"Nói phải củ cải cũng nghe được"- Tục ngữ Việt Nam.

Thấy gì qua việc báo chí nhà nước công kích quan chức?

Thảo Vy (VNTB) Báo Người Tiêu Dùng vừa có bài viết công kích trực tiếp thêm một cá nhân quan chức TP.HCM là phó bí thư Thành ủy Nguyễn Thị Quyết Tâm. Phó bí thư thường trực Tất Thành Cang cũng tiếp tục được nhắc tên cho nhiều nghi vấn tham nhũng.

.

Với làng báo Sài Gòn, báo chí do tư nhân ‘lách luật’ để đầu tư và trực tiếp điều hành khá nhiều; trong đó về mảng chính trị xã hội thì ba đầu báo đang tạo sự chú ý mạnh của độc giả, là tờ Người Tiêu Dùng, phiên bản báo giấy và báo điện tử. Tờ thứ hai là Người Đô Thị, cũng có 2 phiên bản phát hành là báo giấy và báo điện tử. Tờ thứ ba là báo điện tử Một Thế Giới. Nhóm thực hiện nội dung cho cả 3 tờ báo vừa kể hầu hết là những tên tuổi đã thành danh trong làng báo Sài Gòn.
.
Ở tờ Người Tiêu Dùng, nguồn nhân sự chủ yếu đến từ báo Sài Gòn Giải Phóng của Thành ủy TP.HCM. Tờ Một Thế Giới, có thể coi là ‘sân sau’ của những nhà báo xuất thân tờ Thanh Niên và Thời báo Kinh tế Sài Gòn. Tờ Người Đô Thị tập hợp được nhiều tay viết giỏi nghề cũng ở Sài Gòn, sẳn sàng đương đầu với nhát kéo kiểm duyệt của tuyên giáo. Điểm chung cả 3 tờ là đều có ‘các sếp’ không ngại đụng chạm.
Bài viết ngày 10 tháng 5 trên báo Người tiêu dùng. Ảnh: chụp lại màn hình
Tuy nhiên, công tâm nhìn nhận, nếu không có ‘đèn xanh’ của ai đó trong hậu trường chính trị bật lên, thì có lẽ báo Người Tiêu Dùng khó lòng yên thân khi dám rút tít tựa là “Thưa bà Nguyễn Thị Quyết Tâm! Đừng nên thách thức dư luận thêm nữa…” [http://bit.ly/2jKv1Zi], phát hành hôm chiều ngày 9-5-2018. Tác giả bài viết đã cho rằng việc bà Quyết Tâm đăng đàn phát biểu với cử tri “Hủy hợp đồng bán đất ở Phước Kiển không thiệt hại kinh tế nào”, là một thách thức không chỉ với người dân, mà còn cả với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.
.
“Mặt khác, giữa lúc Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng và Ban Chấp hành Trung ương Đảng đang họp, với nhiều nội dung nhằm củng cố uy tín của Đảng, thể hiện quyết tâm cao của Đảng và Nhà nước trong việc xử lý nghiêm các sai phạm của Đảng viên, đề cao công tác phòng chống tham nhũng, thì tại TP.HCM, phát ngôn của bà Quyết Tâm dường như “lạc lõng” và đi ngược lại chủ trương lớn của cả dân tộc. Đó dường như là một phát ngôn “mở đường” dàn xếp sai phạm và bênh vực cho tham nhũng” (Trích bài báo http://bit.ly/2jKv1Zi]
.
Báo Người Đô Thị chọn thực hiện loạt bài về quy hoạch Thủ Thiêm, đặc biệt tập trung mảng tôn giáo, với các dẫn chứng pháp lý cứng rắn để cáo buộc hành vi vi phạm pháp luật của các quan chức giai đoạn ông Lê Thanh Hải làm chủ tịch UBND và thời gian ông này ngồi ghế Bí thư Thành ủy TP.HCM suốt 2 nhiệm kỳ. Đáng chú ý là cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng có dấu hiệu sai phạm liên quan trong quy hoạch Thủ Thiêm. Trước đó, báo Người Đô Thị cũng là tờ báo có loạt bài viết mạnh mẽ về pháp lý trong vụ đầu độc môi trường của Formosa Hà Tĩnh.
.
Báo điện tử Một Thế Giới thì chọn phương thức đăng các ý kiến của những nhà báo ‘dám ăn dám nói’ vốn am tường hậu trường chính trị, cũng như đời tư của nhiều chính khách.
.
Người viết cũng từng được báo Một Thế Giới đặt viết về khu đất quân đội trên đường Tôn Đức Thắng từng được nghi vấn là cú áp phe giữa một tướng lĩnh vốn là con trai của một đại tướng có tên đường được đặt gần bệnh viện Chợ Rẫy, với một người khoác áo dân sự là em ruột của vị cựu thủ tướng quê gốc miền Tây. “Đơn hàng” về nội dung bài viết này xuất phát từ một “đề nghị” của “ai đó” chốn hậu trường đang muốn mượn báo chí để ngáng đường hoạn lộ của nhau.
.
Trở lại với nghi vấn ‘đèn xanh’. Trong mảng điều tra các vụ việc tiêu cực xảy ra tại một đơn vị nào đó, thường là do trong chính nội bộ cung cấp hồ sơ. Cái gọi là moi tin, không hẳn thuộc về tài nghệ điều tra của nhà báo, mà từ phía cung cấp hồ sơ muốn tin tức đó được lan truyền đến mức độ nào, bao gồm cả việc dò đường dư luận. Vụ nguyên bí thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh bị ‘đánh’ trên báo Văn Nghệ Trẻ là một ví dụ. Gần đây, tờ Người Tiêu Dùng với cú áp phe của phó bí thư thường trực Tất Thành Cang là đơn cử khác.
.
‘Đèn xanh’ hiện nay còn đang được bật với báo Tuổi Trẻ, khi đây là tờ báo đầu tiên được cựu chủ tịch UBND TP.HCM Võ Viết Thanh chọn để lật lại hồ sơ quy hoạch Thủ Thiêm. Nếu để ý tình tiết sẽ nhận ra có sự trùng hợp khó hiểu, khi chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Thành Phong yêu cầu cần giải tỏa nhanh chóng và tiến hành bán đấu giá 9 lô đất ở Thủ Thiêm; thì cùng thời điểm đó, Người Phát Ngôn của UBND TP.HCM cũng tuyên bố tấm bản đồ quy hoạch Thủ Thiêm do thủ tướng Võ Văn Kiệt phê duyệt ban đầu đã… thất lạc. Chỉ hai hôm sau, thì có tin ông Võ Viết Thanh đưa ra loạt bản đồ quy hoạch mà hai mươi năm qua không được ai nhớ đến.
.
Vào cuối tuần này sẽ kết thúc Hội nghị lần thứ bảy Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XII. Liệu câu chuyện về tự do báo chí như nói ở trên, sẽ được tiếp tục diễn tiến mạnh mẽ hơn, chứ không phải như vụ gá duyên MobiFone – AVG đang dần chìm vào quên lãng?.
.
Người viết ngờ rằng đây chỉ là kiểu thanh trừng lẫn nhau. Thử hỏi vì sao cách đặt vấn đề đơn giản nhất và cũng thu hút sự quan tâm nhất của công chúng lại chưa được báo chí đưa ra, là cần bạch hóa tài sản của những quan chức đang nghi vấn lợi ích nhóm trong quy hoạch Thủ Thiêm? Bởi nếu bạch hóa tài sản quan chức, thì đích nhắm lớn nhất chính là yêu cầu Tổng Bí thư phải công khai hóa tài sản như đề nghị của nhiều nhân sĩ, trí thức hôm 6-5-2018.
Advertisements

Lê Trương Hải Hiếu: Kẻ bạc tình 

Ông Lê Trương Hải Hiếu, Phó bí thư quận ủy, Chủ tịch quận 12, TP.HCM bị kỷ luật khiển trách vì vi phạm trong việc quan hệ tình cảm với một phụ nữ.

Hôm nay, tại hội nghị Thành ủy TP.HCM, Ban Thường vụ Thành ủy đã báo cáo Ban chấp hành Đảng bộ TP về kết quả xử lý kỷ luật đối với ông Lê Trương Hải Hiếu, Phó bí thư quận ủy, Chủ tịch UBND quận 12.

ông Hiếu đã vi phạm trong việc có quan hệ tình cảm với một phụ nữ và có con chung nhưng chậm báo cáo với tổ chức. Căn cứ các quy định của Đảng về xử lý kỷ luật đối với đảng viên vi phạm, Ban thường vụ Thành ủy đã chỉ đạo các tổ chức đảng có thẩm quyền tại Đảng bộ quận 12 tổ chức kiểm điểm, xem xét, xử lý kỷ luật đối với ông Hiếu. Đối chiếu với các quy định của Đảng, xét tính chất mức độ nguyên nhân vi phạm, trách nhiệm đảng viên và thái độ khắc phục, sửa chữa sai phạm của đảng viên, Ban thường vụ quận ủy quận 12 quyết định kỷ luật ông Lê Trương Hải Hiếu bằng hình thức khiển trách.

hai hieu

***

Năm 2009, khi đang là quận uỷ viên, Bí thư quận đoàn quận 1, Hải Hiếu có một mối tình rất đẹp với cô gái mang tên Yến Phương. Cô gái xuất thân trong gia đình quyền quý, bố cô là “chiến hữu” và cũng là tay kinh tài cho Lê Thanh Hải. Ông chính là Huỳnh Ngọc Sỹ, trưởng BQL dự án Đông Tây TP HCM. Hai gia đình “môn đăng hộ đối” ủng hộ và tính ngày se duyên cho đôi trẻ.

Đùng một cái, ông Sỹ bị bắt giam và kết án chung thân (sau giảm còn 20 năm) về tộ danh “nhận hối lộ”. Từ đây, cha con Lê Thanh Hải quay ngoắt 180 độ, huỷ hôn ước và đoạn tuyệt với gia đình Sỹ. Mưu mô trong chính trị, xảo quyệt trong đời thường, bội ước với chính lương tâm mình… đó chính là tội ác.

Phản bội với tình yêu đầu đời trong sáng của Yến Phương, Hải Hiếu lao đầu vào các cuộc tình “chớp nhoáng”. Lý Nhã Kỳ, tình nhân của anh trai Lê Trương Hiền Hoà, đã tạo cho Hải Hiếu quen với “ông bầu chân dài” Khắc Tiệp và hàng loạt mỹ nhân của showbiz Việt, để tha hồ mây mưa hưởng thụ.

Năm 2010, Hải Hiếu bị “hớp hồn” bởi cô gái vừa xinh đẹp, vừa giỏi kinh doanh, vừa có tấm lòng hướng thiện… mang cái tên kiêu sa Bảo Phương. Trai “anh hùng” gái “thuyền quyên”, họ kết vào nhau như cây liền cành.

Năm 2011, một bé trai kháu khỉnh ra đời, Hải Hiếu lúc này lại sợ vợ con sẽ cản bước ăn chơi và thăng tiến của mình. Hải ca bài “nợ nước chưa tròn”. Hải hứa “chờ anh lên Chủ tịch quận mình sẽ cưới”.

Bảo Phương quá thật thà. Cô tin vào tình yêu của Hải Hiếu, vào “trái ngọt” chung của 2 người.

Rồi đứa con thứ 2 ra đời, một bé gái xinh xắn. Bảo Phương nhắc khéo chuyện hôn nhân, Hải Hiếu vẫn tảng lờ. Lúc này y đã là đại biểu HĐND TP, Thành uỷ viên, phó bí thư kiêm Chủ tịch quận 12.

Cha nào con nấy. Lê Thanh Hải và Trương Thị Hiền cương quyết không đồng ý cuộc hôn nhân này. Họ chọn “con dâu tương lai” là một thạc sĩ giảng viên Học viện cán bộ TP (nơi bà Hiền từng là giám đốc), cô ấy lại là con một gia đình “trâm anh thế phiệt”.

Bất lương và tàn nhẫn. Quỷ quyệt và bạo tàn. Họ âm mưu chia cắt tình mẫu tử của mẹ con Bảo Phương. Họ lộ rõ bộ mặt con buôn. Gia đình Lê Thanh Hải mặc cả với Bảo Phương, rằng để lại 2 cháu cho họ và “đi thật xa”, đổi lại Bảo Phương sẽ nhận được… 10 triệu USD (!) đủ để sống một đời xa hoa, viên mãn. Chuyện như chỉ có trong các tiểu thuyết diễm tình. Tất nhiên, cô lắc đầu.

Đến đây, Bảo Phương đã nhìn rõ chân tướng, bộ mặt thật của gia đình từng được mệnh danh là “hoàng tộc” đế vương ở miền Nam.

Đau đớn ê chề vì bị phản bội, giận dữ và phẫn nộ vì bị sỉ nhục, cô không còn đủ nước mắt để khóc.

Những ngày sau đó đối với Phương là chuỗi ngày kinh hoàng. Bị đe doạ, ruồng bỏ, cuộc sống của mẹ con cô rơi vào khốn cùng.

Một “gia tộc” danh giá, dì ruột từng phó chủ tịch nước, cậu ruột là cán bộ cao cấp Ban tuyên giáo Trung ương, bố là Ủy viên BCT, bí thư thành ủy, mẹ là Giám đốc Viện Cán bộ… Hải Hiếu và gia đình đã đánh mất chính mình và hoen ố một quá khứ lẫy lừng.

Bế tắc và tuyệt vọng. Để bảo vệ bản thân mình và 2 con, Bảo Phương không còn lựa chọn nào khác nữa.

Sân bay Tân Sơn Nhất chiều tháng ba. Một thiếu phụ tuổi ngoài 30, trắng trẻo và xinh đẹp, tay dắt 2 con nhỏ, vội vã cho kịp lên chuyến cuối cùng trong ngày của hãng hàng không Singapore (Singapore Airlines) rời Việt Nam, trực chỉ đảo quốc sư tử. Người đó chính là Bảo Phương.

Và đơn thư về Hải Hiếu đã gửi đến các cơ quan…

FB Nguyen Duc Tuan (Trần Bang):

Lê Phan

(trích)

Sau năm 1954, thế giới có ba quốc gia phân cách: Nam Bắc Việt Nam, Nam Bắc Hàn và Đông Tây Đức. Cả ba quốc gia đều là nạn nhân của cuộc Chiến tranh Lạnh, khi hai cường quốc Hoa Kỳ và Liên Xô phân chia ảnh hưởng. Nhưng trong ba quốc gia đó, số phận hẩm hiu nhất là  Việt Nam.

Chiến tranh đến với Nam Bắc Hàn đầu tiên. Ngày 25 Tháng Sáu, 1950, sau khi đạt được sự đồng ý của Mao Trạch Đông và sự đồng ý một cách ngần ngại của Stalin, quân đội Bắc Hàn đổ qua vĩ tuyến thứ 38, lằn ranh giữa hai miền Nam Bắc được Liên Xô và Hoa Kỳ đồng ý sau Thế chiến thứ 2.

Cuộc chiến lúc đó hoàn toàn có lợi cho miền Bắc. Tổng Thống Harry Truman quyết định là không thể để cho miền Bắc chiếm miền Nam. May là nhờ Liên Xô tẩy chay không tham gia nên Hoa Kỳ thuyết phục được Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đồng ý cho phép thành lập một lực lượng Liên Hiệp Quốc để bảo vệ Nam Hàn chống lại điều được công nhận là một sự xâm lăng của Bắc Hàn. Dần dà có 21 quốc gia gửi quân sang tham dự, nhưng thực sự Hoa Kỳ là lực lượng chủ lực, chiếm đến 90% quân số.

Cuộc chiến gay go với những giai đoạn lực lượng Liên Hiệp Quốc và Nam Hàn thua nặng, bị đẩy lùi về phía Nam và khi họ thắng trở lại đẩy lùi lực lượng miền Bắc quay lại biên giới đến bờ sông Hắc Lục, tức là biên giới với Trung Cộng. Sự tham gia đột ngột của quân đội Trung Cộng đã khiến một lần nữa lực lượng Liên Hiệp Quốc bị đẩy lùi. Trong giai đoạn này thủ đô Hán Thành đổi chủ bốn lần.

Nhưng dầu sao chăng nữa, cuộc chiến kết thúc và lằn ranh biên giới được tái lập, một thỏa thuận ngưng bắn được ký kết và từ đó, tuy có những đụng chạm, hai miền Nam Bắc được duy trì, nhất là với miền Nam ngày càng vững mạnh.

Cái may của Hàn Quốc là ở chỗ đó. Khi miền Bắc Triều xâm lăng miền Nam, tình hình đang ở một giai đoạn Hoa Kỳ cường thịnh nhất, trong khi cả Liên Xô lẫn Trung Cộng vẫn còn yếu. Miền Bắc vì vậy không thể chiếm được miền Nam.

Theo BVN

Tin Nước Đức

Tuyên bố chung của Thủ tướng Đức Merkel và Thủ tướng Slovakia Pellegrini về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh

04.05.2018 20:46  12304

Tweet

Trong chuyến thăm chính thức của Thủ tướng Slovakia Peter Pellegrini tới Đức hôm 2.5.2018, Thủ tướng hai nước đã ra tuyên bố chung, có nội dung về vụ bắt cóc nghiêm trọng xẩy ra trong lãnh thổ châu Âu do mật vụ Việt Nam gây ra. 

 Thông cáo báo chí được đưa ra sau cuộc gặp giữa Thủ tướng Đức và Slovakia hôm 2.5.2018

Ngay sau cuộc gặp tại Phủ Thủ tướng Đức, vào lúc 16:15 Thủ tướng hai nước đã ra thông cáo chung nêu rõ quan điểm về vụ việc nghiêm trọng này. 

Thủ tướng Đức Angela Merkel cho biết: “Chúng tôi đã nói chuyện với nhau về các vấn đề, mức độ nghiêm trọng của hành động bắt cóc một người Việt Nam tên là Trịnh (Trịnh Xuân Thanh), và có thể liên quan đến Slavakia. 

 Tại đây chúng tôi đã đạt được sự ủng hộ hoàn toàn của ngài Thủ tướng Slovakia. 

Cả hai chúng tôi sẽ luôn liên hệ chặt chẽ với nhau để giải quyết vấn đề này.“

Phóng viên tại Đài phát thanh Slovakia đặt câu hỏi tới Thủ tướng Slovakia Pellegrini:  “Theo cựu Bộ trưởng Bộ nội vụ đã cho biết, chúng ta đã hợp tác với phía Đức từ tháng 8 năm trước để điều tra về vụ bắt cóc một công dân Việt Nam, đáng lẽ ngay lúc đó, cần đưa ra yêu cầu tới những nhà ngoại giao Việt Nam, bằng hành động mời Đại sứ Việt Nam tại Slovakia lên Bộ Ngoại giao để giải thích vụ việc, nhưng tới tận bây giờ, sau khi sự việc diễn ra được 10 tháng thì việc này mới được thực hiện. Ngài có thể cho biết vì sao lại như vậy?”.

Thủ tướng Pellegrini trả lời : “Tất cả những gì liên quan đến chúng ta, thưa bà Phóng viên, thì tôi phải làm ngay, thực tế việc này đã được thực hiện ngay khi vấn đề nêu trên được đưa lên bàn làm việc của tôi.

Tôi mới cũng chỉ nhận được thông tin này, nó được để trên bàn làm việc từ vài hôm trước. Lập tức tôi đã cho tiến hành giải quyết vụ việc. 

Tôi đã cam kết với cơ quan chức năng Đức sẽ hỗ trợ lớn nhất như có thể để điều tra về vụ này, và chúng ta sẽ cung cấp cho phía Đức tất cả các thông tin mà phía Đức yêu cầu.”

Phóng viên hỏi tiếp: “Vấn đề về một doanh nhân Việt Nam đã được thảo luận trong nhiều tháng. Thưa bà Thủ tướng. Đức có cho rằng phía Slovakia đã mắc sai lầm trong vụ việc này không? Ngài Thủ tướng Slovakia có thể giải thích điều đó không?.

Thủ tướng Đức Angela Merkel trả lời : “Không, tất nhiên chúng tôi đã yêu cầu làm rõ mọi vấn đề trong việc này, cơ quan chức năng của cả 2 bên đều hợp tác rất chặt chẽ với nhau để điều tra đầy đủ. 

Chúng tôi rất chú trọng điều tra vụ việc này, vì nó đã có tác động nặng nề đến quan hệ hai nước Việt Nam và CHLB Đức.

Tất cả những thông tin và mối liên quan tới vụ việc sẽ được đặt hết lên bàn (không dấu diếm).

Ngài Thủ tướng Slovakia đã cam kết sẽ hỗ trợ hết sức để làm rõ sự việc. Ngay tại Đức đã bắt đầu các phiên Tòa xét xử vụ việc này. 

Chúng tôi hy vọng sẽ nhận được sớm nhất tất cả các thông tin mà Chính phủ Slovakia đã có”.

Thủ tướng Slovakia tiếp lời : “Thưa các nhà báo, tôi đảm bảo với các bạn, Chúng tôi đã có những cuộc trao đổi khẩn trương và thiết thực đối với bà Thủ tướng Đức, không chỉ về vấn đề người bị bắt cóc, mà còn đề cập tới rất nhiều vấn đề liên quan đến cộng đồng chung châu Âu.“

Tường thuật tại Phủ thủ tướng Đức hôm 2.5.2018.

Trung Khoa – Thoibao.de 

http://tbproxy.de/browse.php?u=http://thoibao.de/tin-nuoc-duc/11860/tuyen-bo-chung-cua-thu-tuong-duc-merkel-va-thu-tuong-slovakia-pellegrini-ve-vu-bat-coc-trinh-xuan-thanh–.htm&b=4&f=norefer

‘Các biện pháp tiếp theo’ của Slovakia là gì? 

Cali Today
Việt Nam – Cali Today News – Vụ ‘Tô Lâm làm bình phong’ theo một giả thiết mang tính cáo buộc của Chính phủ Đức đang phát triển những bước tiếp theo và khá giống với cuộc khủng hoảng Đức – Việt khi bắt đầu manh nha vào đầu tháng Tám năm 2017.
.
Ngày 3/5/2018, một thông báo đăng trên website của Bộ Ngoại giao Slovakia cho biết: ‘Liên quan đến những thông tin được đăng tải về vụ bắt cóc một công dân Việt Nam từ Đức, hôm nay (ngày 3 tháng 5) Bộ Ngoại giao Cộng hòa Slovakia đã triệu tập Đại sứ CHXHCN Việt Nam, ông Dương Trọng Minh. Trong cuộc phỏng vấn với đại sứ, Vụ trưởng Vụ Chính trị Bộ Ngoại giao Slovakia, ông Marián Jakubócy, yêu cầu giải thích về những nghi ngờ nghiêm trọng trong vụ công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh bị đưa về nước (bằng chuyên cơ của Slovakia). “Nếu những cáo buộc này được xác nhận, chúng tôi sẽ xem đó là một vụ việc nghiêm trọng gây ra tác động tiêu cực đến quan hệ song phương của hai nước. Chúng tôi mạnh mẽ bác bỏ chuyện Slovakia có dính líu đến một hành vi như vậy, đó là một vi phạm Công pháp quốc tế không thể chấp nhận được”, ông M. Jakubócy nói.
.
Theo lời ông Vụ trưởng này, “nếu chúng tôi thấy lời giải thích của Việt Nam là không thỏa đáng, thì CH Slovakia bảo lưu quyền áp dụng các biện pháp tiếp theo phù hợp quy tắc ngoại giao” (thoibao.de).
.
Vào những ngày này, Bộ Nội vụ Slovakia đang cấp tập làm việc với phía Đức để xác minh khả năng ông Tô Lâm, Bộ trưởng Công an Việt Nam, đã sử dụng chuyến thăm của mình đến nước này hồi tháng Tám năm 2017 để làm bình phong bắt giữ Trịnh Xuân Thanh.
.
Tia lửa trên – có thể đầy nguy biến đối với Việt Nam – phát ra từ phiên tòa của Tòa án Đức xử Nguyễn Hải Long – nghi can tham gia đường dây bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin. Mặc dù chỉ là một nghi can và có thể không đóng vai trò chủ chốt trong vụ ‘bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’, nhưng Nguyễn Hải Long đã khai báo một tình tiết cực kỳ quan trọng: 3 ngày sau khi Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Berlin, Bộ Nội vụ Slovakia đã cho phái đoàn Công an cao cấp Việt Nam mượn một chuyên cơ của chính phủ Slovakia để bay từ Bratislava, thủ đô nước này, tới Moscow, sau cuộc gặp giữa Bộ trưởng Nội vụ khi đó là Robert Kalinak và Bộ trưởng Công an Việt Nam Tô Lâm.
.
Đến lúc này, hai cơ quan tình báo Đức và Slovakia có thêm một thuật ngữ mới trong từ điển lịch sử ngành của họ: ‘Tô Lâm làm bình phong’.
.
Hai vụ ‘bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’ và ‘Tô Lâm làm bình phong’ nối tiếp xảy ra đã trở nên chấn động đến mức ‘bộ phim bắt cóc thời chiến tranh lạnh’ này từ giữa năm 2017 không còn bị giới hạn bởi biên giới nước Đức mà đã trở thành một vụ việc mang tính chất quốc tế và lôi kéo sự chú ý đặc biệt của giới truyền thông quốc tế. Còn đến lúc này, tính chất cuộc khủng hoảng ngoại giao với Việt Nam đã không chỉ bởi yếu tố Đức mà rất có thể sẽ lan đến Slovakia.
.
Thêm một chỉ dấu nữa: Cuộc gặp giữa Thủ tướng Slovakia Peter Pellegrini và Thủ tướng Đức Angela Merkenl tại Belin vào ngày 2/5/2018 đã đặc biệt nhấn mạnh về vụ ‘bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’.
.
Ngay sau đó, vào ngày 03/05/2018, Bộ Ngoại giao Slovakia đã triệu Đại sứ Việt Nam tại Slovakia tới để truyền đạt sự quan ngại và chất vấn về nghi vấn Trịnh Xuân Thanh bị mật vụ Việt Nam đưa về nước bằng chuyên cơ nói trên của Slovakia.
.
Ngày 3/5/2018, Bộ Ngoại giao Slovakia đã triệu Đại sứ Việt Nam tại Slovakia là Dương Trọng Minh (người mặc áo vét xám bên phải), để chất vấn về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Ảnh: Bộ Ngoại giao Slovakia
.
Giờ đây, dư luận xã hội đang quan tâm và chờ đợi việc Bộ trưởng công an Tô Lâm sẽ phản ứng ra sao trước cáo buộc của cơ quan an ninh Đức về ‘Tô Lâm là bình phong cho vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’.
.
Liệu Tô Lâm sẽ có thể đưa ra những bằng chứng nào để chứng minh rằng trong chuyến đi Slovakia vào năm 2017, ông ta không liên quan đến những kẻ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh?
Ngày 3/5/2018, Bộ Ngoại giao Slovakia đã triệu Đại sứ Việt Nam tại Slovakia là Dương Trọng Minh (người mặc áo vét xám bên phải), để chất vấn về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Ảnh: Bộ Ngoại giao Slovakia
.
Hay Tô Lâm sẽ im lặng?
Khả năng im lặng lại không phải quá nhỏ.
Ba ngày sau khi Bộ Ngoại giao và Bộ Nội vụ Slovakia ông khai nêu ra nghi vấn về ‘Tô Lâm làm bình phong’, vẫn không có bất kỳ một phản ứng, dù chỉ ở mức tối thiểu, của Bộ trưởng công an Tô Lâm hay của bất kỳ giới chức có trách nhiệm nào của Việt Nam.
.
Cần nhắc lại một sự thật im lặng nhưng đầy ý nghĩa: kể từ tháng Tám năm 2017 khi Đức tố cáo mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và trục xuất ít nhất hai nhân viên ngoại giao của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức, cho tới nay phía Việt Nam vẫn chỉ một mực ‘Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về nước đầu thú’ nhưng lại chẳng dám có bất kỳ phản ứng công khai hay trục xuất trả đũa nào đối với các nhân viên ngoại giao của Đại sứ quán Đức tại Hà Nội.
.
Vấn đề cốt yếu sắp tới đây là nếu các cơ quan an ninh và tình báo của Đức và Slovakia trưng ra những bằng chứng cho thấy có mối liên đới giữa ông Tô Lâm với vụ ‘bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’, liệu Chính phủ Slovakia sẽ tiến hành ‘các biện pháp tiếp theo’ nào?
.
Cần nhìn lại, chỉ ít ngày sau khi nổ ra vụ ‘bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’, vào tháng Tám năm ngoái Bộ Ngoại giao Đức đã kết thúc bản tuyên bố phản đối Việt Nam bằng câu “Chúng tôi cũng bảo lưu quyền áp dụng thêm các hành động khác ở cấp độ chính trị, kinh tế và chính sách phát triển”.
.
Sau đó, không chỉ trục xuất vài cán bộ ngoại giao của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức về nước, Nhà nước Đức còn thẳng tay tuyên bố tạm thời đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam vào tháng 10/2017 và một tháng sau đã thông báo ngừng luôn hiệp định về miễn trừ visa đối với quan chức Việt Nam đi công tác ở Đức.
.
Slovakia đang được Việt Nam xem là ‘đối tác thân thiện nhất’. Nhưng với cách ứng xử quá ‘thân thiện’ của mật vụ Việt Nam, sẽ không thể trách Slovakia buộc phải có những biện pháp đáp trả trong thời gian tới – tương tự như người Đức đã làm vào năm ngoái.

THƠ PHAPXA CHAN

PHAPXA CHAN1

diem thong nhat

 THỐNG NHẤT, thống nhất và “thống nhất”

 diêm Thống Nhất thống nhất người và ngọn đóm đêm
đi về nơi lụi tàn của thành phố.

sự thật chìm trong mưa cuối xuân
trùm lên lưng người lời đồng dao ướt đẫm

mẹ phải dậy sớm vào nhà máy
bố còn cố chạy cho hạn chót nộp bài
chúng ta cùng thống nhất cố công cho công cuộc Thống Nhất.

ôi, khi “thống nhất” viết hoa
bố phải rít thêm một hơi thuốc lào nữa mới viết nổi thêm một lời nói dối
mẹ chẳng còn biết sướng khoái làm tình
cái nhà máy đã làm khô không khốc hết mẹ rồi.

khi đánh vần chữ “thống nhất” đến lần thứ ba, con chỉ còn biết đó là một từ có hai dấu sắc.
ừ thì
THỐNG NHẤT
ừ thì thống nhất nó là một từ có hai dấu sắc
nhưng không
không thể thống nhất được!
vì nó là một từ có đến hai dấu sắc!

diem thng nhat 2

LỜI BÀN

SỐNG TRONG hoàn cảnh bệnh tật và nghèo khó như Mác, làm thế nào có tinh thần khoẻ mạnh sáng suốt mà nghiên cứu ?

Khi nghiên cứu chủ nghĩa Mác, mong rằng chúng ta đừng quên xem xét hoàn cảnh cụ thể của Mác để đánh giá.

GNLT

 


Karl Marx và những căn bệnh làm ông đau khổ

Hôm nay là ngày sinh nhật của ông Karl Marx. Ông là một trong những nguồn cội của biết bao nhiêu đau khổ và rối loạn trên thế giới, kể cả Việt Nam. Người có khả năng gây ảnh hưởng như thế quả là rất hiếm. Ông là tác giả của nhiều ý tưởng quan trọng, và một trong những ý tưởng đó là làm cho quần chúng quên lịch sử để dễ bề kiểm soát họ. Ít ai biết rằng tác giả của “Tư bản luận” là người đau khổ triền miên vì bệnh tật. Chúng ta thử điểm qua y văn về những bệnh hoành hành ông trong một thời gian dài …

THIẾU VỆ SINH TỪ NHỏ

Karl Marx sinh vào ngày 5 tháng 5 năm 1818 tại thị trấn Trier, ngay bên cạnh dòng sông Rhine, mảnh đất chịu nhiều ảnh hưởng của nền văn hóa Pháp và Chủ nghĩa Tự do. Gia đình của Marx thuộc vào thành phần trung lưu gốc Do Thái (nhưng theo đạo Tin lành – Lutheran). Thân phụ là một luật sư, nhưng thân mẫu ông lại là người mù chữ, không đọc và viết được tiếng Đức. Thuở nhỏ, ông là một thanh niên có một cuộc sống cá nhân tương đối … mất vệ sinh, thiếu trật tự, lúc nào cũng tỏ ra lộn xộn, không gọn gàng.

Khi rời gia đình để vào học luật tại Đại học Bonn, Marx được thân mẫu căn dặn phải đặc biệt chăm sóc vệ sinh cá nhân, và phải cố gắng sống cho có thứ tự và ngăn nắp, vì theo bà, sức khỏe và sự phấn chấn của con người tùy thuộc vào hai yếu tố đó. Bà còn cụ thể hơn, dặn dò Marx nên tắm rửa hàng tuần; không nên uống rượu và cà phê quá liều lượng; nên tập đi ngủ sớm và thức dậy sớm; và không nên nhảy đầm khi trong người cảm thấy không được khỏe. Thân phụ Marx còn bổ sung thêm vài lời dặn dò khác như phải chăm lo thân thể, vì theo ông, nó có quan hệ mật thiết đến sự an lành của tinh thần. Ông viết: “Không có gì thảm thương hơn là một học giả bệnh hoạn.” Tuy nhiên, nếu hiểu “bất hiếu” theo nghĩa không vâng lời cha mẹ, thì Marx quả đúng là một người như thế: một học giả nhiều bệnh.

Năm đầu vào đại học, Marx xài tiền bạc một cách phung phí, và có lúc bị phạt vì say rượu, những hành vi gây rối trật tự và thậm chí còn bị nghi ngờ mang vũ khí trong khuôn viên nhà trường. Năm 1836, sau khi nghe những “hung tin” này, thân phụ Marx bèn chuyển ông sang Trường Đại học Berlin, nơi mà sau này ông bỏ ngành luật để theo học ngành triết học. Tháng Tư năm 1841 (tức khi mới 23 tuổi), Marx bảo vệ thành công luận án tiến sĩ [tựa đề On the Differences between the Natural Philosophy of Democritus and Epicurus – “Về những khác biệt giữa triết lý tự nhiên của Democritus và Epicurus) tại Trường Đại học Jena.

TƯ TƯỞNG CẤP TIẾN VÀ NGHÈO

Đáng lẽ theo truyền thống thời đó, Marx đã theo con đường khoa bảng, một sự nghiệp mà cha mẹ ông từng mong muốn. Nhưng Marx là một người có tư tưởng cấp tiến, không ngần ngại tấn công vào triết lí tôn giáo, một điều tối kị thời đó. Trong lời nói đầu của luận án tiến sĩ, Marx chất vấn triết lí tôn giáo một cách không nhân nhượng; ông cho rằng tôn giáo là một sự vô lí. Chỉ một đoạn văn như thế đã làm cho con đường khoa bảng của ông đi vào bế tắc! Sau khi tốt nghiệp, không một trường đại học nào dám nhận Marx giảng dạy! Ngay cả một người thầy cũ của ông, Giáo sư Bruno Bauer, cũng bị đuổi khỏi Trường Đại học Bonn vì bị tố cáo là có quan điểm chống lại tôn giáo!

Thêm vào đó, Marx tỏ ra là một người quá hăng say với chính trị, không hợp với một sự nghiệp khoa bảng. Năm 1842, ông trở thành chủ bút tờ báo Rheinische Zeitung, một tờ báo có tư tưởng tự do, cấp tiến ở Cologne. Trong một bài báo, ông kịch liệt đã kích chính phủ Nga đương thời, coi đó như là một bức tường cản trở tiến trình dân chủ ở Âu châu. Nga hoàng Nicholas đệ Nhất của Nga đã phàn nàn đến chính phủ Phổ (Prussia) về bài báo này. Nhà cầm quyền Phổ quyết định đóng cửa tờ báo.

Tháng Năm năm 1843, sau một thời gian thất nghiệp, ông quyết định lập gia đình với người yêu cũ là Jenny von Westphalen, con gái của một gia đình rất giàu có trong vùng. Gia đình bên vợ ông vẫn xem ông thuộc thành phần hạ cấp, và có lẽ vì còn mang nặng tư tưởng “môn đăng hộ đối”, nên phản đối mạnh mẽ cuộc hôn nhân này. Sau một thời gian ngắn hưởng tuần trăng mật ở Bad Kreuznach, hai vợ chồng lưu lạc qua tận Bỉ và Pháp, rồi cuối cùng di cư sang London vào năm 1848, lúc ông vừa 31 tuổi. Ở London, ông sống cuộc đời của một học giả và nhà báo độc lập, lưu vong, cho tới ngày qua đời.

Trong thời gian ở London, nơi Marx viết phần lớn những công trình triết học mà ông trở thành nổi tiếng và còn được nhớ tới cho đến ngày nay, ông sống trong nghèo nàn cùng cực, và bệnh hoạn. Gia đình thường hay bị quấy rầy vì ông trả tiền mướn phòng không đúng thời hạn, hay thiếu nợ chồng chất. Trong suốt thời gian ở London, ông chỉ đi xin việc một lần duy nhất (xin làm thư kí hỏa xa), nhưng bị từ chối, vì chữ viết tay của ông quá khó đọc! Không những sống trong nghèo nàn, ông còn bị nhiều chứng bệnh kinh niên hành hạ, mà có khi ngày nay người ta phải kinh ngạc tự hỏi bằng cách nào ông lại có một sáng tạo phi thường như thế! Những người gần gũi nhất với ông như vợ ông và người bạn thân nhất (Friedrich Engels) cho rằng vì sự căng thẳng trong công việc, làm việc quá sức, hút thuốc lá, ăn uống không điều độ, và một cuộc sống thiếu vận động cơ thể là những nguyên nhân dẫn đến những căn bệnh kinh niên cho Marx.

BệNH TẬT

Marx là người thông minh nhưng lại là người kém vệ sinh và mắc nhiều bệnh. Thật vậy, suốt cuộc đời trưởng thành, Marx bị đau triền miên vì bệnh nhọt độc và vài bệnh khác. Bệnh nhọt (carbuncles và furuncles) là một bệnh nhiễm trùng da thường do vi khuẩn staph gây ra. Thông thường, vấn đề thiếu dinh dưỡng cũng có thể làm cho hệ thống miễn nhiễm suy yếu, không chống trả nổi sự tấn công của vi khuẩn trong khi bị cảm. Marx gọi Anh Quốc một cách khôi hài là “Vùng đất của bệnh nhọt” (“The land of carbuncles”), vì theo ông, đó là một căn bệnh của giai cấp vô sản.

Trong bài phân tích có tựa đề “” (đăng trên tập san British Journal of Dermatology, số tháng 1/2008), Giáo sư Sam Shuster cho rằng Mác mắc một căn bệnh mãn tính về da: hidradenitis suppurativa (viêm tuyến mồ hôi làm mủ). Khi đọc qua những lá thư của Mác, Gs Shuster chú ý đến những đoạn Mác than phiền về bệnh tật của mình vào năm 1864 (lúc đó ông đã 46 tuổi). Dĩ nhiên, có thể Mác đã mắc bệnh trước đó. Năm 1867 Mác viết thư cho Friedrich Engels và than phiền rằng những mụn nhọt mưng mủ mọc lên “phía sau mông đít tôi và gần dương vật”. (Ông chỉ tâm sự bệnh này với Engels). Theo giáo sư Shuster, đây là những vùng ảnh hưởng tiêu biểu của chứng hidradenitis suppurativa.

Vì thiếu kiến thức căn bản về y tế và sự tin tưởng gần như tuyệt đối vào các phương pháp trị liệu truyền thống, đã có lúc sức khỏe của Marx lâm vào tình trạng nguy kịch. Có lần, một nhọt khá to mọc trên lưng của Marx, dù rất đau đớn, ông nhất định yêu cầu người nhà phải trị bằng phương pháp cổ truyền của người Đức, tức là dùng một mảnh vải được thấm nước cao, hơ nóng lên, và đấp lên chỗ da bị sưng để hút mủ. Nhưng mụn nhọt không những không giảm, mà còn sưng lên nhanh chóng và to cỡ một nắm tay, làm cho lưng của ông biến dạng rõ rệt. Vợ ông cho gọi bác sĩ. Khi thấy bệnh tình khá nguy hiểm, ông bác sĩ hối hả kêu người nhà giữ tay chân Marx lại để ông có thể giải phẫu cắt bỏ mụn nhọt khổng lồ đó. Máu chảy ra lênh láng. Khi đề cập đến trường hợp này, trong một lá thư cho Engels, bà kể lại rằng lúc đó Marx im lặng, tỏ ra rất điềm tĩnh, và không hề nao núng gì cả. Tuy nhiên, sau đó Marx lại yêu cầu người nhà dùng phương pháp cổ truyền (dùng cao) để trị mụn nhọt suốt hai tuần liên tục. Trước đó, Marx không uống bia và chỉ uống nước chanh. Nhưng sau này, qua lời khuyên của bác sĩ, ông chịu dùng khoảng nửa chai rượu đỏ claret mỗi ngày để hồi phục sức khỏe ông đã mất trong khi giải phẫu.

Khi thấy bệnh tình của Marx càng ngày càng trầm trọng hơn, vị bác sĩ quyết định cho ông dùng opium để giảm đau. (Thực ra, trước đó Marx cũng từng dùng opium để điều trị nhiễm trùng trên đầu). Lúc đầu, thuốc phiện có vẻ có hiệu nghiệm, nhưng sau vài tuần, ông lại trở nên cáu kỉnh, và không chịu dùng nữa. Trong khi đó, vài mụn nhọt khác lại mọc ở bìu dái, nơi mà Engels từng nhận xét ví von rằng “mọi vật đều hiện hữu theo thế lưỡng trị” (“… in place that where, it is true, everything exists in pair”). Khi khỏi bệnh, Marx nhịn ăn trong nhiều ngày liên tục, vì ông cho rằng cái nóng của mùa hè làm cho ông nôn mửa!

Tình trạng sức khỏe của những người thân chung quanh cũng ảnh hưởng tiêu cực đến sức khoẻ của chính ông. Năm 1850, sau khi đứa con thứ tư của ông, Fawkesy, qua đời một cách đột ngột, sức khỏe của ông càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Năm 1852, ông bị bệnh trĩ (hemorrhoid) khá trầm trọng, đến nổi ông không đến được thư viện (British Museum Library) cả tháng trời. (Cần nói thêm là trong thời gian ở Anh Quốc, Marx tiêu ra cả 10 giờ hàng ngày trong thư viện, lúc đó hoàn toàn miển phí, để nghiên cứu và viết hầu hết các tác phẩm triết học nổi tiếng của mình). Trong một thư riêng cho Engels, ông viết: “Cái bệnh trĩ này nó làm cho tôi khổ sở còn hơn là cuộc cách mạng Pháp!” Cần nói thêm là Marx đã từng bị chính quyền Pháp và Bỉ trục xuất vì những hoạt động cấp tiến.

Tuy là một người cấp tiến trong xã hội, nhưng cá nhân Marx lại là một người tương đối thủ cựu.Ông nhất quyết không đồng ý cho đứa con gái út, Franziska, thành hôn với một người lính công xã Pháp lớn hơn cô 17 tuổi. Cũng một phần vì bị cha từ chối, Franziska trở nên tương tư và bị chứng biếng ăn (anorexia). Năm 1852, tức hai năm sau khi người con thứ tư [của Marx] qua đời, Franziska cũng qua đời vì bệnh viêm phổi. Lúc đó, Marx nghèo đến nổi không có tiền để làm đám tang cho con, và đành phải nhờ hàng xóm trả tiền mai táng. Trong một thư ông viết cho Engels khoảng 5 tháng sau đó, Marx kể lại tình trạng kinh tế gia đình rất thê thảm rằng vợ ông, con gái ông, và người đầy tớ trong nhà đều bị bệnh, nhưng ông không có tiền để cho họ đi khám bác sĩ hay mua thuốc men. Ông viết, “Khoảng 8 đến 10 ngày qua, cả nhà tôi chỉ ăn bánh mì và khoai cầm chừng. Ngay cả ngày hôm nay, tôi cũng không biết mình có gì để ăn hay không “.

Năm 1855, đứa con trai 7 tuổi, rất thông minh nhưng thường hay bệnh hoạn, cũng qua đời sau một tháng bị bệnh loét dạ dày. Cái chết của đứa con trai còn quá nhỏ này làm cho ông rất đau đớn và sức khỏe của chính ông cũng suy nhược rất nhiều. Trong một thư viết cho Engels, ông cho biết: “Kể từ ngày đưa tang con tôi, tôi bị nhức đầu như búa bổ, đến nỗi tôi không còn suy nghĩ, nhìn thấy, hay nghe được nữa. Giữa lúc ray rứt này, tôi lại nghĩ đến anh. Tình bạn của chúng ta đã trợ sức cho tôi rất nhiều, nó đem lại cho tôi một niềm hi vọng to lớn là chúng ta có thể cùng nhau làm vài việc hữu ích cho thế giới”.

Trong thời gian viết quyển Tư bản luận Marx bị bệnh gan. Ông rất lo sợ là sẽ chết trước khi hoàn thành tác phẩm lớn này, một tác phẩm mà ông ví như là tri ân và một món quà cho Đảng Cộng sản. (Thật ra, ông chỉ hoàn tất tập I; còn tập II và III đều do Engels viết nhưng dựa trên ý tưởng của Marx). Ngoài ra, ông còn có vấn đề về mắt, với thị lực kém, có lúc không đọc và viết thường xuyên được. Bác sĩ khuyên ông nên dành thời gian để đi đây đó và thay đổi không khí cho thoải mái, nhưng ông nói ông không có cái xa xỉ như thế!

BệNH TÂM THầN CUốI ĐờI

Những năm cuối cuộc đời, Marx bị nhiều vấn đề về tâm thần như phiền muộn và tinh thần suy giảm trầm trọng. Ngoài ra, ông còn bị bệnh viêm phổi vào những năm cuối đời. Năm 1881, tức lúc ông tròn 63 tuổi, vợ ông mất vì bệnh ung thư gan.

Vì bệnh tình của chính mình, ông không dự được đám tang của vợ, một người mà ông rất mực yêu quí. Sau khi bà Jenny mất, ông lưu lạc hết chỗ này đến chỗ khác với hi vọng tìm được một nơi yên tĩnh và dưỡng bệnh. Nhờ Engels giúp đỡ tài chính (lúc đó Engels đã khá giả), ông tìm được một nơi trú ngụ khá lành mạnh ở Ventnor, thuộc đảo Wight. Từ đó, ông thường đi du lịch ở Algiers, Monte Carlo và Thụy Sĩ, và thường hay lưu lại với gia đình của người con gái đầu lòng (lúc đó lập gia đình với Jean Longquet, một lãnh tụ xã hội người Pháp) ở Pháp. Sau đó ít lâu, chị này cũng qua đời vì bệnh ung thư, lúc mới 39 tuổi, sau khi sinh hạ được 6 người con.

Cái chết của người vợ và người con mà ông rất mực thương yêu này là một cú sốc mà ông không bao giờ hồi phục được. Ngày 14 tháng 3 năm 1883, lúc ông tròn 64 tuổi, Marx qua đời một cách âm thầm, ngay lúc ngồi trên chiếc ghế cũ kĩ trong phòng học của ông ở London. Công chúng London hầu như không biết gì về cái chết của Marx. Trong đám tang, chỉ có 11 người bạn thân thiết đến đưa linh cửu ông về nghĩa trang Highgate.

Sức khỏe là một yếu tố quan trọng trong đời sống tinh thần, và có ít nhiều ảnh hưởng đến sự suy nghĩ, của một cá nhân. Đọc qua các tác phẩm của Marx, và đối chiếu lại với bối cảnh xã hội phân hóa, bất công, cùng hoàn cảnh sống chật vật của cá nhân ông thời đó, người ta chắc sẽ không kìm giữ được câu hỏi về sự quan hệ ba chiều này.

FB Nguyễn Tuấn/ Fb Nguyễn Anh Tuấn

 

Mây thẻ