"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Những nghịch lý chết người hay bi kịch của một quốc gia

 

Nguyễn Quang Dy

Chính trong những khoảnh khắc đen tối nhất, ta phải tập trung để thấy được ánh sáng”   (It is during our darkest moments that we must focus to see the light – Aristotle)

Một số nghịch lý chết người có thể làm chính trị suy đồi và kinh tế tụt hậu, dẫn đến bi kịch quốc gia. Nguyên nhân chính là do hội chứng cực đoan và ngộ nhận, vì cực đoan thường dẫn đến vô cảm và ngộ nhận thường dẫn đến vô minh. Vô cảm và vô minh vốn là bi kịch lớn của con người, như một căn bệnh mãn tính rất khó chữa. 

Tại các nước đang chuyển đổi (nhưng “không chịu phát triển”), cực đoan và ngộ nhận cản trở cải cách thể chế và hòa giải dân tộc, bỏ qua những cơ hội sống còn để phát triển, làm đất nước ngày càng suy yếu, cạn kiệt, và phụ thuộc, dễ mất độc lập và chủ quyền. Vì vậy, muốn thoát khỏi vấn nạn đó, để “kiến tạo” và phục hưng đất nước, người Việt phải nâng cao dân trí và đổi mới tư duy, để cải cách thể chế và dân chủ hóa.   

Nhưng trong bối cảnh phân hóa nội bộ hiện nay, ai ủng hộ và ai chống lại cải cách thể chế? Theo Lê Kiên Thành, “Nếu những người có chức có quyền giàu lên nữa thì đất nước này sẽ sụp đổ… Chúng ta sẽ phải đứng về một phía chống lại 1/3 chúng ta, mà 1/3 này là những người vừa có tiền vừa có quyền, những người đang được hưởng lợi từ thể chế hiện giờ… Đó là những nghịch lý mà chúng ta đang phải đối mặt”.

Cực đoan và hận thù hay “tù nhân của quá khứ”

Khi xem xét lại chiến tranh Việt Nam, người ta nhận ra “một cuộc chiến sai lầm, sai lầm về địa điểm, sai lầm về thời điểm, và sai lầm về địch thủ” (a wrong war, at the wrong place, at the wrong time, with the wrong enemy – John Kennedy, Oct 13, 1960). Đó là một bài học lịch sử cho cả hai bên, vì ngộ nhận dẫn đến nghịch lý chết người. Phải chăng lịch sử có thể rẽ ngả khác, nếu John Kennedy nghe lời khuyên của George Ball (thứ trưởng ngoại giao, đã khuyên tổng thống đừng đưa quân vào Việt Nam). Những người “thông minh tài giỏi nhất” (the best and the brightest) cũng có thể ngộ nhận và mắc sai lầm.   

Read the rest of this entry »

Lệnh tạm dừng 5 ca khúc Sài gòn- quẫn trí hay kiếm việc làm thêm ?

Phùng Hoài Ngọc

(đăng VNTB cùng ngày)

Trước sau tôi đã nghe cả hai ca khúc cùng tên:“Không ai ngăn nổi lời ca”.

Bài trước của nhạc sĩ Nguyễn Hữu Thắng, nghe từ năm 1963 đôi lần trên đài TNVN. Bây giờ chẳng còn ai hát, cốtìm mãi cũng thấy trên mạng của một blogger hoài cổ, lời ca đọc thấy buồn cười. Chỉ có cái tựa đề là còn giá trị, ngoài ra là bỏ hết.

 Bài sau của nhạc sĩ La Hữu Vang, đặt trùng tựa, tôi tin chắc La Hữu Vang không biết bài trước nên đặt trùng.

Không ai ngăn nổi lời ca

Không ai ngăn nổi lòng ta,

Không ai ngăn được lời ca

Dù gió mưa, dù mây mù che cả một miền quê nhà.

Ngăn làm sao nổi lòng ta, ngăn làm sao được lời ca…

Đây đất nước ta miền Bắc đang xây đài nở hoa

    (nhạc sĩ Nguyễn Hữu Thắng, miền Bắc,1963)

Không ai ngăn nổi lời ca

Không ai ngăn nổi lời ca

Lời ca mãi muôn đời

lời ca yêu mến người…

Người người tìm nhau trong bác ái tin yêu đời

chung xây nước Việt đẹp tươi !

      (nhạc sĩ La Hữu Vang, miền Nam, 1978)

Bỗng nghe tin Cục Biểu diễn nghệ thuật Bộ văn hóa giở chứng công bố lệnh “tạm dừng lưu hành 5 ca khúc Sài gòn”, một số báo chí ngơ ngác tìm nhân vật có chút danh để phỏng vấn. Cộng đồng mạng xôn xao và phẫn nộ, có người thì buồn cười chế giễu hết lời. Ba cái tên được coi là “nhạc sĩ” không biết sáng tác hay biểu diễn là Nguyễn Thu Đông (Cục) và 2 nhà báo Nguyễn Thụy Kha, Nguyễn Lưu, cùng bị ném đá tơi bời.

Tôi bỗng nhớ một bài giảng văn lớp 10, bài thơ “Độc Tiểu Thanh ký” của thi hào Nguyễn Du. Nhà thơ thương cảm nàng Tiểu Thanh xinh đẹp có tài thi họa nên bị vợ cả ghen tức. Bài thơ bát cú có hai câu “Chi phấn hữu thần liên tử hậu/Văn chương vô mệnh luỵ phần dư” (mỹ nhân mà có linh hồn thì mất rồi còn ôm hận/ Văn chương không có số mệnh mà phần sót lại còn bị khổ lụy). Tiểu Thanh (1594-1612) là vợ bé của chàng họ Phùng ở tỉnh Giang Tô, đời Thanh. Mồ côi mẹ từ thuở nhỏ, được một bà sư nuôi cho ăn học, năm 16 tuổi, nàng lấy lẽ một người họ Phùng. Vì vợ cả ghen, nàng phải ra ở nhà riêng của Phùng sinh trên núi Cô Sơn, cạnh Tây Hồ rồi buồn bực mà chết lúc mới 18 tuổi. Tiểu Thanh đã tự đốt các bài thơ của mình trước khi ngã bệnh qua đời, chỉ chừa lại 12 bài đặt tựa là tập “Phần dư”. Người vợ cả biết chuyện vẫn còn ghen và giận lắm, đòi tìm lấy tập thơ, dù chẳng biết tập thơ viết cái gì, mụ chỉ muốn đốt hết dấu vết người đẹp tài hoa cho bõ ghét ghen. Có người chép chuyện đời nàng đặt là “Tiểu Thanh ký”.

Tôi bỗng nhớ năm 1975, những anh bộ đội đi tàu hỏa, ô tô trở về quê phía Bắc mang theo những ba lô cồng kềnh nặng nề. Một số thứ hàng hóa tiêu dùng, không cần phải kể. Đặc biệt, những băng đĩa nhạc Sài Gòn và máy cassette gói bọc cẩn thận. Mở ra cho cả nhà nghe, cả hàng xóm kéo đến nghe. Xuất hiện một số cửa hàng nhỏ mua bán băng đĩa khắp các phố phường. Các quán nước, café quán nhậu rộn rã réo rắt nhạc Sài Gòn.(Nói thêm: trước 1975 bọn sinh viên học sinh chúng tôi vẫn mở đài radio Sài gòn, đài Tự Do, đài Mẹ Việt Nam... nghe thỏa thich, tất nhiên tránh mở chỗ đông người)

Mấy năm nay, nhiều cuộc thi hát bolero toàn quốc liên tục mở ra, từ đài THVL, HTV, Hanoi TV đến cả VTV. Khen cho mấy đài truyền hình nhà nước biết đáp ứng nhu cầu quần chúng yêu nhạc và biết làm ăn kinh doanh.  Tôi nhớ hai quán quân: Nguyễn Thu Hằng Solo cùng Bolero 2015*[1] và Ngô Trung Quang  Bolero 2016*[2]. Hai quán quân trai tài gái sắc ngẫu nhiên cùng đoạt giải hai năm liền với ca khúc “Con đường xưa em đi”. Điều này có lẽ khiến mấy người tự coi mình làm nhiệm vụ canh gác tư tưởng văn hóa “theo định hướng” giật mình? Hay là, chỉ thuần túy họ giả vờ giật mình, để viết bài đề nghị cấm hát, hòng lập chút công dâng Đảng ?

Cộng đồng mạng bàn bạc rôm rả, xin chọn hai ý kiến tiêu biểu:

 CHUYỆN KIỂM DUYỆT CA KHÚC MIỀN NAM TRƯỚC 1975

Ts.Chu Mộng Long

Lời dẫn: Chuyện kiểm duyệt, đúng hơn là lệnh cấm các ca khúc miền Nam trước 1975 hiện nay đã tái hiện đúng bản chất Hồng vệ binh thời Cải cách ruộng đất và Nhân văn – Giai phẩm. Đó là thời từng cấm cải lương, cấm cả Thơ Mới, văn chương Tự Lực văn đoàn và những tác phẩm mang tính nhân văn. Nhưng Hồng vệ binh thời ấy chỉ là nạn nhân của giặc dốt. Dốt sinh ra ác. Bao nhiêu văn nghệ sĩ và bao nhiêu tác phẩm từng bị chôn vùi.

Ngày nay Hồng vệ binh đã tự hào thoát dốt với những cái tên nhạc sĩ, nhà báo, nhà phê bình… đủ các loại “nhà”, nhưng dốt vẫn hoàn dốt. Đó là những cái tên như Nguyễn Thu Đông, Nguyễn Lưu, Nguyễn Thụy Kha. Không chỉ 5 ca khúc mà có ông còn đòi cấm tất cả như đã từng cấm ngay sau năm 1975 cho “đảm bảo tư tưởng”. Ngu dốt mà nắm quyền cai trị là một thảm họa của dân tộc, dù chỉ là cai trị về văn hóa.

Kích động chia rẽ dân tộc, gây thêm hận thù, phá hoại tiến trình hòa giải dân tộc không ai làm tốt hơn mấy ông vô học mang danh trí thức này!

Một bạn hỏi tôi, sao không đối thoại với lí luận của mấy ông này. Tôi bảo đối thoại với họ khác nào nói chuyện cù nhầy với King Kong? Tôi đã viết hai bài trong hai stt trước và cảm thấy đủ, không cần nói thêm. Post cả hai vào đây với niềm tin các ông sẽ được ghi danh vào ố sử.

LÍ DO KIỂM DUYỆT: Thế lày nà thế lào?

Về việc cấm các ca khúc của miền Nam trước 1975, báo chí viết khá nhiều bài với những thông tin khác nhau. Search trên Google thấy cả đống, cũ lẫn mới. Báo thì nói 5 ca khúc bị cấm. Báo thì khẳng định là 18 ca khúc. Báo thì nói là “rất nhiều”.

Tuổi trẻ giật tít: KHÔNG THỂ CÔNG KHAI CÁC CA KHÚC BỊ CẤM!

(http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/20120704/khong-the-cong-khai-cac-ca-khuc-bi-cam/500043.html)

Đọc báo lõ cả mắt vẫn không thấy rõ lí do vì sao không công khai. Không công khai thì biết đường nào mà tránh? Phạt rình à?

Chỉ biết một số bài báo gần đây dẫn lời quan chức kiểm duyệt nói lí do cấm biểu diễn một số ca khúc như Cánh thiệp đầu xuân (Lê Dinh- Minh Kỳ), Rừng xưa (Lam Phương), Chuyện buồn ngày xuân (Lam Phương), Đừng gọi anh bằng chú (Diên An), Con đường xưa em đi (Châu Kỳ – Hồ Đình Phương). Lí do ấy là, bài hát không rõ tác giả (mặc dù tên tác giả to đùng gắn theo bài hát), lời bài hát bị biến dạng so với chuẩn ban đầu của ca từ (mặc dù ca từ gốc  vẫn còn in nguyên vẹn đó).

Vậy thì chỉ có thể là nội dung chính trị, mặc dù lại chính các quan chức kiểm duyệt khẳng định “không có vấn đề gì về nội dung chính trị”.

Thế lày là thế lào?

Trên một số trang FB có nói, bài “Con đường xưa em đi” bị kiểm duyệt vì có hai từ nhạy cảm: “chiến trường” và “phiên gác”. Giời ạ, vậy thì không kể là miền Nam hay miền Bắc thời chiến tranh, có vô số bài hát có hai từ gọi là “nhạy cảm” ấy. Cấm hết thì lấy đâu ra ca khúc mà hát!

Mà không hát thì dân ta chỉ còn biết…chửi như hát hay à?

Tôi thử kiểm duyệt hết cả 5 ca khúc trên lần nữa vẫn không thấy có lời nào phản động, thù địch hay chống cộng. Tất nhiên, chống chiến tranh giết chóc, ca ngợi tình yêu và sự sống thanh bình thì có ở nhiều bài hát. “Phản chiến” là nội dung của gần như tất cả ca khúc một thời bị quy là “nhạc vàng, nhạc ngụy” chứ không riêng 5 ca khúc trên.

Gần đây có thông tin đòi xử phạt các quán karaoke sử dụng băng đĩa nhạc tuyên truyền hình ảnh binh lính Việt Nam Cộng hòa. Chẳng nhẽ chỉ vì hình ảnh ai đó minh họa mà bài hát phải “lụy phần dư” ?

Theo tôi, hình ảnh cũng chỉ là (dấu vết) lịch sử. Không lẽ người ta ám thị nặng nề đến mức lo sợ “xác ướp trở lại”? Nếu đúng như thế thì bệnh tự kỉ ám thị đã rơi vào đồng bóng quá nặng nề.

Nếu không phải vì những lí do trên thì chỉ có thể là do bệnh GATO (ghen ăn ghét ở). Trào lưu hát lại nhạc xưa làm cho mấy tay nhạc sĩ dỏm thời nay khó chịu. Không phải ngẫu nhiên mà tay nhạc sĩ Hồ Hoài Anh tỏ ra thù địch với nhạc bolero! (tay giám khảo này tuyên bố “Giọng hát Việt 2017 tôi không chọn thí sinh hát bolero”- Ngọc chú)

Tôi là lính cộng sản thứ thiệt đây. Tôi từng đặt câu hỏi từ khi còn tại ngũ, rằng tại sao chính quyền Sài Gòn không cấm mà nhà nước Hà Nội lại cấm? Tôi từng nói với thủ trưởng của tôi, người cũng hay nghe lén nhạc vàng, rằng thì là, lẽ ra ta phải biết ơn những nhạc sĩ phản chiến, bởi chính họ đã góp phần làm nên chiến thắng của ta. Chứ nếu họ mà sáng tác nhạc hiếu chiến cổ vũ chém giết, có khi còn lâu ta mới thắng! Thủ trưởng tôi nói, ừ chính quyền Sài Gòn ngu thiệt, dùng toàn bọn nhạc sĩ phản động chống mình mà không biết…

ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ: Vua Kong kiểm duyệt ca khúc

Vua Kong vừa tiết lộ rõ lí do kiểm duyệt ca khúc “Con đường xưa em đi”. Trước đó dư luận đoán già đoán non là do nội dung chính trị, ở chỗ ca từ có hai từ “chiến trường” và “phiên gác” nhạy cảm liên quan đến lính ngụy. Một anh Kong khác trong Bộ kiểm duyệt né tránh, cho rằng “không phải vì nội dung chính trị” mà vì có những nội dung mơ hồ.

Bây giờ thì King Kong mới chịu nói thẳng:

Chiến trường anh bước đi” là chiến trường nào đây?”

Đúng là câu hỏi đạt đỉnh cao trí tuệ!

Vậy là lâu nay dân ngu cứ hát chứ không cần biết chiến trường đó là chiến trường nào, của ta hay của địch.

Nay nhờ vua Kong hỏi mới ngớ người ra!

Vua Kong mà hỏi nữa thì bài hát này xóa sổ hẳn chứ không chỉ “tạm dừng”. Chẳng hạn như hỏi “Có nàng hoen đôi mi” là nàng nào ?, “Khách qua đường vắng tanh” là khách nào ?, vì sao vắng tanh? “ghi một đêm trăng thanh” là trăng nào? Trăng Liên Xô hay Trăng đế quốc Mỹ? vân vân …Cuối cùng, “Chỉ còn em với anh“, tức là trăng đã lặn mất tăm, lúc đó anh với em làm trò gì? Có hủ hóa không?

Một bài hát mơ hồ, không rõ địch ta, không rõ địa chỉ, hành động mờ ám như vậy bị kiểm duyệt là đúng! Đề nghị tẩy não tất cả những ai đã thuộc bài hát này cho nó triệt để!

Phải công nhận Kong thông minh, sống dai, xứng đáng là biểu tượng Vua Văn hóa Việt!

Hà Nội đề xuất xây tượng đài cho Kong là hoàn toàn xứng đáng! Tốn nghìn nghìn tỉ cũng nên làm!

Blog chú Tễu:

Ý kiến của anh chàng Nguyễn Lưu (trông mặt cũng nghệ phết nhưng đếch phải Lưu Nguyễn nhập Thiên Thai) rất chi là hay. Vì quan sát thấy từ hôm Cục kia cấm lưu hành 5 ca khúc trước 75 thì khắp phố phường hàng băng đĩa rong nào cũng có hàng chục đĩa CD bán cho khách vì rất rất nhiều người hỏi mua. Dân văn phòng ai cũng mở các bài này để nghe cho biết, cho đã.

 Vì vậy, Nguyễn Lưu nêu ý kiến như thế này là cơ hội mở tổng kho Ca khúc về lính Việt Nam Cộng Hòa. Tuyệt vời! Ca khúc Việt Nam Cộng hòa nó buồn, ca từ hay, phối khí tốt, thu thanh tốt, lại hát tròn vành rõ chữ nên ai cũng muốn nghe.

 Hay là Nguyễn Lưu đã “tự diễn biến”, nhưng theo cách riêng, tinh vi hơn, tế nhị và an toàn hơn? Biết đâu đấy!

 Chú thích ảnh:

NGuyen Luu...

Ảnh 1: Nhạc sĩ, nhà báo, nhà phê bình Nguyễn Lưu

nguyen thuy kha

Ảnh 2: Nhạc sĩ, nhà thơ, nhà phê bình Nguyễn Thụy Kha

King KOng

Ảnh 3: King Kong tạm thay thế “Nhạc sĩ Nguyễn Thu Đông”, trưởng phòng quản lí băng đĩa Cục (chưa tìm thấy ảnh trên Google nên tạm thay).

(Có ai biết 3 anh này sáng tác nên ca khúc nào không, dù chỉ là ca khúc cho khỉ hát? Mách giùm tôi)

Nguồn tham khảo: FB Chu Mộng Long, FB chú Tễu.

PHN

[1]* . Thí sinh Nguyễn Thu Hằng đến từ Nghệ An,“Con đường xưa em đi”, quán quân Bolero 2015,   

         https://www.youtube.com/watch?v=x5vZzY1SfCA

[2]* . Thí sinh Ngô Trung Quang đến từ Quảng Trị, “Con đường xưa em đi”, quán quân Bolero 2016,

         https://www.youtube.com/watch?v=ZGJgv1PvRdc

TS Nguyễn Thanh Giang: “đi đến cuối con đường mà chưa làm gì được cho đất nước”

 19.3.17

 
Lê Kiên (VNTB) Ông khóc rất nhiều vì cho rằng, “cuộc đời đã đi đến cuối con đường mà chưa làm gì được cho đất nước và nhân dân”.
 
Trong một thông báo gửi ban điều hành Hội nhà báo độc lập Việt Nam (IJAVN) liên quan đến sức khỏe hội viên TS. Nguyễn Thanh Giang, và là nhà đấu tranh nhân quyền bền bĩ trong nhiều năm qua, Phó Chủ tịch IJAVN Nguyễn Tường Thụy cho hay, sức khỏe của chí sĩ Nguyễn Thanh Giang đang “rất kém”.
VNTB – TS Nguyễn Thanh Giang: đi đến cuối con đường mà chưa làm gì được cho đất nước
“Vào thứ Bảy, khi chúng tôi đến nhà thì gia đình đã tắm cho ông sạch sẽ và bế ông ra ngồi trên một cái ghế để căn dăn tôi và gửi tới đồng bào lời vĩnh biệt!”.
Ông khóc rất nhiều vì cho rằng, “cuộc đời đã đi đến cuối con đường mà chưa làm gì được cho đất nước và nhân dân”, ông Nguyễn Tường Thụy thông tin.
TS. Nguyễn Thanh Giang đã có lời nói được cho là “sau cùng” đến mọi người: “Vĩnh biệt mọi người , tôi rất yêu quí mọi người, yêu quí nhân dân”. TS. khẳng định, ông rất thương nhân dân và yêu quý anh em đấu tranh vì dân chủ.
Trong một chia sẻ có liên quan, ông Nguyễn Tường Thụy nhấn mạnh, bản thân ông rất kính trọng TS. Nguyễn Thanh Giang vì đã từ bỏ lợi ích của cộng sản mang lại để đứng về phía nhân dân.
“Sự đóng góp của ông vô cùng lớn cho việc khai dân trí và tạo áp lực lên chế độ độc tài cộng sản.”

TS. Nguyễn Thanh Giang sinh ngày 6 tháng 7 năm 1936 trong một gia đình trí thức ở thị xã Thanh Hóa. Ông nội là một nhà nho bất đắc chí. Thân sinh ông, sau khi cùng Nguyễn Khắc Viện rải truyền đơn tổ chức tang lễ Phan Châu Trinh, bị đuổi học khỏi trường Collège Vinh về làm quan phán ở Tòa sứ Thanh Hóa (tương đương Chánh Văn phòng Ủy ban Nhân dân tỉnh Thanh Hóa ngày nay).

Năm 1962, tốt nghiệp khoa Lý –Toán Đại học Tổng hợp Hà Nội, ông được phân công công tác tại Vụ Kỹ thuật Tổng cục Địa chất rồi sau đó về làm giám đốc bộ môn Địa Vật lý Cục Bản đồ Địa chất. Ông là người đầu tiên phát hiện khả năng chứa Uranium của địa tầng than Nông Sơn, là người tự thiết kế và lắp ráp phòng thí nghiệm Cổ từ đầu tiên ở Đông Nam Á và đã thực hiện gần 30 công trình nghiên cứu cùng một số tập sách khoa học đã được xuất bản …Ông được chính quyến cơ sở đề nghị phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động nhưng vì “lý lịch có vấn đề” (thân sình ông di tản sang Hoa Kỳ) nên không được xét duyệt.

Năm 1996, TS. Nguyễn Thanh Giang nghỉ hưu và chuyển dần sang hoạt động chính trị. Mặc dù phương pháp đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền của ông không những hoàn toàn bất bạo động mà còn chỉ gồm những bài viết, những thư từ góp ý gửi lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội với lời lẽ rất ôn hòa, năm 1999 ông vẫn bi nhà cầm quyền Việt Nam bỏ tù. Không đưa được ông ra tòa vì không thể chính thức ghép ông tội gì, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã lẳng lặng thả ông ra nhưng sau đó vẫn tiếp tục hành hạ, đầy đọa ộng. Đặt trạm gác trước nhà, theo giõi trên đường, nghe lén điện thoại là chuyện thường tình đối với chính quyền cộng sản. Đã năm lần khám nhà, tịch thu tài sản, sáu lần bắt bớ tra hỏi; rồi thuê trẻ con ném đá vào nhà, bố trí người tông xe dọc đường, thuê côn đồ giả danh thương binh xông vào tư thất gây sự hành hung; rồi viết bài xuyên tạc, bôi bẩn, lăng mạ trên các báo của Đảng, tổ chức đấu tố ở phường, cắt điện thoại nhằm cô lập với bà con, họ hàng, bè bạn… 

Bài viết “Tiểu sử ông Nguyễn Thanh Giang” trong cuốn “Nhật ký Rồng Rắn” của nhà xuất bản “Tủ sách thời sự Việt Nam và Thế giới” đã đánh giá ông như sau : “… ông được xem như một Sakharov hay Lý Phương Chi của Việt Nam.” [Theo BBT Thư Viện Nguyễn Thanh Giang Online.]

“GIAI CẤP MỚI”, đã đến giai đoạn chót

Phùng Hoài Ngọc

VNTB 19/3/2017

(Đọc sách GIAI CẤP MỚI của Milovan Djilas)

Milo

Ngày nay, nói về chủ nghĩa cộng sảnđảng cộng sản, mỗi người sẽ có ngay nhận xét ít  nhiều khác nhau. Trí thức, cán bộ, cựu binh, nông dân, công nhân, học sinh, sinh viên, thậm chí đến bà nội trợ, ai cũng có thể nói một nhận xét nào đó về hai chữ CS. Nếu mỗi người chỉ là một “thầy bói xem voi” thì khi đem gộp những cái nhìn cục bộ lại, tổng hợp cũng sẽ cho ra một “chân dung hơi nham nhở” tạm tin cậy được. Chúng tôi giới thiệu với bạn đọc một công trình nhỏ về qui mô nhưng đạt được cái nhìn toàn cảnh và sâu sắc về CNCS và ĐCS. Tác giả  công trình là Milovan Djilas.

Cách đây tròn 60 năm (1957- 2017), cuốn sách GIAI CẤP MỚI ra đời, người viết là Milovan Djilas – cựu lãnh đạo Đảng CS Nam Tư. Công trình nghiên cứu và phản tỉnh về Chủ nghĩa cộng sản, về Đảng cộng sản Nam Tư và Liên Xô.

Dưới đây chúng tôi giới thiệu bản dịch tiếng Việt của dịch giả Phạm Nguyên Trường*[1] chưa có cơ hội xuất bản trong nước, hiện chỉ lưu hành trên mạng internet.

Tập sách dày 120 trang (cỡ A4), nếu bạn đọc có ít thời gian đọc sách, chúng tôi sẽ làm theo kiểu các nhà xuất bản ngày nay tái bản những cuốn sách dày bằng cách rút gọn và đơn giản hoá, tất nhiên vẫn phải toát lên được tinh hoa của sách. Thể loại sách đó gọi là Simplified Edition (tức là Bản giản dị, rút gọn). Bạn đọc có thể hiểu các tiểu thuyết qui mô hoành tráng như “Những người khốn khổ” Victor Hugo, “Kịch Shakespeare”, tiểu thuyết “Hồng lâu mộng”.v.v…với số trang chữ thu gọn chỉ còn không quá 10 % nguyên tác. Thà rằng đọc sách rút gọn còn hơn không. Chúng tôi xin giới thiệu công trình GIAI CẤP MỚI qua ba kỳ ngắn gọn.

Read the rest of this entry »

ĐỪNG QUÊN KÝ ỨC BỊ NGUYỀN RỦA CỦA TUẦN BÁO “VĂN”!

Lại Nguyên Ân

Trong năm 2017 này, cụ thể là đến đầu tháng 4/2017, sẽ là tròn 60 năm kể từ hội nghị thành lập Hội nhà văn Việt Nam, diễn ra trong vài ba ngày đầu tháng 4/1957 tại Câu lạc bộ Đoàn Kết, ngay cạnh sân Nhà hát Lớn Hà Nội.

Read the rest of this entry »

Viện Phan Châu Trinh, Nguyên Ngọc, tôi tin

 VNTB  17.3.17

Bùi Minh Quốc

(VNTB) – Có ý kiến dựa vào sự đặt hàng ấy mà bảo rằng Viện Phan Châu Trinh không thể giữ được tính độc lập khi nhận tiền nhà nước. Thiết nghĩ, nhìn sự việc như vậy thì không khỏi rơi vào hời hợt, giản đơn.

nguyen ngoc

   Nhà văn Nguyên Ngọc phát biểu tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh. VOA

Ngày 07 tháng 02/2017, tại thành phố cổ Hội An (tỉnh Quảng Nam), ra đời VIỆN PHAN CHÂU TRINH với chủ tịch Hội đồng Viện là nhà văn Nguyên Ngọc. Sự kiện này được loan tải trên một số cơ quan truyền thông nhà nước và khá đầy đủ và trang trọng trên các trang báo mạng Văn Việt, Dân Quyền, Bauxitevn…

Đối với tôi, đây là một sự kiện văn hoá xã hội có tầm quan trọng mang tính đột phá lớn tiếp sau sự ra đời của Ban Vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam với nhà văn Nguyên Ngọc làm trưởng ban.

Trong diễn từ tại lễ ra mắt, Chủ tịch Hội đồng Viện Nguyên Ngọc nêu rõ:

“Viện Phan Châu Trinh ra đời, đúng như tên gọi của nó, nhằm góp phần phát huy di sản tinh thần to lớn của nhà khai sáng Phan Châu Trinh trong phát triển của đất nước ngày nay. Hơn một trăm năm trước, trong tình thế cực kỳ hiểm nghèo và trăn trở tìm đường cứu nước, Phan Châu Trinh là người đầu tiên đã nhận ra rằng mối họa lớn nhất của dân tộc lúc bấy giờ không chỉ là mất độc lập, mà còn nguy cấp hơn nhiều, là lạc hậu nặng nề về văn hóa và văn minh so với đối thủ mới của mình và với thế giới, bởi chính lạc hậu là nguyên nhân khiến nước ta mất độc lập, dân ta lâm vào vòng nô lệ thảm khốc.Từ đó, ông thống thiết nói : “Đồng bào ta, người nước ta, ai mà ham mến tự do, tôi có một vật rất quý báu tặng cho đồng bào, đó là ‘CHI BẰNG HỌC!’”. Ông chủ trương một cuộc khai dân trí rộng lớn và căn bản trong điều kiện toàn cầu hóa mà ông cũng là người đầu tiên nhận ra. Nhà nghiên cứu Lê Thị Hiền Minh chỉ ra rằng đó chính là chương trình nhằm “trang bị cho những người yếu thế [tức cho nhân dân ta] các phương tiện để bước vào một cuộc tiến hóa ở cấp độ toàn cầu, đưa dân tộc ViệtNam lên con đường hiện đại hóa”. Có như vậy thì độc lập được giành lại, dù bằng cách nào, mới thật sự có ý nghĩa và mới có thể bền vững. Chúng tôi nghĩ cần hiểu, dù chỉ vắn tắt nhất, về điều được gọi là “Triết học Phan Châu Trinh” như vậy, để thấy rằng ngày nay ta đã có được độc lập sau mấy cuộc chiến tranh khốc liệt và anh hùng, song nhận thức sáng rõ và mạnh mẽ của vị tiền bối anh minh của chúng ta vẫn còn nguyên giá trị, những nan đề sinh tử ông từng sáng suốt phát hiện và báo động cho dân tộc vẫn còn nguyên tính thời sự, thậm chí theo cách nào đó càng nóng bỏng cấp thiết hơn. Chúng tôi muốn được thưa rằng Viện Phan Châu Trinh được thành lập hôm nay chính là trên và vì ý hướng đó.

Read the rest of this entry »

chú Tễu

ĐỀ XUẤT MỘT SỐ KỶ LỤC MỚI CỦA VIỆT NAM

 
 


KỶ LỤC VIỆT NAM

Chi Trung Nguyen

1. Người thính tai nhất Việt Nam là nhạc sĩ Trần Hoàn vì “giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò xứ Nghệ“.2. Người điếc nhất là anh Kim Đồng vì “đùng đùng đùng, đoàng đoàng đoàng anh cứ đi“. Và người con gái sông La đồng giữ kỷ lục này vì “em dõi theo từng ngày đếm từng loạt bom rơi; dù bom nổ bên tai em vẫn đứng giữa trời!

3. Người tinh mắt nhất, và cũng vô duyên nhất là NS  Xuân Hồng vì “Cao cao bên cửa sổ có hai người hôn nhauTrác Ngọc Lĩnh bổ sung mục 3,4,5)

4. Chia nhau giải ảo giác mù màu là Tố Hữu và Hoàng Hiệp vì “Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ…

5. Tay dài nhất không ai qua được nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vì “Từ Bắc vô Nam nối liền nắm tay...”

6. Cây có rễ dài nhất là cây Ko Nia vì ở Tây Nguyên mà uống nước nguồn miền Bắc. (Quyen Nguyen phát hiện.)

7. Người bán hàng xạo nhất là Hàn Mặc Tử với lời rao “ai mua trăng tôi bán trăng cho

8. Người làm biếng nhất là ns Trịnh Công Sơn vì sống cũng phải nhờ người khác “Hãy sống dùm tôi, hãy nói dùm tôi, hãy thở dùm tôi”

9. Người có nhiều con nhất theo ông Nông Đức Mạnh là bác Hồ vì “ở Việt Nam này ai ai cũng là con cháu bác Hồ hết” vị chi 90 triệu mạng!

10. Người có nhiều máu nhất là anh giải phóng quân trong tác phẩm của Lê Anh Xuân vì

Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất
Nhưng anh gượng đứng lên
Tì súng lên xác trực thăng
Và anh chết trong khi đang đứng bắn
MÁU ANH PHUN NHƯ LỬA ĐẠN CẦU VỒNG.

.
12. Người đầu tiên triển khai ý tưởng giờ trái đất chính là cụ Ngô Tất Tố. Từ đầu thế kỷ 20 cụ đã khuyên mọi người phải TẮT ĐÈN!13. Người vô cảm hay lãnh cảm nhất có lẽ là ca sỹ Mỹ Tâm vì “tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề nuối tiếc.

14. Thần đồng ngoại ngữ là em bé trong thơ Tố Hữu vì “tiếng gọi đầu đời con gọi Xít Ta Lin” – anh Nguyễn Thông đề xuất.

15. Người nịnh thối nhất chắc không ai qua Tố Hữu với quá nhiều ranh ngôn mà chán chả muốn trích dẫn nữa.

Còn kỷ lục gì tương tự không nhỉ?

 

Mây Thẻ