan điểm của Cụ về chuyện đó là khác. Cụ rất muốn để cuộc chiến tranh ấy cố gắng giữ ở mức độ nào đó để Mỹ không vào được. Nhưng mà các ông nhà ta cứ làm…”

“Khi thành lập nước, Cụ Hồ cho giải tán trường luật. Điều đó là không được, vì lúc đó Cụ quan niệm trường luật là theo luật pháp của đế quốc, cho nên Cụ giải tán. Chính ra là phải bảo vệ trường luật để sau này xây dựng hệ thống pháp luật.”

Ông Đoàn Sự vừa sang Quảng Châu từ ngày 30/5 – 9/6, thăm di tích trụ sở Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội. Ông tìm ông Hoàng Tranh, nguyên Phó Viện trưởng Viện Khoa học xã hội Quảng Tây, người từng viết một cuốn sách về bà Tăng Tuyết Minh, nhưng không gặp. Năm 1955, ông từng đến thăm bà Tăng Tuyết Minh. Lần này ông đến thì bà đã mất (từ năm 1991). Người ta nói là phần mộ của bà không có, vì khi mất, bà yêu cầu thiêu xác và thả tro xuống dòng sông Hồng.

“Cụ Hồ có bao nhiêu vợ thì tôi không lạ gì, nhưng trong số những người quan hệ với Cụ thì chỉ có bà Tăng Tuyết Minh là có làm lễ thành hôn rõ ràng…”

Khoảng năm 1955-1956, Hồ Chí Minh gặp Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Đông Đào Chú. Trong cuộc gặp đó, Đào Chú muốn đưa bà Tăng Tuyết Minh về với Hồ Chí Minh, nhưng ông Hồ từ chối, nói rằng với vị trí của mình lúc này mà có vợ là người nước ngoài thì sẽ mang tiếng. Ý kiến của Bộ Chính trị là không nên, mà chỉ yêu cầu Trung Quốc giúp đỡ cho bà tồn tại thôi. Bà Tăng Tuyết Minh không lấy ai cả. Khi về hưu bà được hưởng trợ cấp đặc biệt. Năm 1955, ông Đoàn Sự đã cùng Đại sứ Hoàng Văn Hoan bí mật đến thăm bà. Lúc bấy giờ ông Hồ Chí Minh giao cho ĐSQ hàng năm đến thăm và tặng quà cho bà. Ông Hoàng Văn Hoan dặn ông là phải giữ bí mật về chuyến đi, không được nói cho ai biết. (Ông Hồ Chí Minh không gặp lại bà Tăng Tuyết Minh lần nào nữa.)

“… Tôi còn tìm hiểu và biết là Cụ Hồ còn nhiều đám lắm… Nguyễn Thị Minh Khai, kể cả với bà Tống Khánh Linh… Năm 1924 [?] cụ từng sang Vienna, cụ yêu cả bà Tống Khánh Linh đấy. Khi tôi đưa Cụ về Thượng Hải để thăm bà Tống Khánh Linh thì đi chiếc xe mui trần. Lúc bấy giờ bà Tống Khánh Linh là Phó Chủ tịch nước… Hôm đó tháng Sáu, tháng Bảy gì đó… Cụ Hồ ngồi bên cạnh bà Tống Khánh Linh… Giời nắng, ông cụ lấy cái mũ chụp lên đầu bà ấy… Khi về đến chỗ ở của bà Tống Khánh Linh, Cụ Hồ gọi Tống Khánh Linh là “Tống muội”… Bọn tôi mới thầm thì: “Gớm, sao mà đẹp đôi thế!”… Bác Hồ không kể [chuyện tình với bà Khánh Linh], nhưng qua những chuyện đó, rồi qua [việc] ông Vũ Kỳ kể lại những mối tình của Bác… Ông ấy [Vũ Kỳ] kể cả bà Tống Khánh Linh, ông ấy kể cả vợ của ông Hồ Tùng Mậu nữa cơ… vân vân… nhiều lắm… Tại vì thế này này, thời kỳ hoạt động cách mạng, các ông ấy cứ ghép nhau… Cũng như là bà Nguyễn Thị Minh Khai, có dạo sống với Cụ Hồ đấy chứ, mà đăng ký đi học là vợ chồng đấy chứ…”

“Thế nhưng những chuyện đó là bình thường thôi… ta bây giờ cứ xoay vào đó, rồi thì là khoét sâu nó… thực ra chẳng ra gì cả. Khi tôi ở Hàng Châu với Cụ, có hôm thứ Bảy rỗi rãi, tôi mới bảo bà Tống Minh Phương là hỏi xem người yêu của Cụ Hồ có những ai và ở đâu, vì anh Vũ Kỳ cứ bảo rằng ông ấy [HCM] có quyển sổ tay ghi tháng nào thì phải gửi thư cho bà Madam này, Madam kia… Mình mới gạ hỏi… Đang vui vẻ cười thế này. Bà Tống Minh Phương với Cụ Hồ bình thường rất là thân, cho nên bà mới bạo dạn bảo: ‘Bác ơi, Bác kể những mối tình của Bác cho chúng tôi nghe với nào.’ Thế là Cụ nghiêm mặt lại Cụ bảo: ‘Bây giờ có lẽ không còn chuyện gì để moi chuyện tôi nữa nên các cô các chú lại… Kể ra bây giờ thì chưa phải lúc. Nhưng mà thôi, hôm nay tôi cũng nói sơ cho cô chú… Tôi là người, chứ tôi không phải là ông thánh. Tôi có nhu cầu tất cả mọi thứ. Khi ra ngoài tôi ở đâu tôi cũng có người yêu cả. Mà người yêu không phải chỉ là [quan hệ] vớ vẩn, người yêu là phải sống với nhau như vợ chồng đấy. Nhưng mà tôi phải có nghị lực…’ Sau rồi Cụ mới chỉ vào mình…: ‘Khi tôi ở nước ngoài, tôi diện hơn các cô các chú nhiều lắm. Tôi không ăn mặc thế này đâu. Sau này về Trung Quốc rồi, tôi thấy mặc thế này nó tiện hơn. Nó phù hợp với Á Đông hơn…’.”

“Ông Cụ cũng có những cái hóm hỉnh lắm. Thí dụ như hôm tôi đưa Cụ đi đảo Hải Nam về, [chỉ tay lên tường] khi chụp cái ảnh này này. Khi lên bên Châu Giang ở Quảng Châu… [người ta] huy động dân Quảng Châu đông lắm, đứng ở bên sông hoan nghênh. Ô tô từ trên tàu chạy thẳng lên. Cụ ngồi trên xe vẫy tay. Về chỗ nghỉ rồi chúng tôi mới hỏi, ‘Tại sao dân hoan nghênh đông thế nhỉ?’ Cụ bảo, ‘Chú Sự xem tại sao?’ ‘Thưa Bác, vì Bác là bạn thân của ông Mao, bạn thân của ông Lưu Thiếu Kỳ, bạn thân của ông này ông khác… Chứ cháu ở Trung Quốc 8 năm nay rồi, cháu đi rất nhiều nơi rồi, nhưng mà cháu chưa thấy các nguyên thủ quốc gia các nước khác đến các tỉnh người ta hoan nghênh lắm, người ta bình thường thôi, chỉ mấy ông lãnh đạo gặp nhau thôi.’ Thế là Cụ cười, Cụ bảo, ‘Ờ, thế cũng có lý. Nhưng mà này, người ta hoan nghênh chúng ta là người giương cao ngọn cờ giải phóng dân tộc, người ta không hoan nghênh chúng ta bởi chúng ta là cộng sản đâu.’ Lúc bấy giờ cách đây 60 năm nhé. Tôi mới thấy lạ quá. Tôi không dám hỏi gì. Tôi im. Sau tôi quay lại tôi hỏi ông Vũ Kỳ, ‘Quái nhỉ. Cụ Hồ 100% là cộng sản mà sao Cụ nói câu gở thế nhỉ?’ Ông Vũ Kỳ vuốt râu bảo, ‘Cái này phải suy nghĩ lâu dài. Ông cụ nói là có hàm ý sâu sắc lắm đấy.’

“60 năm sau, tôi nhớ lại chuyện này. Vừa rồi tôi sang [Trung Quốc] tôi đã đến bến Châu Giang, cái nơi mà tôi đón Cụ Hồ để tôi nhớ lại cái đó, là ngay từ đó Cụ Hồ đã có cái suy nghĩ như vậy. Do đó nên vừa rồi rất nhiều người viết rất nhiều chuyện về Cụ Hồ… thì có cái tôi công nhận [đúng].”

  • 16x9 Image

    Lê Anh Hùng

    Lê Anh Hùng là một blogger/dịch giả/nhà báo độc lập ở Hà Nội và là người đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam từ nhiều năm nay.

Mây thẻ